Ngày ấy chị em chúng tôi rất nhát gan, mẹ hay nhát ma, hù dọa sẽ có ông già bắt cóc chúng tôi đi bán qua biên giới Campuchia hoặc biên giới Trung Quốc không tìm được đường về nhà để chị em chúng tôi không dám chạy đi chơi xa nhà, vì thời đó có rất nhiều người hay bắt cóc bán trẻ em xuyên biên giới. Từ đó chị em tôi rất sợ người lạ lại gần và được đặt cho cái biệt danh là "dân rừng", thì cũng đúng thôi bởi chúng tôi sống hòa hợp với núi rừng và cây cỏ, chơi cũng toàn lấy nguyên liệu từ đất trời.
Rồi một ngày chị cũng vào lớp một, để lại mình tôi lẻ loi cô đơn chơi một mình, tôi buồn lắm chẳng hứng thú chơi bất kỳ thứ gì. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy, cái ngày mà làm thay đổi cả tính cách và con người tôi, để lại bóng ma tâm lý và những tổn thương khắc sâu trong cuộc đời. Để rồi đến tận hơn 10 năm sau đó, khi tôi 16 tuổi năm ấy mới thức tỉnh chợt nhận ra và thay đổi tính cách thêm lần nữa, từ đó tôi mới sống nhẹ nhàng tự tại nhiều hơn, không nặng lòng và nặng tâm tư như thuở trước. Đó là năm tôi lên 5 tuổi, một ngày mưa phùng lấc phất của những cơn mưa đầu hạ khi chị sắp bước vào nghỉ hè lớp một, mẹ có việc về quê ngoại, bà đang ở nhà chú út chưa về, chị đi học, ba đi cắt cỏ, ba dặn tôi ở yên trong nhà không được ra khỏi nhà, tôi ngoan ngoãn nghe lời nằm yên trên giường. Nhưng lúc tôi sắp ngủ thì tôi thấy sợ lắm, cứ nghĩ sẽ có ma tới bắt mình, ông già bắt cóc sẽ bắt mình đi bán hoặc băm mình lấy thịt làm chả lụa như lời mẹ kể. Cũng vì lời kể của mẹ mà tôi không bao giờ ăn chả lụa, đến tận bây giờ dù biết là giả nhưng tôi cũng không thích chả lụa, nỗi ám ảnh tuổi thơ quá lớn. Tôi sợ quá tuột xuống giường, rồi nhớ lời ba thế là bò lại lên giường, cứ thế tuột xuống bò lên đấu tranh tâm lý không biết bao nhiêu lần, cuối cùng nỗi sợ đánh bại lý trí, tôi mang dép vào chạy ra khỏi nhà như trốn khỏi một con quái thú cực lớn. Tôi chạy ra đầu đường lớn, thời đó đường còn làm bằng đất đỏ và rải đầy sỏi đá, tôi nhìn về phương Đông nơi mặt trời lên mỗi ngày và cũng là hướng đi về nhà ngoại. Tôi ngồi chờ mẹ về, chờ mãi chờ mãi không thấy bóng dáng xe đạp của mẹ đâu, tôi tiếp tục thẫn thờ chờ đợi, từ mưa lấc phất đến mưa hơi to làm ướt chiếc áo đầm màu hồng nhạt của tôi. Tôi rất thích mặc đầm màu hồng của công chúa ảo mộng, nhưng từ đây về sau đây là lần cuối cùng trong cuộc đời tôi mặc áo đầm màu hồng, từ đây về sau tôi ghét nhất màu hồng. Bỗng dưng từ phía sau một roi đánh vào người tôi thật đau điếng, tôi quay lại thì thấy ba đứng trừng mắt quát nạt bảo tôi về nhà. Tôi chạy theo đường cũ về và bị đánh không biết bao nhiêu roi, mỗi lần đánh đau quá tôi lấy tay đỡ và bị đánh vào ngón tay sưng húp. Đến nhà tôi bị bắt nằm sấp lên giường và lãnh một trận đòn nát mông. Ba vẫn phạt tôi nằm sấp úp mặt trên giường cấm không cho tôi xuống khỏi giường. Chiều mẹ về, tôi thổ lộ với mẹ tay mình bị ba đánh sưng, tôi chỉ muốn mẹ an ủi tôi một chút và thoa dầu cho tôi thì quá tốt rồi, tôi cũng đỡ tủi thân. Ai ngờ mẹ không hiểu, cũng chẳng tâm lý gì, bởi người dân quê lam lũ có ai quan tâm tâm lý trẻ con hay tâm hồn bé nhỏ của trẻ có bị tổn thương