Đường Oanh ngồi xuống ghế dựa, đi đôi giày cao gót đã chuẩn bị trước, có chút mất tự nhiên nói: "Chị thấy bộ váy kia quá hở hang."
Lạc Phiêu Phiêu dựa vào bàn trang điểm, nói thầm: "Thật ra vẫn ổn mà."
Rồi cô ấy tiếp tục: "Ai, đúng rồi, chị biết gì chưa, Phàm Giai người cùng công ty với chúng ta đó, cô ấy công khai yêu đương rồi!"
"Thật sao?"
Lạc Phiêu Phiêu thở dài: "Thật đó, fans rời đi rất nhanh, chị đừng học theo cô ấy nha"
Đường Oanh cười cười: "Chị học gì được chứ, chị bị công ty cấm yêu đương mà."
"..."
Lạc Phiêu Phiêu gãi gãi đầu: "Đường Đường, chị không cảm thấy kỳ quái sao? Nghệ sĩ ở công ty trên nhiều như vậy, Văn tổng không nhìn chằm chằm ai, tại sao cố tình nhìn chằm chằm chị chứ?"
Động tác đứng lên của Đường Oanh hơi dừng lại.
"A, em biết rồi!"
Lạc Phiêu Phiêu bỗng nhiên thần bí, "Đường Đường! Chị sắp hot rồi!"
Đường Oanh: "?"
Cô ấy dựa vào đâu nào đưa ra kết luận này vậy?
"Chị nghĩ xem, khẳng định là Văn tổng cảm thấy chị sau này có tiềm năng nổi tiếng, sợ tương lai chị có scandal, cho nên mới không cho chị yêu đương.
Nói như vậy, chị về sau chính là cây rụng tiền của truyền thông Gia Thụy rồi!" Lạc Phiêu Phiêu nhướng mày đầy tự tin.
"..."
Đường Oanh cảm thấy có chút buồn cười, không hổ là cô ngốc Phiêu Phiêu.
Tài nguyên hiện tại của cô đã sớm xuống dốc không phanh, vì một bộ web drama mà phải đi khơi thông quan hệ khắp nơi, sao còn có thể nổi tiếng được nữa.
Năm đó, với tư cách là một diễn viên mới ra mắt, nhờ vào bộ phim điện ảnh《 Blushing Memory 》 cô đã càng quét mọi bảng xếp hạng phim ảnh lớn nhất của Trung Quốc, nhanh chóng trở nên nổi tiếng.
Gương mặt ngây thơ trở thành gương mặt của mối tình đầu trong sáng trong mắt người xem, đặc biệt là khán giả nam, hơn nữa đối thủ không thể tìm được thông tin xấu của cô, Đường Oanh lai rất có duyên với người qua đường nên đã hấp dẫn một luồng sóng fans lớn.
Đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tày ngang, số lượng lớn các kịch bản ban đầu vươn cành ô liu cho cô đều chìm nghỉm do các vấn đề đầu tư.
Công việc bị giảm bớt, ở trong giới showbiz thay đổi nhanh chóng này là cực kì có hại.
Ba năm liên tiếp, không có tài nguyên, không có con đường nhân mạch, từ lâu cô đã bị các tài khoản marketing lớn chỉ trích là vô giá trị, thậm chí công ty còn lười kiểm soát dư luận.
Nhưng mà, cùng là diễn viên mới – Điền Tử, tài nguyên lại cầm đến mỏi tay.
Tuy tài năng hơi kém, vẫn nhanh chóng thay thế cô, trở thành diễn viên được truyền thông Gia Thụy
sủng trong lòng bàn tay.
Nếu nói cô ta có thể nổi tiếng thì cô cũng không tin.
Nhưng cũng may cô tương đối Phật hệ, chỉ hy vọng có thể nhận thêm nhiều hoạt động, vì tiền cô nợ Văn gia lúc trước vẫn còn chưa trả được hết.
"Đường Đường, chị đừng không tin, em thấy chị cốt cách thanh kỳ, tướng mạo bất phàm.."
Đường Oanh dùng tay dí nhẹ đầu cô ấy, ngăn cái miệng nhỏ của cô ấy: "Phiêu Phiêu, còn không đi sẽ đến trễ đó."
"Ối!"
Lạc Phiêu Phiêu liếc nhìn di động rồi kêu lên, thành thạo thu dọn đồ đạc và xuống cầu thang với cô.
Tầng 2 dưới lòng đất.
Một tay của tài xế gác lên vô lăng, nhìn lén ra bên ngoài.
Theo ánh mắt anh ta, cách đó vài mét, có một người phụ nữ mặc bộ đồ của thương hiệu OL đang hét vào điện thoại, vẻ mặt dữ tợn.
"Hàn Tiêu! Cô mẹ nó dám ngấm ngầm giở trò chơi xấu tôi!"
"Đoạt kịch bản đoạt đến ba năm, cô cũng không sợ nghẹn chết à!"
"Có bản lĩnh đoạt, tôi cũng chống mắt lên xem nghệ sĩ nhà cô diễn được cái quỷ gì!"
Lý Già ngắt điện thoại, đi thẳng đến xe, ném điện thoại vào, phỉ nhổ, không tỏ thái độ gì.
Tài xế cúi đầu giả vờ như không nghe thấy.
Đường Oanh và Lạc Phiêu Phiêu vừa ra khỏi thang máy, liền nghe thấy tiếng gầm của một người phụ nữ trong bãi đỗ xe, đến gần mới phát hiện thì ra tiếng kêu kia là của người một nhà.
