Giang Thâm ngơ ngác nhìn Vương Tử Đằng. Lời nói vừa nãy là đang đùa anh sao. Cùng về nhà ư? Cậu ta đúng là luôn muốn lấy anh ra làm trò tiêu khiển mà. Giang Thâm xem như không nghe gì, tiếp tục bước đi và lướt qua cậu.
"Đứng lại!.. Không được phép đi trước tôi."
Vương Tử Đằng đen mặt khi Giang Thâm làm lơ mình liền gằn giọng quay đầu nhìn bóng lưng của anh.
Giang Thâm thật sự mệt mỏi với cái tính tự đại của bản thân thiếu gia họ Vương này. Luôn lấy gia thế mà ép người khác làm những điều vô lí. Đúng là cuộc sống, người có tiền ắt sẽ có quyền. Một người với thân phận thấp hèn như anh đây thì lấy gì chống trọi với bọn họ - những kẻ Alpha đầy quyền lực và hung hãn như vậy. Giang Thâm đành dừng bước nhưng không quay lại nhìn cậu, chỉ đứng bất động tỏ ý mời đối phương đi trước.
Vương Tử Đằng khi thấy Giang Thâm ngưng bước thì tiến đến trước mặt anh.
"Từ nay về sau hãy nhớ kỹ thân phận của anh nên ở đâu."
Nói xong liền bước đi với một nụ cười khinh thường. Đúng là những kẻ mang dòng Omega thấp kém. Thế mà cha cậu lại có thể nâng đỡ cho những kẻ như thế này.
Sau khi đi được một đoạn đường, cứ cảm thấy hình như không thấy ai đi theo phía sau mình, cậu ta mới quay đầu lại xác nhận. Chẳng thấy Giang Thâm, nhìn lại ở cửa lớp thì vẫn thấy anh ta chôn chân ở đó. Vương Tử Đằng lập tức cau mày lên tiếng.
"Anh bị ngu sao? Tôi nói anh đi phía sau tôi, chứ không phải bảo anh đứng đấy."
"Cậu về trước đi. Tôi sẽ về sau."
"Anh điếc sao? Tôi nói là về nhà cùng tôi."
"Tôi biết cậu bị bác Vương ép buộc.. Cậu về trước đi, cứ nói là tôi ở thư viện đọc sách nên về muộn. Vậy nên.."
"Im miệng lại cho tôi. Nếu còn đứng ở đấy có tin tôi bẻ gãy chân anh luôn không."
Lời Giang Thâm nói chưa xong đã bị Vương Tử Đằng chặn lại.
Cậu ghét nhất là người khác dạy đời mình. Anh ta tưởng chỉ anh ta nghĩ ra cách sao. Con mẹ nó, cậu có thể nghĩ ra trăm kế hay hơn. Chỉ là Vương Tử Đằng muốn đem anh về một lần thõa mãn lòng cha già của cậu.
Giang Thâm thấy ánh mắt sắc lạnh cùng giọng nói kia khiến anh có chút run sợ. Có lẽ không nên đứng đây cãi lộn với cậu ta. Nếu còn nói chắc anh cũng bị cậu đánh đến tàn phế.
Liền chậm rãi bước đến chỗ cậu.
Vương Tử Đằng thấy mỗi bước chân của Giang Thâm đều chậm như rùa khiến cậu điên tiết lên. Vội cầm lấy tay anh mà lôi đi.
"Anh vừa đi vừa đếm à."
Giang Thâm bị nắm lấy vô cùng bất ngờ. Là Vương Tử Đằng đang nắm lấy tay anh. Bàn tay to rắn chắn hiện rõ từng sợi gân xanh đang bao lấy cổ tay của anh. Nhiệt truyền bàn tay ấy thật ấm. Được một lúc thì hơi ấm đấy cũng mất đi và chính là lúc anh hoàn hồn trở lại. Vương Tử Đằng buông tay Giang Thâm ra. Lạnh lùng lên tiếng.
"Lên xe."
Giang Thâm nãy giờ mơ hồ trong mớ suy nghĩ mà không biết bị kéo ra xe từ lúc nào. Anh nhìn chiếc BMW trước mặt, đó là xe mà Tử Đằng mỗi ngày ngồi tới trường. Ở trong Vương Gia đã gần một năm nhưng chưa từng được ngồi trong chiếc xe đó. Nếu đi học thì đều do Vương Hàn thuận đường chở đi. Anh đưa mắt nhìn nó, rồi lại nhìn Vương Tử Đằng.
"Cậu thật sự muốn tôi lên xe?"
"Không để anh lên xe. Chẳng lẽ tôi cùng anh dạo phố. Đừng nói nhiều nữa, nhanh lên xe."
