Bạn được Bích Thủy Diệp Phong Lai mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 479: Muốn liên hệ với bệnh viện Lạc Hải Sâm (1)

Người Tần gia cố gắng liên lạc với bệnh viện Lạc Hải Sâm, không chỉ có một mình Tần Du Phàm, còn có cha của Tần Du Phàm, gia chủ Tần gia đương nhiệm, chủ tịch kiêm tổng giám đốc tập đoàn Tần thị, Tần Chí Cả.

Tần Chí Cả cùng Tần Xuyên là hai cha con, về mặt ngoại hình hai người có sáu bảy phần tương tự.

Tần Chí Cả nhìn giống như là phiên bản khi già đi của Tần Xuyên.

Mặc dù hiện tại, cũng như cũ rất có phong thái, có thể nghĩ đến năm đó là một chàng trai như thế nào.

Một người anh họ của ông, cũng là một vị giám đốc rất có lực ảnh hưởng ở gia tộc Tần gia đang bị bệnh, hiện tại nhu cầu cấp bách muốn được cứu trị.

Ông ấy đã có lời nói, mặc kệ là ai, có thể chữa khỏi bệnh của ông ấy, ông ấy nguyện ý giao ra toàn bộ cổ phần Tần gia mà ông ấy đang nắm giữ.

Phần cổ phần này Tần Chí Cả đương nhiên muốn, nếu mà rơi xuống tay người khác, đối với Tần Chí Cả thậm chí toàn bộ tập đoàn Tần thị mà nói đều không thể nghi ngờ là một cái tai họa ngầm lớn.

Cho nên ông hy vọng liên hệ được bệnh viện Lạc Hải Sâm, thông qua đạt được hiệp nghị với bệnh viện Lạc Hải Sâm, bắt được số cổ phần này.

Ông có thể chi trả số tiền tương đương cho phần cổ phần này cho bệnh viện Lạc Hải Sâm, và số cổ phần này sẽ thuộc về ông.

Tần Chí Cả đem Tần Xuyên gọi đến trước mặt mình, cùng anh nói đến cái ý tưởng này của mình, hơn nữa muốn anh phụ trách làm chuyện này.

Tần Chí Cả tìm Tần Xuyên tới thương nghị chuyện này, cũng là vì ông càng có khuynh hướng muốn đem Tần gia giao cho Tần Xuyên, cũng không phải ông không hài lòng với năng lực của con gái Tần Du Phàm của mình.

Ngược lại, ông đối với năng lực của con gái là thực tán thành.

Chỉ là Tần gia bọn họ qua các đời đều là truyền cho con trai, nếu tới đời của ông, lại truyền cho con gái, thì sẽ vi phạm tổ huấn.

Đây cũng là nguyên nhân mà có không ít trưởng bối Tần gia bọn họ ủng hộ Tần Xuyên.

Tần Chí Cả nói với Tần Xuyên, "Cổ phần tập đoàn Tần thị không thể tùy tùy tiện tiện chuyển tới tay người ngoài, bác cả của con hiện tại bệnh nặng, trong đầu nghĩ không được nhiều như vậy, mới có thể nói liền đem cổ phần giao ra. Nhưng mà chúng ta không thể mặc kệ ông ấy làm như vậy. Hiện tại chúng ta chỉ có hai lựa chọn, hoặc là chúng ta cùng bệnh viện Lạc Hải Sâm đạt thành hiệp nghị, hoặc là dứt khoát liền không cần điều trị."

Lời này Tần Chí Cả sẽ không nói trước mặt người khác, nhưng mà trước mặt là con trai ông, Tần Chí Cả liền đem chuyện này nói trắng ra.

Tần Chí Cả nói lời thấm thía, "Cổ phần Tần gia vô luận như thế nào cũng không thể rơi vào tay người ngoài. Một khi người bên ngoài nắm giữ quá nhiều cổ phần, can thiệp đến quyết sách hội đồng quản trị, đối với Tần gia chúng ta là một việc thập phần nguy hiểm. Cho nên bác cả của con, hoặc là bệnh chết, cổ phần của ông ấy sẽ được các con của ông ấy kế thừa, nếu muốn lấy cổ phần đi đổi sự cứu trị của bệnh viện Lạc Hải Sâm, phải làm sao để bệnh viện Lạc Hải Sâm cùng chúng ta đạt thành một cái hiệp nghị."

Tần Xuyên cau mày, ý tưởng của Tần Chí Cả anh có thể lý giải.

Chuyện này quan hệ đến lợi ích của tập đoàn Tần thị.

Nhưng rốt cuộc đó là tài sản của bác cả họ của bọn họ, anh không có quyền quyết định.

"Con cảm thấy làm như vậy không ổn, chúng ta không có quyền can thiệp vào quyết định của bác cả họ."

"Tần Xuyên, con phải hiểu được, làm buôn bán cần thiết phải nhẫn tâm, con có nghĩ tới nếu cổ phần của bác cả họ của con rơi vào vào những người bụng dạ khôn lường đối với tập đoàn Tần thị chúng ta sẽ có hậu quả như thế nào không?"

"Bệnh viện Lạc Hải Sâm mỗi năm tiếp nhận số lượng người bệnh hữu hạn, bác cả họ chưa chắc có thể được bọn họ cứu trị, con cảm thấy chúng ta không can thiệp chưa chắc đối với chuyện này sẽ có ảnh hưởng gì."

"Tần Xuyên, những thứ con phải học còn quá nhiều, ở trên thương trường, con dựa vào tâm lý may mắn như vậy là trăm triệu lần không thể được!"

Tần Xuyên trầm khuôn mặt, không nghĩ muốn cùng Tần Chí Cả cãi nhau.

Tần Chí Cả thấy thế liền nói, "Con đi về trước suy nghĩ lại đi, suy nghĩ cẩn thận, lại đến tìm ta."

Hai cha con sau một hồi nói chuyện tan rã trong không vui.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 480: Muốn liên hệ với bệnh viện Lạc Hải Sâm (2)

Mạc Thi Vận gần đây rất bận.

Bận rộn quay video ngắn.

Hiện tại video ngắn thực có chút hot ở trên mạng, rất nhiều minh tinh đều dựa vào việc phát một số video ngắn của mình, thêm được nhiều lưu lượng mới.

Mạc Thi Vận cũng ở cân nhắc chuyện này.

Nhưng bởi vì hiện tại cô không có đoàn đội sau lưng vì cô bày mưu tính kế, hiện tại chuyện gì cũng đều chỉ có thể dựa vào chính mình làm.

Quá trình thực gian nan, lần đầu tiên quay video ngắn, tuy rằng được quảng bá trên nền tảng, nhưng hiệu quả không tốt.

Bình luận nói cô không có ấn tượng, nếu không bỏ xuống cái tôi liền không cần học người khác quay video hài.

Mạc Thi Vận thực buồn rầu, cô biết xác thật mình không làm video hài được.

Cho nên lúc này đây cô quyết định quay video ngắn theo phong cách khác, cô hiện tại đang nỗ lực nghiên cứu xem dùng ý tưởng nào.

Mạc Tuệ Cầm thấy con gái gần đây làm lụng vất vả, thập phần đau lòng.

Bà hầm tổ yến cho con gái.

Hiện tại hai mẹ con bà đang thuê một căn phòng ở kinh thành.

Thời kỳ đỉnh cao của Mạc Thi Vận, ở thành phố Hằng Viễn mua hai căn hộ.

Một nơi để ở, một nơi để đầu tư.

Đồng thời tiền tiết kiệm ở ngân hàng còn là tới gần tám chữ số.

Nhưng sau này Mạc Thi Vận xuống dốc, mà mỗi ngày chi tiêu lại rất cao.

Vì thế hai căn hộ đều bán, hai mẹ con đi tới kinh thành, tìm kiếm cơ hội phát triển.

Sau này mọi chuyện vẫn luôn không tốt, con gái bà vài tháng mới có thể nhận được một cái hợp đồng, thù lao cũng thập phần hữu hạn.

Nếu cam nguyện làm một người bình thường, một chút thu nhập này cũng có thể duy trì.

Nhưng mà Mạc Thi Vận không chịu thua, cô đã từng đạt tới đỉnh cao nên cô còn muốn lại lần nữa đạt được.

Vì thế Mạc Thi Vận chỉ là duy trì thể diện của mình liền yêu cầu tiêu phí rất nhiều.

Cho nên hiện tại hai mẹ con bà sinh hoạt rất là gian khổ.

Mạc Tuệ Cầm thở dài nói, "Nếu năm đó Hà Yến không đối với con trai của mình như vậy, không cho mình nếm mùi đau khổ, liền không có nhiều chuyện như vậy."

Lúc ấy Mạc Thi Vận có kim chủ ở phía sau màn, một người là Hà Yến, một người là Tiền thiếu phu nhân.

Hà Yến bị con trai của bà chỉnh đến nay vẫn không xoay được mình, bà ấy bị như vậy, cùng với Mạc Thi Vận quan hệ hợp tác cũng liền ngưng hẳn, Mạc Thi Vận mất đi hơn phân nửa quan hệ nhân mạch phía sau màn.

