Chương 12. Buổi Trà Chiều Và Tiếng Ho Đêm (2)
"Trà mới hái từ đỉnh Tuyết Sơn vào lúc bình minh, nàng dùng thử để xua bớt hàn khí của vương phủ." Chàng đẩy chén trà về phía nàng bằng một động tác thanh thoát, không một lời giới thiệu rườm rà.
Lâm Như Mạn không cầm chén trà ngay. Ánh mắt nàng...
Chương 11. Buổi Trà Chiều Và Tiếng Ho Đêm (1)
Tuyết không còn rơi cuồng loạn như buổi sớm, nhưng những bông tuyết nhỏ li ti, mịn tựa bột phấn vẫn lơ lửng giữa không trung, chậm rãi phủ thêm một lớp trắng mỏng tang, nhợt nhạt lên sân viện vốn đã lạnh lẽo thấu xương tủy. Ánh sáng nhạt nhòa của...
Bài review của bạn tổng hợp rất đầy đủ các khía cạnh từ kịch bản đến kỹ thuật quay. Mình cũng thấy tiếc cho Bạch Vũ (hình như bạn viết nhầm thành Bạch Ngọc nè), anh ấy diễn rất có thần nhưng tạo hình lần này hơi bị dìm tuổi thật. Hy vọng những tập cuối mạch phim sẽ bớt kéo dài và tập trung vào...
Cảm ơn bài review rất tâm huyết của bạn! Mình hoàn toàn đồng ý là đạo diễn Tri Chúc có gu thẩm mỹ cực kỳ tốt, xuất thân là nhiếp ảnh gia có khác, từng khung hình trong Đông Lan Tuyết đều đẹp như tranh điện ảnh vậy. Dù thời lượng mỗi tập ngắn nhưng góc quay và bối cảnh mưa tuyết thực sự "ăn đứt"...
Biên tập, soạn giáo án & review truyện – chuẩn phong cách sư phạm văn
Chào mọi người, mình hiện là sinh viên năm cuối ngành Sư phạm Ngữ văn (đang thực tập tốt nghiệp). Với mong muốn tích lũy kinh nghiệm chuyên môn và hỗ trợ cộng đồng tác giả/giáo viên, mình nhận các dịch vụ viết lách, biên tập...
Chương 10. Vương Phủ Không Yên (2)
"Ý trời?"
Lâm Như Mạn bước tới một bước, áp sát Diệp quản sự, luồng linh áp từ vết nứt Thời Không Kính trên cổ tay nàng khẽ dao động, khiến không khí xung quanh đột nhiên đặc quánh lại như sắp có bão tố.
"Ta vốn là kẻ chưa từng thuận theo ý trời, cũng chưa...
Đọc bài review xong là muốn tìm đọc truyện ngay lập tức vì mình cũng đang cần một "liều thuốc an thần" cho giấc ngủ đây. Bạn viết rất mượt, nhất là đoạn phân tích về tính cách mạnh mẽ nhưng đầy nhân hậu của Hà Điền. Sự kết hợp giữa bối cảnh hoang dã khắc nghiệt với một tình yêu nhẹ nhàng, tinh...
Bài review của bạn thực sự rất đầy đủ, điểm qua được cả quá trình làm ăn lẫn những mưu đồ quyền lực trong triều đình của truyện. Mình đồng ý với bạn là dù truyện hơi dài (137 chương) nhưng cách xây dựng nhân vật Trình Thiệu Đường trung thành và tình nghĩa rất đáng để theo dõi. Cách bạn dùng từ...
Bài review quá đầy đủ luôn, đọc mà như được xem lại phim vậy! Mình cũng thấy phản cảm với ông sư phụ ở tập đầu y hệt bạn, đoạn đó xem mà thấy "ghê ghê" thật sự. Cách bạn so sánh giữa Trang Quốc Đống và Phương Hiệp Văn rất thú vị: Một người thì trốn tránh thực tế, một người thì lại kiểm soát quá...
Một bài tổng hợp rất đầy đủ về bối cảnh Maycomb những năm 1930! Mình thích nhất là cách bạn nhấn mạnh vào sự thay đổi tâm lý của Scout và Jem từ ngây thơ đến khi nhận ra những góc khuất của thực tại. Dù bài hơi dài và một số ý về vụ án Tom Robinson bị lặp lại đôi chút, nhưng nhìn chung bạn đã...
