- Xu
- 95
28
0
phần 1: Bức tranh lụa đỏ trong phòng số 307
Thành phố Sầm Sơn vào những ngày mưa bão tháng Bảy mang một vẻ âm u, sầu thảm. Trên ngọn đồi lộng gió nhìn ra bãi biển hoang vắng, khách sạn cổ mang tên "Bình Minh" đứng sừng sững với những mảng tường vôi vàng bong tróc. Nơi đây từng là một biệt thự gia đình từ những năm 1980, sau đó được cải tạo lại. Đêm nay, khách sạn chỉ đón duy nhất một đoàn khách gồm bảy thanh niên đến từ Hà Nội: Ba cặp tình nhân Minh - Thư, Hoàng - Linh, Sơn - Vy, và một gã đàn ông độc thân tên là Khánh.

Khánh là một gã có ngoại hình bặm trợn nhưng đôi mắt luôn hấp háy sự thèm khát và đố kỵ khi nhìn vào hạnh phúc của người khác. Gã có tật xấu là nghiện xem những văn hóa phẩm đồi trụy và luôn mang theo mình một tư tưởng dâm ô lệch lạc.
Khi nhận phòng tại quầy lễ tân, bà chủ khách sạn – một người đàn bà có khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng – chầm chậm đưa chìa khóa và đưa ra lời cảnh báo bằng chất giọng khàn đặc:
- "Đêm nay bão lớn, các cậu các cô nhận phòng xong thì ở yên bên trong, tuyệt đối không được mở cửa cho người lạ. Đặc biệt là căn phòng số 307 ở cuối hành lang tầng ba, chỗ đó âm khí nặng, đừng ai dại dột bước vào."
Sự tò mò và tính khí ngông cuồng của tuổi trẻ khiến nhóm thanh niên chỉ cười trừ. Sau khi dọn đồ đạc vào phòng, họ quyết định bày một bữa tiệc rượu nhỏ ngay tại phòng khách lớn ở tầng hai. Rượu mạnh, tiếng nhạc dập xình hòa cùng tiếng sóng biển gầm rú bên ngoài khiến bầu không khí nóng lên nhanh chóng. Khánh ngồi một góc, liên tục nốc rượu, đôi mắt dâm đãng của gã không ngừng dán chặt vào những đường cong của ba cô gái trong nhóm khi họ đang nhảy múa dưới ánh đèn mờ. Sự đố kỵ và dục vọng trỗi dậy làm tim gã đập liên hồi.
Đến gần mười hai giờ đêm, bữa tiệc tàn. Ba cặp đôi dìu nhau về ba căn phòng ngủ riêng biệt ở tầng hai, khóa chặt cửa để tận hưởng không gian hoan lạc của riêng mình. Khánh lầm lũi cầm chai rượu đi lên tầng ba. Sự kích thích từ men rượu và những hình ảnh gợi cảm lúc nãy khiến gã bứt rứt, không tài nào ngủ được. Khi đi ngang qua cuối dãy hành lang tầng ba, bước chân của Khánh đột ngột dừng lại trước cánh cửa gỗ mang số: 307.
Lời cảnh báo của bà chủ khách sạn lúc này lại trở thành sự thôi thúc quỷ dị. Khánh vặn thử tay nắm cửa. Cánh cửa không khóa, tự động mở ra "ken két", để lộ một không gian tối tăm nhưng sực nức một mùi hương vô cùng kỳ lạ – mùi hoa lài nồng nặc quyện lẫn mùi thịt mỡ cháy khét.
Khánh bật đèn pin điện thoại bước vào. Căn phòng được bài trí theo phong cách cổ xưa với một chiếc giường nệm ga đỏ rách nát và một chiếc gương đồng lớn đặt ở góc phòng. Điều khiến Khánh chú ý nhất là một bức tranh lụa treo ngay giữa tường. Trên tranh vẽ chân dung một người đàn bà vô cùng lộng lẫy, sắc sảo mặc bộ váy ngủ màu đỏ tươi mỏng manh, lấp ló bờ ngực trần và làn da trắng ngần. Trên góc bức tranh có đề dòng chữ: Luyến - 1987.