Mà Tiền thiếu phu nhân cũng theo sau cùng Mạc Thi Vận phân rõ giới hạn, cụ thể nguyên nhân hai mẹ con bà đến nay còn không biết.

Phàm là Hà Yến có chút thông minh một chút, cũng không đến mức nháo đến nông nỗi cùng con trai ruột của mình trở mặt thành thù, ở điểm này, Mạc Tuệ Cầm cảm thấy Hà Yến là ngu ngốc.

Nếu bà ta không bị con trai mình hố chết, thì ít nhất hiện tại dựa theo mối quan hệ hợp tác giữa bà ta và con gái mình, hai người nhất định có thể đôi bên cùng có lợi.

Lấy tiềm lực của con gái bà, nhất định có thể mang phong bao hồi báo cho Hà Yến.

"Mẹ, con không có việc gì, mẹ đừng lo lắng, chỉ là suy nghĩ chủ ý quay cái video ngắn mà thôi, không vất vả như mẹ nghĩ đâu."

Mạc Thi Vận không thèm để ý mình dùng bao nhiêu thời gian và sức lực để quay video ngắn, bởi vì cô hiện tại không có hợp đồng nào, thời gian rất nhiều.

Cô để ý chính là sau khi phát có thu được phí hay không.

Nếu phát rồi mà không thể tạo nên tác dụng gì, chi phí phát sóng liền tương đương với việc ném đá xuống sông.

"Đúng rồi mẹ, con nhờ mẹ hỏi thăm chuyện kia thế nào?"

Mạc Thi Vận cũng đang hỏi thăm chuyện của bệnh viện Lạc Hải Sâm.

Bởi vì cô từ bạn bè của mình nghe được, Tần gia đang hỏi thăm bệnh viện thần bí này.

Còn bởi vì cô gần đây có liên lạc với một lão đại của giới giải trí cũng nghe được tin tức, treo giải thưởng cho việc liên quan.

Sinh bệnh là chuyện thường có.

Khát vọng được chữa khỏi bệnh là bản năng của con người.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 481: Địch lão gia tử lừa Giản Nhất Lăng

Khi các bệnh viện bình thường không có cách nào chữa được, thì hiện lên trước mặt của người đó có một lựa chọn chính là bệnh viện thần bí này.

Trong một năm thời gian bệnh viện này thành lập và phát triển, Mạc Thi Vận là một người ngoài ngành cũng đã không dưới một lần nghe đến danh tiếng của bệnh viện này.

"Thi Vận, mẹ vô dụng, mẹ tin tức nào cũng không nghe được."

Mạc Tuệ Cầm hỏi thăm không được gì mới là bình thường.

Tập đoàn tài chính người ta hao hết tâm tư cũng chưa tìm được tin tức, Mạc Tuệ Cầm dựa vào thời điểm năm đó con gái mình bạo hồng có quen biết mấy người, có thể hỏi thăm ra được tin tức gì.

Mạc Thi Vận cũng biết có thể nghe ngóng được tin tức kia khả năng cực kỳ bé nhỏ, nhưng mà vẫn muốn thử một lần, vạn nhất vận khí tốt cũng không phải không thể nào.

Mạc Thi Vận học đại học ngành biểu diễn, cô hiện tại chỉ có một con đường có thể đi là làm diễn viên.

Ở trước mặt cô cũng chỉ có hai con đường: Đường thứ nhất là thông qua tác phẩm thu hút được người xem, quay lại trong mắt của khán giả; hoặc đường thứ hai là tìm được một quan hệ nhân mạch mới, hoặc là ký được hợp đồng với một công ty quản lý.

Nhưng mà hiện tại, hai con đường này cô đi đều thực gian nan.

###

Địch lão gia tử trực tiếp tìm tới Giản Nhất Lăng.

Nhìn hình dáng của cô bé nhỏ xinh trước mặt, Địch lão gia tử càng nhìn càng vui, càng xem càng cao hứng.

Đặc biệt là nhìn thấy trên cổ trắng nõn của Giản Nhất Lăng đang đeo dây chuyền mặt ngọc kia.

Chiếc cổ này thật là đẹp mắt, trời sinh liền thích hợp đeo mặt ngọc tổ truyền nhà bọn họ!

Chiếc dây chuyền màu đen còn phụ trợ thêm cho cổ trắng nõn của cô, chất ngọc trong suốt óng ánh như pha lê càng tôn lên làn da của cô!

Trang sức ngọc mặt, quả nhiên vẫn là mang lên mới đẹp, để trong hộp không ai nhìn chính là lãng phí.

Địch lão gia tử mặt đầy tươi cười mà nhìn Giản Nhất Lăng, rất có vài phần hương vị quái quái.

Sau khi nhìn một hồi lâu, Địch lão gia tử mới nhớ tới mục đích hôm nay tới đây.

"Tiểu nha đầu, cháu trai lớn nhà ta cháu có quen biết, cháu cũng biết tình huống thân thể của hắn không phải thực tốt, ta muốn mời cho hắn một người hộ lý chuyên nghiệp bên người. Nhưng mà, tính tình của đứa cháu nhà ta rất quái lạ, người bình thường đều hầu hạ không được hắn, trước kia tìm thật nhiều người, đều bị hắn đuổi đi!"

Địch lão gia tử vẻ mặt buồn rầu, rõ ràng là cố ý lộ ra cho Giản Nhất Lăng nhìn thấy.

Những lời này nhưng đều là nói thật, là lời từ đáy lòng.

Trời biết trước kia ông cùng chú hai của Địch Quân Thịnh suy nghĩ bao nhiêu phương pháp, ý đồ ở bên người Địch Quân Thịnh an bài một vị bác sĩ để chăm sóc.

Nhưng đều không có được hắn tiếp nhận.

Địch lão gia tử biết Giản Nhất Lăng hiện tại là sinh viên hệ y khoa, đồng thời còn là một người pháp y xuất sắc.

Tuy rằng nghề nghiệp cũng không phải đúng lắm, nhưng mà phương hướng cũng không sai.

Dùng cái này làm lý do, để bên người cháu trai lớn của ông, danh chính ngôn thuận, hợp tình hợp lý.

Nếu hôm nay người tới là người khác, Giản Nhất Lăng không hề nghi ngờ sẽ từ chối.

Nhưng Địch lão gia tử tìm Giản Nhất Lăng, là vì Địch Quân Thịnh.

Không biết vì cái gì, những chuyện có liên quan đến Địch Quân Thịnh, Giản Nhất Lăng sẽ đối đãi rất khác.

Giản Nhất Lăng nghĩ, đại khái là bởi vì chính mình thật sự thiếu anh rất nhiều đi?

Không làm như vậy lương tâm của cô sẽ bất an.

Hẳn là như vậy.

Giản Nhất Lăng nghiêm túc mà suy nghĩ về đề nghị của Địch lão gia tử.

Cô không phải là không muốn đáp ứng, mà lần này cô tới kinh thành, chỉ ở lại một thời gian ngắn.

Công việc này không hề nghi ngờ là cần thời gian dài.

Địch lão gia tử thấy Giản Nhất Lăng vẻ mặt trầm tư, trong não vừa chuyển, bắt đầu bán thảm.

"Ai nha, ta lão già này cũng là mệnh khổ, tuổi một đống, cũng chỉ có một đứa cháu như vậy, hắn nếu đi rồi, ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, kia thật là so với để ta chết đi còn đỡ thống khổ hơn a!"
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 484: Hội nghị giao lưu học thuật (1)

Tần Du Phàm rốt cuộc đã liên hệ được ban tổ chức hội nghị giao lưu học thuật, lấy thân phận tổng giám đốc tập đoàn Tần thị nhận được thư mời, toàn bộ quá trình tương đối phức tạp, cũng may cuối cùng vẫn có được thư mời.

Tần Du Phàm đã đến hiện trường của buổi gặp gỡ trao đổi học thuật vô cùng đặc biệt này.

Buổi hội nghị giao lưu học thuật này không công khai đối với bên ngoài.

Hơn nữa hội trường bảo vệ nghiêm ngặt, chỉ có nhân tài giữ thư mời đặc thù mới có thể đi vào.

Thông qua tầng tầng kiểm tra an ninh cùng xác nhận thân phận, Tần Du Phàm rốt cuộc cũng tiến vào trong hiện trường hội nghị giao lưu.

Đây là một hội trường nhỏ.

Chỗ ngồi bên trong đại khái chỉ có không quá 80 chỗ.

Có thể thấy được người tới sẽ không quá nhiều.

Nhưng có thể tới hơn phân nửa đều là nhân sĩ tinh anh trong nghề, cùng với các nhân vật quan trọng của các tập đoàn tài chính.

Mới vừa tiến vào hội trường, Tần Du Phàm liền nhìn thấy một gương mặt đối với cô mà nói cũng không tính là gương mặt xa lạ.

Giản Nhất Lăng?

Cô ấy như thế nào lại ở chỗ này?

Là Thịnh gia giúp cô ấy có được thư mời tới đây sao?

