1 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Đọc: 102 Tìm: 0
Tên truyện: Hợp đồng hôn nhân của tổng tài lạnh lùng

Tác giả: Có Ai Đó

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại

Số chương: 12


20260908-041127-b2ee2b2040.png

Văn án: Hôn nhân của tôi, chỉ là một bản hợp đồng.

Tô Nhã Đình ký tên vào tờ hợp đồng cưới hai năm để đổi lấy ba tỷ đồng cứu công ty gia đình khỏi bờ vực phá sản. Người đàn ông cô gọi là "chồng" - Vệ Dịch Thần, chủ tịch tập đoàn quyền lực bậc nhất thành phố - chỉ lạnh lùng nói với cô một câu duy nhất trong đêm tân hôn: "Chúng ta chỉ là đối tác, đừng mơ mộng."

Cô chấp nhận. Cô nghĩ mình đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả.

Nhưng cô không ngờ, trong két sắt của anh, có một bức ảnh cũ của một người phụ nữ khác - người mang gương mặt giống cô đến kỳ lạ.

Hóa ra, cô được chọn không phải vì là chính mình, mà vì cô là cái bóng của Lâm Thư Nhã - mối tình đầu đã "mất tích" năm năm trước của Vệ Dịch Thần.

Giữa một cuộc hôn nhân không tình yêu, giữa những cử chỉ chân thành âm thầm không đòi hỏi đáp lại, trái tim cô vẫn không tránh khỏi rung động. Nhưng khi bóng ma quá khứ trở về, khi cô nghe được nửa câu nói khiến mình tưởng chừng chỉ là vật thế thân.. Cô chọn rời đi, mang theo một trái tim tan vỡ trong đêm mưa.

Chỉ đến khi mất đi, Vệ Dịch Thần mới nhận ra - người anh yêu, chưa bao giờ là bóng hình quá khứ. Người anh yêu, chính là Tô Nhã Đình.


Liệu anh có kịp tìm lại cô, trước khi trái tim cô đóng lại vĩnh viễn?
 
Chỉnh sửa cuối:
1 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề

Tập 1 - Cuộc hôn nhân không tình yêu​


Mưa rơi lất phất trên cửa kính phòng công chứng, làm nhòe đi ánh đèn neon từ tòa nhà đối diện. Tô Nhã Đình ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi, mắt dán vào bản hợp đồng dày cộp đặt trước mặt.

Hợp đồng hôn nhân giữa Vệ Dịch Thần và Tô Nhã Đình. Thời hạn: Hai năm. Điều khoản một: Bên B (Tô Nhã Đình) đồng ý kết hôn danh nghĩa với Bên A (Vệ Dịch Thần) để phục vụ mục đích kinh doanh và xã giao..

Cô đọc đến dòng thứ ba thì dừng lại, không phải vì không hiểu, mà vì tay cô đang run.

Ba tỷ. Con số ấy đủ để cứu công ty của bố mẹ cô khỏi bờ vực phá sản, đủ để trả hết những khoản nợ đang treo lơ lửng như lưỡi dao trên đầu gia đình cô suốt nửa năm qua. Và đổi lại, cô chỉ cần làm một việc: Trở thành vợ của người đàn ông đang ngồi đối diện.

Vệ Dịch Thần.

Anh mặc vest đen, dáng ngồi thẳng đến mức lạnh lẽo, những ngón tay dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ với nhịp điệu đều đặn như đang tính toán một điều gì đó chẳng liên quan gì đến cuộc hôn nhân sắp diễn ra. Đôi mắt anh không nhìn cô, mà nhìn xuyên qua cô, như thể cô chỉ là một điều khoản khác trong bản hợp đồng.

"Cô đọc xong chưa?" Giọng anh trầm, không cảm xúc.

"Rồi." Nhã Đình đặt bút xuống dòng ký tên. "Nhưng tôi muốn hỏi một câu."

Anh khẽ nhướng mày, ra hiệu cô tiếp tục.

"Tại sao lại là tôi?"

Có một khoảnh khắc rất ngắn, gần như không thể nhận ra, ánh mắt Vệ Dịch Thần dao động. Nhưng chỉ một giây sau, nó lại trở về vẻ lạnh nhạt thường thấy.

"Vì cô cần tiền, và tôi cần một người vợ trên giấy tờ để ổn định tình hình cổ đông. Đơn giản vậy thôi." Anh đẩy cây bút về phía cô. "Đừng nghĩ nhiều. Đây là giao dịch, không phải hôn nhân."

Nhã Đình mím môi, cúi xuống ký tên. Nét chữ cô hơi loạng choạng, nhưng cô không để lộ ra rằng tim mình đang đập nhanh đến mức nào.

Không phải hôn nhân. Cô tự nhắc mình câu đó, như một lời thề.

