Bạn được Trình Mỹ Ân mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Trình Mỹ Ân
Lượt thích
1,090

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Ta tự hỏi, bao lâu chẳng trông ngóng

    Sinh một đời người, liệu biến hư không

    Ra xã hội, lòng người than một đống

    Là ai mang tia nắng tới trong lòng.

    Thực tại xám đen mang hồng tới

    Thể giới quan bỗng chốc sang trang

    Duy trì lý trí ta thầm ráng

    Nhất quyết một phen, hạ lỡ làng.

    Đừng ngồi yên chờ tình yêu đến vội

    Lìa vòng tay phụ mẫu, kết thành đôi

    Đời ai chẳng có mấy lần lầm lỗi

    Như kẻ tình si, giấc mộng luân hồi.

    Những kẻ phụ bạc, tim tan nát

    Kẻ cắp tình yêu, sớm hoang tàn

    Rập rình sóng biển khi trời sáng

    Khuôn mặt ai đón lúc hoang mang.
    Giảm cân chạy bộ, mưa muốn đổ

    Trời tiếc kẻ lười, muốn làm ô

    Nay trời không đẹp không chụp nữa,

    Vài nửa câu thơ ắp cho vừa
    Nào mưa, nào gió, sét rạch trời

    Hứng làn mưa lạnh, lệ sầu rơi

    Lên đường lẻ bóng, nam thần ướt

    Quẳng vội tâm tư, ngước nam thần

    Thêm vài chục bước, thân lả lướt

    Manh manh, động động, chắn nam nhân

    Mối mai chưa có, nhân không nhận

    Về ổ ướt mưa, mắt vô thần

    Thực tế nam nhân ôm mèo ngốc

    Miêu cứ meo meo, muốn vô lồng. ^^
    Cập nhật tình hình tới cẩn giam

    Nhật tinh chưa ló rạng, trời xám

    Giày dép đi chạy, rất thê thảm

    Người qua đường thấy, bỗng càm ràm

    Mặc lời ai nói thấu tâm can

    Cô nương vững bước, lòng thanh thản

    Đời cấm ai đâu, cứ càm ràm.

    55235451570_5534ac14ef_o.png
    Xin chào cô cậu cú đêm

    Chào người đã ngủ, chào người xem ta!

    Ắp đết bài viết tường nhà

    Nội dung trùng lặp ai mà nhận ra

    Sửa link một số bài và

    Vài thông tin mới Miêu trình làng nha

    Chỉ là không biết có ma

    Nào quan tâm tới link, bài hay không? ?
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    2rưỡi sáng, giờ này có hôm thì khò rồi, có hôm vẫn còn đang viết bản thảo truyện, có hôm lại giống bây giờ- đi coi lại từng viết gì trên tường nhà rồi bình luận vô như tự nói chuyện với chính mình

    Ừ thì cũng làm gì có ai để làm phiền giờ này
    Miêu miêu tết tới thăm nhà

    Nghèo hay sang quý, hết năm biết liền

    Nhà từng nuôi mấy meo hiền

    Bệnh, già, rồi chết, meo hiền 'phi thăng'

    Đến nay chẳng có mèo hăng

    Chuột ta phá phách, đêm ngày bò ngang.
    Cập nhật hành trình tới cẩn giam

    Chạy về một tiếng, bắt đầu làm

    Trông 'ông tướng nhỏ', con chị gái

    Tô vẽ, chơi xong, mới lên bài.

    55232572576_ed3faa80c0_o.png


    Về từ 6h18 mà mẹ cháu bận đi kiếm xiền nên quẳng cho dì trông, dì đợi bà bận nấu ăn cho cháu xong quẳng bà trông, khổ, như quả bóng qua chân bao người
    Bắt đầu hành trình tới cẩn giam

    Bầu trời bình minh, sớm vân lam

    Cô nương chạy bộ, thân vận 'giáp'

    Ta 'luyện khinh công', thống cơ làm

    55230276236_b057429c1b_o.png


    Chạy 30 phút mà cảm giác như chạy cả tuần vậy, ôi cái thân già này mệt quá!
    Về quê mất của thay người

    Dăm ba chục bạc ấy thời mất ngang

    Dọc đường trộm vặt lang thang

    Tiền tài theo đó lên đàng đi chơi.

    Rồi không biết họa có mời

    Rủa người đi lấy, mất tiền tật mang!
    ~@. @~​

    Học hành vất vả xong rồi

    Ngồi chơi, kiếm chuyện, việc gì làm thôi

    Thế là mải miết một hồi

    Cùng ây ai với một vài câu ca

    Một khúc nhạc bắt đầu là

    Hỏi thăm tình lữ lâm thời phương xa

    Chỉ là bí quá thôi hà

    Mấy câu là hết cả văn mất rồi

    Thôi thì để đó làm mồi

    Biết đâu cá lớn cắn mồi lên chơi!

