Bạn được Ly Mạn mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 40 Theo Dõi

Tiết học cuối cùng của hôm đó tôi khẽ nói với thằng Thành:

Lát ra về đi thám thính với ta.

Thám thính gì mi? Lại có biến gì à?

Không. Khi nãy ta qua lớp 11/10 để tìm bí thư lớp đó, và ta phát hiện ra một điều kinh khủng.

Bí thư lớp đó đẹp lắm à? – nó – thằng Thành, luôn là như vậy. Nếu tôi hiểu nó từng đường tơ kẻ tóc thì nó cũng hiểu tôi như đi guốc trong bụng, điều này làm những lúc tôi và nó nói chuyện, mấy đứa ngồi nghe lắm khi không tài nào hiểu được bọn tôi đang nói gì.

Đẹp lắm thôi chưa đủ, ta nghĩ phải trên cả đẹp mà không tìm ra từ gì để miêu tả.

Cái ni ta thích nè. Hehe

Vậy là ra về, 2 thằng lấy xe thật nhanh chờ sẵn.

Đang mãi tìm kiếm mục tiêu, thằng Thành đập đập lưng tôi.

Em kia xinh dã man con ngan mi ơi.

Đâu, em nào? – Tôi hỏi và nhìn theo hướng tay nó chỉ.

Đó, em đội mũ lưỡi trai đen kia kìa.

Ôi. Hay quá Thành ơi. Bé Thương đó.

Vậy hả. Hèn gì. Đúng món quá của tạo hóa. – thằng này tỏ vẻ cảm thán trước cái đẹp.

Hai đứa tôi đứng nép sau gốc cây dâu trước trường im lặng quan sát.

Em dắt chiếc xe đờ-mi màu bạc ra, vén tà áo dài, nhẹ nhàng ngồi lên hướng về phía bọn tôi đang đứng. Đợi em qua khỏi một đoạn, tôi nhấn bàn đạp theo sau. Rẽ phải ra Lê Đại Hành, tới 1 cái bùng binh, đi thẳng, rồi rẽ trái. Em đột ngột dừng lại khiến tôi với ku Thành phanh cắm đầu.

Chắc tới rồi. – thằng Thành hân hoan.

Để xem nào. Chắc chưa đâu. Mi xem kìa.

Em bật chân chống xe xuống, tiến lại một bé gái tầm 4, 5 tuổi gì đó cười thật tươi, chơi với cô bé đó một lúc, nói gì đó với mẹ của bé gái, rồi quay lại xe, tiếp tục đi.

Tôi với ku Thành lại nhích bàn đạp. Rẽ phải, rồi rẽ trái vào khu chung cư. Em dừng lại phía đối diện khu chung cư đó. Cánh cổng màu tím, em dắt xe vào rồi quay ra đóng cổng.

Vậy là ok rồi. – tôi lên tiếng đánh giá thành tích.

Mà nãy giờ tìm nhà bé Thương làm chi mi?

Tôi đơ mất mấy giây vì câu hỏi này nó khá triết lý. Mở máy cho đầu óc vận hành một lúc rồi nặn ra câu trả lời: "Trước tiên phải biết được nhà của đối tượng đã, vì từ đó sẽ đánh giá được nhiều điều, sau đó, kế hoạch tán tỉnh sẽ cụ thể và phù hợp hơn.

Chứ mi nói không yêu cho gái nó thèm mà, sao giờ lại tán tỉnh nữa.

Tôi lại đơ ra mất 5s:" Ta nhận ra rồi. Việc gái nó thèm mình và mình thèm gái cơ bản nó không liên quan với nhau. "

Thằng Thành gật gù ra chiều cảm khái:" Uhm. Và nếu đứa mình "thèm" nó cũng "thèm" mình thì tốt quá."

Thằng Thành nói cho tôi nghe mà cũng như cho chính bản thân nó nghe. Năm lớp 9, khi sắp chia tay mái trường 4 năm gắn bó, nó thích 1 người con gái.. Tôi không muốn viết thêm về chuyện này dù biết khá rõ. Sắp tới, trong 1 chap nào đó, chính tay nó sẽ viết ra cho cả nhà cùng đọc. Tôi chỉ đăng lên một bài thơ mà năm đó viết ra để gửi tặng câu chuyện tình của nó:

Sân trường xưa anh gửi em lời hứa

Để đêm về thao thức những mộng mơ

Sân trường xưa ai nghiêng tà áo lụa

Để anh về cảm xúc viết nên thơ

Sân trường nay anh tìm lại lời hứa

Bỗng thấy em trong kỉ niệm chôn vùi

Sân trường nay lá bàng không xanh nữa

Đón thu về trong bát ngát đơn côi

* * *

Chiếc là bàng anh trao em vẫn giữ

Để nhớ về lời hứa của anh em

Chiếc là bàng chuyển sang màu nâu đỏ

Nhưng xuân về lá vẫn cứ xanh thêm

* * *

Khi hai người cùng hướng về một phía

Lá dù vàng vẫn thấy nó màu xanh

Khi hai người cũng nghĩ về một cội

Tình vẫn mãi cho dù tình mong manh..

Yêu và được yêu, đó là hạnh phúc! Nhưng niềm hạnh phúc đó chỉ trọn vẹn khi ta cho đi và nhận lại điều đó ở cùng một người. Thằng Thành đã tặng cho người đó một chiếc lá bàng đỏ thắm màu phượng Vỹ. Nhưng có lẽ những năm cấp 2 còn quá nhỏ để nó hiểu rằng, khi phượng Vỹ nở rộ thì lời chia tay cũng đến..
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 41 Vạn sự khởi đầu nan

Hôm sau đến lớp, nhận chiếc nhẫn từ tay Diệp, bên cạnh niềm vui lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác có lỗi. Làm bạn với em được hơn 3 tuần, nhưng 3 tuần đó là 3 tuần tôi thật sự cảm thấy tràn đầy năng lượng và hạnh phúc khi đến lớp. Ở nơi đây, không chỉ có những thằng bạn chí cốt với bàn có 4 chỗ ngồi này, không chỉ có niềm vui khi bạn là người được chọn và đang lãnh đạo, điều hành một tập thể, ở đây, tôi vui và hạnh phúc hơn vì có em.

Mỗi sáng đến lớp, thấy em ngồi đó, nụ cười như đóa hoa hướng dương tỏa ra ánh nắng lung linh và thuần khiết. Giọng nói nhẹ nhàng, gần gũi như một chiếc gối mềm mại, ấm áp mỗi đêm tôi vẫn hay nằm xuống trút đi mệt nhọc của một ngày dài. Và chỉ cần thấy nụ cười đó, được nghe giọng nói đó, tôi thấy trong lòng nhẹ nhàng biết bao những nỗi niềm trăn trở. Tôi thấy đời học sinh thi vị và đáng yêu đến chừng nào..

Không biết, ở một thời điểm nào đó tại tương lai, tôi có khiến cho nụ cười đó không còn tỏa nắng nữa, giọng nói đó không gần gũi nữa.. Và chỉ chợt thoáng nghĩ ngợi thôi, lòng tôi lại dâng lên bao nỗi buồn miên man..

Cũng có đôi khi là do tôi nghĩ quá lên. Vì tôi và Diệp vẫn đang là 2 người bạn, đã có gì với nhau đâu mà thấy có lỗi. Có chăng chỉ là tôi đang mơ hồ tơ tưởng về một điều gì đó đã từng manh nha trong suy nghĩ của chính mình lúc mới quen em, để rồi, khi gặp Thương và quý mến cô ấy, tôi lại thấy tôi nhanh thay đổi quá thể. Mà tôi đã thay đổi điều gì? Tình cảm tôi dành cho Diệp vẫn vậy, thân thiết, gần gũi và quý mến đến lạ thường..

Kế hoạch tới đâu rồi mi? Ku Thành lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ trong tôi.

Có rồi. Tôi quay về với thực tại.

Lại lẽo đeo theo sau nữa hả?

Không, lát ta qua lớp 11/8 xong rồi mới biết rõ được.

Là sao? Có quý nhân bên đó à?

Lát hiểu.

Chỉ trong buổi tối hôm qua, học thêm hóa với thằng Liêm tôi phát hiện ra một điều vô cùng có ích, bí thư lớp 11/8 là bé Tuyết Linh bạn thân thằng Liêm, bé Linh lại chơi thân với Thương, vậy là trong đầu tôi nảy ra 1 ý định. Bằng cách nào đó, phải cố gắng nhờ Linh làm cầu nối cho kế hoạch này. Giờ giải lao hôm đó, tôi qua lớp 11/8 trước:

Bạn ơi, cho mình gặp bí thư lớp với.

Linh nè, tưởng V tới hôm qua kia chứ.

Hôm qua V ở lớp 11/10, nay mới có thời gian. Mà kế hoạch cũng không có gì đặc biệt, chủ yếu là lập lại danh sách đoàn viên gửi lên cô Ngọc, mấy cái khác V ghi hết ra tờ giấy này, Linh cứ vậy mà làm nhé.

Cảm ơn V nha!

À, khoan đã, còn một vấn đề này nữa, hơi dài dòng, lát về Linh rảnh không ra quán nước cổng trường V nói luôn cho hết.

* * * Cũng không bận gì gấp, vậy lát nữa V đợi Linh ở đó nhé. Hi, Bye V.

Trở về lớp, tôi đánh giá tình hình. Nhìn chung, Linh khá thoải mái, thân thiện, trong ánh mắt có sự nhiệt tình và trách nhiệm, cô bé này đủ khả năng giúp mình đây, vấn đề là phải nhờ vả như thế nào.

Ai đó đã từng nói, tán 1 người con gái, trước hết, nên tán bạn thân của cô ta. Tôi hiểu điều này. Đại khái là phải lấy lòng được cô bạn thân để hiểu được rõ hơn về "mục tiêu", và thông qua cô bạn thân này, chúng ta sẽ tận dụng làm một kênh PR về bản thân thật hiệu quả. Tiếp sau đó, đây sẽ là cầu nối mang đến cho chúng ta những thông tin về "tiến độ công trình" ta đang thi công đạt được những gì, có hiệu quả hay không hiệu quả. Thật vô cùng hữu ích!

Trống đánh hết tiết, dọn dẹp nhanh gọn, vội vàng tới mức quên trả luôn chiếc nhẫn cho Diệp. Lần đầu hẹn Linh, tôi muốn trong mắt Linh, tôi phải là người con trai cực kỳ galang, luôn đến sớm hơn giờ hẹn, hoặc chí ít cũng không phải là người đến sau.

Ngồi ở quán nước được tầm 5ph thì Linh đến, nhưng Linh không đi 1 mình mà kèm theo 1 cô bạn, tôi đơ ra mất mấy giây mới giật mình đứng dậy kéo ghế mời ngồi. Vậy là đi toi những dự định, những câu nói vừa lên trong đầu.

Có chuyện gì vậy V? Linh mở lời trước.

À, V định.. thông báo về.. quỹ đoàn năm nay.

Quỹ đoàn năm nay làm sao?

Quỹ đoàn.. năm nay.. cũng như năm ngoái, nhưng phải nộp đúng hạn, trễ là bị phạt..

Lớp Linh có trễ bao giờ đâu, V đừng lo.

À, thì V nói vậy..

Mà cái này là chuyện V định nói đó hả?

Thật ra thì, còn một chuyện nữa, nhưng chỉ bí thư mới được biết. – Bỗng nghĩ ra được cách đuổi khéo cô bạn kia, tôi nói trôi chảy hẳn lên.

Chuyện gì mà quan trọng vậy ta? Nga là bạn thân của Linh đó, với cũng nằm trong BCH, không sao đâu.

Chả biết phải làm sao tiếp theo, tôi đánh bài chuồn trước khi ra vẻ mặt nghiêm trọng: Quan trọng thật đó, thôi để bữa sau V nói chứ cũng chưa gấp, V về trước hen.

Bỏ lại sự ngạc nhiên của 2 cô bạn, tôi đứng dậy gọi tính tiền rồi đạp xe một mạch không ngoái đầu lại. Thong dong trên con đường nhựa thênh thang dưới cái nắng giữa trưa, tôi chợt cảm thấy việc mình sắp làm sao khó khăn quá thể. Hoàn cảnh của tôi lúc này rất khác so với lúc tôi theo đuổi Trâm hay Minh. Vì Trâm thì tôi học thêm chung, sau này chung tới tận 3 môn nên thành ra cơ hội tiếp cận tương đối dễ, việc đánh giá tính cách, sở thích cũng vì thế mà trở nên thuận lợi. Về Minh, 2 đứa học chung lớp nên không có gì phải bàn. Còn ở đây, Thương vừa khác lớp, lại vừa không chung một môn học thêm nào, sợi dây liên kết lại dài nhằng, bạn của bạn mới tới được mục tiêu, thiệt là khó khăn hết sức.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 42 Chạm vào danh dự của lớp

Sau giờ cơm trưa, tôi lên phòng nằm nghĩ ngợi, tay phải gác lên trán, tôi chợt thấy chiếc nhẫn của Diệp vẫn trong tay mình, chợt nhớ đến nụ cười của em, tôi tự nhiên cảm thấy sảng khoái và thoải mái hẳn lên, suy nghĩ bắt đầu thông thoáng, tôi nhận ra, nếu tôi để cảm xúc của mình lên tiếng, khi đối diện người mà tôi thích, dường như tôi mất đi 80% khả năng giao tiếp linh hoạt vốn có. Chỉ khổ một việc là tôi không làm sao lấy lí trí để áp đảo cái cảm xúc vô cùng có hại kia, vậy nên điều khả dĩ tôi có thể làm là điều chỉnh hoàn cảnh để dựa vào đó điều chỉnh luôn cảm xúc.

Đối diện với Diệp, vẫn là một người con gái tuyệt vời nhưng tôi không hề tỏ ra lúng túng, phải chăng tình cảm tôi dành cho Diệp nó khác Thương hoàn toàn nên cảm xúc cũng vì thế mà khác nhau. Thương, đối với cá nhân tôi, là một người con gái thật đặc biệt, em không đơn giản chỉ là một người con gái tuyệt vời mà phải gọi là một tác phẩm nghệ thuật đầy quyến rũ, vấn đề ở đây là tôi phải làm sao cho tác phẩm nghệ thuật này trở nên đơn giản hơn thật nhiều khi đối diện, phân tích. Nghĩ được tới đó rồi càng nghĩ tôi càng nhận ra, bài toán không hề đơn giản như vậy vì tôi vẫn chưa nắm được cách giải.

Miên man tới gần 1h30 trưa, tôi dậy vác cặp đi học thêm toán mà trong đầu vẫn không thôi nghĩ ngợi về những kế hoạch dang dở. Và khi tôi càng nghĩ, thì lại càng thấy nó bế tắc. Thôi, tạm thời để đó vậy, dĩ bất biến ứng vạn biến.

Hồi đó, giáo viên dạy toán của tôi là cô Bảo Châu, một giáo viên trẻ mới về trường, con gái của cô Hào và thầy Toàn, cũng là hai giáo viên dạy toán cho tôi những năm cấp 2. Một gia đình đầy truyền thống dạy tốt học tốt.

Cô Bảo Châu là một trong những người hiếm hoi của trường Hòa Vang năm xưa nhận giải thưởng Huỳnh Thúc Kháng, giải thưởng khuyến học dành cho các học sinh giỏi toàn diện và từng đạt các giải thưởng quốc gia. Cô có cách dạy vô cùng gần gũi với học trò, đi sâu vào hỗ trợ từng mảng kiến thức cho học sinh chưa giỏi và dẫn dắt lên từ từ vững kiến thức căn bản. Vấn đề là tôi cơ bản không thích hợp ở lớp này vì kiến thức cô dạy hầu hết tôi đều đã nằm lòng. Vậy nên trong hầu hết các tiết học, tôi chỉ mất tầm 15ph để hoàn thành tất cả các bài tập mà cô ra, thời gian còn lại tôi hay lân la đi chọc đứa này, trêu đứa nọ.