Đêm tân hôn diễn ra không hoa, không nến, không một câu chúc phúc chân thành nào. Chỉ có một bữa tiệc nhỏ tại biệt thự nhà họ Vệ, với vài vị khách là đối tác làm ăn, và ánh mắt dò xét của báo giới đứng ngoài cổng.

Tô Nhã Đình đứng trong chiếc váy cưới trắng đơn giản, tay khoác tay Vệ Dịch Thần, mỉm cười với ống kính máy ảnh một cách gượng gạo. Cô cảm nhận rõ hơi ấm từ bàn tay anh, nhưng nó lạnh đến mức khiến cô rùng mình - không phải vì nhiệt độ, mà vì sự trống rỗng trong cái nắm tay ấy.

Khi khách khứa đã về hết, hai người đứng trong phòng ngủ chính của biệt thự - căn phòng rộng đến mức tiếng bước chân cô vang vọng lại từ những bức tường xa xăm.

"Phòng cuối hành lang là của cô." Dịch Thần cởi cà vạt, giọng không chút do dự. "Chúng ta chỉ là đối tác, đừng mơ mộng."

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Nhã Đình, dù cô chưa từng mơ mộng điều gì. Nhưng có một thứ gì đó trong lòng cô vẫn nhói lên, âm thầm và khó gọi tên.

"Tôi hiểu." Cô đáp, giọng bình tĩnh đến mức chính cô cũng ngạc nhiên. "Tôi sẽ không làm phiền anh."

Anh nhìn cô một lúc lâu, như thể muốn nói thêm điều gì, nhưng cuối cùng chỉ quay người bước vào phòng tắm, để lại Nhã Đình đứng một mình giữa căn phòng xa lạ, trong bộ váy cưới của một cuộc hôn nhân không có tình yêu.

Đêm đó, không ngủ được, Nhã Đình lặng lẽ đi dạo quanh biệt thự. Cô không có ý định tò mò, chỉ đơn giản là không quen với sự tĩnh lặng đến rợn người của nơi này. Bước chân cô vô tình dừng lại trước phòng làm việc của Dịch Thần - cánh cửa khép hờ, để lộ một khe sáng mờ từ chiếc đèn bàn chưa tắt.

Cô định quay đi, nhưng ánh mắt lại vô tình rơi vào chiếc két sắt đặt cạnh bàn làm việc, cánh cửa két hờ mở, có lẽ do anh vội vàng ra ngoài tiếp khách mà quên khóa lại.

Trong một phút bốc đồng mà sau này cô cũng không lý giải nổi, Nhã Đình bước đến, khẽ kéo cánh cửa két ra thêm một chút.

Bên trong không có nhiều thứ - vài xấp giấy tờ quan trọng, một chiếc đồng hồ cũ, và.. Một khung ảnh nhỏ đặt ở góc trong cùng, như thể được cất giữ cẩn thận hơn tất cả những gì còn lại.

Cô cầm khung ảnh lên, và tim cô như ngừng đập trong tích tắc.

Người phụ nữ trong ảnh đang cười rạng rỡ, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt cong cong đầy sức sống. Và gương mặt ấy.. Giống cô đến kỳ lạ. Không phải giống thoáng qua, mà là giống đến mức nếu ai đó không để ý kỹ, có thể nhầm lẫn hai người là một.

Tay Nhã Đình run lên. Cô vội đặt khung ảnh lại đúng vị trí cũ, đóng két lại, rồi rời khỏi phòng làm việc như một cái bóng.

Nhưng hình ảnh người phụ nữ ấy đã in sâu vào tâm trí cô, cùng với một câu hỏi cứ vang vọng mãi không thôi:

Rốt cuộc, cô là ai? Và tại sao Vệ Dịch Thần lại cất giữ bức ảnh của cô ấy cẩn thận đến vậy trong khi anh đang đứng trước mặt một người phụ nữ mang gương mặt gần như giống hệt, gọi là "vợ"?
 
Chỉnh sửa cuối:
1 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề

Tập 2 - Bóng ma quá khứ​


Suốt mấy ngày sau đó, Tô Nhã Đình không thể ngừng nghĩ về khuôn mặt trong bức ảnh. Cô đã cố tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là sự trùng hợp, rằng thế giới này có hàng triệu người mang gương mặt giống nhau. Nhưng linh cảm của một người phụ nữ không dễ gì bị lý trí đánh lừa.

Cơ hội đến vào một buổi chiều, khi cô tình cờ trò chuyện với bà Lý - quản gia đã làm việc cho nhà họ Vệ hơn hai mươi năm, người duy nhất trong biệt thự đối xử với cô bằng sự ấm áp thật lòng.

"Cô đang ngắm hoa lan à?" Bà Lý bước đến, tay bưng khay trà. "Loại lan này là do.. Người trước kia thích trồng nhất."

Nhã Đình khẽ giật mình. "Người trước kia?"

Bà Lý im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc có nên nói hay không. Cuối cùng, bà thở dài, đặt khay trà xuống bàn đá.

