Hôm nay bầu trời của Đông Pha có một hòn thiên thạch lớn rơi xuống.
Ta đùa đấy, thiên thạch không phải rau cải muốn có là có, chẳng qua ta thấy mọi chuyện trở lên rắc rối quá, trộm nghĩ nếu có một hòn thiên thạch rơi xuống, "ầm!" một cái xóa hết rất cả mọi thứ, không phải sẽ đơn giản hơn rất nhiều sao? Tên tác giả cũng hay nói đùa như vậy.
Haizz tiếc là không thể được, thiên thạch có rơi thì cũng không giải quyết được mớ bòng bong này, con người a con người, bị bó buộc bởi nhân tính, lúc nào cũng thích tranh đấu khẳng định giá trị của bản thân, ta tự hỏi rằng sao họ không thấy mệt nhỉ? Cứ như ta làm một con vẹt vô ưu vô lo, thảnh thơi sống qua ngày không phải sẽ rất vui vẻ hay sao?
Tiếc là chuyện này cũng không thể được, bọn họ không phải ta, ta cũng không phải là bọn họ, ta là Mửa a, là vẹt hoa lợi hại nhất kinh thành này, hôm nay ta là người kể chuyện.
Hiện tại ta đang rất vui, ta vui bởi vì hôm trước ta trở về Lang phủ liền không có ai để ý đến ta nữa, ta nói thật đấy, bọn họ chắc có vấn đề gì rồi, thấy ta còn không biết ta đã trốn đi chơi. Lang đại nhân vắng nhà liên tục, không biết lão ta đi làm gì, lần nào trở về cũng mặt xám mày tro, lông mày nhíu chặt, nhìn như vừa thua bạc bị người ta lột sạch vậy, Ly Mộng tiểu thư thì gần đây rất kì lạ, người không ra ngoài mà chỉ suốt ngày ở trong phòng, còn có thỉnh thoảng lại gọi người tới chơi cùng, chỉ khác là mấy người bị gọi vào không thấy trở ra, chắc là trốn ra ngoài chơi như ta, sợ bị trách tội nên không dám về - ta đoán thế. Hôm qua Quyên nhi - người hay chăm sóc cho ta bị nàng gọi vào rồi cũng không trở lại, ta không bị quản thúc nữa rồi, ta càng rảnh dỗi, đám hạ nhân trong phủ lại càng không để ý ta, họ dạo này lúc nào cũng lo lắng sợ sệt, nói với nhau rằng cái gì mà "trong phủ hình như có yêu tinh, người liên tục mất tích!", ta chẳng tin, lão nhân gia hồi trước đã nói với ta: "trên đời không có yêu ma quỷ quái, tất thảy đều do con người tạo ra!" ta tin lời lão nhân gia cho nên không tin bọn họ.
Hây! Nói chung là chẳng ai để ý ta cả, ta lại trốn đi chơi tiếp, ta đi đâu? Dĩ nhiên là đi tìm An nha đầu, nha đầu này từ khi Bạch công tử biến mất thì tính nết thay đổi toàn bộ, không còn vui vẻ hoạt bát như trước nữa nhưng mà vẫn đối xử với ta rất tốt, ta ở với nàng vẫn hơn ở cái phủ kia, lần này ta quyết phải dong chơi cho đã đời, hừ! Tên kia xuất hiện tức là lời tiên tri của lão nhân gia sắp thành hiện thực rồi, ta sắp bận tối tăm mặt mũi, không thể tự ngược đãi mình được.
Ta lại nhiều lời, ngại quá, có điều các ngươi có thắc mắc thì ta cũng không nói ra lão nhân gia là ai với lời tiên tri của người là gì đâu, ta đã hứa với người rồi, hơn nữa ta cũng không muốn vướng vào chuyện thị phi, lão nhân gia đã bảo ta rằng ta tuyệt đối không được nhiễm nhân tính nếu không sẽ không thể bước vào thiên thư tháp được nữa, sẽ bị mê hồn trận mê hoặc, các ngươi nói xem, nếu đến người dẫn đường mà cũng bị mê hoặc bởi mê trận, từ nay đừng ai nghĩ đến chuyện vào được Thiên Thư Tháp.
Ấy! Ta lại quên mất, có lẽ vẫn còn người vào được, là Bạch công tử.
