Cô là một cô gái trẻ đầy nhiệt huyết, hoạt bát và năng động. Tiếc là cô xuất thân từ cô nhi viện, là một đứa trẻ mồ côi nhưng cũng gọi là có một tuổi thơ êm ấm. Lớn lên cô là nhân viên văn phòng, tuy lương hơi thấp nhưng cô vẫn vui vì cô có một chàng người
yêu. Cô cùng anh ấy bên nhau sáu năm trời, cô lo cho anh ấy từ lúc đi học đại học cho đến lúc xin và làm việc. Anh ta giờ cũng rất thành đạt, điều đó cũng là lẽ đương nhiên, vì phía sau người đàn ông thành công luôn có bóng dáng người phụ nữ và đó chính là cô.
Trưa hôm nay, bạn trai hẹn cô đi ăn cơm ở nhà hàng mới mở và bảo có chuyện quan trọng muốn nói với cô. Chẳng hiểu ma sui quỷ khiến kiểu gì mà cô lại nghĩ anh ấy sắp cầu hôn mình nên cô vui lắm. Trong phòng, cô đang chuẩn bị lên đồ, chắc cũng không lâu lắm đâu vì cô cũng chẳng có nhiều quần áo. Nhưng dáng người và khuôn mặt cô đẹp thì mặc gì trông cũng xinh. Bôi màu son nhẹ nhàng lên môi và một lớp kem chống nắng lên da mặt trắng mịn của mình, cô đã thấy hài lòng. Xong xuôi, cô vui vẻ đi ra khỏi nhà.
Đến nhà hàng đó, cô bước vào, nhìn quanh để tìm gương mặt thân quen. À kia rồi, anh ấy ngồi ba ba dãy một nhưng không ngồi một mình mà ngồi cùng với một người phụ nữ khác. Cô vội vàng chạy đến và nhận ra đó là con gái chủ tịch nơi anh làm, có gặp vài lần trên công ty khi đưa cơm cho anh.
- Xin chào, Ái Nhi. - Người phụ nữ đó lên tiếng.
- Ừ, chào cô.
- Ngồi xuống đi em, ăn món bánh su kem mà em thích. - Bạn trai cô lên tiếng.
Cô cũng thật hiền khi không ra dành lại chỗ vốn dĩ là của mình đã bị cô kia ngồi mất và còn thấy lạ rằng tại sao anh ấy lại nhớ món ăn mình yêu thích nhưng trước kia thì không. Cô ngồi đối diện với họ, ăn bánh và trả lời vài câu hỏi đơn giản của họ. Nhưng vừa mới cắn một miếng bánh, cô thấy bánh có gì đó rất lạ, bạn trai cô thúc giục vì vậy cô đành ăn nhanh để nghe anh nói chuyện chính. Anh ta bỗng nghiêm mặt lại:
- Ái Nhi à, cảm ơn em sáu năm qua đã chăm sóc cho anh, nhưng từ khi em ăn xong miếng bánh ấy thì đã không thể nữa rồi.
- Ý anh là sao, em nghe không hiểu. - Cô hỏi ngược lại với sự thắc mắc.
- Nghĩa là chúng ta chia tay đi. - Hắn ta bình tĩnh trả lời.
- Sao, sao lại thế, em đã làm gì sai ư? - Cô lo lắng.
Lúc này, cô tiểu thư trưng bộ mặt đắc thắng ra, nói:
- Nghĩa là cô hết giá trị lợi dụng rồi. Anh ấy bây giờ đã công thành danh toại, cô không còn xứng nữa, anh ấy phải tìm những người môn đăng hộ đối hơn và người đó chính là tôi đây.
Nói rồi ả ta khoác tay hắn, hắn ta cũng chẳng phản ứng gì. Nhìn thấy hành động đó, cô tức giận nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh nói:
- Sao anh và ả ta lại có thể trơ trẽn đến thế chứ, vậy suốt bao năm qua, anh coi tôi là gì hả?
- Người dưng nước lã.
Buồn đau vì lời nói đó, cô đang định đứng dậy bỏ đi thì bỗng nhiên người cô đau nhức, mắt lờ đờ, cô bị sao vậy?
- Cuối cùng thì tác dụng thuốc độc anh cho vào bánh su kem đã phát huy rồi kìa. - Ả ta cười nhẹ.
Giờ thì cô hiểu tại sao anh ta cứ hối cô ăn bánh, nhưng tại sao phải hạ độc cô chứ. Điều đó cô chỉ dám nghĩ vì giờ cố nói cũng chẳng được.
- Ái Nhi à, em đừng trách anh, tại vì anh biết quá nhiều về anh, nhỡ sau này em hận anh quá mà đi bêu xấu anh thì phải làm sao, vậy thì không tốt chút nào, em mất đi sẽ tốt cho anh, em nên thấy tự hào vì khi chết đi rồi còn làm được việc tốt.
Vậy là cô thiếp đi, chỉ nghe văng vẳng bên tai tiếng nói giả tạo của anh ta trách móc nhà hàng về thức ăn đã hại chết tôi. Trong mơ màng, cô mở mắt ra, thấy những côn người mới lạ, không biết có phải những bác sĩ, y tá đang cứu chữa cô hay những giám thị đến đưa cô về trời. Trông họ thật rộn ràng, tất bật; mặt họ vui mừng, hớn hở và liên tục nói: "Chúc mừng hoàng hậu hạ sinh công chúa.". Ôi, nực cười thật, trên trời các vị thần cũng sinh em bé à. Nhưng cho đến khi họ cứ nhìn vào cô cười cười, cưng nựng như một em bé thì cô phát hiện ra một điều: Cô giờ là một em bé. Định vùng mình đứng dậy để chứng minh đó không phải sự thật thì cô bị một người phụ nữ ôm lấy, mấy người khác gọi bà là hoàng hậu tên Vương Diệp Nha Y và một cậu bé bên cạnh bà là Tư Thiên Ca. Bà ấy gọi cô là con còn cậu bé kia gọi cô là em gái và có chuyện lớn hơn mà cô mới nhận ra: Cô đã xuyên không trở thành một bé gái vừa chào đời. Vậy tên cô là gì, có còn là Ái Nhi yếu đuối của trước kia không. Vấn đề này anh trai Tư Thiên Ca của cô cũng đang thắc mắc. Bà ấy, hay mẹ cô bây giờ đưa tay đung đưa cô, ngẫm nghĩ rồi nhìn vào mặt tôi và nói:
- Là Tư Hạ Vân nhé, có hay không?