Thơ xàml ngày 1
Cổ Nguyệt
Con thuyền vượt sóng chẻ đều ánh trăng
Đêm khuya tĩnh lặng, lấy đâu bóng người?
Nhòe mắt nhìn sông thấy bóng trăng cười,
Vương trên khóe mắt bóng hình cố nhân.
Thời gian tựa như con nước xuôi dòng,
Tà áo em, bóng hình ngày xưa trống,
Chỉ còn vương lại chút hồn sương khói
Một mảnh trăng xưa, cùng một mảnh lòng.
Bạch quang cầu cho cây cỏ ngây tình,
Mưa xuân đêm ấy, ta từng nơi đây
Cảnh đẹp, không rượu mà người vẫn say
Gió trời se lạnh, cùng người thưởng trăng
Cảnh xưa, trăng cũ, hồn người còn đâu?
Chỉ còn tiếng sóng, người mơ mộng gì?
Mái tóc em dài, dòng sông nho nhỏ
Ru người mãi ngàn năm, giấc mộng đó
Trăng soi hồn người, một mảnh sứ vỡ
Sóng nước vỗ về, thuyền trôi bỡ ngỡ
Chợt nghe đâu đây hương hoa mới nở,
Mầm xanh vừa nhú lối cũ ta về..
Dù thế nào thì chúng ta không thể phủ nhận sức mạnh của đồng tiền, chỉ có tiền thì cuộc sống vật chất mới được cải thiện, khi vật chất đã đủ đầy thì chúng ta mới có thời gian quan tâm và bồi dưỡng đời sống tinh thần.
Yêu tiền không có gì là sai, chỉ cần những đồng tiền đó không phải là đồng tiền phạm pháp, không phải là lừa gạt mà là do chính bản thân mình đánh đổi bằng sức lao động thì đó là đồng tiền đáng quý.
Có lẽ vì quá bận rộn trang trải cuộc sống của chị và bé nên có những lúc chị sẽ mệt mỏi cùng cực, em mong chị luôn vui vẻ và tận hưởng những khoảnh khắc hạnh phúc dù là nhỏ nhất trong cuộc sống này. Cũng mong chị và bé luôn mạnh khỏe, kiên cường bước tiếp.
Hy vọng cuộc sống này sẽ thật dịu dàng với hai mẹ con.
Thân!

Reactions: Xuân Mộc Đăng Phong, Khôi, Johanna và 1 người khác