Quân Từ Yến nói như vậy nhưng giọng lại không hề có chút sợ hãi, càng giống như là thân phận ngang hàng với nhau hơn.
Theo lý tôi tớ hộ vệ hẳn là sẽ không trả lời như vậy với chủ tử, nhưng Khương Nhạn Cẩm luôn luôn không bắt hạ nhân phải tuân theo nhiều quy củ như vậy nên cũng không so đo, trong lòng nghĩ Quân Từ Yến có lẽ cũng là hảo tâm mà thôi.
"Lần sau bớt hành động đột ngột như vậy một chút."
Quân Từ Yến nhìn chằm chằm mà Khương Nhạn Cẩm chẳng hề nhận ra, "Vâng, tiểu thiếu gia."
Đúng lúc này Trúc Tâm cũng trở lại, vừa tiến vào viện môn liền bắt đầu bát quái với Khương Nhạn Cẩm: "Bên đại phòng xảy ra chuyện gì đó? Nô tỳ thấy bọn họ chạy lăng xăng như rắn mất đầu, còn thỉnh cả đại phu."
Dứt lời Trúc Tâm nhìn thân ảnh cao lớn đó mới ý thức được sau này trong viện sẽ thêm một người, không chỉ có mỗi nàng ấy cùng tiểu thư nữa, liền nhanh chóng im lặng.
"Mấy ngày kế tiếp ngươi chú ý tình huống bên kia nhiều một chút." Khương Nhạn Cẩm nói, đồng thời cảm giác người đẩy xe lăn thực ổn, không hề xóc nảy tí gì.
Xem ra tuyển hộ vệ vẫn rất cần thiết.
Khương Nhạn Cẩm không quan tâm đến Trúc Tâm bát quái, sau khi đẩy mạnh cửa phòng liền bắt đầu phân phó, "Ngươi mang Từ Yến đi xem phòng hắn đi."
Viện của Khương Nhạn Cẩm rất rộng nhưng người lại chỉ có mỗi nàng cùng Trúc Tâm, nên phòng bỏ trống còn rất nhiều, chọn một gian là không thành vấn đề.
Quân Từ Yến liếc mắt nhìn Trúc Tâm tiến đến bên cạnh Khương Nhạn Cẩm một cái, "Tiểu thiếu gia, sắc trời còn sớm, ta chưa vội xem phòng."
"Ngài không có chuyện gì muốn phân phó ta sao?"
Giờ phút này Quân Từ Yến vẫn giữ nguyên vị trí đứng ở sau xe lăn, thời điểm nói chuyện còn hơi hơi khom lưng tới gần Khương Nhạn Cẩm.
Hơi thở ấm áp như có như không truyền vào trong lỗ tai, tiếng nói trầm thấp chiếm cứ hết đại não. Khương Nhạn Cẩm theo bản năng nghiêng đầu tránh đi, chả hiểu sao hộ vệ cho nàng cảm giác kỳ kỳ quái quái thế nào.
Khương Nhạn Cẩm hiện tại mù mắt, mỗi ngày rèn luyện mấy động tác cơ bản xong cũng chỉ có thể ngồi ở trong phòng, hoặc là để Trúc Tâm đẩy ra ngoài giải sầu. Giờ nghe Quân Từ Yến hỏi như vậy, Khương Nhạn Cẩm nhưng thật lại nhớ tới một sự kiện.
Ngón tay cởi áo choàng thoáng dừng chốc lát, Khương Nhạn Cẩm theo bản năng vuốt ve lên lông chồn có xúc cảm tốt, "Ngươi biết chữ không?"
"Tiểu thiếu gia muốn nghe ta đọc sách?" Quân Từ Yến tầm mắt đảo qua giá bên trong phòng, từng chút hiểu rõ yêu cầu của Khương Nhạn Cẩm.