Đôi mắt bồ câu lúng liếng của người đàn bà trong tranh như có ma lực, nhìn chằm chằm vào Khánh đầy khiêu khích. Càng nhìn, gã đàn ông độc thân càng cảm thấy một luồng hỏa dục thiêu đốt tâm can. Gã quên đi nỗi sợ hãi, tiến lại gần bức tranh, dùng những ngón tay thô ráp vuốt ve lên làn da bằng lụa của người đàn bà, miệng buông những lời dâm tục. Trong cơn say và dục vọng điên cuồng, Khánh đặt bức tranh xuống giường, bắt đầu thực hiện hành vi tự thỏa mãn, làm bậy ngay trước dung nhan của người đã khuất.
Hành vi dâm ô, tà bậy của Khánh đã chạm vào khế ước quỷ dữ, chính thức đánh thức vong linh đầy oán hận của Luyến.
Đúng lúc Khánh đạt đến đỉnh điểm của dục vọng, một trận gió lạnh từ cửa sổ mở toang thổi thốc vào phòng. Chiếc gương đồng góc phòng bỗng nhiên rung lên bần bật. Từ trong bóng tối của tấm gương, một giọng hát thanh tân, ngọt ngào nhưng lẳng lơ, gợi tình đến rợn tóc gáy bỗng cất lên, vang vọng khắp căn phòng 307:
"Thức trọn đêm nay để nhớ thương anh
Em nghe tình yêu nhắc nhở êm đềm
Nhớ từng nụ cười ánh mắt
Nhớ lời ngọt ngào âu yếm
Tóc em thơm giấc ngủ dịu hiền.."
Khánh giật mình hoảng hốt, định vơ lấy quần áo bỏ chạy thì cửa phòng sau lưng gã đã bị một lực lượng vô hình đóng sầm lại, khóa chặt từ bên ngoài. Từ trong chiếc gương đồng, một làn khói đen kịt mang theo hơi nóng của ngọn lửa bốc ra, tụ lại thành hình dáng một người phụ nữ tóc dài rủ rượi. Hồn ma Luyến đã xuất hiện trở lại, đôi mắt đỏ ngầu sát khí nhìn thẳng vào gã đàn ông tội lỗi.
Thành phố Sầm Sơn vào những ngày mưa bão tháng Bảy mang một vẻ âm u, sầu thảm. Trên ngọn đồi lộng gió nhìn ra bãi biển hoang vắng, khách sạn cổ mang tên "Bình Minh" đứng sừng sững với những mảng tường vôi vàng bong tróc. Nơi đây từng là một biệt thự gia đình từ những năm 1980, sau đó được cải tạo lại. Đêm nay, khách sạn chỉ đón duy nhất một đoàn khách gồm bảy thanh niên đến từ Hà Nội: Ba cặp tình nhân Minh - Thư, Hoàng - Linh, Sơn - Vy, và một gã đàn ông độc thân tên là Khánh.

Khánh là một gã có ngoại hình bặm trợn nhưng đôi mắt luôn hấp háy sự thèm khát và đố kỵ khi nhìn vào hạnh phúc của người khác. Gã có tật xấu là nghiện xem những văn hóa phẩm đồi trụy và luôn mang theo mình một tư tưởng dâm ô lệch lạc.
Khi nhận phòng tại quầy lễ tân, bà chủ khách sạn – một người đàn bà có khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng – chầm chậm đưa chìa khóa và đưa ra lời cảnh báo bằng chất giọng khàn đặc:
- "Đêm nay bão lớn, các cậu các cô nhận phòng xong thì ở yên bên trong, tuyệt đối không được mở cửa cho người lạ. Đặc biệt là căn phòng số 307 ở cuối hành lang tầng ba, chỗ đó âm khí nặng, đừng ai dại dột bước vào."
Sự tò mò và tính khí ngông cuồng của tuổi trẻ khiến nhóm thanh niên chỉ cười trừ. Sau khi dọn đồ đạc vào phòng, họ quyết định bày một bữa tiệc rượu nhỏ ngay tại phòng khách lớn ở tầng hai. Rượu mạnh, tiếng nhạc dập xình hòa cùng tiếng sóng biển gầm rú bên ngoài khiến bầu không khí nóng lên nhanh chóng. Khánh ngồi một góc, liên tục nốc rượu, đôi mắt dâm đãng của gã không ngừng dán chặt vào những đường cong của ba cô gái trong nhóm khi họ đang nhảy múa dưới ánh đèn mờ. Sự đố kỵ và dục vọng trỗi dậy làm tim gã đập liên hồi.
