Hi
Reddit. Tôi thực sự không biết làm thế nào để bắt đầu bài viết này ngoài điều này:
Chết tiệt.
Tôi chết tiệt. Ryan chết tiệt. Ông chết tiệt. Nil chết tiệt.
Thị trấn này chết tiệt. Tất cả chúng ta đều chết tiệt.
Chúng tôi mắc kẹt ở nhà Ryan dưới tầng hầm với tất cả đèn đều sáng vì ra ngoài lúc này không an toàn. Chắc bạn đang tự hỏi, tại sao?
ĐANG CÓ NHỮNG QUÁI VẬT CHẾT TIỆT CHẠY LÒNG VÒNG BÊN NGOÀI ĂN THỊT NGƯỜI. Chết tiệt, tay tôi vẫn run khi viết điều này vì tôi vẫn không thể tin được những gì mình thực sự nhìn thấy. Chúng chết tiệt trông vừa kinh tởm vừa đáng sợ như shit cùng một lúc. Không thể trông cậy gì vào cảnh sát vì, hãy đối mặt với sự thật, chỉ có hai cảnh sát làm nhiệm vụ ở vùng nước tù này vào bất kỳ thời điểm nào trong thị trấn, và nếu có, họ sẽ làm cái quái gì với những thứ kinh dị siêu nhiên này?
Chúng tôi không biết chúng đến từ đâu, hoặc thậm chí chúng là gì. Nil, Ryan và tôi đã thảo luận về mọi thứ trong vài giờ qua để cố gắng ghép mọi thứ lại với nhau nhưng chúng tôi chưa đi được xa lắm. Đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp anh ấy, tôi có cảm giác Nil không đi trước chúng tôi trong trò chơi thông tin.
Những gì chúng tôi gần như có thể chắc chắn là chúng là những thứ đã giết chết bảy người ngày hôm qua.
Chúng tôi cũng đồng ý rằng Radio Pure Midnight không phải là nguyên nhân gây ra chuyện này. Thay vào đó.. Radio Pure Midnight đang cố gắng.. tôi đoán là cảnh báo chúng tôi? Nó đang cố thu hút sự chú ý của mọi người. Lúc đầu, chúng tôi định làm theo những gì người dùng Dart_Leo và người dùng Practical-Jokes đề xuất và sử dụng thiết bị gây nhiễu sóng radio để thử và "xử" Radio Pure Midnight, nhưng sau khi nghĩ lại, như vậy không hợp lý. Nếu Radio Pure Midnight đang cố biến chúng tôi thành nạn nhân, tại sao nó lại cho chúng tôi biết trước? Tại sao không giết chúng tôi mà không báo trước, và tại sao lại phải nói với người khác về những gì nó đang làm? Tại sao lai cần gây chú ý?
Đó là khi chúng tôi nhận ra Radio Pure Midnight không thực sự là kẻ thù - thay vào đó, nó đang cố gắng hết sức để nói với chúng tôi những gì sắp sửa xảy ra, cố gắng để cứu mọi người. Bất kể RPM thuộc thế lực siêu nhiên nào, nó cũng tách biệt với những con quái vật. Đó là lý do duy nhất hợp lý. Có lẽ RPM được sử dụng cho mục đích này.. để nói cho mọi người về những chuyện siêu nhiên tồi tệ sẽ xảy ra trước khi chúng thực sự xảy ra..
Ok, đọc lại, tôi biết bạn cũng bị rối. Xin lỗi vì tất cả những câu chửi thề nãy giờ, chỉ là lúc này tôi thực sự quá sợ hãi.
Hãy để tôi tiếp tục câu chuyện.
* * *
Mọi thứ vẫn bình thường vào tối hôm qua cho đến khi tôi ngủ thiếp đi.
Như thường lệ, tôi đã cố gắng thức trắng đêm đó để thử ghi lại một chương trình RPM khác để tôi và Ryan, Nil có thể thảo luận và mang đến cho cảnh sát; hoặc thậm chí, có thể ngăn chặn bất kỳ chuyện tồi tệ nào sắp xảy ra. Tất cả đèn đều sáng trong phòng tôi. Tiện thế, các bạn đã đúng, chính điều này đã cứu mạng tôi.
Ryan và tôi đang nhắn tin về kế hoạch cho ngày mai. Anh ấy nói sẽ đến đón tôi và chúng tôi sẽ đến gặp cảnh sát ngay khi mặt trời mọc. Tôi đã nhắn tin cho Nil rằng chúng tôi sẽ đến gặp cảnh sát và anh ấy chỉ nói: "Được thôi, nhưng họ sẽ không làm gì cả đâu – tôi nói với cậu rồi."
