Chương 20: Thiên Màn Chiếu Thủy Và Chân Tướng Phơi Trần
Mười ngày sau khi trận chiến sử thi tại quận trung tâm khép lại, thành phố vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi nỗi bàng hoàng. Chính phủ ban bố tình trạng khẩn cấp, các nhà khoa học, chuyên gia vật lý và thần học từ khắp nơi trên thế giới được huy động đến đại lộ đổ nát để đo đạc từ trường, nhưng tất cả những gì họ thu được chỉ là con số không tròn trĩnh. Lớp vỏ bọc khoa học vững chắc của nhân loại đã bị xé toạc, để lại một khoảng trống hoang mang vô hạn.
Và rồi, vào đúng chín giờ sáng của một ngày nắng gắt, một biến động mới lại đến, lần này còn mang tính chất chấn động toàn diện hơn cả cuộc tấn công của thực thể dị giới.
Uỳnh.. Uỳnh.. Uỳnh..
Không có sấm chớp, không có mây đen, nhưng bầu trời xanh thẳm của thành phố bỗng nhiên phát ra những tiếng rung động trầm thấp, tựa như có một bàn tay vô hình đang gõ vào mặt một chiếc trống không gian khổng lồ. Hàng vạn người dân đang di chuyển trên đường phố đồng loạt dừng bước, các tòa nhà văn phòng, trung tâm thương mại lập tức trống vắng khi dòng người đổ xô ra ban công và cửa sổ.
Từ khoảng không trung cao vút, ba bức màn năng lượng màu xanh lam ngọc gợn sóng bỗng chốc hiển hiện, chắn ngang vòm trời như những rạp chiếu phim lập thể khổng lồ cấp độ vũ trụ. Ánh sáng từ ba thiên màn này rực rỡ đến mức lấn át cả ánh sáng mặt trời, nhưng không hề gây chói mắt. Nó tỏa ra một luồng ma lực dịu nhẹ, thứ ma lực quen thuộc từng xuất hiện trên cặp song kiếm của vị thần chiến tranh áo đỏ mười ngày trước.
Bên trong chiếc limousine của liên minh gia tộc họ Thẩm và họ Diệp đang trên đường đến cục cảnh sát để cung cấp thêm lời khai, Diệp Minh Triết và Thẩm Dao Sơ đồng loạt ngẩng đầu lên qua cửa sổ trời. Gương mặt hai người cắt không còn giọt máu. Trực giác nhạy bén của họ hét lên rằng, bước tiếp theo của bản vá lỗi số phận đã bắt đầu vận hành.
Thiên màn gợn sóng vài hồi rồi bắt đầu định hình. Những hình ảnh đầu tiên hiện lên rõ nét đến từng chi tiết, đi kèm với âm thanh trầm ấm, rõ ràng vang vọng thẳng vào tâm thức của mỗi con người đang ngước nhìn, hoàn toàn không cần đến hệ thống loa phóng thanh của nhân loại.
Thước phim mở đầu bằng khung cảnh bóng đêm tĩnh mịch của bốn tháng trước. Trên đỉnh của tòa tháp truyền thông cao nhất thành phố, một bóng người đơn độc với mái tóc trắng vuốt ngược và tà áo choàng đỏ đang ngồi lặng lẽ, đôi mắt xám tro dõi theo từng chiếc xe sang trọng của Lục Kiến Thâm đang di chuyển bên dưới. Đó chính là Emiya.
Mọi người nín thở theo dõi. Thiên màn bắt đầu tua nhanh qua những đêm dài đằng đẵng, nơi người đàn ông vô danh đó lướt đi trong bóng tối của thành phố như một bóng ma thực thụ. Không cần đến máy tính, không cần đến hacker cấp cao, Emiya sử dụng năng lực "Structural Analysis" (Phân tích cấu trúc) đỉnh cao của mình.
Hình ảnh chiếu cảnh anh đứng trước bức tường kiên cố của tập đoàn Lục thị. Chỉ cần khẽ chạm lòng bàn tay rám nắng vào bề mặt bê tông, các đường mạch ma thuật màu xanh lam lập tức lan tỏa, thấu thị qua ba lớp két sắt bảo mật, quét sạch toàn bộ tài liệu mật, sổ sách kế toán gian lận và những bản hợp đồng ngầm nhuốm máu của Nam chính Lục Kiến Thâm. Từng trang bằng chứng hiện lên trên thiên màn rõ ràng đến mức các cơ quan điều tra cấp cao bấy giờ đang điên cuồng dùng máy ảnh để ghi lại.