Cảm ơn bạn đã chia sẻ một bài viết rất giàu cảm xúc về tác phẩm của bác Ánh. Mình rất thích cách bạn phân tích về sự ngây thơ của tuổi thơ và những mảng tối trong tâm hồn đứa trẻ khi đối diện với khó khăn. Tuy nhiên, hình như bạn có một chút nhầm lẫn về tên các nhân vật chính thì phải? Trong...
Chương 09. Vương Phủ Không Yên (1)
Trời sáng, nhưng ánh bình minh của kinh thành Đại Ninh trong những ngày đại hàn này chẳng khác nào một vết thương bầm tím trên bầu trời xám xịt, u uất đến nao lòng. Ánh sáng nhạt nhòa len qua lớp mây dày đặc, bị tuyết phản lại thành một màu trắng nhợt nhạt...
Chương 08. Mảnh Gương Nứt (2)
Giữa biển đen cuồn cuộn, một bóng người xuất hiện. Người đó mặc trường bào đen tuyền, đứng hiên ngang giữa sự hủy diệt, mái tóc dài bay loạn trong gió dữ rít gào. Dù không rõ mặt, nhưng từ bóng lưng ấy toát ra một sự bi thương và cô độc đến mức khiến Lâm Như Mạn...
Chương 07. Mảnh Gương Nứt (1)
Sáng hôm sau, tuyết vẫn chưa có dấu hiệu ngừng rơi, trái lại còn dày đặc hơn như muốn vùi lấp cả kinh thành Đại Ninh vào một giấc ngủ nghìn thu trắng xóa. Ánh sáng nhạt nhòa len qua những khe cửa sổ bằng gỗ bách chạm trổ cầu kỳ, không mang theo chút hơi ấm nào của...
Chương 10. Nhật Nguyệt đồng quy
Mười năm trôi qua trên đỉnh Phù Vân, tuyết vẫn rơi nhưng lòng người đã khác. Lục giới giờ đây tồn tại một quy luật ngầm: Thiên đình quản chuyện trên trời, còn Phù Vân Thành quản chuyện nhân gian.
Trong mười năm đó, Thẩm Thừa Uyên sống trong một loại hình phạt êm...
Chương 09. Máu đổi máu
Kết giới xám xịt bao quanh đỉnh Phù Vân đã đứng vững đến ngày thứ bảy, nhưng nó không còn là một bức tường kiên cố. Những vết nứt li ti chạy dọc trên màn sương, phát ra những tiếng răng rắc như thủy tinh bị ép dưới áp lực khổng lồ. Thiên quân bên ngoài đã bắt đầu sử dụng...
Chương 06. Phu Quân Bệnh Tật (2)
"Nàng đã đến rồi."
Chàng nói, giọng nói nhẹ tênh như hơi sương ban sớm, không phải một câu hỏi xã giao, mà giống như một lời xác nhận cho một định mệnh đã được an bài từ trước khi hai người sinh ra.
Lâm Như Mạn nhíu mày, nàng chậm rãi bước tới, ngồi xuống...
Chương 05. Phu Quân Bệnh Tật (1)
Đêm buông xuống kinh thành Đại Ninh nhanh đến mức khiến người ta có cảm giác bóng tối vừa ập đến đã lập tức nuốt chửng chút tàn dư cuối cùng của ánh hoàng hôn vẩn đục.
Tuyết vẫn rơi, những bông tuyết to bằng bàn tay đứa trẻ xoay vần trong không trung như những...
Chương 04. Cánh Cửa Hầu Phủ (2)
Không khí xung quanh đột ngột chùng xuống, lạnh lẽo hơn cả bão tuyết ngoài kia. Bà ma ma tái mặt, đôi mắt co rút lại vì giận dữ pha lẫn sự hoang mang trước sự đổi thay kỳ lạ của nàng. Bà ta nhận ra mình không thể dùng uy quyền cũ để áp chế linh hồn này được nữa...
Chương 03. Cánh Cửa Hầu Phủ (1)
Cánh cửa gỗ mục nát vì hơi ẩm khẽ rên rỉ, âm thanh kẽo kẹt kéo dài như tiếng rên xiết của một người già suy kiệt khi Lâm Như Mạn vươn tay đẩy nhẹ. Gió lạnh từ bên ngoài lập tức chực chờ ùa vào, mang theo mùi tuyết ẩm ướt trộn lẫn với một thứ hương nhạt nhẽo...
