160 ❤︎ Bài viết: 40 Tìm chủ đề
Chương 20: Thiên Màn Chiếu Thủy Và Chân Tướng Phơi Trần

Phần 1: Bầu trời rạn nứt và những bức màn năng lượng vô danh​


Mười ngày sau khi trận chiến sử thi tại quận trung tâm khép lại, thành phố vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi nỗi bàng hoàng. Chính phủ ban bố tình trạng khẩn cấp, các nhà khoa học, chuyên gia vật lý và thần học từ khắp nơi trên thế giới được huy động đến đại lộ đổ nát để đo đạc từ trường, nhưng tất cả những gì họ thu được chỉ là con số không tròn trĩnh. Lớp vỏ bọc khoa học vững chắc của nhân loại đã bị xé toạc, để lại một khoảng trống hoang mang vô hạn.

Và rồi, vào đúng chín giờ sáng của một ngày nắng gắt, một biến động mới lại đến, lần này còn mang tính chất chấn động toàn diện hơn cả cuộc tấn công của thực thể dị giới.

Uỳnh.. Uỳnh.. Uỳnh..

Không có sấm chớp, không có mây đen, nhưng bầu trời xanh thẳm của thành phố bỗng nhiên phát ra những tiếng rung động trầm thấp, tựa như có một bàn tay vô hình đang gõ vào mặt một chiếc trống không gian khổng lồ. Hàng vạn người dân đang di chuyển trên đường phố đồng loạt dừng bước, các tòa nhà văn phòng, trung tâm thương mại lập tức trống vắng khi dòng người đổ xô ra ban công và cửa sổ.

Từ khoảng không trung cao vút, ba bức màn năng lượng màu xanh lam ngọc gợn sóng bỗng chốc hiển hiện, chắn ngang vòm trời như những rạp chiếu phim lập thể khổng lồ cấp độ vũ trụ. Ánh sáng từ ba thiên màn này rực rỡ đến mức lấn át cả ánh sáng mặt trời, nhưng không hề gây chói mắt. Nó tỏa ra một luồng ma lực dịu nhẹ, thứ ma lực quen thuộc từng xuất hiện trên cặp song kiếm của vị thần chiến tranh áo đỏ mười ngày trước.

Bên trong chiếc limousine của liên minh gia tộc họ Thẩm và họ Diệp đang trên đường đến cục cảnh sát để cung cấp thêm lời khai, Diệp Minh Triết và Thẩm Dao Sơ đồng loạt ngẩng đầu lên qua cửa sổ trời. Gương mặt hai người cắt không còn giọt máu. Trực giác nhạy bén của họ hét lên rằng, bước tiếp theo của bản vá lỗi số phận đã bắt đầu vận hành.

Phần 2: Những thước phim từ bóng tối – Kế hoạch của một Hộ Vệ​


Thiên màn gợn sóng vài hồi rồi bắt đầu định hình. Những hình ảnh đầu tiên hiện lên rõ nét đến từng chi tiết, đi kèm với âm thanh trầm ấm, rõ ràng vang vọng thẳng vào tâm thức của mỗi con người đang ngước nhìn, hoàn toàn không cần đến hệ thống loa phóng thanh của nhân loại.

Thước phim mở đầu bằng khung cảnh bóng đêm tĩnh mịch của bốn tháng trước. Trên đỉnh của tòa tháp truyền thông cao nhất thành phố, một bóng người đơn độc với mái tóc trắng vuốt ngược và tà áo choàng đỏ đang ngồi lặng lẽ, đôi mắt xám tro dõi theo từng chiếc xe sang trọng của Lục Kiến Thâm đang di chuyển bên dưới. Đó chính là Emiya.

Mọi người nín thở theo dõi. Thiên màn bắt đầu tua nhanh qua những đêm dài đằng đẵng, nơi người đàn ông vô danh đó lướt đi trong bóng tối của thành phố như một bóng ma thực thụ. Không cần đến máy tính, không cần đến hacker cấp cao, Emiya sử dụng năng lực "Structural Analysis" (Phân tích cấu trúc) đỉnh cao của mình.

