Bạn được Lệ tình mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Xuân biên thùy nhớ em
    Cành lê trắng phủ đồi xanh
    Cảnh xuân đã đến xuân xanh lại già
    Ngày đi xuân thẹn thùng
    Vài năm cách biệt tương phùng xa xôi
    Đồng niên đi lính đã về
    Giờ đây chắc đã yên bề gia quy
    Mình ta ở lại biên thùy
    Chắc vì xuân ấy đổi thay quên mình
    Nhìn quanh lê trắng khắp rừng
    Lòng mơ cô gái áo trắng hôm nào
    Cùng nhau cắp sách thi cùng
    Em bên gia đình, anh cũng xa hương.
    Trích tập thơ( áo lính - cây viết mới)
    Từ giã
    Hai mươi năm gặp lại
    Cảnh vật cũng khác xưa
    Con đò nay đã vắng
    Thay bằng cầu bê tông
    Xóm làng nay sáng quá
    Không còn đèn cày xưa
    Con đê nay cũng khác
    Cỏ mọc xanh tốt quá
    Chả thấy con trâu già
    Hay đàn bò trên đê
    Xóm làng nay đổi nghề
    Người đan,người cấy xa
    Rồi bỗng gương mặt quen
    Bao năm vẫn còn nhớ
    Năm nay sắp tứ tuần
    Có phải tuổi 38
    Nên nụ cười cũng khác
    Giọng vẫn nhỏ như xưa
    Lâu nay anh thế nào
    Vợ con cũng cùng về
    Hay anh ghé quê nhà
    Rồi vội vã lên đường
    Như bao lần giống trước
    Ngập ngừng tôi trả lời
    Cuộc sống anh vẫn tốt
    Chả phải giấu trong lòng
    Ng anh thương vẫn thế
    Cô gái trong sáng hôm nào
    Nay cũng đã hai con
    Nhưng không gọi anh cha
    Mà là chú bạn mẹ
    Rồi lại tâm sự đời
    Cả nỗi khổ năm xưa
    Giờ cũng đem kể hết
    Cả hai một niềm trùng
    Hai mươi năm sương gió
    Anh cũng ở một mình
    Cùng làm bạn với thơ
    Hay câu hò trong núi
    Vì anh giữ biên thùy
    Để bảo vệ tổ quốc
    Cùng người thương là em
    Còn em cũng kể lại
    Chuyện năm đó lỗi em
    Tuy hẹn thề trăng gió
    Nhưng vẫn còn mẹ cha
    Năm em lên mười tám
    Vì gia cảnh bần hèn
    Mẹ gả em qua đó
    Tưởng lấy người giàu sang
    Rồi sau này bỡ ngỡ
    Người đó thật phũ phàng
    Khi con còn đang nhỏ
    Cùng theo người thứ ba
    Bỏ vào nam cùng ả
    Chả quay về thăm con
    Lệ tình
    Lệ tình
    Bao năm rồi mình em
    Rồi bộn bề con nhỏ
    Giờ cũng hết tuổi xuân
    Nhưng có con hạnh phúc
    Hai con nhỏ yêu thương
    Cùng ở với bên ngoại
    Cả gia đình đùm bọc
    Bây giờ cũng rõ ràng
    Cũng chả còn thù hận
    Hay dỗi hờn năm xưa
    Sau lời chào hàng xóm
    Tôi lại lên đường nào
    Có lẽ lần tiễn biệt
    Cũng là lần cuối tôi về
    Căn bệnh cũng đã phát
    Cũng chả còn nguyện vọng
    Đã mãn nguyện cuộc đời
    Một đời anh nhập ngũ
    Để bảo vệ tổ quốc
    Giờ đây cười mãn nguyện
    Vĩnh biệt em yêu nhé.
    Hết
    Trích tập thơ áo lính
    Đây là trích đoạn cuối cùng sau khi anh lính bị mắc bệnh nan y nên gần cuối đời về thăm quê vô tình gặp lại người thương và hai người đã nói chuyện kể về cuộc đời mình từ khi anh nhập ngũ
    Khi trở vè đơn vị thì anh cũng đã trút hơi thở cuối cùng.
    Cảm ơn các bạn đọc đã ủng hộ tác giả
    Những ngày dài vụn vỡ
    Để lại những tro tàn
    Từ trong thư gửi lại
    Chỉ còn những tâm tình
    Xin trả lại cho người
    Bài thơ xưa cũng thế
    Giờ như tro tàn bay
    Nhưng anh vẫn còn ghi
    Kỷ niệm đẹp về em
    Từ những ngày mới gặp
    Cùng nhau qua giông bão
    Và sóng gió cuộc đời
    Cảm ơn em vẫn thế
    Vẫn bên anh tận tình
    Ân cần và dịu dàng
    Như nắng mới mùa thu
    Như ngày hè rực cháy
    Rồi em đi bỏ lại
    Chỉ còn anh với đời
    Câu ca xưa còn đó
    Mỗi lần nghe lại nhớ
    Nụ cười và mái tóc
    Cùng anh qua phố phường
    Rồi bất chợt cơn mưa
    Cơn mưa đầu vào hạ
    Xối xả dội qua đầu
    Giật mình chợt nhớ ra
    Chả còn em bên đời
    Tống văn.
    Thương cho một kiếp con người
    Sinh ra một số kiếp người khác nhau
    Kẻ thương khốn khó trăm điều
    Bao năm vất vả tiêu điều xác xơ
    Tha hương hai mấy năm trời
    Của ăn của để với đời hơn thua
    Mới đi sang cái nửa sau
    Ngờ đâu ngã bệnh nỗi đau vơi đầy
    Con thì mất chỗ dựa cha
    Còn đâu nỗi nặng mà cha gánh dùm
    Công cha chưa trả tý nào.
    Mà nay ngã xuống làm sao hỡi trời
    Cháu nó cũng mới khóc to
    Ông đi đâu đấy có về
    Giọng con trẻ nhỏ lê thê bên giường
    Ông đi ông nỡ một mình
    Còn tôi thì phải sống mình với ai
    Giọng bà buồn bã khóc than
    Làm sao sống tiếp ai san nỗi buồn
    Hàng xóm to nhỏ cũng gần
    Cùng nhau xúm lại ân cần hỏi han