Khương Nhạn Cẩm gật gật đầu, Trúc Tâm không biết chữ, người biết chữ là Trúc Lan lại có chuyện quan trọng cần phải làm nên không thể gọi nàng ấy hầu hạ bên người, vì vậy hàng ngày nàng chỉ có thể nhàm chán nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ.
Ngay từ đầu nàng còn không thể nào thành thật ngồi yên một chỗ, nhưng hiện thực bức bách, cái gì cũng đều nhìn không được làm tính tình Khương Nhạn Cẩm dần dần trầm tĩnh xuống.
"Tiểu thiếu gia muốn nghe cái gì?" Quân Từ Yến đi đến trước giá, ngón tay mơn trớn từng quyển sách, nơi này phần lớn đều là chút thoại bản hoặc nói về binh khí, giống như khẩu vị của hắn.
"Ngươi cứ bắt đầu đọc từ cái đầu tiên đi." Khương Nhạn Cẩm cũng không nhớ rõ hết toàn bộ loại sách trên giá, đại khái hẳn nàng đều sẽ xem.
Mắt Quân Từ Yến dừng ở trên quyển, ".. Ba chuyện về giang hồ đệ nhất sát thủ?"
Quân Từ Yến cũng lần đầu tiên thấy thoại bản này, không có nghĩ nhiều, trực tiếp cầm lấy thoại bản ngồi vào bên cạnh Khương Nhạn Cẩm, bắt đầu đọc.
Thời điểm Trúc Tâm cất áo choàng xong quay đầu lại nhìn thấy một màn Quân Từ Yến tự nhiên ngồi xuống như vậy thì hơi hơi hé miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Bên tai không nhanh không chậm vang lên tiếng đọc sách, Khương Nhạn Cẩm thả lỏng người dựa vào trên xe lăn, mãi đến khi Trúc Tâm tới nhắc nhở nàng tới giờ uống thuốc, lúc này Khương Nhạn Cẩm mới phát giác đã qua hồi lâu.
Mặc dù vậy nhưng trong khoảng thời gian đó thanh âm đọc sách lại không hề đứt đoạn.
Kêu Trúc Tâm cho phép Quân Từ Yến đi uống chén nước, bản thân Khương Nhạn Cẩm cũng cầm lấy thuốc uống.
Khương Nhạn Cẩm điều trị thân thể đã được một năm, tuy độc tố trong cơ thể độc tố được thuốc làm tiêu tán
Gần hết, so với phía trước tốt lên không ít, nhưng gần đây đại phu lại thay đổi phương thuốc cho nàng, hương vị còn đắng hơn nhiều.
Khương Nhạn Cẩm mặt không đổi sắc uống hết, sau đó tiếp nhận mứt quả Trúc Tâm chuẩn bị ngậm ở trong miệng, "Vất vả cho ngươi đọc lâu như vậy, đi xuống nghỉ ngơi đi."
Dứt lời liền xua xua tay ý bảo Trúc Tâm dẫn người về phòng, mỗi lần uống thuốc xong nàng đều sẽ mệt rã rời, hiện tại vừa đúng lúc có thể đi nằm một hồi.
Quân Từ Yến lần này không phản đối, đi theo Trúc Tâm rời khỏi.
Trúc Tâm thật cẩn thận mà nhìn nam nhân bên người, từ khi ra tiểu thư phòng hắn liền không có gì biểu tình, làm nàng thấy hơi sợ: ".. Từ Yến.. Yến hộ vệ?"
Thấy Quân Từ Yến gật đầu, Trúc Tâm lúc này mới tiếp tục nói: "Yến hộ viện, thiếu gia tốt xấu gì cũng là chủ tử của chúng ta, tuy nói nàng đối xử với mọi người rất hiền hòa, nhưng chúng ta cũng không thể quá tùy tiện."
Ý Trúc Tâm chỉ chính là thái độ thích làm gì thì làm của Quân Từ Yến lúc chiều, đồng thời khi nói chuyện nàng còn cố tình biểu lộ khí thế đại nha hoàn ra, nhưng nhìn Quân Từ Yến trầm mặc, thực mau Trúc Tâm liền héo xuống.