Bạch công tử a, đã xảy ra nhiều chuyện, người lúc trước còn khi dễ ta, hừ! Tuy vậy ta không trách người a, ta là một vẹt hoa rất rộng dãi. Ta không biết các ngươi nghĩ thế nào chứ ta thấy Bạch công tử rất đáng thương, tuy rằng có lúc người rất đáng sợ, ta cũng không biết nói thế nào, tóm lại là người rất ngốc, dám vào Thiên Thư Tháp mà không để ta dẫn đường nên đầu óc bị mê trận làm cho mụ mị rồi, không còn tỉnh táo nữa - ta lại đoán vậy. Thực ra mọi chuyện rất đơn giản, không cần phức tạp thế này, Bạch công tử muốn biết mọi chuyện không phải chỉ cần hỏi ta hay sao? Ta chỉ nói là ta không kể về lão nhân gia thôi chứ ta đâu có nói là ta không kể về Thiên Thư tháp? Ta đã từng dẫn một trăm hai mươi tám người tới đọc Thiên Thư rồi, dĩ nhiên ta biết một số chuyện a. Hoặc giả như người chán ghét ta không muốn hỏi thì người có thể hỏi An nha đầu mà, nha đầu này cũng rất hiểu biết, ta mới phát hiện ra chuyện này bởi vì hôm nay ta theo nàng ra ngoài thành dạo chơi, tới gặp một kẻ rất đặc biệt, bọn họ đang nói những chuyện rất thú vị.
- Đại nhân, ta thực không ngờ người tới gặp ta lại là người!
Tên mặc áo đen ngồi trước mặt An nha đầu chầm chậm nói, trên bàn là một cái bàn cờ, cờ còn chưa được hạ, cạnh đó là một thanh kiếm, một thanh hắc thạch bảo kiếm, tay hắn đang giữ lấy thanh kiếm này.
An nha đầu nhìn thanh kiếm sau đó nói:
- Nếu người tới là Dạ, ngươi sẽ giết huynh ấy?
Tên kia gật đầu:
- Để đảm bảo an toàn cho người, ta không thể không làm việc này!
Ta đã nói là thú vị mà, lúc ta đi cùng An nha đầu tới đây, ta hỏi nàng chúng ta đi đâu, nàng đã trả lời rằng ra ngoài thành gặp một người, người mà lúc trước Dạ bất chấp nguy hiểm vẫn muốn tới gặp hắn, ta lúc đó đã biết chuyện này sẽ vô cùng thú vị rồi, ấy! Mà hình như tên kia nói muốn giết Bạch công tử thì phải, ta "hừ!" một tiếng, quay mặt đi, hắn cũng giống như cái trần nhà kia, là người xấu, ta không thèm để ý hắn nữa, có điều bọn họ tiếp tục nói chuyện ta vẫn phải nghe.
- Lúc trước hắn tới đây ta đã ám chỉ hắn dừng việc điều tra lại nếu không hắn sẽ mất mạng, còn làm đại nhân cũng gặp nguy hiểm theo, hắn lúc đó không để ý lời ta nói, có lẽ do hắn không biết thân phận thực sự của ta. Ta lại nói với hắn nếu hắn còn muốn tiếp tục điều tra thì lần sau tới gặp ta, nếu hắn tới gặp ta lần này thì ta sẽ kể hết mọi thứ cho hắn sau đó giết hắn, tiếc là hắn đã nhận ra điều gì đó rồi, tự dưng biến mất như vậy, ta lại có việc để làm. Đại nhân, người đừng trách ta, lúc trước ta đã hứa với.. phụ thân của người sẽ bảo vệ người bằng mọi giá, ta đã điều tra rồi, tên
Bạch Dạ này vào
VNO phủ không phải là ngẫu nhiên, hắn còn có mục đích khác! - Tên áo đen kia nói như thế.
An nha đầu trả lời:
- Huynh ấy sẽ không làm hại ta!
Hắn đáp:
- Ta biết hắn sẽ không làm hại người, hắn cũng không có cơ hội làm hại người, nếu hắn có chút ý định nào muốn hại người thì không cần ta ra tay, sẽ có người khác thay ta làm chuyện này!
An nha đầu tiếp tục nói, giọng rất bình thản:
- Thanh long hộ vệ, một trong tứ linh ám vệ mà hoàng huynh bố trí ở bên cạnh ta sẽ làm!
Tên áo đen kia nhìn nàng, trông điệu bộ của hắn không có gì đặc biệt nhưng ta biết hắn bị bất ngờ nha, mắt hắn hơi đổi một chút, cái này lúc trước lão nhân gia đã dạy cho ta, các ngươi đừng ngạc nhiên, ta là người dẫn đường của Thiên Thư tháp, ta mà ngu ngơ ai nói muốn vào Thiên Thư ta cũng dẫn đi thì Đông Pha loạn rồi, lão nhân gia lúc trước cũng đã tính đến chuyện này cho nên đã dạy ta nhìn thấu lòng người từ ánh mắt, người nói ánh mắt là thứ khó giấu nhất trên đời vì trong đó có lòng tham và thù hận.