"Cô Lâm Thư Nhã. Bạn gái cũ của cậu chủ, trước khi cô ấy.. Mất tích."

Cái tên ấy như một mũi kim châm thẳng vào tim Nhã Đình.

"Mất tích?" Cô hỏi, cố giữ giọng bình thản.

"Năm năm trước." Bà Lý nhìn xa xăm về phía khu vườn. "Hai người họ yêu nhau từ thời đại học, ai cũng nghĩ họ sẽ cưới nhau. Nhưng rồi một ngày, cô Thư Nhã đột nhiên biến mất không một lời từ biệt. Cậu chủ đã tìm kiếm suốt hai năm trời, thuê cả thám tử tư, nhưng không có bất kỳ manh mối nào."

"Vậy sau đó.."

"Cậu chủ thay đổi hẳn." Bà Lý lắc đầu. "Từ một người ấm áp, cậu ấy trở nên lạnh lùng, khép kín. Không ai được phép nhắc đến tên cô Thư Nhã trước mặt cậu ấy nữa."

Nhã Đình siết chặt tay quanh tách trà đang dần nguội. Cô muốn hỏi thêm, nhưng có một câu hỏi khác đang gào thét trong đầu cô, một câu hỏi mà cô không dám hỏi thành lời:

Liệu Vệ Dịch Thần chọn cô, có phải vì cô giống Lâm Thư Nhã?

Buổi tối hôm đó, Nhã Đình quyết định tìm hiểu thêm. Cô lên mạng, gõ tên "Lâm Thư Nhã" vào ô tìm kiếm, và những kết quả hiện ra khiến tim cô thắt lại - vài bài báo cũ về một vụ mất tích bí ẩn của "ái nữ" một gia đình danh giá, kèm theo hình ảnh người phụ nữ trong bức ảnh cô từng thấy trong két sắt.

Cô nhìn chăm chú vào màn hình, so sánh gương mặt ấy với gương mặt mình phản chiếu trong cửa kính tối. Sống mũi, đường viền môi, cả ánh mắt khi cười.. Giống đến rợn người.

Vậy ra, mình chỉ là một cái bóng thay thế.

Ý nghĩ đó khiến lồng ngực cô nghẹn lại. Không phải vì cô mong chờ tình yêu từ cuộc hôn nhân này - cô đã tự nhắc mình hàng trăm lần rằng đây chỉ là giao dịch. Nhưng bị chọn không phải vì chính mình, mà vì mình giống một người khác.. Cảm giác ấy đau hơn cô tưởng.

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Nhã Đình vội tắt màn hình điện thoại, nhưng đã quá muộn - Vệ Dịch Thần đứng ngay cửa phòng cô, ánh mắt anh dừng lại trên màn hình tối om trong tay cô một cách đầy ẩn ý.

"Cô đang tìm gì?" Giọng anh trầm, không mang cảm xúc rõ ràng, nhưng có một sự căng thẳng ẩn giấu bên dưới.

Nhã Đình ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh - lần đầu tiên cô làm vậy kể từ ngày cưới.

"Lâm Thư Nhã." Cô nói thẳng, không vòng vo. "Tôi tìm hiểu về Lâm Thư Nhã."

Không khí trong phòng như đông cứng lại. Vệ Dịch Thần đứng bất động một lúc lâu, quai hàm siết chặt, ánh mắt anh tối sầm như một cơn bão đang cuộn trào phía sau lớp băng giá thường ngày.

"Cô không cần biết về người đó." Anh nói, giọng đanh lại.

"Tôi có quyền biết." Nhã Đình đứng dậy, dù chân cô hơi run. "Tôi là vợ anh, dù chỉ trên giấy tờ. Tôi có quyền biết tại sao anh chọn tôi. Có phải vì tôi giống cô ấy không?"

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí. Vệ Dịch Thần không trả lời ngay. Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp đến mức Nhã Đình không thể đọc được - có phải là tức giận, hay là một nỗi đau cũ đang bị khơi lại?

"Đừng hỏi những điều cô không muốn nghe câu trả lời." Cuối cùng anh chỉ nói vậy, rồi quay người rời đi, để lại Nhã Đình đứng một mình giữa căn phòng, với câu trả lời mà cô đã biết trước, dù anh chưa từng nói ra.
 
1 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề

Tập 3 - Sống chung như người lạ​


Sau đêm hôm đó, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng rõ rệt. Họ vẫn sống chung một mái nhà, ăn chung một bàn ăn vào buổi sáng - vì đó là điều khoản trong hợp đồng, phải giữ vẻ ngoài hạnh phúc trước gia nhân và những buổi tiệc công ty - nhưng ngoài những khoảnh khắc bắt buộc ấy, họ như hai người xa lạ trong cùng một ngôi nhà.