Bất quá mới qua một buổi chiều, Trúc Tâm liền không còn hưng phấn khi nhìn thấy Quân Từ Yến như trước, nàng ấy cảm thấy trên người hộ vệ cái này có loại khí phách không nói nên lời, rất giống như đại tướng quân nàng gặp lúc đi cùng tiểu thư.
Có lẽ so với đại tướng quân còn muốn đáng sợ hơn.
Một đường không nói chuyện, Trúc Tâm dẫn Quân Từ Yến tới phòng hắn: "Phòng thiếu gia ở cách nơi này không xa, ngươi phải chú ý, nếu chủ tử kêu, ngươi nhất định phải kịp thời lên tiếng."
"Buổi tối đều do ta gác đêm, ngươi chủ yếu phụ trách mang thiếu gia ra cửa vào ban ngày, hoặc là giống vừa rồi đọc sách giúp thiếu gia là được."
Trúc Tâm nói xong, lại một lần cảm giác được cái loại ánh mắt ẩn ẩn muốn giết lúc trước.
"Không phải ta canh à?" Quân Từ Yến rốt cuộc mở miệng, nhìn trước mặt Trúc Tâm, Khương Nhạn Cẩm thích người như vậy?
"Thiếu gia từ nhỏ đến lớn đều là ta hầu hạ, ngài đã quen." Trúc Tâm càng nói càng cảm thấy không khí sai sai nên vội vàng ứng phó hai câu liền rời đi.
Nhìn Trúc Tâm chạy trối chết, Quân Từ Yến cũng không lắm để ý, căn cứ vào tình báo của hắn điều tra, Trúc Tâm cũng không phải nha hoàn thông phòng.
Khương Nhạn Cẩm đến nay còn chưa từng ái mộ nữ tử.
Chỉ là, nhớ tới người này cùng lớn lên từ nhỏ với Khương Nhạn Cẩm, dục vọng chiếm hữu sâu trong nội tâm lại bắt đầu quấy phá.
Rõ ràng hắn cũng có cơ hội cùng Khương Nhạn Cẩm lớn lên.
Cửa sổ đang đóng chặt phát ra tiếng động, Quân Từ Yến vậy mà không hề đề phòng, qua chốc lát, một thân ảnh liền từ ngoài tiến vào.
Nhìn kỹ, đúng là nam tử bị loại được Trúc Tâm tiễn đi lúc chiều.
"Điện hạ, kiếm lúc trước ngài phân phó đã chế tạo xong." Ám Thất quỳ một gối xuống đất, hai tay nâng lên một vũ khí.
Quân Từ Yến cầm lấy kiếm, vỏ của nó rất là bình thường, là kiểu hộ viện hay mang, nhưng rút nhẹ thân kiếm ra liền thấy hàn quang lạnh thấu xương, tựa như bất bình vì làm một cái bao ngoài không xứng đôi với nó.
Tiếng 'vút, vút' đua nhau vang lên, Ám Thất chưa kịp thấy rõ động tác của Quân Từ Yến, cái ghế dựa cách đó không xa ở phía sau hắn đã bị chẻ làm đôi.
Quân Từ Yến thu hồi kiếm, vừa lòng gật đầu, "Ngươi nói ta phải làm gì mới có thể đi gác đêm?"
Tuỳ tiện đề cập đến, Khương Nhạn Cẩm khẳng định sẽ nghi ngờ.
Trên thực tế nếu không phải Khương Nhạn Cẩm hiện giờ mắt mù, chỉ sợ hắn đã sớm bị nhận ra.
Rốt cuộc gương mặt này của hắn ngoài ý muốn có vài phần tương tự người không có quan hệ huyết thống với bản thân kia.
Ám Thất theo bản năng ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc, điện hạ đột nhiên muốn tới làm hộ vệ của Khương Nhạn Cẩm thì cũng được đi, hiện tại cư nhiên còn đòi gác đêm cho đối phương?