Sau đó.. mọi thứ đều bình lặng. Bình lặng đến mức mắt tôi lại bắt đầu nặng trĩu. Như tôi đã nói trong các bài viết trước, tôi đã thức rất nhiều đêm để cố gắng ghi lại chương trình phát RPM đến nỗi sinh chứng thiếu ngủ. Tôi đã uống một cốc coca có sẵn trong tủ lạnh mini để cố nạp chút caffein cho tỉnh táo, nhưng vô ích. Không rõ tôi thiếp đi lúc mấy giờ, chỉ biết là trước 1: 30, vì tôi vẫn chưa nghe được chương trình phát sóng của RPM đêm qua.
5: 58 sáng, tôi thức giấc bởi tiếng cửa phòng ngủ cọt kẹt. Tôi ngái ngủ ngóc đầu dậy. Mọi thứ trong phòng vẫn y nguyên như vài giờ trước. Giường tôi vẫn lộn xộn. Rèm cửa vẫn mở và tôi có thể nhìn thấy khu rừng ở sân sau nhà ông. Tôi quay đầu nhìn về phía sau cánh cửa, lần nữa đoán xem liệu mình có thực sự nghe thấy tiếng động hay không. Tôi gọi ông, cho rằng có lẽ ông vừa tạt qua kiểm tra, nhưng không nghe thấy ông đáp lời.
Sự chú ý của tôi bị phân tán khi nhận ra rằng đài phát thanh đang rè mạnh. Tim tôi thắt lại khi nhìn đồng hồ - bấy giờ là 6: 01 sáng. - và nhận ra rằng tôi đã bỏ lỡ chương trình phát sóng của RPM. Tôi với lấy điện thoại, định nhắn tin cho Nil để xin bản ghi âm. Khi nhìn thấy màn hình chồng chất hàng tấn cuộc gọi nhỡ từ Ryan và tin nhắn từ Nil, tôi lập tức biết có điều gì đó không ổn.
4 cuộc gọi nhỡ từ Ryan:
Ryan 1: 34 sáng: Tôi không hiểu thông điệp tối nay?
Ryan 1: 51 sáng: Cậu nghĩ ra gì không?
Ryan 3: 49 sáng: Echo, có gì đó không ổn.
Ryan 3: 50 sáng: Echo. Gọi lại tôi càng sớm càng tốt, làm ơn.
Ryan 4: 02 A. M: Chết tiệt Echo, cậu ngủ quên đúng không?
Ryan 4: 30 sáng: GỌI CHO TÔI KHI CẬU DẬY!
/
1 Cuộc gọi nhỡ từ Nil:
Nil 2: 05 sáng: Có đoán ra ý nghĩa gì không?
Nil 2: 31 sáng: Các trạm bình thường khác trong thị trấn của cậu cũng trở nên đen tối.
Nil 3: 34 sáng: Hệ thống phát sóng khẩn cấp đang phát trên Trạm 1. Chuyện gì đó đang xảy ra.
Nil 4: 12 sáng: Giữ đèn luôn sáng, Echo.
Tôi nhắn tin cho Nil trước, nói tôi đã ngủ quên và nhờ anh ấy gửi bản ghi âm chương trình phát sóng. Thêm một tin nữa hỏi anh ấy chuyện gì đang xảy ra, trước khi gọi cho Ryan.
Điện thoại thậm chí chưa kịp đổ chuông tiếng nào khi Ryan nhấc máy.
"Ryan cái!"
"Cậu ổn không?" Ryan hỏi.
"Ừ, tôi ổn. Có chuyện gì vậy?"
"Cậu ngủ quên sao? Có nghe chương trình phát sóng không?"
"Không, sao thế, nó nói gì?"
"Nó nói gì đó về 'Son not rising' và sau đó chương trình phát sóng khẩn cấp bắt đầu phát trên kênh đại chúng".
"Ừ, tôi nghe nói rồi. Vẫn đang phát sóng à?"
"Cái nào?"
"Thông báo khẩn cấp."
"Phải."
"Được rồi, chờ chút, để tôi nghe xem."
Lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi vặn nút xoay để thử dò đài bình thường. Trên Trạm 1, nơi bạn sẽ nghe tin tức địa phương, có giọng nói máy móc của Hệ thống Phát thanh Khẩn cấp.
