Mấy ngày nay Cố Yên tích cóp tiền mua được một quyển thực đơn, học thực đơn làm đủ món cho Thẩm Gia Dụ ăn.
Thời gian dần trôi qua, tài nấu nướng của Cố Yên dần thấy được sự tiến bộ.
Cứ như thế đến một ngày, Cố vui vẻ bưng bát khoai tây nghiền mới khai phá được ra ngoài.
Mở cửa ra đúng lúc đối diện với người phụ nữ đang chuẩn bị gõ cửa.
Thẩm Gia Dụ sắc mặt khô vàng vẫn như mọi khi ngồi ở hàng hiên phía sau người phụ nữ, chỉ là trên khuôn mặt có thêm vệt đỏ, giống như vừa bị ai đánh.
Người kia nhìn từ đầu đến chân Cố Yên một lượt, sau đó cau mày nói, "Cô chính là người hay mang đồ ăn tới cho con trai tôi?"
Tay bê bát của Cố Yên hơi cứng lại, cô gật đầu, "Đúng là tôi."
Người kia hừ lạnh một tiếng, "Cô không cần đưa cho nó nữa, con trai tôi tôi tự quản, cô bớt xen vào việc người khác đi."
"Ai biết đồ cô đưa có vấn đề gì không cơ chứ?"
Cố Yên cũng đoán được thân phận của người phụ nữ này.
Cô ta chính là mẹ nuôi của Thẩm Gia Dụ, tên là Trần Lan Ngọc.
Cố Yên im lặng một lát.
Sau đó, cô nhẹ giọng nói, "Cô quản? Mùa đông để trẻ con mặc đồ mỏng như vậy, ăn bữa nay đã lo bữa mai, đây là cách cô làm mẹ?"
Trần Lan Ngọc không nghĩ tới Cố Yên nhìn giống như quả hồng mềm yếu đuối vừa mở miệng ra đã đâm thẳng vào tim đen của người khác, mặt cô ta đỏ lên, quay đầu nhìn xung quanh không có ai, lúc này mới nói, "Cô nói chuyện với người lớn kiểu gì thế? Ở nhà không được dạy kính trên nhường dưới à?"
Nói xong, cô ta trừng mắt nhìn Cố Yên một cái, kéo Thẩm Gia Dụ ngồi ở mép hàng hiên liền cửa phòng bên cạnh, vừa đi vừa chửi Thẩm Gia Dụ, "Đúng là cái đồ sao chổi, mày chỉ giỏi kiếm chuyện cho tao thôi!"
Thẩm Gia Dụ bị Trần Lan Ngọc mắng lại như không nghe thấy, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ.
Chỉ đến trước khi vào cửa, hắn mới quay đầu lại, mặt mày không rõ cảm xúc liếc Cố Yên một cái.
Dưới ánh nắng, đồng tử ánh lên có chút giống như hổ phách, đáy mắt lại lạnh như băng, không có độ ấm, như thể sắp đóng băng người bị nhìn trúng.
Nhưng mà cũng bởi vì cái liếc mắt này, khiến cho Cố Yên đang tức giận lập tức tỉnh táo lại.
Tiếng đóng cửa nặng nề từ cách vách truyền đến, như là nhịp trống đập vào trong lòng Cố Yên.
Cô cắn môi dưới, cảm xúc tự trách dần dâng lên.
Chính mình có thể cùng Trần Lan Ngọc tranh luận, nhưng nếu như vậy khiến Trần Lan Ngọc tức giận, người chịu tội không phải là Thẩm Gia Dụ sao?
Nhớ đến sự ngược đãi và khinh thường của bố mẹ nuôi đối với Thẩm Gia Dụ, Cố Yên thở dài một hơi.
Ở đời trước, cô từng trách bố mẹ của mình chỉ là người bình thường, không thể cung cấp cho mình một cuộc sống tốt hơn.
Nhưng cô lại không biết, có người, đang sống cuộc sống thảm hơn cuộc sống mà cô cho là bình thường cả ngàn vạn lần.
Ở một góc tối âm u thống khổ giãy giụa, dù sau này được bố mẹ ruột có thân phận hiển hách nhận về, cũng chỉ là một đêm tối khác dài hơn mà thôi.
Người lừa kẻ lọc, âm mưu trong tối hay công kích công khai.
Chưa một lần được bước ra ánh sáng, không phải là đứa bé yếu ớt này.
Nhưng là một kẻ khác. Một Thẩm Gia Dụ tàn nhẫn ác độc.
·
Từ hôm đó về sau, Cố Yên không còn thấy Thẩm Gia Dụ ở ngoài hàng hiên nữa.
Đôi khi đi mua đồ có gặp được, Cố Yên cũng bởi vì cảm giác chột dạ kì quặc không dám bước đến chào hỏi hắn.
Mãi cho đến buổi tối nọ, bố nuôi của Thẩm Gia Dụ say xỉn về nhà.
Bố nuôi Thẩm Gia Dụ tên là Ngụy Chính Khôn, là một con ma bài nghiện ngập.
