Giờ đây, sau hơn hai mươi năm, gặp lại khi mà cô và anh đã gần 40 tuổi, anh là một ông bố của hai cô con gái cực dễ thương, còn cô, đã là một single mom chính hiệu với đầy thương tích trong lòng. Không ồn ào, không bon chen, không nói nhiều, trầm mặc, bình thản trước chuyện đời, chuyện người và chuyện mình. Đi qua vài ba mối tình rồi kết hôn muộn, sau 4 năm thì chia tay, một hai người lại đi qua đời cô sau đó, chẳng đi đến đâu, cô bằng lòng với thực tại, tự do, tự lập, và quan trọng cô không còn hận thù, đau đớn, tức giận hay
yêu quá, thương quá một ai. Biết vừa là đủ. An yên.
Hơn hai mươi năm, một đôi lần gặp nhau giữa đám bạn bè khi thì anh về đám cưới, khi thì việc nọ việc kia, anh cũng lấy vợ muộn, trước khi tích lũy thêm cho mình kha khá mối tình, sâu sắc có, thoáng qua có, sống chết đòi cưới cũng có, cuối cùng lấy một cô vợ trẻ xinh do bố mẹ lựa chọn. Thực ra trong suốt quãng thời gian dài đó anh cũng quay lại nhiều lần thành phố của cô vì còn họ hàng và đám bạn bè, anh em thân thiết của anh. Nhóm này không cùng lớp nên cô không chơi cùng. Anh có lên cũng không liên lạc gì vì ai cũng còn những mối quan tâm khác nhau. Mối tình trẻ con kia không phải là đã quên nhưng nó chỉ là một mảnh ghép vô cùng bé nhỏ trong cuộc sống phức tạp của hai người gần 40 tuổi.
Năm ấy, trường cấp ba nơi cô công tác và cũng là nơi bọn cô từng học kỉ niệm 50 năm thành lập trường, tại ngôi trường này anh cũng đã học những năm cấp hai đến năm lớp 11. Các khóa kêu gọi nhau về hội trường đông lắm, công tác chuẩn bị cứ tưng bừng và nhộn nhịp cả lên. Chẳng lớp nào nhớ ra anh để gọi về họp lớp, bởi bấy lâu anh có liên lạc với các lớp cấp 2, cấp 3 gì đâu. Vì là trường nơi cô dạy học nên cô cũng đăng không khí chào mừng hoành tráng các kiểu trên trang cá nhân của mình, anh cũng nhảy vào bình luận, hỏi có lên được không? Cô nói: "Lên đi, mọi người đều chào đón, càng đông càng vui mà".
Thế là anh lên.
Chương trình họp lớp diễn ra trong hai ngày. Ngày đầu, anh lên sáng sớm, tầm hơn 8h gọi cô đi cà phê. Cô tới ngồi một lúc rồi tách anh ra khỏi đám bạn của anh, đưa anh đến chỗ lớp đang tụ tập. Ôn lại chuyện cũ, giao lưu các lớp rồi lớp nào về lớp đấy trù bị riêng. Anh không tham gia vì có chương trình với anh em riêng của mình. Cô chạy đi chạy lại giữa lớp và công việc của trường. Bận bịu nhưng vui, cô nhắc anh chỉ được một bữa với anh em thôi, các bữa còn lại là của lớp và của khóa. Vì lần này lên là hội trường là chính, không phải lên thăm bạn bè. Anh cười.
Tối đó, anh ăn cùng lớp của cô. Vì là lớp cấp 3 nên có một số bạn anh không học cùng từ nhỏ nên không quen, còn cô chưa xong tiệc đã phải chạy về trường vì có chương trình giao lưu văn nghệ. Đang ngồi cạnh nhau nói chuyện, cô đi được một lúc thì anh cũng đi ra chỗ các bạn lớp 11 của anh. Nghĩ lại, cô thấy anh có chút vì cô mà đã cùng ăn bữa ăn này, nếu không anh đã ăn cùng các bạn lớp anh rồi. Cô đi trước làm anh buồn. Mãi muộn cô mới xong việc, còn mấy đứa bạn í ới gọi ra uống nước, cô gọi anh hỏi đang ở đâu? Anh nói địa chỉ, cô chạy tới đón anh về uống nước cùng các bạn. Trên đường anh mới hỏi chuyện cô, vì anh chỉ biết sơ qua thôi, cô cũng thật lòng chia sẻ: Cô ly hôn 3 năm rồi, giờ hai mẹ con sống với nhau. Rồi cô bảo: Nhưng mà thôi, giờ người ta sống tốt mà, không phải lo đâu.