"-không phải diễn tập. Ở trong nhà. Bật tất cả đèn. Đóng tất cả cửa ra vào và cửa sổ. Chú ý. Đây là Hệ thống Phát thanh Khẩn cấp. Đây không phải là diễn tập. Ở trong nhà. Bật tất cả đèn. Đóng tất cả cửa ra vào và cửa sổ. Chú ý-"
"Gia đình cậu có sao không?" Tôi hỏi Ryan.
"Ừ, chúng tôi ổn. Nhưng tôi nghe thấy vài tiếng súng cách đó vài dặm, và tiếng còi cảnh sát đã vang lên khoảng nửa giờ trước."
"Có chuyện gì thế?"
"Làm thế quái nào tôi biết được, Echo?"
Tôi đảo mắt.
"Ryan, tôi sẽ gọi cho Nil. Tôi sẽ gọi lại cậu nếu anh ấy nói với tôi bất cứ điều gì quan trọng. Nếu không, hãy giữ an toàn."
"Được." Ryan nói rồi cúp máy.
Khi cuộc gọi kết thúc, tôi thấy Nil đã nhắn tin lại cho tôi kèm theo đoạn ghi âm. Tôi vặn to âm lượng điện thoại để nghe:
Tôi có thể nghe thấy tiếng Nil dịch chuyển ghế trong đoạn ghi âm, cũng như tiếng thở của anh ấy. Tôi còn có thể nghe thấy tiếng rè rè của radio, trước khi nhận ra giọng nói tự động điển hình của RPM-
"Cảm ơn bạn đã lắng nghe Radio Pure Midnight.
* * *
* * *
* * *
SUN WILL NOT RISE SUN WILL NOT RISE SUN WILL NOT RISE SUN WILL NOT RISE SUN WILL NOT RISE SUN WIL!"
Tôi dừng bản ghi âm sau đó, mất vài giây để hiểu rằng tin nhắn không phải nói Son, mà là Sun, và Ryan đã nhầm. Sau đó, tôi định gọi cho Nil thì lại nghe thấy tiếng cửa kêu cọt kẹt.
Da lưng tôi nổi da gà. Lần này khi tôi quay lại nhìn ra cửa, tôi cực kì chậm rãi. Tôi thấy nó vẫn đang hé mở - bóng tối từ hành lang đối nghịch với sánh sáng trong phòng tôi. Có điều.. tôi thề là khoảng cách đã rộng hơn một chút so với trước đây.
Tôi đợi vài giây để xem có chuyện gì xảy ra không. Thận trọng, tôi đứng dậy, bật tính năng đèn pin trên điện thoại rồi đi ra cửa.
Tôi đã mở cửa.
Không có gì ở đó, tất nhiên, ngoại trừ hành lang tầng hai.
Tôi gọi cho ông. Sự im lặng lại chào đón tôi trở lại. Tôi đi xuống cầu thang.
Tôi hầu như không nhận thấy nó lúc đầu. Cầu thang xuống tầng dưới nhà của ông tôi dẫn thẳng vào phòng khách chính. Tôi thấy TV đang bật và Hệ thống Phát thanh Khẩn cấp cũng đang phát trên đó, mặc dù không thể nghe thấy nội dung của nó vì ông tôi đã vặn âm lượng xuống mức không. Tôi có thể nhìn thấy ông, đang ngủ trên ghế tựa, hai tay đan vào nhau và nhắm mắt - ánh sáng trắng của TV chiếu lên khuôn mặt và bộ ngực đang nhấp nhô của ông.
Và, xa hơn chút, ở cửa trước, tôi đã nhìn thấy nó.
Nó cao.. có lẽ 7 feet. Làn da trắng hồng bệnh tật, đầy tàn nhang và mạch máu nổi cộm lên. Cơ thể nó như cơ thể của một người chết đói; chỉ có da bọc xương. Nó trần truồng, hai cánh tay cao lêu nghêu buông thõng xuống sát sàn nhà, kết thúc bằng những móng tay dài và sắc nhọn.
Miệng của nó là thứ ít giống con người nhất.. khi nó thở, nó mở ra theo chiều ngang thay vì theo chiều dọc, để lộ ra hàm răng sắc nhọn. Máu chảy ra từ khóe miệng, giống như nó đã.. háu ăn trong lần tiêu hóa trước đó. Nó không có tai, tóc hay mũi. Nhưng điều ám ảnh nhất về nó là đôi mắt - màu xanh lam, với ánh sáng trắng của tivi phản chiếu trong đó. Nhìn thẳng vào tôi.