Hắn suốt ngày cầm tiền trong nhà mang đi ra ngoài đánh bạc uống rượu, nếu không hết tiền về nhà đòi thì cũng không quay lại.
Nhưng khi trở về, cho dù là đối với Trần Lan Ngọc, hay là Thẩm Gia Dụ mà nói, đều là tin dữ.
Buổi tối khi Cố Yên chuẩn bị đi ngủ, cách vách truyền đến tiếng ném đồ. Giống như tiếng pha lê bị ném xuống sàn, đánh vỡ ban đêm yên tĩnh.
Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng khóc của nữ nhân trộn lẫn tiếng mắng chửi của người đàn ông, cực kỳ chói tai.
Cơn buồn ngủ của Cố Yên lập tức biến mất.
Cô lập tức vọt ra ngoài, mở cửa phòng.
Gió lạnh ngoài hàng hiên lộng lên như đang gào thét, khiến Cố Yên lạnh đến hít sâu một hơi, cùng lúc đó, tay nắm cửa của Cố Yên cũng trở nên căng thẳng.
Cửa phòng kế bên mở rộng ra, ánh đèn từ bên trong chiếu ra ngoài.
Cố Yên nhìn thấy Thẩm Gia Dụ.
Nói đúng hơn là, cùng hắn nhìn nhau.
Thẩm Gia Dụ dựa vào tường, ánh đèn nhợt nhạt dừng ở trên mặt hắn, phía sau là cái bóng vặn vẹo trải trên hàng hiên.
Nửa bên mặt hắn đều là máu.
Máu tươi chạy dọc theo gò má tinh xảo của hắn, chói mắt như đóa tường vi nở rộ mùa đẹp nhất.
Hắn nhìn Cố Yên, ánh mắt trống rỗng, khóe miệng lại nở một nụ cười mỉa mai.
Đây là lần đầu tiên Cố Yên nghe thấy giọng của hắn.
Cố Yên nghe thấy âm thanh sạch sẽ từ miệng hắn nói, "Chị sợ?"
Cố Yên nắm chặt tay, cô nhìn thấy gương mặt trắng bệch của bản thân trong mắt hắn.
Thẩm Gia Dụ nhàn nhạt nói: "Hiện tại hối hận còn kịp."
Hiện tại hối hận, giả bộ không quen biết hắn, đóng cửa phòng lại, không lo chuyện bao đồng, đem tất cả quan tâm che chở xuất phát từ lòng thương hại trước kia đều quên đi, coi như chưa từng xảy ra.
Sau khi mọi thứ tan thành mây khói, tránh xa hắn vẫn còn kịp. Thẩm Gia Dụ vừa dứt lời, tiếng bước chân nặng nề liền từ cách vách truyền đến, cùng với mùi rượu khiến người ta buồn nôn, từ từ gần lại.
Người đàn ông hung hăng quát lớn, "Thằng con hoang này, mày nghĩ trốn ở ngoài này là không bị sao nữa à?"
Hắn ta loạng choạng cầm theo chai rượu bước tới, Thẩm Gia Dụ không hề sợ, chỉ trầm mặc đối diện với Cố Yên.
Người đàn ông thấy Thẩm Gia Dụ làm lơ hắn ta, hung tợn mắng một tiếng, "Thằng con hoang này, tao đang nói chuyện cùng mày đấy!"
Ngay lúc hắn ta vung chai rượu lên đập xuống, Cố Yên đang đơ người đột nhiên chạy lại.
Cô không do dự chút nào lao tới.
Sau đó, cô ôm chặt cơ thể Thẩm Gia Dụ vào lòng.
Lông mi Thẩm Gia Dụ khẽ run lên.
Một mùi hương sạch sẽ thoang thoảng từ trên người thiếu nữ tản ra.
Ở trong nháy mắt vây quanh hắn.
Cùng lúc đó, hắn tận mắt nhìn thấy chai rượu chuẩn xác đập vào lưng Cố Yên.
Tiếng thủy tinh vỡ vụn cùng tiếng Trần Lan Ngọc thét lên vang vọng cả hàng hiên.
Rượu trắng máu đỏ quện vào nhau chảy xuống.
Đồng tử Thẩm Gia Dụ co lại, hắn nghe thấy Cố Yên nỉ non ở bên tai hắn, "Chị không hối hận đâu mà."
Nếu đã nói phải bảo vệ em, thì phải nói được làm được.
Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến người đàn ông đang say rượu lập tức tỉnh táo lại, hắn mơ màng như mới tỉnh ngủ nhìn vào vết thương trên lưng Cố Yên, cùng đống hỗn độn trên mặt đất, mặt hắn ta lộ rõ hoảng hốt, thậm chí lui về phía sau vài bước, "Cô.. Cô.."
Cố Yên cau mày chậm rãi quay đầu, nhìn Ngụy Chính Khôn vẫn chưa bình tĩnh lại, chịu đau mở miệng nói, "Vị tiên sinh này.. Nếu không muốn tôi gọi cảnh sát, không muốn bồi thường, không muốn dính tới pháp luật vì tội gây thương tích cho người khác.."