Chiều ngày hôm nay với đầu óc bề bộn những tâm sự, tôi chán chường ngồi đuổi ruồi mặc cho dân tình phía trên đang hí hoáy giải bài tập. Đang vu vơ với vài câu thơ vừa xuất hiện trong đầu, tôi chợt nghe 2 thằng lớp 11/6 trò chuyện:

Thằng Công chắc hay nhất trường mình rồi chứ ai nữa.

Ta thấy thằng Khánh đánh cũng tốt lắm, 2 thằng solo chắc hên xui.

Ngẩn tò te, chuyện gì đây, ở đâu đó lại sắp có vụ choảng nhau à? Càng nghĩ tôi càng tò mò nên lắng tai hơn:

Không đâu, hôm trước thằng Công chấp 2 thằng, rồi 3 thằng lớp tao mà vẫn đập tụi nó không ra gì?

Ghê nhở - tôi nghĩ thầm trong đầu. Thằng Công nào mà hổ báo cáo chồn 1 mình đập 2, 3 thằng chạy có khói thì ngon rồi.

Nghe hết câu chuyện của 2 thằng tôi mới vỡ lẻ tụi nó đang nói về trình độ đánh AOC2 của thằng Công và thằng Khánh nào đó ở lớp 11/7 và 11/1, tụi khối chiều.

Những năm 2007 – 2008, internet đã tương đối phổ biến nhưng game online chưa tràn lan và đa dạng như bây giờ, nhiều quán net vẫn đông khách vì các trò chơi offline mạng Lan kiểu như Half-life, Red Alert hay Aoc2 (bản đế chế mũ xanh update của Age of empires).

Hồi đó, sau những giờ học căng thẳng, 5 7 thằng bước vào quán net chia team ra phang nhau thật sự là những kỷ niệm không thể nào quên được. Cái cảm giác của lúc đó, cứ tưởng tượng như không còn một điều gì hạnh phúc hơn, thoải mái hơn và không một ai được sung sướng bằng ta.. Vừa đánh, bắn, đuổi, chém giết nhau loạn xạ, hò hét ầm ỉ cả một góc quán, châm chọc, đùa giỡn.. Thật là cả một bầu trời kỷ niệm..

Tôi không giỏi bắn giết cho lắm. Nhưng về mấy trò dàn trận chiến thuật cả trong game lẫn ngoài đời tôi gần như bá đạo. Từ cờ tướng, cờ vây, caro cho đến AOC2, Red Alert.. tôi ít khi gặp phải đối thủ xứng tầm. Vậy mà hai thằng phía sau lưng đang xì xào về 2 thằng học khác buổi nào đó và khẳng định nó bá đạo nhất trường thì chẳng khác gì múa rìu qua ngay trước mắt một thợ cả chân chính là tôi đây.

Máu nóng nổi lên, tôi quay lại hất mặt: "Tụi bay cũng biết chơi AOC à?"

Thấy tôi quay lại bất ngờ, hơi khựng lại một tí, thằng bên trong, mặt mũi nhìn hiền lành với đôi gọng kính dày trục lên tiếng: "Uhm. Mi cũng chơi hả?"

Ta nghe tụi bây vừa nói đứa nào hay nhất trường hả?

Tụi khối chiều. Bọn nó đánh ác lắm. Thứ 5 hằng tuần vẫn hay ra Net King để đánh kèo với nhau. – thằng còn lại thật thà chia sẻ.

Thứ 5 là ngày cả khối học chung đó hả. Mà tụi bây có chiến với tụi nó chưa?

Rồi, thua tan nát. Tụi 11/7 chấp 2 đánh 4 mà tụi ta vẫn thua.

Còn thằng Khánh gì đó 11/1?

Nó cũng ghê lắm. Mình nó chấp 3 thằng 11/4 đó.

Cái gì? 11/4?

* * *Uhm 11/4
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 43 Chênh vênh

Nghe tới 11/4 bỗng nhiên tôi sôi máu. Không biết đứa ất ơ nào trong lớp làm mất thể diện A4 quá thể. Tuy vậy, vẫn chưa muốn thể hiện gì nhiều, tôi tám với tụi nó vài câu vu vơ rồi quay lên.

Sáng mai đến lớp, tôi chạy ngay lên bàn thằng King khi thấy nó vừa để chiếc cặp xuống. Chiều qua tôi đã nghĩ kỹ, chỉ có thằng King mới hay đi chiến với mấy tụi lớp khác vì thằng này là chúa ghiền game, cứ hết giờ học là nó gần như ra net suốt. Chính điều này làm cho nó, từ một thằng có IQ không hề tệ, lúc cô Yến xếp chỗ đầu năm lớp 10, tên nó ngay trước tên tôi, còn bây giờ, nó thuộc vào diện học sinh cá biệt trong lớp, lâu lâu lại trốn tiết, học hành hơi bết, đầu thì cạo trọc lóc.

Nó vừa ngồi xuống tôi thăm dò ngay: "Mi biết đánh AOC không King?"

Như trúng món tủ, nó chém ngay: "Muốn học hỏi hả bạn?"

Nghe nói mi hay đánh với tụi khối chiều à?

Uhm. Kiếm team ngang ngang thì đánh kèo trả tiền net hay độ 5 10k cho vui.

Bữa nào kéo ta đi xem thử.

Muốn học hỏi thì thứ năm tuần này, học xong 2 tiết ra quán King mà xem. Tuần nào chẳng đánh.

Mà lớp mình mi hay đi với ai nữa?

Thằng Liêm nè, thằng Hoàng nè, mà hai tụi hắn đánh tệ lắm, chơi gì 3 đánh 1 cũng thua.

Nghe tới đó tôi vừa đi về chỗ vừa rủa thầm ku Liêm. Thằng Liêm vốn cách nhà tôi không xa, tầm 5ph đi bộ là tới. Những năm tôi học lớp 7, lớp 8, cả con đường gần 3km quanh khu vực chỉ có đúng 2 quán Internet ngay gần nhà tôi. Quán đã ít mà lại còn ngay cạnh nhau nên đứa nào muốn chơi phải lặn lội tới xóm tôi mà kiếm máy. Thằng Liêm là 1 điển hình. Đã bao lần nó đứng sau lưng trầm trồ những pha xử lý, điều quân bén ngót của tôi, đã bao lần nó hỏi tôi chỉ nó làm sao chơi cho nhanh lên tay, vậy mà với trình còi của mình, nó lại cầm uy danh của lớp đi đấu với tụi khác để rồi thua be bét với kiểu 3 vs 1, bách nhục.

Để câu chuyện game tới thứ 5 rồi tính tiếp. Tôi về chỗ rảnh tay lật cuốn sổ quản lý chi đoàn ra ngồi đọc, chợt bất ngờ lướt mắt qua 1 thông tin vô cùng hữu ích, số điện thoại của bí thư tất cả các lớp. Lần tay tới lớp 11/10 – Lê Thị Hoài Thương – số điện thoại 0511xxx, cảm giác trong tôi cứ như Columbus tìm ra Châu Mỹ. Vậy mà trước giờ tôi chưa bao giờ nghĩ tới điều này. Số điện thoại ở đây, cơ hội là ở đây, gặp gỡ là ở đây, trao đổi là ở đây và.. kế hoạch sẽ bắt đầu từ đây.

Vẫn đang phê pha với những gì vừa tìm thấy thì bỗng ở phía trên, thằng Hà ngồi ngay cửa lớp réo tên tôi inh ỏi: "Bí thuuuuu, có người tìm kia."

Đứng dậy bước ra ngoài cửa, tôi gặp bé Linh đang đợi tôi ở đó.

Hôm qua V định nói gì vậy, giờ có mình Linh thôi nè?

À, chuyện dài lắm..

Ông định nói chuyện gì chứ không phải chuyện đoàn đúng không? – Linh tinh ý ngắt lời.

* * * Thật ra thì, chuyện này liên quan đến.. bí thư lớp 11/10. - Tôi nói mà cố làm sao nói tránh trực tiếp gọi thẳng tên Thương ra.

Bí thư 11/10, bé Thương hả? Nó làm sao?

Sắp vô tiết rồi, giờ về gặp Linh ở quán nước hôm qua được không?

Liếc nhìn đồng hồ, Linh đáp: "Ông cứ úp úp mở mở, tui ghét lắm đó nghen. Lát về gặp."

"Nhớ là 1 mình thôi đó." Tôi nói với theo tà áo dài trắng vừa quay lưng.

Bước vào lớp với tâm trạng hân hoan khi tin vui liên tục ập đến, vô tình lướt mắt qua bàn Diệp đang ngồi, hình như, trong 1 tích tắc, tôi vừa chạm phải một ánh nhìn sắc lẹm, định thần quan sát lại, vẫn nụ cười đó, vẫn ánh mắt lung linh tỏa nắng đó, Diệp nói khi tôi vừa ngồi vào chỗ:

V quên trả nhẫn cho Diệp nghen.

À, hôm qua có việc, vội quá V quên mất.

Vội đi gặp ai hả V?

Không hiểu sao tự nhiên tôi rùng mình. "V gặp bé Linh bên A8. Việc đoàn nhiều quá nên gặp trao đổi thêm."

Cần Diệp giúp gì thì cứ nói nghen, thấy V giờ giải lao hết chạy qua lớp này lại chạy qua lớp nọ, nhìn thấy thương ghê.

Vẫn kiểu quyến rũ chết người đó, gần gũi và thân thiện, quan tâm nhẹ nhàng mà sâu sắc. Nếu không có sự xuất hiện của ai kia thì có lẽ, bây giờ tôi đã đổ hẳn về một bên rồi. Nghĩ đến đây tôi chợt giật mình, đổ về 1 bên, không đổ, đổ về bên khác.. vậy hóa ra tôi đang chênh vênh ư?
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 44 Cơn mưa thanh xuân

Trưa hôm đó, trống đánh hết tiết cuối, tôi lục tục vơ vội sách vở vào cặp rồi ra quán nước hôm qua. Vừa ngồi xuống chưa kịp gọi nước thì bé Linh tới. Không dài dòng, Linh hỏi luôn:

Chuyện gì vậy, ông làm tôi tò mò quá?

Gọi xong 2 ly nước, tôi ậm ừ: Thì chuyện về Thương đó Linh.

Thương sao? Ông cũng định tán tỉnh Thương à?

Tôi giật thót và cũng suy nghĩ thật nhanh. Trước sau gì chả phải nói ra điều này, đi quanh đi co chi bằng bỏ qua kính thưa các kiểu mà vô luôn hội nghị. Chỉ có điều chữ "cũng định tán" ở đây có nghĩa gì ta? Nghĩ tới đó tôi mới hỏi lại bâng qươ:

Cũng định tán là sao ta?

Thì bé Thương từ năm lớp 10 tới giờ nhiều đứa tán tỉnh lắm. Ông cũng vậy thì thêm một người nữa chứ sao?

Nghe Linh nói tôi hơi chột dạ. Thị trường này cạnh tranh khốc liệt quá? Nhưng nghĩ lại về bản thân rồi tự đánh giá, đặc biệt lại đang là bí thư của lớp tuyển, tôi tỏ ra tự tin:

Mà nói vậy chắc Thương chưa.. yêu ai đâu nhỉ?

Hắn khó tính lắm, từ hồi còn học lớp 8 lớp 9 đã nhiều đứa bị cho de rồi. Năm ngoái lớp 10 có anh Vũ gì đó trên mình 1 lớp, đẹp trai như thần tượng, học giỏi lắm mà cũng chẳng làm hắn rung rinh tí nào. Nói đến đây tự nhiên Linh chăm chú quan sát tôi một lúc rồi tiếp tục: Nhưng ông thì tui thấy cũng có khả năng đó, giống giống kiểu người hắn thích. Biết đâu được. Vừa nói Linh vừa khúc khích cười.

Quan sát sự tinh ý của Linh tôi tỏ vẻ thật thà: Ừ thì.. V đúng là có cảm tình với Thương thật.. Nghe nói Linh là bạn thân của Thương nên V định hỏi vài điều.. Nhưng mà, Linh đừng nói lại với Thương nghen.

Cái đó thì chưa biết à..

Hihi. Chiều mai đi, chiều mai V mời Linh với bé Nga nữa ra quán bánh kẹp sau trường nha.

Tui đùa đó ông, chiều mai tui bận rồi. Mà mốt thì được. Hehe

Vậy là xong. Tưởng gì chứ vài cái bánh với tôi thật quá dễ. Những năm tháng cấp 3, tiền bạc đối với tôi chưa bao giờ là vấn đề. Thật ra tôi cũng chẳng giàu có gì mấy, chỉ là mỗi ngày được 20k tiền ăn sáng và mỗi tuần được 50k tiền tiêu vặt. Ăn sáng thì một tô bún chả cá hay mì quảng tốn 10k, còn lại ăn xôi với bánh mì cũng chỉ 5k là cùng, thành ra mỗi tuần tôi dư ra cũng được hơn trăm. Cứ để đó khi nào cần lại dùng, ví như lúc này đây.

Mỉm cười với những thành tựu có thể gọi là bước đầu, tôi nhấn nhẹ bàn đạp mà nghe lòng thảnh thơi vô cùng. Nếu thanh xuân như ai đó nói thật sự là một cơn mưa rào, thì những cơn gió đang mơn man xung quanh tôi đây có lẽ đang bắt đầu báo hiệu cho trận mưa đó.

Về đến nhà, lật giở từng trang cuốn quản lý chi đoàn, tôi cứ băn khoăn không biết có nên gọi cho Thương để "tâm sự" chút gì đó không thì nghe tiếng mẹ tôi gọi "có điện thoại nè con". Lật đật chạy tới giữ máy, không hiểu sao cảm giác hồi hộp bỗng bám lấy từng mạch máu và siết chặt nó làm tim tôi đập mạnh hơn. Tôi khẽ giọng "alo.."

* * * Thương đây. – Thoáng đôi chút ngập ngừng đầu dây bên kia bắt đầu lên tiếng – Kế hoạch đoàn của lớp Thương thế nào V nói Thương nghe với. Khi sáng định qua lớp V mà thấy V với Linh đang nói chuyện nên Thương về..

Và nó, thằng V của ngày xưa lại thình lình nhảy ra:

À, Ờ, cũng không có gì, quỹ đoàn với công trình thanh niên.. Ờ.. cũng đơn giản thôi. Mai.. mai lên V nói nha.

Nếu ngắn gọn thì V nói qua đây cũng được mà. Thương nghe Linh nói mới đầu năm nên cũng chưa có gì nhiều.

À, thì.. V có ghi hết ra ở một mảnh giấy rồi. Mai V gửi Thương nhé. V ăn trưa đã. Vậy nha.

Nếu vậy thì mai V gửi bé Linh giúp Thương nha.

À.. Uhm.

Đợi đầu dây kia cúp máy tôi mới dần tìm lại chính mình. Chuyện gì đang xảy ra thế này. Mình chưa kịp alo cho ai kia thì ai kia đã alo cho mình. Chuyện đoàn đội tính ra có gấp gáp gì đâu mà phải alo ta? Hay là..
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 45 "Gửi Thương"

Tôi lan man suy nghĩ về cú điện thoại "định mệnh" kia. Tại sao Thương lại có số điện thoại nhà mình? Thương có sổ quản lý chi đoàn đâu? Mà mình nữa. Có gặp mặt, có đối diện đâu. Chỉ là 1 cuộc điện thoại đã líu lưới như vậy rồi thì kế hoạch với phương án cái gì nữa. Tư lự được vài phút, tôi ngủ luôn lúc nào chả hay.