Tần Du Phàm cảm thấy cái khả năng này tính ra sẽ lớn hơn một ít.

Bằng không lấy chính thân phận của cô ấy, là không có khả năng lấy được thư mời đến nơi này.

Cô ấy là sinh viên hệ y khoa, hẳn là sẽ đối với loại hội nghị giao lưu học thuật đại biểu đứng đầu giới y học thế giới này có hứng thú.

Cô ấy nếu là cảm thấy có hứng thú, lấy tính tình của Thịnh gia, khẳng định là giúp cô ấy làm được.

Tần Du Phàm xa xa mà thấy ở vị trí hậu đài, Giản Nhất Lăng ở cùng một người đàn ông trung niên tóc hoa râm đang nói chuyện.

Bởi vì khoảng cách có chút xa, nội dung đối thoại cô ấy một chữ đều nghe không thấy.

Không biết cái người đàn ông trung niên tóc hoa râm kia là ai, thoạt nhìn giống như cùng Giản Nhất Lăng còn rất quen thuộc.

Tần Du Phàm nhìn trong chốc lát sau đó ý thức được hành vi của mình không đúng.

Cô không có chuyện gì sao đi chú ý Giản Nhất Lăng?

Chuyện của nữ sinh này như thế nào thành chuyện mà cô quan tâm vậy?

Địch Quân Thịnh thích nha đầu chết tiệt này mà không thích cô là tổn thất của anh ta!

Cô mới sẽ không đi học cái nha đầu chết tiệt này.

Cô cũng không quan tâm cái nha đầu chết tiệt này đang làm cái gì, cô ấy như thế nào cũng đều cùng cô không có quan hệ!

Hội nghị giao lưu học thuật bắt đầu, các lão đại trong vòng sôi nổi lên đài diễn thuyết.

Nội dung bọn họ diễn thuyết đối với Tần Du Phàm mà nói quá mức khó hiểu, trên cơ bản đều nghe không hiểu.

Tần Du Phàm càng chú ý chính là những người đến hội nghị giao lưu học thuật, cô cẩn thận mà quan sát những người đến hội nghị giao lưu này, ý đồ ở trong đó tìm ra cái người có thể là nhân viên của bệnh viện Lạc Hải Sâm kia.

Sau khi tìm một vòng, Tần Du Phàm nhìn người nào cũng đều giống, nhìn lại thì người nào cũng đều không giống.

Không có đầu mối.

Bất quá Tần Du Phàm chú ý tới Giản Nhất Lăng không phải đang nghe người khác diễn thuyết.

Cô ấy thật vất vả có được thư mời, như thế nào vào thời điểm quan trọng nhất lại không có ngồi nghe báo cáo học thuật đây?

Thời điểm nghỉ ngơi giữa giờ, Tần Du Phàm cùng một ít nhân viên nghiên cứu y học chung quanh tiến hành giao lưu.

Muốn từ trong miệng bọn họ thu hoạch được một ít tin tức của bệnh viện Lạc Hải Sâm.

Sau đó Tần Du Phàm phát hiện, bọn họ cũng có những người vì tin tức của bệnh viện Lạc Hải Sâm mà tới.

Hoàng giáo sư của đại học Kinh Thành hệ y khoa, cũng có ở hiện trường.

Bởi vì danh ngạch hạn chế, Hoàng giáo sư chỉ có thể mang theo hai sinh viên đi cùng, mang theo hai sinh viên mà ông thập phần xem trọng, trong đó có một người cùng hướng hạng mục nghiên cứu với Giản Nhất Lăng, Lục Viện, một người khác là một sinh viên nam.

Sinh viên trao đổi lâm thời lại đây Giản Nhất Lăng cũng không có ở trong đó.

Cùng Tần Du Phàm giống nhau, tâm tư Hoàng giáo sư cũng không có ở trên nội dung của buổi giao lưu học thuật hôm nay.

Lục Viện trong lúc vô ý thoáng nhìn thấy Giản Nhất Lăng, không phải ở hội trường, mà là ở lối vào hậu đài.

"Lão sư, Giản Nhất Lăng hình như cũng tới."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 485: Hội nghị giao lưu học thuật (2)

Vừa rồi mọi người đều ngồi nghe diễn thuyết, Giản Nhất Lăng lại ngồi ở hàng ghế đầu tiên, cho nên những người khác đều không có chú ý tới.

Hiện tại nghỉ ngơi giữa giờ, cô từ trên chỗ ngồi rời đi, Lục Viện mới nhìn thấy cô.

Hoàng giáo sư nhìn qua phương hướng Lục Viện đang nhìn thoáng qua, sau đó không phải thực để ý nói, "Kệ con bé đi, con bé ở nước ngoài được các giáo sư đánh giá rất cao, nhân mạch trong vòng hẳn là cũng có."

Hải Đức giáo sư là một vị giáo sư về ngành y khoa rất có lực ảnh hưởng trên thế giới, quan hệ nhân mạch của ông ấy so với Hoàng giáo sư càng rộng hơn nhiều.

Lục Viện cũng không nghĩ nhiều, cô lúc trước cũng nghe Hoàng giáo sư nói qua, Giản Nhất Lăng là một thiên tài y học, được Hải Đức giáo sư đánh giá như thế nào.

Lời đánh giá kia không giống như là đánh giá một sinh viên, càng giống như đánh giá về một vị giáo sư cùng đẳng cấp thậm chí là một chuyên gia y học.

Nam sinh bên cạnh có chút hâm mộ, "Chỗ ngồi của cậu ấy lại còn là ở hàng đầu tiên."

Hôm nay hội nghị giao lưu học thuật thực nghiêm khắc, mỗi vị khách đều có chỗ ngồi cố định, chỉ có thể ngồi ở vị trí đã được chỉ định.

Nghe nói các chỗ ngồi khác đều là ngẫu nhiên, nhưng mà chỗ ngồi ở hàng đầu tiên là ban tổ chức giữ lại.

Hiện tại Giản Nhất Lăng liền ngồi ở hàng đầu tiên xa xa kia.

Nghe được lời này Hoàng giáo sư sắc mặt không tốt lắm.

Lục Viện cũng vội vàng kéo ống tay áo của nam sinh kia nhắc nhở một chút.

Đây có phải là nói Giản Nhất Lăng có chỗ ngồi tốt, không phải chính là đang nói Đải Đức giáo sư có địa vị cao sao? Trong trường hợp như ngày hôm nay, vậy Hoàng giáo sư ngồi ở vị trí bình thường trong lòng sẽ nghĩ như thế nào?

Nam sinh kia lúc này mới ý thức được không đúng, vội vàng im lặng.

Giản Nhất Lăng không chú ý phía sau có người nào thấy được cô không, cô nghe xong nửa phần đầu, liền đi ra hậu trường.

Hoắc Ngọc cũng xuất hiện ở hậu trường hội nghị giao lưu.

Hoắc Ngọc trong ba năm này sống cũng thật không quá tốt.

Những việc nặng nhọc việc cực khổ đều để anh làm, trong ngoài nước, không biết ngày đêm.

Chuyện này cũng có nguyên nhân, bởi vì ba năm trước đây anh giấu giếm chuyện Giản Nhất Lăng là người chơi cao cấp của công ty bọn họ không có thông báo cho Giản Duẫn Thừa.

Sau đó Giản Duẫn Thừa tên hỗn đản này quan báo tư thù, dùng các loại công việc tra tấn anh.

Anh nếu là ở trong phim truyền hình cung đấu, chính là phi tần cấp thấp bị Hoàng Hậu tra tấn, thậm chí có khi còn là một tiểu cung nữ!

Hoắc Ngọc một bên mắng Giản Duẫn Thừa hỗn đản, một bên lại tiếp nhận nhiệm vụ mới đi tới kinh thành.

Hoắc Ngọc hôm nay đến buổi giao lưu học thuật này đương nhiên không phải bởi vì có giấy mời, anh cùng giới y học là quăng tám sào cũng không tới.

Anh tới nơi này là hỗ trợ kỹ thuật, bởi vì ban tổ chức với hội trường này yêu cầu độ an toàn đặc biệt cao, cho nên mời Hoắc Ngọc lại đây giúp một chút, xác định tính an toàn của hệ thống bảo an của bọn họ.

Sau đó anh phát hiện anh nhìn thấy Giản Nhất Lăng.

Bọn họ tuy rằng thật nhiều năm không gặp mặt, nhưng Hoắc Ngọc nhìn thấy ảnh chụp cùng video của Giản Nhất Lăng không ít.

Không có biện pháp, Giản Duẫn Thừa cứ thường xuyên bắt hắn phải tra các chuyện của em gái anh ấy.

Bất quá ba năm này, tư liệu về Giản Nhất Lăng thật sự là quá mức đơn giản, thi đậu đại học nước ngoài, khoa học chính quy, học nghiên cứu sinh, trên mạng có thể tra được nội dung cũng chỉ có nội dung cô ấy ở trong trường học.

Nhất Lăng muội tử cũng tới?

Oa, Nhất Lăng muội tử không hổ là học bá, cái hội nghị giao lưu học thuật đặc biệt như vậy mà cũng tới nghe, thật chuyên nghiệp.