Đến gần mười hai giờ đêm, bữa tiệc tàn. Ba cặp đôi dìu nhau về ba căn phòng ngủ riêng biệt ở tầng hai, khóa chặt cửa để tận hưởng không gian hoan lạc của riêng mình. Khánh lầm lũi cầm chai rượu đi lên tầng ba. Sự kích thích từ men rượu và những hình ảnh gợi cảm lúc nãy khiến gã bứt rứt, không tài nào ngủ được. Khi đi ngang qua cuối dãy hành lang tầng ba, bước chân của Khánh đột ngột dừng lại trước cánh cửa gỗ mang số: 307.
Lời cảnh báo của bà chủ khách sạn lúc này lại trở thành sự thôi thúc quỷ dị. Khánh vặn thử tay nắm cửa. Cánh cửa không khóa, tự động mở ra "ken két", để lộ một không gian tối tăm nhưng sực nức một mùi hương vô cùng kỳ lạ – mùi hoa lài nồng nặc quyện lẫn mùi thịt mỡ cháy khét.
Khánh bật đèn pin điện thoại bước vào. Căn phòng được bài trí theo phong cách cổ xưa với một chiếc giường nệm ga đỏ rách nát và một chiếc gương đồng lớn đặt ở góc phòng. Điều khiến Khánh chú ý nhất là một bức tranh lụa treo ngay giữa tường. Trên tranh vẽ chân dung một người đàn bà vô cùng lộng lẫy, sắc sảo mặc bộ váy ngủ màu đỏ tươi mỏng manh, lấp ló bờ ngực trần và làn da trắng ngần. Trên góc bức tranh có đề dòng chữ: Luyến - 1987.
Đôi mắt bồ câu lúng liếng của người đàn bà trong tranh như có ma lực, nhìn chằm chằm vào Khánh đầy khiêu khích. Càng nhìn, gã đàn ông độc thân càng cảm thấy một luồng hỏa dục thiêu đốt tâm can. Gã quên đi nỗi sợ hãi, tiến lại gần bức tranh, dùng những ngón tay thô ráp vuốt ve lên làn da bằng lụa của người đàn bà, miệng buông những lời dâm tục. Trong cơn say và dục vọng điên cuồng, Khánh đặt bức tranh xuống giường, bắt đầu thực hiện hành vi tự thỏa mãn, làm bậy ngay trước dung nhan của người đã khuất.
Hành vi dâm ô, tà bậy của Khánh đã chạm vào khế ước quỷ dữ, chính thức đánh thức vong linh đầy oán hận của Luyến.
Đúng lúc Khánh đạt đến đỉnh điểm của dục vọng, một trận gió lạnh từ cửa sổ mở toang thổi thốc vào phòng. Chiếc gương đồng góc phòng bỗng nhiên rung lên bần bật. Từ trong bóng tối của tấm gương, một giọng hát thanh tân, ngọt ngào nhưng lẳng lơ, gợi tình đến rợn tóc gáy bỗng cất lên, vang vọng khắp căn phòng 307:
"Thức trọn đêm nay để nhớ thương anh
Em nghe tình yêu nhắc nhở êm đềm
Nhớ từng nụ cười ánh mắt
Nhớ lời ngọt ngào âu yếm
Tóc em thơm giấc ngủ dịu hiền.."
Khánh giật mình hoảng hốt, định vơ lấy quần áo bỏ chạy thì cửa phòng sau lưng gã đã bị một lực lượng vô hình đóng sầm lại, khóa chặt từ bên ngoài. Từ trong chiếc gương đồng, một làn khói đen kịt mang theo hơi nóng của ngọn lửa bốc ra, tụ lại thành hình dáng một người phụ nữ tóc dài rủ rượi. Hồn ma Luyến đã xuất hiện trở lại, đôi mắt đỏ ngầu sát khí nhìn thẳng vào gã đàn ông tội lỗi.
Xem tiếp TẠI ĐÂY