Hình ảnh chiếu cảnh anh đứng trước bức tường kiên cố của tập đoàn Lục thị. Chỉ cần khẽ chạm lòng bàn tay rám nắng vào bề mặt bê tông, các đường mạch ma thuật màu xanh lam lập tức lan tỏa, thấu thị qua ba lớp két sắt bảo mật, quét sạch toàn bộ tài liệu mật, sổ sách kế toán gian lận và những bản hợp đồng ngầm nhuốm máu của Nam chính Lục Kiến Thâm. Từng trang bằng chứng hiện lên trên thiên màn rõ ràng đến mức các cơ quan điều tra cấp cao bấy giờ đang điên cuồng dùng máy ảnh để ghi lại.

Tiếp sau đó là phân cảnh Emiya chuẩn bị cho ngày lễ cưới. Người xem kinh hãi nhận ra, từng bước đi của cảnh sát, từng mũi tấn công của đặc nhiệm bấy giờ, đều do một tay anh đạo diễn. Anh đã dùng ma thuật để thao túng các thiết bị điện tử, gửi những tệp tài liệu nặc danh không thể truy vết đến thẳng hòm thư điện tử của Cục trưởng Cục Cảnh sát liên bang vào đúng ba giờ sáng trước ngày cưới. Toàn bộ kế hoạch vây bắt được anh tính toán chuẩn xác đến từng giây, từ việc chặn các ngả đường trốn chạy của Lục Kiến Thâm cho đến việc bảo vệ an toàn tuyệt đối cho gia đình họ Thẩm và họ Diệp tại giao lộ.

Phần 3: Chân tướng phơi trần và sự suy sụp của thế giới quan​


Khi đoạn phim tư liệu kết thúc bằng hình ảnh Emiya đứng dưới làn mưa của bốn tháng trước, khẽ mỉm cười quay lưng đi sau khi chứng kiến Lục Kiến Thâm bị còng tay áp giải, toàn bộ thành phố như nổ tung trong một làn sóng chấn động dư luận chưa từng có trong lịch sử.

Hàng vạn quần chúng nhân dân tại các quảng trường đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng bàn tán, khóc nghẹn và sùng bái vang lên như triều dâng:

- "Trời ơi.. Hóa ra không phải do cảnh sát tài giỏi.. Hóa ra vị thần ấy đã bảo vệ chúng ta từ lâu rồi!"

- "Vụ án chấn động vạch trần bộ mặt ác quỷ của Lục Kiến Thâm bốn tháng trước.. Toàn bộ đều là do người đàn ông áo đỏ ấy một tay tạo nên sao?"


Bên trong xe hơi, ông Thẩm và ông Diệp trợn trừng mắt nhìn nhau, hai bờ vai của hai vị tài phiệt lão làng run rẩy dữ dội. Toàn bộ sự kiêu hãnh về quyền lực, tiền bạc và mạng lưới quan hệ rộng khắp bấy lâu nay của họ hoàn toàn sụp đổ thành những mảnh vụn nát. Họ nhận ra, Thẩm gia và Diệp gia vốn dĩ đã phải tan cửa nát nhà, đã phải làm bàn đạp cho sự thăng tiến của tên ác quỷ họ Lục theo đúng cái "kịch bản" tàn nhẫn ban đầu, nếu như không có sự can thiệp của gã đàn ông vô danh này.

Diệp Minh Triết nhìn chằm chằm vào thiên màn bấy giờ đang từ từ phân rã thành những hạt bụi ma lực. Sự bàng hoàng và bối rối tột độ hằn sâu trên gương mặt anh ta. Một kẻ luôn tự coi mình là trung tâm, là vị hôn phu hoàn hảo bấy giờ nhận ra mình chỉ là một quân cờ nhỏ bé được cứu rỗi bởi một thực thể vĩ đại vượt xa tầm hiểu biết của phàm trần.

Thẩm Dao Sơ thì hoàn toàn bật khóc. Cô áp mặt vào cửa kính xe, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô nhớ lại cái gật đầu thâm trầm và câu nói cuối cùng của anh trước khi tan biến mười ngày trước: "Từ nay về sau.. Hãy sống cho thật tốt."

Đó không phải là một lời xã giao. Đó là lời chúc phúc, là lời tuyên cáo của một vị Hộ Vệ đã dùng chính xương máu và sự tồn tại thần thoại của mình để bẻ gãy cái xiềng xích số phận tàn nhẫn đang bóp nghẹt cuộc đời cô, đưa tên ác ma ra ánh sáng công lý và trả lại sự bình yên cho hành tinh này.

