1. Vấn Thiên

    Tập Thơ Trăm Năm Uống Cạn Một Chén Sầu - Vấn Thiên

    Tập thơ: Trăm năm uống cạn một chén sầu Tác giả: Vấn Thiên * * * Nại Hà cô tịch bóng chiều vương Một dải Vong Xuyên mấy dặm trường? Mưa bụi khắp trời ôm nỗi nhớ Tang điền hai ngả gửi niềm thương Mạnh Bà bát nước vùi quên mộng Bỉ Ngạn màu hòa lạc bước đường Kí ức ngàn năm sầu vĩnh cửu...
  2. Bỉ Ngạn Đỏ

    Tự Truyện Tự Do - Bỉ Ngạn Đỏ

    Tên truyện: Tự do Tác giả: Bỉ Ngạn Đỏ Thể loại: Tự sự, lịch sử. * * * Nhiều lúc, tôi cũng tự hỏi bản thân mình rằng: "Tự do.. là gì?".. Khoảng khắc mà trí nhớ của tôi bắt đầu phát triển và tự động ghi nhớ lại kí ức, hình ảnh đầu tiên tôi ghi nhận trong tiềm thức của tôi, đó chính là bầu...
  3. A-cát Bối Lạc Mẫn

    Tình Yêu Bỉ Ngạn - A - Cát Bối Lạc Mẫn

    "Đỏ rực Vong Xuyên Bỉ ngạn ưu phiền Ngàn năm chớm nở Ngàn năm ra hoa. Tình duyên là chi? Khiến ta lầm lối Huyết lệ dâng trào Vạn kiếp ưu thương. Bỉ Ngạn là máu Hoàng Tuyền là ma Thiếp nguyện thành yêu Chờ chàng muôn cõi." [Sáng tác: Thành Cát Tư Hãn Lạc Mẫn ]
  4. tu hoang

    Nhung Nhớ Bỉ Ngạn Hoa - Hoa Bất Tử

    nhung nhớ Bỉ ngạn Hoa - hoa bất tử Bước trên con đường hoa bỉ ngạn Mà nhớ thương người ở chốn dương gian Trước canh mạnh bà quên lãng hỏi Sao bắt tôi quên hết chuyện tình này Thế gian tình sao dễ quên đến thế Nhung nhớ sao phải để lụi tàn Thề nguyện kiếp sau vẫn gặp lại Dù uống nước...
  5. TuyetLisa

    [Bài Thơ] Bỉ Ngạn Hoa, Liệu Có Ai Thích Loài Hoa Này?

    Bỉ Ngạn hoa, liệu có ai thích loài hoa này? 1. 彼岸花 Bỉ Ngạn hoa 花开一千年 Hoa nở một ngàn năm 花落一千年 Hoa tàn một ngàn năm 花叶 Lá hoa 永不见 Vĩnh viễn không thấy nhau. 2. Chốn Hoàng Tuyền ngăn hai bờ sinh tử Bỉ Ngạn hoa nhuộm đỏ dòng Vong Xuyên Mạnh Bà thang ai quên quên nhớ nhớ Cầu Nại Hà...
  6. Tiểu Muội Thập Nhất

    [Lyrics + Vietsub] Chờ Người Trở Lại - Trình Hưởng

    Bài Hát: Chờ người trở lại Trình Bày: Trình Hưởng Lời Việt: Ta nơi đây đợi người, một nắng hai sương chờ người trở về khi trời nổi gió. Ta vẫn luôn ở đây, đã ủ bình rượu ngon và chờ nghe câu chuyện của người. Đèn đóm lịm dần giữa biển người nghìn trùng Thế mà người vẫn vắng bóng bao lâu...
Back