Sống trên đời, điều khổ nhất không hẳn là những khó khăn chồng chất, không phải những lần vấp ngã liên tiếp, cũng chẳng phải những mất mát hay tổn thương mà ta phải gánh chịu. Bởi khó khăn rồi sẽ qua, thất bại có thể trở thành bài học, còn những vết thương theo thời gian cũng sẽ dần lành lại. Thế nhưng, có một thứ khiến con người mãi chìm trong bế tắc mà không hề hay biết:
Đó là căn bệnh ảo tưởng.
Ảo tưởng về năng lực của bản thân, ảo tưởng về vị trí của mình trong mắt người khác, ảo tưởng rằng mình luôn đúng và thế giới phải vận hành theo suy nghĩ của mình. Người đối diện với nghịch cảnh vẫn còn cơ hội để trưởng thành. Nhưng người sống trong ảo tưởng lại tự nhốt mình trong chiếc lồng do chính họ dựng nên, không nhìn thấy sự thật, không chấp nhận thực tế và cũng chẳng thể tiến xa hơn.
Vì vậy, trên đời này, đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là sống mãi trong những ảo tưởng về chính mình.
Ko mắc bệnh ảo tưởng mà mấy thk bạn gửi cho suốt ngày.
"Em sao vậy?" Anh hỏi.
- Em sao vậy? - Anh hỏi.
Hai cách này dùng cách nào cũng được nhưng chỉ chọn một nha. Bạn có thể dùng ngoặc vuông cho câu thoại của hệ thống, nếu truyện có xuất hiện nhân vật hệ thống.
[Xin chào, tôi là hệ thống 0001.]
- Mỗi chương truyện yêu cầu tối thiểu 950 từ/chương nha, và quan trọng nhất là không dùng AI viết truyện hoặc dùng AI trau chuốt ngôn từ nha.