Còn có 3 người ngồi chờ vì lúc đó khá khuya rồi, ra khỏi xe cô kêu lạnh, chả nhớ để áo khoác ở đâu nữa, anh cởi áo ngoài khoác lên cho cô. Thấy lòng có chút ấm áp, cô mặc hẳn vào người chứ không khoác hờ trên vai. Chuyện trò vui vẻ một lúc thì về, cô đưa anh về nhà người thân của anh để ngủ, hẹn mai gặp lại.
Sáng, cô tất bật việc trên trường, hôm nay mới là lễ chính, áo dài, dép cao gót chạy đi chạy lại đau hết cả chân. Anh gọi:
- Ăn sáng chưa?
- Đã được ăn đâu, đói quá.
- Ra đây ăn đi!
- Đón người ta nhé!
- Người ta có xe đâu.
- Thế người ta không đi được rồi vì tắc đường lắm, lấy xe ra tí không có chỗ để đâu.
- Thế chạy xuống đường tìm gì ăn cho đỡ đói nhé!
Từ bao lâu nay, kiểu xưng hô của anh và cô là như vậy, đương nhiên không thể là mày – tao, bạn bè cùng học thì cũng không thể là anh em, dù anh hơn cô một tuổi. Thế là cứ xưng hô "người ta" là người nói như vậy hoặc là trống không. Đến lạ.
Hơn mười hai giờ trưa cô mới xong việc và chạy đến được cùng mọi người. Mấy bạn chỉ cô ngồi vào chỗ trống, cô cũng không để ý anh ở đâu nữa, đói quá cắm mặt vào ăn. Anh từ đâu đến ngồi gần, mặc định từ hôm qua tới giờ, cứ ngồi là cô và anh lại ngồi gần nhau. Cô nhăn mặt có vẻ nũng nịu đùa đùa: Đói quá! Kiểu như chống chế về cái tội cắm mặt vào ăn của mình. Anh cười và gắp cho cô ăn. Không khí rất vui, mọi người không còn ngồi ở bàn của mình nữa mà đứng hết lên giao lưu, nói chuyện, chúc tụng giữa các lớp với nhau. Cô nói với anh: Thấy chưa, không lên có phải là tiếc không!
Tiệc tan, cả khóa học lại kéo nhau đi hát. Phòng rất đông, người ra người vào, cô không hát, chỉ nói chuyện. Anh cũng vậy, gặp và nói chuyện với một số người quen cũ. Lát sau anh vào, ngồi cạnh cô, anh cầm tay cô. Đây là lần cầm tay đầu tiên của anh với cô, anh xoa xoa vào ngón tay đeo nhẫn của cô, không nói gì. Cô bảo: Không còn dấu hiệu gì nữa rồi. (Ý là không còn dấu vết của việc đeo nhẫn cưới nữa). Anh đan tay cô vào tay anh, siết chặt. Cô để yên, làm một người bạn nam thích chơi với cô ngồi phía đối diện nhìn sang tức tối: Bỏ tay ra. Anh cũng gầm ghè đáp lại: Không bỏ đấy! Cô phì cười. Lại có chút gì ấm áp len lỏi vào trong tim, dù gì, anh và cô cũng có chút kỉ niệm đáng yêu thời trẻ con, một chút gần gũi như vậy có sao đâu. Nhưng cô lại không biết rằng, những hình ảnh ấy, những cảm xúc ấy còn theo cô mãi đến tận bây giờ, không nhiều nhưng không thể nào quên.