Về sau cô ấy cùng anh hai cô, một người là nhà sinh vật học một người là nhà nghiên cứu y học, cùng nhau song sát a!

Hoắc Ngọc lập tức hướng tới Giản Nhất Lăng đi qua.

Người nam nhân trung niên cùng với Giản Nhất Lăng nói chuyện khi nhìn thấy Hoắc Ngọc tới gần, liền vội vàng kết thúc cuộc nói chuyện với Giản Nhất Lăng.

Thời điểm Hoắc Ngọc đến gần liền nghe được một hai từ ngữ không rõ nghĩa, cái gì viện trưởng, cái gì khảo hạch.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 486: Hội nghị giao lưu học thuật (3)

"Tiểu Lăng Lăng~" Hoắc Ngọc dùng giọng điệu hơi bỉ ổi, cùng với biểu tình cũng hơi bỉ ổi la to hướng về phía Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng quay đầu, dùng ánh mắt thập phần có cảm giác khoảng cách nhìn Hoắc Ngọc.

"Tiểu Lăng Lăng, em đừng nói cho anh biết em không nhớ rõ anh đi?" Hoắc Ngọc lập tức lộ ra biểu tình bi thương, "Anh bi thương, anh đau khổ, trái tim nhỏ bé của anh đã chịu nỗi đau thật lớn a~"

Vốn dĩ Giản Nhất Lăng là không nhận ra ai tới, nhưng nghe Hoắc Ngọc nói mấy câu này, Giản Nhất Lăng là có thể đủ xác định thân phận của anh.

Anh là Hoắc Ngọc.

Là bạn tốt của anh cả cô một thiên tài máy tính, đồng thời cũng là cộng sự của anh cô trong Công ty khoa học kỹ thuật Hoàn Du, sáng tạo ra trò chơi "Trùng tộc xâm lấn".

"Hoắc Ngọc." Giản Nhất Lăng nói.

"Ô ô ô, em trước kia đều là kêu anh là anh Ngọc!" Hoắc Ngọc kháng nghị xưng hô của Giản Nhất Lăng đối với anh.

Đương nhiên đây là Hoắc Ngọc từ không nói thành có, Giản Nhất Lăng trước nay liền không có kêu anh ấy như vậy.

Giản Nhất Lăng khi còn nhỏ, anh liền có ý đồ lừa Giản Nhất Lăng kêu anh "anh Ngọc", đến nay vẫn không có thành công.

Hoắc Ngọc chính là một kẻ dở hơi, ngày thường không có làm được chuyện gì, nhưng nói về phương diện vấn đề máy tính tìm anh ấy là chuẩn không sai, vẫn là đáng tin cậy.

"Ông đi ra hội trường trước đi." Giản Nhất Lăng quay đầu nói với người đàn ông trung niên.

"Được."

Không biết có phải là ảo giác của Hoắc Ngọc hay không, anh mạc danh mà cảm thấy thái độ của người đàn ông trung niên này đối với Giản Nhất Lăng có chút cung kính, sự cung kính không giống như thái độ của một người trưởng bối nên có đối với một hậu bối có độ tuổi so với ông nhỏ hơn rất nhiều.

Người đàn ông trung niên đi rồi, Hoắc Ngọc tiếp tục cùng Giản Nhất Lăng ba hoa, "Tiểu Lăng Lăng, em gần đây đang làm gì vậy? Anh cả em lâu lâu liền hỏi anh chuyện của em, em nói hắn có chuyện gì sao không thể trực tiếp gọi điện thoại hỏi em liền rõ ràng hơn sao? Thế nào cũng phải từ chỗ anh báo lại như vậy! Có phải em cũng cảm thấy người anh này của em siêu cấp chán ghét siêu cấp khó hầu hạ cho nên không muốn cùng hắn nhiều lời hay không?"

Hoắc Ngọc lại cùng Giản Nhất Lăng nói, "Đúng rồi Tiểu Lăng Lăng, em tới hội nghị giao lưu học thuật này là để nghe diễn thuyết sao? Vậy sao em như thế nào lại ở hậu trường, hội trường diễn thuyết ở phía trước, em hẳn là nên đi đến phía trước nghe mới đúng chứ."

"Không nghe báo cáo, tới nói chuyện khác." Giản Nhất Lăng giải thích.

Bệnh viện bọn họ cần tuyển dụng nhân viên, vừa vặn cô đang ở kinh thành, liền thuận tiện lại đây giúp người chịu trách nhiệm tuyển dụng nhân viên, cho một chút ý kiến.

Hoắc Ngọc rất là buồn bực, Tiểu Lăng Lăng cần nói chuyện gì mà phải chạy tới một hội nghị giao lưu học thuật nghiêm túc như vậy để nói chứ?

Anh nghe nói hội nghị giao lưu này có rất nhiều người muốn đến đều không có đến được.

Rất vinh dự mới có thể đến được.

Tiểu Lăng Lăng như thế nào sẽ tới hội nghị giao lưu này, lại là muốn nói về chuyện gì?

Thật không hổ là người ở nhà cũ Giản gia, làm việc không theo kịch bản gì cả.

###

Hội nghị giao lưu học thuật tiến hành nửa phần sau.

Lúc này người chủ trì mời một người đàn ông trung niên lên sân khấu.

Người đàn ông thoạt nhìn bộ dạng bình thường, một khuôn mặt đại chúng, cho dù là chiều cao hay là ngoại hình, đều rất khó cho người ta lưu lại ấn tượng.

Ông không có trong danh sách diễn thuyết hôm nay.

Người chủ trì giới thiệu với mọi người thân phận của người đàn ông trung niên.

Là nhân viên làm nhiệm vụ đối ngoại của bệnh viện Lạc Hải Sâm.

Lần này, ánh mắt của toàn bộ người ở hội trường nhìn ông đều thay đổi.

Cho nên người đàn ông này chính là người mà bọn họ vẫn luôn muốn nhìn thấy, nhân viên phụ trách công tác tuyển dụng của bệnh viện Lạc Hải Sâm hay sao?

Nói là nhân viên công tác, kỳ thật bệnh viện Lạc Hải Sâm có rất ít thành viên, nhưng phàm là người có thể trở thành thành viên của bọn họ, đều thực không đơn giản.

Họ đều có những khả năng phi thường trong một lĩnh vực nào đó.

Đầu tiên có thể xác định một chút, người này tuyệt đối không phải là người mới trong ngành y, nếu không hiểu gì về kiến thức y học, thì không có cách nào phụ trách việc tuyển dụng của bệnh viện Lạc Hải Sâm.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 487: Hội nghị giao lưu học thuật (4)

Tần Du Phàm kinh ngạc phát hiện, cái người đàn ông trung niên này chính là người vừa rồi cô thoáng nhìn thấy cùng nói chuyện với Giản Nhất Lăng!

Giản Nhất Lăng còn quen biết với người của bệnh viện Lạc Hải Sâm sao?

Người đàn ông trung niên hướng đến mọi người bắt đầu tự giới thiệu.

"Xin chào các vị giáo sư cùng các vị khách mời, tôi tên là Lý Trác Gia, là nhân viên của bệnh viện Lạc Hải Sâm."

Chỉ một câu nói này, dưới đài liền vang lên tiếng sấm vỗ tay.

Sau đó Lý Trác Gia tạm thời trở thành người diễn thuyết, hướng về mọi người diễn thuyết một đề tài ngắn gọn về phương diện y học.

Ở một mức độ nào đó, ông đã cho mọi người thấy được trình độ y học của mình.

Nhưng mà về vấn đề mọi người vẫn bàn tán riêng là chuyện tuyển dụng, ông lại chưa đề cập đến.

Chuyện này làm trong lòng mọi người dưới đài có chút ngứa ngáy.

Những nội dung diễn thuyết sau đó, mọi người hầu như đều chăm chú nghe, lực chú ý đều ở trên người đàn ông trung niên tên Lý Trác Gia kia.

###

Thời điểm kết thúc hội nghị giao lưu học thuật, Tần Du Phàm tìm thấy Giản Nhất Lăng, hơn nữa còn cản đường đi của cô.

"Cô quen biết với vị Lý tiên sinh kia?" Tần Du Phàm cũng không quá xác định, bởi vì cô ấy chỉ thấy Giản Nhất Lăng cùng Lý Trác Gia cùng nhau nói chuyện, cụ thể nói cái gì cô ấy không nghe được.

"Ân." Giản Nhất Lăng không phủ nhận chuyện này.

"Cô.. như thế nào quen biết?" Trong lòng Tần Du Phàm tràn đầy tò mò.

Người như vậy, Giản Nhất Lăng lại như thế nào có thể quen biết?

Người của bệnh viện Lạc Hải Sâm có tiếng là thần bí.

"Quen biết lúc làm nghiên cứu."

Tần Du Phàm nhớ ra, Giản Nhất Lăng hình như ở nước ngoài đi theo một vị chuyên gia y học là một giáo sư thực nổi danh trong ngành y, có lẽ là thông qua vị chuyên gia kia gián tiếp mà quen biết?