hay không đâu, ba mẹ lo cho chúng tôi cái ăn cái mặt đã đủ mệt thì còn sức đâu mà lo tâm lý hay tinh thần chúng tôi như thế nào, chúng tôi như những đứa con hoang dã trưởng thành theo bản năng của mình. Trong nhà mẹ lúc nào cũng nghe lời ba, nghe tôi mếu máo kể như thế, mẹ lại lớn tiếng gọi ba và hỏi ba đánh tôi sưng tay à, thế là tôi bị ba chửi tăng hai. Tôi tủi lắm chỉ khóc thầm một mình và không bao giờ tin mẹ nữa. Tôi ghét ba, ba không hiểu nỗi sợ của tôi, ba nói trên đời này làm gì có ma, mẹ cũng không hiểu tôi, mẹ là cùng một phe với ba không bênh vực tôi. Tôi chỉ sợ ma thôi, tôi có làm gì sai chứ. Chị về nhà, tôi nghĩ có nên kể cho chị nghe không, nghĩ tới khả năng chị có thể mách ba và tôi sẽ bị mắng thêm lần nữa, thế là tôi im lặng luôn, lặng lẽ ôm nỗi đau vào lòng. Kể từ đó tôi không tin vào ai cả, kể cả người thân bên cạnh mình, tôi giấu tâm tư của mình, giấu luôn mười vạn câu hỏi vì sao, sẽ không bao giờ hỏi tất cả những thắc mắc của mình, tôi có xu hướng tự tìm đáp án và câu nào không giải được sẽ để thời gian từ từ trả lời đến một năm, năm năm, mười năm rồi tôi cũng sẽ giải thích được điều mà tôi thắc mắc, có những câu tôi giải thích được nhưng tôi sẽ không đi kiểm chứng với ba mẹ hay chị như lúc trước nữa vì tôi sợ bị mắng. Rất lâu rất lâu mãi sau này đến tận bây giờ tôi cũng là típ người không chịu nổi bị la mắng, khi làm sai gì bị góp ý la mắng hay bị nói nặng tôi cũng tủi thân thật lâu. Càng tủi thân tôi lại càng im lặng. Từ ngày bị đánh, những ngày sau đó là những ngày khó ngao nhất, tôi không bao giờ có thể vui vẻ vô tư như trước được, vui một mình mình biết, buồn một mình mình hay, lo sợ, mất mát, ít nói, ít cười, gồng mình lên phòng bị và lanh lùng hơn, dữ dằn hơn. Tôi không tâm sự với bất kỳ ai, ôm trọn nỗi niềm đau nhói. Cứ mỗi lần mưa xuống nhìn ra khung cửa sổ, những hạt mưa nặng trĩu trút xuống như thác đổ ào ào thì đó là lúc tâm hồn tôi hòa quyện với làn nước chảy để chôn kín đi niềm đau và những giọt nước mắt đắng chảy ngược vào tim, vào sâu thẳm tận đáy lòng. Chính vì lặng im mà cứ sáng sớm tôi thức dậy ra ngắm bình minh lên, nhìn mặt trời thật kỹ tôi thấy nó là một quả bóng lửa treo trên không trung khổng lồ. Tôi ước gì mình được lên trên đó để không phải ở lại với nỗi buồn như bây giờ, tôi ước ao có một ai đó hiểu tôi biết bao nhiêu, nhưng hoàn toàn không có một ai cả. Rồi buổi chiều tôi lại ngồi nhìn hoàng hôn buông xuống, những ánh sáng cuối ngày chiếu qua từng tán cây kẽ lá, ánh lên màu xanh trên cánh rừng phía trước nhà rồi từ từ tắt lịm khi mặt trời khuất sau rừng cáy và lặng mất hút. Giờ đây chỉ còn lại trên vòm trời một vầng sáng đỏ hồng hắt lên, những tia sáng hiếm hoi cuối cùng cũng bịn rịn không muốn xa rời, tạm biệt giờ khắc cuối cùng của ngày tàn còn đọng lại. Không gian chìm vào yên tĩnh rồi bước dàn vào bóng tối, lúc đó tôi chìm vào khoảnh khắc vô vọng khi nhớ về những bi thương khổ đau luôn giằng xé trong tâm hồn mình. Chỉ với một ý nghĩ của tôi vào lúc 5 tuổi ấy đã hình thành nên tính cách ăn sâu vào xương máu và thấm sâu vào tận linh hồn tôi để hình thành nên tôi của những này tháng sau này.