Cuộc vui nào rồi cũng tan, đã đến lúc chào tạm biệt. Anh em bạn bè riêng của anh lên tận quán hát đón anh đi, trước một đám bạn nữ đang đứng, anh bắt tay chào từng người, hẹn ngày gặp lại, đến lượt cô cuối cùng, anh không bắt tay mà kéo cô lại ôm nhẹ một cái, vỗ vỗ. Cô không nói, tự nhiên thấy buồn. Anh đi, mắt vẫn còn ngoái lại nhìn cô, cô cũng nhìn theo anh không nói. Một chút vấn vương vô hình đọng lại giữa hai người. Luyến lưu bùi ngùi mãi không thôi.
Ra về, cô chạy lòng vòng một số việc, số anh gọi tới:
- Người ra đây đi!
- Ra đâu cơ?
- Chúng nó (hội bạn bè anh em của anh) bắt đi uống tiếp!
Một cậu em dành lấy máy anh: Chị ra với anh của em một chút đi, anh của em muốn chị ra. Hay em đi đón chị nhé!
Cô ngại, bạn bè xã hội của anh, cô đâu có quen mấy. Cô không muốn ra, lấy lý do còn có việc. Lâu sau, lại số anh gọi, lần này là một cô em gái trong nhóm mà cô cũng biết, em ấy nói: Anh của em cứ bảo gọi chị, chị không ra anh buồn ạ.
Vậy là cô ra. Đám em anh tự động nhường chỗ cho cô ngồi gần anh. Cũng chẳng nói được gì nhiều vì đám bạn ồn ào quá, anh nói đêm anh lên xe về, mai còn đi làm. Cũng chỉ ngồi với anh được một lúc cô ra về, trong người cũng mệt vì mấy ngày vừa qua, dư âm của những cuộc gặp gỡ với đám bạn bè còn đọng lại, rất vui. Nhưng xen lẫn phút giây vui vẻ ấy, còn có một cảm xúc khác lạ cứ tồn tại trong cô, cái áo khoác ấm áp của anh, cái nắm tay và đan tay của anh, cái ôm nhẹ vội cứ ám ảnh cô, lởn vởn trong đầu cô, vừa xao xuyến, vừa dịu êm.
Hơn mười giờ đêm anh gọi: "Mình lên xe rồi. Buồn lắm người ạ. Cứ thấy khó chịu trong lòng mà không tả được. Nên quyết định về sớm". Cô không biết nói sao, chỉ biết nói anh về giữ sức khỏe vì mấy ngày vừa qua anh uống hơi nhiều. Khi nào anh lên lại gặp.
Cô hiểu, cả trong anh cũng có nghĩ suy, những mong muốn mơ hồ, nhưng cảm xúc giữa cô và anh là thật, dù không rõ nét. Nó cứ làm hai người vừa muốn xích lại gần khi có dịp, vừa làm hai người có đôi chút ngượng ngùng, không tự nhiên, nhưng cũng làm cả hai người giật mình khi nhìn về thực tại. Anh phải về. Anh phải về nơi anh thuộc về. Cả anh và cô đều mâu thuẫn như thế, vừa muốn gần, vừa muốn xa, vừa muốn nhiều hơn một chút, lại vừa như không muốn điều gì xảy ra.. Cả đêm cô nghĩ miên man, và cô biết anh cũng vậy.
Sáng hôm sau, cô nhận được tin nhắn thông báo đã vể đến nhà của anh, cô cũng nhắn lại nói anh đi ăn sáng và chuẩn bị đi làm.
Mọi chuyện trở về quỹ đạo vốn có của nó. Anh không gọi, không nhắn. Cô lại càng không. Cô biết một sự thực là cô không thể xen vào cuộc sống của anh, dù nó có êm đẹp hay tồi tệ. Thực ra cô biết anh không yêu vợ, điều này không phải anh nói, mà một số người hay chơi với anh biết và nói lại. Nhưng dù thế nào cô cũng không cho phép mình có quyền chen vào. Cô tin, cảm xúc kia không thể tồn tại mãi được, rồi sẽ lắng xuống, rồi sẽ dịu lại mà thôi. Cô bao nhiêu tuổi rồi, có phải như hồi con gái mới lớn đâu. Mọi chuyện rồi sẽ ổn.