Bạn được Vũ Lâm An mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 20: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (20)

Lẽ nào, anh ta đột nhiên xuất hiện, chính là vì Cam Đường.

Nghĩ tới khả năng này, cô lập tức mím chặt môi.

Đừng hòng!

Đó là con trai của cô, ai cũng đừng nghĩ cướp đi, cho dù là anh ta cũng không được.

Đinh---

Thang máy dừng lại ở tầng 56, Cam Viện sải bước lao ra thang máy, đi nhanh chóng tới trước cửa phòng Hoàng Phủ Quyết, giơ tay lên nhấn chuông cửa.

Mở cửa vẫn là trợ lý Hoàng Phủ Quyết, rất lịch sử mời cô đi vào.

Đi vào, chỉ thấy Hoàng Phủ Quyết đang ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách đang lật xem một chồng ảnh,

Cam Viện liếc nhìn một cái, lập tức nhìn thấy Cam Đường phía trên.

Hoàng Phủ Quyết nhìn nghiêng, nâng càm về phía ghế sô pha đối diện.

"Ngồi"

Hít sâu một cái, Cam Viện bước tới ngồi xuống đối diện anh ấy, ánh mắt nhìn qua mặt bàn, dừng lại ở dao gọt trái cây hai giây.

"Quản lý Cam uống gì?" Trợ lý lịch sự hỏi.

Cam Viện nhìn đối phương cười một tiếng "Làm phiền anh đến phòng ăn lầu mười lấy giúp tôi một ly cà phê đen, cảm ơn"

Trợ lý hơi ngạc nhiên.

Người này cũng quá không lịch sự rồi?

Liếc nhìn Hoàng Phủ Quyết đang bình tĩnh, trợ lý lần nữa lộ ra nụ cười.

"Được, cô chờ một chút"

Nếu như là do ông chủ của mình mời khách, đương nhiên là không thể qua loa lấy lệ.

Nhìn nghiêng, thấy đối phương đi khỏi phòng khách, một nụ cười thoáng qua trong mắt Cam Viện.

Vệ sĩ không ở trong phòng, bây giờ chỗ này chỉ có cô cùng anh ta hai người, nếu quả thật có xảy ra mâu thuẫn, một chọi một, cô hẳn không thua.

Hoàng Phủ Quyết buông hình trong tay xuống "ba ngày sau, tôi sẽ dẫn Tiểu Đường đi châu Âu"

Loại quần áo trẻ em lần này tập trung vào loại trang phục cao cấp. Các tòa nhà và đường phố cổ ở Châu Âu là nơi thích hợp chụp ảnh đường phố.

Thực sự thẳng thắn, muốn đưa con trai cô đơn giản mang đi như vậy?

Cam Viện cười nhạt "Không thể"

Đôi mắt xanh nâng lên khỏi bức hình, ánh mắt nhìn vào mặt Cam Viện, Hoàng Phủ Quyết khẽ nhướng mày.

"Lý do?"

Cam Viện nghiêng người về trước, chạm vào cái bàn uống trà nhỏ trước mặt, ngón tay không chút dấu vết đè lại dao gọt trái cây trên bàn.

"Rất đơn giản! Nó là con trai tôi, tôi ở đâu, nó liền ở đó"

Suy nghĩ hai giây, Hoàng Phủ Quyết khẽ gật đầu.

"Cô có thể đi cùng"

Cô là người giám hộ của đứa nhỏ, yêu cầu này cũng không quá đáng, đối với một đứa nhỏ mấy tuổi mà nói, đi xa nhà có mẹ đi cùng cũng là điều hợp lý.

Cam Viện không nói nên lời.

Anh ta cho anh ta là ai, còn muốn đem mẹ con cô cùng đi?

Cam Viện đan hai bàn tay lại rồi cầm lấy dao gọt vỏ trên bàn, đứng thẳng dậy "Con trai tôi không đi đâu hết"

Nhìn chăm chú Cam Viện đang hung hăng trước mặt, ánh mắt Hoàng Phủ Quyết chuyển từ hai bàn tay đang nắm chặt của cô sang mặt của cô, giọng nói có mấy phần tức giận.

"Quản lý Cam, cô có ý kiến khác đối với hợp đồng sao?"

Trên hợp đồng viết rất rõ ràng, với tư cách là người giám hộ, cô nên phối hợp với công ty và sắp xếp công việc của mình, người này có thái độ gì vậy?

Hợp đồng?

Cam Viện ngẩn ra.

Ánh mắt lướt qua mặt anh ấy, nhìn vào những tấm hình kia trên bàn trà.

Bối cảnh và ánh đèn trên tấm hình đều vô cùng tinh tế, cũng không giống như là chụp lén, nhìn giống như là ảnh thử sức, chẳng lẽ là con trai cô ký hợp đồng với công ty quần áo trẻ em nhà anh ta?

Không thể nào, hôm nay lúc làm việc, cô cố ý điều tra chi tiết công ty đó, cũng không có quan hệ với tập đoàn HF..

"Bah"

Một âm thanh vang lên phát ra từ cửa phòng vệ sinh đối diện theo đường chéo, sau đó chính là tiếng nước chảy xiết.

Hai người đồng thời sửng sốt hai giây, sau đó Cam Viện nhanh chóng bỏ con dao gọt trái cây xuống, đi tới phòng vệ sinh, ánh mắt lướt qua con dao gọt trái cây trên bàn uống trà, Hoàng Phủ Quyết cũng đứng lên đi tới.

Chạy nhanh tới trước phòng vệ sinh, Cam Viện đưa tay kéo cửa phòng ra.

P/S: Chưa gì đã cầm dao thủ sẵn rồi, nữ 9 cũng hung thiệt :3
 
Chỉnh sửa cuối:
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 21: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (21)

Cửa phòng mở ra, một cột nước lạnh như băng xông tới mặt, phun lên trên mặt cô, may mà có kính ngăn lại, nước mới không phun vào mắt, những chỗ khác đều không tránh khỏi bị ướt.

Mặc kệ nước trên người, Cam Viện xoay mình vọt vào phòng vệ sinh, qua vết nước đọng trên cửa kính, chỉ thấy vòi công tắc bên trong phòng vệ sinh không biết bị trục trặc chỗ nào, lúc này giống như suối nước phun trào.

"Chết tiệt"

Chửi nhỏ một tiếng, cô xoay người xông về bồn rửa tay, chuẩn bị tắt van nước, người vừa mới xoay lại, thì thấy một bóng người cao lớn trước mắt.

Cô bất ngờ không kịp đề phòng, người lập tức đụng vào người đối phương.

Hơi thở quen thuộc phả vào mũi, cô theo bản năng đưa tay chống lên người đối phương, muốn né về phía sau, cánh tay vừa mới nâng lên, hai cổ tay đã bị lòng bàn tay ấm áp nắm lấy.

Một giây sau, lưng đã dán lên bức tường lạnh lẽo trong phòng vệ sinh.

Hai tay bị đối phương nắm lên đỉnh đầu đè lại, Cam Viện theo bản năng cong đầu gối phải lên muốn đánh trả, chân mới vừa cong lên lại lần nữa thu lại, thu hồi lại ánh mắt tàn khốc, lộ ra vẻ hoảng sợ như một phụ nữ thông thường.

"Hoàng Phủ tiên sinh, ngài.. ngài làm gì vậy?"

Nếu như nói anh ta chỉ vì hợp đồng, như vậy liền chứng minh, anh ta còn không biết chuyện gì, cô làm sao có thể bộc lộ bản thân.

Dùng cả người đem cô đè trên tường, nâng tay phải lên, Hoàng Phủ Quyết lấy chiếc kính đen trên mặt cô xuống.

Tóc cô sớm đã bị ướt, những sợi tóc lộn xộn dính trên cái trán trắng nõn đầy đặn, đôi mắt vốn luôn được che bởi cặp kính rộng, vào lúc này không còn bị cản trở lộ ở trước mắt của anh ấy.

Đôi mắt chứa mấy phần sợ hãi, trong con ngươi đen láy hiện lên bóng dáng của anh ấy.

Cùng anh ấy trực tiếp đối mặt, Cam Viện có chút chột dạ, lập tức thu hồi ánh mắt muốn cúi mặt xuống, người đàn ông này luôn thông minh hơn người, cô nhất định phải cẩn thận nhiều hơn, mới có thể không để lộ ra sơ hở.

Cô mới vừa cúi đầu xuống, ngón tay người đàn ông đã đưa tới, nắm lấy cằm cô, nâng mặt cô lên và bắt cô nhìn thẳng vào mắt anh ấy.

"Làm sao, không dám nhìn tôi?"

Cam Viện trầm mặt giãy dụa, làm ra vẻ tức giận cùng hốt hoảng.

"Hoàng Phủ tiên sinh, xin ngài hãy tôn trọng một chút, nếu như ngài tiếp tục như vậy, tôi sẽ gọi người tới"

Người đàn ông siết chặt ngón tay trên cằm cô, khuôn mặt tuấn tú cúi xuống tiến đến gần cô.

Giữa không trung, nước vẫn phun ra như cũ, tóc tai quần áo của anh ấy cũng đều bị ướt.

Khuôn mặt hai người gần kề nhau, cô có thể thấy rõ ràng giọt nước như ngọc trên hàng mi dài màu nâu vàng của anh.

Giọt nước từ tóc ngắn chảy xuống, trượt qua sống mũi thẳng tắp, và rơi xuống gò má cô.

Giọt nước lạnh như băng, nhưng hơi thở người đàn ông lại nóng hổi.

Trên da lập tức nổi lên một tầng da gà, gò má ửng đỏ, Cam Viện hơi thở căng thẳng, nhịp tim cũng theo đó mà mất kiểm soát.

Cô ra sức giãy giụa "Anh buông tôi ra, buông tay a.."

Cánh tay người đàn ông như cái kìm sắt, không thể thoát ra được.

Đối diện với ánh mắt của cô gần trong gang tấc, đôi mắt màu lam của Hoàng Phủ Quyết nhìn sâu vào đôi mắt cô.

"Đêm hôm đó vào sáu năm trước, có phải là em không?"

Giọng của anh ấy, là hỏi tựa như, điều này nói rõ anh ấy thực sự còn không xác định được chuyện này.

Cam Viện trong lòng buông lỏng một cái "Tôi không hiểu anh đang nói gì, Hoàng Phủ tiên sinh nhận sai người rồi"

Ngón tay trên cằm càng siết chặt, khuôn mặt cô bị buộc nâng lên, đầu môi cọ vào cằm anh ấy.

Người đàn ông nhìn cô đầy áp bức, trong giọng nói lộ ra mấy phần giễu cợt.

"Vậy em đang lo lắng điều gì?"


**Thôi, mình quyết định thống nhất cô - anh ấy luôn, chứ lúc này lúc kia mình đọc cứ thấy lộn xộn. Dù dịch không sai nhưng đọc lại không hay, nên giờ mình dịch thống nhất vậy nha. Hy vọng các bạn đọc thông cảm cho những thiếu xót của mình.

P/S: Rồi, anh có vẻ nhân ra chị rồi, không biết là chap sau sẽ thế nào đây! Chúc các bạn đọc một buổi tối tốt lành <3
 
Chỉnh sửa cuối:
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 23: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (23)

Gò má Hoàng Phủ Quyết tránh né, xẹt qua lòng bàn tay cô, lại không tránh được ngón tay cô, một bên gương mặt đẹp trai liền có ba dấu ngón tay đỏ tươi.

Lần đầu tiên trong đời liền bị người đánh mặt, trên mặt cảm giác đau rát, Hoàng Phủ Quyết trong nháy mắt liền tức giận.

Một tay đè thân thể cô lại, tay phải liền giơ đến không trung, không đợi bàn tay anh ấy rơi xuống, Cam Viện đã tức giận nói.

"Bỏ tay ra"

Tay phải cứng ở giữa không trung, Hoàng Phủ Quyết lúc này mới chú ý tới, dưới tay trái tràn đầy mềm mại.

Áo khoác của cô đã bị bung ra, áo sơ mi cũng đã ướt đẫm, bởi vì động tác vừa rồi, áo ngực đã sớm rời khỏi vị trí đúng của nó, giữa ngực cùng bàn tay anh ấy chỉ còn cách một tầng áo sơ mi mỏng ướt đẫm.