Chiều hôm đó, 1h30 tôi lại vác cặp đi học toán. Hôm nay tôi cố tình chọn bàn cuối bên cạnh 2 thằng A6 kia. Vì nhà gần nên lúc nào tôi đến lớp cũng gần như không thiếu một ai. 2 thằng nó thấy tôi tới tỏ ý muốn ngồi cuối thì vội vàng lấy cặp dịch vào bên trong. Vừa ngồi xuống tôi hỏi ngay:

Bài tập cô ra tụi bay làm hết chưa?

Tao chưa làm bài nào luôn. Thằng trong cùng lên tiếng.

Tao làm hết rồi mà chưa biết đúng sai.

Đây nè, tụi bay chép đi chứ lát cô kiểm tra. Tôi vừa nói vừa chìa cuốn tập ra trước mặt tụi nó.

Học được nửa buổi, bài tập cũng chả có gì mới. Tôi lại kiếm chủ đề:

Mai thứ 5, tụi bay có ra net King chơi không?

Có chứ. Có máy thì chơi, không có thì xem thằng Công hay thằng Khánh đánh học hỏi.

Nghe tới đây tôi bỗng nhiên chột dạ. Thế gian lắm người tài. Núi cao còn có núi cao hơn. Có khi nào trước giờ mình là ếch ngồi đáy giếng chăng. Trầm ngâm một lúc tôi hỏi tiếp:

Vậy thằng Khánh với thằng Công có khi nào solo với nhau chưa?

Chưa. Vì 2 tụi nó hay gặp mấy đứa lớp khác rủ đánh độ kèo nên xong kèo là về. Chưa thấy tụi nó có thời gian rủ nhau ra bem bao giờ.

Hay vậy? Trình cao thì phải tìm đối thủ chứ cứ nhè mấy đứa nhỏ mần thịt hoài là sao?

Uhm.. Có khi mai tụi ta nói tụi nó solo thử mở mang tầm mắt.

Tụi bay kích vô. Nói là tìm nhà vô địch. Vậy tụi nó mới máu.

Mà mi có biết chơi không mà hỏi hoài vậy?

À, ta hả? Cũng có biết chút chút.

Vậy mai ra quán đi, solo với tụi ta.

Ừ, mai ta ra đó!

Mai ta ra để coi thử "chút chút" của ta có là cái nghĩa địa gì trong đám "quần hồ" kia không.

Tối hôm đó về tôi cẩn thận viết hết kế hoạch đoàn của lớp 11/10 ra một tờ giấy nhỏ bỏ cặp. Suy tới nghĩ lui tôi lại viết thêm 2 chữ bên dưới "Gửi Thương" kiểu như thư tình vậy. Bước đầu cứ thong thả như vậy đi, sẽ có nhiều ích lợi về sau. Ông bà nói rồi, dục tốc bất đạt. Và tôi cũng đã nếm trải rồi. Minh đến với tôi thật nhanh và ra đi cũng nhanh như một đêm tháng năm vậy. Mà nếu vậy thì mối tình tôi và Trâm suốt 2 năm cấp hai sẽ giải thích như thế nào?
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 46 Chiếc Nhẫn và Cây Bút

Có người nói nếu bạn nghĩ về ai đó thật nhiều thì người kia sẽ mơ thấy bạn. Tối qua tôi mơ thấy Trâm ngồi trước tôi trong lớp học anh. Nụ cười tươi như hoa 10 giờ nở muộn, đôi mắt long lanh như muốn gửi gắm một thông điệp gì đó. Tôi với tay tới tặng Trâm một đóa hồng, bỗng có một bàn tay ngăn lại. Đó là Ly. Ly giật lấy bông hồng và nói "có xứng đáng không V" "Cô ta không xứng đáng" "V đừng như vậy"..

Sáng hôm sau đang thong dong trên đường đến trường, tôi chợt thấy chiếc đờ-mi màu hồng phía trước. Áo khoát hồng quen thuộc, tôi nhận ra người con gái trong giấc mơ của tôi hôm qua. Cố tình đi chậm để khỏi sóng bước nhưng khoảng cách cứ gần hơn. Hình như Trâm cũng đang đi thật chậm để đợi ai đó. Gần tới Trâm tôi đành buông lời chào:

Học khác buổi nên khó gặp quá Trâm nhỉ? Bữa nay thứ 5 nên mới có dịp diện kiến dung nhan. Hihi

Đợi V nãy giờ mà V đạp chậm kinh khủng luôn.

Tôi bất ngờ:

Ủa, sao Trâm đợi V làm gì?

Lát học ra đi ăn chè với Trâm đi.

Lát hả. Oài, khó rồi. Lát học ra V có tí việc mất rồi.

Việc gì vậy V? Bữa nay làm bí thư nên bận quá phải không?

À, không hẳn. Tại lát nữa mấy đứa lớp V có độ kèo gì đó ở Net King với mấy đứa khối chiều nên V qua coi thử. Có thằng Khánh lớp Trâm nữa đó.

Thằng Khánh hả. Vậy lát Trâm cũng qua xem nữa. Lát V đợi Trâm với!

"Đợi Trâm với"? Tôi khó xử với câu cảm thán có đôi chút tha thiết này:

Uhm.. Vậy lát nữa V đợi Trâm ở Ngã Tư nghen.

V đợi Trâm ở bãi xe đi. Lấy xe xong mình đi luôn.

Tôi tư lự, đợi ở bãi xe, đứa ất ơ nào mà thấy nói lại đồn ầm lên mình với Trâm 1 cặp thì khổ. Nếu điều này xảy ra thật, con đường tình cảm với bí thư 11/10 đã dài nay sẽ dài hơn biết bao nhiêu nữa. Nhưng biết từ chối thế nào bây giờ? Thôi chắc không đứa nào biết đâu. Tin vậy đi.

Vậy cũng được. Nhớ nhanh nhanh Trâm nhé.

OK V. Hihi

Trâm nhoẻn miệng cười rồi đi thẳng. Tôi lấy cớ là chưa ăn sáng nên rẻ qua quán bún gần trường. Nếu cứ như vậy theo Trâm vào bãi xe, mấy đứa sẽ lại đồn cho xem.

Những năm tháng cuối cấp 2 và cấp 3 của tôi là những năm tháng tên tôi gần như luôn xuất hiện trong các bữa bánh kẹp, tráng tương hay nước mía, chè đậu gần trường. Tôi cũng chẳng biết nhắc đến tôi có gì thú vị mà mỗi khi tôi làm gì đó hay tiếp xúc hơi nhiều với một cô bạn gái nào đó là y như rằng các kênh thông tấn xã vỉa hè sẽ đưa lên trang nhất. Thật ra tôi vốn không ngại điều này. Nhưng lắm lúc những lời nói gió bay đó lại tai bay vạ gió vô cùng, hoặc có những tác động xấu đến các kế hoạch tôi đang lên như tán tỉnh Thương là một ví dụ, vì thế hạn chế được chút nào là tôi hạn chế chút đó. Chuyện của Ngân, của Minh làm tôi rút ra được kinh nghiệm xương máu này.

Vừa vào lớp tôi tọt lên chỗ thằng Liêm ngay:

Lát làm vài game chứ bạn?

Game gì mi? Thằng Liêm tỏ vẻ ngơ ngác.

Thì đế chế đó. Nghe nói mi hay đánh với tụi khối chiều.

À. Thua hoài mi ơi.

Mi chơi sao không rủ ta chơi cùng cho vui.

Thấy mi cứ việc đoàn đội riết, thứ năm nào cũng đi họp nên ta ngại rủ. Chứ có mi thì sợ gì đứa nào nữa? Mắt thằng Liêm sáng rỡ lên khi nghe tôi đề nghị đi theo.

Chuyện nhỏ bạn ơi. Để mình sắp xếp. Lát gặp tại quán.

Về chỗ ngồi, Diệp chìa ra chiếc nhẫn kèm theo 1 cây bút trước mặt tôi:

Diệp tặng V cây bút nè.

Ủa. Sao tự nhiên tặng V á?

Thấy V 2 tuần nay bận quá, ra chơi cũng không ngồi trong lớp nghỉ ngơi được xíu nào, Diệp không giúp gì được nên tặng V cây bút để cảm thấy thoải mái hơn. Hihi.

Đeo chiếc nhẫn vào tay và nhận lấy cây bút, lòng tôi chợt dâng lên mội nỗi niềm tha thiết như tiếng trống trường ngoài kia. Từng hồi trống cứ giục giã bao toán học sinh nhanh chân vào lớp, còn trong tim tôi, từng hồi tim đập thổn thức tha thiết trong lồng ngực mang đến một cảm xúc nhẹ nhàng, trìu mến, đáng yêu vô bờ..
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 47 Magic_designer – Nhà thiết kế ma thuật

Hết tiết đầu. Tôi chạy qua lớp 11/8 đưa Linh tờ giấy kế hoạch đoàn của lớp 11/10 và 1 tờ giấy hẹn chiều mai ở quán bánh kẹp sau trường như đã hứa.

Trước bao ánh mắt ngỡ ngàng và thăm dò của nhiều đứa trong lớp, Linh vẫn tự nhiên nhận rồi đi vô mà không chút ngại ngùng. Có bản lĩnh đó cô bạn, cố giúp tôi nhé!

Hết tiết 2, ra về, tôi đợi Trâm ở bãi xe như đã hẹn. Tầm 30s sau Trâm đạp xe tới "đi thôi V". Hai đứa đạp song song trên con đường đầy cát vàng và nắng. Bên trên những tán me, từng khóm, từng khóm hoa vàng nở xòe ra được ánh mặt trời tô thêm màu nắng làm chúng trở nên vô cùng rực rỡ. Dù muốn dù không, cảm giác đi bên một cô bạn gái xinh tươi với tà áo dài trắng tha thướt luôn là một cảm giác nhẹ nhàng và thư thả, thanh thoát và thoải mái đến vô ngần.

Từ trường tôi tới Net King chỉ tầm 800m nên đi xe khoảng 5ph là đến nơi. Quán net này tôi có biết nhưng vào thì lại chưa bao giờ, chỉ là đi ngang trong những buổi học thêm hay ăn uống chút bánh canh, mì quảng gì đó. Bây giờ có dịp vào mới thấy được không gian rộng lớn bên trong. Dàn máy tầm 30 con được bố trí 2 bên. Ở giữa có không gian tầm 2m để ra vô hoặc mấy đứa chưa có máy lấy ghế ngồi chờ. Ngoài hiên có sân để xe đạp khá rộng nhưng nếu vào giờ cao điểm như lúc này, xe được dắt thẳng vào nhà và đặt giữa nhà luôn. Tôi dựng xe đó rồi quay qua dắt giúp Trâm chiếc đờ-mi. Quay lại quan sát, không còn một chỗ ngồi. Tôi tiu nghỉu tìm thằng Liêm.

Lại đây nè V. Thằng Liêm í ới gọi. Ngồi đây nè, ta để dành máy ni cho mi đó.

Thì ra nó tới sớm hơn cả và chiếm luôn 2 máy để xí cho tôi một chỗ. Tôi vội gọi Trâm đi lại và nói:

Trâm ngồi máy này đi.

Thôi V ngồi đi, Trâm không biết chơi game.

Cần gì chơi game cobe_muathu. Yahoo hay nghe nhạc cũng được mà. V đâu có chơi, V tới đây xem thôi.

Nghe tôi nói, Trâm hơi ngại ngùng vén cặp ra và ngồi vào máy trong sự ngỡ ngàng của ku Liêm.

Mi chơi đi, ta ngồi sau cho, ta chưa chơi.

Mi không vô thì ta lại ăn hành à?

Chia team đều ra chứ lệch team chi cho ăn hành.

1 chấp 3 rồi còn chia kiểu chi nữa?

3 đánh 1 mà không win?

Thì đó, trước giờ toàn thua. Cũng 3 trận rồi.

Ta quân sư, mi vô game đi.

Không biết set kèo khi nào mà trận đầu này thằng Liêm, King với thằng nào đó A6 đánh với thằng Khánh bên 11/1.

Tôi chăm chút quan sát kinh tế của 4 nước. Thằng Khánh có vẻ làm rất bài bản, vọt lên hơn hẳn với 3 thằng đồng minh còn lại. Bên này thì thằng Liêm chơi có vẻ trội nhất khi kinh tế xếp thứ 2, thằng King cũng theo sau sát nút, còn thằng kia thì hơi lẹt đẹt. "Độ từng trận hay 3 trận mới tính?" tôi hỏi ku Liêm.

Từng trận mi. Win thì thôi, thua trả tiền giờ.

Vậy mi đừng mở đường nhà mi nữa, đem ngựa mở nhà nó đi.

Mới thấy 6 cừu mà.

6 được rồi, qua nhà nó đi.

Làm chi? Thằng Liêm vừa hỏi vừa làm theo.

Tìm bãi vàng và đá nhà nó cho ta. Rồi, rồi, không ra dân nữa, để kích đời, đem 3 thằng làm đá, 4 thằng qua thẳng nhà nó. Mi cắm trụ ở bãi gỗ trước, rào bãi đá bãi vàng lại.

Nó vác dân ra đánh kìa.

Nó gà chat mà. Dân nó tập trung đuổi theo 1 thằng của mi thôi. Cho thằng đó chạy, còn lại đập.

Nó quay lại kìa.

Cho thằng bị đuổi chạy, còn lại đập.

Mịa, chết hết rồi.

Mi điều như cc. Mà đừng lo, nó nát rồi, cho dân qua tiếp dựng trụ lên cho nó khỏi làm kinh tế.

Rồi, nát bét luôn. Hết dân, hết kinh tế.

Ok rồi, mi nhìn kinh tế thằng King lên số 1 rồi kìa.

Yeah. Win rồi. Hay ghê bay.

3 đánh 1 thì 1 thằng ôm bom xông vào cho 2 thằng làm kinh tế chớ. Cứ ru rú thì nó giết từng thằng thôi.

Nó rủ làm lại kìa.

Cứ chiến thuật như vậy, vô game đi. Mi đánh y như trận trước nghe. Ta qua chỉ thằng King.

Win game thứ 2, rồi game thứ 3. Thằng Liêm khều tôi lại:

Haha, hết gáy nhé Khánh nổ. Nó nói không chấp 3 nữa, đòi solo 50k kìa. Bảo lựa thằng hay nhất ra đánh, nó chấp 3 vil.

Mi nói lại đi, khỏi chấp vil, độ luôn 100k.

Thằng Liêm nghe tôi nói thì hí hửng lắm, đánh máy roèn roẹt.

Nó nói chơi luôn kìa mi.

Mi đứng dậy ra ngồi sau, để ta!

Đầu tiên tôi cứ tưởng tụi này thế nào. Hóa ra cũng gà con búa gỗ, tôi tự tin kéo thằng Liêm ra ngồi vào máy. Vô phần đổi tên, tôi nhẹ nhàng bấm Rename rồi ghi dòng chữ MAGIC_DESIGNER – nhà thiết kế ảo thuật và bấm join. Nick name của đối thủ khá ngạo nghễ: Máu_Lạnh. Vô đi bạn, nhanh đi, rồi tao cho máu mày nóng lên hòn họt luôn chứ ở đó mà lạnh.

"Kèo hay nè tụi bay ơi. Máu_Lạnh vs Magic_Designer độ 100k tiền mặt." Thằng nào đó hét lên đong đỏng phía sau. Tụi trong quán nghe vậy thì xúm lại xem mặt mũi của quả nick lần đầu xuất hiện trong giang hồ. Tôi đội mũ đen kéo xuống một chút cố tình không để tụi nó nhìn rõ. Trâm ngồi bên cạnh kéo tay áo tôi "Được không vậy V, Trâm nghe nói thằng Khánh đánh hay lắm đó."