    Thôi thì kiếp cũng một đàng
    Chúng tôi một ném nhang tiễn người
    Ông về cùng với đất trời
    Ra đi thanh thản đến giờ nhập quan
    Con cháu ròng rã khóc than
    .....
    Khuya
    Khuya vắng phố cũng thưa
    Lác đác vài bóng vội
    Lướt nhanh mau về nhà
    Hè hà nội đổi gió
    Giông bão cũng đã về
    Nổi gió cùng giông bão
    Nối đuôi mưa rủ về
    Còn một bóng gác xưa
    Vẫn thả hồn vào mưa
    Phủ những đôi vai này
    Lặng lặng thầm vội về
    Để phố thêm vắng lặng
    Như hồn của ai đó
    Đi mãi k trở về
    Giọt lệ tình.. Khánh Đơn
    Rời bàn tay cuối anh chúc em được bình yên trong cuộc đời. được nhiều ấm êm như em đã từng mơ.
    Cầu cho em được yên vui chẳng khi nao muộng phiền.
    Đường đời của em hạnh phúc luôn vững bền.
    GIẤC MƠ TRƯA.
    Trưa hè nắng vàng đổ
    Chìm trong giấc mộng trưa
    Mở mắt dưới bóng râm
    Rặng tre đầu làng đó
    Vươn tay che bóng mát
    Dập dìu gió quê thổi
    Mùi hương thơm lúa mới
    Hay mùi gợi nhớ quê
    Nhớ cô em gái xinh
    Đôi má ửng hồng chiều
    Hay hồng khi thẹn thùng
    Một chiều hè nắng đổ
    Nắng vàng trải con đê
    Bỗng người thương gặp lại
    Giờ cũng đã khác xưa
    Không còn nét thơ ngây
    Thay vào niềm vội vã
    Với hối hả cuộc sống
    Tay bế nhóc bé con
    Gặp nhau cười vội vã
    Em vẫn khỏe anh à
    Em cũng phải đi rồi
    Hẹn sau này gặp nhé
    Rồi mất dáng mẹ con
    Sau một quẹo đường làng
    Quê hương tôi vẫn thế
    Vẫn đổi mới từng ngày
    Chỉ một cổng đầu thôn
    Tựa có từ bao giờ
    Và mái đình cũ kỹ
    Như chứa cả lịch sử
    Con người nay đã khác
    Chẳng ai nhớ về tôi
    Nằm dưới bóng lũy tre
    Hồn thả theo gió bay
    Chuông điện thoại réo dắt
    Thì ra một giấc mơ
    Trưa mùa hè vẫn thế
    Nắng vàng đổ trên đường.
    Mắt đã mỏi mờ rồi
    Sao mi không cụp lại
    Để nằm chờ thời gian
    Vạn sự chặng đường dài
    Chả thể đi tiếp nữa
    Hay vì tôi gục ngã
    Hay vì còn luyến thương
    Chắc chả phải vậy đâu
    Chắc vì hơi men còn
    Nên đầu cũng hơi quay
    Hay vì tôi nay ốm
    Nên tâm sự trùng trùng
    Bồng bềnh mái tóc bay
    Mùi hương phảng phất đâu ?
    Có phải cô gái mùa hạ
    Hay cái chiều hồ gươm
    Một lối đông tản bộ
    Hay những người đang chạy
    Để đua với nắng chiều
    Hy vọng nắng ngừng tắt
    Để không còn thấy đêm
    Khi nỗi nhớ tràn về
    Một mùi hưng mái tóc
    Hay hương thơm người lạ
    Nhưng cũng thật bùi ngùi
    Nhưng hy vọng vẫn đợi
    Đã quá qua buổi chiều
    Khi nắng vàng đã tắt
    Phố đi bộ đông người
    Có những đôi những cặp
    Tay trong tay hẹn hò
    Cùng qua quán đông người
    Hay quán xá chen chật
    Để thấy đời nhỏ bé
    Để thấy được tình người
    ....
    Chiều hạ nắng vàng đẹp
    Vô tư bên ghế đá
    Giữa một chốn bộn bề
    Thả mình theo cơn với
    Một chiều tây hồ gió
    Thổi qua mái tóc nàng
    Có phải nắng chiều hạ
    Hay cái thẹn của nàng
    Đôi bờ má ửng hồng
    Một nụ cười tươi mới
    Như mở cửa trái tim
    Có phải nàng là nắng
    Đến phá tan cái lạnh
    Của con tim bao ngày
    Để ngọn lửa tình yêu
    Lại tiếp tục cháy nữa
    Có phải chiều hoàng hôn
    Như ông trời sắp đặt
    Để nhọn gió đưa hương
    Từ mái tóc của nàng
    Để rồi ta nhớ thương
    Cái nắng chiều tây hồ
    Anh thợ xây
    Chào anh chị với các em
    Anh đang xúc bữa vào xô xây nhà
    Thợ xây sức khỏe dẻo dai
    Nhìn lên cái vẻ đẹp trai phi thường
    Nhìn anh xách bữa có thương
    Chúng ta kết bạn chung giường với nhau
    Thợ xây nếm trải sự đời
    Em mà hốt được tuyệt vời làm sao
    Xây nhà chuồng lợn với ao
    Xung quanh thổ đất hàng rào bê tông
    Đôi khi mưa gió bão giông
    Liên hoan thịt chó cá sông rượu chè
    Đi xây không thiếu bạn bè
    Ta dăm ba chén hội hè tăng ba
    Về nhà vợ mắng kêu la
    Anh đây đi ngủ thiết tha sự đời
    Mây bay chẳng ngoảnh lại
    Để gió cứ mãi theo
    Cuộc sống vẫn thế đó
    Chả bao giờ dừng lại
    Chuyện yêu đương cũng vậy
    Chả bao giờ hết yêu
    Chuyện tình ta vẫn thế
    Cả trăm năm vẫn còn
    Chả bao giờ hết chuyện
    Cứ như gió mùa thu
    Có bao giờ ngừng thổi
    Lúc ấy anh hết yêu
    Đêm sương gió lạnh ngoài trời
    Tâm tình đêm hẵng cho vơi nỗi buồn
    Trăng mờ sương phủ trắng ngà
    Một bóng hình ai xa xa mờ mờ
    Yêu thầm