Giải thích như vậy, còn có thể dễ hiểu một chút.

"Giúp tôi giới thiệu, tiền thù lao tuỳ vào cô." Tần Du Phàm ngữ khí cao ngạo trước sau như một.

Nhưng mà không biết có phải chính cô ấy cũng cảm giác được có chút ngại ngùng hay không, mà thời điểm nói chuyện, đôi mắt không có nhìn thẳng vào Giản Nhất Lăng.

"Từ chối." Giản Nhất Lăng từ chối đến không chút do dự.

Âm thanh nghe còn rất mềm mại, không phải là cái kiểu từ chối phi thường cường ngạnh.

Nhưng người quen thuộc Giản Nhất Lăng đều biết, cô nói từ chối, chính là từ chối, cùng giọng nói cũng không có một chút nào quan hệ.

"Cô.." Tần Du Phàm một hơi bị chắn ở ngực, không thể đi lên cũng không hạ xuống được.

Nha đầu chết tiệt này như thế nào lại chán ghét như vậy?

Cô ấy trước kia chỉ là chướng mắt cô, hiện tại là thật sự chán ghét cô!

Hít sâu một hơi, Tần Du Phàm nói, "Không phải chỉ nhờ cô giúp đỡ giới thiệu một chút thôi sao? Cũng sẽ không có tổn hại gì đến cô, tôi cũng sẽ không làm chuyện xúc phạm tới Lý tiên sinh, cũng sẽ không cưỡng bách ông ấy, chính là muốn làm quen với ông ấy một chút!"

"Vậy chính cô tự mình tìm ông ấy, cứ hỏi chuyện bình thường, ông ấy sẽ hiểu."

Lý Trác Gia chính là người phụ trách đối ngoại, các chuyện giao lưu thông thường đều là do ông làm.

Sau khi Lý Trác Gia lựa chọn xong thì Giản Nhất Lăng mới gặp.

Hiện tại Tần Du Phàm đang làm thao tác trái ngược.

Tần Du Phàm thật là bị Giản Nhất Lăng làm cho tức chết rồi, cái người này như thế nào lại cứng nhắc như vậy? Cho cô ấy cách kiếm tiền mà cô ấy cũng không cần!

"Tôi không muốn ông ấy lưu lại ấn tượng không tốt! Có người giới thiệu sẽ tốt hơn rất nhiều!"

Tần Du Phàm biết rõ ấn tượng đầu tiên của một người là rất quan trọng, cô ấy không muốn đánh cuộc trong chuyện này, cho nên mới muốn nhờ Giản Nhất Lăng giúp cô ấy giới thiệu.

Bởi vì vừa rồi cô ấy nhìn thấy Giản Nhất Lăng cùng người đàn ông trung niên kia nói chuyện thật lâu, quan hệ rõ ràng là không tồi, thích hợp làm người giới thiệu.

"Cô cứ tìm ông ấy bình thường, sẽ không lưu lại ấn tượng không tốt."

Giản Nhất Lăng thật sự không cảm thấy cần phải có người trung gian hỗ trợ giới thiệu, nếu Tần Du phàm là có việc cùng Lý Trác Gia nói.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 488: Bạn trai phú nhị đại

Tần Du Phàm nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm túc kia của Giản Nhất Lăng, càng nhìn càng tức giận.

"Cùng cô nói chuyện không được mà!"

Tần Du Phàm dẫm lên giày cao gót, thở phì phì mà rời đi.

Cùng cái nha đầu chết tiệt này nói chuyện thật là mệt chết!

Một chuyện đơn giản như vậy, cô ấy cũng có thể kéo hết nửa ngày! Địch Quân Thịnh rốt cuộc thích cô ấy cái gì? Không có mắt nhìn!

###

Hoàng giáo sư đi tìm Lý Trác Gia.

Lục Viện cùng một nam sinh khác lúc ra khỏi hội trường thì gặp Giản Nhất Lăng.

Lục Viện bước nhanh tiến lên, chủ động tìm Giản Nhất Lăng nói chuyện, "Giản Nhất Lăng, cậu hôm nay đến đây là bởi vì Hải Đức giáo sư sao? Hải Đức giáo sư cùng người của bệnh viện Lạc Hải Sâm có quen biết phải không? Hay là quen biết với người của ban tổ chức?"

Cô ấy đến quá gần, Giản Nhất Lăng theo bản năng lui về phía sau một bước, thích hợp mà kéo ra một khoảng cách nhỏ.

Cô cùng Lục Viện không phải rất quen thuộc, người không thân cùng cô đứng quá gần sẽ làm cô cảm thấy không tốt.

Lục Viện nhận thấy được động tác nhỏ của Giản Nhất Lăng, nụ cười trên mặt lập tức liền phai nhạt xuống.

Có một loại xấu hổ khi chính mình lấy mặt nóng mà dán mông lạnh.

Nam sinh bên cạnh thấy thế, đứng ra giảng hòa, "Bạn học Giản Nhất Lăng, không nghĩ tới cậu hôm nay cũng tới, hôm nay nội dung giao lưu cậu cảm thấy thế nào?"

Kỳ thật nam sinh chính mình nghe không hiểu được nhiều.

Nếu có thể toàn bộ nghe đều hiểu rõ, vậy cậu ấy hiện tại cũng sẽ không vẫn là nghiên cứu sinh.

Có nhiều bài diễn thuyết của một số giáo sư, có khả năng Hoàng giáo sư của bọn họ nghe cũng không có hiểu toàn bộ, rốt cuộc phương hướng nghiên cứu chuyên nghiệp không giống nhau.

"Không tệ." Giản Nhất Lăng trả lời.

Trả lời như vậy, nghe có chút không thoải mái.

Nghe không hiểu thẳng thắn thừa nhận là không hiểu thì có gì, nói một câu không tệ, cảm giác như người mà cô ấy nhận xét có vẻ còn thua kém cô ấy.

Cùng một câu nói, nhưng từ những người có thân phận địa vị khác nhau nói ra hiệu quả là không giống nhau.

Thực hiển nhiên Giản Nhất Lăng nói câu "không tệ" này có điểm không thích hợp, với thân phận của cô ấy, không nên nói với người có vị trí như thế này, cho dù cô ấy tuổi trẻ tài cao, thiên phú cũng rất cao.

Người nam sinh xấu hổ mà cười cười, sau đó nói với Lục Viện, "Lục Viện, mình thấy nếu không chúng mình cùng nhau đưa bạn học Giản Nhất Lăng trở về đi."

Tuy rằng là đồng cấp, nhưng tuổi Giản Nhất Lăng xác thật so với bọn họ ít hơn, ở loại chuyện này, chiếu cố một chút cũng tốt.

"Không cần, cảm ơn, có người sẽ đến đón tôi." Giản Nhất Lăng uyển chuyển cự tuyệt.

Bởi vì Địch Quân Thịnh lúc trước liền đã nói chờ sau khi kết thúc anh ấy muốn tới đón cô.

"Như vậy a, kia cũng được." Nam sinh không nói cái gì nữa.

Ba người cùng nhau đi ra khỏi hội trường.

Tới cửa, phát hiện một chiếc xe thể thao màu sắc bên ngoài thập phần rất khoe khoang và bắt mắt ngừng ở đối diện cửa ra vào.

Thập phần ngang ngược, cũng mặc kệ có phải có chặn người khác hay không.

Liền như vậy kiêu ngạo mà dừng lại.

Loại xe này, vừa thấy chính là cái loại xe mà mấy phú nhị đại có tiền thích.

Địch Quân Thịnh từ vị trí điều khiển đi xuống, hướng tới Giản Nhất Lăng.

"Anh tới sớm."

Còn chưa tới thời gian hẹn.

"Vừa vặn không có chuyện gì."

Địch Quân Thịnh thuận miệng trả lời.

Không thừa nhận chính mình là sợ cô ấy chờ anh, cho nên đã đến đây sớm nửa giờ chờ ở bên ngoài.

Sau đó Giản Nhất Lăng liền cùng Địch Quân Thịnh lên xe, xe khởi động, nghênh ngang mà rời đi.

Lưu lại tại chỗ Lục Viện và bạn nam sinh kia đang đợi xe buýt nhìn nhau liếc mắt một cái.

Bạn trai Giản Nhất Lăng, cư nhiên là phú nhị đại.

###

Địch Quân Thịnh hôm nay cho thủ hạ của mình đi mua rất nhiều đồ vật.

Một đống đồ vật màu hồng nhạt.

Mềm mại, đáng yêu.

Còn mua một đống thú nhồi bông, để đặt ở trong phòng ngủ của cô.

Đương nhiên ở trên bàn làm việc Giản Nhất Lăng cũng có không ít.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 489: Vào lại trò chơi sau ba năm

Mặt khác còn mua thêm hai cái máy chơi game, một cái màu xanh nước biển, một cái màu hồng nhạt, dùng để chơi khi có thời gian rãnh rỗi.

Buổi tối Giản Nhất Lăng trở về liền nhìn thấy hai cái máy trò chơi này.

Đương nhiên liền nhớ tới thời hai người cùng nhau thi đấu.

