Sắc trời buổi sớm trong xanh, mát lành và dễ chịu, ánh sáng nhu hòa phủ lên khắp bồn bề. Bầu trời mang một vẻ thoáng đãng, nắng rải nhàn nhạt khiến người ta khi ngẩng đầu lên nhìn trời chẳng cảm thấy quá chói mắt. Thời tiết như thế này quả thật thích hợp cho một cuộc săn bắn. Phóng tầm mắt ra xung quanh chính là một dải đồng cỏ rộng lớn, được đóng cọc gắn lá cờ đỏ bốn phía tạo thành hàng rào ngăn cách với vùng đất bên ngoài. Từng tốp quân lính đứng canh ở mỗi góc, nơi đây chính là bãi săn của hoàng gia.
Một dãy ghế xếp đối diện nhau được đặt ở phía chính đông. Đám tiểu thái giám đứng chỉnh tề thành một hàng ngay ngắn đằng sau. Vị đang ngồi ở chiếc ghế đầu bên phải, một thân hoa phục trắng ngà chính là nhị điện hạ, gương mặt người này đẹp đẽ mà nhu hòa, từng cái nhấc tay cũng tỏa ra phong thái của bậc quý tộc, đang nhấp môi thưởng thức từng ngụm trà. Chiếc ghế bên cạnh hắn vẫn còn đang để trống. Tiếng phất quạt vang lên, Sách Nguyên ngồi đối diện nở nụ cười nhàn nhạt vương chút phong tình, gió nhẹ từ quạt thổi bay vài sợi tóc mai của hắn.
"Cái tên Kính Bình này, đùa ta chắc, sao giờ này còn chưa đến nữa?"
Mộc Quang ngồi bên cạnh Sách Nguyên, ngón tay đang nhịp nhịp xuống mặt bàn, tốc độ càng lúc càng nhanh. Biểu tình có chút bực bội.
Hí. Một tiếng ghìm cương ngựa đột ngột vọng đến từ phía đằng xa. Có hai người vừa thúc ngựa chạy đến, một trước, một sau, nhảy xuống ngựa. Người đi phía trước bộ dáng nhàn nhã, một thân hoa phục tím sẫm tung bay
ngược theo chiều gió, nam tử trẻ tuổi nhưng khí độ toát ra lại bất phàm, trên khuôn mặt là những đường nét rắn rỏi, đẹp đẽ không thực. Ắt hẳn chính là tứ hoàng tử, Kính Bình. Thiếu niên anh tuấn cung kính bước theo sau là Thừa Húc.
"Thừa Húc tham kiến nhị điện hạ."
"Không cần đa lễ."
Nhị điện hạ cười cười đáp lời, giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân.
"Kính Bình, đệ đến trễ."
"Nhị ca thứ lỗi."
Tứ điện hạ Kính Bình trước nay luôn ngạo nghễ nhưng với nhị ca thì hắn lại luôn tuân theo lễ nghĩa trước sau.
Nhị điện hạ vẫn giữ nguyên nụ cười, cất lời với mọi người.
"Được, chúng ta mau bắt đầu thôi. Để mọi người chờ lâu rồi."
Hai người bọn họ cứ thế một nói, một đáp, chẳng thèm liếc mắt tới Mộc Quang tức tới trợn mắt, há mồm. Hắn và Sách Nguyên cũng đợi Kính Bình nãy giờ mà chẳng nhận được một lời xin lỗi nào từ tên ngạo mạn Kính Bình kia.
Sách Nguyên gấp lại quạt trong tay, đứng dậy bước tới gõ nhẹ quạt vào đầu Mộc Quang, giọng điệu có chút hứng khởi.
"Thôi nào, thôi nào, mau thư giãn gân cốt tí nào, Quang Quang."
Hai từ cuối, Sách Nguyên ghé sát vào tai Mộc Quang nói nhỏ. Mộc Quang không khỏi nổi lên một trận rùng mình. Hắn nghiến răng, tay nắm chặt thành quyền, đưa vạt áo chùi mạnh lỗ tai mình. Cái tên chết dẫm Sách Nguyên.
Thái giám nhanh chân mang những cây cung khảm vàng đã được chuẩn bị từ trước đưa đến cho năm vị. Cuộc thi hôm nay chính là do vị công tử Sách Nguyên khởi xướng. Mỗi người bọn họ sẽ thi nhau bắn hạ những con chim được thả ra trên trời, ai bắn được số lượng nhiều nhất thì sẽ chiến thắng. Mỗi mũi tên đều buộc một băng vải khác màu, dùng để phân biệt số lượng bắn hạ của từng người. Kẻ chiến thắng đương nhiên sẽ nhận được phần quà bí mật mà Sách Nguyên đã chuẩn bị. Nói cho cùng đây cũng chỉ là một cuộc đi săn giải khuây cho những kẻ đã chán cảnh phong tình ở nơi hoàng thành mà thôi.
Những chiếc lồng chim đã được chuẩn bị sẵn bật mở. Hàng trăm con chim được phóng thích, tung cánh bay rợp về phía trời. Nhưng bay chưa được bao xa những mũi tên xé gió đã lao vút đến. Vút.. Vút.. Phập.
Từng người họ đều có dáng vẻ phong nhã, nhưng khi giương cung lên đều mang một phong thái bức người. Người nào người đấy không giây phút ngừng nghỉ, những mũi tên được lắp vào liên tục, hướng vào đàn chim mà buông dây. Mùi máu tanh chầm chậm lan tỏa, mấy tiểu thái giám nhanh chân chạy đến nhặt xác mấy con chim rơi xuống.