Anh có một giây phân tâm, quả đấm của Cam Viện đã vung tới, một đường quyền đẹp rơi mạnh mẽ vào bên trái, không khách khí đánh lên cằm của anh.

Tay trái thuận tiện nắm lấy cà vạt anh, dùng lực mạnh, nắm lấy cơ hội, xoay mình đứng dậy.

Người đàn ông lần nữa đè cô lại, đem cô đè ở trên sàn, một tay đè bả vai cô lại, một tay khác đưa tới, nắm lấy eo váy của cô, dùng sức xé ra.

Cảm giác khoảnh khắc chiếc váy trên người bị nới lỏng, Cam Viện liền sững người.

Xong rồi!

Trốn sáu năm, rốt cục vẫn là không tránh khỏi.

Chiếc váy trên người bị nới lỏng, vòng eo của cô lập tức hiện ra ở trước mắt.

Làn da ngọc ngà, vòng eo quyến rũ, quần nhỏ ren đen bên trong lúc ẩn lúc hiện.. Bộ dáng kia, cũng khiến cho mạch máu của cả đám đàn ông căng phồng.

Nhưng mà, khi nhìn thấy vòng eo trắng trẻo và xinh đẹp không chút loang lổ của cô, Hoàng Phủ Quyết sững người vì thất vọng.

Anh nhớ rất rõ ràng, trên eo cô ấy có một hình xăm to bằng lòng bàn tay, dù có tẩy sạch hình xăm cũng không để lại dấu vết.

Chẳng lẽ là anh thật sự nhận lầm người?

"Tiên sinh"

Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, trợ lý cùng vệ sĩ xông vào.

Trong phòng vệ sinh, nhìn thấy Hoàng Phủ Quyết, đè Cam Viện váy áo xốc xếch ở dưới thân, Hoàng Phủ Quyết đang nắm lấy váy của đối phương, tất cả mọi người đều bị sốc.

Ai cũng biết vị này của bọn họ luôn không gần phụ nữ, việc thường làm nhất của bọn họ là nghĩ biện pháp kéo những người phụ nữ đang muốn lên giường của anh đi, vậy mà anh lại..

Mọi thứ trước mắt quá mức mập mờ, cũng khó trách cấp dưới của anh ấy suy nghĩ nhiều.

"Cứu mạng, cứu mạng"

Cam Viện hét lớn.

Hoàng Phủ Quyết tỉnh táo trở lại.

"Ra ngoài!"

Mọi người không dám ở lại, lập tức cùng nhau ra khỏi cửa, trợ lý quan tâm giúp anh ấy đóng cửa lại, hoàn toàn không để ý đến tiếng kêu cứu của Cam Viện.

Nhìn vòng eo của Cam Viện trong hai giây nữa, Hoàng Phủ Quyết buông cô ra, đứng dậy.

Biết rằng những người này chỉ nghe lời anh ấy, Cam Viện cũng không tốn sức để kêu cứu nữa, chỉ từ từ đứng dậy, lén nhìn dáng vẻ người đàn ông trong gương.

Phản ứng của anh có chút không đúng, phát hiện ra là cô, anh không phải nên tức giận sao?

Người này vẻ mặt đó là gì, nhìn có vẻ là thất vọng.

Đứng tại chỗ nhìn Hoàng Phủ Quyết bước ra khỏi phòng vệ sinh, Cam Viện nhướng mày, quay về phía gương, nâng khăn tắm trên người lên, trên lưng một mảnh trắng nõn.

Thảo nào mà anh chàng đó lại để cô đi, hóa ra là như vậy.

Cô nhếch môi cười thầm, trong lòng thầm thở phào, thật nguy hiểm!

Cửa phòng bị gõ, Cam Viện tiện tay kéo khăn tắm quấn quanh người, bước tới kéo cửa ra.

Ngoài cửa, là trợ lý của anh, cầm một bộ quần áo thể thao nam được gấp gọn gàng.

"Đây là tiên sinh nhờ tôi đưa cho ngài." Trợ lý nhìn lướt qua mái tóc rối tung của cô, ngón tay nâng lên, đưa qua một tờ chi phiếu, "Ngài cũng cầm tờ chi phiếu này, coi như là bồi thường cho ngài.. Chuyện ngày hôm nay ngài quên được thì tốt"


**Nam 9 chỉ muốn nhìn hình xăm thôi nha mn, mn đừng nghĩ oan cho ảnh: 3.
 
Chỉnh sửa cuối:
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 24: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (24)

Xem ra người này thường xuyên làm loại chuyện này, trợ lý đều xử lý thông thạo việc này.

Cam Viện nhìn lướt qua chi phiếu trên tay anh ta.

"Người đàn ông đó đâu?"

"Tiên sinh đang ở trong phòng"

Cái thế giới này là của anh sao?

Anh muốn thế nào là được thế đó, sau đó tùy tiện đưa một tờ chi phiếu đuổi đối phương đi?

Đẩy người trợ lý trước mặt ra, Cam Viện sải bước ra khỏi phòng vệ sinh, đi thẳng đến cửa phòng ngủ chính.

"Tiểu thư!"

Khi trợ lý đến ngăn cản thì đã quá muộn, Cam Viện đã đẩy cửa phòng ngủ chính ra.

Bên trong cửa, Hoàng Phúc Quyết vẫn mặc bộ đồ ướt sũng kia, đứng trước cửa sổ, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.

Nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra, anh ấy chỉ coi là trợ lý đi vào, không hề quay mặt lại, chẳng qua là không vui nói ra hai chữ.

"Đi ra ngoài!"

"Tiểu thư Cam"

Trợ lý nắm lấy cánh tay của Cam Viện, anh ta đã đi theo Hoàng Phủ Quyết được mấy năm, đương nhiên cũng hiểu tính khí của anh ấy, chỉ cần nghe giọng điệu của anh ấy là biết vị này tâm tình đang rất tệ, đây không phải là lúc đi trêu chọc anh ấy.

' "Tránh ra"

Cam Viện hất cánh tay của trợ lý ra, đôi giày ướt giẫm lên thảm Ba Tư đi tới chỗ Hoàng Phủ Quyết.

Nghe thấy giọng nói của trợ lý, Hoàng Phủ Quyết quay lại, nhìn chăm chú vào Cam Viện đang bước vào, ánh mắt liếc qua khuôn mặt với mái tóc ướt của cô, anh ấy hơi nheo mắt.

Lúc này cảm xúc của anh đã bình tĩnh hơn rất nhiều, lần đầu tiên trong đời anh làm như vậy với một người phụ nữ, anh biết rằng mình nên xin lỗi về những gì đã xảy ra vừa rồi.

"Chuyện vừa rồi.."

Trước khi anh nói ra câu "Thật xin lỗi", Cam Viện đã trầm giọng mở miệng nói.

"Lập tức chấm dứt hợp đồng với con trai tôi!"

Khi lời xin lỗi của bị chặn lại, sự kiêu ngạo và sự bá đạo trong xương của anh ta ngay lập tức trỗi dậy, lần nữa chiếm lấy suy nghĩ của anh ta.

"Không được"

Anh ấy gần như đã tìm kiếm khắp nơi trên thế giới để tìm một đứa bé trai phù hợp như Cam Đường, sản phẩm sắp tới sẽ sớm đưa ra thị trường, một người mẫu tốt như vậy anh ấy sẽ không buông tay.

Cam Viện hừ lạnh, "Hoàng Phủ Quyết, anh nghe cho rõ, tôi đang yêu cầu anh, không phải cầu xin anh"

"Không được!"

Giọng điệu của người đàn ông cố chấp đến mức không có một chút nào có thể thay đổi được.

Cam Viện nghiến răng nghiến lợi, "Nếu như anh từ chối, tôi sẽ nói cho toàn thế giới biết, anh muốn cưỡng hiếp tôi!

Uy hiếp anh sao?

Đôi mắt màu lam khẽ nheo lại, sắc mặt Hoàng Phủ Quyết càng phát ra u ám.

" Tùy ý cô "

Tên khốn này, Cam Viện muốn cắn nát hàm răng.

" Được rồi, chờ xem! "

Xoay người, cô sải bước đi về phía cửa.

" Tiểu thư Cam! "Người trợ lý vội vã đuổi tới, ngăn cô lại trước khi cô đi ra ngoài." Tiểu thư Cam, tôi rất xin lỗi vì những gì đã xảy ra vừa rồi. Tôi thay mặt ngài công tước tiên sinh xin lỗi ngài. Nếu ngài nghĩ con số trên tờ chi phiếu số lượng ít, chúng ta có thể thương lượng lại.. Về những gì ngài vừa nói, tôi vẫn đề nghị ngài không nên làm điều này, vì nó sẽ không có lợi cho ngài.. Ngài hẳn nên rõ ràng là, báo chí sẽ không tin khi ngài không có bằng chứng nào. Tôi nghĩ ngài công tước chẳng qua chỉ là nhất thời bị kích thích, tiểu thư Cam.. Xin hãy tha thứ cho ngài ấy lần này được không? "

Những lời này nghe như thuyết phục, nhưng bên trong lại lộ ra ý up hiếp.

Cam Viện chế nhạo," Trợ lý tiên sinh thường xuyên làm loại chuyện như vậy sao? "

Trợ lý cũng than trong lòng, thật ra đây tuyệt đối là lần đầu tiên.

" Tôi tin rằng tiểu thư Cam là một người thông minh. Hoặc, nếu cô có bất kỳ yêu cầu nào khác, cô cũng có thể nói ra. "

" Được rồi, tôi có thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra. "Cam Viện nhìn chằm chằm vào mặt anh," Tuy nhiên, tôi yêu cầu anh chấm dứt hợp đồng với con trai tôi là Cam Đường."

Mặc dù lần này Hoàng Phủ Quyết không nhận ra cô, nhưng thời gian sau, cô không hy vọng cô và con trai cô có nảy sinh một chút quan hệ gì với anh.


**Trợ lý thiệt là khổ không nói được :D
 
Chỉnh sửa cuối:
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 25: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (25)

Đêm dài lắm mộng*, ai dám đảm bảo, lần tới cô có thể hay không lộ ra chân tướng*

"Cái này.." trợ lý cau mày khó xử "Tôi không thể bảo đảm, nhưng là.. Tôi có thể đồng ý với ngài, cố gắng cùng ngài công tước khai thông* một chút."

Khai thông cái rắm!

Với tính khí của tên kia, anh chắc chắn không thể chấm dứt hợp đồng với Cam Đường.

"Tùy ý các người, tóm lại là.. Con trai tôi sẽ không hợp tác với các người nữa!"

Bỏ lại câu nói này, Cam Viện đóng sầm cửa lại rời đi.

Trợ lý nhìn quần áo trong tay cùng tờ chi phiếu, bất lực lắc đầu.

Tiên sinh nhà mình cũng thiệt là, bao nhiêu quý cô chủ động dâng hiến anh cũng không để ý tới, chỉ cần anh ngoắc ngoắc tay, người phụ nữ muốn cùng anh lên giường có thể hơn nửa vòng trái đất.. Vị này lại cố chấp cưỡng bức, đối tượng còn là một phụ nữ đã sinh con, khẩu vị này quả là.. đặc biệt!

* * *

* * *

Miễn cưỡng đem quần áo sửa sang lại, Cam Viện tiện tay vén mái tóc ướt lên đỉnh đầu, kéo dài khăn tắm quấn lấy người của mình, nhớ tới dáng vẻ mới vừa rồi của tên kia, lại u ám một trận.

"Yo!" Cách đó không xa có một giọng nói âm dương quái khí của một người phụ nữ, "Quản lý Cam, đây là muốn ai chơi **** vậy?"

Buông xuống khăn tắm ở trên mặt, Cam Viện nhìn chăm chú vào Lưu Sướng đang đứng trước cửa thang máy.

"Tôi không rảnh như quản lý Lưu." Rút micro không dây trên người ra, nhìn thấy đầu giây bị đứt đoạn, cô cau mày nhìn Lưu Sướng, "Thông báo cho bộ phận Kỹ thuật rằng phòng tổng thống đang có nước chảy, rồi lập tức đi tới sửa chữa ngay."