V đang suy nghĩ có nên chấp nó gì không thôi Trâm ơi.

Dòng chữ màu vàng hiện lên báo hiệu sắp vô game kèm với con số 11 – con số của âm thanh cười cợt nhả trong game vang lên liên hồi. Tôi cười mỉm và bắt đầu nhích chuột.

5ph trôi qua, kinh tế tôi nhảy vọt hơn đối thủ một đoạn. Nhận thấy trận chiến quá không cân sức, tôi chơi ngông up đời sớm và build ngựa đời hai. Bình thường ở đời một, ngựa solo không ăn thua với dân. Nhưng up lên đời hai, nếu up đầy đủ giáp kiếm và dưới tay của một cao thủ, 3 ngựa có thể quần nát nhà đối phương. Tiếc cho thằng Khánh khi một chuỗi ngày dài nó bón hành cho tụi nhỏ cứ nghĩ ta đây không đối thủ. Tôi xộc 5 ngựa vào nhà chém dân ngả như rạ mà không chết 1 em nào. Ở phút thứ 16, nó buồn bã bấm f10 enter. Cả quán net lặng như tờ. 1 tay hàng ất ơ nào đó với biệt danh Magic_Designer đến từ lớp 11/4 đã nhẹ nhàng hạ cái tên lâu nay đứng trên đỉnh cao của làng game chiến thuật trường Hòa Vang chỉ hơn 3 nốt nhạc có chút xíu. Cả quán bắt đầu xì xào. Tôi gọi Trâm đứng dậy ra về và nói qua bên kia "trả tiền net cho tụi tao là được rồi, 100k gì đó nếu bữa sau đánh thua nữa thì tính."
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 48 Hiểu nhầm tai hại

Ông bà ta vốn nói "tiếng lành đồn xa", "hữu xạ" thì "tự nhiên hương". Và hôm qua, trong một ngày, có lẽ là kém may mắn của thằng Khánh, nó đã vô tình làm bàn đạp cho tên tuổi của "kẻ bí ẩn" là tôi đây trở nên không còn tí gì bí ẩn nữa. Magicdesigner là ai, kẻ đội mũ đen ngầu lòi lại kéo theo cô bé dễ thương của lớp 11/1 là ai.. Trong hàng chục kẻ vẫn đang tự hỏi câu hỏi đó ngoài kia đều biết rằng, bản chất của vấn đề sẽ được sáng tỏ khi quay lại hỏi trực tiếp thằng Liêm, đứa đã cho tôi mượn máy. Và thằng Liêm, trong một sáng thăng hoa về cảm xúc khi lần đầu nếm mùi chiến thắng sau một thời gian dài làm kẻ bại tướng đã không dấu diếm bất kỳ chi tiết nào. Nó là V, bí thư lớp ta.

Nếu nó chỉ nói như vậy thì thực ra cũng chẳng có gì đáng trách. Cái đáng trách ở đây là trong một giây cao hứng khi thấy cô bạn gái đi bên cạnh tôi khá gì và này nọ, nó phang luôn "con bé đi sau là người yêu nó."

Hôm sau, khi vừa bước chân qua cổng trường tôi chợt thấy có một bầu không khí gì đó rất khác. Dường như rất nhiều cặp mắt đang đổ dồn vào tôi. Những lời xì xầm, bàn tán, tôi nghe không rõ nhưng chắc chắn, nó cũng hướng đến kẻ mà những ánh nhìn kia đang hướng về. Đặt cặp vào chỗ ngồi tôi phóng ngay lên chỗ thằng Liêm:

Sao bạn, thấy thoải mái hơn chưa? Haha. Game là để giải trí. Nhưng muốn nó thật sự mang tính giải trí, mình phải là người chiến thắng!

Hôm qua lúc mi về, tụi còn lại bu vô hỏi ta tùm lum. Cảm giác phê lòi. Haha

Ờ, tụi nó hỏi gì?

Tụi nó hỏi mi là đứa nào, sao xưa giờ không thấy xuất hiện. Nó còn hỏi sao mi lại đi với bé Trâm gì gì đó của lớp 11/1.

Bỗng chột dạ - tôi hấp tấp: Rồi mi trả lời thế nào?

Thì ta nói mi là bí thư lớp mình. Nhà có máy riêng nên ít ra quán chứ sao.

Không, câu cuối cùng mi trả lời thế nào?

Thì.. thì ta thấy con bé đó cũng dễ thương, ta nói đại nó là người yêu mi, hehe, sướng nha.

Ôi đệch, sướng con khỉ. Mi giết ta rồi. Nói đoạn, tôi đứng dậy bỏ về chỗ ngồi mặc cho thằng Liêm há hốc miệng không hiểu điều gì đang xảy ra.

Ông tướng ơi là ông tướng. Ông giết con rồi. Cái kế hoạch cưa cẩm vẫn chưa được khơi mào mới chỉ nằm trong trứng nước có lẽ bị ông bóp vỡ nát rồi. Kẻ đã có người yêu thì làm sao mà đi kiếm người yêu được nữa. Như vậy khác nào tên Sở Khanh trọng Truyện Kiều. Và kẻ chưa hề có người yêu bị người khác hiểu nhầm là có thì còn đau khổ hơn. Như Điệp trong chuyện tình cùng nàng Lan vậy. Mình tới để giúp bạn chứ đâu có yêu cầu bạn phải thả tim cho mình..

Suy nghĩ đang miên man, thằng Thành vừa bước vào lớp đã nổ phát súng đầu tiên như củng cố thêm cái lo âu của tôi thực sự đáng lo như thế nào:

Mi quay lại với bé Trâm à?

Lắc đầu ngao ngán, tôi chẳng buồn trả lời mà hỏi lại: Mi nghe ai nói?

Bé Ly, cháu ta. Nó học lớp 11/1. (thằng Thành là con thứ 7 trong nhà nên mặc dù nó nhỏ tuổi nhưng đã có vài đứa gọi nó là cậu hay chú, bé Ly là 1 điển hình dù 2 đứa bằng tuổi nhau)

Rồi mi nghĩ sao?

Mi tự giết mi rồi chứ sao? Trường mình, và đặc biệt là mi, rồi cả trường sẽ biết.. Rồi, bé Thương sẽ biết. Bé Diệp nữa, hắn cũng sẽ biết. Rồi mi định thế nào?

Ta nghĩ nãy giờ. Thật sự mà nói, điều này cũng không hoàn toàn là bất lợi. Cứ để nguyên như thế vài bữa xem sao.

Uhm. Trong lúc "để nguyên vài bữa" thì mình làm gì?

Ra sân đá cầu.

Giờ ra chơi hôm đó tôi lên thư viện của trường, điều xưa nay hiếm. Đi dọc các ngăn sách đầy ắp, tôi dừng lại ở kệ truyện dài của Nguyễn Nhật Ánh. Với tay lấy 1 cuốn sách mà tôi thấy có cái tên khá thú vị "cô gái đến từ hôm qua". Truyện của bác Ánh tôi vốn đọc gần hết bộ kính vạn hoa, rồi một cơ số những truyện ngắn khác như bong bóng lên trời, đi qua hoa cúc, hạ đỏ, mắt biếc.. nhưng tôi lại chưa đọc cuốn này. Thật sự mục đích chính của tôi vốn không phải tới đây để mượn sách, à, mà đúng là tôi đến đây để mượn sách thật nhưng mượn sách không phải để tôi đọc mà là cho ai kia. Vừa khéo lại thấy cuốn mà tôi chưa đọc nên tôi mượn luôn.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 49 Kế hoạch đầu tiên

Nói ra có lẽ cũng hơi dư thừa. Nhưng chắc các bạn cũng biết, lứa 9x đời đầu trở về trước, có điện thoại di động hay internet tại nhà là điều hơi xa xỉ. Vì vậy, việc liên lạc với nhau vào thời điểm đó đa phần vẫn là thư từ qua lại. Việc viết một lá thư gửi đến ai đó vốn đã khó lắm lắm rồi. Vì để thực hiện điều này bạn cần phải có một trình độ viết văn khá bá. Bên cạnh đó, bạn phải tìm được cho mình một "con chim xanh" thật gần gũi để tiện bề thông tin.

Tôi đánh giá khá rỏ tình hình lúc đó. "Con chim xanh" – tôi đã có Linh đảm nhận. Thật không thể tuyệt vời hơn. Trình độ viết văn – tôi vốn ham đọc sách nên trình độ văn chương tạm ổn. Nhưng rút kinh nghiệm sâu sắc từ "lá thư đầu tiên" gửi Trâm bị cô Ngọc phát hiện, tôi phải làm một điều gì đó thật khác. Cụ thể là không để lá thư đó lộ ra ngoài. Vậy nên tôi mượn sách cho ai kia để đảm bảo điều này. Lá thư sẽ được kẹp trong sách nhằm hướng tới việc khi nhờ Linh gửi cho ai kia, dù có hời hợt đến đâu vẫn không để đứa khác thấy.

Và cuốn "Cô gái đến từ hôm qua" là cuốn đầu tiên giúp tôi thực hiện "phi vụ" này.

Như đã hứa, chiều hôm đó tôi mời Linh và Nga đi ăn ở quán bánh kẹp sau lưng trường. Địa điểm này bây giờ không còn nữa vì đã chuyển đi nơi khác nhưng vào thời điểm đó, đây là quán duy nhất xung quanh trường tôi, hơn nữa, lại rất ngon nên hầu như mọi học sinh của trường đều chọn làm điểm hẹn cho những việc riêng hoặc chỉ đơn giản là đi ăn hàng cho thỏa sở thích. Tôi hẹn Linh ở đó lúc đầu cũng khá ngại. Vì sợ nhiều đứa sẽ đồn đoán tôi và Linh thế này thế nọ. Nhưng có thêm Nga nữa, vậy nên tôi cũng bớt lo phần nào.

Chiều hôm đó, tôi cố tình tới sớm một tí để có thêm thời gian cân nhắc về kế hoạch sắp đến. Lúc sau Linh và Nga đi trên chiếc xe đạp điện xanh dương cũng tới. Bật chân chống xong, thấy tôi vẫy tay, Linh đến ngồi và cũng chẳng ngại ngần vô thẳng luôn câu chuyện:

Nga là bạn thân của Linh nên V cứ thoải mái nha.

Tôi hiểu luôn. Đơn giản là trong kế hoạch này, Linh biết thì Nga cũng biết. Vậy nên tôi không ngại ngùng gì cho lắm vì sắp tới, tôi hướng đến cả trường sẽ biết điều này. Tôi thong thả: Hai bạn ăn gì cứ gọi đi, còn sớm mà, 5h mới học thêm.

Gọi đâu đó vài món xong, tôi chìa cho Linh 2 tập của cuốn "cô gái đến từ hôm qua" : Cũng không có gì, nghe Linh nói Thương cũng thích đọc truyện nên V gửi Thương cuốn này, của Nguyễn Nhật Ánh, hay lắm, Linh gửi Thương giúp V nha.

Ông cũng tâm lý ghê ha. Tưởng ông nhờ vả gì, cho mượn truyện thì chuyện nhỏ mà.

Ấy, tôi nhỏ giọng, Linh đưa tận tay giúp V xíu. Vì bên trong còn có vài dòng V gửi nữa.

À À, hiểu rồi. Hihi, lát nữa Linh gặp Thương nè, gửi luôn ha.

Nếu vậy thì càng tốt. Cố gắng giúp V nha. V sẽ hậu tạ.

Ông yên tâm!

Ngồi nói chuyện vu vơ, một suy nghĩ thoáng đi qua trong đầu, tôi hỏi tiếp:

Mà lâu nay có ai nhờ Linh kiểu như vậy chưa?

Như nhớ lại, Linh im lặng một chút rồi trả lời "Cũng có, nhưng cho mượn truyện như ông thì chưa. Mà cuốn này có hay không?"

Hay lắm. V đọc nhiều truyện của bác Ánh rồi nhưng nếu xét ra, cuốn này hay nhất. Linh gửi Thương đọc xong cũng nên đọc đi, hay thật đó.

Uhm. Vậy Linh đọc trước rồi gửi Thương nha.

* * * À.. Cái này.. cái này thì cũng được nhưng Linh..

Ông yên tâm, tôi không đọc thư ông gửi Thương đâu. Hihi

Chỉ là vài dòng làm quen thôi chứ cũng không có gì đâu. Nếu sau này được viết thư tình gửi đi thì tốt.

Như cởi bỏ được gánh nặng, tôi cười tươi, ngồi tám chuyện đoàn đội, học thêm học bớt với Linh và Nga tí nữa rồi gọi tính tiền và lấy xe qua lớp học Hóa.

Lớp học Hóa cô Bích Sơn nằm trong một con hẻm nhỏ gần trường. Cô Bích Sơn dạy Hóa "có lẽ" rất giỏi. Tôi cho là như vậy vì học trò bọn tôi theo học cô rất đông. Tôi thật ra cũng chả muốn học thêm môn này làm gì vì Hóa là môn tôi bị ám ảnh từ những năm lớp 8. Ám ảnh về cả mối tình dở dang lẫn ám ảnh về những dung dịch, dung môi, Bazơ, Axit.. Nhưng chị tôi một mực bắt tôi phải học cô vì cô dạy những kiến thức rất căn bản, có thể lấy lại được phần nào những gì tôi rơi rớt trong mấy năm qua bỏ bê môn này. Vậy nên tôi cũng bấm bụng đăng ký.

Đây là buổi học đầu tiên. Tôi đến sớm hơn 15ph nên mới chỉ có lác đác vài đứa còn mặc động phục, đang ăn nhanh ổ bánh mì dang dở. Có lẽ học chính khóa xong ghé qua học thêm luôn nên không kịp thay đồ. Nhìn ổ bánh mì trên tay tôi đánh giá, có lẽ học Hóa xong sẽ học thêm một môn nữa tới tận tối mới về, vậy nên ăn để lót dạ. Cũng đúng thôi, chạy đua để năm sau nước rút vô Đại Học mà.

Bước đến bàn cuối, đặt cặp xuống, tôi lấy cuốn sổ tay chi đoàn ra xem xét có tiếp nhận được thêm thông tin gì mới trong cuốn sổ quý báu này không. Đang loay hoay thì có đứa vô chỗ ngồi của tôi và đặt cặp xuống. Tôi nhận ra ngay, thằng này là thằng Vũ, học lớp 11/6 bên cạnh, vậy nên tôi chào hỏi làm quen:

Học ở đây lâu chưa mi?

Như nhận ra tôi từ trước, nó thoải mái trả lời ngay "Được 3 tuần rồi mi. Lâu nay học ở đâu sao hôm nay chuyển qua học cô Bích Sơn?".

Lâu nay ta không học, thành ra bây giờ dốt hóa quá mới đi đây. Lớp này có đặc điểm gì không cho ta thỉnh giáo với. Buổi đầu nên cũng hơi căng thẳng đây.

Có gì đâu. Cô Bích Sơn hiền khô hà, ai vô học thì nói cô một tiếng, tới tháng thì đóng học phí thôi. Tự giác là chính chứ cô cũng chả nhắc.

Có vậy thôi hả? Trong lớp có bé nào dễ thương không?

Cho dù ở bất cứ đâu, có lẽ "có bé nào dễ thương không" vẫn là chủ đề mà tôi quan tâm nhất. Về cơ bản thì cũng chả để tán tỉnh gì, nhưng trong lớp có nhiều ngôi sao tất nhiên lớp học sẽ thêm phần lung linh và rực rỡ rồi.

Có!