Giản Nhất Lăng cùng ngày hôm qua giống nhau, trước chuẩn bị đồ ăn cho Địch Quân Thịnh.

Mùi vị ngon miệng, dinh dưỡng cân đối, thập phần thích hợp cho người bị bệnh tim như Địch Quân Thịnh.

Sau khi ăn xong cơm chiều, Địch Quân Thịnh đi tắm rửa, Giản Nhất Lăng ngồi vào máy chơi game.

Tắm rửa xong Địch Quân Thịnh nửa người dưới mặc quần dài ở nhà màu đen, nửa người trên treo khăn lông liền ra tới.

Anh thời điểm một người ở nhà chính là mặc như vậy.

Hiện tại có Giản Nhất Lăng ở đây, anh cũng không thay đổi loại thói quen này.

Vẻ ngoài như thế này làm trên người anh tản ra hương vị hormone nam tính, cùng với đó là mị lực của chàng trai mới trưởng thành.

Địch Quân Thịnh ngồi vào máy chơi game, phát hiện Giản Nhất Lăng bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào mình

Địch Quân Thịnh khóe miệng không ngừng nhếch lên.

"Đẹp sao?" Địch Quân Thịnh tươi cười tà khí.

"Anh ngày thường ngực có đau không?" Giản Nhất Lăng hỏi.

Địch Quân Thịnh cho rằng Giản Nhất Lăng là đang nhìn anh, kết quả Giản Nhất Lăng quan tâm đến là trái tim của anh.

Hai người hoàn toàn không ở cùng một kênh.

Địch Quân Thịnh trên mặt tươi cười tức khắc đọng lại, "Thời điểm em nhìn gia trong đầu em xuất hiện chính là cái nội dung gì?"

"Biểu đồ giải phẫu, bộ phận nội tạng, phân bổ mạch máu, hệ hô hấp, hệ nội tiết, hệ tuần hoàn máu, hệ tiết niệu.."

"Đừng nói nữa!"

Địch Quân Thịnh vội vàng kêu dừng, sau đó tức giận mà đứng dậy, về phòng mặc một bộ quần áo mới rồi mới quay lại.

Hai người ngồi vào máy chơi game, mở ra máy tính được trang bị hàng đầu, đăng nhập vào trò chơi đã lâu chưa chơi "Trùng tộc xâm lấn".

Hai người đều đã ba năm không có đăng nhập vào game này.

Thời điểm đăng nhập, hệ thống tặng cho bọn họ một bao lễ vật thật lớn.

Một đống trang phục cùng đổi tệ.

Mà lúc này trong khu vực xếp hạng sớm đã không có hai cái tên của bọn họ nữa rồi.

Ba năm qua đi, đã qua vài mùa giải, điểm tích phân cũng đã được xây dựng lại, bọn họ sớm đã không còn là nhất nhì bảng nữa.

Hai người bắt cặp với nhau.

Ván thứ nhất sau khi cách ba năm, biểu hiện hai người vẫn giống như năm đó, vừa soái vừa bưu hãn, còn ngoài ý muốn rất là ăn ý.

Ván thứ nhất không hề ngoài ý muốn lấy điểm số cao nghiền áp những người cùng chơi khác, thi đấu thắng lợi.

Thời điểm trò chơi kết thúc, một vài người chơi gửi yêu cầu thêm bọn họ là bạn tốt.

[Đại thần cầu thêm bạn]

[Hai người không giống người chơi ở phân khúc của chúng tôi a!]

[Hai người đại thần các người là tới nổ ao cá sao? ]

[Đại thần cầu mang theo, đại thần cầu mang theo, tôi có thể làm trang sức theo chân của hai người!]

Giản Nhất Lăng phát hiện, ba năm đi qua, "Trùng tộc xâm lấn" đã phát triển thêm nhiều công năng mới.

Ví dụ như thêm hệ thống quan hệ thân mật, đạt được 500 giá trị điểm thân mật liền có thể thiết lập quan hệ "Bạn thân", điểm thân mật đạt tới 1000 giá trị liền có thể thiết lập quan hệ "Tình lữ".

Giản Nhất Lăng chỉ là đơn giản mà nhìn thoáng qua, trước khi rời khỏi, thu được một thiệp mời thiết lập quan hệ thân mật.

Giản Nhất Lăng quay đầu dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Địch Quân Thịnh bên cạnh.

"Lần đầu tiên thấy cái công năng mới này, thí nghiệm một chút, muốn nhìn sau khi thiết lập có hiệu ứng gì." Địch Quân Thịnh trả lời.

Sau đó duỗi tay qua, giúp Giản Nhất Lăng xác nhận lời mời.

Sau đó hai người lại mở một ván chơi mới.

Lần này sau khi thiết lập quan hệ thân mật, hai người khi tới gần nhau, trên đỉnh đầu liền sẽ xuất hiện một cái trái tim màu hồng nhỏ đáng yêu.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 492: Lấy trộm thành quả nghiên cứu (2)

Nhưng mà mọi người nhìn về phía Giản Nhất Lăng với ánh mắt lại có một chút không đồng tình.

Nếu thật sự liều lĩnh lấy trộm thành quả nghiên cứu của người khác mà nói, là trừng phạt đúng tội, một chút đều không đáng đồng tình.

"Em không có sao chép. Buộc tội em sao chép, yêu cầu lấy ra chứng cứ, tiến hành xác minh những lời nói vừa rồi của thầy." Giản Nhất Lăng nhắc nhở Hoàng giáo sư, giọng nói dị thường bình tĩnh.

Giản Nhất Lăng làm bất kỳ nghiên cứu thực nghiệm nào, đều để lại dấu vết.

Nếu hoài nghi cô sao chép thành quả nghiên cứu của người khác, có thể đưa ra nghi ngờ, có thể lấy được bằng chứng tiến hành thêm một bước điều tra.

"Em đây là chưa thấy Hoàng Hà thì chưa hết hy vọng sao?" Hoàng giáo sư trực tiếp đem một báo cáo nghiên cứu thật dày ném lên trên bàn trước mặt Giản Nhất Lăng.

"Đây là báo cáo nghiên cứu hôm trước Lục Viện gửi lên! Em hiện tại gửi lên kết quả nội dung nghiên cứu bên trong cùng với cách lý luận của em ấy giống nhau như đúc!"

"Thời gian gửi bài sớm không đại diện cho cái gì cả." Giản Nhất Lăng trả lời.

Sau khi lật xem vài tờ nội dung, Giản Nhất Lăng liền biết, là Lục Viện lấy trộm phần kết quả thực nghiệm mà cô đặt ở trên bàn kia.

Hoàng giáo sư lạnh giọng trách cứ, "Thật là sống lâu mới thấy a! Thầy đi dạy học và nghiên cứu nhiều năm như vậy, lần đầu tiên gặp được một người sinh viên quá mức như em vậy! Em ở nước ngoài mấy năm nay học cái gì? Học mặt dày vô sỉ sao?"

Hiển nhiên đối với sinh viên hai năm nay luôn theo mình, Lục Viện, cùng với sinh viên vừa mới đến trao đổi để làm hạng mục không đến một tuần, Giản Nhất Lăng, trong lòng Hoàng giáo sư không hề nghi ngờ mà tín nhiệm đối với sinh viên của mình.

Đặc biệt là Giản Nhất Lăng một tuần này, thời gian đến phòng thí nghiệm đã ít lại càng ít, ấn tượng trong ông đối với sự nghiêm túc trong nghiên cứu đã không bằng các bạn học khác trong phòng thí nghiệm.

Lục Viện bên cạnh có chút bị dọa rồi, cô chột dạ mà gục đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào Hoàng giáo sư cùng Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng không có mở miệng phản bác, mà lấy ra di động, từ trong danh bạ lấy ra một số điện thoại, đang muốn gọi đi.

Hoàng giáo sư lớn tiếng mắng, "Em đang làm gì? Còn muốn chơi di động! Em cho là thầy không tồn tại sao? Thầy hiện tại muốn em chính diện trả lời vấn đề của thầy!"

Hoàng giáo sư cảm giác chính mình bị sỉ nhục.

Thời điểm nghiêm túc như vậy, Giản Nhất Lăng còn một bộ dáng không biết hối cải, còn có tâm tình lấy ra di động.

Đây là người như thế nào? Như thế nào sẽ có loại sinh viên như vậy?

Sinh viên như vậy liền không xứng đáng làm sinh viên!

"Giải thích thầy sẽ không nghe, dùng hành động thực tế càng có hiệu quả hơn."

Giản Nhất Lăng một bên bình tĩnh mà trả lời Hoàng giáo sư, một bên đã đem điện thoại gọi đi rồi.

"Dùng hành động thực tế? Thầy hôm nay nhất định phải xử lý cái hành vi này của em!" Hoàng giáo sư tức giận không thôi, "Mấy người các em, nhìn em ấy, không được để em ấy tùy tiện đi mất, thầy mời lãnh đạo trường đến đây! Chuyện ngày hôm nay cần thiết phải nghiêm túc giải quyết!"