Chuyện liên quan đến công việc, Lưu Sướng cũng không dám thờ ơ, lập tức đem micro không dây đeo lên rồi ra lệnh. "Bộ phận kỹ thuật hả, tôi là Lưu Sướng, lập tức bố trí người đi sửa chữa phòng vệ sinh giúp Hoàng Phủ tiên sinh. Bây giờ, ngay lập tức!" Thả nút liên lạc nội bộ, Lưu Sướng nhìn chăm chú cười nhạo Cam Viện, "Trước đó tôi đã sớm nói rằng quản lý Cam không thích hợp quản lý phòng tổng thống, ai.. có người thật là tự đi tìm khổ"

Cửa thang máy mở ra, Cam Viện định bước vào thang máy, nhưng khi nghe thấy điều này, cô ấy dừng chân lại một chút rồi lùi lại.

Bây giờ là giờ làm việc, người này rãnh rỗi không có việc làm sao, chạy đến lầu 56 làm gì?

"Cô.." Đón nhân ánh mắt của cô, Lưu Sướng theo bản năng lùi lại một bước, "Cô nhìn tôi làm gì?"

Vừa rồi, sự việc xảy ra đột ngột, hơn nữa dây dưa cùng Hoàng Phủ Quyết, cô chỉ lo ứng phó tên kia cũng không có suy nghĩ nhiều, bây giờ thấy Lưu Sương, Cam Viện ngay lập tức nhận ra rằng vấn đề này không hề đơn giản.

Bởi vì cô không muốn tiếp xúc trực tiếp với Hoàng Phủ Quyết, ngoài việc sắp xếp người đến kiểm tra phòng mỗi ngày, cô sẽ tự mình kiểm tra phòng sau khi anh đi ra ngoài mỗi ngày, tùy thời đều vào kiểm tra phòng, lớn như điều hòa không khí tới khăn trải giường, rồi nhỏ như bày biện khăn giấy, không có bất cứ việc gì.

Tất cả các đường ống nước và công tắc trong khách sạn đều được làm bằng vật liệu tốt nhất, đặc biệt là phòng tổng thống được bảo dưỡng định kỳ hàng tháng, làm sao đường ống nước đột ngột bị hỏng được?

Cam Viện lạnh lùng nhìn cô ta chăm chú, "Cô động tay động chân đúng không?"

"Cô đang nói bậy bạ gì đó!" Lưu Sướng cao giọng che đậy sự chột dạ của mình, "Tôi.. tôi cái gì cũng chưa từng làm"

"Phải không?" Cam Viện bước lại gần cô ta, "Vậy làm sao cô biết ống nước trong phòng vệ sinh chảy nước?"

"Tôi.." Vẻ hoảng sợ thoáng qua trên khuôn mặt Lưu Sướng, và chốc lát lại bình tĩnh, "Đó là những gì tôi suy đoán ra, phòng chảy nước, ngoài phòng vệ sinh ra thì còn có thể là nơi nào nữa? A.. cô làm gì vậy.. Buông tay!"

Cam Viện mặc kệ cô ta, chỉ nắm lấy cánh tay của cô ta và kéo cô ta vào phòng vệ sinh, khóa cửa lại, và cô tiện tay đem đối phương đẩy vào.

"Nếu không muốn tôi tố cáo với Lý tổng, liền cẩn thận nhớ lời tôi nói từng chữ một." Ôm lấy cánh tay, cô từ cao nhìn xuống, chăm chú nhìn Lưu Sướng đang ngã ngồi trên sàn. "Đây là lần cuối cùng, đừng lần nữa nhắm vào tôi, nếu không.. Cô sẽ không biết cô chết như thế nào đâu!"

*Đem dài lắm mộng: Là để lâu thì xảy ra nhiều vấn đề.

*Lộ ra chân tướng: Trong câu này ý của CV là sợ mình gặp HPQ nhiều sẽ để lộ ra nhiều sơ hở rồi anh sẽ biết được sự thật.

*Khai thông: Là cởi mở, thông suốt.
 
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 26: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (26)

Lưu Sướng từ trên mặt sàn đứng dậy, "Tôi.. tôi không có!"

"Thật không?" Cam Viện khoanh tay, "Vậy thì.. có muốn hay không tôi nhờ Lý tổng đi kiểm tra camera giám sát ở tầng 56"

Mặt Lưu Sướng lập tức tái nhợt.

Đem biểu tình cô ta thu vào trong mắt Cam Viện nhếch môi cười nhạt.

"Cởi quần áo!"

Người phụ nữ trước mặt lạnh như băng như Tula, từ trên cao nhìn xuống nhìn chăm chú cô ta, như một vị thần đang nhìn xuống một con kiến hôi, trong lòng theo bản năng sinh ra sợ hãi, Lưu Sướng sợ sệt co người lại.

"Cô.. cô định làm gì?"

Cam Viên vứt khăn tắm sang một bên, thuận tay xé quần áo ướt đẫm trên người ra.

"Cô nói xem?"

Nếu bị người nhìn thấy như vậy thật sự là mất hết thể diện, quan trọng nhất là trở về văn phòng bị con trai nhìn thấy, đứa nhỏ nhất định sẽ nghi ngờ, và cô cũng không thể cho cậu một lời giải thích hợp lý được.

Đang lo không có quần áo để thay, người này liền chủ động đưa tới cửa, cô làm sao không cảm kích?

Lưu Sướng đã sớm bị cô làm cho sợ hãi, lúc này mới nhận ra được ý đồ thực sự của cô, tuy rằng trong lòng không tình nguyện, nhưng cô vẫn run rẩy cởi cúc áo ra, đem áo khoác đưa đến trước mặt Cam Viện.

Đưa tay cầm lấy áo khoác của cô ta, Cam Viện khẽ nhướng mày.

"Phần còn lại còn muốn tôi giúp sao?"

Lưu Sướng không còn cách nào khác, lại cởi áo sơ mi và váy ra, Cam Viện không khách khí nhận lấy bộ đồ mặc lên người, liếc nhìn ngực cô ta rồi bật cười.

"Nhét nhiều túi nước vào như vậy, không sợ bị chảy nước hả?"

Mặt Lưu Sướng lập tức đỏ bừng, cô vóc người cao gầy nhưng mà ngực lại lép, muốn tôn dáng thì áo ngực càng phải dày và phải nhét thêm vào các túi nước.

Trước gương sửa sang lại quần áo, Cam Viện nhìn mình trong gương một chút, hơi nhíu mày, trên quần áo hiển nhiên có mùi nước hoa khiến cô có chút khó chịu.

Cam Viện theo thói quen giơ tay đẩy kính của mình, lúc này cô mới nhận ra rằng không có gì trên mặt mình - chiếc kính trước đó đã được Hoàng Phủ Quyết lấy xuống, và bỏ quên trong phòng tắm của anh ấy.

Nghĩ đến người đàn ông kia, Cam Viện lần nữa cau mày, quay mặt lại, nhìn Lưu Sướng mặt đầy vẻ luống cuống đang lấy tay che ngực, trong mắt cô lóe lên một màu sáng, "Bây giờ, mặc quần áo vào đi cáo trạng tôi!"

Lưu Sướng ngẩn ra, sau đó rồi vội vàng xua tay, "Quản lý Cam yên tâm, tôi.. chắc chắn sẽ không đi"

Cam Viện bước tới, "Tôi để cho cô đi!"

Lưu Sướng nhìn cô khó hiểu, "Cô.. để cho tôi đi?"

"Đúng vậy!" Cam Viện xoay người bước tới mở cửa, lại thu lại chân quay mặt nhìn sang mỉm cười với Lưu Sướng, "Cáo trạng phải ác một chút, loại chuyện này cô không phải là người am hiểu nhất sao? Hãy nhớ nhanh một chút, một lát tôi còn đưa con trai tôi đi dạo phố."

Chuyện lần này, có thể lớn có thể nhỏ, Lưu Sướng đi tố cáo cô, cô liền có thể thuận tay đẩy công việc của mình trong phòng tổng thống đi, như vậy thì không cần phải phục vụ vị kia nữa rồi.

Rắc rối nhất bây giờ là Tiểu Đường, để khiến cậu từ bỏ việc làm người mẫu tựa hồ không dễ dàng.

Xét cho cùng, đứa trẻ này không dễ dỗ dành như đứa trẻ khác khác, nếu cô không tìm được lý do thích hợp sẽ dễ khiến cậu nghi ngờ.

Cô đi thang máy xuống tầng dưới và đi bộ đến văn phòng của mình, cô cũng đang suy nghĩ lý do thích hợp.

Trở lại phòng làm việc, cô nhìn thấy Tiểu Đường đang ngồi trên sô pha đọc sách, cô hít nhẹ một hơi rồi lộ ra vẻ mặt vui vẻ.


"Tiểu soái ca, đói bụng không?" Đứa nhỏ ngẩng mặt lên nhìn cô một cái, lông mày nhỏ khẽ nhíu lại.

"Mẹ, quần áo của mẹ bị sao vậy?"

Cam Viện không nói nên lời.

Đúng là tiểu yêu tinh mà, quả nhiên là vẫn bị cậu nhìn ra.
 
Chỉnh sửa cuối:
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 27: Tôi muốn cô ấy phục tôi (27)

"Không phải con nói quần áo của mẹ xấu sao, cho nên mẹ lại đặt mua một bộ đồng phục mới nữa." Cam Viện xoay người một vòng, "Thế nào, không tệ phải không?"

Đứa nhỏ nhìn cô từ trên xuống dưới. Nhảy xuống, đi đến trước mặt cô, hít mũi một cái.

"Đây là quần áo của người phụ nữ kia, con còn nhớ mùi nước hoa của cô ta."

Được rồi!

Đây chính là chỗ xấu của việc con trai quá thông minh, muốn nói dối đều rất khó khăn.

"Thực ra là quần áo.."

Điện thoại trên bàn đúng lúc vang lên, Cam Viện lập tức bước nhanh tới, kết nối điện thoại, liền nghe thấy âm thanh của tổng giám đốc Lý, "Cam Viện, cô hãy đến phòng làm việc của tôi ngay lập tức."


Lưu Sướng này, năng suất làm việc thiệt là quá nhanh "

Cam Viện cúp điện thoại" Con trai, đợi mẹ trở về sẽ giải thích cho con. "

Đến phòng làm việc của tổng giám đốc Lý, Cam Viện cũng không nhìn thấy Lưu Sướng, mà nhìn thấy trợ lý của Hoàng Phủ Quyết đang ngồi trên ghế sô pha, tổng giám đốc Lý đang cúi người châm trà cho đối phương.

Người này chẳng lẽ cũng tới tố cáo sao?

Cũng tốt, cũng đỡ tốn công cô viết đơn từ chức để không làm công việc này.

" Cam Viện cô đến rồi! "Tổng giám đốc Lý quay đầu nhìn thấy cô, lập tức cười vẫy tay với cô," Nào, ngồi đi! "

Này.. có chút không đúng.

" Tổng giám đốc Lý, ngài.. "

" Trợ lý đã giải thích với tôi chuyện trước đó rồi, ông Hoàng Phủ uống nhiều liền nhận sai người, mới xem cô như là người quen của anh ấy, đối phương đây là tới nói lời xin lỗi "Tổng giám đốc Lý khẽ nháy mắt với cô" Chút chuyện nhỏ này, cô nói.. có phải hay không? "

" Cô Cam "Trợ lý mỉm cười đứng lên," Chúng tôi xin lỗi vì đã gây tổn thương cho cô. Vậy nên.. ngài Hoàng Phủ đã quyết định mời cô với con trai cô ăn cùng nhau ăn cơm tối nay. "

" Xin lỗi, tôi không rảnh. "

Cam Viện không có tiếp nhận, điều sáng suốt cô nên làm là nhân cơ hội này phủi sạch sẽ quan hệ với đối phương.

" Ngài trợ lý, đừng hiểu lầm, ý cô ấy nói là buổi tối còn phải tăng ca. "Tổng giám đốc Lý nháy mắt với cô, rồi cười nói:" Thôi, tối nay tôi sẽ sắp xếp người thay ca cho cô, cô bây giờ tan làm rồi đi chuẩn bị một chút, cùng ăn cơm với ông Hoàng Phủ. "

Cam Viện nhíu mày" Tổng giám đốc Lý.. "

" Tiểu Viện! "Tổng giám đốc Lý nắm tay cô không cho cô cơ hội nói:" Tôi biết cô luôn xem công việc là chính. Tuy nhiên, ngài Hoàng Phủ đã có lòng như vậy, làm sao chúng ta có thể phụ lòng ngài ấy như vậy. Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, hôm nay cô nghỉ làm sớm, về thay quần áo, và chuẩn bị đi. "

Trợ lý cười nói," Vậy.. một tiếng nữa, tôi sẽ đến đón hai người. "

" Được, cứ như vậy đi "

Không đợi Cam Viện trả lời, tổng giám đốc Lý đã vội vàng đồng ý thay cô, và tươi cười đưa trở lý ra cửa.