Có? Bé nào vậy, lớp mấy?

Bồ mi chứ lớp mấy? Bé Trâm 11/1 đó.

Đệch..

Chưa kịp thanh minh tôi đã thấy Trâm cùng một đứa bạn nữa dắt xe vô bãi gửi và lục tục đi vô lớp. Có lẽ mới học ra nên nhìn dáng vẻ hơi mệt mỏi, ngẩng mặt lên chạm phải ánh mắt tôi, tôi như thấy được trong ánh mắt Trâm bỗng hiện lên một niềm vui bất ngờ. Rồi không chút ngại ngùng, em bước đến chào và hỏi nhè nhẹ:

Sao hôm nay V học ở đây vậy? Có ai giới thiệu hả?

Tôi cười tươi chào lại rồi đáp "Nghe mấy đứa trong lớp nói cô Bích Sơn dạy tốt nên V đăng ký học thử, Trâm học đây lâu chưa?"

Trâm học từ hè năm lớp 10 kia, theo cô cũng hơn 1 năm rồi. Hihi, Thôi tới giờ rồi, Trâm về chỗ đã, lát ra rảnh mình đi ăn bánh kẹp nha, có bé Giang bạn Trâm nữa nè.

Chưa kịp trả lời Trâm đã quay lại đi lên dãy bàn đầu. Thằng Vũ bên cạnh tranh thủ cà khịa:

Sướng nha. Bạn gái rủ đi ăn bánh kẹp kìa.

Tôi đổ quạu "bạn gái ở đâu ra vậy bạn, ai nói mi Trâm bạn gái ta?"

Cần gì ai, cả khối đều nói vậy.

Tụi bay điên hết rồi..
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 50 Hạ quyết tâm

Nhác thấy cô vô, dù muốn hỏi tiếp gì đó nhưng thằng Vũ lập tức im lặng lôi sách vở ra. Buổi học chán chường như dài lê thê, tôi ghi ghi chép chép và cố gắng nhớ mớ công thức hóa học dài nhằng, thằng Vũ cũng ngáp ngắn ngáp dài rồi quay qua hỏi:

Điên là sao mi?

Thì tụi bay điên hết chứ sao? Ta với Trâm chỉ bạn bè thôi, yêu đương bồ bịch gì ở đây!

Chứ ta nghe mấy đứa nói tụi bay hay đi chung, rồi tình cảm này từ cấp 2 tới giờ?

Ôi đệch.. Mi nghe ai nói?

Nghe vậy thôi, ai nhớ ai nói, lớp ta có mấy đứa hồi trước học cấp 2 với mi mà.

Chả muốn dài dòng phân bua gì thêm, tôi kết "Nghe tin đồn hay nghe ta thì tùy mi. Bạn bè thì ta nói bạn bè, vậy thôi!"

Buổi học hôm đó kết thúc, tôi lấy xe rồi đợi Trâm ở đầu hẻm. Ít phút sau Trâm và Giang đến, tôi nói mình đi ăn chè tí rồi về, cũng trễ rồi. Vậy là bọn tôi chạy đến quán chè Dạ Viên ngay ngã tư. Lúc này tôi với Trâm đã trở lại thành bạn bình thường. Ít nhất những suy nghĩ và tình cảm trong tôi là vậy. Có đôi khi, cũng hơn bình thường một chút. Vì tôi đã từng tự tưởng tượng ra những viễn cảnh, nếu Trâm và một người bạn "bình thường" nào đó của tôi lâm vào rắc rối gì đó cần tôi giúp, dù sao tôi sẽ vẫn ưu tiên Trâm hơn.

Cô bạn của Trâm khá dễ gần. Khuôn mặt chữ điền làm cho vẻ nữ tính trong cô bớt đi phần nào, nhưng bù lại, giọng nói dễ nghe, cách nói chuyện gần gũi, tính tình cởi mở, thân thiện làm tôi thấy khá thoải mái dù chỉ là lần đầu gặp gỡ.

Tối đó về nhà, trong đầu tôi chỉ vơ vẩn xung quanh lá thư tôi vừa gửi.

"Tình bạn là một cái cây mọc chậm và phải chịu nhiều thử thách, nghịch cảnh trước khi được gọi bằng danh hiệu đó."

Gửi Thương!

Chuyện học hành, chuyện đoàn đội, chúng ta sẽ còn gặp nhau và trao đổi thật nhiều. V xin lỗi vì 2 lần gặp trước không được nhiệt tình, thoải mái lắm. Không phải vì V không thích điều đó mà là vì V chưa thể.. Và cũng thật đặc biệt điều này chỉ xảy ra khi đối diện Thương. Lạ thật. V mong ngày mai, hoặc một ngày mai nào đó thật gần, V có thể đối diện Thương và thoải mái như 2 người bạn thân thiết.

Truyện này V mượn ở thư viện trường mình. Thấy rất hay nên gửi Thương đọc. Nhà V còn nhiều truyện khác nữa. Nếu Thương thấy thích, lần sau V sẽ cho mượn thêm nha.

Thư không dài. Cũng không có ý gì đặc biệt. Chỉ đơn giản muốn hướng đến sự tự nhiên khi gặp gỡ. Nhưng chỉ bấy nhiêu đó thôi đã quá đủ cho lồng ngực tôi gấp gáp hơn, đầu óc tôi phải suy nghĩ nhiều hơn, và tôi mong đợi ngày mai mau đến hơn. Vì ngày mai khi gặp Linh, tôi sẽ đánh giá được những bước đi "rón rén" đó của tôi có thực sự thích hợp hay không.

Sáng hôm sau, chưa kịp vô lớp, đang ăn bún bên ngoài trường thì thấy Thương cũng vô quán. Tim tôi bất chợt nhảy lên loạn xạ và gõ thùng thùng trong lồng ngực. Vận dụng hết 8 thành công lực, tôi cố giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng còn xót lại, miệng nặn ra một nụ cười thật tự nhiên chào hỏi. Thương thấy tôi cũng cười chào rồi lại gọi món. Và điều tôi không ngờ nhất lại xảy ra khiến toàn thân tôi như bị trời trồng mà bất động. Thương bê tô bún đến ngồi ngay bàn tôi. Giật mình suy nghĩ, tôi thầm đoán "lẽ nào lá thư này công hiệu như thần dược vậy sao ta? Mới gửi chiều qua thì hôm nay đã có kết quả rồi. Một ngày mai nào đó thật gần chẳng lẻ nó gần đến vậy? Nếu vậy thì chắc chắn một điều Thương ít ra cũng phải có ý gì đó với mình chứ không thể đơn giản như vậy được. Nghe Linh nói mình giống mẫu người Thương thích mà.." Mãi vu vơ tôi như đơ ra cho đến khi nghe Thương gọi:

V suy nghĩ gì sao ngẩn ra luôn vậy?

Định thần lại, với suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu khi cho rằng Thương cũng có ý với mình, tôi thoải mái hẳn ra "À, hihi, Thương mặc áo dài xinh hơn hẳn các cô bạn khác nên V ngẩn ra luôn."

Trời. V nói cứ như thật. Lo ăn nhanh đi chứ sắp vô tiết rồi đó.

Thương mới lo đó. Giờ mới gọi ra, còn 15ph nữa vô lớp rồi, ăn sao kịp?

Không kịp thì trễ. Có gì đâu. Hihi.

Uhm. Vậy trễ thì hai bí thư trễ luôn.

V thiệt tình..

Cô gái của năm đó, một tay vén mái tóc dài đen mượt qua một bên, tay còn lại cầm đũa, đầu hơi nghiêng nghiêng. Không gấp gáp, không vội vã. Ánh mắt lung linh như hai ngôi sao mai, vì mãi rong chơi mà quên luôn bình minh đã ló dạng. Không môi son, không má phấn. Tất cả làm tôi càng củng cố thêm quyết tâm phải chinh phục của mình.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 51 Ăn dưa bở

Vào lớp sau tiếng trống, các thầy cô từ phòng giáo viên đã bắt đầu lên tiết. Tôi và em đi bên nhau gấp gáp qua dãy hành lang, không thể nào tránh khỏi những ánh nhìn đổ về. Tôi chả quan tâm lắm. Nếu muốn đồn thì cứ đồn. Nếu muốn hiểu lầm thì tôi sẽ nói rằng không hề lầm đâu.

Vào chỗ, Diệp vẫn nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn và trao vào tay tôi. "Hôm nay tự nhiên đi trễ vậy bí thư, chở ai nữa hả?"

Đâu có, gặp nhau nên đi cùng thôi hà. Bí thư của lớp 11/10, lớp V phụ trách.

Nghe nói V học lý thầy Dũng ở Hoàng Diệu hả?

Thấy Diệp đổi chủ đề nên tôi nhanh nhảu "Uh, V học từ năm lớp 10, thầy dạy tốt lắm, Diệp muốn học thì cứ vô lớp V nè."

Chiều nay Diệp học buổi đầu, V đi không Diệp chở đi?

Diệp chở V đi hả? À, đúng rồi, Diệp đi xe điện mà. Mà chẳng lẻ để Diệp lên nhà V chở V đi?

Cũng bình thường mà V, xa thêm xíu chứ mấy.

Nếu Diệp đi học một mình thì lên chở V cũng được. Nhà thầy xa, đi vậy cho có bạn, lại đỡ phải đạp xe mỏi chân. Hehe

Có bé Thùy Trang nữa chứ đâu phải mình Diệp.

* * *

Định hỏi sao không chở Trang vì Trang cũng đi xe đạp nhưng tôi kịp phanh lại. Phía trên, giáo viên đã vô lớp. Tôi miên man suy nghĩ. Rõ ràng giữa tôi và Diệp đang có một sợi dây kết nối thật mỏng, mỏng gần như vô hình, nghĩa là nhiều lúc không ai có thể nhận ra. Nhưng sợi dây này tương đối bền chặt, vì nó được xây dựng từ sự thân thiết và quan tâm lẫn nhau một cách nhẹ nhàng từ hai đứa. Tôi mặc đinh và cố ép mình luôn phải suy nghĩ, tất cả những gì giữa tôi và Diệp đến từ một tình bạn đẹp. Lúc đó thằng Thành có nói với tôi "không thể nào có tình bạn thân giữa hai đứa khác giới. Đến một lúc nào đó chín mùi, tình bạn ấy sẽ thành tình yêu, hoặc không còn tình cảm nào nữa." Mãi cho đến sau này lâu thật lâu tôi mới công nhận, với cá nhân tôi và thế giới quan tôi nhìn thấy, điều này tuyệt đối đúng.

Và dù có dù không, trong tiềm thức hoặc từ một sự chuẩn bị dài hơi hay bất chợt, mỗi chúng ta, khi làm điều gì đó mang tính chất bước ngoặc của cuộc đời, chúng ta sẽ luôn có những phương án dự phòng. Bạn thân cũng được. Còn nếu như dòng đời xô đẩy, ngã về bên này hoặc bên kia, tôi tuyệt không ca thán nửa lời. Vì tôi đang chênh vênh mà.

Giờ ra chơi hôm đó tôi qua lớp Linh định gửi lời cảm ơn với thông báo luôn chủ nhật tuần này họp bí thư toàn trường, thông tin tôi mới nhận được từ cô Ngọc. Vừa mới gặp, chưa kịp mở lời Linh đã cười xởi lởi và nói:

Sorry ông nha, tui chưa đưa truyện cho Thương, giờ mới định qua đưa nè. Truyện hay quá, đọc vài trang đầu nên tôi thức đọc luôn.

Chững lại vài giây, tôi thông báo cho Linh và nhờ Linh thông báo cho Thương luôn rồi quay về lớp. Chuyện gì đang xảy ra vậy nhỉ? Sáng giờ mình ăn phải dưa bở chăng? Người ta còn chưa nhận được thư kia mà. Thậm chí người ta còn chưa biết mình có lòng đi mượn truyện cho người ta nữa kia. Ôi. Mà cũng tốt. Ít nhất thì không cần thư từ cầu kỳ, hai đứa vẫn đang tiến triển tốt. Mà khoan, có khi nào lá thư kia lại làm chậm những "tiến triển" đó lại không? Mà cũng không thể được. Mình có viết gì hay làm gì quá đáng đâu. Mải mê với những mâu thuẫn trong đầu, tôi đụng phải thằng Nguyên con lớp 11/2.

Tụi A2 là tụi chuyên Toán nên lớp nó con trai khá đông, chiếm 2/3 sĩ số của lớp. Tụi này đá bóng rất tốt, tuyển của trường cũng 2/3 từ lớp nó mà ra. Nhớ năm lớp 10, mỗi lần chạm trán với tụi nó, bọn tôi chỉ biết co cụm phòng thủ rồi banh bổng cho ku Nhân tiền đạo cắm với cái chân trái sát thủ làm chiến thuật đối phó. Tụi này tính hơn thua thì dã man con ngan. Kiểu như tụi nó luôn thích lớp nó nhất về mọi mặt. Vậy nên thách đấu bóng đá và cơ số các môn khác với hầu hết các lớp trong trường. Nguyên con là tiền đạo của đội tụi nó. Chiều cao hơi thấp, tầm 1m6, nhưng kỹ thuật cá nhân đặc biệt tốt, kỹ thuật dứt điểm cũng tốt nốt. Luồn lách, chạy chỗ, lại được mớm bóng thường xuyên nên mỗi khi hai lớp đụng độ, tôi luôn là người kèm cặp nó. Lần này nó đến gặp tôi chắc là để rủ giao lưu nữa đây.

V, chiều học thể dục xong giao lưu tí?

Đá bóng à?

Không, đế chế!

Đế chế?

Uhm. Đế chế. Nghe nói mi củ hành thằng Khánh bên A1 nên ta định solo học hỏi.

Học hỏi thì phải có học phí chứ?

Chuyện nhỏ, thích bao nhiêu cho cái giá thôi hà. Học hỏi lẫn nhau mà.

"Học hỏi lẫn nhau?" Tiền bối chắc chắn là cao nhân lâu nay ẩn nhẫn bất lộ chân tướng. Mong chiều nay tiền bối cho kẻ khờ này được dịp mở mang tầm mắt. Tại hạ sẽ vì thế mà biết ơn vô cùng.

Ok. Chiều 3h nhé!

Chốt!

Tôi win thằng Khánh A1, khối tôi gần như biết khá nhiều. Đứa ham game một chút thì hẳn sẽ có nghe đến chuyện này. Đứa không ham game thì nghe chuyện bí thư A4 dẫn theo bé nào đó A1, cũng là một câu chuyện thú vị để tám bên ly chè cốc mía. Vấn đề đáng nghĩ ở đây là rõ ràng nó biết tôi win thằng Khánh chỉ bằng vài đường cơ bản nhưng vẫn muốn tới thách đấu, nếu không có tí bản lĩnh thì khác gì thiêu thân lao vào lửa. Có kẻ sẽ gọi là anh hùng, nhưng cũng có kẻ sẽ gọi khác, ngắn gọn hơn, đầy tính tả thực hơn – điên! Có điều chắc chắn nó không "điên", vậy nên suy ra nó có bản lĩnh. Bản lĩnh cỡ nào thì chiều mới biết được. Dù sao với đôi tay này, đôi mắt này và bộ óc này, cùng với những năm tháng chui rèn chinh chiến khắp trung tâm thành phố cho đến ngoại ô, win được tôi lúc đó, đếm không đầy một bàn tay.

Về đến lớp tôi gọi ku Liêm xuống kể về chuyện thằng Nguyên. Nó nói lâu nay chưa thấy thằng Nguyên giao lưu với tụi nó bao giờ. Nó còn phỏng đoán tới lui rằng có win nổi không vậy bí thư? Ku Thành ngồi bên cạnh thì so sánh "có khi không bằng ta chứ nói gì tới thằng V!"