Nhã Đình quyết định không hỏi thêm về Lâm Thư Nhã nữa. Không phải vì cô hết tò mò, mà vì cô hiểu ra một điều: Dù sự thật có là gì, nó cũng không thay đổi được bản chất cuộc hôn nhân này - một giao dịch, không hơn không kém.

Vậy nên cô chọn cách làm tốt phần việc của mình. Nếu đã là "vợ hợp đồng", cô sẽ làm tròn vai một cách chuyên nghiệp nhất có thể.

Mỗi sáng, cô dậy sớm, chuẩn bị một bữa sáng đơn giản - không phải vì nghĩa vụ, mà vì cô nhận ra Dịch Thần thường bỏ bữa sáng để lao vào công việc, và một người làm việc quá sức như anh không thể khỏe mạnh nếu cứ tiếp diễn như vậy.

"Tôi không cần cô làm việc này." Buổi sáng đầu tiên nhìn thấy đĩa trứng ốp la đặt trước mặt, Dịch Thần nói, giọng vẫn lạnh như thường lệ.

"Đây không phải vì anh." Nhã Đình đáp, không nhìn lên. "Chỉ là tôi không quen lãng phí đồ ăn. Anh ăn hay không tùy anh."

Anh nhìn cô một lúc, rồi lặng lẽ cầm đũa lên. Không nói cảm ơn, nhưng đĩa trứng cũng không còn nguyên vẹn khi anh rời khỏi bàn.

Những ngày sau đó cứ lặp lại như vậy - những cử chỉ nhỏ nhặt, không lời, nhưng đều đặn. Nhã Đình sắp xếp lại phòng làm việc của anh mỗi khi thấy nó bừa bộn sau những đêm anh thức làm việc muộn. Cô nhớ cả việc anh thích uống trà không đường, ghét mùi nước hoa nồng, và luôn để một chiếc áo khoác dự phòng trong xe vì anh hay quên mang áo ấm khi trời trở lạnh.

Cô làm những điều đó không phải để lấy lòng anh, mà đơn giản vì đó là bản tính của cô - chu đáo, tỉ mỉ, quen chăm sóc người khác từ nhỏ khi phải phụ giúp bố mẹ quản lý công ty gia đình.

Nhưng Vệ Dịch Thần, người đàn ông vốn quen với sự toan tính và giả dối trong thế giới thượng lưu, bắt đầu nhận ra có gì đó khác biệt ở người phụ nữ này.

Một buổi tối, anh về nhà muộn, mệt mỏi sau một cuộc họp căng thẳng với đối tác. Bước vào phòng làm việc, anh thấy trên bàn có một cốc trà gừng còn ấm, và một mảnh giấy nhỏ viết tay:

"Nghe nói hôm nay anh họp căng. Uống chút trà gừng cho ấm bụng. - N. Đ"

Anh cầm mảnh giấy lên, ngón tay khẽ miết qua nét chữ. Không hiểu sao, khóe môi anh khẽ dịu lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi - điều mà đã rất lâu rồi anh không cho phép mình làm.

Anh tự nhủ đó chỉ là vì cô đang làm tròn vai diễn của mình. Nhưng sâu trong lòng, một phần nào đó của anh bắt đầu tự hỏi: Liệu sự chân thành này có thật hay không?

Và anh ghét bản thân mình vì đã bắt đầu để tâm đến câu trả lời.

Nhưng không phải lúc nào sự im lặng giữa hai người cũng êm đềm như vậy.

Một buổi tối cuối tuần, Nhã Đình vô tình bước vào phòng làm việc để trả lại chiếc bút anh bỏ quên ở phòng ăn, thì bắt gặp Dịch Thần đang đứng lặng trước cửa sổ, tay cầm một chiếc vòng tay bạc cũ kỹ, ánh mắt xa xăm như đang lạc vào một thế giới khác.

Cô nhận ra ngay - đó không phải món đồ cô từng thấy. Có lẽ là kỷ vật của người đó.

"Xin lỗi, tôi không cố ý.." Cô định lui ra, nhưng giọng anh vang lên, lạnh và đột ngột.

"Cô vào phòng tôi không gõ cửa là thói quen à?"

Nhã Đình khựng lại. Cô đã cẩn thận, đã gõ cửa, nhưng cửa khép hờ nên tiếng gõ chắc không đủ để anh nghe thấy giữa lúc anh đang chìm trong suy nghĩ riêng. Nhưng cô không giải thích. Có một sự ấm ức dâng lên trong lòng cô - cô đã cố gắng bao nhiêu, mà đổi lại vẫn chỉ là một câu trách móc lạnh lùng.

"Xin lỗi." Cô đặt cây bút xuống bàn, giọng cứng lại. "Lần sau tôi sẽ đứng ngoài cửa gọi to trước khi bước vào, để không làm phiền anh và.. Kỷ vật của anh."

Cô nhấn nhá vào hai chữ cuối, rồi quay người rời đi ngay lập tức, không cho anh cơ hội đáp lại.