Chương 02. Tuyết Rơi Mười Hai Tháng (2)
"Đã bao lâu rồi?" Nàng lại hỏi, ánh mắt vẫn đóng đinh vào khoảng không trắng xóa ngoài cửa sổ.
"Dạ? Ý tiểu thư là gì ạ?"
"Tuyết. Đã rơi bao lâu rồi?"
Xuân Nhi thở dài, gương mặt thoáng hiện vẻ u ám, đôi tay đan vào nhau run rẩy: "Đã mười hai tháng rồi...
Chương 01. Tuyết Rơi Mười Hai Tháng (1)
Tuyết rơi.
Đại Ninh năm ấy không có mùa xuân, cũng chẳng thấy bóng dáng hạ sang. Cả kinh thành rộng lớn vốn dĩ phồn hoa, nay như một con thú khổng lồ bị chôn sống dưới lớp tàn tro trắng xóa của đất trời. Tuyết không rơi thành từng trận theo mùa, mà rơi...
TUYẾT LẠC HẦU PHỦ
Tác giả: Thời Không
Thể loại: Tiên Hiệp, Cổ Đại, Xuyên Không.
Văn án:
Vương triều Đại Ninh năm ấy, tuyết rơi trắng xóa mười hai tháng ròng, tựa như đại tang của cả thiên hạ.
Lâm Như Mạn, người sống sót duy nhất từ đống tro tàn của tương lai, mang theo mảnh "Thời Không...
Chương 08. Huyền y bạch phủ - Sự trỗi dậy
Tiếng sấm phạt từ chín tầng mây vẫn không ngừng dội xuống đỉnh Phù Vân, nhưng lúc này, âm thanh đó không còn mang theo uy quyền tối thượng của sự phán xét. Nó nghe giống như tiếng gào thét bất lực của Thiên đạo trước một thực thể dị biệt đang trỗi dậy...
Chương 07. Sự phẫn nộ của Thiên Đạo
Bầu trời trên đỉnh Phù Vân vốn dĩ là chốn thanh tịnh nhất lục giới, giờ đây đã bị nhuộm thành một màu xám xịt như tro tàn. Những tầng mây trắng muốt cuộn trào, bị xé toạc bởi những vết nứt đen kịch lan tỏa như mạng nhện. Từ trong những khe nứt ấy, những tia...
Chương 06. Mặt nạ vàng vỡ vụn
Sấm sét từ những tầng mây đen của Thiên đình giáng xuống điện Phù Vân, xé toạc bầu trời vốn dĩ thanh tịnh. Giữa điện chính tan hoang, Tần Sở Y đứng đó, hơi thở dồn dập như một con thú bị dồn vào đường cùng. Ánh mắt nàng xoáy sâu vào Thẩm Thừa Uyên - người đàn ông...
Chương 05. Hỷ phục đỏ và mặt nạ vàng
Đêm sau khế ước máu, đỉnh Phù Vân không có lấy một khắc bình yên. Khi bình minh chưa kịp ló dạng trên những rặng mây, mật lệnh từ Thiên đình đã giáng xuống điện Phù Vân như một lưỡi dao hành hình lạnh lẽo. Tin tức về một kẻ mang dòng máu tội đồ họ Tần đang...
Chương 04. Khế ước máu đào
Gió đêm rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo cái lạnh thấu xương từ đỉnh Phù Vân tràn vào lòng hang ẩm ướt. Tần Sở Y đứng đối diện với Dạ Sát, tâm trí nàng vẫn còn kẹt lại trong ánh mắt xót xa của Thanh Uyên Tôn Giả ban chiều. Nàng không hiểu vì sao, giữa một kẻ...
Chương 03. Phía sau lớp mặt nạ
Đêm ở đỉnh Phù Vân chưa bao giờ thực sự tĩnh lặng. Khi mặt trời lặn hẳn sau dãy núi phía Tây, những làn sương trắng ban ngày bỗng chốc hóa thành những bóng ma lờ mờ, quấn quýt lấy những tàn cây cổ thụ khô héo dọc sườn núi. Tần Sở Y băng qua khu rừng trúc tăm tối...
Chương 02. Nhất niệm từ bi, nhất niệm sát
"Sơ hở quá nhiều." Chàng lên tiếng, hơi thở ấm nóng phả lên trán nàng, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo của lớp mặt nạ.
Sở Y nghiến răng, cố vùng vẫy nhưng vô dụng. "Ngươi là kẻ đứng đầu chính đạo, thấy chết không cứu, thấy nước mất nhà tan lại làm...