Thiên màn biến mất, trả lại bầu trời xanh trong vắt cho thành phố. Nhưng vết sẹo chân tướng bấy giờ đã vĩnh viễn in sâu vào tâm trí của nhân loại. Lục Kiến Thâm trong tù bấy giờ có lẽ cũng đang nhìn lên trần nhà giam, hoàn toàn phát điên khi nhận ra hào quang "Nam chính" của mình thực chất đã bị một thực thể thần thoại nghiền nát từ lâu. Thế giới loài người bước sang một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà họ biết rằng, trong bóng tối của vũ trụ, luôn có một bóng hình áo đỏ lặng lẽ canh giữ và sửa chữa những lỗi sai của số phận.
 
160 ❤︎ Bài viết: 40 Tìm chủ đề

Chương 21: Ẩn Số Bao La Và Khúc Vĩ Thanh Của Số Phận


Phần 1: Buổi tối tĩnh mịch tại Thẩm gia và những câu hỏi không lời đáp​


Ba tháng kể từ ngày thiên màn năng lượng xé rách vòm trời thành phố để phơi bày toàn bộ chân tướng, cuộc sống của những người sống sót dường như đã quay trở lại quỹ đạo bình thường. Những tòa nhà đổ nát vì trận chiến với thực thể dị giới đang được tái thiết bằng những khối bê tông mới, đại lộ quận trung tâm đã được trải lại một lớp nhựa đường đen bóng, phẳng lì. Thế nhưng, đó chỉ là lớp vỏ bọc bình yên giả tạo ở bên ngoài. Bên trong thâm tâm của những kẻ trực tiếp bước ra từ thảm họa, một cơn bão lòng chưa bao giờ dứt hẳn.

Tại phòng phòng khách rộng lớn của biệt thự Thẩm gia, một bầu không khí trầm mặc, u uất bao trùm lên vạn vật. Hôm nay là buổi họp mặt kín giữa hai gia tộc lớn nhất thành phố. Trên chiếc bàn trà bằng gỗ mun đắt giá, những tách trà Long Tỉnh đã nguội ngắt từ lâu mà không một ai chạm môi vào.

Ông Thẩm, người đàn ông nửa đời người thét ra lửa trên thương trường, bấy giờ đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, đôi mắt thâm quầng nhìn chăm chăm vào tập tài liệu tuyệt mật của cảnh sát liên bang vừa được gửi tới. Ngồi đối diện ông là ông Diệp, gương mặt cũng già nua đi trông thấy, mái tóc bạc trắng thêm nhiều phần kể từ sau đêm kinh hoàng đó.

"Vẫn không có gì sao, anh Diệp?" Ông Thẩm khàn giọng lên tiếng, thanh âm phá vỡ sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng.

Ông Diệp lắc đầu chậm rãi, khẽ đẩy gọng kính lão lên sống mũi: "Không có gì cả. Mạng lưới tình báo của chúng ta, cục điều tra trung ương, thậm chí là cả các cơ quan an ninh quốc tế cấp cao nhất.. Tất cả đều trả về một kết quả trống rỗng. Không có một công dân nào mang tên Emiya sở hữu đặc điểm nhân dạng như vậy trên toàn cầu. Không có bất kỳ hồ sơ, dấu vân tay, hay dấu vết sinh học nào để lại tại những nơi anh ta từng đi qua. Người đàn ông đó.. Cứ như một ảo ảnh được đúc bằng thép và lửa, bước ra từ hư không rồi lại bốc hơi vào hư vô."

Bên cạnh hai vị tài phiệt, Diệp Minh Triết ngồi đan chặt mười ngón tay vào nhau, khớp xương kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc. Sự kiêu ngạo, vẻ ngông cuồng của một vị thiếu gia ngậm thìa vàng bấy lâu nay đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự dằn vặt đến điên cuồng. Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ba mình và ông Thẩm, giọng nói run rẩy:

"Con không hiểu.. Con thực sự không thể nuốt trôi được chuyện này! Tất cả chúng ta ngồi đây, sáu con người của hai gia tộc, có ai trong chúng ta từng gặp anh ta trước đây không? Không một ai! Chúng ta hoàn toàn không quen biết người đàn ông tóc trắng đó. Không thù không oán, không có bất kỳ một mối ơn nghĩa, một sự ràng buộc huyết thống hay lợi ích thương mại nào. Đối với Thẩm gia và Diệp gia, anh ta hoàn toàn, tuyệt đối là một người xa lạ. Vậy thì tại sao? Tại sao một thực thể sở hữu sức mạnh thần thoại có thể chém rách cả không gian, một kẻ có thể quét sạch cả thế giới quan khoa học của nhân loại, lại chấp nhận tốn bốn tháng trời núp trong bóng tối để thu thập từng mảnh bằng chứng, cứu mạng chúng ta tại giao lộ, rồi lại suýt mất đi sự tồn tại của mình để tiêu diệt con quái vật dị giới đó?"

Câu hỏi của Minh Triết vang lên, dội vào những bức tường câm lặng của ngôi biệt thự, nhưng không một ai có thể cho anh ta một lời đáp hợp lý. Nó giống như một bài toán nhân quả không có lời giải, một ẩn số bao la lơ lửng trên đầu họ, khiến họ vừa biết ơn đến phát khóc, lại vừa sợ hãi đến lạnh gáy.

Phần 2: Tiếng cười điên dại trong bóng tối của kẻ sa ngã​


Cùng lúc đó, tại khu biệt giam có mức độ an ninh tối cao của nhà tù liên bang, nằm sâu ba mươi mét dưới lòng đất, một cảnh tượng tàn khốc khác đang diễn ra.

Lục Kiến Thâm – gã đàn ông từng đứng trên đỉnh cao của quyền lực, kẻ từng sở hữu "hào quang Nam chính" bất khả chiến bại, bấy giờ chỉ còn là một sinh vật thảm hại. Hắn ngồi co rúm trong góc phòng giam lạnh lẽo, bộ quần áo tù nhân sọc đen trắng rách rưới, mái tóc dài bù xù che khuất nửa khuôn mặt hốc hác, gầy trơ xương. Đôi mắt từng chứa đựng sự tàn nhẫn, kiêu hùng bấy giờ đã hoàn toàn mất đi tiêu cự, đỏ rực như máu và điên dại.

Hắn đã được xem những thước phim từ thiên màn năng lượng chiếu trên bầu trời thông qua ô cửa sổ nhỏ của xe áp giải tù nhân ngày hôm đó. Và kể từ khoảnh khắc đó, tinh thần của hắn đã hoàn toàn sụp đổ.

"Ha.. Ha ha.. Ha ha ha!"

Tiếng cười điên dại, khàn đặc của Lục Kiến Thâm vang lên trong không gian chật hẹp, u tối, khiến hai người lính gác đứng bên ngoài cửa sắt phải rùng mình, vội vàng siết chặt báng súng trên tay.

"Một người xa lạ.. Một kẻ vô danh.. Một gã thợ săn áo đỏ không hề tồn tại trong cuộc đời tao!" Hắn cào cấu móng tay vào bức tường bê tông đến mức bật máu, vừa cười vừa lẩm bẩm trong cơn mê sảng. "Tại sao mày lại phá nát đám cưới của tao? Tại sao mày lại lấy đi tất cả những gì tao xứng đáng có được? Tao là kẻ định đoạt vận mệnh của thành phố này! Tao là vua! Thẩm Dao Sơ đáng lẽ phải bò dưới chân tao, Diệp gia đáng lẽ phải quỳ xuống xin tha mạng! Vậy mà mày.. Một gã không thù không oán với tao.. Lại dùng thứ sức mạnh điên rồ đó để băm vằn cái số phận của tao thành trăm mảnh!"

Lục Kiến Thâm lao đầu vào cánh cửa sắt, gầm rú điên cuồng: "Mày là ai? Emiya, mày là ai? Tại sao lại can thiệp vào chuyện của tao? Trả lời tao đi.. Trả lời tao!"

Hắn ngã sụp xuống nền đất ẩm ướt, khóc nghẹn trong sự bất lực tột cùng. Cái đáng sợ nhất không phải là việc hắn bị đánh bại bởi một đối thủ mạnh hơn trên thương trường hay chính trị. Cái đáng sợ nhất, khiến hắn phát điên và chết dần chết mòn trong đau đớn, chính là việc toàn bộ cuộc đời, dã tâm và vương quốc của hắn bị nghiền nát bởi một người hoàn toàn xa lạ – một thực thể vô hình bước ra từ bóng tối, thực hiện một cuộc phán xét tàn nhẫn mà không cần một lý do, không cần một lời giải thích, rồi lại biến mất như một bóng ma. Hào quang Nam chính của hắn, hóa ra trước mặt gã thợ săn áo đỏ ấy, chỉ là một lỗi sai cần phải được xóa bỏ không thương tiếc.

