Nguyệt Tinh Thần mặc một bộ trường bào màu đen, đứng trên đỉnh núi bình thản lướt mắt nhìn về phía xa. Khung cảnh nhân gian bao la, rộng lớn, ồn ào tấp nập, sinh động lọt vào tầm mắt hắn. Nhưng vào lúc này, trước mắt hốt nhiên hiện ra cuộc đời hắn, giống như một thước phim.
Vốn hắn là sinh viên trên Địa Cầu, bất ngờ
xuyên không đến thế giới này. Trong lòng mang theo tâm thế người trọng sinh, mơ tưởng đến một tương lai dễ dàng giống như trong truyện hắn hay đọc.
Mới đầu cũng rất suôn sẻ, một tuổi biết nói, hai tuổi biết đi, ba tuổi biết làm thơ, người người đều xem hắn như thiên tài. Nhưng đến năm mười tuổi, khi phát hiện tư chất hắn chỉ là hàng phế phẩm, tất cả đều quay lưng với hắn. Giống như bị dội một gáo nước lạnh, hắn trở nên suy sụp, nhưng tâm can của chàng thanh niên vẫn không nguội, dần dần lấy lại được ý chí.
Trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm của nhân gian, kỷ niệm vui vẻ có, đau thương cũng có, vướng vào mưu mô đại kế lại càng nhiều, dần dần tôi luyện hắn trở nên dày dặn hơn. Qua một trăm năm, giờ đây hắn đã gần như đạt tới đỉnh phong.
Cứ như vậy một hồi, mặt trời lúc này đã ngả về tây, ánh đỏ chiều tà chiếu tới, trong một lúc người hắn sáng lên như lửa đốt.
"Cuối cùng thời khắc này đã đến."
Từ trên trời bỗng nhiên phát ra một luồng sáng chiếu thẳng xuống người hắn. Chỉ sau chưa tới một nén nhang, cả luồng sáng lẫn thân ảnh bên trong đều biến mất không thấy tăm hơi.
Hiện ra trước mặt hắn là một mảng đen kịt, xung quanh dường như không có một vật gì. Bỗng nhiên hắn nhận thấy một loại cảm giác khó tả, giống như bị một cái miệng khổng lồ đầy răng nanh cắn phập vào người, sau đó là không còn cảm giác được gì nữa.
* * *
Mưa xuân rả rích, lặng yên tưới mát Thiên Ca Thư Viện. Lúc này đêm đã khuya, gió lạnh nhè nhẹ thổi mưa phùn lất phất. Nhưng nơi này cũng không tối om, từ sườn đến chân núi, hiện ra rất nhiều những đốm sáng đủ loại màu lấp lánh, như khoác lên một dải băng ánh sáng rực rỡ.
Những đốm sáng này có cái đứng yên, cái thì từ từ di chuyển, có cái lại bay vút đi. Chúng đều là một loại đạo pháp phát ra từ thân ảnh con người nơi đây.
Đêm khuya vào giờ này, trong núi đa số mọi người lại còn ánh đèn, rất khác so với ngày thường.
Hôm nay là ngày đầu tiên trong kỳ khảo sát ba năm có một của Thiên Ca Thư Viện, liên quan tới lợi ích của rất nhiều người. Bầu không khí căng thẳng bao phủ trái tim của người tham gia, tất nhiên là rất nhiều người ngủ không yên.
Nhắc đến Thiên Ca Thư Viện, là nơi đào tạo Đạo Sư đứng đầu Tinh Quốc. Đạo Sư tốt nghiệp từ đây luôn được các thế lực hàng đầu chào mời, dẫn đến vô số người hướng tới.
Để gia nhập Thiên Ca Thư Viện, có ba chỉ tiêu. Một là bản thân có tư chất tuyệt phẩm trở lên, sẽ trực tiếp được viện trưởng thu nhận làm đệ tử chân truyền. Hai là trước năm mười sáu tuổi đạt tới cảnh giới tam chuyển đỉnh phong, không quản tư chất, sẽ trở thành đệ tử nội môn. Cuối cùng, phải nằm trong hai mươi vị trí đầu của kỳ khảo sát ba năm một lần.
Kỳ khảo sát được tổ chức trong phạm vi từ sườn núi - phạm vi hoạt động của đệ tử ngoại môn - kéo dài đến hết trấn nhỏ dưới chân núi. Chỉ cần dưới hai mươi tuổi đều có thể tham gia, nguyên tắc là thu thập những vật phẩm được giấu trong phạm vi khảo sát, đến kỳ hạn một tháng sẽ quy đổi thành điểm.
Hai mươi người có số điểm cao nhất sẽ trở thành đệ tử ngoại môn. Mà đệ tử ngoại môn cũng bắt buộc phải tham gia, nếu như có điểm số thấp sẽ bị khai trừ.
Cũng vì vậy nên đám người tham gia đều quên ăn quên ngủ, chỉ tập trung vào tìm kiếm vật phẩm. Đây là quy chế giúp học viên tại Thiên Ca Thư Viện phát triển tốt hơn nhưng nơi khác. Tất nhiên đây mới chỉ là ngoại môn, phía trong nội môn còn khắc nghiệt hơn nhiều.
Trong kỳ khảo sát, mỗi người đều được phân cho một tòa tiểu viện. Mà lúc này, có một đôi con ngươi trong trẻo, lẳng lặng nhìn những ánh đèn lập lòe giữa đêm khuya này, cõi lòng ôm đầy tình cảm phức tạp.
"Thiên Ca Thư Viện, đây là một trăm năm trước? Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?" Nguyệt Tinh Thần đứng bên cạnh cửa sổ, mặc cho gió mưa đập vào người.
Hắn vươn tay sờ soạng khắp thân thể mình một lúc, xác nhận bản thân hiện tại mới chỉ mười sáu tuổi. Đây là thời điểm kỳ khảo sát ba năm một lần của Thiên Ca Thư Viện vừa mới bắt đầu tổ chức. Cũng chỉ là bước đầu tiên trong hành trình dài đằng đẵng của hắn.
Trăm năm trôi qua giống như là mộng, nhưng hắn biết rõ đây đều là thật. Chỉ trong chốc lát, hắn nắm chặt tay lại, ánh trăng mờ ảo từ cửa sổ len vào chiếu sáng nửa người, trên gương mặt giàn dụa nước mưa xen lẫn nhiều loại cảm xúc lại hiện lên một vẻ quyết tâm cực độ, tưởng như không gì có thể lay động.