Cam Viện nhìn người trợ lý đang đi xa dần, vẻ mặt bất lực không biết phải làm sao," Tổng giám đốc Lý, tôi thực sự có việc phải làm tối nay. "

" Cam Viện! "Tổng giám đốc Lý quay lại với vẻ mặt đau khổ," Tôi biết, chuyện này khiến cô chịu ấm ức. Nhưng người kia thật sự chúng ta đắc tội không nổi, coi như là tôi cầu xin cô, chỉ cần cô phục vụ tốt, tôi sẽ lập tức cho cô phụ trách công việc của phòng tổng thống, được không? "

Cam Viện vẻ mặt bình thường," Tổng giám đốc Lý, ông cũng biết đấy, tôi không quan tâm đến chức vụ. "

" Tôi biết, nhưng cô cũng nên suy nghĩ cho tôi một chút. Hiện tại tôi đang ở thời kỳ quan trọng để thăng chức. Cam Viện, cô thử hỏi lương tâm cô rồi nói xem, ngày thường tôi đối xử với cô như thế nào? "Tổng giám đốc Lý thở dài, tỏ vẻ bất lực không biết phải làm sao" Cô cũng biết, bây giờ là thời kỳ quan trọng để tôi thăng chức. Tôi đã ở vị trí này mười năm rồi. Lần này có thể là cơ hội cuối cùng của tôi. Coi như là tôi cầu xin cô, được không?"
 
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 28: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (28)

Cam Viện không nói nên lời.

Khách quan mà nói, Lý tổng đối với cô không tệ, bởi vì cô là một người có con cái nên khó tránh khỏi sẽ có chút ảnh hưởng đến công việc, nhưng ông luôn khoan dung, không tính toán với cô, và ông bỏ qua những lời bàn tán, đưa cô từ một nhân viên dọn phòng bình thường lên chức vụ này.

"Đừng lo lắng, chỉ là ăn cơm thôi, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì khác đâu, nếu anh ta còn dám đối với cô như vậy, tôi cũng sẽ không đồng ý." tLý tổng mặt khẩn cầu nhìn cô, "Cam Viện, Tiểu Viện.. Xin cô, hãy giúp tôi lần này, được không?"

Cấp trên đang xem xét một vị tổng giám đốc khách sạn phù hợp, Lý tổng là người có tiềm năng nhất. Trong thời gian này, ông ấy đã rất nỗ lực thể hiện. Nếu vị gia này không hài lòng, khiếu nại với sếp, sự thăng chức của ông chắc chắn sẽ thất bại.

Cam Viện luôn thích mềm nhưng không thích cứng, Lý tổng cũng đã gần năm mươi tuổi rồi lại đi cầu cô, nên cô không thể từ chối được.

"Ừm, tôi có thể đi ăn tối." Cam Viện lấy lui làm tiến, "Tuy nhiên, tôi không muốn làm công việc trong phòng tổng thống nữa. Ngài để Lưu Sướng thay tôi được không?"

Thấy cô đồng ý đi ăn cơm, Lý tổng cũng đáp ứng việc cô nói "Không sao, việc này tôi sẽ sắp xếp, cô trước tiên đi về chuẩn bị đi!"

Cam Viện vừa mở cửa thì gặp Lưu Sướng đang "đến tố cáo". Nhìn thấy Cam Viện. Lưu Sướng vội vàng dừng lại, nhường đường.

"Quản lý Cam"

Lần này, người này bị Cam Viện làm cho sợ hãi không nhẹ.

Vụng trộm dùng thủ đoạn động tay chân trong phòng tổng thống, chuyện này mà bị lộ ra, công việc của cô ta sẽ khó mà giữ được.

Nhìn hành động của đối phương, Cam Viện chỉ cười thầm, chỉ có chút thủ đoạn này mà đòi đấu với cô?

Tiến lên một bước, nắm lấy vai Lưu Sướng, Cam Viện ghé sát mặt vào tai cô ta.

"Tôi chưa nói về chuyện kia. Hãy nhớ rằng, cô nợ tôi một ân huệ!"

"Biết.. biết rồi"

"Biết liền tốt, và tôi sẽ yêu cầu nó khi tôi cần."

Vỗ vai cô ta, Cam Viện sải bước đi.

* * *

* * *

Trở lại văn phòng một lần nữa, trên đường về Cam Viện đã có quyết định, tối nay cô ấy sẽ đi ăn tối, nhưng cô sẽ không mang theo Cam Đường.

Đứa nhỏ rất tinh ranh, cô không muốn cậu phát hiện ra chuyện gì cả, cô cũng không thích nói dối con trai mình.

Vì vậy, ngay khi bước vào cửa, cô đã mỉm cười.

"Tiểu soái ca, con có đói không, chúng ta đi ăn lẩu nhé?" Trong phòng làm việc, Tiểu Đường đang thu dọn cặp sách, nghe thấy giọng nói của Cam Viện, cậu lập tức quay mặt lại.

"Tối nay, có người mời chúng ta đi ăn tối." Trong lòng có linh tính không tốt, Cam Viện nghi ngờ hỏi.

"Ai?"

"Chú Hoàng Phủ." Cam Đường thắt chặt khóa cặp đi học. "Chú nói muốn nói chuyện với mẹ về chuyến đi nước ngoài của chúng ta. Con đã đồng ý, sẽ có người đến đón chúng ta lúc 6: 30."

Hoàng Phủ.. Chú?

Cam Viện giận đến ngứa răng, Hoàng Phủ Quyết, tên khốn này, lại chơi trò điệu hổ ly sơn, nhân lúc cô không có ở đây lại hẹn con trai cô.

"Hèn hạ, không biết xấu hổ"

Ánh mắt của Cam Đường nhìn qua, đôi mắt to đen trắng nhìn chăm chú vào mặt cô.

"Mẹ đang mắng ai vậy?"

"Tất nhiên là.. một tên khốn." Cam Viện nhún vai và đi đến bên cạnh đứa nhỏ "Con trai, chuyện là tối nay mẹ.. có chút chuyện nên có lẽ chúng ta không thể đi đến cuộc hẹn được"

"Như vậy sao" Đứa nhỏ hơi cau mày, "Vậy thì con chỉ có thể tự mình đi thôi."

"Như vậy sao được!" Cam Viện cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, "Một mình con đi như vậy không được lễ phép cho lắm, không thì ngày khác hẳn đi?"

*Lý tổng: Mình có tìm hiểu thì biết là từ Lý tổng này là nói về giám đốc điều hành - cũng có thể hiểu là tổng giám đốc Lý nên mình đã dịch thành như vậy ở chương trước.

Nhưng đoạn nói về thăng chức lên tổng giám đốc nữa sẽ khiến mọi người khó hiểu, nên mình giải thích thêm là hiện tại Lý tổng chỉ đang làm một giám đốc thôi, sau đó ông sẽ thăng chức lên thành tổng giám đốc. Còn việc dịch sau này thì mình sẽ chuyển lại là Lý tổng để mn dễ đọc hơn.
 
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 29: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (29)

"Không, ba ngày nữa chúng ta phải ra nước ngoài. Tối nay con muốn mang hộ chiếu đi để công ty giúp chúng ta đặt vé máy bay."

Cam Viện tiếp tục viện cớ, "Nhưng mẹ còn phải đi làm, làm sao nói đi nước ngoài là đi được chứ?"

"Mẹ đừng lo lắng về điều đó. Chú Hoàng Phủ nói chú rất quen với Lý tổng của mẹ, chú sẽ đảm bảo cho mẹ."

Mẹ kiếp, đây là chặn tất cả đường lui của cô sao?

Rõ ràng là biết nhầm người, nhưng còn dây dưa không ngừng, tên này rốt cục muốn giở trò gì đây.

Cô vẫn đang nghĩ thầm, đứa nhỏ đã đeo cặp sách lên rồi nói.

"Vậy thì chúng ta bây giờ liền về nhà đi? Nếu không, một lát sẽ muộn mất!"

"Được rồi!" Cam Viện nắm lấy chìa khóa trên bàn, "Vậy thì.. Mẹ đi với cùng với con, nhìn xem chú Hoàng Phủ rốt cuộc muốn cùng mẹ nói chuyện gì."

Không tránh được, vậy thì đối mặt thôi.

Cô ngược lại muốn nhìn một chút, anh ta còn muốn chơi như thế nào!

Hai mẹ con xuống lầu lên xe, trên đường, Cam Viện dường như đang lái xe, nhưng trong lòng đang thầm nghĩ biện pháp đối phó.

Trở lại phòng thuê của hai người, cô mở cửa ra rồi giơ tay vỗ trán.

"Đúng rồi, mẹ đã để hộ chiếu của mình ở đâu rồi?"

Giả vờ không tìm thấy hộ chiếu, ít nhất có thể trì hoãn việc ra nước ngoài.

"Nó nằm trong chiếc túi da bò ở tầng dưới trong két sắt của mẹ."

Cam Viện miễn cưỡng liếc nhìn cậu con trai luôn là niềm kiêu hãnh của mình. Vật nhỏ này có phải là đặc biệt tới "hố mẹ" không?

"Phải không?"

Cô cố tình giả vờ hồ đồ.

Đứa nhỏ đeo cặp đi học chạy vào phòng, cô vừa thay giày xong thì cậu đã xách túi da bước ra.

"Mẹ nhìn."

C

Ô không cần nhìn cũng biết bên trong ngoài hai hộ chiếu còn có giấy khai sinh của Cam Đường, cô làm sao có thể thật sự làm mất giấy tờ trọng yếu như vậy?

"

Mẹ quả nhiên già rồi, trí nhớ giảm sút hẳn rồi." Cô tự cười giễu một câu, "Con đi thay quần áo rồi chuẩn bị một chút, mẹ đi tắm."

Nội y ướt sũng, quần áo vẫn chưa được thay, dính trên người cô có chút không thoải mái, cô cũng không thể chịu nổi bộ đồng phục có mùi nước hoa trên người, việc quan trọng nhất lúc này đương nhiên là đi tắm.

"Dạ được"

Đứa nhỏ xách cặp đi vào phòng, Cam Viện đi vào phòng tắm, xõa mái tóc dài xuống, cởi quần áo đứng dưới vòi hoa sen.

Nước nóng phả lên người cô, phòng tắm tràn ngập hơi ẩm, khuôn mặt của Hoàng Phủ Quyết lại hiện lên trước mắt cô.

Giọng nói của người đàn ông lại vang lên bên tai cô, "Đêm đó sáu năm trước, có phải là em không?"

Còn tưởng rằng sáu năm trước anh ấy đã sớm quên hết mọi chuyện, nhưng không ngờ anh ấy vẫn nhớ.

Đưa tay lên lau sạch nước trên mặt, lau đi khuôn mặt của người đàn ông đang hiện ra trước mắt, cô lấy dầu gội đầu làm sạch tóc, sau đó lấy sữa tắm.

Tay cô bôi bọt lên trên vai và ngón tay chà lên làn da sần sùi trên vai, cô dừng động tác lại và đưa tay lên lau đi lớp sương mờ trên gương.

Trên gương, tấm lưng của cô được phản chiếu rõ ràng, tấm lưng mịn màng và xinh đẹp, và một vết sẹo trên vai phải, như thể đó là một khuyết điểm trong một bức tranh hoàn mỹ.

Vết sẹo đã tồn tại được vài năm, ở giữa có một vòng tròn cỡ bằng đồng tiền và có một số dấu vết nhỏ xung quanh nó.

Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng nhìn thấy vẫn có chút giật mình, không khó để tưởng tượng rằng vết thương năm đó hẳn là rất nghiêm trọng.

Dòng nước từng chút cuốn trôi bọt mép trên người cô, nước nhỏ xuống sống lưng xinh đẹp, rơi xuống gần xương cụt có hình xăm hoa bỉ ngạn đỏ tươi như máu.