Ồ, mi cũng biết đánh hả Thành?

Nhà ta có máy tính hơi bị sớm mi không nhớ hả? Game hay thằng nào chả chơi.

Mà sao mi biết trình mi thua ta?

Ta có xem thằng Khánh đánh mấy lần. Hạ nó trong vài nốt nhạc thì chắc cũng thuộc cao thủ của cao thủ.

Vậy chiều nay ra chơi luôn cho vui.

Thì ra mà. Ta vốn không ưa gì tụi A2 rồi. Lúc nào cũng nghĩ tụi nó bá đạo. Chiều ni coi tụi nó thê thảm ra sao
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 52 Trận thư hùng đỉnh cao

Tan buổi học về nhà, ăn uống xong xuôi tôi lên phòng chuẩn bị sẵn bộ đồ. Lát nữa nhờ Ngân chở tôi đi học thể dục rồi quá giang ku Thành qua net, xong thì thay đồ, hẹn Diệp 5h ở trường đi học Lý luôn.

Chiều hôm đó, sau tiết thể dục, thằng Nguyên chạy qua như sợ mất con mồi béo bở "Ra net King nha V, máy có sẵn rồi."

Bước vào quán, như kiểu ông trùm bên mấy phim Hàn xẻng, hàng chục đứa A2 đợi sẵn từ lúc nào, nam có nữ có, thấy tôi vào thì dạt qua hai bên để nhường lối. Trận thư hùng chiều nay không đơn giản chỉ là một trận đấu giao lưu, nó còn là trận chiến của bộ mặt, của danh dự, của phân cao thấp. Không tỏ chút e dè, cũng chả để cho "team bạn" có cơ hội đè nén sĩ khí lớp mình tôi cười cười lên tiếng "đoàn kết là chết chùm à nha" rồi ngồi vào máy. Thằng Nguyên lấy đúng biệt danh của nó "Nguyencon". Vâng – Nguyencon vs Magic_Designer.

Sau lưng tôi không chỉ có mấy đứa Thành, Liêm, King, Hoàng, Tuyển, Danh.. mà còn một cơ số mấy đứa A2. Chắc muốn quan sát cách đánh. Chả quan tâm lắm. Kiến thức vốn đầy trong sách, học đó, đọc đó, nhưng chả phải ai muốn làm theo là làm được ngay. Có thể phải quyết tâm, có thể phải kiên trì, nhưng căn bản cũng phải có chút năng lực cơ bản.

Kèo đã lên sẵn. Đấu 3 trận, win thì tiền net và 50k gọi là giao hữu. Trận đấu bắt đầu. Kèo này tôi thất thế thấy rõ. Cừu kẹt trong gỗ, vàng đá ngay bên ngoài. Thằng Nguyên lại được quân Mông Cổ nên ngựa mở đường khá nhanh, kinh tế ngang nhau. Tôi cười thầm, mình lỗ đủ thứ vậy mà kinh tế nó chả hơn mình được, nhưng xét ra đúng là có tí bản lĩnh thật, nếu xét với thằng Khánh thì Nguyencon vẫn hơn 2, 3 bậc. Tôi lấy công làm thủ, up đời sớm và ra ngựa phá kinh tế đội bạn ngay. Chắc đã tìm hiểu lối đánh này khi nghe chuyện thằng Khánh thảm bại, Nguyencon chủ động ra chột phòng thủ các khu kinh tế. Hay lắm bạn! Nhưng đạo dùng quân vốn biến hóa khôn lường. Ngựa mạnh về tốc, xem nhà thiết kế ảo thuật dùng tốc nhé.

Tôi lấy ngựa đi đầu dụ cho lính chột đuổi theo, rồi đem 4 ngựa phía sau xông vào bãi gỗ. Thằng Nguyên thấy vậy lật đật cho chột quay lại phòng thủ, tôi lại chia ngựa ra làm 2 và chạy qua bãi vàng, rồi quay lại bãi gỗ. Cứ 1 tốp nhử lính 1 tốp đánh phá, cố gắng chống đỡ đến phút 21, nhìn chỉ số kinh tế đã thua tôi 1 nửa, thằng Nguyên buồn bã out game. 1-0

Tụi bạn phía sau quan sát thấy thằng Nguyên đã toát mồ hôi hột mà tôi cứ vừa di chuột vừa cười, gõ phím bình thiên hạ, tụi nó không khỏi một phen hả lòng hả dạ. Tôi đánh tiếng cười lớn áp đảo tinh thần đối phương "Haha, bắt bài tốt, chỉ thiếu tí kỹ năng."

Trận thứ 2, bản đồ tôi bằng phẳng, cây cối um tùm, tài nguyên dồi dào. Ngựa dò đường phát hiện Nguyencon đang xây rào bao nhà chủ động phòng thủ, chắc sợ tôi đánh sớm quá nên cuống cuồng đây, tôi lên đời 25 dân rồi bấm lên đời lần nữa phút 13, phút 17, Knight chạy bao vây, đục vào đến nhà, lại ra đi chóng vánh. Tôi hả hê "Trình độ hơi chênh lệch. Thôi khỏi đánh trận nữa nhỉ?"

Bộ dạng tiu nghỉu, nó đứng dậy, mặt buồn xo cay đắng "tao thua.."

Tôi đẩy ghế ra đứng dậy theo, một cánh tay chạm vào vai "Solo với ta, kèo 50 – mỗi trận". Nghe hai từ "mỗi trận" được nhấn mạnh, quay đầu nhìn lại hóa ra là thằng Phú. Thằng này biệt danh của nó là "Phú lè", nôm na có thể hiểu là "Phu nhân", phát âm theo tiếng Trung, ám chỉ nó như bê đê, như con gái. Thật ra biệt danh này chỉ đúng với thể hình của nó vào lúc đó, vì nó hơi thấp và gầy. Chứ còn về tính cách, nó men đích thực. Hơn nữa, thằng này có máu ăn thua số một trong những đứa tôi gặp. Thấy Nguyencon lớp nó bị hạ một cách không thể thảm hơn, máu nóng dồn lên não, nó chạm vào vai tôi như muốn đè xuống và quyết ăn thua đủ trong trận chiến AOE này. Tôi quay lại nhìn đồng hồ "4h30 rồi, ta sắp đi học thêm."

Không được, mi phải solo với ta đã!

Hơi ngạc nhiên vì thái độ của nó, tôi nhướn mắt lên "Đi học mà bạn giỡn à bạn."

5h30 mới học, còn 1 tiếng nữa lận.

Ta có hẹn 5h rồi. Giờ ra ăn tí rồi đi. Nhưng thấy mi có vẻ muốn ăn thua, mai đi, mai thứ 5, thoải mái! Nói đoạn tôi đẩy nó ra rồi rủ mấy đứa tới trước trường mời nước mía mừng chiến thắng.

Thật ra cũng chả phải ăn mừng gì với tí tẹo chiến công này. Vì với cá nhân tôi, tất cả những gì diễn ra trong chiều nay sớm đã nằm trong dự tính. Cái không nằm trong dự tính có thể chút nữa mới đến. Vì trong chuyện tình cảm, tôi vốn hiểu được mọi tính toán cũng chỉ mang tính chất hên xui mà thôi. Buổi ăn mừng này là vì cái khí thế ngút trời của tụi A2 bị tôi đè xuống như đô vật chuyên nghiệp vật một thằng con nít ra vậy, trọng tài vừa thổi còi một cái là đo ván và đập tay liên hồi ngay tắp lự.

Thằng V nó nằm ở một đẳng cấp khác – thằng Thành lên tiếng mở câu chuyện.

Thấy nó đập thằng Nguyên thê thảm, nhìn vẻ mặt mấy đứa con gái A2 mà ta phê vl – thằng Liêm cảm thán.

Hết hí hố coi trời bằng vung. Sáng mắt ra như đèn Huỳnh Quang luôn – thằng Danh đế thêm.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 53 Con đường xa xăm

Ngồi chém gió được một lát, tới 5h, đứa nào đứa nấy đều lục tục đi học thêm, tôi cũng tranh thủ thay đồ rồi đến cổng trường. Diệp đến cực kỳ đúng giờ. Lần đầu tiên thấy Diệp mặt quần jean áo thun tôi không khỏi há hốc mồm, có chút cá tính ngày nào của Trâm, cũng tóc đuôi gà, cũng chiếc mũ lưỡi trai, lại thêm chút nhẹ nhàng, rạng rỡ, đằm thắm của riêng mình, Diệp như cô Tấm bước ra từ quả thị, lạ lẫm, giản dị, nhưng quyến rũ. Vừa đến nơi Diệp đã hỏi:

V sợ Diệp không tiện đường hay sao mà phải xuống đây vậy?

Diệp ra yên sau đi, để V chở cho. Hôm nay V có hẹn.

Ủa, hẹn gì vậy V?

Mấy đứa bên A2 nó rủ đánh đế chế thôi. Vừa cho tụi nó co vòi xong. Hehe

V chơi game giỏi quá ha. Hôm trước nghe mấy đứa con gái lớp mình nói V thắng cả thằng Khánh bên A1 mà.

Tụi nó cứ làm quá. Thằng Khánh như mới tập chơi, có gì đâu mà tâng bốc nó dữ vậy, cao thủ trong trường còn nhiều, chẳng qua nó chưa gặp nên cứ ảo tưởng sức mạnh.

Mà từ lớp 10 tới giờ V đạp xe đi học thêm tận dưới này hả?

Uh. Đạp mòn mỏi luôn. Mà thằng Thành nó xa hơn còn đạp được thì V phải đạp được chứ.

Nhà Thành xa lắm hả V?

* * *

Nói chuyện qua lại vài câu vu vơ, tôi im lặng như muốn cảm nhận thật sâu sắc cảm giác lúc này. Lần đầu tiên tôi lái một chiếc xe điện. Và cũng là lần đầu tiên tôi đèo một cô gái phía sau với thật nhiều trìu mến. Tay ga nhẹ nhàng, xe chạy êm như ru trên đường nhựa thẳng tắp. Phía sau, từng hơi thở của em phả vào gáy, chiếc áo đôi chỗ phập phồng thỉnh thoảng chạm nhẹ vào lưng. Một ngày đầu tháng mười rực rỡ. Hoàng hôn ở phía xa chân trời như tấm background làm phông nền cho buổi chiều hôm ấy thêm phần lãng mạn, thăng hoa. Giờ tan tầm, kẻ hối hả, người vội vàng, riêng tôi lại thấy nhẹ nhàng, thanh thoát đến dịu vợi. Phải chăng tình cảm vốn mù quáng và con tim của chúng ta thật sự quá yếu mềm? Phải chăng tôi đang bước trên con đường nghìn bước có lẻ và cũng đang quay lưng nhưng trong một khoảng không mông mênh nào đó, có một tình cảm đang "bám vào"..

"Đường vào lớp học xa xa

Xe tôi cũ kỹ tôi nhờ xe em

Đường vào lớp học ban đêm

Song song hai đứa khỏi quên đường về.."

Tối đó về nhà, sau buổi cơm tối, tôi lên phòng, bấm nhẹ chốt cửa, nằm nhẹ nhàng xuống giường. Tôi không thể nào hiểu nổi chính tôi vào lúc đó đang nghĩ gì, đang hướng đến điều gì và đang trải qua tâm trạng gì. Chiếc quạt treo tường phả ra những làn gió nhẹ, hơi lạnh, kéo tấm chăn, những ấm áp của ngày hôm nay đang được ẩn giấu phía bên dưới lồng ngực kia thầm nhắc nhở tôi rằng, dù tôi quyết tâm cỡ nào, tôi vẫn đang chênh vênh.. Và tình bạn giữa tôi và Diệp có thể thế này vào lúc này nhưng chắc hẳn, cũng sẵn sàng thế khác vào lúc khác. Tình yêu vốn lạ kỳ. Tôi đưa tay kéo nhẹ cửa sổ, một làn gió lạnh chớm đông thốc vào mặt, khoảng cách giữa lạnh lùng và ấm áp hóa ra mỏng manh đến vậy. Khoảng cách giữa hạnh phúc và cô đơn cũng mỏng manh như vậy. Khoảng cách giữa yêu thương và ghét bỏ, liệu có mỏng manh như thế không?
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 54 Bất bại đại tướng

Hôm nay là thứ 5. Tôi thong dong trên con xe trắng đen của mình với tâm trạng cực kỳ vô tư và thoải mái. Đầu óc của một thời vô lo vô nghĩ nó thảnh thơi, an nhiên đến lạ thường. Đạp xe ngang qua chợ, tôi ghé mua hộp xôi rồi đến trường. Qua lớp A2 thấy tụi thằng Nguyên đang túm lại xì xào nhỏ to gì đó. Chắc lại bàn chiến thuật lật đổ đây. Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì đâu mấy đứa ơi. Vào lớp, thấy Diệp đến sớm trực nhật, tôi để cặp rồi phụ Diệp lau bảng, giặc khăn.

Vô tiết học, Diệp tháo chiếc nhẫn đưa ra phía sau cho tôi. Nhận lấy, tôi mỉm cười trong ánh nhìn của thằng Sen, thằng Nhân, nhưng thằng Thành lại lắc đầu cảm khái "Đuổi thỏ một con chưa biết bắt được chưa. Đuổi thỏ hai con, không bắt được con nào thì hoài công vô ích, đến lúc được cả hai thì tính thế nào?"

Nghĩ xa quá mi, người tính không bằng trời tính đâu, đuổi hai con, bắt con nào trước thì về, không đuổi nữa. Cứ để tự nhiên thế nào thì thuận theo thế ấy.

Kết thúc tiết một, đang cà khịa ku Sen tiểu thư, bé Tâm ngồi ngay cửa lớp kêu lên ong ỏng "Bí thư ơi có người tìm."

Nhìn ra cửa lớp, một tốp khoảng 5, 6 đứa A1 đang đứng bên ngoài. Việc lớp này gặp lớp kia vốn không phải chuyện gì đáng nghi ngại. Nhưng một tốp con trai lớp này đi đến lớp khác thì hầu hết là tìm cớ choảng nhau. Tôi vừa tỏ vẻ đề phòng vừa thoáng nghĩ "từ sau đợt thằng Vỹ, lâu nay mình chả đụng chạm ai. Tụi này rõ ràng cay cú bữa ngậm hành vừa rồi nên qua kiếm kèo báo thù đây." Nghĩ đoạn, tôi đi ra khỏi lớp, thằng Khánh lên tiếng đầu tiên:

Lát nữa ra làm tiếp vài trận.

Lát nữa có kèo với A2 rồi bạn.

Mi cứ đánh với A1 đi, tụi ta từ từ cũng được. Như nhận ra sự chênh lệch, sau một hồi bàn bạc và có lẽ máu nóng hôm qua của thằng Phú đã tan biến, thằng Nguyên lớp bên lọt tọt đế vô.

Sao? Vậy lát đánh với bọn ta chứ?

Cũng được. Kèo gì đây, hay giải trí cho vui thôi.

Kèo 3 vs 3, 20k mỗi đứa.

Nghĩa là 3 đứa lớp ta đánh với 3 đứa lớp mi, 60k?

Uhm. 1 trận thôi, 60k. 3 vs 3.

Không để thoáng chút lưỡng lự trong suy nghĩ lộ ra bên ngoài, tôi OK ngay lấy khi thế áp đảo quần hùng "Lát cứ vậy mà triển thôi."

Hết tiết hai, mấy đứa dọn dẹp sách vở, thằng King, Liêm, Hoàng chạy xuống chỗ tôi. Thằng King lên tiếng trước:

Chọn ai 3 vs 3 đây mi, tụi nó đánh tốt đó.

