Hệ thống thầm nghĩ rằng, nếu có một ngày kí chủ ăn nó đến xương cốt cũng không còn thì không phải rất đang thương cho nó sao, Aizzz nó đã phạm tội tày đình như thế này, tại sao phải suy nghĩ đến mỗi ngày đều phải sống trong lo sợ với người đã kí khế ước linh hồn chứ, mệt mỏi a~. Chỉ là Lani không biết rằng ở đây nó nghĩ đến nghĩa đen mà mục đích của Vĩ Vĩ lại nghĩ đến nghĩa bóng, cũng là điều đáng sợ nhất mà đáng nhẽ ra hệ thống phải cảnh giác.
Yến Vĩ thấy hệ thống lặng thinh thì yên lặng trong lòng nghĩ sao yếu ớt vậy, dễ tổn thương hơn những cô đã nghĩ, hay là nó vẫn là một tờ giấy trắng nhỉ? Ừm là một đứa trẻ non nớt thích làm nũng, chắc hẳn là vậy rồi. "E hèm"
Nghe thấy tiếng Vĩ Vĩ hệ thống ngước lên nhìn, đám mây hồng rung rung đáng yêu không chịu nổi. Vĩ Vĩ yên lặng nhìn một hồi rồi nuốt nước miếng, đánh tan ý nghĩ trong lòng mới hình thành, có phần thẹn thùng nhìn hệ thống
"Dù sao thì ngươi rất đáng yêu, chỉ hơi kiêu căng chút thôi". Lani chủ động bỏ câu sau, nghe thấy kí chủ khen mình đáng yêu hệ thống vui như được mùa, hi hi ha ha bay quanh Vĩ Vĩ rất cất giọng non nớt như có thể nghe thấy tiếng của mua hè trong đó:
"Kí chủ nhà ta cũng thật đáng yêu"
Yến Vĩ có chút ngại ngùng, dù gì thì có người khen mình ai mà chẳng thích chứ, nhìn Lani bay hết hơi, vui hết nổi thì cô mới nói chuyện chính với nó.
"Lani nhiệm vụ, chúng ta bắt đầu đi"
"Ok kí chủ! Nhiệm vụ đầu tiên kích hoạt"
Sau giọng nói máy móc của hệ thống là một trận cuồng phong, Yến Vĩ rát mắt không chịu nổi cơn giá hất bụi vào mắt mình nên nhắm mắt lại, sau đó cô cảm thấy trong cơ thể mình như có một nguồn năng lượng khổng lồ chui vào cơ thể cô, toàn thân kinh mạch như được mở rộng, tẩy rửa làm đầu óc thêm phần nhẹ nhàng thư thái, thoải mái. Cô cảm nhận được xung quanh như có sự chuyện hóa, đây không phải nơi lúc đầu cô đến, đây là đâu? Như giải đáp thắc mắc, bên tai nghe tiếng văng vẳng của hệ thống "Kí chủ thân ái cô mở mắt ra đi"
Yến Vĩ nghe thấy tiếng hệ thống thì an tâm ở mắt ra, khung cảnh trước mắt cô là một bầu trời trong xanh, với đàn chim có một nhúm lông màu trắng trên mao với đôi cánh tựa đại bàng đang bay trên không trung, nhìn dưới đất mềm mềm, đây là mây ư? Cô đưa tay chạm xuống, quả nhiên là xuyên qua như một làn khói phất qua tay cô. Bản thân cô hiện tại đang ngồi trên một cái ghế khắc con rồng vàng, điêu khắc tinh xảo, phảng phất hương thơm tựa gỗ đàm, nhìn kĩ thì sẽ thấy phía bề mặt ghế ảo ảo tựa có dòng chảy của mạch gỗ, thật diệu kì.
Đánh giá xung quanh một lượt cô lại nhìn chính bản thân mình, hiện tại cô đang mặc trên mình một bộ đồ màu đỏ viền đen được thắt nút gọn gàng, cổ áo được may giống như kiểu của học sinh Nhật mảnh vai trễ tới thắt lưng, áo dài tới chân chạm đất, trong có vẻ nó khá rộng so với thân hình cô, mặt áo như ẩn như hiện đường kim chỉ vàng, cô nheo mắt nhìn kĩ hơn nữa thì phát hiện các đường kim như tạo thành hình con rồng giống y chang trên ghế cô ngồi, vả lại nó dường như đang chuyển động, y hệt vật sống.
Cái này cũng khá kì diệu đi, đúng rồi một móm đồ chơi như hệ thống có thể xuất hiện thì trên đời này còn có thể không có có cái gì kì lạ nữa đi.
