Câu
truyện thứ 3
Phần 1: Gặp ma.
Sau khi tận mắt chứng kiến buổi lễ cầu hồn của con Hạnh, tụi nhóc chúng tôi nhiều đứa đã tin trên đời có ma là thật. Những buổi tối tụi tôi ngồi hóng hớt nghe người lớn kể chuyện ma, đứa nào cũng sợ sệt đến toát cả mồ hôi, trong trí tưởng tượng của bọn tôi: Bóng đêm luôn bao trùm nhiều điều bí ẩn rùng rợn, nhiều lúc nghe kể chuyện ma, chúng tôi buồn mắc tè đến gần són cả ra quần nhưng đứa nào cũng cố ráng nhịn, chờ đến khi rủ được 2 hoặc 3 đứa đi cùng mới dám mon men ra bụi chuối gần nhất để xả, xong rồi cả bọn ù té chạy như bị ma đuổi.
Cuộc sống cứ thế bình lặng trôi đi.
Trong gia đình tôi, Bố tôi là người dạn dĩ nhất, ông dường như không biết sợ cái gì, Bố tôi thường bảo:
Ma cỏ gì, từng tuổi này tao đã đi đêm về hôm nhiều, thậm chí có bận còn ngủ cả ở bên cạnh mấy cái mả hoang mà có thấy con ma nào đâu. Mày là con trai phải mạnh dạn lên, đừng tin mấy cái chuyện nhảm nhí đó.
Tôi gãi đầu bối rối:
Nhưng nếu không có ma tại sao người ta phải cúng bái ầm ĩ, rồi đốt vàng mã y như thật vậy bố?
Bố tôi mỉm cười trả lời:
À. Cái đó là phong tục tập quán từ xưa truyền lại con ạ, có nơi người ta cúng kiểu này, có nơi người ta cúng kiểu khác, chẳng biết đâu mà lần..
Hầu hết các cuộc nói chuyện giữa Bố và tôi thường rời rạc, không đi đến một điểm tương đồng nào. Bố tôi có cái cam đảm, tự tin của người từng trải nên tôi ngưỡng mộ lắm, trong thâm tâm tôi, tôi cứ nghĩ Bố tôi mạnh mẽ thế sẽ không bao giờ có chuyện bị ma quỷ hù dọa nhưng một câu chuyện bất ngờ đã sảy đến:
Vào một buổi chiều mùa hè nóng nực. Bố tôi chở tôi trên một chiếc xe đạp cũ xuống nhà người bạn của Bố ăn đám giỗ. Nhà chú Hùng - Người bạn của Bố tôi ở cách nhà tôi khá xa. Con đường quê gập ghềnh đất, đá luôn khó đi, hai bên đường chỉ là đồng không, vắng vẻ. Trên quãng đường đó bố con tôi phải băng qua một bãi đất bỏ hoang, um tùm những cây duối dại, trong bãi đất đó còn thấp thoáng một vài cái mả lâu ngày không thấy ai hương khói gì.
Bố tôi vốn là người dạn dĩ nên việc đi đêm là chuyện bình thường.
Sau khi tới nhà chú Hùng. Bố con tôi đã ở lại dùng bữa cơm tối, bố tôi ngồi uống rượu với mấy người bạn, câu truyện khề khà cũng chỉ xoay quanh chuyện gieo trồng lúa, mạ, công việc đồng áng nhà nông..
Do lâu ngày gặp lại bạn bè nên bố tôi cứ dềnh dàng không chịu ra về, tôi đã bắt đầu ngáp ngủ, chú Hùng thấy thế liền bảo:
Thôi. Anh cho cháu về ngủ đi, mai anh còn đi làm, khi nào rảnh em sẽ lên chơi.
Bố tôi miễn cưỡng chào mọi người rồi dắt xe ra về.
Lúc này đã hơn 9 giờ đêm. Trời mùa hè trong ngày đầu tháng ánh trăng sáng lờ mờ, bố tôi thong thả đạp xe trên đường, không gian tĩnh lặng, tiếng lạch cạnh phát ra từ chiếc xe cũng không át được tiếng côn trùng kêu rỉ rả. Tôi chợt rùng mình khi nghĩ đến quãng đường phía trước sắp phải đi qua, hình ảnh mấy cái mả cứ chập chờn ẩn hiện. Tôi ôm chặt vào người bố để tìm cảm giác được che chở, bảo vệ. Bố tôi cất giọng chấn an:
Không có gì mà phải sợ đâu con, chỉ một lát nữa là bố con mình về tới nhà rồi.
Thấy tôi vẫn im lặng bố tôi không nói thêm gì nữa, dường như nhận thấy tôi đang sợ về 1 điều mơ hồ gì đó bố tôi chợt hát váng lên, đi được một lát bỗng bố tôi im bặt, tôi cảm nhận hơi thở của bố có vẻ gấp gáp bố tôi bật giọng:
Quái lạ. Trời khuya thế này mà sao có đứa nào ngồi lù lù phía trước thế nhỉ. Để lại gần xem sao.
Tôi giật mình tỉnh ngủ, căng mắt ra nhìn nhưng chẳng thấy gì. Giọng tôi lập bập hỏi lại:
Có ai đâu bố, con có thấy gì đâu?
Bố tôi trả lời đứt quãng: Có cái bóng trắng.. ngồi lù lù ở giữa đường phía trước kia kìa.
Tôi bắt đầu thấy rờn rợn, gai ốc trong người nổi cả lên. Bố tôi gắng đạp xe nhanh hơn tiến về phía trước nhưng điều kỳ lạ là cái bóng ấy dường như biết di chuyển, bố tôi cố sức thế nào cũng không tiếp cận được nó, mồ hôi đã chảy ra ướt đẫm cả lưng áo. Bố tôi bực tức xẵng giọng:
Ai đó là người hay ma, tôi không trêu trọc gì các người. Đừng có dọa tôi, tôi không sợ đâu.
Nói rồi Bố tôi im bặt và cứ thế cắm cúi đạp xe, tôi sợ phát run, mắt tôi nhắm tịt lại, hai tay càng ôm chặt vào người bố, được khoảng một lúc, bố tôi cất giọng thì thào: Nó biến đi rồi. Mày đừng sợ, về tới nhà rồi con.
Tôi mở choàng mắt nhìn ra xung quanh, quả thật bố con tôi đã về tới đầu ngõ, tôi cất giọng run run:
Cái bóng vừa nãy bố nhìn thấy là đàn ông hay đàn bà vậy bố?
Bố tôi vừa nói vừa cười: Haha. Nó là đàn ông chứ là đàn bà thì tao đã không quát lên như vậy rồi.
Còn nữa: Phần 2: Vong nhập.