    Muốn đăng link khó quá trời

    Sẻ chia phây búc ta thời ắp lên

    Thế rồi quay lại sang bên

    Up link can not chốn đây, nơi này.

    Thôi đành xếp xó, bụi bay

    Một mai pắp lích phây rồi mang ra.

    Sửa thêm lần nữa thôi mà

    Gửi mây với gió mang lời nàng ta !
    Nàng rằng chẳng phải thi nhân

    Thơ ca lai láng mà vần chẳng đâu

    Thế gian ai mãi u sầu

    Yêu nhau chẳng mấy đã rời xa nhau

    Thời tiết thay đổi càng mau

    Nóng trưa, lạnh tối, sáng trời râm quang

    Quạt mát, chăn đắp, bà hoàng

    Ôm nhau trời nực, nóng lòng buông ngang

    Tiền tài một bước sang trang

    Những ngày đầu tháng ấy giờ trôi mau

    Tiền điện, tiền nước, tiền lầu

    Tiền xe, tiền học ấy thời dắt tay

    Đi cùng một phía lên mây

    Để lại nàng ngốc chốn đây một mình

    Một mình thời cứ một mình

    Chỉnh trang nhan sẵc, mới tìm tình trai.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Người rằng đâu phải thi nhân

    Chỉ mong một chút dịu gần lòng nhau

    Đời người khi đục khi đau

    Gặp nhau đã quý, sá chi mai sau

    Thế gian đổi dạ đổi màu

    Nhưng tình chân thật chẳng sầu mãi đâu

    Nắng mưa rồi cũng qua mau

    Tay còn nắm chặt, sợ gì cách nhau

    Gió trời khi lạnh khi hanh

    Có nhau sưởi ấm, mong manh hóa bền

    Tiền tài như nước nổi lên

    Đủ ăn đủ mặc, vững bền là vui

    Nếu nàng lỡ bước đơn côi

    Chỉnh trang nhan sắc, rạng ngời cũng xinh

    Nhưng mà chớ vội quên mình

    Người thương rồi sẽ chân tình tìm sang

    Một mai gặp kẻ đàng hoàng

    Thương nàng như thể nắng vàng sớm mai
    Game mới nối truyện mơ hồ

    Đành nhờ máy viết kết rồi xem sao

    Ấy mà chẳng kịp thờ phào

    Ây ai cho quả đi vào 'nhà lao'

    Khác là lao chốn trong nhà

    Kết hôn hướng ấy tự chôn lấy mình

    Tình cũ vương vấn mở hình

    Hợp đồng giấy trắng mực đen rõ ràng

    Ấy rằng tài sản.. Của nàng

    Về sau đều phải thông qua người chồng

    Đến giờ đám cưới, bất đồng

    Nàng từ phòng đó chạy nhanh ra ngoài

    Thế là kết thúc một vai

    Người chồng chẳng lẽ để yên cho nàng

    Chỉ là ây ai kết ngang

    Đến đây chắc tịt nên đành thôi ngay

    Cũng chẳng biết có là hay

    Thôi đành để đó chờ ngày kết game!
    Hoài niệm từng bức ảnh xưa

    Nàng thời thiếu nữ ấy còn xinh ghê

    Tám năm trước ấy si mê

    Tám năm sau chẳng ai thèm, còn chê

    Bây giờ thiếu nữ chân quê

    Chờ ngày cân sút, mỡ chê bám nàng

    Chỉ là động lực, chẳng màng

    Quyết tâm chẳng có, chờ mong hão huyền

    Phải chăng có một con thuyền

    Vừa đưa vừa dẫn nàng băng chuyến này!

    55205415858_d1f5f02787_o.png
    Chắp vá giấc mơ

    Nàng tâm, nàng niệm ban ngày

    Đêm mơ, đêm mộng, thấy chàng đẹp trai

    Chàng từng tu tập nước ngoài

    Nơi nhân da trắng, da đen xen vào

    Người cao, khoẻ khoắn, lại còn bền lâu

    Chàng rằng cách trở phương nào

    Đành tìm mộng đến gặp nàng trong mơ

    Chàng rằng chẳng thể ở lâu

    Để lại danh tính cùng câu nhớ nàng

    Tỉnh mộng nàng sớm quên ngang

    Ngờ rằng đời thật chẳng ai thèm màng

    Cách thời không thật hay chăng

    Người đến trước mặt, ngoài đời mới vâng

    Thời gian chốc chốc, trôi trôi

    Chàng tìm trong mộng đến nhà cô nương

    Nói ra hai đứa xa phương

    Lạ nhưng trông đã quen gần, quen xa

    Nói rằng chàng đến tận nhà

    Cầu mong hai phía cho đôi tác thành.

    Thế rồi mộng đẹp tàn nhanh

    Cô nương tỉnh giấc, ấy thời làm thơ

    Mơ thì mơ chớ ai ngờ

    Ngoài đời ai cũng 'cô nương có bồ'

    Công tìm công, cỏ kết cỏ

    Mây bay với gió, ai thèm cô nương

    Chắc vì tiêu chuẩn hơn thường

    Người người không đúng, tâm chẳng động rung
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • [BỆNH VIỆN ĐÊM BUỒN]​

    Phòng bệnh đơn côi đêm trường thức trắng.