Tiếp sau đó là phân cảnh Emiya chuẩn bị cho ngày lễ cưới. Người xem kinh hãi nhận ra, từng bước đi của cảnh sát, từng mũi tấn công của đặc nhiệm bấy giờ, đều do một tay anh đạo diễn. Anh đã dùng ma thuật để thao túng các thiết bị điện tử, gửi những tệp tài liệu nặc danh không thể truy vết đến thẳng hòm thư điện tử của Cục trưởng Cục Cảnh sát liên bang vào đúng ba giờ sáng trước ngày cưới. Toàn bộ kế hoạch vây bắt được anh tính toán chuẩn xác đến từng giây, từ việc chặn các ngả đường trốn chạy của Lục Kiến Thâm cho đến việc bảo vệ an toàn tuyệt đối cho gia đình họ Thẩm và họ Diệp tại giao lộ.
Khi đoạn phim tư liệu kết thúc bằng hình ảnh Emiya đứng dưới làn mưa của bốn tháng trước, khẽ mỉm cười quay lưng đi sau khi chứng kiến Lục Kiến Thâm bị còng tay áp giải, toàn bộ thành phố như nổ tung trong một làn sóng chấn động dư luận chưa từng có trong lịch sử.
Hàng vạn quần chúng nhân dân tại các quảng trường đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng bàn tán, khóc nghẹn và sùng bái vang lên như triều dâng:
- "Trời ơi.. Hóa ra không phải do cảnh sát tài giỏi.. Hóa ra vị thần ấy đã bảo vệ chúng ta từ lâu rồi!"
- "Vụ án chấn động vạch trần bộ mặt ác quỷ của Lục Kiến Thâm bốn tháng trước.. Toàn bộ đều là do người đàn ông áo đỏ ấy một tay tạo nên sao?"
Bên trong xe hơi, ông Thẩm và ông Diệp trợn trừng mắt nhìn nhau, hai bờ vai của hai vị tài phiệt lão làng run rẩy dữ dội. Toàn bộ sự kiêu hãnh về quyền lực, tiền bạc và mạng lưới quan hệ rộng khắp bấy lâu nay của họ hoàn toàn sụp đổ thành những mảnh vụn nát. Họ nhận ra, Thẩm gia và Diệp gia vốn dĩ đã phải tan cửa nát nhà, đã phải làm bàn đạp cho sự thăng tiến của tên ác quỷ họ Lục theo đúng cái "kịch bản" tàn nhẫn ban đầu, nếu như không có sự can thiệp của gã đàn ông vô danh này.
Diệp Minh Triết nhìn chằm chằm vào thiên màn bấy giờ đang từ từ phân rã thành những hạt bụi ma lực. Sự bàng hoàng và bối rối tột độ hằn sâu trên gương mặt anh ta. Một kẻ luôn tự coi mình là trung tâm, là vị hôn phu hoàn hảo bấy giờ nhận ra mình chỉ là một quân cờ nhỏ bé được cứu rỗi bởi một thực thể vĩ đại vượt xa tầm hiểu biết của phàm trần.
Thẩm Dao Sơ thì hoàn toàn bật khóc. Cô áp mặt vào cửa kính xe, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô nhớ lại cái gật đầu thâm trầm và câu nói cuối cùng của anh trước khi tan biến mười ngày trước: "Từ nay về sau.. Hãy sống cho thật tốt."
Đó không phải là một lời xã giao. Đó là lời chúc phúc, là lời tuyên cáo của một vị Hộ Vệ đã dùng chính xương máu và sự tồn tại thần thoại của mình để bẻ gãy cái xiềng xích số phận tàn nhẫn đang bóp nghẹt cuộc đời cô, đưa tên ác ma ra ánh sáng công lý và trả lại sự bình yên cho hành tinh này.
Thiên màn biến mất, trả lại bầu trời xanh trong vắt cho thành phố. Nhưng vết sẹo chân tướng bấy giờ đã vĩnh viễn in sâu vào tâm trí của nhân loại. Lục Kiến Thâm trong tù bấy giờ có lẽ cũng đang nhìn lên trần nhà giam, hoàn toàn phát điên khi nhận ra hào quang "Nam chính" của mình thực chất đã bị một thực thể thần thoại nghiền nát từ lâu. Thế giới loài người bước sang một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà họ biết rằng, trong bóng tối của vũ trụ, luôn có một bóng hình áo đỏ lặng lẽ canh giữ và sửa chữa những lỗi sai của số phận.
