Ly Gia Hoành 5 tháng trước vì công ty đang trong giai đoạn mở rộng nên vô cùng bận rộn, rất ít khi về nhà. Nhưng không ngờ trong 2 tháng gần đây, mỗi lần về đều thấy con gái không những hiểu chuyện lên không ít, vợ lại còn hay trước mắt ông ta khen ngợi Ly Á Vân nên trong lòng cũng cảm thấy bớt đi phiền muộn.
Mặc dù hiện tại về nhà vẫn nghiêm khắc, nhưng không còn mắng Ly Á Vân như lúc trước nữa. Dù sao suy cho cùng cũng là con gái ông ta, ông ta có thể không yêu thương sao. Chỉ là vì trước đây Ly Á Vân quá ngỗ nghịch khiến Ly Gia Hoành vô cùng tức giận nên mới thường
xuyên không tin tưởng cô, la mắng cô.
Ly Vân vốn dĩ cũng không để tâm đến người cha này, mỗi ngày ngoài tìm cách làm nhiệm vụ, thì cũng là xem anime. Không ngờ Lý Vân Đình lại âm thầm kể cho Ly Gia Hoành nghe chuyện cô đơn phương theo đuổi Lạc Xuyên, càng không ngờ người cha này sau lưng cô âm thầm tìm đến đối tượng nhiệm vụ của cô.
Đến ngày thi giữa học kì, Ly Vân thuận lợi vượt qua kì thi. Chỉ là ngoài môn vật lý ra thì mấy môn kia chỉ có thể hơn mức trung bình 1 chút.
Đến ngày nhận điểm thi, mọi người đều không thể ngờ được một học sinh luôn đứng hạng cuối lại có thể thi vật lý được trọn điểm. Ly Vân vô cùng đắc ý dùng điện thoại chụp lại bài thi, gửi cho Lạc Xuyên.
[100 điểm, mau đến chúc mừng em đi] kèm 1 meme 2 con mèo ôm nhau.
Còn đang vui vẻ, Ly Vân liền nghe phía sau đột nhiên có tiếng thì thầm, nhưng giọng nói không hề nhỏ này rõ ràng là đang cố ý nói cho mọi người biết.
"Chẳng phải ngày trước cô ta luôn đứng chót lớp sao. Bỗng dưng lại thi được cao như vậy, cậu không thấy kì lạ à?"
Những người khác vừa nghe thấy, đặc biệt là những người đứng đầu lớp bắt đầu bàn tán.
"Đúng như vậy thật, cô ta làm sao trong 2 tháng có thể thay đổi được nhiều đến như thế chứ."
"Chắc chắn là có gian lận."
"Có khi biết đề thi trước đó rồi."
"Làm sao có thể?"
"Chép phao làm sao có thể dễ dàng trọn điểm như thế chứ."
* * *
Hết người này đến người khác bắt đầu bàn tán to nhỏ, càng bàn lại càng nói lớn. Chủ nhiệm vừa đề nghị lớp im lặng tức thì có một số người cảm thấy việc Ly Vân gian lận không thể chấp nhận được, mình cực khổ ôn thi cớ gì một đứa hạng chót lớp như Ly Á Vân lại có thể được trọn điểm môn vật lý.
"Cô ơi, bạn học Ly Á Vân bỗng dưng thi được điểm cao như thế, em thấy chắc chắn có vấn đề."
Ly Vân vốn dĩ không quan tâm mấy lời bàn tán trong lớp, dù sao muốn nói sao thì nói, cây ngay không sợ chết đứng. Không ngờ ngòi thuốc súng này không yên phận, lại chĩa ngay tới mình. Ly Vân ngước nhìn bạn học đang đứng lên tố cáo mình.
"Tôi học tốt thì có vấn đề gì?"
Bạn học đó càng nổi sung lên, trực tiếp nhìn mặt Ly Vân.
"Nếu Ly Á Vân thực sự tốt lên thật tại sao chỉ có mỗi vật lý lại được trọn điểm."
"Tôi thông mình thích học mỗi vật lý là lỗi của tôi à?" Ly Vân lạnh lùng đáp trả.
"Ha, một đứa luôn đứng chót lớp mà dám nói như thế. 2 tháng có thể thi được trọn điểm, cô nghĩ ai sẽ tin chứ."
Ly Vân cảm thấy bạn học này đây có lẽ học nhiều quá, thi lại không tốt nên điên luôn rồi, chả thèm chấp nhặt làm gì. Khinh thường đáp lại:
"Nếu muốn buộc tội tôi gian lận, thì đưa chứng cứ ra đây."
Bạn học kia vừa nghe tới đó, liền nhất thời im bặt. Chứng cứ, cô ta lấy đâu ra chứng cứ chứ. Chuyện này rõ ràng có ẩn tình, cô ta học tốt như vậy, đề lần này cũng không được trọn điểm.
Cạch!
Chủ nhiệm gõ cây thước lên bàn.
"Cả lớp im lặng. Chuyện này không có chứng cứ cũng không nên vu khống cho bạn học như vậy. Nhanh chóng tập trung lại đi, chuẩn bị vào học."
Bạn học kia rất không cam tâm ngồi xuống.
Bên phía dưới, Di Giai trông thấy sự việc, vô cùng tâm đắc nhếch môi cười.
Ly Á Vân, chưa xong đâu.
Vừa kết thúc giờ học. Ly Vân nhanh tay thu dọn vật dụng. Hôm nay là ngày phát bài thi, chắc chắn Lạc Xuyên có đi làm, phải nhanh chóng chặn đường trước.
