Bạn được Lệ tình mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Thuyền cứ mãi lênh đênh giữa biển trời
    muôn ngàn sóng gió, chẳng bình yên.
    Thân anh bây giờ ,gữi phận cho ai.
    Đợi chờ mãi gần hết nữa đời thanh xuân...

    Thuyền không bến ,thuyền mãi lênh đênh.
    Anh cô đơn như con thuyền ấy.
    Nhắn theo sóng ,thuyền ở ngoài khơi.
    Bến nơi nào, thuyền đổ nghĩ nghơi....

    Thanh xuân anh, còn nữa đâu em
    Mất nữa đời, anh đợi chờ duyên.
    Tương lai mịt mù chông gai.
    Anh hiện tại , chẳng thuộc về ai
    Sang thu
    Bầu trời ngả màu úa
    Cỏ cây cũng héo tàn
    Mảnh tình ngày ấy tan
    Để lại gió thu về
    Con tim lại xuyến xao
    Khi qua phố ngày nào
    Đôi tình nhân chung bước
    Giờ đây còn một bóng
    Lạc bước lối đi về.
    . . Cây viết mới. .
    ....ngẫu hứng...
    Ngoài trời không sao thưa
    Đêm nay mưa tuân rơi
    Người đã đi mất rồi
    Đêm lạnh nghe mưa rơi
    Chỉ còn tôi với tôi

    Ngày nào ta bên nhau
    Đêm dài như ngắn lại
    Đời dài sao không chung đôi
    Để lại tôi đơn côi

    Không hẹn gặp em đêm nay
    Đợi chờ trong rét buốt
    Hay gió về đầu đông
    Ngày ngày trôi qua mau
    Chỉ còn con tim đơn côi
    Tại sao xa mất rồi.

    Hẹn gặp e bên kia thôi
    Kiếp này hết duyên rồi.
    Người im bên bia lạnh giá
    Dòng chữ tên em trên mộ đá

    Dòng người vẫn đang trôi
    Cuộc đời vẫn thế thôi
    Đèn cũng đã tắt thôi
    Đêm lại xuống rồi
    Hẹn gặp em khi sau thôi.
    Thư gửi em.

    Dậy đi em, cô gái nhỏ của anh

    Anh lại muốn được ăn cơm em nấu

    Đã lâu rồi anh không uống sữa đậu

    Mà ngày xưa em vẫn thường hay pha

    Dậy đi em, anh hứa tập quét nhà

    Tập cùng em nấu cơm, rửa chén

    Sẽ không bao giờ anh đến trễ hẹn

    Không làm gì để em buồn nữa đâu

    Dậy đi em, em đừng ngủ quá lâu

    Anh sẽ chở em đi dạo phố

    Dậy mà xem hoa hồng đã nở

    Dậy đi em dậy còn mặc áo cô dâu

    Dậy đi em, anh đã quá u sầu

    Anh đau lắm, khi thấy em ngủ mãi

    Cho anh được thêm một lần yêu lại

    Dậy đi em, đừng ngủ nữa được không.

    Tình yêu nhỏ như đã lâu. Đã mệt mời với bộn bề cuộc sống, đã xa rồi những ước mơ, a vẫn vậy, vẫn nói vẫn vui cười, đêm vẫn vậy vẫn nhớ ngời em ơi,

    Ở nơi đó em có tốt k có bao giờ nghĩ đến nơi này có bao giờ nhớ đến anh không.
    !
    Lệ tình
    Lệ tình
    Phải chăng chi anh từng đứng đó nắm chặt tay an ủi thương em. Nỗi đau này anh vẫn không quên. Bên giường bệnh em vẫn không quên "em vẫn khỏe anh đừng lo quá" ở nơi xa em chiến đấu nỗi đau. Vẫn tồi tệ là anh em nhỉ. Người mình thương giọt lệ em rơi. Trên bàn mổ em đau xác thịt cố lắm rồi không qua anh ơi. Nhận tin em a như chết lặng mới vừa rồi còn gọi tên em. Ánh sáng nào đản lối 2 ta, đến đêm rồi sao chẳng dọi em ơi.