Hệ thống: "..."
Tôi không phải món đồ chơi cảm ơn.
Yến Vĩ rũ mi xuống chợt phát hiện ngọn tóc của mình có màu trắng trắng, cô chợt giật mình rồi nghĩ đến cái gì đó, lấy tay kéo tóc đằng sau mình lên trước vai, quả nhiên tóc đã thành màu trắng hết.
"Hệ thống!". Vĩ Vĩ hét lên Lani hú hồn chim én suýt hồn lìa khỏi mây
Nhận ra vấn đề của kí chủ thì cười gượng "kí chủ thân mến, khi nào trong quá trình
phán xét thì màu tóc cô mới đổi thôi, tôi cũng cảm thấy bộ dạng rất phù hợp với cô. Lani không nói dối, hình dáng của kí chủ tuy không khuynh nước khuynh thành nhưng thật sư rất đẹp, môi hồng răng trắng lông mày lá liễu với khuôn mặt trái xoan, con ngươi hắc bạch phân minh là cô như có một khí chất không thể khiến người nào có thể khinh thường, tuy rằng không nói chứ khi cô mặc bộ đồ phán quyết của hệ thống mười phần uy nghiêm như đẩy lên đến một trăm phần.
Bộ dáng hiện tại của cô có thể khiến mỗi người nhìn vào cảm thấy khí chất đè ép, ngay cả hệ thống cũng vậy. Giống như trời sinh ra để cô phán định quyền sống chết của người khác. Nhưng Vĩ Vĩ lại không nghĩ thế, trong suy nghĩ của cô, bộ dáng của hiện tại không khác gì ma nữ buổi đêm nấp ở trên núi để chờ cách chàng trai rồi bắt họ hút máu, cô bị ý nghĩ chính mình là sởn vai gáy, Không không cô phải làm cái gì đó để dập tắt cái suy nghĩ điên rồ này.
" Hệ thống "
Lani hiểu ý Yến Vĩ, giọng nói máy móc khi giới thiệu lại một lần nữa vang lên:
" Đây là Court In The Sky, là nơi để các nạn nhân đến đây để lấy linh hồn mà trao đổi sự thanh thản cho bản thân, sự thù hận sẽ theo phán xét mà tan biến ".
" Ta hiểu rồi, vậy bắt đầu đi ".
" Lani sẽ là một kĩ năng riêng của kí chủ, mỗi thẩm phán đều có thần lực tuỳ vào lực lượng trong thân thể kí chủ ".
Nói rồi Lani bay về phía cô hình thành một chiếc nhẫn rồi xuất hiện trên ngón tay cô. Hình dáng nó có màu hồng, trang trí bằng đám mây, lấp lánh lấp lánh thật xinh đẹp. Cô đưa bàn tay lên ngắm nghía, một nguồn năng lượng từ chiếc nhẫn chảy vào cơ thể cô, giống như cô và Lani đang hợp nhất với nhau thế.
" Lani? "
Cô vừa gọi xong, bên trong đầu cô có tiếng nói" kí chủ, có chuyện gì sao? ".
" Ta cảm nhận như trong kí ức trống rỗng của ta xuất hiện nhiều câu chú thuật, với thứ gì đó.. "
" Kí chủ đấy là năng lượng của riêng cô, ta chỉ là yếu tố thúc đẩy mà thôi, những người được chọn như kí chủ đều mang trong mình dòng máu của Zeus nên sẽ không khó để có thể hiểu "
Yến Vĩ gật đầu:" ta hiểu rồi "
Kí ức của hệ thống cũng đã truyền sang cho cô, và một số kí ức không rõ ràng nhưng cô bây giờ có thể có thể làm theo trình tự thực hiện nhiệm vụ. Yến Vĩ đưa tay lên không trung, nhẩm vài câu chú thuật cổ đại, có ánh sáng loé một cái, trong tay cô liền xuất hiện một chiếc búa gỗ đàn hương, rồi có chiếc bàn hiện ra trước mặt cô được khắc vài hình khó hiểu lên, nhưng sau khi Lani với cô hợp nhất thì cô liền biết những hình thù kì quái đó là mười hai vị thần thần thoại hy lạp cổ xưa. Có thiện có ác, hết sức thú vị, cô thầm nghĩ trong lòng.