Giang Thâm thấy cậu ta đã xác nhận mới dám lên xe. Không phải chưa bao giờ được ngồi siêu xe, nhưng cảm giác bây giờ rất lạ, rất hồi hộp. Có lẽ là do ngồi cạnh bên anh là người mà mình thầm thích. Cái khoảng cách gần như thế này chưa từng xảy ra ngoại trừ lúc nhỏ. Tim anh lại đập nhanh nữa rồi. Giang Thâm cố gắng giữ bình tĩnh, bàn tay đã siết chặt đến in cả dấu. Bỗng dưng Vương Tử Đằng từ từ ghé sát lại, sát nữa, đến nỗi có thể cảm nhận được thân nhiệt từ cơ thể cậu ta. Khuôn mặt với ngũ quan hoàn hảo đang phóng to trước mắt anh. Trái tim đập điên loạn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh hồi hộp tới nỗi chẳng dám thở. Có phải trên cơ thể anh tiết ra mùi hương nữa rồi không? Nhưng bản thân nhớ rất kĩ đã qua kì phát tình chưa đầy một tháng mà. Giang Thâm cố gắng nín thở, anh không dám tưởng tượng đến cảnh ấy trên xe đâu.
"Dây an toàn cũng không biết đường mà thắt. Có phải bị ngu không?"
"Hả?"
Giọng nói băng lãnh ấy vang lên phá vỡ đi bức tường mơ mộng của ai kia. Vương Tử Đằng vừa nắm lấy dây an toàn cố gắng thắt lại. Thấy khuôn mặt Giang Thâm căng thẳng đến thất thần, không hiểu sao trong lòng cậu có chút buồn cười. Tự dưng trong lòng muốn trêu chọc anh ta một chút.
"Không phải anh đang hy vọng tôi làm chuyện ấy với anh chứ?"
"Tôi.. tôi không có."
"Không có ư? Rõ ràng mơ mộng đến thất thần.. Sao có muốn vận động chút không, cầu xin tôi đi."
(Ghé sát thêm một chút nữa)
"Cậu đừng ăn nói hàm hồ.. Tôi không có suy nghĩ đen tối đó. Với lại nếu có cũng không phải cậu."
Giang Thâm thật sự ghét cái biểu hiện này của cậu ta. Vương Tử Đằng từ sau lần thấy anh lên cơn trong kì phát tình đó luôn nhìn anh với ánh mắt khinh thường kẻ dơ bẩn. Lúc này cũng vậy, cậu ta đang nghĩ điên cái gì chứ. Cầu xin làm tình ư? Có chết anh cũng không làm.
Còn Vương Tử Đằng nhận được câu trả lời kia liền đen mặt. Bóp lấy cằm anh gằn giọng.
"Anh nghĩ anh còn có thể tìm Alpha khác sao. Chúng bình thường ngoài kì phát tình sẽ chẳng thấy được mùi hương của anh trừ tôi."
"Sao không thể chứ. Tôi có thể tìm Alpha khác nếu tôi không dùng thuốc áp chế."
"Mẹ nó. Anh khát tình đến vậy. Còn muốn ngưng dùng thuốc. Thật kinh tởm."
Vương Tử Đằng hất mạnh cằm Giang Thâm, rồi ngồi ngay ngắn lại vị trí của mình.
"Cút xuống."
Vương Tử Đằng quá mạnh tay khiến quai hàm anh đau nhức. Chưa kịp than vãn đã nghe tiếng nói sắc lạnh với hai chữ vô tình ấy. Giang Thâm chỉ biết tự cười bản thân mình, quả nhiên giây phút hạnh phúc rất khó nắm giữ. Anh vừa mở lấy cửa xe và bước xuống thì cậu đã phóng xe đi ngay lập tức.
Một mình đứng đó nhìn chiếc xe khuất dần. Cũng tốt. Thà đi bộ về còn hơn ngồi cùng cậu ta.. Nhưng thật sự câu nói vừa rồi của Tử Đằng đã khiến anh bị tổn thương. Trái tim cũng cảm thấy đau nhói. Kinh tởm ư? Đúng vậy, trong mắt Vương Tử Đằng, những kẻ như anh đều là loại đáng khinh và ghê tởm như thế. Nếu như đêm ấy anh không lên cơn phát tình liệu cậu có tôn trọng anh hơn một chút hay không?
* * * -------- Hồi tưởng----------------
"Giang Thâm, Giang Thâm! Mở cửa đi. Tôi có đồ cần phải lấy, lỡ để quên trong phòng anh."
Vương Tử Đằng đứng ngoài gõ cửa mấy lần chẳng thấy có động tĩnh gì, đành phải lên tiếng. Nhưng cho dù gọi thế nào cũng không có dấu hiệu gì là mở cửa. Cái người trong phòng là người mà cha cậu đem về nói là con trai ân nhân của ba cậu. Cha mẹ anh ta mất rồi nên muốn nuôi dưỡng báo ơn. Thế nên phận làm con như cậu cũng phải có chút tôn trọng. Nhưng tôn trọng cũng có giới hạn, dám khinh thường không mở cửa là quá cao ngạo rồi.