    Mơ màng nghe xao xác lá me rơi.

    Một mình ta.. Chỉ có mình ta thôi..

    Lặng lẽ một mình giữa bộn bề cuộc sống..

    Có đôi lúc ta cũng xao lòng.. Mơ mộng..

    Mơ một tình yêu không có thật ở trên đời.

    Mơ ai kia nắm tay ta đi hết cuộc đời..

    Mơ một vầng trăng không bao giờ với tới..

    Đời có buồn, lòng người dù giả dối..

    Trái tim ta sẽ mong đợi điều chi?

    Buồn ta ơi, lệ ướt đẫm làn mi..

    Ta khóc cho mưa buồn, hay mưa buồn vì ta khóc..
  • [VÔ ĐỀ]

    Vô đề​

    Ta cô đơn giữa hơn bảy tỷ người,

    Bước lặng lẽ giữa dòng đời xuôi ngược.

    Ai sẽ đến nắm tay ta đi vè phía rước,

    Hay lặng thầm rồi rẽ lối chia xa

    Tình yêu đến.. Nào ai người biết được

    Ta phụ người.. Hay người sẽ phụ ta

    Những lời thề như mây chiều bay qua,

    Tình yêu cũ lạc loài trong biển nhớ.

    Trái tim cô đơn lạc trôi bỡ ngỡ

    Giữa dòng đời.. Giữa duyên nợ trần ai

    Giữa nhân thế bao tiếng thở dài,

    Tri âm ơi.. Người là ai sao ta tìm chẳng thấy?

    Đời vô thường như sóng cuộn ba đào,

    Bể dâu ấy mấy ai còn đứng lại.

    Có những lúc giữa muôn vạn hình hài

    Vẫn cô độc.. Như chưa từng gặp gỡ

    Nhưng ta tin sau những ngày dang dở,

    Giữa nhân gian rộng lớn đến vô cùng,

    Sẽ có người đi hết chặng đường chung,

    Nắm tay ta.. Qua vô thường nhân thế.
  • Có Lẽ Rồi Người Sẽ Quên

    Có lẽ rồi người sẽ quên tất cả,

    Ngày hôm nay thành dĩ vãng xa xăm.

    Những yêu thương từng tha thiết âm thầm,

    Cũng tan biến giữa tháng năm lặng lẽ.

    Rồi thời gian sẽ đi qua rất khẽ,

    Mang nỗi niềm trôi về phía hư không.

    Chỉ còn đây một khoảng nhớ mênh mông,

    Và tiếng thở dài theo mùa gió cũ.

    Tất cả rồi sẽ xa hoài, xa mãi,

    Những nhớ nhung tan tác tựa mây trời.

    Đời vô thường như chiếc lá chơi vơi,

    Nghiêng trong gió giữa dòng đời nông nổi.

    Người đi rồi, bóng hình xưa cũng vội,

    Chốn nhân gian còn lại những hoài mong.

    Ta lặng nhìn năm tháng hóa hư không,

    Ôm ký ức giữa chiều buồn quạnh quẽ.

    Tình yêu ấy như áng mây rất khẽ,

    Thoáng ngang đời rồi khuất tận chân mây.

    Lời hẹn xưa còn dang dở đâu đây,

    Ai lỗi hẹn giữa một đời ly biệt?

    Ta chẳng trách, cũng không còn tha thiết,

    Chỉ tiếc rằng duyên phận quá mong manh.

    Để hôm nay đứng giữa cõi nhân sinh,

    Nghe gió lạnh gọi tên miền thương nhớ.

    Ta không mơ một kiếp nào gặp nữa,

    Bởi đời người như giấc mộng phù du.

    Chỉ còn ta giữa năm tháng sương mù,

    Mang nỗi nhớ đi qua miền cô tịch.

    Nếu mai này mọi điều đều mất hút,

    Tình cũng tan như khói phủ cuối trời.

    Thì trong tim, nơi sâu thẳm nhất đời,

    Người vẫn là một nỗi buồn bất tận..
  • 55313111148_1e2a4d8c6e_o.jpg

    Mình đã lên sóng bài review siêu phẩm "Mindset - Tâm lý học thành công".

    Bài viết này mình bóc tách cực kỳ trần trụi về ranh giới giữa kẻ bỏ cuộc và người bứt phá, chứng minh cho mọi người thấy không có gì là "hết cứu" ngoại trừ cái đầu lười suy nghĩ.

    Mời mọi người vào đọc và đưa ra góc nhìn cùng mình nhé.
  • Chào buổi sáng!

    55313149710_7977e1ec65_o.png


    Khởi động này có chút lâu, mãi chưa thấy tiến được bước nào
  • Back