Nhìn đến màu đỏ tươi, Cam Viện cau mày, giơ tay tắt vòi hoa sen, kéo khăn tắm quấn lại trên người mình.

Dù có sẹo hay hình xăm, toàn bộ đều được cô che dưới lớp khăn tắm.
 
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 30: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (30)

Phòng tổng thống, phòng làm việc.

Hoàng Phủ Quyêt đang ngồi ở bàn làm việc, trước mặt là đống tài liệu đang mở, đôi mắt của anh ấy dán vào tài liệu, nhưng lại không tập trung vào tài liệu.

Cho đến khi cửa phòng bị gõ, anh mới phục hồi lại tinh thần.

Trợ lý thận trọng đẩy cửa phòng làm việc ra, "Thưa ngài, thợ xăm đã được mời."

Hoàng Phủ Quyết khẽ gật đầu, trợ lý ra khỏi cửa, phút chốc đưa một thợ xăm vào.

Đây là lần đầu tiên người thợ xăm đến nơi này, anh ta đã rất khiếp sợ trước dáng vẻ của Hoàng Phủ Quyết, cử chỉ của anh ta đều hiện ra dáng vẻ mất tự nhiên rồi ngồi vào chiếc ghế do trợ lý kéo tới.

"Ngài Hoàng Phủ muốn xăm phải không?"

Hoàng Phủ Quyết dựa người vào ghế, "Tôi muốn hỏi anh vài thứ."

"Xin ngài cứ hỏi"

"

Hình xăm có thể tẩy sạch được không?"

"Về mặt lý thuyết thì có thể, tẩy hình xăm có nhiều cách và cách tốt nhất là xóa chúng bằng tia laser".

"Sau khi tẩy sạch, so với da ban đầu thì có sự khác biệt nào không?"

"Nếu hình xăm trước đó có màu nhạt hơn hoặc diện tích nhỏ hơn, thì sẽ không rõ ràng, nhưng là cũng không thể hoàn toàn giống với da ban đầu, ít nhiều gì đều sẽ có một số dấu vết. Nếu như ngài Hoàng Phủ muốn xóa hình xăm của mình, ngài nên đến một bệnh viện thẩm mỹ nước ngoài, có thể họ sẽ có gợi ý tốt hơn."

Hoàng Phủ Quyết gật đầu, nhẹ nhàng ra hiệu cho trợ lý, trợ lý ngay lập tức đưa người thợ xăm ra khỏi phòng làm việc của anh.

Một lúc sau, trợ lý quay lại và đặt một cặp kính phẳng rộng lên bàn làm việc của anh ấy.

"Cái này được tìm thấy trong phòng tắm."

Hoàng Phủ Quyết nhìn vào cặp kính đặt ở góc bàn, vươn tay đem nó tới trước mắt, cảnh vật của ống kính không thay đổi - đó là một tấm gương phẳng.

Khi Hoàng Phủ Quyết nhìn kính, trợ lý cầm trên tay bản fax gấp gọn gàng đưa tới.

"Đây là lí lịch của Cam Đường mà ngài muốn."

Trên tờ giấy có ghi rõ thông tin của Cam Đường.

Tên: Cam Đường, Quốc tịch: Quốc gia M..

Tầm mắt nhìn vào ngày sinh, và đôi mắt xanh của Hoàng Phủ Quyết hơi nheo lại.

10 tháng 8?

Từ ngày này suy đoán ra, thời điểm có thai phải vào tháng 11 năm trước, thời điểm vừa trùng khớp.

Ngón tay chạm vào bản fax trên bàn, Hoàng Phủ Quyết cẩn thận nhớ lại chuyện mới vừa rồi cùng với Cam Viện.. đôi mắt xanh lam càng lúc càng sâu.

"Cam Viện! Cam Đường!"

Môi anh khép mở, chậm rãi đọc tên của cô và con trai cô, sau đó người đàn ông đột ngột đứng lên.

"Chuẩn bị một chút, tôi tự mình đi đón hai mẹ con bọn họ"

* * *

* * *

Cam Viện từ trong phòng đi ra, Cam Đường đã chuẩn bị xong.

Đứa nhỏ đã thay quần áo, một bộ vest nhỏ màu xám, áo sơ mi trắng và một chiếc nơ nhỏ màu đen trên cổ, trông như một quý ông lịch lãm.

So với hình dáng của con trai mình, Cam Viện chỉ mặc đồ bộ bình thường ở nhà - áo phông rộng rãi và quần thể thao màu xám, nhìn có cảm giác giống như là đi dạo sau bữa ăn.

"Mẹ." Giọng điệu của đứa nhỏ có chút bất mãn, "Mẹ cũng quá tùy tiện rồi!"

Tóc Cam Viện vẫn còn ướt một chút, "Cũng không phải đi xem mắt, ăn mặc đẹp làm gì?"

Vừa dứt lời, chuông cửa vang lên.

"Tới rồi!"

Cam Đường lon ton chạy tới mở cửa.

"Chờ một chút!"

Cam Viện muốn ngăn cản nhưng đã quá muộn, Cam Đường đã đẩy cửa chống trộm ra.

Nhìn thấy Hoàng Phủ Quyết đứng ngoài cửa, cậu bé ngạc nhiên nói: "Chú Hoàng Phủ!"

Từ trên đỉnh đầu của đứa nhỏ Hoàng Phủ Quyết liếc nhìn Cam Viện đang cầm lược đứng trong phòng khách, rồi anh thu hồi ánh mắt lại.

"Chú vào được không?"

"Đương nhiên là được, mời vào!" Cậu bé lễ phép tránh vào một bên cửa, sau dó dẫn Hoàng Phủ Quyết vào phòng khách "Con sẽ giới thiệu cho hai người biết nhau"
 
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 31: Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (31)

"

Không cần giới thiệu, chúng ta đã sớm biết nhau rồi." Hoàng Phủ Quyết bước tới chỗ Cam Viện, một đôi mắt xanh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Cam Viện không chút tránh né, "Phải không, Cam Viện?"

Hai chữ "Đã sớm", phát âm của anh ấy hơi nặng, và thay vì gọi cô ấy là quản lý Cam, anh gọi trực tiếp tên cô ấy.

Cam Viện nhận ra sự thay đổi của anh, nhưng chỉ giả vờ rằng mình không hiểu gì cả.

"Không sai." Cô đưa tay đỡ lấy vai con trai, "Đây là ngài Hoàng Phủ, khách của khách sạn chúng ta, nên.. con phải gọi là ngài Hoàng Phủ, không phải là chú Hoàng Phủ."

Anh thì cố tình gần gũi, cô thì lại cố ý xa cách.

"Không sao." Hoàng Phủ Quyết khẽ nhếch môi, "Anh thích Tiểu Đường gọi anh như thế này."

Anh thích, cô không thích!

Lúc này, trợ lý đã đóng cửa lại rồi bước tới, đặt quà tặng trên tay lên bàn.

"Đây là quà mà tiên sinh mua cho hai người."

Một số túi giấy lớn, từ đồ chơi của Cam Đường đến quần áo cho Cam Viện đều có.

"Cảm ơn chú" Cam Đường lễ phép cảm ơn.

Cam Viện không khỏi nheo mắt, "Vô công bất thụ lộc, mời ngài Hoàng Phủ lấy về."

"Tôi được dạy dỗ, không được đi tay không khi đến thăm người khác." Hoàng Phủ Quyết bình tĩnh nhìn vào mắt cô, "Nếu Cô không thích thì có thể vứt đi."

Cam Viện nhún vai, "Vậy thì phiền ngài Hoàng Phủ khi rời đi giúp tôi ném nó đi."

Mí mắt của người trợ lý giật giật. Đây là lần đầu tiên tiên sinh của anh ấy mua quà cho một người phụ nữ mà không phải là người thân hay bạn bè, người này lại không cảm kích.

Lo lắng nhìn về phía Hoàng Phủ Quyết, sau lưng của trợ lý đã bắt đầu cảm thấy lạnh.

Với cái tính nóng nảy như thế này, vị này chắc hẳn phải nổi giận nhỉ?

Hoàng Phủ Quyết nhẹ hít một hơi, đôi lông mày xinh đẹp của anh từ từ nhăn lại, anh không tức giận, nhưng cảm xúc của anh như muốn bùng nổ.

Trên người của người đàn ông tự nhiên phóng ra một luồng khí uy nghiêm, không khí trong phòng khách dường như đang ngưng tụ lại.

"Chú Hoàng Phủ đừng bận tâm, mẹ đang nói đùa với chú thôi."

Giọng nói của Cam Đường vang lên, thanh âm non nớt phá tan áp lực trầm thấp.

Nghe thấy giọng nói của cậu, Cam Viện lúc này mới nhận ra mình thất lễ, lập tức nhếch môi "Ngài Hoàng phủ nhất định không để tâm phải không?"

Hoàng Phủ Thừa cũng thả lỏng "Anh thích sự hài hước của em."

Cam Viện âm thầm bĩu môi, "Vậy chúng ta đi thôi!"

Vốn là cô định sấy tóc, nhưng bây giờ, cô hy vọng đuổi người này ra khỏi nhà ngay lập tức.

"Vẫn còn sớm, nên đừng lo lắng." Anh không chút do dự ngồi sang một bên, Hoàng Phủ Quyết giơ tay đặt lên lưng ghế sofa, "Chúng ta đi nhà hàng cần phải mặc lễ phục"

Trước kia không phát hiện, vị này da mặt dầy như vậy.

"Vậy thì mời ngài Hoàng Phủ đợi một lát"

Cô xoay người đi về phòng ngủ, cầm máy sấy tóc sấy tóc vài cái, mở tủ nhìn quần áo bên trong, Cam Viện xấu xa nhếch môi.

Lễ phục phải không?

Được!

Vậy cô sẽ thay một bộ lễ phục trang trọng nhất.

Cô từ trong tủ lấy ra một ít quần áo mặc lên người, nhìn mình trong gương, lấy ra một cặp kính dự phòng trong ngăn kéo, đeo lên mặt, cô bước nhanh trở lại phòng khách.

Nhìn là biết Hoàng Phủ Quyết lần này tới không có ý tốt, Cam Viện thực sự có chút lo lắng khi để anh ở một mình với con trai của mình.

Trước mặt Hoàng Phủ Quyết đã có một cốc nước, Cam Đường đang ngồi trên sô pha đối diện với anh ta, hai người không biết đang nói chuyện gì, có vẻ rất vui vẻ.

Khi Cam Viện bước vào, anh đang cúi xuống giúp đứa nhỏ gỡ một sợi tóc nhỏ dính ở trên vai.


Nghe thấy tiếng bước chân của cô, Hoàng Phủ Quyết nhàn nhạt mở miệng.

"Tiểu Đường, làm sao.. không thấy ba của cháu?".
 
Chỉnh sửa cuối:
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chương 32 Con trai "hố mẹ"

Cam Đường tầm mắt hơi sụp xuống, "Ông ấy chết rồi."

Cam Viện nhếch môi.

Xứng đáng là con trai ngoan của mẹ, thật đáng tự hào.

Nghe thấy tiếng bước chân, Hoàng Phủ Quyết nhìn nghiêng và bắt gặp nụ cười thoáng qua trên khóe môi Cam Viện

Nhắc đến bố của đứa trẻ "đã chết", cô vẫn có thể cười vui vẻ?

Đôi mắt của Hoàng Phủ Quyết hiện lên một chút suy nghĩ, chú ý đến chiếc váy của cô, ánh mắt liền có chút khó chịu.

Quần đen, áo gió mỏng màu đen, ngay cả áo sơ mi lụa đều là màu đen.. Đây là đi dự tang lễ sao?

Nhưng..

Ánh mắt của anh lại rơi vào trên mặt cô, Cam Viện vì vội vàng đi ra, nên mái tóc dài của cô còn rối tung ở trên vai.

Mặc dù còn đeo chiếc kính gọng đen chết tiệt trên mặt và thậm chí không thèm tô son lên mặt, người phụ nữ này lại luôn thích đầu bù tóc rối và ăn mặc theo phong cách cổ điển, nhưng vào lúc này, ít nhiều thể hiện một chút nữ tính.

Bước tới, Cam Viện lấy chìa khóa xe trên bàn.

"Tôi chuẩn bị xong, đi thôi."