Tôi hét lên và loạng choạng lùi lại khi nhìn thấy nó. Tôi đập mạnh vào tường. Tôi có thể cảm thấy thứ gì đó ấm nóng chạy xuống chân mình - Tôi đã tè rồi.
Thứ đó gầm gừ ghê rợn với tôi khi thấy tôi làm như vậy, trước khi phòng khách đột ngột bừng sáng và nó tự co lại, cuộn tròn thành một quả bóng trên sàn trải thảm. Phải mất hàng đống adrenalin trong vài mili giây để tôi định thần lại và nhận ra rằng mình đã vô tình bật đèn phòng khách khi vấp phải bức tường.
Tôi có thể nghe thấy tiếng ông cựa quậy. Ông nhìn tôi, ngái ngủ, vẫn chưa nhận thức được chuyện gì đang xảy ra. Ông vẫn chưa nhìn thấy con quái vật.
Chính trong khoảnh khắc đó - có lẽ là khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời tôi - có rất nhiều thứ đồng thời xảy ra cùng một lúc.
Đầu tiên, tôi lấy chìa khóa xe của ông từ cái giỏ để cạnh tủ quần áo cạnh cầu thang.
Tiếp theo, tôi vội kéo ông ra khỏi ghế.
Sau đó, kéo theo ông, tôi lao qua cửa trước.
Sau đó - thật kỳ diệu - lưới điện của thị trấn đã quyết định đó là thời điểm hoàn hảo để cắt điện.
Cuối cùng, khi tôi đang đẩy được ông vào ghế phụ xe tải, tôi thấy.. thứ đó.. đã hồi phục, và đang đứng thẳng trước cửa nhà nhìn chúng tôi trong khi rít lên ghê rợn. Tất cả đèn - TV, phòng ngủ của tôi, đều tắt ngúm.
Tôi đóng sầm cửa lại khi ông đang thắt dây an toàn, trượt qua mui xe và ngồi vào ghế lái ngay khi thứ đó lao về phía kính chắn gió và bắt đầu đập vào kính.
Ở số lùi, tôi dậm ga. Thứ đó đã văng ra khỏi mui xe của động cơ và lăn trên vỉa hè trên đường lái xe của chúng tôi. Đặt xe trở lại chế độ lái - Tôi bắt đầu lái xe quanh thị trấn. Đi đâu? Tôi cũng không biết.
"Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra trên Trái Đất vậy Echo?" Ông hỏi tôi.
Tôi bắt đầu khóc. Vượt qua chứng nói lắp, tôi cố gắng hết sức để truyền đạt mọi thứ mà tôi đã nói với tất cả các bạn trong bài viết của mình. Ông đã phải mất vài phút im lặng để xử lý thông tin trước khi bắt đầu nói tiếp.
"Được rồi. Hít thở đi, Echo. Thở đi con." Ông trấn an tôi. "Ông biết điều này thật đáng sợ nhưng chúng ta có thể vượt qua nó."
Ông đề xuất chúng tôi ra khỏi thị trấn nhưng.. tôi có cảm giác mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy. Hoặc là cả thế giới đều như thế này hoặc.. nhiều khả năng.. đây là thứ gì đó dành riêng cho thị trấn này, trong trường hợp đó, chúng tôi có thể sẽ không thể rời đi như ý muốn. Thay vào đó, tôi đề nghị chúng tôi đi đón Nil từ nhà nghỉ mà anh ấy đang ở, sau đó cố gắng gặp Ryan.
Trên đường đến khách sạn của Nil.. Ông và tôi chứng kiến thêm.. cuộc tàn sát.
Chúng tôi đã chứng kiến ngôi nhà thờ địa phương mà tôi tham dự khi còn là một đứa trẻ lúc bà nội vẫn còn sống bị đốt cháy. Chúng tôi đã thấy nhiều xác chết giống như những xác chết mà chúng tôi đã xem trên TV, full HD không che. Da bị biến dạng và bết máu, xương lòi ra ở những chỗ kỳ lạ, khuôn mặt bị xé nát. Ruột gan quặn thắt của tôi buộc phải nuốt trôi cái ý nghĩ rằng tôi có thể biết những người này là ai và thay vào đó, tôi chỉ phủ nhận rằng những thi thể tôi nhìn thấy không phải bạn bè, hay hàng xóm.