Trong lòng Lạc Phiêu Phiêu tò mò, nhẹ nhàng an ủi vỗ vỗ cánh tay cô ấy: "Chị Già, có chuyện gì vậy?"
Lý Già nhìn họ, rối rắm một chút sau mới nói: "Kịch bản của Vương đạo đã ngâm nước nóng, nữ chính quyết định là Điền Tử."
"Cái gì?"
Lạc Phiêu Phiêu lập tức nhăn mày, "Gây đây Điền Tử không phải còn có việc sao? Sao lại cướp được?"
"Vương đạo cố ý đẩy lùi thời gian quay chụp vì cô ta."
"! Lúc trước ông ta nói Đường Đường nhà chúng ta là lựa chọn tốt nhất của vai nữ chính, bây giờ nói đổi là đổi?"
"Chuyện bình thường, diễn viên ký hợp đồng còn có khả năng bị đổi đi, chưa nói đến chúng ta."
"! Em! Má." Lạc Phiêu Phiêu thật sự không nhịn được chửi thề một câu, đã nhiều năm rồi, thật vất vả mới có kịch bản nổi tiếng vai nữ chính thế nhưng lại bị đoạt, dù là ai gặp thì cũng không thể nhịn nổi!
"Vậy! Già tỷ, chúng ta nên làm cái gì bây giờ."
"Chị sẽ tìm job khác, lên xe trước đã." Lý Già bất lực vò tóc.
Hai người chuẩn bị mở cửa xe, mới phát hiện Đường Oanh vừa nãy đứng bên cạnh đã sớm đã ngồi đoan đoan chính chính ở bên trong, cười ngọt ngào với các cô.
Mẹ nó, ai mà chịu được!
Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của cô gái vẫn nở một nụ cười, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi những chuyện vừa xảy ra.
Lý Già đột nhiên cảm thấy Đường Đường nhà cô ấy bị ông trời tổn thương, cô ôm lấy cô gái nhỏ, gắng sức an ủi: "Đường Đường, em yên tâm, đêm nay chị sẽ tìm hợp tác."
"Chị Lý Già, em quen rồi."
Đôi tay nhỏ bé mềm mại của Đường Oanh vỗ nhẹ vào lưng cô ấy nhưng lại giống như một mũi kim đâm mạnh vào tim.
"Quen cái gì chứ, chuyện này giao cho chị, hôm nay em chỉ cần xinh xinh đẹp đẹp tham dự tiệc tối của hãng GD là được."
"Vâng."
-
Năm giờ chiều.
Lễ thảm đỏ thức chính thức bắt đầu, hai bên đường đầy rẫy các trạm tỷ*, phòng viên, chỉ vì để chụp được vài bức ảnh một cách nhanh nhất.
*Trạm tỷ: Người đứng đầu của fansite, hay theo chân thần tượng ra sân bay, đến địa điểm làm việc, quay phim của họ để chụp ảnh rồi đăng lên mạng (tương tự với master fan của KPOP)
Thời gian Đường Oanh đến cũng không tính là muộn, theo thứ tự trên thảm đỏ, phải đợi vị khách mời phía trước trả lời xong thì mới có thể đi vào.
Thật trùng hợp, người phía trước cô chính là Điền Tử.
Ở cuối thảm đỏ, một người phụ nữ với nụ cười lộng lẫy và một chút giả tạo đang che miệng và nói đùa với người dẫn chương trình.
Nói chuyện về việc quay phim gần đây cho đến kế hoạch quay bộ phim truyền hình tiếp theo, có thể nói là đã thu hút rất nhiều sự chú ý của giới truyền thông, tin rằng chỉ lát nữa tin tức cô ta nhận diện web drama thanh xuân vườn trường sẽ lên hot search.
Cuối cùng khi chuẩn bị rời đi, cô ta nhìn Đường Oanh đầy khiêu khích.
Sau khi nhìn thấy ánh mắt của cô ta, Đường Oanh nhéo nhéo lòng bàn tay, không lộ chút biểu cảm nào, chỉ yên lặng cắn thịt mềm trong khoang miệng, thong dong hào phóng bước lên thảm đỏ.
Trước bức tưởng thảm đỏ, cô lưu loát ký tên mình lên, ngòi bút cứng cáp, khí thế mạnh mẽ.
Hiện lên một vẻ đẹp đầy sức sống.
Đến phần phỏng vấn, người dẫn chương trình không hỏi quá nhiều mà lịch sự ra hiệu cho cô được vào.
"Ui, vào sớm như vậy? Các phóng viên chắc cũng chưa chụp rõ nét cho cô dâu."
Điền Tử tiến lại gần cửa sảnh tiệc châm chọc.
Người đại diện Hàn Tiêu của cô ta tiến lên chế nhạo: "Ấy, chị Lý đừng để ý nhé, baby nhà tôi cũng chỉ lo lắng cho Đường Đường, chị đừng để phóng viên chụp được biểu cảm gì để giật title nhé."
Lý Già vừa nghe liền tức giận, vừa định tiến lên một bước chế nhạo lại thì bị Đường Oanh giữ chặt, ấn ở bên cạnh, "Đường Đường, đôi mắt bọn họ sắp cao đến bầu trời rồi, em đừng cản chị."
"Chị Lý Già, bọn họ nói cũng không sai mà."
Đường Oanh không giận chút nào cả, đi đến bàn đồ ăn lấy một miếng bánh kem nhỏ, thuận tay đút cho cô ấy quả cherry phía trên mặt bánh.
"Ừm ừm.."
Lý Già nhanh chóng nhai nhai, oán thán một tiếng: "Đường Đường --"