Thằng Liêm cũng tỏ vẻ lo lắng "thằng Khánh, thằng Phương, với thằng Tuấn lớp nó đánh tốt lắm, ít nhất thằng nào cũng hơn ta.

Đánh mắt qua ku Thành tôi hỏi" Sao mi, nhắm đủ sức tham gia chứ?

Mi kiếm thêm 1 đứa nữa đi. Thằng Thành tự tin.

Suy nghĩ một lát, tôi nói thằng Liêm "ta, mi với thằng Thành đánh. Trình cỡ thằng Khánh trở xuống thì chắc mình ta chấp 3 cũng được. Nhưng đề phòng bất trắc, lát ta nói gì cứ y vậy mà làm theo. Đi thôi chứ tụi nó đợi."

Ra quán, bên "ban tổ chức" đã chiếm sẵn 3 máy 2 bên đối diện nhau, tôi ngồi giữa, ku Liêm và Thành ngồi 2 bên. Trận chiến nhanh chóng diễn ra. Trận này tôi nằm giữa. Mở đường được một lúc thì thấy bên kia, thằng Phương ở giữa, thằng Khánh cánh ku Thành, thằng Tuấn cánh ku Liêm. Nhìn kinh tế 3 thằng bên đó xem ra trình độ quả thật khá ngang nhau, tầm một 8 một 10. Bên này ku Thành cũng nhanh tay lẹ mắt nhưng lối đánh không bài bản, thiếu tính toán. Ku Liêm thì quyết định đi cắm cọc phá kinh tế để tôi tiện phát triển. Định lên tiếng chỉ đạo nhưng ngẫm lại thấy cũng chả cần thiết, trình cỡ thằng Khánh trở xuống, tôi chấp 5 thằng còn được chứ huống gì 3. Vậy là mặc cho ku Liêm và ku Thành đánh theo kiểu "thuận tự nhiên", tôi âm thầm rào nhà phát triển mạnh kinh tế và quân. 25ph trôi qua, kinh tế tôi gấp đôi ku Thành với ku Liêm cộng lại. Nhìn qua thì thấy nhà ku Thành đang bị tàn phá ác liệt, còn nhà ku Liêm thì đã chẳng còn gì, đang lấy dân chạy qua nhà tôi mong muốn "làm lại từ đầu."

Thấy chiến sự có phần nghiêng về đội bạn, thằng Liêm lo lắng phát cáu "mi làm gì mà không đi đánh vậy V?". Thằng Thành cũng đang vất vả chống đỡ lên tiếng thúc giục "Ử chưa đủ chín hả mi, ra quân đi?"

Nhìn quân của 3 thằng kia tôi cười cười, để đội bạn phấn khích tí nữa đi. Tôi chơi chiến thuật 100 Paladin vì rơi trúng vào nước Pháp, đúng phút thứ 34, khi ku Thành và ku Liêm đã nấp kỹ trong nhà tôi, khi mà tụi kia đang đưa quân sang làm thế gọng kiềm sau trước. Tôi dẫn một đội Paladin max nâng cấp bắt đầu đi càn. Xác chết như rạ, máu chảy như sông, đội kỵ binh huyền thoại cuốn đi như một cơn lốc, mạnh mẽ, thần tốc, không kịp trở tay, không kịp phòng thủ, cơ ngơi của 3 thằng như biến thành bình địa khi ngựa tôi cứ liên tục chạy tới chạy lui đuổi cùng giết tận.

"You are Victory" – dòng chữ bạn đã chiến thắng kèm tiếng nhạc hoành tráng vang lên. Kẻ tụi bay gặp, đơn giản đó là đại tướng bất bại, đó là "nhà thiết kế ảo thuật."

Sáng hôm đó, lần lượt thằng Phú, rồi thằng Khanh, thằng Long, tụi chuyên toán bên A2 rủ tôi solo. Tôi hạ từng đứa một, không chút sơ hở, không chút khó khăn. Và trong 3 năm tôi học cấp 3, riêng về Đế chế, tôi nhận số 2 không ai dám nhận mình số 1. Đơn giản là vì tôi chưa từng đánh thua một trận nào trong suốt những năm tháng đó. Cho dù về sau này, bọn kia vất vả rèn luyện đủ kiểu để mong một lần được hạ bệ tôi nhưng tụi nó chả bao giờ làm được.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 55 Chiếc khăn tay

Chiều hôm đó, sau buổi học Hóa, Trâm cố tình đi song song với tôi trên đường về. Đến đoạn sắp tách ra, Trâm dừng xe lại, mở cặp lấy ra một chiếc hộp chìa về phía tôi "chúc mừng sinh nhật V nhé."

Thoáng chút bất ngờ, tôi vui vẻ nhận lấy món quà từ tay Trâm. Trong khoảng hơn 4 năm 2 đứa quen biết nhau, tôi tặng Trâm khá nhiều quà. Nào là sinh nhật, 8/3, 20/10, noel.. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhận được một món quà Trâm tặng. Cảm giác lúc đó trong tôi không chỉ đơn giản là niềm vui khi tôi nhận một món quà bất ngờ từ một người bạn, mà còn là cảm giác thỏa mãn một điều gì đó tôi đã chờ đợi rất lâu rồi. Mặc dù, món quà này đến trễ..

Về đến nhà, sau bữa cơm tối, tôi lên phòng mở chiếc hộp ra. Bên trong là một chiếc khăn tay, kiểu như khăn mùi xoa. Quay ngược thời gian một chút, nếu các bạn đã từng nghe bài Chiếc khăn tay Cẩm Ly hay hát, trong đó có những đoạn như "mỗi mũi kim thêu nghĩa thêu tình, tình yêu thương anh, tình yêu non nước", các bạn sẽ cơ bản hiểu được ý nghĩa của một chiếc khăn tay. Nói về lịch sử, trước đây, khi Đất Nước ta còn trong thời chiến, các thanh niên khi lên đường tòng quân, lên đường ra mặt trận, những cô gái có lẽ vì nhung nhớ, có lẽ vì thương yêu, và cũng mong muốn chàng trai khi lên đường sẽ luôn mang theo tình cảm của mình bên cạnh, nên rất hay tặng khăn tay. Trong Hương Thầm cũng có đoạn "dấu một chùm hoa, trong chiếc khăn tay, cô bé ngại ngùng, sang nhà hàng xóm, bên ấy có người, ngày mai ra trận, bên ấy có người, ngày mai đi xa.. Và trên mặt trận, ranh giới giữa sống chết mong manh như một hơi thở, bao lớp người ra đi, bao nhiêu người trở lại, dấu chân đi về vẫn như xưa hay chỉ là một" vết chân tròn trên cát ", vậy nên, ông bà ta cũng vì thế mà vô cùng hạn chế tặng khăn tay. Như lo lắng những dự báo buồn, như lo lắng sự chia ly sẽ đến. Vậy nên sau này, việc tặng một chiếc khăn tay, ý nghĩa bao hàm trong nó không hề đơn giản." Khăn "trong" khó khăn "và" tay "trong" chia tay ".

Trong bài Giận Hờn, Ngọc Sơn có hát" trả lại em yêu chiếc khăn ngày nào, ngày còn bên nhau, ái ân tràn đầy, trả lại em yêu, tháng năm học trò, những đêm hẹn hò, ngày ta có nhau.. ". Có lẽ đó là một đơn cử cho việc chia ly khi nhận lấy chiếc khăn.

Nhưng đó là những chiếc khăn chưa vượt qua được những khó khăn. Hàng ngàn, hàng vạn chiếc khăn được tặng nhưng chỉ có 1, 2 lời hát chia ly, vậy có bao nhiêu người đã đoàn tụ, bao nhiêu người đã nhờ nó mà đỡ đi những nhớ nhung, đỡ đi những buồn tủi. Lúc đó, tôi chỉ hiểu một cách đơn giản nhất, tặng tôi chiếc khăn tay nghĩa là Trâm thầm ngụ ý" khi không có Trâm bên cạnh, chiếc khăn tay này sẽ chăm sóc V, sẽ cùng V chia sẻ những mệt nhọc, những khó khăn trong cuộc sống. Và trên tất cả, đó là lời gửi gắm yêu thương, gửi gắm nhớ nhung.. "

Tôi lấy chiếc khăn ra đưa lên trước mặt, ở một góc, Trâm thêu hình một cây hoa xanh đỏ với bông hoa đang nở rộ, vươn cao, bên dưới là dòng chữ bằng những nét chỉ vàng" Gửi Baka, bạn thân of me. "

Sau này nghe Trâm giải thích tôi mới hiểu, baka theo tiếng Nhật nghĩa là" đồ ngốc ". Còn vì sao Trâm gọi tôi là đồ ngốc thì Trâm không nói. Tôi cũng không muốn nghĩ. Vì tôi ngốc là sự thật.

Bên trong chiếc hộp còn có một lá thư, vẫn bằng những nét mực tím đầy mộng mơ. Viết đến đây, quay lưng mở" chiếc hộp thần kỳ"của tôi ra và đọc lại từng dòng thư Trâm viết năm đó. Quả thực, thời học sinh trong sáng, hồn nhiên như một khối thủy tinh trong suốt. Chiếc khăn năm đó tôi giữ như vật bất ly thân, luôn mang bên mình trong mọi trường hợp, mọi tình huống.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 56 Tôi đang hạnh phúc

Tháng đầu tiên của năm lớp 11 trôi đi như tiếng chim ca ríu rít ngoài cửa sổ mỗi khi tôi thức dậy. Đầy giai điệu, thật nhẹ nhàng, thật tươi vui, như báo hiệu cho những khởi đầu mới mẻ đầy hứng khởi, đầy hi vọng.

Bàn có bốn chỗ ngồi được tôi họp lại và thành lập ra hội "bộ tứ đa tài". Mỗi thằng một tài lẻ, cộng lại thật bá đạo không thể tưởng. Thằng Thành trùm Toán, Hóa, tôi trùm Lý, ku Sen thì chuyên Anh và các môn xã hội, ku Nhân học cũng chăm, hơn nữa hát như ca sĩ. Vậy nên biệt danh của nó là Nhân Ca Sĩ. Nó lại mang đôi chân lắc léo và cái chân trái điệu nghệ, tiền đạo sắc bén nhất của đội bóng lớp tôi bên cạnh ku Thành.

Về chuyện của Thương, tôi làm theo phong cách Nguyễn Nhật Ánh, nghĩa là theo tình tình đuổi, đuổi tình tình theo. Tôi không dám quá manh động, hấp tấp, chỉ đơn giản hay lên thư viện mượn truyện về đọc, sau đó cho Thương mượn lại. Tầm 2, 3 lần gì đó tôi lại kẹp vào bên trong một phong thư. Nội dung cũng không đả động gì đến tình cảm một cách mạnh mẽ, chỉ là những bài thơ tôi tự sáng tác một cách đầy ẩn ý và những dòng tâm sự vu vơ tuổi học trò.

Tôi muốn vẽ cảnh biển

Để chờ đợi bình minh

Tôi muốn những mối tình

Đều làm nên cổ tích

Ôi những ngày tháng tôi im lìm trong tĩnh lặng

Ôi những mối tình của một thuở hồn nhiên

Ôi những muộn phiền như muôn trùng sóng biển

Ôi thuở học trò thuở tím biếc mộng mơ

* * *

Còn đâu nữa ngày tháng như dòng thơ

Còn đâu nữa mối tình xưa chờ đợi

Còn đâu nữa muộn phiền bạc sóng biển

Còn đâu nữa thời áo trắng ham chơi

Tôi muốn vẽ cảnh biển

Để chờ đợi hoàng hôn

Tôi muốn mỗi tâm hồn

Đều không còn đơn lẻ..


Thời gian còn lại tôi dành cho việc học. Tôi phải cố gắng nâng điểm số của mình lên để xứng đáng với vai trò đầu tàu của lớp, hoặc ít nhất, không làm mất đi hình ảnh của tôi trong mắt ai kia.

Những buổi học thêm lý, chở Diệp phía sau xe, tôi cảm thấy con đường hơn 8 cây số sao lại gần quá thể. Trò chuyện chỉ một chút, thư thái chỉ một chút, vậy mà đã đến nơi. Có những buổi trên đường về, tôi và Diệp rủ nhau ăn chè hay ăn bánh kẹp, càng thân với Diệp hơn tôi càng nhận ra, tình cảm và sự quan tâm Diệp dành cho tôi không chỉ đơn giản là tình bạn. Còn việc tình cảm đó trên tình bạn bao nhiêu, tôi không tài nào biết được.

Tôi của thời Hoa Vàng đó dù xuất sắc bao nhiêu trong phong trào công tác đoàn, dù khéo léo bao nhiêu trong ứng xử xã giao, hay tinh tế bao nhiêu trong việc gom lớp lại thành một khối đoàn kết, tôi cơ bản vẫn là thằng V "baka" chính hiệu trong chuyện tình cảm như Trâm nói. Tôi có thể dễ dàng hiểu được nhiều điều thông qua ánh mắt, thông qua cử chỉ, hay những lời nói, những cảm xúc của đối phương, nhưng nếu dính dáng tới tình cảm lứa đôi, dù chỉ là một chút xíu, tôi cũng không thể nào đánh giá được đối phương "yêu" mình, "thích" mình, hay chỉ đơn giản chỉ là "mến" mình mà thôi.

Ngày 20-10 rồi cũng đến. Tôi không tặng bất kỳ ai món quà nào cả. Chỉ gửi đến những người bạn gái xung quanh một vài tấm thiệp cùng những lời chúc vui vẻ. Đây là giai đoạn tôi ngập tràn trong tình cảm bạn bè. Những thằng bạn chí cốt luôn bên cạnh. Những buổi đá cầu đầy hào hứng. Tối về, buổi thì học thêm với Trâm, buổi thì học thêm với Diệp, chủ nhật họp bí thư toàn trường lại được gặp Thương, lo toan công việc đoàn đội.

Thật đúng như câu châm ngôn tôi đã từng đọc ở đâu đó: Hạnh phúc là khi có một việc để làm, có một người để yêu và có một điều để hi vọng.

Tôi đang hạnh phúc!
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 57 Trận Chiến Tập San

Sau 20/10, trường tôi bắt đầu ra cuộc thi làm tập san cho các khối lớp để chuẩn bị chào đón ngày Nhà Giáo Việt Nam. Chúng ta có thể hiểu tập san là một quyển tổng hợp các thể loại văn, thơ, truyện ngắn, âm nhạc, các câu châm ngôn hay.. do chính các thành viên của lớp đó sáng tác cộng thêm chút ít sưu tầm ở bên ngoài, sau đó, được hệ thống lại, trang trí thêm, và đặc biệt, tất cả những nội dung bên trong, từ chữ viết, đề mục, mục lục, cho đến các hình ảnh trang trí đều phải được làm, viết, vẽ.. hoàn toàn bằng tay, nghĩa là thủ công một trăm phần trăm. Cuối cùng là nộp lên trường, thi đua với các tiêu chí như: Tập san đẹp nhất, có nội dung phong phú, sâu sắc, phù hợp chủ đề nhất, rồi đề ra giải thưởng.

Năm lớp 10, lớp tôi hoàn toàn không có chút thành tích gì về cuộc thi này. Thậm chí đến việc có cuộc thi này hay không tôi còn không biết. Vậy nên năm nay nhận được thông tin sau khi họp bí thư, tôi hơi bỡ ngỡ. Việc đưa lớp đến các vị trí đỉnh cao là việc tôi và bé Phương lớp trưởng bắt tay nhau hoàn thành cực kỳ xuất sắc trong hơn một tháng qua. Về điểm thi đua chăm ngoan học tốt, bé Phương đưa lớp tôi đến vị trí số 1 trong 3 tuần liền. Nếu lúc nào đó "không may" bị tụt thì cũng phải trong top 3. Còn tôi, đầu năm có cuộc thi làm pa-nô áp phích tuyên truyền, tôi đã giật về 2 giải. Điều đó khiến cho khi cuộc thi đua này được trường đề ra, tôi mặc nhiên đưa ra mục tiêu top 3.