Vài người cùng nhau xuống lầu, tài xế đã lái xe của Hoàng Phủ Quyết đến, đang mở cửa chờ.

Cam Viện phớt lờ điều đó và kéo Cam Đường về một nơi khác.

Hoàng Phủ Quyết lên xe trước, quay ngang thì thấy hai mẹ con đã lên chiếc xe Volkswagen cũ kĩ.

Người trợ lý tỏ vẻ bất lực, "Thưa ngài, ngài nhìn xem?"

Người đàn ông nhíu mày.

"Lái xe đi!"

Trợ lý vội vàng ngồi ở phụ lái ra lệnh cho tài xế khởi động xe.

Kết quả là chiếc Bentley màu đen dẫn đường, đi theo sau là chiếc xe Volkswagen cũ kĩ của Cam Viện, lần lượt lái xe ra khỏi tiểu khu.

Ngồi vào ghế lái, Cam Viện nhìn chiếc xe phía trước, cô cười nhẹ.

Với sự kiêu ngạo của người đó, chắc bây giờ tức muốn hộc máu nhỉ?

Trên ghế sau, Cam Đường nhẹ nhàng bĩu môi

"Mẹ, người thật là ngây thơ"

"Ngây thơ?" Cam Viện đảo mắt trở lại sau kính chiếu hậu, "Dù mẹ ngây thơ nhưng cũng là mẹ con"

Đoàn xe một đường đi về phía trước và đến một nhà hàng ba sao Michelin.

Cả ba người xuống xe và cùng nhau lên lầu, Cam Viện cố tình kéo con trai mình theo sau, giữ một khoảng cách với Hoàng Phủ Quyết.

Khi lên đến tầng ba, ba người ngồi vào ba bàn ăn khác nhau, đồ ăn đã đặt trước, không cần chọn món nữa.

Sau một lúc, món ăn đầu tiên xuất hiện, nhìn hai người, Hoàng Phủ Quyết phá vỡ sự im lặng.

"Tiểu Đường, đồ ăn vẫn hợp khẩu vị của cháu chứ?"

"Dạ" Đứa nhỏ gật đầu một cái, "Cũng không tệ lắm"

Cam Viện lắc nhẹ cái nĩa trong tay, "Con đừng nói chuyện khi ăn, không tốt cho dạ dày của con."

Đứa nhỏ nhún vai tiếp tục dùng bữa, Cam Viện vung tay lên, nước sốt trên nĩa văng ra ngoài rơi vào trên mặt và trên người của Hoàng Phủ Quyết.

"..."

Cam Viện kêu một tiếng, "Tôi thực sự xin lỗi."

Cô ấy nói xin lỗi, nhưng đôi mắt của cô ấy không có một chút áy náy nào, hay thậm chí là có chút ý cười.

Người trợ lý tái mặt, gấp rút chạy tới, muốn giúp Hoang Phủ Quyết xử lý

"Tôi giúp ngài lau một chút"

Cam Viện cầm khăn ăn đi tới trước, giơ tay lau một chút trên bộ âu phục của Hoàng Phủ Quyết. Vốn dĩ chỉ là một vài giọt nước sốt, nhưng lần chạm tay này đã biến thành một mảng.

Với thói quen ưa sạch sẽ như thế này thì chắc chắn vị này ăn không vô rồi đúng không?

Nhìn chằm chằm vào vết bẩn trên bộ vest của anh, Cam Viện cười xấu xa và nghĩ ngầm.

Vậy thì cô có thể thoải mái thưởng thức bữa tiệc lớn với con trai mình.

"Thưa ngài, vào phòng vệ sinh xử lý một chút chứ?" Trợ lý nhỏ giọng đề nghị.

Hoàng Phủ Quyết cau mày đứng dậy, nhìn Cam Viện đang dùng bữa ở bàn đối diện, anh xoay người rời khỏi bàn ăn, trợ lý vội vàng đi theo.
 
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 33 "Con trai" hố mẹ "(2)

Nhìn chăm chú bóng lưng của người đàn ông đang đi xa, Cam Viện nhẹ cười ra tiếng," Con trai, ăn nhanh lên một chút, ăn xong chúng ta về nhà. "

Đứa nhỏ nuốt xuống miếng bít tết trong miệng," Chú ấy đang theo đuổi mẹ sao? "

Cam Viện nhìn cậu một cái," Tiểu tử, con học ở đâu ra những lời nói lung tung này vậy? Không phải mẹ đã nói, anh ta là khách của khách sạn rồi sao. "

Tên nhỏ lấy khăn ăn lau khóe môi," Giải thích là che giấu. "

" Ngừng! "Cam Viện bĩu môi, suy nghĩ một lúc rồi quay mặt sang nhìn con trai mình," Con nghĩ.. anh ta thế nào? "Dù không muốn thừa nhận nhưng cô vẫn không tránh khỏi tò mò ấn tượng của con trai cô về người cha ruột này như thế nào.

Cam Đường nhìn chăm chú vào chỗ trống đối diện của người đàn ông," Ngoại trừ tính tình không tốt, những thứ khác cũng không tệ lắm. "

Vốn dĩ nghĩ, Cam Đường nhất định sẽ tính ra vô số khuyết điểm của Hoàng Phủ Quyết, nhưng không ngờ lại nói ba chữ" không tệ lắm "?

Phải biết, Cam Đương từ trước tới nay rất xoi mói," không tệ lắm "đã là một đánh giá tương đối cao.

Cam Viện không cam lòng nhíu mày," Kiêu ngạo, tự cao tự đại, cố chấp bá đạo, không biết xấu hổ và da mặt dày.. Anh ta có gì tốt? "

" Khụ! "

Trong hành lang, phát ra một tiếng ho khan.

Tiếng bước chân vang lên, Hoàng Phủ Quyết đang đi tới.

Người trợ lý bất lực liếc nhìn Cam Viện, người vừa mới đưa ra nhận xét về tiên sinh nhà mình, rồi lặng lẽ liếc nhìn biểu hiện của Hàng Phủ Quyết.

Anh có thể nghe thấy giọng nói của Cam viện vừa rồi, vị này không thể nào không nghe thấy.

Người đàn ông đã cởi bỏ chiếc cà vạt và áo vest bên ngoài, trên người chỉ còn lại chiếc áo sơ mi màu xanh da trời, có lẽ là để lau vết bẩn trên đường viền cổ áo nên hai chiếc cúc trên cổ áo cũng được mở ra. Một người đàn ông luôn nghiêm túc với dáng vẻ đó thì lại càng tăng thêm một chút quyến rũ.

Liếc nhìn bít tết con trai đã ăn hơn phân nửa, Cam Viện duỗi ngón tay bỏ xuống chiếc nĩa.

" Con trai, cảm ơn ngài Hoàng Phủ đã chiêu đãi, chúng ta phải đi ngay. "

Đứa nhỏ ngồi trên ghế không nhúc nhích," Con chưa ăn tráng miệng. "

Thằng nhóc thúi, nó là người của ai vậy?

Cam Viện đưa tay ra nắm lấy cánh tay của đứa nhỏ, trên môi nở nụ cười dịu dàng như một người mẹ hiền, nhưng trong đôi mắt cô lộ vẻ up hiếp.

" Con trai yêu của mẹ, răng con xấu. Bác sĩ cấm con ăn đồ ngọt. Con quên à? "

Cam Đường không còn cách nào khác đành phải đặt chiếc nĩa xuống và đứng dậy.

" Chú Hoàng Phủ, tạm biệt. "

Hoàng Phủ Quyết dừng lại bên bàn ăn, đôi mắt xanh âm u, không nhìn ra là vui hay buồn.

" Để chú tiễn hai mẹ con "

Nói xong, anh đi về phía lối ra trước một bước.

Cam Viện bĩu môi một cái, dắt con trai đi theo ra ngoài.

Vừa bước đến góc cầu thang lầu hai, liền nghe thấy tiếng gọi quen thuộc từ phía sau.

" Tiểu Đường, Tiểu Đường "

Mấy người đồng thời dừng lại, nhìn về phia phát ra âm thanh.

Một bóng người từ sau tán cây xanh bước ra, một bóng người cao lớn mặc chiếc áo khoác ngắn màu xám nhạt, trên mặt anh tuấn nở nụ cười như gió xuân.. xuất hiện trước mặt bọn họ là đầu bếp thứ hai của khách sạn, Kiều Lương.

Cam Đường lập tức nở một nụ cười.

" Chú Kiều "

Ánh mắt của Cam Viện quét qua quần áo của Kiều Lương và một nụ cười thoáng qua trên môi.

Đầu bếp thứ hai Kiều Lương, quả nhiên là thâm tàng bất lộ.

Có lẽ làm đầu bếp thứ hai trong khách sạn cùng với việc không ăn không uống trong hai mươi năm cũng không biết là có đủ mua bộ đồ mà anh ta đang mặc trên người này hay không.

" Thật là trùng hợp. "

Cam Viện mỉm cười nói.

" Ừ! Đúng vậy "Kiều Lương đi tới, đưa tay xoa tóc của Cam Đường trong ngực cô," Hai người phải về nhà à? Tôi cũng sắp đi rồi, có muốn về cùng nhau không?"

Đôi đồng tử màu xanh lam từ từ co lại, trên người Hoàng Phủ Quyết trở nên lạnh lẽo.

Xoay người, bước một bước về phía trước không chút dấu vết, đứng ở bên cạnh Cam Viện, anh vươn tay đỡ lấy vai Cam Đường.

Dáng vẻ đó giống như việc phát hiện ra một con sư tử đực khác giới ở trong trong lãnh địa của mình.
 
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap34: Con trai "hố mẹ" (3)

"Đừng làm phiền ngài Kiều, người của tôi sẽ đến đón." Người anh hơi cúi xuống, anh duỗi tay ôm Cam Đường vào lòng. Tay còn lại, anh duỗi ra và nắm lấy lòng bàn tay của Cam Viện "Đi".

"Chú Kiều, hẹn gặp lại" Cam Đường vẫy tay tạm biệt Kiều Lương. Lúc này, Cam Viện cũng không tiện nói gì nhiều, lập tức mỉm cười với Kiều Lương, "Vậy chúng tôi đi trước nhé."

Trước khi Kiều Lương đáp lại, Hoàng Phủ Quyết đã kéo cô ấy đi xuống bậc thang.

"Tiểu Đường, Tiểu Viện hẹn gặp lại vào ngày mai."

Kiều Lương đi theo đến cầu thang và mỉm cười chào tạm biệt hai người.

Một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy tím từ phía sau chậm rãi đi tới, dừng lại bên cạnh anh, nhìn chăm chú bóng người của Cam Viện biến mất ở góc cầu thang, "Anh không chịu trở về là vì người phụ nữ này đúng không?"

"Chuyện của tôi không liên quan tới cô." Kiều Lương nâng hai tay lên nhét vào trong túi áo khoác, "Phiền cô thay tôi nói với ông cụ nhà tôi, khi nào tôi muốn trở về thì tự nhiên sẽ trở về, còn có.." Hắn nhìn về phía cô gái xinh đẹp: "Tôi muốn nhắc nhở cô, không được lén lút làm chuyện gì đó với Cam Viện và đứa trẻ, nếu không tôi không bỏ qua cho cô."

Vốn dĩ trên mặt là nụ cười như gió xuân, giờ phút này đã thu lại trở thành một nụ cười lạnh lẽo.

Cô gái mím môi, "Vậy.. hôn ước của chúng ta thì sao?"

Kiều Lương lại nhếch khóe môi, "Nếu như cô không phiền tôi bên ngoài tìm tầm hoa vấn liễu*, sau khi cưới mỗi ngày đều bỏ phòng trống, vậy thì cô muốn kết hôn khi nào cũng có thể, tôi không có vấn đề gì! Dù sao giấy tờ chứng minh của tôi cũng không có giữ, loại chuyện đăng ký kết hôn này thì cô cứ tự mình đi".

Nhún vai, anh bước xuống lầu.

"Lục Tử Lương" Cô gái hét toáng lên, "Anh không nghĩ mình hơi quá đáng sao?"

Kiều Lương dừng lại và lười biếng quay mặt sang.


"Cùng cô ký hợp đồng hôn nhân là hắn, không phải tôi. Tôi không lừa dối tình cảm cũng không có ngủ với thân thể của cô, tôi quá đáng chỗ nào?"