Cứ thế ngày lại qua ngày, thoắt cái đã quá nửa mùa hạ, đây cũng là lúc mùa trái cây rừng quê tôi nở rộ. Những đặc sản của vùng quê dân dã gắn liền với ký ức tuổi thơ của mỗi người con nơi đây, để rồi mai sau dù có đi đâu về đâu thì cái mùi trái cây rừng thoang thoảng xen lẫn vị ngọt của nước quả chín vẫn khiến lòng người lưu luyến mãi - mùi vị quê nhà. Nhớ ngày đó ba dẫn chị em chúng tôi đi khắp các bìa rừng quanh nhà dạo chơi rồi chỉ vào từng loại cây giảng giải cho chúng tôi biết tên gọi của nó và công dụng để làm gì, ba tôi biết rất nhiều loài cây thuốc quý, các loại thảo dược, đặc biệt là rất nhiều trái cây rừng có thể ăn. Tôi thích nhất những ngày cùng ba đi hái trái cây rừng, trong mắt tôi ba không gì làm không được, ba cái gì cũng biết cả. Chỉ cần có ba là chúng tôi không sợ bất cứ thứ gì, ba nhận nhiệm vụ hái trái chín, chúng tôi chỉ lo ăn là được. Vị ngọt thanh của táo rừng, thêm chút muối ớt, vị ngọt pha lẫn chút mằn mặn xen lẫn chút cay nhè nhẹ tạo nên một hương vị đặc trưng không nơi nào có được. Để có được những quả táo ngọt cũng không phải là đơn giản mà phải tốn rất nhiều thời gian hái, trên thân cây táo rừng có rất nhiều gai nhọn không khéo sẽ bị đâm chảy máu rất đau, bị cào rách da hoặc gai mốc vào quần áo kéo rách vài mảnh vải. Táo chưa chín màu xanh không thể ăn, những trái mới vừa ửng chín còn có chút màu xanh chuyển sang màu vàng nhạt ăn vào vị chua chua ngọt ngọt cũng là một loại mỹ vị. Đợi đến lúc táo chín, từng trái đen bóng nhỏ xinh thấp thoáng ẩn hiện giữ những tán cây xanh um, ba tôi chỉ cần vươn tay là có thể hái được, chẳng bù với chị em chúng tôi muốn hái cũng với tay chẳng tới. Tôi ước mình lớn lên thật nhanh để có thể hái được những trá cây rừng mà thôi thích nhất. Không chỉ là hái táo, còn có hái trái sim rừng, từ khi vào hạ tôi mong từng ngày, mỗi ngày nhìn những cây sim từ không có hoa đến những nụ hoa mới nhú rồi đến bông hoa tím biếc nở rộ, trong lòng tôi lại miên man nghĩ về mùa hạ năm trước ông Năm hàng xóm dẫn chị em tôi đi hái sim rừng ăn, vị ngọt lịm của sim làm tôi dư vị mãi không quên, từ đó tôi để ý tìm kiếm rất nhiều cây sim xung quanh nhà và các bìa rừng, thấy được cây nào là tôi để ý cây đó, cứ cách vài ngày lại ra thăm, mong sim mau ra hoa kết trái, bởi lẽ hương vị ngọt ấy đã làm tâm hồn tôi mê mẫn như si như say. Cuối cùng tôi cũng nếm đến hương vị của sim chín, từng trái tím đen treo trên cành đung đưa theo gió, tôi nhè nhẹ hái xuống bỏ vào miệng thưởng thức cùng với cơn gió nhẹ mùa hạ thoảng qua mát lạnh ngọt lịm ngất ngây trong lòng. Tôi cũng là người tham ăn, lúc sim