Vậy là một bản kế hoạch được đưa lên. Bé Linh dù sao cũng làm bí thư trước tôi một năm, kinh nghiệm đầy mình, sau khi qua thỉnh giáo nó rồi trở về tự thêm thắt với tư duy của mình, tôi viết ra được "bộ quy tắc chung" của việc làm một tập san:

Ra thông báo: Trong 2 tuần, các thành viên trong lớp phải sáng tác ra các bài văn, thơ, nhạc, họa.. kính thưa các thể loại để nộp lên. Ai không nộp mà không có lí do đặc biệt, hợp lí sẽ bị trừ điểm cá nhân trong tờ tự đánh giá của cô Yến. Giờ ra chơi nào cũng thông báo, thông báo và hối thúc.

Thu nhận các bài viết hay, phân loại, tổng hợp, sau đó chọn ra 3 bạn viết chữ đẹp nhất lớp để viết lại, giúp đều chữ, chữ đẹp, bắt mắt.

Chọn ra những đứa vẽ đẹp trong lớp để chuẩn bị cho công việc trang trí.

Họp BCH đoàn của lớp và phân công thực hiện các nhiệm vụ như kẻ đề mục, kẻ mục lục, tẩy xóa, đọc chỉnh sửa lần cuối, viết lời ngỏ..

Sắp xếp, duyệt, đóng tập.

Tất nhiên là "bộ quy tắc" cực kỳ chuẩn mực đó cũng được kẹp trong một cuốn truyện tôi cho Thương mượn. Nhưng quy tắc là quy tắc. Như hàng ngàn cuốn sách được viết ra nhằm hướng dẫn cho mọi người nào là "từ trắng tay đến tỷ phú" hay "thành lập doanh nghiệp từ 1$", "nghĩ giàu làm giàu".. cả triệu người đọc, còn 1 triệu người đó có giàu không thì các bạn chắc cũng biết kết quả rồi.

Với sự quyết tâm, nỗ lực cùng với khả năng lên kế hoạch và điều hành tập thể tuyệt vời của mình, lớp tôi xuất sắc giật lấy giải 3 toàn trường trong cuộc thi. Chỉ thua đúng 2 lớp, đó là lớp 11/12 và 12/12 – 2 lớp chuyên văn. Còn lớp Thương đứng ở vị trí nào, tôi không rõ. Chỉ biết không có tên trên bảng vàng các lớp được chọn trao giải. Đó là một ví dụ về áp dụng quy tắc.

Với thành tích này, tôi bắt đầu chiếm được lòng tin của cô Yến một cách trọn vẹn. Mấy đứa bất phục trong lớp cũng bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt khác. Điển hình là việc bé Dịu Hiền lớp tôi định tổ chức cho mấy đứa trong lớp bán hoa nhân dịp 20/11, nó lân la qua nhờ tôi:

Bí thư nè, hay lớp mình tổ chức bán hoa nhân 20/11 đi.

Cái này hơi khó nha Hiền. Nếu bạn bè gom góp lại bán với nhau cho vui thì được, chứ đứng ra tổ chức cho lớp bán, không theo hoạt động của trường, lớp sẽ ít nhiều có phản ứng. Mỗi đứa mỗi tính, V e hơi khó đó.

Không cần thiết cả lớp đâu V. Hiền chỉ nhờ V tham gia bán hoa cùng nhóm Hiền thôi. Cơ bản Hiền rủ được 4, 5 đứa rồi, nhưng chưa đủ, nếu V cũng tham gia, mấy đứa sẽ hưởng ứng nhiều hơn.

À, vậy thì chuyện nhỏ. Hiền sợ thiếu vốn thì cứ nói. Mỗi đứa chung bao nhiêu, V cũng chung vô cho xôm.

Mỗi người 20k thôi à. Hihi

Vậy hả, V gửi luôn Hiền 100k nè. Cứ bán đi, bán xong đừng lỗ quá là được. Hehe

Ai dè, chỉ lời nói "đừng lỗ quá là được" đó của tôi lại mang đến một hệ lụy
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 58 Sự cố bán hoa

Vậy là tôi thành "trai bán hoa".

Kể ra chuyện này cũng thật là ngẫu hứng và cũng chẳng nằm trong kế hoạch nào của tôi, nhưng ngẫm lại, thấy đôi khi, những sự việc đến bất chợt như vậy lại mang nhiều niềm vui hơn cả. Tất nhiên, chỉ là đôi khi mà thôi.

Trong công cuộc bán hoa này, tôi đã tham gia thì hiển nhiên, Diệp cũng tham gia. Sáng hôm đó Diệp ra nhà tôi thật sớm. Nghe bé Dịu Hiền nói "không ra sớm dành chỗ là không có mặt tiền" ngon lành "để bán đâu V", vậy nên 5h sáng Diệp đã đợi tôi trước cửa nhà. Diệp có xe điện, đi xa vừa nhanh lại vừa đỡ tốn sức. Diệp chở tôi xuống sắp xếp bàn ghế. Tới nơi, bé Dịu Hiền đã đợi bọn tôi từ lúc nào. Bỏ tôi lại một mình bơ vơ với chỉ trơ trọi 3 cái ghế và 2 cái bàn nhựa nhỏ nhỏ cùng vài lẵng hoa, Diệp chở Hiền xuống chợ đầu mối để lấy hoa đã đặt từ vài ngày trước về. Và lại "nghe bé Dịu Hiền nói", "Hiền có người quen mua giùm hoa trên Đà Lạt, giá rẻ vô cùng, xe tải vận chuyển về lúc 5h30 nên phải chạy xuống sớm để lựa hoa đẹp lấy trước." Tôi ậm ừ thầm nghĩ: "Lớn lên chắc nó phải là tay buôn số một. Mới 17t đầu đã sành sỏi lanh lẹ thế cơ mà." Có điều, cuộc sống đưa đẩy thế nào đó, bây giờ nó lại là chuyên gia trang điểm.. Đúng là đời.

Sau giờ học, tôi tranh thủ ra chỗ sạp hoa của mấy đứa. Cũng chả có gì để làm. Cứ thuận miệng thấy khách thì mời gọi vài câu cho vui, chủ yếu tạo động lực cho chị em trong lớp nhiệt tình "bán hoa" hơn. Trưa hôm đó về nhà, tôi bỏ cả giờ ngủ trưa tranh thủ làm bài tập rồi lại chạy xuống sạp hoa. Buôn bán vốn không phải sở thích của tôi. Còn sở thích của tôi là gì thì các bác biết rồi đó – ngắm gái. Mấy đứa bên lớp khác cũng bán hoa đầy cả một quảng đường vào trường. Xe tới xe lui tấp nập, chạy qua chạy lại, lời chào mời, lời trả giá, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cãi vã..

Ồ, tôi nghe không nhầm! Đúng là tiếng cãi vã. Vừa dựng xe ra sau sạp hoa của lớp tôi đã nghe tiếng cãi vả inh ỏi bên kia đường vọng lại. Thì ra bé Dịu Hiền nhận ra mặt bằng lúc sáng mình chọn có hơi sai lầm, vì nó muốn tận dụng cây trụ điện có sẵn để kê bàn, xếp ghế, nhân tiện trưng bày lẵng hoa. Nhưng đúng là "nghĩ kỹ nghĩ lâu rồi cày sâu chết lúa", cây trụ điện hóa ra vô cùng có lợi kia lại chìa ra cái bất lợi không tưởng. Nó che mất một phần mặt tiền làm sạp hoa khó thấy hẳn đi, hơn nữa, dừng lại mua hoa ở bên dưới một trụ điện lớn toàn sắt là sắt với hình đầu lâu kèm hai cái xương chéo thì đúng là không lấy gì làm hấp dẫn. Vậy là nó tranh thủ buổi trưa mấy đứa nghỉ ngơi, không gian bớt đông đúc liền chạy qua bên kia đường kê thêm 1 cái bàn nữa và bày hoa. Lúc sau, dòng người mua hoa đông trở lại, mấy đứa tới chơi với lớp mình cũng đông hơn, vậy là đá thúng đụng nia với nhau thế nào đó rồi sinh ra cãi vã.

Nhưng cãi vã với ai nó không cãi lại đi cãi nhau chí chóe với tụi 11/3 khối chiều. Tụi này thuộc lớp chuyên Lý. Phần lớn trong lớp thì cũng hiền thôi, đặc biệt cũng có vài em xinh như hoa. Nhưng trong lúc này điều đó kém phần quan trọng hẳn. Vì sau những lời qua tiếng lại, giọng nói bắt đầu to dần, to dần và gần như hét vào mặt nhau. Tiếp theo là 2 đứa bay vào..

Thấy mọi chuyện bắt đầu căng, tôi lân la đi qua hòa giải, may mà tôi tới vừa kịp lúc 2 đứa nhảy vào nhau nên xen luôn vào giữa giãn 2 bên ra. Thấy tôi, bé Hiền tranh thủ trình bày loạn xạ sự việc, con bé A3 thì mập hơn nên hùng hổ muốn ăn thua đủ nhưng thấy cái quắc mắt của tôi nó cũng chùn tay lại. Tôi cúi nhẹ đầu xin lỗi rồi quay qua nói bé Hiền:

Dọn qua kia đi Hiền!

Thấy ánh mắt tôi như có lửa, bé Hiền tắt ngay nhuệ khí muốn ăn thua quay lại bê bàn về. Trở lại sạp, kéo bé Hiền ra một góc nhỏ, tôi ghé tai nói thầm với nó "một điều nhịn là chín điều lành Hiền ơi. Mình bán hoa cho vui chứ không phải vì lời lãi. Nếu lúc nãy Hiền đánh nhau, cô Yến có bỏ qua việc này không? Ban giám hiệu có bỏ qua việc này không? Đúng sai không cần phân biệt nữa. Bán được hay không cũng không cần nữa. Vui là chính!"

Nhưng cây muốn lặng mà gió chưa ngừng. Mấy đứa trong lớp tôi tự nhiên đi dạt hết về một phía. Thậm chí bé Hiền cũng trợn mắt lên tỏ vẻ sửng sốt, mặt cắt không còn giọt máu. Tôi quay lưng lại, một cảnh tượng đập vào mắt..
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 59 Nó là bí thư lớp ta!

Tôi có dự cảm về việc này ngay lúc bé Hiền cãi nhau với con bé A3 kia. Tụi A3 chuyên Lý học hành vốn chăm chỉ hiền lành, nhưng lớp nó có vài đứa thuộc dạng đầu gấu của trường nên không phải việc gì cần thiết, thật tôi chả muốn dây vào. Ông bà nói rồi "tránh voi chẳng hổ mặt nào."

Nhưng đó là dự cảm của tôi. Nói cách khác là sự lo lắng của tôi khi thấy bé Hiền "chợ búa" với tụi A3. Còn hiện tại thì mọi việc đã diễn ra rồi. Và sau lưng tôi, ngay sạp hoa của lớp, chiếc bàn nhựa bị một cây mã tấu chém xuống với lực vừa đủ làm nó dính chặt trên bàn. Nhìn cây mã tấu, bọn con gái lớp tôi dạt hết về một phía. Vài đứa con trai thì đứng nhìn bất động chưa biết xử lý thế nào. Có 3 thằng qua cố tình gây sự. Nhìn rõ mặt từng đứa, 2 thằng đi sau hơi lạ, có biết mặt nhưng tôi không biết tên. Còn thằng đi đầu là Dũng "đen".

Nó tên Dũng. Ở nhà ba mẹ nó gọi nó là cu Đen nên trong giới "giang hồ" học sinh, tụi bạn gọi nó với biệt danh là "Dũng đen". Thằng này trước học cấp 2 với tôi. Sau vì quậy quá, năm lớp 8, ba mẹ nó chuyển qua lớp cô Thoa chủ nhiệm để tiện bề uốn nắn. Tuổi trẻ nông nổi, mặc dù thông minh và học tốt nhưng lên cấp 3, nó vẫn thích lông bông chỗ này chỗ nọ. Thêm gia đình có điều kiện, nó ăn chơi rồi bỏ bê hẳn chuyện học hành. Từ đó, thành ra làm đầu gấu trong trường, dưới ngông trên ngược, chẳng sợ ai trên đời.

Thoáng nghĩ trong đầu và tìm cách giải quyết, tôi sực nhớ lại hồi còn nhỏ, có một thời gian nó gần nhà tôi. Sau này bị giải tỏa mới chuyển đi. Hai đứa dù sao cũng từng có chút qua lại. Tôi cố gắng tìm cách tận dụng mối quan hệ đó. Với ánh mắt bình thản, đầu óc tập trung cao độ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng quyết đoán, tôi tiến lại trước mặt nó mở lời:

Có chuyện gì vậy Dũng? Tôi cố tình gọi tên để nó nhận ra tôi.

Quay lại nhìn tôi, nó suy nghĩ gì đó một chút rồi trả lời "mi hả V? Bé Hiền gì đó lớp mi đâu?

Có chuyện gì cứ nói với ta!

Mi nói hắn ra đây. Chỗ ai nấy ở. Muốn ngang ngược thì gặp ta nè.

Chuyện của bọn con gái thôi. Cũng nhỏ đừng làm to ra làm gì. Bàn ta cũng nói nó dọn về rồi. Ta cũng thay mặt nó xin lỗi rồi. Mi bỏ qua được không?

Nghe tôi nói xong, nó nhìn quanh quất một lúc rồi bước vài bước về phía tôi. Giữ ánh mắt kiên định, thầm nắm tay thủ thế, thấy cây mã tấu còn găm nguyên trên bàn nên tôi khá yên tâm. Về khoảng tay đôi, hơn kém cũng chả là bao, tôi không lo lắng chuyện này. Nhưng tôi không nghĩ nó làm gì tôi. Đằng nào hai đứa cũng là bạn hoặc đã từng như vậy. Lúc còn cách tôi tầm nửa mét, nó cười nhẹ rồi nói" xử lý tốt đó bạn. "Chuyện bọn con gái" dính vào làm gì nhỉ. Tưởng bọn nào chứ lớp mi thì thôi. "Quay lưng lại, giật cây mã tấu lên, nó hất mặt hai đứa phía sau rồi đi qua bên kia đường.

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhìn mặt bé Hiền vẫn còn ánh lên nét sợ hãi, tôi cười nói" cứ bán đi, không sao đâu. V đi học thêm đã. Nhớ vui là chính nhé! "

Sau chuyện này, bọn cá biệt trong lớp cũng bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt khác. Kẻ" chém đinh chặt sắt "ngày xưa đòi choảng nhau với thằng Thao, thằng Vỹ đã không còn nữa. Kẻ ngông nghênh kênh kiệu coi trời bằng vung năm lớp 10 đã không còn nữa. Kẻ" ăn sóng nói gió ", hay chỉ thẳng tim đen để chọc quê người khác đã không còn nữa. Nó, thằng V, đứa tự đứng ra ứng cử làm bí thư không phải chỉ để khoe khoang, không phải chỉ để mong muốn lấy cái hào nhoáng, cái bóng bẩy rồi chăm chăm thể hiện với đời. Nó đủ khả năng, đủ trình độ, và hơn hết, nó đủ tư cách để đảm nhận vị trí đó.

" Nó là bí thư lớp ta! "– quay xe đi, tôi thoáng nghe bé Hiền nói với mấy đứa lớp bên cạnh khi bọn nó hỏi tôi là ai"
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back