Dịch Thần đứng sững trong phòng, nhìn theo bóng lưng cô khuất sau cánh cửa. Anh siết chặt chiếc vòng tay trong lòng bàn tay, cảm giác tội lỗi len lỏi trong ngực - không phải vì đã quát cô, mà vì anh nhận ra, phản ứng đầu tiên của anh khi thấy Nhã Đình bước vào không phải là khó chịu vì bị làm phiền, mà là hoảng hốt vì sợ bị nhìn thấy khoảnh khắc yếu đuối của mình.

Và anh càng không hiểu nổi, tại sao câu nói lạnh lùng vừa rồi của cô lại khiến lồng ngực anh nhói lên khó chịu đến vậy.

Ba ngày sau, không ai trong hai người chủ động phá vỡ sự im lặng. Bữa sáng vẫn được chuẩn bị, nhưng không còn mảnh giấy nhỏ nào kèm theo. Nhã Đình lặng lẽ rút lui về đúng ranh giới "đối tác" mà Dịch Thần từng vạch ra ngay từ đêm tân hôn.

Cô tự nhủ, đây mới là điều đúng đắn. Cô không nên để bản thân dây dưa tình cảm vào một cuộc hôn nhân có thời hạn, với một người đàn ông còn chưa buông bỏ được bóng hình cũ.

Nhưng cứ mỗi khi đi ngang qua phòng làm việc tối đèn của anh vào lúc nửa đêm, cô vẫn không kìm được việc chậm bước lại một chút, lắng nghe xem có tiếng động nào không, trước khi tự trách bản thân vì sự quan tâm thừa thãi ấy và bước tiếp.

Còn Dịch Thần, đêm nào cũng làm việc đến khuya, nhưng ánh mắt anh cứ thi thoảng lại nhìn về phía chiếc cốc trà không còn xuất hiện trên bàn nữa, và trong lòng dấy lên một cảm giác trống trải mà anh không muốn thừa nhận.

Hai người, sống trong cùng một mái nhà, giữ khoảng cách như hai người xa lạ - nhưng khoảng cách ấy, mỗi ngày, lại trở nên khó chịu hơn một chút, với cả hai.
 
1 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề

Tập 4 - Lần đầu anh bảo vệ cô​


Buổi tiệc kỷ niệm mười năm thành lập Tập đoàn Vệ Thị được tổ chức tại khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố, quy tụ gần như toàn bộ giới thượng lưu và báo chí kinh doanh. Đây là lần đầu tiên Nhã Đình xuất hiện chính thức với tư cách "phu nhân Tổng tài" trước đông đảo khách khứa như vậy, và cô đã chuẩn bị suốt cả tuần - từ cách đi đứng, cách chào hỏi, đến việc ghi nhớ tên vài đối tác quan trọng mà Dịch Thần đã liệt kê ngắn gọn qua tin nhắn.

Cô đứng cạnh anh, mỉm cười lịch sự, cố gắng không để lộ sự căng thẳng đang cuộn trào bên trong.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, cho đến khi một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, đeo đầy trang sức, tiến lại gần với nụ cười không giấu nổi ý mỉa mai.

"Ồ, đây chính là cô vợ mới của Dịch Thần sao?" Bà ta nhìn Nhã Đình từ đầu đến chân, giọng điệu như đang định giá một món hàng. "Nghe nói xuất thân bình thường lắm, công ty gia đình còn sắp phá sản nữa. Tổng tài nhà họ Vệ mà lại hạ mình cưới một người như vậy, thật khiến người ta bất ngờ."

Vài người xung quanh khẽ xì xào, ánh mắt tò mò lẫn thương hại đổ dồn về phía Nhã Đình. Cô nhận ra đó chính là bà Chu - người từng là mẹ kế cũ của Dịch Thần trước khi ly hôn với cha anh nhiều năm trước, nhưng vẫn còn tầm ảnh hưởng nhất định trong giới thượng lưu nhờ các mối quan hệ cũ.

"Có lẽ cô nên biết thân biết phận mà cư xử cho đúng mực." Bà Chu tiếp tục, giọng điệu càng lúc càng chua ngoa. "Đừng tưởng đeo được cái nhẫn cưới là ngang hàng với những người ở đây. Loại người dựa vào hôn nhân để đổi đời, ở đâu chẳng có, nhưng có mấy ai giữ được vị trí lâu dài đâu."

Nhã Đình siết chặt tay, cảm giác nóng bừng dâng lên nơi khóe mắt, nhưng cô cắn chặt môi, cố giữ nụ cười không đổi. Cô biết, nếu phản ứng gay gắt lúc này, người chịu tổn thất sẽ là hình ảnh của cả gia tộc họ Vệ trước truyền thông - và đó là điều cô tuyệt đối không được phép làm, theo đúng những gì hợp đồng quy định.