Trong cảnh tượng xoay vần này, ánh mắt người bình thường sẽ không tự chủ mà hướng về vị tứ điện hạ kia một thân hàn khí kia. Kính Bình thần sắc nãy giờ không đổi, đôi mắt sắc lạnh chẳng lấy một tia dao động. Hắn ta giương cung, 3 mũi tên lao ra cùng lúc, chuẩn xác mà bắn hạ 3 con chim.
"Kính Bình, đây là sân khấu biểu diễn của huynh đấy à?"
Thời gian chẳng biết qua bao lâu. Từng trận xác chim rơi xuống, mùi vị máu tanh tràn đầy trong không khí.
"Con chim cuối cùng này phải để ta."
Bốn mũi tên cùng lúc phóng lên trời, một mũi đang trên đà lao vút về con chim cuối cùng, khoảng cách gần kề thì đột nhiên một mũi tên khác bay đến chẻ đôi mũi tên vữa nãy, cắm phập vào con chim..
"Nhị ca, thất lễ rồi."
Nhị điện hạ chỉ nhẹ mỉm cười, thần tình vô cùng ôn nhu, ra tay bắn hơn chục mũi tên mà vẫn giữ vẻ mặt bình thản như cũ.
"Đúng là tứ đệ kỹ nghệ trác tuyệt. Ta đây thật sự bái phục."
"Gì chứ, huynh đệ một nhà các ngươi đang trên đùa bọn ta đấy à."
Người nãy giờ miệng nhanh hơn tay chính là Mộc Quang. Đừng trách hắn mồm miệng nhanh nhảu, cũng bởi vì vị công tử Mộc Quang này chính là tam công tử nhà đại tướng quân Mộc Chính. Tam công tử từ nhỏ đã được cha và các sư huynh nuông chiều nên tính cách có phần trẻ con, dù chân tay ta bì không lại, nhưng đấu võ mồm chưa chắc ai hơn ta.
"Ha ha, Mộc Quang huynh đừng như vậy, chỉ là một trò chơi thôi mà."
Sách Nguyên là nhị công tử Hình bộ thượng thư, Sách Chính. Hai nhà Mộc, Sách vốn thân thiết nhau từ lâu, nên Mộc Quang và Sách Nguyên không khỏi nắm đuôi nhau từ bé.
Mấy vị trước mặt này đều là những vị nổi tiếng tài hoa nức danh ở kinh thành. Nữ nhân ở trước mặt họ không 9 thì 10 đều không tránh khỏi tim đập, chân rung, thần hồn điên đảo.
Mấy tiểu thái giám nhanh chân chạy đến, khom người hành lễ, dâng tay thu lại cung, một tên thái giám cung kính nói:
"Thưa các chủ tử, bây giờ nô tài xin đọc số lượng chim bắn hạ của mỗi người."
"Tứ điện hạ 36, nhị điện hạ 34, Thừa Húc công tử 33, Sách Nguyên công tử.."
"Rồi rồi rồi.. Ngươi dừng tại đây đi, dù sao người thắng cuộc cũng không phải là ta, đọc thêm chỉ tổ mất mặt ta."
Mộc Quang phất tay, ý bảo tên thái giám lui đi. Tên thái giám cúi người hành lễ rồi chầm chậm lui xuống.
"Hừ, đúng là không chỉ người nhà các ngươi mà chủ tớ hai người các ngươi cũng đúng là thi nhau bắt nạt người khác mà."
Mộc Quang liếc mắt một đường từ Kính Bình sang Thừa Húc.
Tứ hoàng tử Kính Bình nãy giờ vẫn một điệu bộ thản nhiên, chẳng mảy may đưa câu bình luận nào, đột nhiên con ngươi chuyển sang sắc lạnh, âm trầm nói:
"Ngươi vừa nói gì đấy?"
Sách Nguyên vừa nhìn sắc mặt liền biết không ổn, lên tiếng đỡ lời:
"Được rồi, lời Mộc Quang nói chỉ là tiện miệng, không có ý gì khác đâu. Tứ điện hạ đừng nóng giận, hôm nay ngài chiến thắng rồi. Chúc mừng, chúc mừng."
Kính Bình hừ lạnh, toàn thân hắn vốn là một cỗ băng lãnh giờ lại càng thêm lạnh lẽo hơn. Hắn liếc mắt về phía Thừa Húc nãy giờ vẫn im lặng.
"Mất hết cả hứng rồi. Mau đi thôi Thừa Húc."
Kính Bình phất tay áo xoay người rời đi. Thừa Húc cúi đầu thi lễ rồi cất bước đuổi theo sau.
"Mộc Quang công tử, Thừa Húc từ nhỏ đã lên cùng ta và Kính Bình, tình nghĩa sâu nặng, chúng ta sớm đã coi nhau như huynh đệ. Mong lần sau ngươi mở miệng nên chú ý ngôn từ một chút."
Nhị điện hạ xưa nay nổi tiếng ôn hòa, giờ đây giọng cũng có chút lạnh. Nói xong cũng liền xoay người rời đi.
"Gì chứ? Ta có ý gì đâu. Bọn họ đúng là hùa nhau ăn hiếp bổn công tử mà."
Mộc Quang dậm dậm chân, ra chiều giận dỗi. Sách Nguyên bước tới choàng vai hắn, bộ dáng chẳng lấy chút đứng đắn.
"Quang Quang đừng để bụng, vẫn còn ta về phía ngươi mà."
"Người đừng có gọi ta như vậy, mắc ói chết đi được."
Mộc Quang hất tay Sách Nguyên ra, tên Sách Nguyên chết tiệt. Trước mặt người ngoài thì ra vẻ chính nhân quân tử, đối diện hắn thì lại chính là một tên biến thái.