Cô gái mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt, "Anh.."

"Ngày mai tôi còn phải đi làm buổi sáng, tôi về trước." Kiều Lương xoay người, tiếp tục xuống lầu, đi được hai bước rồi dừng lại, "Tiện thể, bữa ăn tối nay AA, đừng quên tự trả phần của cô.."

Nói xong liền bước nhanh xuống lầu.

Cô gái đứng ở cầu thang dậm chân tức giận nhưng không thể làm gì được.

* * *

* * *

Dưới lầu

Tài xế mở cửa, Hoàng Phủ Quyết cúi người ôm Cam Đường vào trong xe, rồi ngồi xuống bên cạnh đứa nhỏ, sau đó quay đầu nhìn Cam Viện.

"Cô Cam, mời cô"

Trợ lý giữ cửa xe, nói với giọng điệu lịch sự.

Dùng con trai đe dọa mẹ của nó hả?

Cam Viện nghiến răng tức giận, đem chìa khóa xe đạp vào tay trợ lý, ngồi vào trong xe, đóng sầm cửa lại.

"Lái xe đi."

Hoàng Phủ Quyết ra lệnh một tiếng, tài xế khởi động xe và lái đến khu nhà mà Cam Viện đang thuê.

Hàng ghế phía sau vốn dĩ rất rộng rãi nhưng Hoàng Phủ Quyết lại ngồi ở giữa, cô muốn tránh xa anh cũng không được, vì thế cô đã nghiêng người sang, hướng sau lưng về phía anh.

Hoàng Phủ Quyết nhìn gò má của cô một cái, dịu dàng nói.


"Tiểu Đường, có phải là sinh nhật của cháu vào tháng 8 phải không?"

"Dạ, ngày 10 tháng 8"

"Cũng gần giống như chú, chú là cuối tháng 7. Đúng rồi, cháu có mang theo hộ chiếu không?"

Đứa nhỏ liền lập tức lấy ra hai hộ chiếu trong chiếc cặp nhỏ của chính mình, "Đây là hộ chiếu của mẹ và cháu."

Cam Viện vươn tay ra muốn giành lấy, nhưng bị Hoàng Phủ Quyết ngồi ở giữa giành trước, thế là lòng bàn tay cô vừa vặn nắm lấy bàn tay anh.

Người đàn ông nhìn nghiêng, cô ấy liền mỉa mai rồi buông tay ra.

"Ngài Hoàng Phủ, tôi đã nói qua với ngài rằng chúng ta còn phải bàn bạc lại một chút về hợp đồng."

*tầm hoa vấn liễu: Là kiểu gái gú, gái đi*m. Mình chỉ hiểu được vậy thôi nên mn ai có cách hiểu khác thì góp ý giúp mình nhé <3
 
Chỉnh sửa cuối:
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 35: Con trai "hố mẹ" (4)

Hoàng Phủ Quyết mặc kệ, chỉ đưa tay mở hộ chiếu của Cam Đường, xem tên và ảnh trên đó, sau đó lật đến trang cuối cùng xem thông tin cá nhân.

Trang này chứa địa chỉ liên lạc khẩn cấp và số điện thoại của chủ hộ chiếu, cũng như thông tin về nhóm máu. Cột nhóm máu ghi rõ chữ A!

Hoàng Phủ Quyết nhìn chăm chú vào chữ đó.

"Loại A, thật là trùng hợp, giống như chú vậy."

Cam Viện không thể nhịn được nữa, nhân cơ hội, đưa tay tới, muốn cầm lấy hộ chiếu trong tay anh ấy.

Người đàn ông dường như đã sớm đoán được cô làm như vậy, thế là anh khép ngón tay lại, lấy hộ chiếu nhét vào túi quần của mình.

"Tôi sẽ nhờ nhân viên giúp hai người thu xếp vé máy bay và chuyện khách sạn."

"Hoàng Phủ Quyết" Cam Viện quay mặt lại và trừng mắt nhìn anh, "Tôi nói lại lần nữa, tôi muốn hủy hợp đồng."

"Tại sao?"

Lần này, người nói là Cam Đường.

"Bởi vì.." Cam Viện ngồi thẳng người, "Mẹ rất bận, không có thời gian đi cùng con."

Đứa nhỏ nhún vai một cái "Không sao, con có thể tự đi, không phải trước kia con cũng tự mình đi đến chỗ cắm trại vào mùa đông sao? Hơn nữa, chú Hoàng Phủ và nhân viên của công ty cũng sẽ chăm sóc cho con"

Hoàng Phủ Quyết ôm lấy bả vai đứa nhỏ, "Ừ. Đúng rồi"

Điều cô sợ không phải là "Chú Hoàng Phủ" này sẽ chăm sóc tốt hay không tốt?

Liếc nhìn tấm hộ chiếu đang căng ra trong túi quần của người đàn ông, Cam Viện hít một hơi thật sâu, kiềm chế cảm xúc của mình.

"Việc lớn, mẹ xin nghỉ phép rồi đi với con!"

"Tôi sẽ thông báo với Lý tổng, cho phép cô nghỉ phép vài ngày."

"Không làm phiền ngài Hoàng Phủ." Cam Viện dựa vào lưng ghế, "Cuộc sống của tôi, tự tôi làm chủ"

Hai người đàn ông một lớn một nhỏ nhìn nhau một cái, Cam Đường nhẹ nhún vai.

"Bà ấy luôn ấu trĩ như vậy, chú cứ tập quen dần đi."

Hoàng Phủ Quyết bật cười.

"Được."

Cam Viện nhìn nghiêng và trừng mắt với con trai mình.

Sớm biết, lúc đầu liền bỏ đứa con đáng ghét này đi.

Chiếc xe tiếp tục di chuyển về phía trước, Hoàng Phủ Quyết trò chuyện với Cam Đường về việc sắp xếp công việc lần này và hỏi về tình hình của cậu ở trường học.

Biết không thể ngăn cản, Cam Viện liền dứt khoát tựa vào cửa xe ngủ một giấc.

Cuối cùng, xe đã đi tới và dừng lại ở cửa lầu chỗ cô thuê, tài xế kéo cửa, ba người lần lượt xuống xe.

Nhìn thấy con trai đi đến bên cạnh mình, Cam Viện bước tới một bước để ngăn cản Hoàng Phủ Quyết.

"Tiểu Đường, con lên lầu trước đi, mẹ lấy chìa khóa xe rồi lên lầu sau."

"Tạm biệt chú Hoàng Phủ." Vẫy tay chào tạm biệt Hoàng Phủ Quyết, đứa nhỏ quay người bước vào cửa tòa nhà.

Quay mặt sang bên, nhìn đèn trong hành lang sáng lên một cái, biết đứa nhỏ đã lên lầu rồi, Cam Viện quay mặt lại nhìn Hoàng Phủ Quyết.

Người đàn ông đang đứng dưới bậc thềm, nhìn cô.

Có một cảm xúc sâu thẳm trong đôi mắt xanh của anh ấy, mà cô không thể hiểu được.

"Cô Cam." Trợ lý chạy tới, đưa chìa khóa xe cho cô, "Chìa khóa của cô."

Cầm lấy chìa khóa, Cam Viện xoay người muốn đi.

Vừa mở cửa lầu, cô đã nghe thấy tiếng bước chân nhanh chóng phía sau, cô nghi ngờ quay lại thì thấy Hoàng Phúc Quyết đang đi theo cô vào cửa.

Cô đề phòng lùi lại một bước.

"Ngài Hoàng Phủ, còn chuyện gì không?"


Đứng trước mặt cô, sau lưng cửa tự động đóng lại, anh liền trầm giọng nói.

"Nó là con trai tôi, phải không?"

Cô giật mình, sau đó, rồi cười ra tiếng.

"Nếu ngài Hoàng Phủ thiếu con trai, chắc sẽ có một người phụ nữ chờ đợi để sinh con cho ngài. Tại sao lại tìm tới tôi để nhận con trai?"

Anh trầm giọng nói, "Sinh nhật là ngày 10 tháng 8, ngày thụ thai đúng lúc là tháng 11 của năm trước đó, hai khoảng thời gian này vừa may trùng hợp với nhau, không phải sao?"
 
Chỉnh sửa cuối:
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 36: Con trai "hố mẹ" (5)

Cam Viện ôm lấy cánh tay "Trên thế giới mỗi giây có năm đứa trẻ được sinh ra, một ngày thì có hơn 400.000. Nếu như tất cả các đứa trẻ là con trai được sinh ra vào ngày 8 tháng 10 đều là con trai ngài, ngài Hoàng Phủ không sợ tinh tẫn* mà chết hả?"

"Còn nhóm máu thì sao?"

"Chỉ có bốn nhóm máu trên thế giới, và xác suất giống nhau là 25%. Tôi chỉ cần tùy tiện ném một chai nước khoáng xuống đường, và có thể đập trúng hai người có cùng nhóm máu với tôi."

"Nếu tất cả chỉ là trùng hợp." Hoàng Phủ Quyết nhìn chằm chằm vào mắt cô, "Sao đột nhiên lại muốn hủy hợp đồng?"

Cô sớm đã chuẩn bị, "Bởi vì tôi đột nhiên phát hiện ra một người có tính cách méo mó và tâm lý biến thái, tôi không muốn con trai tôi ở chung với một người như vậy."

Ngọn đèn trong hành lang, không tiếng động chiếu vào trong bóng tối.

Trong bóng tối, người đàn ông bước lại gần, hai bàn tay nắm lấy vai cô, kế tiếp, cô đã ở trong ngực anh và mặt cô áp vào ngực anh.

Dùng tay ấn vào eo cô và dùng tay kia ôm đầu cô, người đàn ông giam cô trong vòng tay của mình, anh tựa trên đỉnh đầu cô và nhẹ nhàng nói.

"Tại sao tối hôm đó em lại rời đi?"

Trong bóng tối, giọng nói của người đàn ông trầm thấp, ẩn chứa cảm giác bất lực sâu sắc.


Chóp mũi là mùi hương tươi mát quen thuộc của cây tùng, đó là mùi hương của cây hương thảo, mùi hương bao trùm lên mùi rượu vang đỏ êm dịu của bữa tối, giống như mùi hương của đêm đó sáu năm trước.

Trái tim cô thắt lại và cơ thể cô cứng trong hai giây, trong một lúc cô đã quên phản kháng lại.

Cho đến khi điện thoại trong túi reo, Cam Viện mới lấy lại tinh thần, và giãy giũa muốn thoát khỏi ngực anh.

Sau lưng cô là cầu thang, chân sau đập vào cầu thang, cô mất khống chế ngã xuống đất, sau đó cô vươn tay nắm lấy lan can mới có thể ổn định được cơ thể, chiếc đồng hồ đập vào lan can và phát ra âm thanh giòn giã.

Đèn kích hoạt bằng âm thanh được bật lên, vẻ buồn bã trên khuôn mặt của cô cùng bóng tối bị xóa đi.

"Tôi sẽ nói lại lần nữa, ngài Hoàng Phủ, ngài đã nhận nhầm người rồi. Tôi chưa từng thấy ngài, con trai tôi cũng không phải là con của ngài. Tạm biệt."

Quay người, cô bước lên bậc thềm.

Ngay khi chân phải bước lên cầu thang, người đã bị anh kéo lại và ép vào tường.

"Anh có xong.."

Từ "xong" còn chưa nói ra, hơi thở của đối phương đã đến gần.

Đầu cô đập vào tường, khó chịu và đau đớn, cô theo bản năng hít một hơi, sau đó trong nháy mắt, môi và răng của cô đã bị anh chiếm giữ.

Có một mùi rượu thoang thoảng giữa hai hàm răng của người đàn ông, nụ hôn đó như nụ hôn sáu năm trước, đến mạnh mẽ mà lại vội vàng.

Bả vai bị anh đè không thể thoát khỏi, hai chân của người đàn ông chen vào giữa hai chân cô để hạn chế sự phản kháng của cô, môi anh phủ lên môi cô, anh dùng sức hôn một cách mạnh bạo..

Thân thể áp lên cơ thể cô, còn môi thì mút chặt môi cô.

Cô trốn bên trái, thì anh liền hôn bên trái, cô trốn bên phải thì anh liền hôn bên phải.

Cắn, mút, dây dưa..

