Sáng sớm. Tại một mỗ bệnh viện nào đó. Vân Tịch vừa mở mắt ra phát hiện chính mình tay chân đều là đoản, đầu còn đau nhức khiến cô không chịu nỗi nên đã ngất đi. Cô ngất đi không lâu thì có một người phụ nữ xinh đẹp mở cửa bước vào, nếu nhìn kỹ có thể thấy được khuôn mặt hiện lên sự mệt mỏi. Nhưng khi nhìn thấy cô thì lại hiện lên sự đau lòng. Chỉ thấy người đó lặng lẽ bước đến bên giường bệnh nhẹ nhàng dịch hảo lại góc chăn và mở cửa bước ra phòng bệnh.
"Chăm sóc hảo cho con bé." Bà nhẹ nhàng cất tiếng nói với hộ sĩ bên cạnh. Nói xong thì cất bước rời đi.
"Vâng, thưa phu nhân." Hộ sĩ vội trả lời.
Cô tỉnh lại lần nữa khi, vội vàng đánh giá xung quanh hoàn cảnh lúc sau, vẻ mặt mộng bức, cái quỷ gì vậy, sao mình lại ở trong phòng bệnh thế này. Hàng ngàn câu hỏi bay qua trong đầu cô, sau đó cô phát hiện mình
xuyên không, xuyên thì xuyên đi còn xuyên vào trẻ con nữa, đã vậy còn không có ký ức nữa chứ.
Nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng cô rất nhanh thích ứng việc mình bị xuyên thành trẻ con, dù gì thế giới kia cô cũng không có gì luyến tiếc, coi như cô thay chỗ sống là được rồi. Nhìn cơ thể này chắc cũng khoảng 6 tuổi đi, cô cười nhẹ "Chắc sẽ thú vị lắm đây." Trời cũng tối rồi nên đi ngủ thôi.
* * *
Tại một biệt thự sang trọng, có một người phụ nữ đang nói chuyện qua điện thoại.
"Chúng ta đã li hôn rồi, vậy nên cô đừng làm phiền tôi nữa." Giọng người đàn ông tràn đầy sự chán ghét và khinh thường vang lên từ đầu dây bên kia.
Bà nhếch miệng cười khinh bỉ: "Nếu không phải vì lo cho Nguyệt nhi, tôi sẽ cần gọi cho ông à."
"Bà.."
"Tôi cũng không cần nhiều lời với ông nữa, nhờ ông chuyển lời tới Nguyệt nhi rằng chúng tôi sẽ về thăm con bé sớm thôi, tôi cấm ông làm gì tổn thương con bé đấy." Nói rồi không cho đầu dây bên kia trả lời mà đã tắt máy. Bà sợ nếu còn nghe thấy giọng nói ấy nữa thì sự kiên cường của bà sẽ sụp đổ mất. Vẫn là còn một chút yêu thương đối với người phụ bạc ấy, ha bà cảm giác thật là thất bại. Nghĩ lại những ngày tháng trước hai người bên nhau, những ký ức hạnh phúc và vui vẽ ấy, thì ra tất cả là những lời nói dối được che đậy một cách hoàn hảo.
"Cốc, cốc"
"Vào đi." Tiếng gõ cửa làm suy nghĩ của bà dần trở lại thực tại. Bà thở dài điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân và cất tiếng.
"Két." Chỉ thấy một người quản gia khá lớn tuổi bước vào và cung kính nói.
"Bà chủ người nên nghỉ ngơi để có thể chăm sóc tốt cho con gái của người."
"Ông nói đúng ta nên nghĩ ngơi tốt mới có thể chăm sóc tốt cho Tịch Nhi."
* * *
Ngày hôm sau buổi sáng. Những tia nắng ban mai qua song cửa len lỏi vào căn phòng. Chiếu rọi khuôn mặt xinh đẹp của cô. Đôi mày lá liễu khẽ nhíu lại, hàng mi cong cong như cánh bướm từ từ nhấc lên để lộ ra một đôi con ngươi màu tím. Dù còn rất nhỏ nhưng không khó nhận ra lớn lên cô sẽ xinh đẹp tới mức nào.
Lúc này một trận tiếng bước chân phá hủy khung cảnh đẹp đẽ ấy. Sau đó chỉ thấy của mở một người phụ nữ xinh đẹp bước vào theo sau bà là một đội ngũ bác sĩ. Thấy có người bước vào cô vội thanh tỉnh lại và nhìn những người này vội vội vàng vàng cho cô kiểm tra và báo cáo kết quả cho người phụ nữ đứng ở trong phòng. Cô nhìn người này đoán chắc là mẹ của đứa trẻ này rồi, công nhận người mẹ này đẹp thiệt. Khuôn mặt không son phấn tạo ra sự nhẹ nhàng, dịu dàng mà không mất sự trưởng thành, tinh tế trên nét mặt. Rồi lại hợp với khí chất đó nữa, quả là tuyệt phẩm của nhân gian, người mẹ này cô nhận định rồi.
Trong khi cô đang suy nghĩ thì người đó đã đi lại và nhẹ nhàng nắm lấy tay nhỏ của Vân Tịch rồi kêu cô: "Tịch Nhi, Tịch Nhi.."
"A dạ có gì không mẹ." Cô vội vàng trả lời.
"Tịch Nhi, bác sĩ nói bệnh tình của con cần một tuần để bình phục nên chuyến bay của chúng sẽ bị hoãn lại." Bà nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, tràn đầy sự cưng chiều và giọng nói nhẹ nhàng để trả lời cô.
"Chuyến bay.. Mẹ, mẹ ơi hình như con quên một số thứ thì phải". Cô dùng giọng điệu buồn rầu nói với bà. Chỉ thấy bà sững người lại rồi trả lời cô "Sẽ nhớ lại sớm thôi con đừng lo", nếu không nhớ lại thì càng tốt, đương lời sau bà chỉ dám nói ở trong lòng. Bà nhìn con gái mình cảm thấy rất có lỗi với con bé, là do bà không chăm sóc tốt cho con bé nên mới xảy ra chuyện như vậy.