Lê chân bước về đến nhà, Hải chán nản bước vào. Anh mở đèn lên rồi tiến lại sofa ngả lưng một chút, sau khi tan làm anh lại đi tìm cô. Thư đã đi được ba tuần, anh từng nghĩ mình rất tài giỏi nhưng đến hôm nay mới biết bản thân bất tài ra sao vì đến việc tìm vợ mình anh cũng không làm được.. một người đàn ông ngay cả người phụ nữ của mình cũng không giữ được thì thật quá thất bại!
Ngôi nhà này không biết từ lúc nào lại yên ắng và lạnh lẽo như vậy. Không còn tiếng nói tiếng cười của ai nữa, cũng không còn ai hỏi anh sao về trễ, không còn những bữa cơm nóng hổi chờ anh.. không còn gì nữa.. chỉ còn lại mình anh.
Hải cảm giác bản thân vừa rơi từ trên cao xuống vực sâu do chính cái bẫy anh đã tạo ra trước đó. Cảm giác đó thật sự rất đau!
Mưa rồi!
Trời hôm nay mưa rất to, cô có đang sống tốt không? Có đủ ấm không, có mệt mỏi trong người vì đứa bé không? Đã ăn tối chưa, có đủ chất không? Cô có khóc không, có hận anh không?
Trong đầu anh toàn hình ảnh của cô, tất cả mọi thứ về cô như một thước phim cứ từng đoạn từng đoạn bật lên..
Cô gái nhỏ nhắn và rất dịu dàng đi bên cạnh người khác, lại chính là kẻ anh ghét cay ghét đắng. Rồi mỗi lần anh quan sát Thiện vậy là nhìn cả cô, Thư cứ như cún nhỏ vẫn ríu rít bên anh ta. Lần đó, cô tiến đến cạnh anh rồi cười rất tươi khi được Thiện giới thiệu với anh trong khi anh đang mãi nhắc nhở Thiện đừng vội đắt ý.
Hải mơ mơ hồ hồ nói một mình trong khi mọi thứ cứ tái hiện lại:
- Anh.. không phải.. người như vậy.. Thư!
Khi cả hai nhận sự kiện cùng nhau anh đã vui, một mặt làm Thiện khó chịu một mặt anh cũng được gần cô. Thì ra cô đối với ai cũng rất nhiệt tình, không chỉ mỗi anh ta.. cô cũng nói chuyện rất hợp với anh nữa làm Hải có chút vui.
"Anh là đồ khốn! Anh là kẻ xấu xa, đồ tồi tệ"
Cô mắng anh, rất thậm tệ nhưng anh hiểu cô đang hoảng loạn nên anh không để tâm. Còn chưa kịp nói với cô tất cả chỉ là hiểu lầm!
Sau khi nghe điện thoại xong thì cô đã quăng mất chìa khóa phòng. Anh gọi bao nhiêu cô cũng không tỉnh, tìm mãi không được anh đành ở lại trông chừng cô vì không thể bỏ cô say khướt ở lại một mình trông khi cửa còn không khóa được. Một lúc sau cô ngồi dậy ói bẩn cả áo. Hải phải đi giặt cái áo, trở ra mới hay áo cô cũng bẩn. Không thể để cô mặc cái áo đó cả đêm được, nhưng.. anh phải làm sao? Sao một hồi do dự anh quyết định lấy một bộ khác thay cho cô, dù sao cũng chỉ thay áo giúp cô thôi cũng không có gì quá đáng.. anh cũng chẳng phải kẻ chưa từng thấy qua phụ nữ mặc bikini, chắc cô chỉ mắng vài câu là nhiều và anh nằm dưới sàn cách giường cô một khoảng mà ngủ tận sáng.
Khi cô thức dậy đã làm loạn lên, anh cũng rất bối rối không biết nói sao cô mới tin thì câu nói đó của cô như đạp nát hết những gì anh định nói - anh Thiện nói đúng!
Lại là anh ta, anh ta đã nói về anh như một kẻ lợi dụng phụ nữ hay sao? Cái anh giận nhất là cô không tin anh!
Không tin anh đủ tử tế để xem chừng cô cả đêm. Cơn tức giận trong lòng làm anh mất lý trí để giải thích mà cứ như vậy ném cho cô một câu như nhận tội không hơn không kém.