"Ừ?"
Ám Thất thực mau liền hoàn hồn, "Điện hạ, có lẽ người gác đêm hiện tại xảy ra chuyện gì đó, là tự nhiên ngài có thay thế."
"Vậy giết nàng, xuống tay sạch sẽ chút." Quân Từ Yến không cần nghĩ mà lập tức nói. Vừa khéo cũng có thể xóa bỏ hết thảy nữ tử tới gần Khương Nhạn Cẩm.
Ám Thất người phụ trách điều tra toàn bộ mọi chuyện về Trúc Tâm cùng Khương Nhạn Cẩm bị dọa cho rớt mồ hôi lạnh, "Điện hạ, này thật cũng không cần, như vậy Khương thiếu gia sẽ thương tâm hơn nữa về sau vẫn còn có nha hoàn khác đến."
"Không bằng như vậy.."
Quân Từ Yến nghe Ám Thất nói xong, cũng cảm thấy không được mới phất tay cho Ám Thất lui xuống.
Ám Thất thở dài một hơi nhẹ nhõm, lần nữa từ nhảy từ cửa sổ ra ngoài.
Quân Từ Yến ngồi ở bên cạnh bàn, rũ mắt nhìn chằm chằm chuôi kiếm trong tay, đầu lại nghĩ tới thân hình gầy yếu hơn nam tử bình thường của Khương Nhạn Cẩm mà mình chạm tới buổi chiều.
Gần đây nghe nói Bát Trai Bảo mới ra món mới, trùng hợp cũng có thể mua cho hắn nếm thử.
Gầy như vậy, nhất định là do ngày thường ăn ít.
Chỉ là Bát Trai Bảo ở tận kinh thành, muốn như thế thì phải tốn chút thời gian.
Quay lại Trúc Tâm đang đứng trong phòng Khương Nhạn Cẩm không hiểu sao run lên, mắt nhìn chậu than cháy đỏ ở giữa nhà, chẳng lẽ là nàng nghĩ nhiều?
"Tiểu thư, ta cảm thấy hộ vệ mới tới không đúng lắm, ngài có muốn tuyển người đổi lần nữa hay không?" Trúc Tâm thấy Khương Nhạn Cẩm chưa ngủ, vội vàng tiến lên nói.
"Ngươi nha đầu này, trước đó không lâu còn nói với ta người ta lớn lên đẹp, lúc này bất quá mới qua nửa ngày, đã trở nên không đúng rồi?"
Khương Nhạn Cẩm không có để bụng, hộ vệ kia đọc sách cho nghe nàng một buổi trưa, thanh âm rất dễ nghe, nàng cảm thấy khá tốt.
Trúc Tâm không biết nên hình dung cảm thụ của mình như thế, nhưng trước mắt mà nói xác thật không phát sinh cái gì, hết thảy đều chỉ là cảm giác của nàng ấy mà thôi.
Chẳng lẽ là bởi vì bên người tiểu thư có người hầu mới, cho nên mình đây là bắt đầu tranh
sủng sao?
Trúc Tâm hốt hoảng hoàn toàn tưởng suýt nữa nghĩ tới một vấn đề khác, càng thêm cảm thấy rất có thể là do Quân Từ Yến làm chính mình sợ địa vị đại nha hoàn thiếp thân dao động mà sinh ra ảo giác.
Khương Nhạn Cẩm chỉ cảm thấy Trúc Tâm đột nhiên ân cần hơn, tuy nói ngày thường nàng ấy cũng như vậy, nhưng đêm nay Trúc Tâm hiển nhiên có chỗ nào không giống.
"Làm sao vậy?" Trúc Tâm từ nhỏ cùng chính mình lớn lên, cảm tình tự nhiên là bất đồng, Khương Nhạn Cẩm có chút lo lắng.