    Mặt trời dần đỏ úa
    Khuất sau ngon tre già
    Con đường đê vắng vẻ
    Giờ tấp nập người qua
    Một vùng quê yên ả
    Có một bóng người thương
    Cũng chiều tà lặng gió
    Vẫn qua con đê này
    Giờ nàng đã mười bảy
    Vẫn con đê yên bình
    Một chiều tàn có gió
    Vẫn bóng nàng đi qua
    Nhưng giờ đây đã khác
    Đã có một bóng ai
    Cùng đan tay bóng nàng
    Lướt qua con đê này
    Tôi vẫn ngồi ở đó
    Vẫn trông theo bóng nàng
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Một khoảng thời gian rồi mới quay lại web, tự nhiên thấy tối cổ ngang -. -
  • mimchan Nghi Phuc mimchan wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn một ngày tốt lành!
  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
  • Mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó
  • Hoài niệm từng bức ảnh xưa

    Nàng thời thiếu nữ ấy còn xinh ghê

    Tám năm trước ấy si mê

    Tám năm sau chẳng ai thèm, còn chê

    Bây giờ thiếu nữ chân quê

    Chờ ngày cân sút, mỡ chê bám nàng

    Chỉ là động lực, chẳng màng

    Quyết tâm chẳng có, chờ mong hão huyền

    Phải chăng có một con thuyền

    Vừa đưa vừa dẫn nàng băng chuyến này!

    55205415858_d1f5f02787_o.png
  • Back