Tôi đã gọi cho Nil khi chúng tôi đến khách sạn của anh ấy, nơi có vẻ như phần lớn vẫn còn nguyên vẹn. Anh ấy đồng ý gặp chúng tôi ở bãi đậu xe vì tôi điên mới thò đầu ra để giải cứu anh ấy. Tôi nổ máy xe trong khi chúng tôi đợi anh ấy vì nghĩ rằng đèn pha và đèn cabin sẽ bảo vệ chúng tôi khỏi những thứ đang lảng vảng xung quanh.. Tôi có linh cảm vì nó đã không tấn công ông hoặc tôi khi các phòng trong nhà được thắp sáng. Mất điện, khách sạn chìm trong bóng tối. Tôi không thấy lễ tân ở quầy hay bất kỳ chiếc xe nào khác trong bãi đậu xe ngoài chiếc mà tôi cho là của Nil. Tôi lo sợ rằng không biết các nhân viên đã bỏ chạy khi họ nhận ra chuyện gì đang xảy ra hay là.. điều gì khác.. và rằng Nil đang gặp nguy hiểm. Nhưng, sau năm phút, tôi thấy Nil chạy qua sảnh. Anh xông qua cửa trước. Sau đó, cách anh ta ba mươi bước, tôi thấy một trong những thứ đó đang đuổi theo anh.
Tôi cho xe chạy. Nil nhìn thấy tôi và nhảy vào phía sau xe tải. Tôi có thể nghe thấy tiếng anh ta đập vào thân xe tải qua tấm kính và hét lên "CHẠY ĐI! CHẠY ĐI!" Anh ấy không cần phải thuyết phục tôi. Ngay khi một con quái vật xé xác khác lao ra khỏi tòa nhà, chúng tôi đã tăng tốc chạy đi.
* * *
Điểm dừng tiếp theo là chỗ của Ryan, vì thực sự, tôi không biết phải đi đâu khác. Chúng tôi lái xe qua trung tâm thành phố. Không nhìn thấy bất cứ ai – cả con người hay cái gì khác. Một chiếc xe cứu hỏa đã đâm vào bốt điện thoại; và có một vài con chó chạy rông xung quanh. Thật rùng mình. Tôi ngạc nhiên vì mọi thứ đã diễn ra nhanh đến thế chỉ trong vài giờ.
Khi chúng tôi đến nhà Ryan, trời vẫn tối mịt như nửa đêm. Như tôi đã nói trước đây, anh ấy sống ở rìa thị trấn, gần một cái hồ. Gia đình Ryan có máy phát điện khẩn cấp riêng, vì Ryan sống ở vùng ngoại ô xa hơn nhà ông nội. Vì vậy, nhà của gia đình anh có đầy đủ điện, và tất cả các đèn đều sáng. Khi nghe thấy tiếng chúng tôi đến gần, Ryan chọc nòng khẩu súng săn của cậu ấy qua cửa, trước khi nhận ra tôi, ông và Nil đang tiến đến.
"Tôi đã giết một trong những thứ sinh vật đó khoảng bốn mươi phút trước." Cậu nói. "Nó ở sân sau." Ryan thay đổi ánh mắt khi nhìn thấy tôi, Nil và ông đều ướt đẫm mồ hôi và đầu tóc rối bời. Cậu ấy hẳn muốn hỏi xem chúng tôi có ổn không, nhưng lại không hỏi, vì, ừm.. ổn thế quái nào được?
"Còn gia đình Johnson - ở cuối đường?" Ông hỏi.
"Chưa thấy họ. Không ai trong chúng tôi ra khỏi nhà." Ryan nói. "Phần còn lại của thị trấn thế nào?"
"Chết tiệt." Tôi nói.
"Rồi thứ ở sân sau," Nil bắt đầu, "Nó cố tấn công cậu hay-"
"Nó có cố, nhưng không đến gần nhà được, vì tất cả các đèn đều sáng. Khi mất điện, nó gần như tóm được tôi trong khi tôi đang cố gắng bật lại điện với mẹ, nhưng may là tôi giết được."
Tôi rút điện thoại ra xem giờ. Lúc đó là 8: 08 sáng.
"Không lý nào.." Tôi lẩm bẩm, ngước lên nhìn trời. Những ngôi sao vẫn còn lấp lánh sáng, mặt trăng cũng vậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy bình minh sắp ló dạng ở chân trời. Trời cũng có thể như thế vào giữa mùa đông, nhưng mà.. vào tháng 9?
Rồi tôi nhớ ra.
SUN WILL NOT RISE. (Mặt trời sẽ không mọc)