Vương Tử Đằng đang tính đạp xửa xem anh ta đang làm cái trò mèo gì bên trong thì có tiếng nói vọng ra
"Cậu.. cậu Đu.. ừng.. vào."
"Anh làm cái quỷ gì bên trong mà không chịu mở cửa hả."
"Xi.. n.. cậu đấy. Đừ.. ng va.. vào đây."
"Mở cửa cho tôi. Nhanh lên!"
Vương Tử Đằng ghét nhất là thử độ kiên nhẫn. Mẹ nó, anh ta đang đùa bỡn cậu đấy à. Nhưng đáp lại cậu vẫn là khoảng im lặng. Vương Tử Đằng bực mình đấm mạnh vào cửa. Anh ta nghĩ bản thân là ai? Đây là Vương Gia là nhà của ai? Nghĩ Vương Tử Đằng này không có chìa khóa sao.
Vương Tử Đằng sau khi tìm được chìa khóa phòng liền lập tức mở cửa.
Giang Thâm trong phòng nhìn tay cầm đang xoay có dấu hiệu mở khóa. Trong lòng vô cùng hồi hộp vô cùng căng thẳng. Miệng lẩm bẩm cầu xin đừng ai vào đây. Tim đập nhanh từng đợt.
* Cạch*
Cánh cửa mở ra, Vương Tử Đằng chẳng thèm nhìn xung quanh vội vàng tiến đếm nắm lấy cổ áo Giang Thâm dơ lên.
"Anh thử thách sự kiên nhẫn nhầm người rồi."
Giang Thâm yếu ớt, đôi mắt đã đỏ hoe, ứa lệ đầy tầng sương mù. Chân cũng nhũn ra, cơ thể chẳng có chút sức lực nào phản kháng. Chỉ cố gặng nghẹn lòng nói lẩy bẩy vài chữ.
"X.. in.. lỗi"
Vương Tử Đằng nhìn Giang Thâm như thể kiệt sức tới nơi liền nhanh chóng buông anh ta ra.
Bây giờ cậu mới để ý có gì đó bất ổn. Là mùi hương. Mùi này rất thơm, càng gần anh ta thì mùi hương này càng nồng nặc.
Nhìn Giang Thâm nằm co một đống trên giường. Chân thì run bần bật chẳng khác gì động dục. Chẳng lẽ..
"Anh là Omega?"
"Ưmmm.. Khó chịu quá."
Giang Thâm đã chẳng còn giữ vững lý trí nữa rồi. Trong đầu anh giờ chỉ là sự bao trùm của ý niệm dục vọng. Tay Giang Thâm đã bắt đầu điên loạn sờ soạng khắp nơi trên cơ thể. Chiếc áo trên người cũng bị vén lên để lộ phần ngực trắng nõn với hai điểm hồng mẫn cảm.
Vương Tử Đằng thấy vậy phẫn nộ chửi thề:
"Con mẹ nó, dám động dục ngay nhà tôi."
"Thuốc.. gi.. giúp tôi lấy thuốc.. tủ.. trong.. tủ."
Chỉ còn chút ý thức, anh liền vội vàng nói, mặc dù chẳng rõ chữ. Chỉ cầu mong có thể giúp mình thoát ra khỏi cơn dục vọng này.
"Tự đi mà lấy. Chết tiệt."
Vương Tử Đằng nói xong liền lập tức rời khỏi phòng. Hắn thề là ghét Omega nam. Nhưng khi mới bước ra khỏi cửa cậu lại băn khoăn đứng lại. Chẳng hiểu lý do gì lại khiến cậu ta quay trở lại vào phòng. Tử Đằng mở tủ lấy thuốc áp chế. Rồi lại đỡ lấy Giang Thâm đã mềm nhũn trên giường tựa vào người mình. Vừa tính đưa thuốc cho anh ta uống thì chợt quên không có nước. Giang Thâm thì vừa mơ màng nửa tỉnh nửa mê. Nhìn môi trắng bệch cũng biết cổ họng anh ta khô đét rồi.
Bất đắc dĩ cho thuốc vào miệng mình nghiền nát, rồi nắm lấy cằm Giang Thâm nâng lên. Ghé sát lên miệng anh ta chuyền chỗ thuốc đã nát kia vào.
Giang Thâm cảm nhận được có chút ướt át truyền đến môi mình liền khao khát nhiều hơn. Cố gắng ôm chầm lấy cổ cậu, kéo càng sát vào, cố gắng muốn cổ họng đã khô rát của mình được thẩm ướt.
* * *
Votte Xu nhé
#Xu
yêu mn