Viện mồ côi Vĩnh Hoa sao?
Nói rồi Dũng đơ người ra.
-
Anh sao vậy?
- Ờ, chuyện này nói ra thật ngại.
- Không sao ạ.
- Chị của anh năm xưa vô tình mang thai vốn dĩ không muốn sinh nó ra nhưng lại không nỡ bỏ nó nên sau khi sinh ra đã để nó ở viện mồ côi Vĩnh Hoa. Giờ muốn tìm lại nó cũng không còn được nữa..
- Anh có biết người đó tên gì không em quen hết có lẽ sẽ giúp được cho anh.
- Không, không tìm được đâu.
- Được mà.
Minh Anh nói với vẻ đầy tự tin. Trái đó là anh Dũng mặt vừa buồn vừa thương tiếc cho cháu gái của mình khi mới sinh ra chưa đầy ba tháng đã bị bỏ rơi.
-
Nó không còn nữa.. Đêm đó là đêm mưa to gió lớn còn đặt ngoài cổng nên sáng chị của anh lo lắng quá nên chạy tới đó hỏi nhưng ai cũng nói không thấy đứa bé nào, chỉ thấy cái nôi đặt không ở ngoài cổng thôi.. Giờ sống chết ra sao cũng không rõ..
Nhưng nói tới đây anh Dũng chợt thấy sự trùng hợp gì đó.
-
Lúc nãy em nói em tên gì?
- Minh Anh ạ.
-
Em bị bệnh tim bẩm sinh sao? Năm nay mấy tuổi rồi?
- Đúng ạ, em vừa vào lớp 1 đấy.
Nói đến đây anh thật sự rất bất ngờ vì Minh Anh chạc tuổi cháu Dũng.
-
Em khoẻ chưa? Anh đưa em về.
- Bây giờ luôn ạ? Anh không đi làm à?
- Không, đi liền.
Nói xong anh làm hết thủ tục xuất viện rồi bắt xe cả hai người cùng về viện mồ côi. Về tới nhìn xa xa thấy anh Đạt, Minh Anh gọi lớn:
-
Anh Đạt ơi, anh ơi.
Anh Đạt giật mình quay lại bất ngờ.
-
Là em ấy .
Anh Đạt chạy ra, Minh Anh chạy vào cả hai ôm lấy nhau, ôi cái cảnh tượng này cảm động quá!
-
Đây là ai?
- À giới thiệu với anh đây là anh Dũng người đã cứu em.
- Chào anh tôi là Đạt anh của bé.
- Chào anh.. Hai người là anh em sao?
- Đúng vậy.
Dũng có chút bất ngờ tường họ là anh em ruột.
-
À quên mất, cho tôi gặp viện trưởng ở đây đi, tôi có chuyện gấp.
- Được, anh đi theo tôi.
Dũng gật gật đầu rồi đi theo anh Đạt tới phòng của viện trưởng. Đạt gõ cửa:
-
Cô Hoa ơi, có người gặp cô này.
- Cửa không khóa con vào đi.. Là ai đây?
- Dạ đây là người đã cứu Minh Anh khỏi bọn bắt cóc đó cô. À mà nhắc mới nhớ để cháu hỏi Minh Anh và kêu cảnh sát đều tra đường dây bắt cóc này mới được.
- Được, con đi đi.
Nói xong anh Đạt đi ra, anh Dũng liền gấp gắp hỏi:
-Tôi muốn tìm một đứa bé mà bảy năm trước đã bị bỏ rơi ở trước cổng mồ côi này.
- Trước cổng sao? Là bé Minh Anh.
- Minh Anh thật sao? Tôi cũng đã nghi rồi chỉ muốn xác minh lại thôi.
- Cậu là gì của nó.
- Là cậu, chị gái ruột của tôi là mẹ con bé, do mang thai ngoài ý muốn nên mới phải làm chuyện ngoài ước muốn như vậy.
- Các người có biết nó xém mất cả mạng không? Nếu không nhờ có Đạt nó đã không còn sống được tới bây giờ đâu.
- Tôi..
- Cậu đang có ý định gì, cứ nói.
- Tôi định đón con bé về.
- Cái gì? Hmm.. Chỉ sợ là con bé không đồng ý thôi dù dì nó cũng ở đây từ bé tình cảm đối với nơi này cũng rất sâu đậm đâu phải nói đi là nó sẽ đồng ý.
- Tôi biết nhưng nó là cháu ruột của tôi.
- Cháu ruột, các người bỏ rơi nó còn mặt mũi nói đến hai từ cậu ruột sao?
- Tôi..
- Tôi chỉ nói vậy thôi dù sao nó sống ở đây cũng rất tốt, tất cả đều là quyết định của Minh Anh.
- Được.
Hai người nói xong thì kêu Minh Anh và anh Đạt vào trong bàn bạc. Cô Hoa nghiêm túc hỏi:
-Minh Anh à, đây là cậu ruột của con, cậu con bảo muốn đón con về, con có đồng ý hay không?
- Cô ơi, cô có hiểu lầm gì không ạ? Đây là anh Dũng là người đã cứu con mà.
- Nãy giờ cô đã điều tra và xác minh rồi đây đúng thật là cậu của con.
- Cậu..
Do dự một hồi lâu Minh Anh nói:
-
Không, con không đồng ý theo cậu đâu, đây mới là gia đình của con, ở đây có anh Đạt, có cô bạn bè con không thể sống xa họ, còn xin lỗi.
- Đây là quyết định của con, còn sẽ không hối hận chứ.
- Dạ không.
- Mẹ con nhớ con lắm đấy.
- Nhưng con không thể đi, mong cậu hiểu cho con.
- Được rồi vậy cậu đi về một mình, cậu sẽ liên lạc với con.
Xong Minh Anh và anh Đạt tiễn anh Dũng về. Đạt quay lại hỏi:
-
Em đã quyết định kĩ chưa, không hối hận à?
- Dạ, không hối hận tí nào hết á.
- Chẳng phải em luôn muốn tìm được mẹ sao? Sao giờ lại đối ý như vậy?
- Em suy nghĩ lại rồi mà chẳng phải cậu đã nói sẽ còn liên lạc hay sao.
Hai người cười sau đó đến đồn cảnh sát và cũng đã tóm được đường dây của bọn bắt cóc.
Sau đó cuộc đời bình yên vẫn tiếp tục. Minh Anh gặp lại mẹ cũng hiểu và tha thứ cho mẹ. Nhưng vẫn sống cuộc sống bên trại mồ côi và gia đình anh Đạt cũng biết Đạt có em gái bên ngoài cũng chấp nhận và cũng xem Minh Anh là con gái của họ. Vậy là Minh Anh từ một cô bé mồ côi đã có tận ba gia đình rồi nhỉ.
End.