Cô nhìn hắn ta, mở miệng nói, "Thì phải làm theo những gì tôi nói."
Hàng hiên cực kỳ yên tĩnh.
Tất cả mọi người trầm mặc không nói gì.
Thiếu nữ váy trắng, máu tươi đầy đất, cùng cái ôm ấm áp.
Thẩm Gia Dụ không nghĩ tới, hình ảnh này lại trở thành cơn mộng đau đớn ngày đêm tra tấn hắn.
Khiến hắn tương tư, nhớ mãi không quên.
Khi Cố Yên khám xong trở về, Thẩm Gia Dụ đang ngồi ở trên sô pha.
Đúng vậy.
Điều kiện để Cố Yên không báo cảnh sát là Ngụy Chính Khôn và Trần Lan Ngọc phải để Thẩm Gia Dụ ở cùng cô, thời hạn là ba tháng.
Tuy rằng Trần Lan Ngọc không muốn như vậy, nhưng bị Ngụy Chính Khôn ép buộc nên đã đồng ý.
Ngay từ đầu Cố Yên đã biết, tuy nhìn Ngụy Chính Khôn ở nhà giỏi nhất là đánh vợ đánh con, nhưng thật ra là người cực kỳ sợ dính vào phiền phức, nếu thật sự gọi cảnh sát gọi, hắn chắc chắn sẽ chột dạ muốn chết.
Ba tháng tuy ngắn, nhưng như vậy là đủ rồi.
Bởi vì theo những gì Cố Yên biết, không lâu sau, bố ruột của Thẩm Gia Dụ sẽ cho người đến đón hắn trở về.
Bố Thẩm Gia Dụ tên là Thẩm Thành, nhà làm doanh nghiệp nổi tiếng ở Thủ Đô, không chỉ bản thân có gia thế hiển hách, vợ ông, chính là bà Thẩm bây giờ, cũng là tiểu thư con nhà giàu.
Còn Thẩm Gia Dụ thì là đứa con mà tình nhân của Thẩm Thành sinh ra.
Cũng gọi là con ngoài giá thú.
Tuy rằng những ngày trở về đấy không tốt hơn bao nhiêu, nhưng ít nhất sẽ không bị bỏ đói, bị đánh bị chửi.
Cố Yên vừa nghĩ, vừa cẩn thận sắp xếp lại đống thuốc, vết thương trên lưng còn chưa khỏi, khi làm hành động mạnh sẽ tác động sau đến vết thương sau lưng.
Thật ra Cố Yên có lá gan cực nhỏ, lại cực kỳ sợ đau.
Lúc ấy cô dứt khoát chạy lại bảo vệ cho Thẩm Gia Dụ, nghĩ lại cô còn không tin nổi.
Thậm chí không rõ bản thân quyết đoán như vậy, vì quá muốn được
trọng sinh, hay vì đồng tình với Thẩm Gia Dụ.
Cố Yên vừa xếp đồ vừa hỏi Thẩm Gia Dụ, "Hôm nay em muốn ăn gì?"
Từ sau khi mang hắn về nhà, hắn vẫn luôn thập phần an tĩnh, Cố Yên cũng không thèm để ý, chỉ lo chính mình nói, "Chị thử xem có thể làm bánh kem được không."
Bởi vì phải trả tiền thuốc và khám chữa bệnh, tiền tiết kiệm của Cố Yên đã chuẩn bị chạm đáy nỗi đau.
Vì thế cô đi tìm quán bánh kem gần nhà xin làm thu ngân, hơn nữa đã được chủ tiệm đồng ý, lúc rảnh có thể đi theo thợ làm bánh của tiệm để học là đồ ngọt.
Đang lúc Cố Yên mở cuốn note của mình ra, xem công thức và các bước làm bánh kem, Thẩm Gia Dụ chợt mở miệng, "Nếu chị vì thương mà đối xử với tôi như vậy, không cần thiết."
Cố Yên hơi giật mình.
Thẩm Gia Dụ hờ hững nói, "Tôi không cần, cũng không thể báo đáp chị."
Cố Yên quay đầu nhìn hắn một lúc, sau đó cười cười.
Cô thò lại gần hỏi, "Vết thương trên đầu đã tốt hơn chút nào chưa?"
Nói xong, cô vén mái tóc mềm mại của hắn lên, nhìn băng gạc trên trán phải của hắn, nhẹ giọng nói, "Bác sĩ nói mấy ngày nay không thể để nó dính nước, em phải cẩn thận một chút nha."
Độ ấm cơ thể trên tay cô đặt ở giữa cái trán lạnh lẽo của hắn.
Khiến cơ thể Thẩm Gia Dụ hơi cứng lại, nhưng né tránh như mọi khi, ngay cả lời vừa muốn nói cũng không nói nữa.
Bởi vì hắn bỗng nhiên phát hiện.
Bản thân còn tham luyến độ ấm này hơn so với mình nghĩ.
Hắn chậm rãi giương mắt, nhìn chằm chằm Cố Yên đang vì hắn kiểm tra miệng vết thương, đáy mắt có cảm xúc gì đó dần dần lắng đọng lại.