Không khí bị anh đoạt lấy, phổi bởi vì thiếu oxy mà khó chịu và đau đớn.

Khó chịu đẩy anh hai cái, Cam Viện không thể nhịn được nữa, răng liền cắn lên môi của anh ấy.

Giữa kẽ răng, mùi tanh cùng với vị ngọt tản ra.

Người đàn ông bị đau nên buông lỏng ra, cô lúc này tìm được cơ hội, tránh thoát nụ hôn của anh, hít một hơi để xoa dịu bộ phổi đang đau nhức vì thiếu oxy.

Kỹ năng hôn của anh chàng này vẫn kém cõi như 6 năm trước.

Chẳng lẽ sáu năm qua anh cũng không có từng hôn qua cùng ai sao?

Vừa định đẩy anh ra, người đàn ông đã nghiêng đầu và cắn mạnh vào cổ cô.

"Đồ khốn kiếp!" Cô hít một hơi đẩy anh ra. "Anh là người ăn thịt người hả!"

Vị trí rõ ràng như vậy ai cũng đều có thể nhìn thấy rõ, híp đôi mắt màu lam lại, nhìn một cái vào cái dấu bị cắn đã nổi lên màu hồng ở cổ cô, Hoàng Phủ Quyết hài lòng đứng thẳng người.

"Ngày mai gặp lại."

Hôn, cắn.. Ngày mai gặp?

Đầu óc của người này có bệnh hả?


* * *

* * *

*Tinh tẫn: Hành vi tình dục của người đàn ông quá thường xuyên sẽ có thể dẫn đến cái chết.

**Hôn rồi, hôn rồi <3
 
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 37: Chúng ta hôn rồi (1)

"Hoàng Phủ Quyết!" Cô hét lớn tên anh, "Tôi đã nói rất rõ ràng, anh rốt cục muốn làm gì?"

Người đàn ông dừng lại trước cửa tòa nhà, quay mặt lại, bình tĩnh nhìn cô, đôi môi dính vết máu nói ra hai chữ.

"Theo đuổi em."

Câu trả lời quá bất ngờ, Cam Viện có chút không kịp phản ứng.

Khi cô hoàn hồn thì người đàn ông đã biến mất ở ngoài cửa, cô vội vàng mở cửa đuổi theo anh.

Ngoài cửa, trợ lý vừa giúp Hoàng Phủ Quyết đóng cửa xe rồi ngồi vào ghế phụ, thấy Cam Viện đuổi theo ra ngoài, tài xế chu đáo hạ kính xe bên cạnh Hoàng Phủ Quyết xuống.

Cam Viện dừng lại trên bậc thềm và nói: "Hoàng Phủ Quyết, anh đừng tốn công, tôi không có hứng thú với anh."

Người đàn ông nhìn cô chằm chằm, đôi mắt màu lam nhìn xanh thẳm như màn đêm, giọng điệu bá đạo mà thâm trầm.

"Tôi có hứng thú với em"

"Anh.." cô không nói nên lời.

Người đàn ông thu lại ánh mắt, "lái xe."

Xe lái đi, để lại Cam Viện với vẻ mặt không biết phải làm sao đứng trên bậc thang.

Đứng trên bậc thang nhìn đèn sau của chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt, Cam Viện thở dài lấy điện thoại trong túi ra.

Số điện thoại của con trai cô đang hiển thị trên điện thoại, nhìn dòng chữ "Con trai bảo bối" trên màn hình, cô lại đứng thẳng lưng, sải bước vào cửa lầu, chạm vào điện thoại bấm gọi vào điện thoại của con trai.

"Mở cửa."

Đứa nhỏ giúp cô mở cửa, để cô đi vào, chủ động lấy dép của cô từ trong tủ giày ra.

Cam Viện không thay giày, chỉ mỉm cười ôm lấy bờ vai bé nhỏ của cậu và hôn lên trán cậu một cách trìu mến.

"Con trai của mẹ vẫn là nhất!"

Không giống như một số người, khó đối phók như cao dán.

Đứa nhỏ khịt khịt mũi và ngẩng mặt lên nhìn về phía Cam Viện đang thay giày.

"Hai người hôn chưa?"

Cam Viện ném giày lên kệ giày, vừa buồn cười vừa bất lực nhìn vật nhỏ trước mặt.

"Hai bên đều đồng ý mới gọi hôn. Anh ta muốn hôn mẹ và bị mẹ cắn."

Đứa nhỏ cau mày "Chú Kiều Lương như vậy mẹ cũng không thích, chú Hoàng Phủ như vậy mẹ cũng không thích. Rốt cục mẹ thích kiểu gì?"

"Mẹ thích kiểu người như con" Cam Viên trêu chọc nói.

Đứa nhỏ nói y như người lớn, "Con đang nói chuyện nghiêm túc với mẹ, mẹ nghiêm túc một chút đi."

Cam Viện ngồi thẳng dậy, nhếch môi nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cậu, "Tốt lắm, chúng ta liền nói chuyện nghiêm túc một chút. Con thật sự muốn mẹ con kết hôn sao?"

Đứa nhỏ lắc đầu, "Con không phải là muốn mẹ kết hôn, con là muốn mẹ hạnh phúc."

Một câu nói, như một viên đạn găm vào tim cô.

Cam Viện mũi có chút chua xót, nhưng khóe môi lại nhếch lên nét cười, giọng điệu tự nhiên ôn nhu lại.

"Vậy.. con muốn để mẹ gả ra ngoài hả?"

"Một người phụ nữ cần một người đàn ông cưng chiều mới hạnh phúc."

"Ai nói vậy?"

Đứa nhỏ giơ tay chỉ về phía trước.

"TrênTV nói vậy."

Cam Viện bĩu môi, quả nhiên trẻ con không thể xem TV, không có logic gì cả.

"Mẹ nói cho con biết, mẹ có con cưng chiều là đủ rồi. Thời gian không còn sớm nữa, con đi tắm rửa đi rồi ngoan ngoãn đi ngủ. Tiểu Đường chúng ta phải mau lớn để có thể bảo vệ và chiều chuộng mẹ như một người đàn ông." nói xong, cô ấy vẫn không quên lại gần cậu và hôn nặng nề trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu một cái "Chúc con ngủ ngon."

"Chúc mẹ ngủ ngon." Cam Đường bước tới cửa phòng, mở cửa ra rồi lại quay mặt lại, "Mẹ ơi, con yêu mẹ."

Cam Viện nhếch môi, "Mẹ cũng yêu con."

Cười với cô một cái, Cam Đường xoay người lại đi vào phòng.

Nhìn chăm chú đứa nhỏ đóng cửa phòng lại, Cam Viện đứng dậy đi về phòng của mình.


**Con không muốn mẹ kết hôn, con chỉ muốn mẹ hạnh phúc", Tiểu Đường đúng là áo bông nhỏ của mẹ mà <3
 
Chỉnh sửa cuối:
392 ❤︎ Bài viết: 213 Tìm chủ đề
Chap 38: Chúng ta hôn rồi (2)

Sờ sờ cái gáy vẫn còn đau nhức, cô bước tới bàn trang điểm, nhìn trên cổ đã hiện ra một chút dấu vết giống bông hồng, mím môi, lập tức sải bước đi đến tủ quần áo.

Kéo mở vali, hai tay cô kéo mở cửa tủ, nhanh chóng lấy trong tủ ra vài bộ quần áo ném vào vali, sau đó bước đến bên bàn làm việc, mở két sắt ra.

Lấy ra hai xấp tiền mặt và một số tài liệu quan trọng để lên trên bàn, cô nhíu mày lại, rồi lại lấy ra một phong bì từ trong một lớp giữa của két sắt.

Bên trong phong bì là một tấm thẻ màu vàng, dưới ánh đèn tấm thẻ kia phát ra ánh sáng lấp lánh.

Nếu Hoàng Phủ Quyết ở đây vào lúc này, anh sẽ nhận ra ngay rằng chiếc thẻ này là thẻ vàng chỉ dành cho những khách hàng VIP cao cấp của Ngân hàng Thụy Sĩ.

Đặt lại tấm thẻ vào phong bì, Cam Viện đứng thẳng dậy, lấy những đồ vật quan trọng trên bàn bỏ vào vali.


Ngồi xổm xuống, cô vừa sắp xếp lại đồ trong vali vừa chửi mấy tiếng.

"Tiểu Đường thật vất vả mới tìm được một ngôi trường thích hợp, vừa mới thích nghi với cuộc sống ở đây, tại sao anh lại tới tìm nó.. chết tiệt!"

Tính khí của Hoàng Phủ Quyết cô hiểu rõ, người đàn ông đó luôn nói là làm, lúc này mà muốn để cho anh ấy từ bỏ là không thể nào.

Dù không chọc nổi, nhưng ít nhất cô có thể trốn tránh được.

Sau khi thu dọn đồ đạc trong vali, Cam Viện đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đến trước cửa phòng ngủ của đứa nhỏ, cẩn thận mở cửa ra.

Bên trong cửa, chỉ có một chiếc đèn ngủ nhỏ đang sáng.

Đứa nhỏ đã tắm xong, giờ đang nằm trên giường ngủ ngon lành.

Trong ánh sáng yếu ớt, đứa trẻ hơi cong người, hai tay nhỏ đang ở bên ngoài chăn bông, năm ngón tay như ngọc, ngũ quan tinh xảo, giống như một thiên sứ nhỏ đang ngủ say.


Nhìn con trai, ánh mắt cô lập tức dịu lại.

Cho dù khó khăn lớn thế nào, cho dù tâm trạng có tồi tệ đến đâu, chỉ cần nhìn thấy được con, thì sâu trong đáy lòng cô luôn thấy vui vẻ và hạnh phúc.

"Mẹ.."

Đứa nhỏ hình như là đang mơ, khẽ thì thào.

Cúi người xuống, Cam Viện nhẹ nhàng giúp cậu kéo chăn lên, hôn lên mái tóc ngắn của cậu, vươn lòng bàn tay lên vỗ về trên lưng cậu.


"Mẹ ở đây.. Tiểu Đương ngoan ngoãn ngủ nha.."

Đứa nhỏ liền yên ổn lại, Cam Viện sau đó liền đứng thẳng người chuẩn bị rời đi, tay đè vào bên gối cậu liền chạm đến một vật cứng.

Cô nghi ngờ kéo ga trải giường của cậu ra, và bất ngờ nhìn thấy một cuốn sách bìa cứng đang mở ra dưới ga trải giường.


Trên trang bìa là bức chân dung một người đàn ông với dòng chữ "Ba tôi" được viết trên đó.

Đó là sách dành cho thiếu nhi dùng để vẽ tranh, trước đây khi hai mẹ con ghé nhà sách, được người hướng dẫn mua sắm giới thiệu cho cuốn sách đó, đứa nhỏ nhìn qua rồi lắc đầu một cái, nói một câu với người đó "trẻ con".

Hiện tại quyển sách này lại ở bên gối của cậu, chẳng lẽ là chính cậu mua?

Ba tôi?


Cam Viện mở quyển sách trên tay, cuốn sách là một cuốn sách để vẽ tranh, phía trên của trang đầu tiên là hình ảnh minh họa, phía dưới có một hàng chữ viết.

"Đây là ba của tôi, ông ấy thật sự rất tuyệt."

Bên cạnh dùng bút màu viết mấy dòng chữ Hán có chút ngây ngô, hiển nhiên là do chính đứa nhỏ thêm vào.

"Ba tôi chắc chắn không xấu và béo như vậy."

Cam Viện lật sang trang tiếp theo, trong nháy mắt nhìn thấy tờ giấy vẽ được kẹp lại, có ba chữ "Ba tôi" được viết trên đầu tờ giấy vẽ, phía dưới là một người đàn ông được vẽ bằng những nét đơn giản, phần cơ thể đã được vẽ xong, nhưng phần khuôn mặt chưa được vẽ xong.


Mũi và miệng đã được vẽ, nhưng mắt và tóc vẫn chưa được vẽ vào.

Nhìn chằm chằm bức tranh đang vẽ dở trước mặt, Cam Viện mím chặt môi.

** :(( Đọc chương này thấy thương Tiểu Đường, nhìn mạnh mẽ, hiểu chuyện như vậy nhưng cũng chỉ là một đứa nhỏ thôi :((
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back