Nhưng anh lại thấy ấm ức, sao lại phải mang cái danh một tên thừa nước đục thả câu trong khi bản thân hoàn toàn trong sạch chứ? Và còn cả cô nữa, phải để cô biết sự thật nữa. Thấy cô gầy đi hẳn còn rất hốc hác khiến nội tâm anh có lỗi, nhưng Thư quá ngang bướng, cô không nghe anh nói còn tự ngất đi. Trong lúc đi làm thủ tục anh đã hỏi qua kết quả khám của cô, do cô lo lắng và rối loạn tiêu hóa nên mới yếu như vậy. Hải vừa đến trước cửa thì đã nghe giọng cô lo sợ và khẩn thiết với y tá:
- Cô y tá, nếu có kết quả cô làm ơn giữ bí mật giúp tôi.. Nếu tôi thật sự có thai.. nhất định cô không được cho người đi cùng tôi biết. Anh ta sẽ bắt tôi bỏ nó, cô nhất định phải giúp tôi..
Thư rất khẩn thiết cầu xin, rồi người y tá đó cũng đồng ý và nhắc cô ngủ vì vừa được tiêm thuốc. Sau khi Thư ngủ, anh đi vào ngồi cạnh cô. Anh nhìn Thư rồi lại nhớ hình ảnh cô lo sợ run rẩy khi nói về anh. Anh không phải kẻ tàn bạo như cô nói, cô ghét anh- ghét đến mức không muốn có bất cứ gì liên quan đến anh thế nên cô sợ, sợ đến nỗi mất ăn mất ngủ. Cô sợ sẽ bị trói buộc với anh!
Bao nhiêu ân oán của anh hiện lên và những lời nói lúc nãy cứ quanh quẩn.. và anh nảy ra một suy nghĩ: Cô sợ anh bao nhiêu anh lại càng muốn bắt cô bên mình.
Và mọi thứ cứ như kế hoạch, cô tin mọi thứ anh nói mà không nghi ngờ gì. Anh có thể gạt cô một lúc nhưng không thể gạt cô mãi, đứa bé không có sớm muộn gì cô cũng tự biết thôi.. nhưng tai nạn đó như cứu anh, ông trời cũng muốn giữ cô bên cạnh anh. Hải tiếp rục nói dối.. đứa bé không còn! Anh biết có thể rất tàn nhẫn với cô nhưng anh không muốn mất cô.
Và cô đã thật sự ở bên cạnh anh, cô đã chấp nhận anh. Cả hai đã bên cạnh nhau từng ngày như vậy.. nhờ lời nói dối của anh..
"Gạt được em anh có vui không? Anh lại còn định lừa gạt bao nhiêu người nữa đây? Anh dừng lại đi, không có người nào ngu ngốc như em đâu.. anh thấy đúng không"
Hải gác tay lên che mắt lại như ngăn cản thứ gì đó tuôn trào khi nhớ đến những lời trong lá thư cô gửi.
"Mỗi tối nằm bên cạnh anh, em cứ nghĩ anh có từng yêu em chưa? Những lúc bên nhau anh có bao nhiêu thật lòng.. nhưng rồi em biết tất cả chỉ là giả dối.."
- Anh không định đeo cho em sao?
Hải nhớ rõ gương mặt vừa ngượng vừa tràn đầy yêu thương của cô khi ấy.
"Gạt em anh cũng làm rất tốt rồi, cũng đạt được những gì anh muốn thế nên hãy để em đi. Em không còn gì cho anh nữa đâu, anh cũng đừng sống như thế nữa.. thật lòng một chút đi anh Hải. Tạm biệt anh và không hẹn gặp lại"
Cả đêm anh cứ nhớ rồi nghĩ, nghĩ rồi lại nhớ..
Tâm can anh như thối rửa từng ngày, những tổn thương anh gây ra không thể nói hết được cũng không thể dễ dàng bỏ qua.
Nhung sau bao nhiêu cố gắng anh cũng đã có được tin tức của cô. Anh đã tìm Thiện, vì anh ta đã giúp cô vào công ty nên rất có thể tìm ra cô, đổi lại anh bị ăn vài cái đấm vào mặt, cũng xứng!