Phần 3: Trực giác của người con gái và bản vá lỗi số phận​


Trở lại với phòng khách của Thẩm gia, Thẩm Dao Sơ bấy giờ vẫn im lặng ngồi ở góc phòng. Cô không tham gia vào cuộc tranh luận của Minh Triết hay hai vị phụ huynh. Đôi mắt trong vắt của cô bấy giờ đang hướng ra ngoài cửa sổ trời, nơi bầu trời đêm của thành phố đang lấp lánh những ánh sao đêm thanh bình.

Hai bàn tay cô siết chặt lấy chiếc pendant bằng ngọc bích cổ xưa đang đeo trên cổ – món bảo vật gia truyền duy nhất còn sót lại của Thẩm gia. Cô khẽ vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của viên ngọc, và trong thâm tâm cô, một luồng trực giác kỳ lạ, vượt qua mọi ranh giới của lý trí và khoa học bỗng chốc trỗi dậy, soi sáng mọi u tối.

"Mọi người đừng tìm kiếm nữa." Dao Sơ nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng lại có một sức nặng kỳ lạ, khiến toàn bộ căn phòng lập tức im bặt. Minh Triết và hai người cha đồng loạt quay sang nhìn cô.

Dao Sơ đứng dậy, chậm rãi bước đến bên cửa sổ, tà váy trắng lay động nhẹ nhàng theo làn gió đêm: "Anh Minh Triết nói đúng. Anh ấy hoàn toàn không quen biết chúng ta. Không có thù oán, không có ơn nghĩa, cũng không có bất kỳ lợi ích phàm trần nào thúc buộc anh ấy phải làm vậy. Đối với thế giới của chúng ta, anh ấy là một người xa lạ vô hình."

Cô quay đầu lại, trên gương mặt thanh tú bấy giờ không còn là vẻ hoang mang bối rối, mà là một nụ cười nhẹ dịu, nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm: "Nhưng có một điều em chắc chắn.. Anh ấy can thiệp vào cuộc đời chúng ta, không phải vì bản thân chúng ta là ai. Anh ấy can thiệp, vì cái 'vận mệnh' ban đầu của thế giới này quá tàn nhẫn. Lục Kiến Thâm đáng lẽ đã thành công, Thẩm gia đáng lẽ đã phải chết trong tủi nhục, và thành phố này đáng lẽ đã phải chịu ngày tận thế khi con quái vật đó xuất hiện. Anh ấy bước ra từ bóng tối, chấp nhận chịu vạn đao xuyên thân trên đồng hoang kiếm giới kia.. Chỉ đơn giản là để sửa chữa một lỗi sai của số phận."

Dao Sơ áp lòng bàn tay lên ngực, nơi trái tim cô đang đập những nhịp đập bình yên được đánh đổi bằng xương máu của vị Hộ Vệ: "Anh ấy là một người vá lỗi vô danh. Nhiệm vụ của anh ấy là bảo vệ sự sinh tồn của nhân loại, bảo vệ những kiếp người nhỏ bé khỏi những kịch bản tàn khốc nhất. Anh ấy không cần chúng ta biết ơn, không cần chúng ta tìm kiếm, và câu nói cuối cùng của anh ấy: 'Từ nay về sau.. Hãy sống cho thật tốt', chính là mục đích duy nhất của cuộc hành trình bốn tháng qua."

Diệp Minh Triết nhìn Dao Sơ, bờ môi anh ta mấp máy nhưng không thể thốt nên lời. Lời nói của cô giống như một làn nước mát rượi xua tan đi sự dằn vặt, hoang mang bấy lâu nay trong lòng anh ta. Phải, việc đi tìm danh tính của một vị thần là vô nghĩa. Điều duy nhất họ có thể làm để đền đáp cái ơn nghĩa bao la của người xa lạ ấy, chính là sống một cuộc đời thật chính trực, thật hạnh phúc và trọn vẹn dưới ánh mặt trời mà anh đã giành giật lại từ tay tử thần.