Người trong điện thoại không nghe được tiếng của Giản Nhất Lăng, chỉ nghe thấy thanh âm đang rống to của Hoàng giáo sư.

Người bên kia điện thoại cũng không nói gì, mà là tách tách bắt đầu gõ lên bàn phím.

###

Chỉ chốc lát sau, trong phòng thí nghiệm tới rất nhiều người.

Có bảo an trường học, có lãnh đạo trường học, còn có các giáo sư khác.

Hoàng giáo sư hiện tại trong lòng khó mà bình tĩnh, tức giận đến nóng đầu.

Ông đem nhiều người tìm lại đây, chính là phải ngay trước mặt mọi người, hoàn toàn xé rách da mặt không biết xấu hổ của Giản Nhất Lăng, làm cô ấy vĩnh viễn mà lăn ra khỏi giới học thuật!

Địch Quân Thịnh cũng tới.

Lãnh đạo trường học dựa theo thông tin "Người liên hệ khẩn cấp" trong bản lý lịch của Giản Nhất Lăng gọi qua, người nhận điện thoại là Địch Quân Thịnh.

Địch Quân Thịnh đi vào phòng thí nghiệm, ánh mắt sắc bén mà đảo qua toàn bộ những người ở trong phòng này.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 493: Lấy trộm thành quả nghiên cứu (3)

Sau đó Địch Quân Thịnh lại vừa vô lại vừa gian tà mà tìm một vị trí ngồi xuống, bộ dáng không chút nào để ý.

Địch Quân Thịnh ngồi xuống chỗ đó, là có thể đủ cảm nhận được anh cùng với những người khác trong phòng thí nghiệm là hoàn toàn bất đồng hơi thở.

Như cái loại người từ trên cao nhìn xuống, cảm giác miệt thị mọi người, làm người chung quanh rất là không thoải mái.

Phòng thí nghiệm có một hai sinh viên nhận ra anh, biết anh đã từng là sinh viên đại học Kinh thành của bọn họ.

Những người khác giống như Lục Viện từ lúc vào đại học đến khi làm nghiên cứu sinh, cũng không biết đến Địch Quân Thịnh, chỉ cảm thấy anh giống một phú nhị đại không coi ai ra gì.

Hoàng giáo sư lấy ra hai bài báo cáo thực nghiệm, một phần là hôm trước Lục Viện nộp lên cho Hoàng giáo sư, và một phần còn lại là Giản Nhất Lăng vừa rồi mới nộp cho Hoàng giáo sư.

Hoàng giáo sư mời lãnh đạo trường cùng các giáo sư khác tới giám định.

Các giáo sư khác thực mau thông qua hai bài báo cáo khác nhau đưa ra kết luận của bọn họ.

"Tuy rằng nội dung câu chữ có tiến hành sửa đổi qua, che giấu rất khá, nhưng tôi tin tưởng người nào trên phương diện này có kiến thức cơ sở, đều có thể nhìn ra được."

Một vài vị giáo sư khác cũng gật gật đầu tán đồng.

"Xác thật là rõ ràng có một người lấy trộm thành quả nghiên cứu của người khác, hành vi như vậy xác thật rất là tồi tệ, cho dù là trong trường học chúng ta, hay là trong giới học thuật, đều không thể chịu đựng sự tồn tại của một sinh viên có phẩm đức bại hoại như vậy."

"Không nghĩ tới trường học chúng ta xảy ra chuyện như vậy."

"Chuyện này vẫn cần nghiêm túc xử lý, mặc dù bạn học Giản Nhất Lăng có thân phận là sinh viên trao đổi với trường học chúng ta, nhưng chỉ cần sự tình phát sinh ở trường học chúng ta, chúng ta liền có quyền xử trí."

"..."

Vài vị giáo sư nói lên cách nhìn của mình.

Biểu tình đều rất thật, ánh mắt nhìn về phía Giản Nhất Lăng, trở nên phá lệ không có thân thiện.

Đối với người làm nghiên cứu như bọn họ mà nói, sao chép thành quả của người khác là tội lớn, là không có cách nào tha thứ được.

Các giáo sư đều đưa ra kết luận, xác định hai bài báo cáo này có tồn tại việc sao chép.

Các bạn học khác trong phòng thí nghiệm nhìn về phía Giản Nhất Lăng, trong ánh mắt lộ ra sự chán ghét.

Nhìn không ra tới cô ấy lớn lên nhỏ nhắn đáng yêu, lại làm ra chuyện như vậy.. quá ghê tởm!

Vẫn là nhanh chóng khai trừ mới tốt được, phòng thí nghiệm bọn họ không cần nghiên cứu sinh như vậy.

Hoàng giáo sư sau đó nói với lãnh đạo nhà trường, "Các vị lãnh đạo, học sinh như vậy, chúng ta nhất định phải đối với em ấy tiến hành thông báo phê bình, nghiêm túc xử lý, không thể để một người như em ấy tiếp tục lưu lại trong giới học thuật như vậy."

Lãnh đạo nhà trường là một vị lão giả lớn tuổi, giờ phút này thần sắc ngưng trọng.

Ánh mắt nhìn Giản Nhất Lăng tràn đầy sự thất vọng.

Địch Quân Thịnh ở bên cạnh nghe xong một hồi lâu, chờ bọn họ phát biểu ý kiến đến không sai biệt lắm, mới không nhanh không chậm hỏi một câu.

"Như vậy chỉ có thể thuyết minh trong hai người có một người có hành vi sao chép, nhưng cụ thể là ai, có phải cần có chứng cứ hay không? Cái người tên là Lục Viện, có phải cũng có hiềm nghi có hành vi sao chép hay không? Các vị giáo sư hãy cẩn thận cùng tôi nói xem, có chứng cứ nào để các vị xác định Giản Nhất Lăng là người đã sao chép."

Địch Quân Thịnh nhìn qua, ánh mắt lạnh thấu xương dừng lại ở trên người Lục Viên vẫn luôn rũ đầu bên cạnh.

Cô ấy cùng các sinh viên khác giống nhau, an tĩnh mà đứng ở bên cạnh, không nói một lời.

Cho tới bây giờ, Địch Quân Thịnh mới nhắc tới cô.

Hoàng giáo sư cảm thấy cách nói của Địch Quân Thịnh quá buồn cười, "Cậu có phải không xem xét đến ngày gửi báo cáo hay không? Lục Viện nộp cho tôi ngày hôm trước, Giản Nhất Lăng ngày hôm nay mới nộp!"

Địch Quân Thịnh cười nhạo một tiếng, "Hoàng giáo sư, tôi hiện tại hỏi chính là vị bạn học tên là Lục Viện kia, giáo sư khẩn trương cái gì? Học sinh đắc ý của ông không có khả năng có vấn đề, còn học sinh đắc ý của người khác liền nhất định có thể có vấn đề sao?"
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 496: Cầu xin tha thứ (1)

Làm trò trước mặt nhiều vị giáo sư, toàn bộ các bạn học trong phòng thí nghiệm như vậy.

Hoàng giáo sư bị sự tín nhiệm đối với sinh viên của mình, mà mặt nóng rát như bị tát một bạt tai.

Thể diện của ông ở trước mặt các giáo sư khác, ở trước mặt lãnh đạo trường, ở trước mặt vị thái sơn bắc đẩu Vân lão, toàn bộ bị ném đi hết rồi.

Hoàng giáo sư hiện tại đứng ở trong phòng học cảm giác được mọi người nhìn ông bằng ánh mắt chán ghét, khinh bỉ, làm ông toàn thân đều rất khó chịu.

Lúc này Địch Quân Thịnh mở miệng, "Vừa mới rồi là ai là người nói muốn nghiêm túc xử lý, cái gì khai trừ, cái gì thông báo phê bình, cái gì đưa vào danh sách đen, có phải hay không đều nên dùng tới?"

Địch Quân Thịnh lời vừa nói ra, Lục Viện còn đang khóc nức nở tức khắc dừng lại, cô đột nhiên quỳ xuống:

"Không! Xin đừng khai trừ em! Em vất vả nhiều năm như vậy, mới đến được nghiên cứu sinh! Nếu là khai trừ rồi! Em.. Em.."

Lục Viện chính mình cũng không dám tưởng, một khi bị khai trừ, cuộc đời của cô sẽ lâm vào vô tận hắc ám như thế nào.

Sự tình đã có kết luận, ánh mắt mọi người bắt đầu nhìn vào đương sự duy nhất của chuyện này Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng toàn bộ quá trình thực an tĩnh mà nhìn, trừ bỏ thời điểm ban đầu đối mặt với Hoàng giáo sư cô ấy còn nói qua hai câu.

Về sau mặc kệ Hoàng giáo sư nói cái gì, các vị giáo sư khác cùng lãnh đạo trường đến giải quyết như thế nào, cô ấy đều không có vì chính mình biện giải.

Đối mặt với sự bôi nhọ cùng chỉ trích, cô ấy đều chỉ là bình tĩnh mà nhìn.

Mà khi Vân lão xuất hiện, sau khi chân tướng được vạch trần, cô ấy cũng không có mở miệng lên án mạnh mẽ phê bình.