Yến Vĩ chỉnh thân mình ngồi ngay ngắn trên ghế thẳng lưng, gõ chiếc búa to ra một tiếng hướng cánh cửa cổng to tầm mười mét nhìn tới. Ngay sau lần gõ đó cô cất tiếng đầy uy nghiêm, mỗi lần làm việc gì cô đề rất nghiêm túc thực hiện, ngay cả nhiệm vụ cũng vậy:
" Mời linh hồn số 01 bước vào đại sảnh ". Sau giọng nói cô, phía cánh cửa két một tiếng, một chàng hiệp sĩ với bộ áo giáp thần thánh kim bạc, tay cầm vũ khí, áo choàng hiên ngang phất phật với đôi cánh trắng toát phía sau lưng đẩy cửa bước vào. Do mặc mũ giáp nên không thấy gương mặt của hiệp sĩ. Theo như trong trí nhớ cô đây là hiệp sĩ bảo vệ cho thẩm phán, dựa trên khế ước linh hồn mà triệu tới đây, sức mạnh của hiệp sĩ cũng tương đương với tinh thần lực của thẩm phán, tinh thần lực càng mạnh thì khả năng chiến đấu càng cao.
Tiếng bước chân cắt đứt mạch suy nghĩa của cô, cô nhìn xuống thấy hiệp sĩ đang đi phía trước đằng sau là một chàng trai với gương mặt thanh tú, mái tóc nâu vàng, khoé mắt rạng rỡ cái mà nên có của một tuổi trẻ, thiếu niên mặc một cái áo kaki, quần short giày thể thao trắng, mỗi bước đi, mỗi hành động, mỗi cái nhấc tay đều tràn hương vị thanh xuân. Nhưng có một điều rằng trong mắt cậu lại chứa đầy đau thương, cùng thống hận tột độ, rốt cuộc đã có chuyện gì đó khủng khiếp đã xảy ra với thiếu niên, mà cũng đúng thôi, mỗi người đến đây không phải giận thì cũng là hận.
Hiệp sĩ dẫn chàng thiếu niên đứng trước mặt Yến Vĩ rồi quỳ một chân, tay phải đặt trước ngực cung kính. Yến Vĩ phất tay, hiệp sĩ đứng lên rồi đứng bên cạnh chàng trai như phòng ngừa kẻ đến đây có xu hướng là phản xã hội mà quậy phá.
Yến Vĩ nhìn chàng trai vẫn cúi đầu như muốn dí sát trên mặt đất, khẽ nhếch môi:
" Đào Thanh Khư, mười tám tuổi, hạ thế lúc 11: 03. Ngươi quyết định bán linh hồn của mình để trả thù, hãy nói cho ta biết lý do để ngươi làm như thế, nếu ngươi thảm như những gì lời ngươi nói, đó sẽ là bằng chứng để ta có thể phán xét những con người đầy tội ác kia, thêm một điều nữa ở đây ngươi không được nói dối nếu không thiên lôi sẽ giáng xuống trừng phạt ".
Giọng nói của Yến Vĩ uy nghiêm mà lạnh lùng không thể khiến người nào có thể mà lơ, Thanh Khư cũng thế, sau khi nghe thì cậu ta bất giác trừng đỏ mắt, nước mắt trải theo gò má chạy xuống đất, bóng dáng cao lớn giờ trông thật gầy gò thảm hại. Cậu ta lấy tay mình lau đi lau lại nước mắt, nhưng không hiểu sao nó vẫn cứ chảy mãi chảy mãi không ngừng, như mọi uất ức đều trút xuống trận khóc lặng thinh này, không thể nghe tiếng nức nở lại khiến người nhìn vào đều thấy đau lòng.
Một lúc sau, Thanh Khư cũng ngừng khóc, cậu ta đứng thẳng người dậy, ngước nhìn về phía thẩm phán, cậu ta có chút ngẩn người trông cuộc đời cậu ta đã gặp nhiều mỹ nhân nhưng đây cũng là lần đầu cậu gặp được một vẻ đẹp thanh khiết mà không thiếu phần uy nghiêm như thế. Lần cuối như thế cũng không tệ.
Nghĩ như vậy cậu ta từ từ quỳ xuống sau đó trán chạm đất dập đầu ba cái, giọng khàn khàn trầm tính vang lên như cơn gió mùa thu:
" Kính thưa Thẩm Phán, tôi Đào Thanh Khư xin nguyện ý dâng linh hồn mình lên cho ngài, mong ngài hãy làm chủ cho tôi!"
* * * ______
P/s: Tuần qua mình có sửa máy tính nên không theo lịch đăng chap được, giờ đành viết 2 chương bù các bạn, còn nữa tiêu đề không liên quan gì đến nam chính của chúng ta nha, đó là nhiệm vụ mà Yến Vĩ phải làm.