Ta nói lan man quá, nhìn chung là ta biết tên áo đen kia bị bất ngờ, hắn nói tiếp:
- Quả thực là có chuyện này, hoàng triều có mười một hộ vệ, bảy ngoài sáng bốn trong bóng tối, bảy người ngoài sáng tự xưng "Thất Đại Hộ Vệ", tên của bọn họ công khai chắc người cũng đã biết rồi ta không nhắc lại nữa, bốn người trong bóng tối là "Tứ Linh Ám Vệ", lần lượt là Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước, bọn họ không giống Thất Đại Hộ Vệ nhận lệnh của Thất công công và Hình bộ mà chỉ nhận lệnh của Hoàng Thượng, thân phận không để lộ ra, Thanh Long hộ vệ từ lúc người ba tuổi đã luôn theo sát người rồi, ta không ngờ là người đã phát hiện ra hắn, người biết chuyện này từ khi nào?
Giọng nói của hắn có sự truy hỏi, nghe như hỏi một cách bâng quơ nhưng ta biết hắn rất muốn tìm hiểu chuyện này, ta biết a, ta là Mửa mà, hình như An nha đầu cũng nhận ra thì phải, ta nghe nàng trả lời:
- Không có gì, ta mới biết gần đây thôi, còn nhìn thấy hắn nữa!
Lần này tên áo đen bật cười:
- Nhìn thấy? Haha! Xem ra tứ linh hộ vệ đã già cả rồi! Hắn để người nhìn thấy, không biết bây giờ còn sống hay đã chết, ta chưa có dịp so tài với người nào trong Tứ Linh Hộ Vệ cả!
An nha đầu "truy hỏi" một cách không hề giấu diếm:
- Vậy hiện tại ngươi nói cho ta biết ngươi là ai? Tại sao ngươi lại muốn bảo vệ cho ta?
Tên mặc áo đen chậm dãi nói, lần này hắn cúi mặt nhìn bàn cờ trên bàn, giấu ánh mắt đi:
- Ta đã nói với người rồi, ta nhận lời của phụ thân người!
- Ngươi là hộ vệ của Bạch triều!
Ta tròn mắt, "Bạch triều"? , An nha đầu đã biết chuyện này rồi sao? Còn tên áo đen kia nữa, hắn là người của Bạch triều? Hây! Cái này thú vị nha, các ngươi đừng thắc mắc, một lát ta sẽ giải thích cho các ngươi, giờ ta lười lắm, bọn họ còn đang nói chuyện mà, chuyện này càng ngày càng thú vị đi.
Tên áo đen kia giật mình thực sự, hắn nói:
- Người.. Cũng đã biết cả chuyện này?
An nha đầu chậm dãi nói:
- Ta biết! Hơn nữa còn đoán được phụ thân thực sự của ta là ai! Đoán được ngươi rút cục ở lại kinh thành này làm gì!
Tên áo đen kia đã run rẩy rồi, hắn nắm lấy thanh kiếm, lùi lại rồi quỳ xuống:
- Quận chúa! Cuối cùng người cũng nhớ lại tất cả mọi chuyện rồi!
Hắn gọi An nha đầu là "Quận chúa", An nha đầu bình thản, ta thì hơi ngạc nhiên, chuyện này người vào tháp thứ một trăm hai mươi bảy đã nói cho ta biết, ta lúc đó còn không cho điều người đó nói là thật.
An nha đầu nói:
- Ta không nhớ lại, lúc đó ta còn nhỏ nên không nhớ được gì, chỉ là gần đây ta mơ thấy vài chuyện, là những chuyện sắp xảy ra, một tương lai không xa, ta hiện tại tin nó là thật!
Tên áo đen kia ngẩng đầu, hắn hôm nay được một phen ngạc nhiên:
- Người.. Chưa tròn hai mươi tuổi, khả năng của người đã thức tỉnh rồi sao?
An nha đầu đáp:
- Có vẻ là như vậy!
Hắn trố mắt nhìn An nha đầu, ta thú vị nhìn An nha đầu, An nha đầu thì bình tĩnh nhìn hắn, mọi thứ cứ như vậy cho đến khi tên áo đen kia làm một cái hoàng gia lễ, tay hắn cầm kiếm đặt vào ngực, hắn nói:
- Quận chúa, nếu người đã biết tất cả mọi chuyện, xin người hãy vì phụ thân của người, vì thần dân của người mà đăng cơ lập đế, lật đổ Đỗ triều, ta nguyện vì người mà dốc hết sức lực, giúp người phục hưng lại Bạch triều, Quận chúa, khả năng của người đã được thức tỉnh rồi, chuyện này người hoàn toàn có thể làm được, ta!
Vai hắn đã run run:
- Ta đã chờ ngày này hơn mười bảy năm rồi!