chưa chín sợ có người biết chúng nó tồn tại, tôi canh gác từng ngày chỉ đợi đến giây phút này được ăn đến những trái chín đầu mùa. Sim trên cây còn rất nhiều, tôi hái rồi cởi áo ra làm rổ mang về chia cho cả nhà cùng ăn, cả nhà thấy thế khen tôi hết lời. Sau đó chị em chúng tôi lại chinh chiến trên các bìa rừng và những cánh đồng tìm những rau quả có thể ăn được. Chúng tôi bắt đầu rong rủi trên đất rẫy của hàng xóm gần bìa rừng để hái mua ăn. Những bông hoa mua tím hồng nở rộ, giấu phía dưới là từng quả mua chín tím đen lộ ra từng múi thịt mua như đang mời gọi chúng tôi mau đem chúng nó hái xuống nếm thử hương vị trái ngọt. Trái mua vị ngọt lịm xen lẫn một chút nhẫn đắng của những hạt mua đen nhánh bao bọc phía ngoài múi mua, mỗi trái mua có bốn đến năm múi nở ra. Đừng nhìn hoa mua màu tím cùng trái mua chín màu tím đen giống với màu hoa sim và trái sim mà nhằm lẫn cây mua và cây sim là cùng loại cây. Đây đều là hiểu nhằm, đó là hai loại hoa trái khác nhau, trái sim không có lông quả, khi chín vỏ quả không bóc ra để lộ ra từng múi thịt quả như trái mua, trái sim không có múi, khi ăn sim thì ăn luôn cả vỏ, còn trái mua chỉ ăn được múi mua còn vỏ thì vứt đi. Suốt cả mùa sim và mua chín chị em chúng tôi ngày nào cũng hái ăn đến nỗi cái lưỡi lúc nào cũng nhuộm tím màu nước sốt của quả.
Đầu bìa rừng có cây trường rất lớn, không biết đã bao nhiêu năm, thân cây cao to sum xuê bóng mát, tới mùa từng quả chín đỏ tươi như màu quả vải mà tôi nhìn thấy mấy đứa nhà hàng xóm hay ăn. Có lẽ cây trường mọc ở bìa rừng không ai chăm sóc nên trái cây không nhiều lắm, mỗi mùa cũng không đủ chị em chúng tôi tắc kẽ răng, mỗi đứa dăm ba trái là hết quả chín, vị chua ngọt còn lưu trong khoan miệng dư vị chưa đã thèm thì lại hết mùa trái cây. Cả trái mây cũng thế, chẳng có lúc nào là đủ cho chúng tôi ăn, từng chùm mây ẩn hiện sau lớp gai dài nhọn hoắc, khó mà hái được, chúng tôi luôn vòi ba mẹ hái mây để ăn, trái mây ăn vào lúc đầu ngọt nhưng sau khi ăn xong lưu lại vị chát trong khoang miệng hơi khó chịu, nhưng là con nhà nghèo như chúng tôi có trái cây ăn là quý rồi, chúng tôi cũng không chê vị chát của nó. Vui nhất là những ngày ba và chú bác đi rừng về sẽ có chùm đuông và trái trâm rừng ăn, hai loại trái này mọi nhà đều tranh thủ lên rừng hái về bán, chấm thêm muối ớt ăn là không chê vào đâu được. Nghĩ lại đến giờ vẫn thèm, lâu lắm rồi không còn thấy bóng dáng của các loại trái cây rừng ấy nữa, thật là rất lưu luyến mùi vị trái cây rừng biết bao, nhớ cả những trò chơi dân dã ngày ấy mà giờ đây chỉ còn lại là
kỷ niệm của tuổi thơ xa xôi ấy.