"Yên tâm đi tiểu thư, ta không có việc gid." An trí tốt cho Khương Nhạn Cẩm xong, Trúc Tâm lại dịch dịch góc chăn, nàng tuyệt đối sẽ không để bị tụt xuống!
Khương Nhạn Cẩm nghe thanh âm Trúc Tâm xác thật không giống có chuyện gì, lúc này mới yên tâm chuẩn bị đi vào giấc ngủ.
Đến đêm, Khương Nhạn Cẩm mơ mơ màng màng cảm giác có động tĩnh, theo bản năng muốn mở to mắt, nhưng cơn buồn ngủ rất mãnh liệt, thực mau lại ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau tỉnh lại khi hết thảy như thường, Khương Nhạn Cẩm dang hai tay cho Trúc Tâm mặc quần áo, tối hôm qua chẳng lẽ là ảo giác của nàng?
"Ngươi tối hôm qua có nghe cái gì không?" Khương Nhạn Cẩm hỏi, Trúc Tâm ngủ khá nông, nếu có động tĩnh đều sẽ tỉnh lại rất nhanh.
"Không có, tiểu thư tối hôm qua kêu ta?"
"Không có việc gì." Khương Nhạn Cẩm nghĩ, có thể là chính mình lại nằm mơ.
Nói mới nhớ từ lần trước mơ thấy nội dung trong thoại bản trở đi, cứ đến buổi tối Khương Nhạn Cẩm luôn là sẽ mơ thấy cái gì đó, nhưng tỉnh lại thì hoàn toàn không nhớ rõ.
Liên tục lặp lại làm Khương Nhạn Cẩm nguyên bản không thèm để ý cũng có chút bực bội, nhưng không biết nên làm sao.
Ăn cơm sáng xong, Khương Nhạn Cẩm mới gọi Quân Từ Yến tới, hôm nay nàng tính ra cửa dạo chơi, nhân tiện giải quyể luôn chuyện của Vệ Hành Chỉ.
Nếu nguyên nhân gây ra chính là cái áo choàng lông chồn kia, thì nàng sẽ mua một cái hình thức không sai biệt lắm là được.
Vệ giáo úy đã giúp nàng rất nhiều, vốn dĩ Khương Nhạn Cẩm vẫn luôn nghĩ báo đáp đối phương, đáng tiếc Vệ giáo úy đưa nàng tới nơi này sau đó liền hồi biên cảnh, nàng ở nhờ trong phủ đối phương, cũng không thể mãi làm Vệ giáo uý sinh ra khoảng cách với người nhà.
Lần này Vệ Hành Chỉ xúc động tới trong viện nàng, hiển nhiên là bị người ta khích bác, cái tính này quả thực cùng y như một khuôn mẫu khắc ra cùng Vệ giáo uý.
Lúc trước nếu không phải nàng ngăn cản Vệ giáo úy, chỉ sợ vệ gia cũng bị liên luỵ lâm vào kết cục trảm cả nhà.
Cũng may đầu óc bọn họ vẫn tốt, chỉ cần bình tĩnh suy ngẫm, cũng có thể hiểu cong cong vẹo vẹo trong đó.
Đây mới là nguyên nhân đầu tiên Khương Nhạn Cẩm đưa ra cái kia yêu cầu kia.
Ngoài viện Khương Nhạn Cẩm có một con đường nối thẳng đến cửa sau của Vệ phủ, nên ngày thường ra vào đều không cần đi qua viện mấy phòng khác, chuyện này cũng do Khương Nhạn Cẩm cố ý yêu cầu.
Trúc Tâm kêu một chiếc xe ngựa cho Khương Nhạn Cẩm, bình thường nàng ra cửa đều không thích có quá nhiều người theo phía sau, vì thế hôm nay Trúc Tâm liền lưu tại trong viện.
Cảm giác xe lăn dừng lại, Khương Nhạn Cẩm đang muốn đứng dậy bước lên xe ngựa, liền thấy thân thể nhẹ bẫng, là lại bị người ôm lên.
Khương Nhạn Cẩm: "!"