Không ngờ đang dọn tập thì có 2 3 bóng người tiến lại bàn của mình. 1 trong số đó là bạn học lúc đầu vu khống cô.
"Học sinh trộm đề thi, cô đúng là vì điểm số thì việc gì cũng dám làm nhỉ."
Ly Vân ngước mắt lên, có chút mất kiên nhẫn. Thầy Lạc mà đi mất thì không dễ kiếm đâu.
"Bạn học, không có chứng cứ thì đừng nói lung tung."
Cô gái kia không những không sợ mà còn đưa điện thoại lên trước mặt Ly Vân.
"Ha, chứng cứ. Vào giờ học thể dục lại lẻn vào văn phòng. Sau đó đề thi liền biến mất, không phải mày thì còn ai."
Ly Vân nhíu mày nhìn vào điện thoại, Là một bài đăng trên diễn đàn nói về việc có học sinh trộm đề thi. Bên dưới còn đăng hình cô bước vào văn phòng.
Bên dưới lại còn có 1 tài khoản, tự xưng là giáo viên trong trường. Vị giáo viên này bảo rằng đã xem camera, sau khi Ly Vân rời đi thì không có ai vào nữa. Sau đó liền phát hiện ra đề thi bị mất. Nhưng vì sát ngày thi nên vị giáo viên đó đã xem như không có chuyện gì mà in lại bộ đề mới giống bộ cũ. Không ngờ việc này lại khiến cho học sinh nào đó chiếm được lợi. Việc này nhất định trường sẽ truy cứu.
Mọi tài khoản bên dưới đọc được bình luận này, không nghĩ tới việc vô trách nhiệm của vị thầy giáo đó, lại rất đoàn kết mỗi người mắng chửi Ly Vân mấy lần.
Ly Vân nhíu chặt mày, vô cùng khó chịu. Muốn vu oan cô mà làm tới mức này.
"Lời như thế này mà cô cũng tin được.." Ly Vân chống tay đứng lên, đôi mắt sắc bén nhìn 3 bạn học phía trước khiến cho cả 3 người bỗng cảm thấy áp lực, lùi về sau.
".. À, tôi quên mất, ngu ngốc như cô bị dắt mũi cũng là bình thường thôi."
Cô gái kia nghe vậy, trong lòng bùng lửa giận, vung tay:
"Cô!"
Bộp!
Cánh tay đang vung lên bị chặn lại, Cả 3 người đều nhìn về phía chủ nhân bàn tay ấy, liền bị ánh mắt lạnh căm nhìn mình khiến cho họ vô thức sợ hãi.
"Thầy.. thầy Lạc?"
"Nội quy thứ 14, cấm học sinh sử dụng bạo lực."
"Tụi em.."
Lạc Xuyên buông tay ra, phủi phủi bàn tay. Một người trong số 3 cô gái không chịu thua, bắt đầu chất vấn.
"Cô ta trộm bài thi, sao thầy phải bảo vệ cô ta."
"Trộm hay không đã có nhà trường điều tra, không cần các em đứng đây." Lạc Xuyên âm trầm trả lời.
"Nhưng.."
"Còn không đi?"
3 cô gái kia cảm thấy tình hình không ổn, đành tức giận bỏ đi trước. 3 người vừa đi khuất, Ly Vân bắt đầu vui vẻ hướng mắt về phía Lạc Xuyên, ngọt ngào lên tiếng.
"Thầy xem, em cố gắng học tập như vậy, được trọn điểm cũng không dễ dàng, lại bị đối xử thế này. Thầy mau ôm an ủi em đi."
Ly Vân rất không khách khí dang tay ra. Lạc Xuyên còn đang tức giận, nhìn thấy Ly Vân thế này, hận không thể đem cô nhóc này mắng cho một trận.
"Hừ, tình hình đã thế này mà em còn đùa giỡn. Mau trở về nhà đi, chuyện còn lại tôi sẽ giải quyết."
Ly Vân hụt hẫng bĩu môi.
"Cùng không cần đâu, bọn họ chẳng có chứng cứ xác đáng. Làm gì được em chứ."
Lạc Xuyên thở dài 1 cái, đặt 2 tay lên vai Ly Vân.
"Thế giới này không đơn giản như vậy. Nếu mọi người đều chĩa mũi nhọn về phía em, thì người bị thương sẽ luôn là em. Dù cho nó không phải là thật, nhưng nếu không giải quyết, mọi người càng tin vào nó, thì nó sẽ trở thành thật. Em yên tâm, tôi nhất định không để em chịu tổn thương thêm lần nào nữa."
Ly Vân không ngờ Lạc Xuyên sẽ nói như vậy, bất giác ngơ ra, trái tim đột nhiên nhói lên một cái, vô cùng khó chịu. Ly Vân không biết tại vì sao, nhưng cô biết cảm giác này là từ cơ thể. Rốt cuộc nguyên chủ và thầy Lạc đã sảy ra chuyện gì.
Lạc Xuyên thấy sắc mặt Ly Vân bỗng không tốt, vô cùng lo lắng lay nhẹ cô.
"Á Vân, em làm sao vậy?"
Ly Vân hoàn hồn trở lại, đẩy nhẹ tay Lạc Xuyên ra.
"Không có gì. Em biết rồi, vậy em trở về trước."
Vừa nói xong, Ly Vân gật nhẹ đầu chào Lạc Xuyên rồi đi về. Lạc Xuyên ánh mắt buồn bã nhìn phía sau lưng Ly Vân, sau khi cô đi khuất liền lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho ai đó.
Lần này, dù cho sảy ra chuyện gì, anh nhất định cũng sẽ bảo vệ em.