Phần 1: Bầu trời rạn nứt và những bức màn năng lượng vô danh
Mười ngày sau khi trận chiến sử thi tại quận trung tâm khép lại, thành phố vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi nỗi bàng hoàng. Chính phủ ban bố tình trạng khẩn cấp, các nhà khoa học, chuyên gia vật lý và thần học từ khắp nơi trên thế giới được huy động đến đại lộ đổ nát để đo đạc từ trường, nhưng tất cả những gì họ thu được chỉ là con số không tròn trĩnh. Lớp vỏ bọc khoa học vững chắc của nhân loại đã bị xé toạc, để lại một khoảng trống hoang mang vô hạn.
Và rồi, vào đúng chín giờ sáng của một ngày nắng gắt, một biến động mới lại đến, lần này còn mang tính chất chấn động toàn diện hơn cả cuộc tấn công của thực thể dị giới.
Uỳnh.. Uỳnh.. Uỳnh..
Không có sấm chớp, không có mây đen, nhưng bầu trời xanh thẳm của thành phố bỗng nhiên phát ra những tiếng rung động trầm thấp, tựa như có một bàn tay vô hình đang gõ vào mặt một chiếc trống không gian khổng lồ. Hàng vạn người dân đang di chuyển trên đường phố đồng loạt dừng bước, các tòa nhà văn phòng, trung tâm thương mại lập tức trống vắng khi dòng người đổ xô ra ban công và cửa sổ.
Từ khoảng không trung cao vút, ba bức màn năng lượng màu xanh lam ngọc gợn sóng bỗng chốc hiển hiện, chắn ngang vòm trời như những rạp chiếu phim lập thể khổng lồ cấp độ vũ trụ. Ánh sáng từ ba thiên màn này rực rỡ đến mức lấn át cả ánh sáng mặt trời, nhưng không hề gây chói mắt. Nó tỏa ra một luồng ma lực dịu nhẹ, thứ ma lực quen thuộc từng xuất hiện trên cặp song kiếm của vị thần chiến tranh áo đỏ mười ngày trước.
Bên trong chiếc limousine của liên minh gia tộc họ Thẩm và họ Diệp đang trên đường đến cục cảnh sát để cung cấp thêm lời khai, Diệp Minh Triết và Thẩm Dao Sơ đồng loạt ngẩng đầu lên qua cửa sổ trời. Gương mặt hai người cắt không còn giọt máu. Trực giác nhạy bén của họ hét lên rằng, bước tiếp theo của bản vá lỗi số phận đã bắt đầu vận hành.
Phần 2: Những thước phim từ bóng tối – Kế hoạch của một Hộ Vệ
Thiên màn gợn sóng vài hồi rồi bắt đầu định hình. Những hình ảnh đầu tiên hiện lên rõ nét đến từng chi tiết, đi kèm với âm thanh trầm ấm, rõ ràng vang vọng thẳng vào tâm thức của mỗi con người đang ngước nhìn, hoàn toàn không cần đến hệ thống loa phóng thanh của nhân loại.
Thước phim mở đầu bằng khung cảnh bóng đêm tĩnh mịch của bốn tháng trước. Trên đỉnh của tòa tháp truyền thông cao nhất thành phố, một bóng người đơn độc với mái tóc trắng vuốt ngược và tà áo choàng đỏ đang ngồi lặng lẽ, đôi mắt xám tro dõi theo từng chiếc xe sang trọng của Lục Kiến Thâm đang di chuyển bên dưới. Đó chính là Emiya.
Mọi người nín thở theo dõi. Thiên màn bắt đầu tua nhanh qua những đêm dài đằng đẵng, nơi người đàn ông vô danh đó lướt đi trong bóng tối của thành phố như một bóng ma thực thụ. Không cần đến máy tính, không cần đến hacker cấp cao, Emiya sử dụng năng lực "Structural Analysis" (Phân tích cấu trúc) đỉnh cao của mình.
Hình ảnh chiếu cảnh anh đứng trước bức tường kiên cố của tập đoàn Lục thị. Chỉ cần khẽ chạm lòng bàn tay rám nắng vào bề mặt bê tông, các đường mạch ma thuật màu xanh lam lập tức lan tỏa, thấu thị qua ba lớp két sắt bảo mật, quét sạch toàn bộ tài liệu mật, sổ sách kế toán gian lận và những bản hợp đồng ngầm nhuốm máu của Nam chính Lục Kiến Thâm. Từng trang bằng chứng hiện lên trên thiên màn rõ ràng đến mức các cơ quan điều tra cấp cao bấy giờ đang điên cuồng dùng máy ảnh để ghi lại.