Phần 4: Nơi tận cùng của ký ức và Ngai Anh Linh vĩnh cửu​


Thế giới phàm trần bấy giờ đã tìm thấy sự bình yên trong tâm tưởng, chấp nhận ẩn số vĩ đại mang tên Emiya như một huyền thoại hộ mệnh vô danh. Nhưng ở một nơi nằm hoàn toàn ngoài tầm kiểm ước của thời gian và không gian, chiều không gian vĩnh cửu của Throne of Heroes (Ngai Anh Linh), câu chuyện lại tiếp diễn theo một phương thức rất khác.

Keng.. Keng..

Giữa một không gian trắng xóa, vô định và tịch mịch, tiếng kim loại va đập nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự im lặng của cõi vĩnh hằng.

Bóng dáng cao lớn của Emiya bấy giờ đang ngồi thong thả trên một khối đá cổ xưa. Anh đã cởi bỏ chiếc áo choàng đỏ rực, chỉ mặc chiếc áo thun bó sát màu đen làm nổi bật những thớ cơ bắp rám nắng săn chắc. Gương mặt gầy gũi, lạnh lùng của anh bấy giờ không một chút mệt mỏi hay đau đớn. Những vết thương loang lổ từ trận chiến sử thi ba tháng trước ở thế giới phàm trần đã hoàn toàn biến mất ngay khi linh hồn anh quay trở lại với Ngai.

Anh cầm trên tay thanh kiếm đực Can Tương màu đen tuyền với hoa văn mai rùa lục giác sắc nét, thong thả dùng một mảnh vải trắng để lau chùi lưỡi kiếm một cách tỉ mỉ, cẩn trọng.

Bản record (bản ghi ký ức) của anh về thế giới ngôn tình kia bấy giờ đã bắt đầu mờ nhạt và rạn nứt thành những mảnh vỡ fragmented, theo đúng quy luật vận hành của một Counter Guardian sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Anh sẽ không còn nhớ rõ gương mặt của Thẩm Dao Sơ, không còn nhớ rõ sự kiêu ngạo của Diệp Minh Triết hay sự tàn bạo của Lục Kiến Thâm. Trong linh hồn cô độc của anh, thế giới đó bấy giờ chỉ còn là một bức ảnh phong cảnh mờ ảo, một dấu chấm tròn nhỏ đã được vá lỗi thành công trong chuỗi nhân quả vô tận của vũ trụ.

"Hù.."

Emiya khẽ hà một hơi dài, bờ môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười hoài niệm, dửng dưng nhưng đầy tự tại. Đối với anh, việc can thiệp vào cuộc đời của những người xa lạ, việc bị thế gian coi là ẩn số, hay việc phải chiến đấu trầy da tróc vảy mà không nhận lại một lời cảm ơn.. Tất cả đã là một phần của hơi thở vĩnh cửu bấy lâu nay. Anh không cần ơn nghĩa, không cần thù oán, anh chiến đấu chỉ vì đó là trách nhiệm của một kẻ đã lập giao ước với Thế giới để bảo vệ sự sinh tồn của nhân loại.

Keng!

Emiya tra thanh Can Tương vào khoảng không, lưỡi kiếm lập tức phân rã thành những hạt bụi ma thuật màu xanh lam quen thuộc. Anh đứng dậy, vung tay khoác lên mình chiếc áo choàng đỏ rực mang theo ấn ký của thủ hộ thánh thần. Đôi mắt xám tro tĩnh lặng hướng về phía khoảng không vô định phía trước, nơi một đường mạch ma thuật màu xanh lam ngọc mới bấy giờ lại đang rạn nứt, báo hiệu cho một thế giới khác, một dòng thời gian khác đang gặp nguy hiểm và cần đến sự hiện diện của một người vá lỗi vô danh.

- "Trace On."

Lời giải ấn thấp trầm vang lên từ bờ môi anh, bóng dáng cao lớn của Hộ Vệ Áo Đỏ lao vút vào khoảng không trung đạo lý đầy nguy hiểm, tiếp tục cuộc hành trình vĩnh cửu của mình, để lại phía sau một Trái Đất bình yên đang sống trọn vẹn dưới ánh mặt trời.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back