Bài viết: 3 



Tôi năm nay 21 tuổi, có một gia đình khá là khắt khe. Đặc biệt với chuyện yêu đương, sự nghiệp của con cái. Họ luôn mong con cái thành đạt, là con gái kiếm được chồng giàu có vì đã quá khổ rồi.
Năm tôi 20 tuổi, tôi quen và yêu một anh chàng hơn tôi 2 tuổi, hơi chậm chạp, gia đình bình thường, công việc chưa ổn định. Ngày sinh nhật tôi cả nhà không một ai nhớ tới, hôm đó anh ý đã chạy xe đêm vượt qua 50 cây số để tới chúc mừng sinh nhật tôi và ngỏ lời xin phép cho 2 đứa quen nhau. Và tất nhiên sau khi anh ấy về, tôi bị một trận no đòn và được nghe những lời thật đau lòng từ ba tôi. Ba bốn ngày liền gia đình tôi không vui vẻ chút nào về chuyện tôi quen bạn trai. Mẹ thì chê lên chê xuống chê anh chàng ngờ nghệch và nói "mày chưa làm gì trả ơn tao nuôi ăn học mà đòi yêu với chả đương". Vì là con gái lớn trong gia đình nên tôi chưa bao giờ cãi lời cha mẹ. Tôi cất giữ trong lòng, và tôi biết tôi yêu anh ấy, tôi cũng đã đủ lớn để rành mạch giữa tình yêu và công việc, học tập. Cho dù cha mẹ có phản đối thế nào thì tình cảm của tôi không bao giờ thay đổi, tôi vẫn sẽ yêu và vẫn không quên trách nhiệm của mình đối với gia đình, cha mẹ.
Đến nay chúng tôi đang chung sống với nhau và cùng nhau đi làm, giành dụm cho tương lai. Tôi biết rằng nếu bố, mẹ biết chuyện họ sẽ không chấp nhận và có khi họ cảm thấy xấu hổ. Trong quá trình sống chung tôi luôn lo lắng một điều mọi chuyện vỡ lở thì chúng tôi sẽ như thế nào, gia đình sẽ ra sao, khi tôi chưa đủ tự tin để khẳng định mình và bảo vệ tình yêu, dung hòa với gia đình. Giờ đây tôi phải làm sao!
Năm tôi 20 tuổi, tôi quen và yêu một anh chàng hơn tôi 2 tuổi, hơi chậm chạp, gia đình bình thường, công việc chưa ổn định. Ngày sinh nhật tôi cả nhà không một ai nhớ tới, hôm đó anh ý đã chạy xe đêm vượt qua 50 cây số để tới chúc mừng sinh nhật tôi và ngỏ lời xin phép cho 2 đứa quen nhau. Và tất nhiên sau khi anh ấy về, tôi bị một trận no đòn và được nghe những lời thật đau lòng từ ba tôi. Ba bốn ngày liền gia đình tôi không vui vẻ chút nào về chuyện tôi quen bạn trai. Mẹ thì chê lên chê xuống chê anh chàng ngờ nghệch và nói "mày chưa làm gì trả ơn tao nuôi ăn học mà đòi yêu với chả đương". Vì là con gái lớn trong gia đình nên tôi chưa bao giờ cãi lời cha mẹ. Tôi cất giữ trong lòng, và tôi biết tôi yêu anh ấy, tôi cũng đã đủ lớn để rành mạch giữa tình yêu và công việc, học tập. Cho dù cha mẹ có phản đối thế nào thì tình cảm của tôi không bao giờ thay đổi, tôi vẫn sẽ yêu và vẫn không quên trách nhiệm của mình đối với gia đình, cha mẹ.
Đến nay chúng tôi đang chung sống với nhau và cùng nhau đi làm, giành dụm cho tương lai. Tôi biết rằng nếu bố, mẹ biết chuyện họ sẽ không chấp nhận và có khi họ cảm thấy xấu hổ. Trong quá trình sống chung tôi luôn lo lắng một điều mọi chuyện vỡ lở thì chúng tôi sẽ như thế nào, gia đình sẽ ra sao, khi tôi chưa đủ tự tin để khẳng định mình và bảo vệ tình yêu, dung hòa với gia đình. Giờ đây tôi phải làm sao!