Nhưng trước khi cô kịp mở lời đáp trả một cách khéo léo, một bàn tay đã nhẹ nhàng nhưng chắc chắn nắm lấy tay cô, kéo cô đứng sát về phía mình.

"Bà Chu." Giọng Vệ Dịch Thần vang lên, trầm và lạnh đến mức khiến cả khu vực xung quanh như hạ nhiệt độ tức thì. "Bà đang nói về vợ tôi đấy."

Bà Chu khựng lại, nụ cười trên môi cứng đờ.

"Dịch Thần, dì chỉ.."

"Tôi không quan tâm dì định nói gì tiếp theo." Anh cắt ngang, ánh mắt sắc lạnh như dao. "Nhưng nếu dì còn tiếp tục xúc phạm vợ tôi trước mặt tôi một lần nữa, tôi sẽ không ngại để mọi người ở đây biết rõ, ai mới là người từng khiến gia tộc họ Vệ mất mặt vì scandal ngoại tình năm nào."

Không khí xung quanh lập tức đông cứng. Bà Chu tái mặt, không dám nói thêm một lời nào, vội vàng viện cớ rời đi trong ánh mắt dò xét của những người xung quanh.

Nhã Đình đứng sững, tim đập loạn nhịp - không chỉ vì cơn sóng cảm xúc vừa dâng lên khi bị sỉ nhục, mà còn vì bàn tay ấm áp vẫn đang nắm chặt tay cô, và vì lần đầu tiên, cô thấy Vệ Dịch Thần đứng ra vì cô, trước mặt tất cả mọi người.

Buổi tiệc kết thúc, trên xe trở về biệt thự, không khí trong xe im lặng đến mức chỉ nghe rõ tiếng động cơ chạy đều đều. Nhã Đình ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố lướt qua, lòng vẫn còn nguyên vẹn cảm giác ấm áp lẫn hoang mang từ khoảnh khắc ban nãy.

"Cảm ơn anh." Cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ. "Vì lúc nãy."

Dịch Thần không quay đầu lại, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước qua cửa kính xe.

"Tôi chỉ bảo vệ danh dự gia tộc." Anh nói, giọng trở lại vẻ lạnh nhạt quen thuộc. "Nếu để bà ta xúc phạm vợ tôi ngay tại buổi tiệc, báo chí ngày mai sẽ viết đủ thứ chuyện không hay về gia tộc họ Vệ."

Câu trả lời ấy như một gáo nước dội thẳng vào cảm giác ấm áp vừa nhen nhóm trong lòng Nhã Đình. Cô khẽ cười nhạt, quay mặt đi nhìn ra cửa sổ, không để anh thấy sự thất vọng thoáng qua trong mắt mình.

"Tôi hiểu." Cô đáp, giọng bình thản. "Dù sao cũng cảm ơn anh."

Xe tiếp tục lăn bánh trong im lặng. Nhưng Dịch Thần, dù miệng nói ra lý do lạnh lùng ấy, tay anh vẫn siết chặt vô thức, và trong đầu anh cứ vang vọng mãi hình ảnh Nhã Đình đứng đó, cắn chặt môi chịu đựng sự sỉ nhục mà không hề rơi một giọt nước mắt nào trước mặt người ngoài.

Anh tự hỏi, tại sao khoảnh khắc nhìn thấy bà Chu xúc phạm cô, cơn giận trong anh lại bùng lên nhanh và mạnh đến vậy - nhanh hơn bất kỳ phản ứng "bảo vệ danh dự gia tộc" đơn thuần nào mà anh vừa viện cớ.

Có lẽ, đó là câu hỏi mà chính anh cũng chưa sẵn sàng đối diện.
 
1 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề

Tập 5 - Rung động đầu tiên​


Sau buổi tiệc hôm đó, có điều gì đó giữa hai người đã thay đổi, dù rất nhỏ và không ai chịu thừa nhận ra miệng. Những bữa sáng dần trở lại, không còn mảnh giấy nhỏ, nhưng thi thoảng Dịch Thần lại chủ động hỏi một câu ngắn gọn - "Hôm nay cô có lịch gì không?" - như một cách xã giao vụng về của một người vốn không quen bày tỏ sự quan tâm.

Nhã Đình nhận ra những thay đổi ấy, nhưng cô chọn không đặt quá nhiều hy vọng vào chúng. Cô đã tự dặn lòng quá nhiều lần rằng đây chỉ là một hợp đồng, và cô không muốn là người duy nhất đầu tư cảm xúc vào một mối quan hệ có thời hạn.

Nhưng có những đêm, ranh giới ấy trở nên mong manh hơn cô tưởng.

Đêm hôm đó, Dịch Thần trở về nhà muộn hơn thường lệ, sau một bữa tiệc rượu tiếp đãi đối tác nước ngoài mà anh không thể từ chối. Khi Nhã Đình nghe tiếng cửa mở, cô bước ra khỏi phòng, thấy anh đang tựa người vào tường hành lang, gương mặt ửng đỏ, bước chân loạng choạng - hiếm khi nào cô thấy Vệ Dịch Thần trong trạng thái mất kiểm soát như vậy.

