Nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể bạn sẽ nghĩ đây là một câu chuyện buồn. Nhưng tôi không chắc nó buồn. Nó chỉ.. Không còn đầy đủ nữa. Tôi viết những dòng cuối này không phải để kết thúc câu chuyện. Mà để giữ lại điều duy nhất tôi còn chắc chắn: Rằng đã từng có một khoảng thời gian, tôi không sống một mình.
Và nếu một ngày nào đó, bạn nhìn thấy bầu trời như đang nở hoa.. Xin đừng vội gọi đó là tưởng tượng. Vì có thể, ở một nơi nào đó không còn thuộc về thời gian, tôi vẫn đang đứng ở hành lang cũ đó. Vẫn nhìn lên. Vẫn nhớ. Và vẫn viết.
(trích Chương 5: Tôi vẫn đang viết về bạn - Có một người từng đứng cạnh tôi )
"Em sao vậy?" Anh hỏi.
- Em sao vậy? - Anh hỏi.
Hai cách này dùng cách nào cũng được nhưng chỉ chọn một nha. Bạn có thể dùng ngoặc vuông cho câu thoại của hệ thống, nếu truyện có xuất hiện nhân vật hệ thống.
[Xin chào, tôi là hệ thống 0001.]
- Mỗi chương truyện yêu cầu tối thiểu 950 từ/chương nha, và quan trọng nhất là không dùng AI viết truyện hoặc dùng AI trau chuốt ngôn từ nha.

Reactions: Hoa Nguyệt Phụng