    6 năm trời anh sống dằn vặt phải chi người đừng có rời xa. Có lẽ anh đã quá tham rồi cả công việc lẫn cả em yêu. Đánh đổi j để lấy em ơi, anh xin nguyện đổi cả em ơi, miễn sao là em còn xinh tươi, miễn sao là em vẫn mỉm cười vẫn ngồi đó chỉ anh pha cafe. Vẫn còn đó cốc cafe em đặt tên ccappuccin em còn cười thêm vị không anh, nước cốt dừa say lòng người trẻ, chẳng sao bằng em mãi bên anh. Đã bao lần khó khăn em đứng đó, vượt qua rồi chưa gr còn em yêu.

    Vẫn nhớ người mái tóc bồng bềnh đôi mắt xanh làm động lòng, môi mỉm cười rạng rỡ mùa đông. Em đi rồi hình bóng còn đâu, tâm trí nào để thêm người mới đã bao lần thử rồi lại thôi. Chẳng ai thay thế em được cả.

    .
    Lệ tình
    Lệ tình
    Em biết chưa quán cafe mình mua ngày đó để kỷ niệm chúng mình yêu nhau,giờ chẳng giữ được vì dịch bệnh em ơi, chắc em buồn trách anh lắm phải không?. A chẳng mong em không tha thứ nhưng anh còn nỗi lo cuộc sống không thể để lũ em theo mình. Qua gian truân chẳng thể phất lên. Thôi hẹn em dịp khác a làm lại quán nhỏ ven đường vẫn tên ấy Lanna của anh.

    Thôi được rồi thư anh hơi dài bao kỷ niệm anh chẳng viết đâu nó sẵn rồi trong đầu 2 ta. Hẹn gặp em cô gái lai pha a nhớ rồi tên em vẫn đẹp. Giỏ lan ấy vẫn mãi bên em. Lan hồ điệp tặng em đó nha nó theo em suất chặng đường dài a trở về cuộc sống lặng yên, hẹn gặp em trong một lần tới a sẽ kể mỗi chuyện anh qua. Em đừng cười em nhé
    Lệ tình
    Lệ tình
    Nhớ e n.g con gái a yêu
    Chào anh.

    Ở trên chợ anh đừng lôi thông tin cá nhân của người khác ra nói mà chưa có sự đồng ý của người khác nhé anh. Ai cũng có bí mật riêng tư. Ở đây không ai biết ai với ai, ẩn để tìm niềm vui, mà anh lôi cuộc sống riêng của họ ra là không đúng. Mong anh chú ý.
    Lâu lâu ngây dại một giờ
    để cho họ biết thờ ơ với đời
    lâu lâu sống quá nội tâm
    châu quỳ mời bạn nhập mâm cùng bàn
    vậy nên sống ở trên đời
    điên điên dại đại lại thời hot trend.
    Nhớ
    Cô đơn lặng lẽ với bóng đèn
    Hiu hiu gió thổi tiếng ve hè
    Bâng quơ "thu ơi" một tiếng lòng
    Nấc lên từng tiếng nhòe đôi mắt
    Bóng người đã xa chẳng thể quên
    Dập dìu ký ức tìm nhau về
    Lẹ lau nước mắt lòng thắt lại
    Có phải mất em lòng chết nặng
    Một cõi hoang vu với trần gian
    Em nằm mãi đó có dậy chăng
    Hơn sáu năm trời mình anh lặng
    Lặng tiếng chim hót chào bình minh
    Lặng tiếng ai khi mặt trời ngó
    Lặng tiếng đàn lúc thảnh thơi
    Lặng tiếng mưa rơi bên cửa sổ
    Lặng cả tiếng lòng biết tìm ai?
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Một khoảng thời gian rồi mới quay lại web, tự nhiên thấy tối cổ ngang -. -
  • mimchan Nghi Phuc mimchan wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn một ngày tốt lành!
  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
  • Mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó
  • Hoài niệm từng bức ảnh xưa

    Nàng thời thiếu nữ ấy còn xinh ghê

    Tám năm trước ấy si mê

    Tám năm sau chẳng ai thèm, còn chê

    Bây giờ thiếu nữ chân quê

    Chờ ngày cân sút, mỡ chê bám nàng

    Chỉ là động lực, chẳng màng

    Quyết tâm chẳng có, chờ mong hão huyền

    Phải chăng có một con thuyền

    Vừa đưa vừa dẫn nàng băng chuyến này!

    55205415858_d1f5f02787_o.png
  • Back