Ngay cả thời điểm Vân lão hỏi lãnh đạo trường xử phát Hoàng giáo sư cùng Lục Viện, Giản Nhất Lăng cũng không có nói cái gì.

Thẳng đến khi Vân lão đi tới, cùng Giản Nhất Lăng nói, sẽ cùng lãnh đạo trường nói ổn thỏa, giúp cô ấy đổi một vị giáo sư khác.

Lục Viện đột nhiên chạy lại đây, quỳ gối trước mặt Giản Nhất Lăng, khóc thút thít cầu xin Giản Nhất Lăng, "Bạn học Giản Nhất Lăng, mình sai rồi, mình cầu xin cậu, xin đừng khai trừ mình! Mình cầu xin cậu! Mình nhiều năm như vậy nỗ lực đọc sách, bị khai trừ mình liền sẽ bị huỷ hoại toàn bộ! Mình cầu xin cậu! Mình biết lúc này đây mình sai rồi, mình thật như mèo thấy mỡ lợn mà mù quáng, mới có thể làm ra cái loại chuyện này, mình cầu xin cậu cho mình một cơ hội sửa đổi!"

Giản Nhất Lăng cúi đầu nhìn thoáng qua Lục Viện, "Tôi không giúp được cậu, đối với xử phạt của cậu sẽ do lãnh đạo trường quyết định."

Mọi chuyện đều đã đến mức này, đã không phải Giản Nhất Lăng nói một câu không cần xử phạt cô liền không xử phạt.

Lục Viện sửng sốt một chút, sau đó lôi kéo quần áo của Giản Nhất Lăng nói, "Không! Không! Không phải! Cậu có thể cứu mình! Chỉ cần cậu nói cái bài nghiên cứu này mình cũng có phần, lãnh đạo trường cùng lão sư liền không thể phán mình tội sao chép! Chỉ cần cậu nói một câu, một câu là được!"

Giản Nhất Lăng từ chối, "Tôi sẽ không giúp cậu."

Sau đó lui về phía sau một bước, Lục Viện chưa từ bỏ ý định, lại hướng đến Giản Nhất Lăng.

Địch Quân Thịnh ngồi ở ghế bên cạnh duỗi tay, động tác nhẹ nhàng chậm chạp mà đem Giản Nhất Lăng kéo đến bên cạnh mình, sau đó nhấc chân cản lại Lục Viện muốn tới gần.

Cô ta muốn tiến đến, Địch Quân Thịnh liền lấy đế giày của mình cản trước mặt cô.

Lục Viện cũng bị nhân viên an ninh trường học kéo ra ngoài.

Những nhân viên an ninh này là Hoàng giáo sư gọi tới để xử lý Giản Nhất Lăng.

Kết quả lại dùng trên người Lục Viện sinh viên đắc ý nhất của chính mình.

Địch Quân Thịnh lôi kéo Giản Nhất Lăng hỏi lãnh đạo trường, "Mọi chuyện đã đến nước này, các vị lãnh đạo nên cho một cái kết quả đi?"

Lãnh đạo trường thở dài một hơi, tuyên bố kết quả xử lý đối với Lục Viện cùng Hoàng giáo sư đại khái là.

"Lục Viện khai trừ học tịch, loại bỏ kết quả trúng tuyển. Chờ tôi trở về cùng các vị lãnh đạo khác họp lại rồi sẽ ra thông cáo chính thức."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 497: Cầu xin tha thứ (2)

"Còn về Hoàng giáo sư, tuy rằng vừa rồi phán đoán sai lầm, nhưng bởi vì xuất phát điểm của ông ấy là tốt, là vì để cho môi trường nghiên cứu học thuật của trường chúng ta càng thêm thuần tịnh, nhưng mà làm việc lại có một chút lỗ mãng, cho nên chuyện này qua đi còn cần suy nghĩ lại một chút, lần sau lại gặp loại chuyện này, không nên lại vội vàng kết luận như vậy."

Lục Viện trực tiếp xụi lơ trên mặt đất, hai mắt mất đi tiêu cự.

Chỉ vì một suy nghĩ sai lầm kết quả lại chôn vùi tiền đồ mà mình vất vả từng ngày mới có được.

Đối với kết quả xử phạt như vậy, mọi người cũng không có ý kiến gì.

Địch Quân Thịnh nói, "Cho nên không có chứng cứ liền định tội, oan uổng, nhục mạ, chỉ cần một câu xuất phát điểm tốt liền có thể cái gì cũng bỏ qua? Hy vọng lãnh đạo trường có thể suy nghĩ lại, tôi không muốn sáng mai, tin tức bên ngoài che trời lấp đất đều là một sinh viên nào đó của đại học Kinh Thành sao chép bài báo cáo, một lão sư nào đó kịch liệt bao che."

Địch Quân Thịnh thốt ra lời này, sắc mặt lãnh đạo nhà trường cùng Hoàng giáo sư liền rất khó coi.

Điều này nói rõ là đối với kết quả xử lý còn không hài lòng.

Lấy sức mạnh dư luận tới uy hiếp bọn họ.

Lãnh đạo nhà trường vội vàng nói Hoàng giáo sư xin lỗi, "Lão Hoàng, anh cùng bị ngươi khác gây cho hiểu lầm mà oan uổng sinh viên Giản Nhất Lăng, ông hãy nói lời xin lỗi đi."

Hoàng giáo sư nhìn thoáng qua Giản Nhất Lăng, không cam lòng.

Biểu tình của ông xấu hổ, phải trước mặt nhiều người như vậy mà xin lỗi một sinh viên, thật sự quá mất mặt.

Nhưng mà ông lại sợ hãi Địch Quân Thịnh thật sự đem chuyện này nháo lớn lên, làm cho mọi người đều biết, như vậy ông không chỉ có danh dự bị hao tổn, mà còn có khả năng lại gặp phải những chuyện không thể giải quyết được.

Bị buộc bất đắc dĩ, Hoàng giáo sư chỉ có thể xin lỗi.

"Thực xin lỗi, thầy vừa rồi quá nóng vội." Hoàng giáo sư nói với Giản Nhất Lăng.

Lúc nói chuyện, khuôn mặt hơi nghiêng về một bên khác.

Địch Quân Thịnh cười nhạo, "Không muốn xin lỗi có thể không xin lỗi, tôi không miễn cưỡng, không có thành ý xin lỗi, nghe xong lại làm cho người ta một chút đều không cảm thấy thoải mái."

Hoàng giáo sư lập tức phản bác, "Tôi đây là đang xin lỗi với em Giản Nhất Lăng, em ấy còn chưa nói cái gì, cậu liền thay em ấy làm quyết định sao?"

Địch Quân Thịnh ngữ khí không chút để ý, "Lập trường cùng thân phận của tôi đều không ngại giúp ông được nổi danh. Ông muốn lên tiêu đề, hay là một lần lên toàn bộ các bảng tin?"

Lãnh đạo trường bên cạnh vội vàng hòa giải, "Em Địch Quân Thịnh, chuyện này trường chúng ta tự xử lý thì tốt rồi, không cần thiết phải nháo lớn như vậy."

Hoàng giáo sư không biết Địch Quân Thịnh, nhưng lãnh đạo trường lại biết, anh từng là nhân vật phong vân của trường học bọn họ, tốt nghiệp còn không đến hai năm.

Bối cảnh của anh lãnh đạo trường cũng biết đến, anh nói muốn đem chuyện này nháo lớn, liền nhất định có thể nháo lớn, nhẹ nhàng cũng có thể nháo đến làm cho trường bọn họ đau đầu.

Sau đó lãnh đạo trường lại khuyên Hoàng giáo sư, "Hoàng giáo sư, ông nghiêm túc suy ngẫm lại, ông có phải thật sự làm sai hay không? Sai rồi thì nên nhận! Đây mới là thái độ nên có của một người làm thầy! Nhanh lấy ra thành ý của ông mà xin lỗi việc ông đã oan uổng sinh viên Giản Nhất Lăng đi! Xin lỗi em ấy, để em ấy tha thứ những lỗ mãng vừa rồi của ông!"

Hoàng giáo sư bị phê bình một hồi, trong lòng cũng luống cuống lên.

Nếu thật sự nháo lớn, áp lực dư luận là chuyện mà ông không khả năng có thể chịu đựng được.

Hoàng giáo sư rốt cuộc thu hồi cái tôi của mình, ăn nói khép nép mà cùng Giản Nhất Lăng xin thứ lỗi.

"Sinh viên Giản Nhất Lăng, chuyện hôm nay là thầy không đúng, là thầy không có trải qua suy nghĩ cặn kẽ, dưới tình huống chưa có minh xác chứng cứ liền đã định tội cho em, mù quáng mà tin tưởng sinh viên của mình, những chuyện này đều là thầy không tốt. Hy vọng em có thể tha thứ cho thầy, thầy bảo đảm thầy về sau sẽ không phạm lại sai lầm như vậy, lần sau nếu gặp chuyện như thế này, thầy bảo đảm sẽ công chính công bằng khách quan mà đi đối đãi."
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back