Tiếp sau đó là phân cảnh Emiya chuẩn bị cho ngày lễ cưới. Người xem kinh hãi nhận ra, từng bước đi của cảnh sát, từng mũi tấn công của đặc nhiệm bấy giờ, đều do một tay anh đạo diễn. Anh đã dùng ma thuật để thao túng các thiết bị điện tử, gửi những tệp tài liệu nặc danh không thể truy vết đến thẳng hòm thư điện tử của Cục trưởng Cục Cảnh sát liên bang vào đúng ba giờ sáng trước ngày cưới. Toàn bộ kế hoạch vây bắt được anh tính toán chuẩn xác đến từng giây, từ việc chặn các ngả đường trốn chạy của Lục Kiến Thâm cho đến việc bảo vệ an toàn tuyệt đối cho gia đình họ Thẩm và họ Diệp tại giao lộ.
Phần 3: Chân tướng phơi trần và sự suy sụp của thế giới quan
Khi đoạn phim tư liệu kết thúc bằng hình ảnh Emiya đứng dưới làn mưa của bốn tháng trước, khẽ mỉm cười quay lưng đi sau khi chứng kiến Lục Kiến Thâm bị còng tay áp giải, toàn bộ thành phố như nổ tung trong một làn sóng chấn động dư luận chưa từng có trong lịch sử.
Hàng vạn quần chúng nhân dân tại các quảng trường đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng bàn tán, khóc nghẹn và sùng bái vang lên như triều dâng:
- "Trời ơi.. Hóa ra không phải do cảnh sát tài giỏi.. Hóa ra vị thần ấy đã bảo vệ chúng ta từ lâu rồi!"
- "Vụ án chấn động vạch trần bộ mặt ác quỷ của Lục Kiến Thâm bốn tháng trước.. Toàn bộ đều là do người đàn ông áo đỏ ấy một tay tạo nên sao?"
Bên trong xe hơi, ông Thẩm và ông Diệp trợn trừng mắt nhìn nhau, hai bờ vai của hai vị tài phiệt lão làng run rẩy dữ dội. Toàn bộ sự kiêu hãnh về quyền lực, tiền bạc và mạng lưới quan hệ rộng khắp bấy lâu nay của họ hoàn toàn sụp đổ thành những mảnh vụn nát. Họ nhận ra, Thẩm gia và Diệp gia vốn dĩ đã phải tan cửa nát nhà, đã phải làm bàn đạp cho sự thăng tiến của tên ác quỷ họ Lục theo đúng cái "kịch bản" tàn nhẫn ban đầu, nếu như không có sự can thiệp của gã đàn ông vô danh này.
Diệp Minh Triết nhìn chằm chằm vào thiên màn bấy giờ đang từ từ phân rã thành những hạt bụi ma lực. Sự bàng hoàng và bối rối tột độ hằn sâu trên gương mặt anh ta. Một kẻ luôn tự coi mình là trung tâm, là vị hôn phu hoàn hảo bấy giờ nhận ra mình chỉ là một quân cờ nhỏ bé được cứu rỗi bởi một thực thể vĩ đại vượt xa tầm hiểu biết của phàm trần.
Thẩm Dao Sơ thì hoàn toàn bật khóc. Cô áp mặt vào cửa kính xe, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô nhớ lại cái gật đầu thâm trầm và câu nói cuối cùng của anh trước khi tan biến mười ngày trước: "Từ nay về sau.. Hãy sống cho thật tốt."
Đó không phải là một lời xã giao. Đó là lời chúc phúc, là lời tuyên cáo của một vị Hộ Vệ đã dùng chính xương máu và sự tồn tại thần thoại của mình để bẻ gãy cái xiềng xích số phận tàn nhẫn đang bóp nghẹt cuộc đời cô, đưa tên ác ma ra ánh sáng công lý và trả lại sự bình yên cho hành tinh này.
Thiên màn biến mất, trả lại bầu trời xanh trong vắt cho thành phố. Nhưng vết sẹo chân tướng bấy giờ đã vĩnh viễn in sâu vào tâm trí của nhân loại. Lục Kiến Thâm trong tù bấy giờ có lẽ cũng đang nhìn lên trần nhà giam, hoàn toàn phát điên khi nhận ra hào quang "Nam chính" của mình thực chất đã bị một thực thể thần thoại nghiền nát từ lâu. Thế giới loài người bước sang một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà họ biết rằng, trong bóng tối của vũ trụ, luôn có một bóng hình áo đỏ lặng lẽ canh giữ và sửa chữa những lỗi sai của số phận.