Ngẫm lại tuổi thơ vui vẻ của tôi cũng phải kể đến những đêm rằm trăng tròn, ánh trăng chiếu sáng khắp đất trời vẽ nên một khung cảnh nên thơ hùng vĩ cực kỳ mỹ lệ. Gió mùa hạ lùa vào mát mẻ xua tan đi cái nóng oi bức và càng thích thú hơn khi cả nhà khiêng giường ra giữa sân nằm ngắm trăng hóng mát. Chủ yếu là tôi và chị nằm nghe bà, ba và mẹ tôi kể về sự tích chú Cuội chị Hằng trên cung trăng, kể chuyện cổ tích, kể về chuyện thời ba mẹ chưa cưới nhau cuộc sống khó khăn như thế nào, cả những ngày chạy giặc sống dưới mưa bom bão đạn của Mỹ Nguỵ, còn xen kẽ những chuyện tình yêu thời tuổi trẻ của ba và của mẹ. Chúng tôi nhìn ánh trăng trong trẻo, sao trời lấp lánh và từng án mây trôi về phương xa, bên tai nghe kể chuyện xen lẫn tiếng cười nói rôn rả đến tận đêm khuya mới vào nhà ngủ.
Còn có một lần đoàn gánh hát lên biểu diễn miễn phí cho dân làng giải trí, đêm đó sau khi ăn cơm ba dẫn chị em chúng tôi đi xem. Xem đến hơn phân nữa thời gian tôi buồn ngủ và cũng thấy nhàm chán vì họ hát gì nói gì trên sân khấu tôi nghe không hiểu nên vòi ba cõng về đi ngủ. Ba cõng tôi trên lưng, tay thì dắt chị tôi về, lưng ba rất rộng rất êm, từng nhịp lắc lư khi ba đi đường tựa như nhịp võng đong đưa cùng gió đêm nhè nhẹ thổi tôi ngủ lúc nào không hay, mở mắt ra đã thấy mình nằm trên giường và trời đã sáng. Đó là lần duy nhất trong đời tôi được đi xem hát, cũng là lần cuối cùng tôi được ba cõng trên lưng, sau này đi học và mãi đến khi tôi lớn ba cũng chưa lần nào cõng tôi nữa. Ký ức về gánh hát của ngày xưa khi thơ bé cũng chìm vào trong miền ký ức xa xăm.
Những ngày tháng sống ở quê như thế vẫn tiếp tục, nơi đây vẫn rất ít nhà có điện, nhà tôi vẫn còn dùng đèn dầu để đốt, nhìn ngọn đèn thấp sáng mờ nhạt ánh lên bóng dáng kéo dài lên vách đất tôi cũng có thể nhìn thật lâu, tò mò nhìn ngọn đèn dưới ánh lửa bay múa rồi suy nghĩ phiêu xa đến tận nơi nào.
Đến năm lên sáu tuổi, còn một tháng nữa là vào khai giảng năm học, tôi cũng sắp bước vào lớp một, thế là mẹ gửi tôi cho cô giáo đi học bổ túc trước khi vào năm học. Quê tôi thời đó cũng ít ai cho con đi học mẫu giáo, tôi cũng không ngoại lệ chẳng biết khái niệm trường mẫu giáo là gì, chỉ biết sáu tuổi là đi học lớp một mà thôi. Mãi đến ngày khai giảng, thế là tôi thật sự kết thúc những tháng ngày lêu lỏng để bước sang trang mới của cuộc đời, hành trình đi học để thành tài như ba mẹ và mọi người vẫn thường hay kể.