"Anh uống nhiều quá rồi." Cô vội bước tới, đỡ lấy cánh tay anh trước khi anh suýt ngã.

Anh không đẩy cô ra như những lần trước. Ngược lại, anh dựa hẳn người vào cô, hơi thở nồng mùi rượu phả sát bên tai cô khiến Nhã Đình khẽ đỏ mặt.

"Nặng lắm đấy.." Cô lẩm bẩm, cố gắng dìu anh về phía phòng ngủ, chân bước loạng choạng vì phải gánh cả trọng lượng cơ thể cao lớn của anh.

Vừa đặt anh nằm xuống giường, Nhã Đình định rút tay ra để lui về phòng mình, thì bàn tay anh bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô ngã nhào xuống bên cạnh.

"Đừng đi.." Anh thì thầm, giọng nói đã mơ hồ vì men say, tay vòng qua ôm lấy cô, gương mặt vùi vào mái tóc cô, hơi thở ấm áp phả nhẹ nơi vành tai. "Thư Nhã.. Đừng bỏ anh đi nữa.."

Trái tim Nhã Đình như bị ai đó bóp nghẹt trong tích tắc.

Thư Nhã. Anh gọi nhầm tên cô thành tên của người khác.

Cô muốn đẩy anh ra, muốn rời khỏi vòng tay ấy ngay lập tức. Nhưng cơ thể cô lại không nghe theo lý trí - cô nằm yên đó, để anh ôm chặt, nghe tiếng thở đều đều của anh dần chìm vào giấc ngủ say.

Trong bóng tối, nước mắt Nhã Đình lặng lẽ lăn dài, nhưng cô không phát ra một tiếng động nào. Cô không biết mình đang khóc vì bị tổn thương khi bị nhầm tên, hay vì chính bản thân cô cũng không ngờ, cảm giác được anh ôm ấp gần gũi như vậy lại khiến tim cô đập rộn ràng đến thế - bất chấp cái tên anh vừa gọi không phải là tên cô.

Mình đang làm gì vậy.. Cô nhắm mắt lại, tự hỏi chính mình. Từ khi nào, mình lại bắt đầu có tình cảm thật với người đàn ông này?

Sáng hôm sau, khi Nhã Đình tỉnh dậy, cô đã nằm lại phòng mình từ lúc nào không rõ - có lẽ cô đã rời đi khi anh ngủ say, tự dìu bản thân trở về phòng riêng trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Bữa sáng diễn ra như thường lệ. Dịch Thần bước xuống, gương mặt vẫn điềm tĩnh như mọi ngày, không có chút dấu hiệu nào của sự bối rối hay ngượng ngùng.

"Cảm ơn cô tối qua." Anh nói, giọng bình thản như đang nói về một việc công tác thông thường. "Tôi uống hơi quá chén."

Nhã Đình nhìn anh, cố gắng tìm kiếm trong ánh mắt ấy một dấu hiệu nào đó cho thấy anh còn nhớ những gì đã xảy ra đêm qua - cái tên anh gọi nhầm, vòng tay anh siết chặt quanh cô. Nhưng gương mặt anh phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, không để lộ bất kỳ điều gì.

"Không có gì." Cô đáp, cúi đầu tiếp tục ăn sáng, giấu đi sự thất vọng mơ hồ đang len lỏi trong lòng.

Cô không biết liệu anh thực sự đã quên, hay chỉ đang cố tình giả vờ như vậy để tránh né một sự thật mà cả hai đều chưa sẵn sàng đối mặt.

Nhưng có một điều Nhã Đình biết chắc chắn, khi cô lặng lẽ nhìn anh qua tách cà phê bốc khói: Trái tim cô, dù cô có cố kìm nén đến đâu, cũng đã bắt đầu rung động thật sự - với một người đàn ông mà trong lòng vẫn còn khắc sâu bóng hình một cái tên khác.

Và cô sợ hãi nhận ra, con đường phía trước, dường như sẽ còn nhiều tổn thương hơn cô từng tưởng tượng.
 
1 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề

Tập 6 - Ngược tâm bắt đầu​


Buổi chiều hôm ấy, Nhã Đình đang sắp xếp lại vài chậu hoa lan trong vườn thì nghe tiếng ồn ào bất thường từ phía cổng chính. Cô ngẩng đầu lên, thấy bà Lý vội vã chạy ra, gương mặt tái mét như vừa nhìn thấy một bóng ma.

"Không thể nào.." Bà Lý lẩm bẩm, tay run run chỉ về phía chiếc xe sang trọng vừa đỗ xịch trước cổng biệt thự.

