Bao_Ngan12

WABI - SABI
3,580 ❤︎ Bài viết: 798 Tìm chủ đề
2308 46
NẾU BẬN QUÁ THÌ ĐỪNG YÊU

Nếu như cả một ngày dài bạn không có nổi 5 phút rảnh rỗi để dành thời gian hỏi han, quan tâm người mang danh là người bạn yêu thì thôi đi, yêu đương gì nữa.​

Nếu như cả một ngày dài bạn không muốn biết người bạn yêu đang làm gì, có chuyện gì buồn không, có nhớ đến bạn không, hay chỉ đơn giản là có khỏe không.. thì thôi đi, yêu đương gì nữa.

Ai cũng có công việc của riêng mình, ai cũng có chuyện phải lo lắng. Nhưng tình yêu cũng như những món ăn vậy. Chỉ bỏ vào nồi vào chảo đảo qua đảo lại là ăn được sao? Còn phải thêm bớt lửa, nêm nếm gia vị thì mới thành được chứ. Tình yêu cũng vậy. Chỉ nói yêu thôi chưa đủ. Mình là người yêu của nhau rồi, chẳng cần gì nữa, cứ vậy mà yên bình qua ngày tháng. Không. Nếu bạn không chia sẻ, không quan tâm đến nửa kia thì chắc chắn sẽ đổ vỡ gãy gánh nhanh thôi.

Đừng bao giờ quan niệm cái gì là của mình thì sẽ mãi là của mình. Nó chỉ đúng một nửa thôi. Người ta yêu mình thì người ta sẽ không dễ dàng rời đi. Nhưng mà, nếu như bạn không trân trọng, không sẻ chia, không quan tâm thì bạn à. Có yêu bạn đến mấy người ta cũng rời đi thôi. Vì đơn giản: Tình yêu là sự thấu hiểu, là sẻ chia, là sự gắn bó từ cả 2 phía. Nhưng khi bên bạn thì nào có được như vậy?

bromVg2.jpg

Bạn đổ lỗi cho công việc bận rộn khiến bạn không có thời gian để quan tâm hỏi han nửa kia của mình. Vậy nhưng bạn lại có thời gian chơi vài ván game trên điện thoại với hội bạn bè. Bạn lại có thời gian lang thang facebook lướt xem những bài đăng, like những bức ảnh hay xem những video gây cười.. rồi bạn lại bảo bạn phải có thời gian riêng chứ. Làm việc thì phải nghỉ ngơi chứ, phải thư giãn chứ. Có rất nhiều lí do cho hành động của mình.

Và nếu như bạn có quá nhiều lí do biện minh cho sự VÔ TÂM của mình.. thì thôi đi, yêu đương gì nữa!

Sưu tầm.
 
Last edited by a moderator:
1,579 ❤︎ Bài viết: 1459 Tìm chủ đề

Bận chỉ là cái cớ lúc hết yêu


Bận, nhiều khi chỉ là cái cớ lúc người ta đã hết yêu.

Khi còn yêu, người ta lạ lắm. Một ngày có thể quay cuồng giữa trăm thứ việc, nhưng vẫn nhớ ra người mình thương đang ăn trưa lúc mấy giờ, thích uống cà phê hay trà sữa, ghét bị bỏ quên tin nhắn lâu. Bận đến mấy cũng cố chen vào một cuộc gọi ngắn, một lần ghé ngang chỗ làm, hay chỉ là một dòng nhắn vội: "Anh đang mệt, nhưng nhớ em"

Lúc ấy, bận không phải là rào cản. Bận chỉ khiến người ta nhớ nhau nhiều hơn.

55019448290_93265993b8_o.png


Rồi có một ngày, cũng là người ấy, vẫn công việc đó, vẫn lịch trình đó, nhưng "anh bận" bắt đầu mang nghĩa khác. Tin nhắn trả lời chậm dần. Cuộc gọi thưa đi. Những lần hẹn hò bị dời lại vô thời hạn. Người ở đầu dây bên kia không còn nóng lòng gặp nữa, cũng chẳng còn sốt ruột giải thích. Mọi thứ được gói gọn trong một câu rất gọn gàng: "Anh bận quá"

Người ở lại thì bắt đầu học cách chờ. Chờ một tin nhắn trước khi ngủ. Chờ một cuộc gọi cuối ngày. Chờ cả những điều rất nhỏ mà trước đây chưa từng phải chờ. Họ tự an ủi mình rằng ai cũng có lúc mệt, ai cũng có giai đoạn áp lực. Rằng yêu là phải thông cảm.

Nhưng sự thật là, chẳng ai quá bận đến mức không thể dành vài phút cho người mình yêu. Chỉ là trong danh sách ưu tiên, người ấy đã lùi xuống quá xa.

Có người từng nói với tôi rằng, sau giai đoạn yêu đương nồng nhiệt, người ta không còn nhiều thời gian và tâm trí để quan tâm nhau như ban đầu nữa. Tôi không tin. Vì tôi đã thấy những người bận thật sự vẫn yêu rất trọn vẹn. Họ không cần gặp nhau cả ngày, nhưng luôn khiến đối phương cảm thấy mình được nhớ, được thương, được đặt ở một vị trí quan trọng.

Yêu lâu không phải là yêu ít đi, mà là yêu sâu hơn. Yêu sâu thì càng cần chăm sóc, càng cần hiện diện. Nếu không còn muốn làm điều đó, thì không phải vì bận, mà vì tình cảm đã nguội.

Người hết yêu thường hay viện lý do. Lý do nghe rất hợp lý: Mệt, áp lực, cần không gian riêng, cần nghỉ ngơi. Nhưng kỳ lạ thay, họ vẫn có thời gian cho những thứ khác. Chỉ là không còn thời gian cho người từng rất quan trọng.

Điều đau nhất không phải là chia tay. Điều đau nhất là bị bỏ mặc trong một mối quan hệ vẫn còn tên gọi là yêu. Là buồn nhưng không dám trách. Là tổn thương nhưng vẫn cố hiểu cho người ta. Là tự hỏi mình đã làm sai điều gì, trong khi câu trả lời đơn giản chỉ là: Người kia không còn yêu đủ nhiều.

Nếu đã không còn muốn quan tâm, không còn muốn hiện diện, không còn thấy nhớ nhung là điều cần thiết, thì hãy nói thật. Đừng dùng chữ "bận" để kéo dài một mối quan hệ đang chết dần. Vì người ở lại sẽ đau rất lâu, đau trong im lặng và hy vọng.

Yêu nhau là để mang lại bình yên, chứ không phải những khoảng trống chờ đợi. Nếu bận đến mức không thể dành cho nhau một chút thời gian, một chút dịu dàng, thì có lẽ.. Không phải là bận nữa rồi. Chỉ là đã hết yêu.
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back