Cửa xe mở ra, một người phụ nữ bước xuống, dáng đi kiêu sa, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt cong cong đầy tự tin quen thuộc. Nhã Đình đứng chết lặng - không cần ai giới thiệu, cô cũng biết ngay đó là ai.

Lâm Thư Nhã.

Người phụ nữ trong bức ảnh cũ. Người đã "mất tích" suốt năm năm trời.

"Lâu rồi không gặp, bà Lý." Thư Nhã mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, ánh mắt lướt qua Nhã Đình với vẻ tò mò pha chút ngạc nhiên. "Ồ, đây hẳn là.. Vợ mới của Dịch Thần?"

Nhã Đình siết chặt tay, cố giữ vẻ bình tĩnh. "Tôi là Tô Nhã Đình."

"Thú vị thật." Thư Nhã khẽ nhướng mày, ánh mắt dò xét không giấu diếm. "Cô ấy nhìn tôi mà cứ như đang tìm điểm khác biệt giữa tôi với chính mình vậy."

Câu nói ấy như một lưỡi dao khẽ cứa vào lòng tự trọng của Nhã Đình, nhưng cô không để lộ ra, chỉ im lặng đứng đó, chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Đúng lúc đó, tiếng xe của Dịch Thần vọng vào từ cổng. Anh bước xuống, và khi ánh mắt anh chạm phải bóng dáng quen thuộc đang đứng giữa sân, cả người anh như hóa đá.

"Thư Nhã.." Giọng anh khàn đi, đầy hoài nghi lẫn chấn động. "Em.. Còn sống sao?"

"Lâu rồi không gặp, Dịch Thần." Thư Nhã mỉm cười, bước tới gần anh, ánh mắt long lanh như chưa từng có năm năm biền biệt nào tồn tại. "Em xin lỗi vì đã biến mất đột ngột như vậy. Nhưng bây giờ, em đã quay về rồi."

Sự thật dần được hé lộ trong buổi nói chuyện riêng giữa hai người tối hôm đó, mà Nhã Đình chỉ nghe loáng thoáng được vài câu khi tình cờ đi ngang qua phòng khách.

Hóa ra, Lâm Thư Nhã chưa từng bị bắt cóc hay gặp tai nạn như mọi người từng đồn đoán suốt năm năm qua. Cô ta đã tự ý bỏ trốn theo một người đàn ông giàu có khác ở nước ngoài, chỉ vì muốn một cuộc sống xa hoa hơn những gì gia tộc họ Vệ khi đó có thể mang lại. Nhưng giờ đây, khi mối tình đó tan vỡ và người đàn ông kia đã cao chạy xa bay cùng phần lớn tài sản, cô ta mới quay về, với vẻ ngoài đáng thương của một "nạn nhân từng mất tích bí ẩn".

Nhã Đình đứng nép sau cánh cửa, nghe rõ giọng nói nghẹn ngào giả tạo của Thư Nhã đang kể lể một câu chuyện hoàn toàn khác với sự thật, và cô cảm nhận được sự im lặng nặng nề từ phía Dịch Thần - anh không biết, hoặc chưa muốn tin, sự thật đằng sau việc người con gái anh từng yêu tha thiết đã rời bỏ anh không một lời từ biệt.

Cô lặng lẽ rời đi, không muốn nghe thêm nữa, lòng nặng trĩu một dự cảm chẳng lành.

Những ngày sau đó, Dịch Thần thay đổi hẳn. Anh về nhà muộn hơn, thường xuyên có những cuộc điện thoại bí mật mà anh luôn ra ban công nghe một mình. Những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt vừa mới nhen nhóm giữa anh và Nhã Đình bỗng chốc biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự lạnh nhạt còn hơn cả những ngày đầu họ mới kết hôn.

"Anh có chuyện gì không ổn sao?" Một buổi tối, Nhã Đình không kìm được, hỏi thẳng khi thấy anh ngồi thẫn thờ trước bàn ăn, đũa gần như không động tới.

Dịch Thần ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt anh xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua cô để thấy một bóng hình khác.

"Không có gì." Anh đáp cụt lủn, đứng dậy rời khỏi bàn ăn, để lại đĩa thức ăn gần như nguyên vẹn.

Nhã Đình ngồi lại một mình trong phòng ăn rộng lớn, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, lòng cô se lại. Cô không cần ai nói cũng biết, sự trở về của Lâm Thư Nhã đã khơi lại tất cả những gì Dịch Thần từng chôn giấu suốt năm năm qua - và cô, người vợ hợp đồng chỉ mang gương mặt giống người cũ, bỗng chốc trở nên thừa thãi hơn bao giờ hết.

Có lẽ, cô nghĩ, nước mắt chực trào nơi khóe mắt nhưng cô cố nuốt ngược vào trong, ngay từ đầu, mình chưa bao giờ thực sự có một vị trí nào trong lòng anh ấy cả. Mình chỉ là cái bóng, chờ ngày người thật quay trở về.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back