Hải tìm đến nơi làm mới của cô, Thư xin chuyển đến chi nhánh chỗ khác nên anh tìm chỗ cũ mã không có.
Thấy cô, anh như sống lại vì cô vẫn đang khỏe mạnh và bình an, anh chỉ bất giác đi theo phía sau và đến tận chỗ ở của cô. Chờ cô quay lưng mở cửa anh liền lao vào ngay đến cô. Thấy Hải, cô bất ngờ rồi lại lạnh nhạt nhìn anh. Hải ôm cô vào lòng mà giữ chặt, anh không nói gì chỉ lặng thinh. Thư chỉ hững hờ nói:
- Anh đi về, đáng lẽ anh nên tìm người khác chứ không phải tôi! Tôi không còn gì để anh gạt đâu.
Thư gỡ tay anh ra, nhưng Hải vẫn ôm chặt không buông, giọng anh có chút lạ:
- Không, anh không gạt em nữa.. anh không làm vậy nữa đâu Thư.. anh xin lỗi em.. đừng như vậy với anh.
Cô không đáp chỉ lặng lẽ bỏ anh ra và quay lưng đi cô nén cảm xúc.
- Anh còn muốn gì nữa.. gạt tôi uống say.. gạt tôi có thai.. rồi lại nói nó mất.. tôi đau lòng thế nào anh biết không. Vậy mà tôi còn bị mấy trò của anh lừa lần nữa, từng ngày từng ngày tôi yêu thương anh.. rồi sau lưng tôi anh tìm người khác.. Mau đi đi.
Anh ôm lấy cô từ sau, Hải thật sự sợ mất cô lắm rồi. Chỉ vắng cô mấy ngày anh đã như tên điên, anh không màng đến sĩ diện gì nữa, anh sẽ làm tất cả miễn là giữ được cô. Hải thật sự khóc rồi:
- Không! Anh sẽ không để em đi. Em phải bên cạnh anh. Anh sẽ nói.. sẽ nói tất cả.. anh yêu em!
Anh yêu em nên mới muốn giữ em bên mình, anh đã từng gạt em nhưng
tình cảm của anh là thật lòng. Tin anh đi Thư, anh rất yêu em.. chỉ là anh không nói ra thôi.
Anh đã yêu em sau lần gặp nhau ở buổi lễ đó, yêu em những lúc làm việc cùng nhau, yêu lúc em nấu từng món ăn, ủi từng cái áo cho anh.. Anh rất yêu em, Thư.. em cũng cảm nhận được mà, đúng không?
Thư cố lý trí hơn, vì cô đã bị lừa quá nhiều cô không thể tin anh được nữa, anh lại gạt cô thì sao? Nên cô đem hết những khuất mắt trong câu chuyện này hỏi rõ từng thứ một. Cô muốn biết sau lưng cô rốt cuộc anh đã làm những gì. Cô đáp:
- Được, cứ xem như anh thật sự yêu tôi. Nhưng còn việc đứa bé thì sao? Chuyện đó anh có thể đùa được sao, không nói đến việc anh nói dối có thai chỉ nói đến việc anh lừa rằng đứa bé không còn thì đã không thể chấp nhận được rồi. Đối với một người phụ nữ mà nói, chuyện đó có thể cho anh tùy tiện tạo dựng sao? Vậy anh từng nghĩ qua tôi sẽ đau lòng thế nào không, tự trách bản thân ra sao không? Anh nghĩ qua chưa!
Yêu sao? Lừa gạt để có tình yêu? Nếu hôm đó tôi không vô tình biết được, có lẽ anh sẽ gạt tôi cả đời, đúng không? Rốt cuộc anh đã lừa tôi những gì, nói ra hết đi.
Anh tha thiết thú nhận:
- Không, chỉ gạt em duy nhất chuyện có thai thôi. Còn lại đều là thật! Anh muốn cùng em sống bên nhau, cùng em tạo dựng gia đình. Em tha thứ cho anh có được không em? Không có em anh sống không nổi đâu..
Dừng một chút để nén lại sự xúc động anh tiếp tục khuyên ngăn:
- Anh biết anh sai nhưng em hãy vì con mà bỏ qua cho anh. Chúng ta sẽ cho nó một gia đình thật hoàn hảo được không Thư!
Anh giải thích trong tiếng khóc khiến cô mủi lòng mà quay lại, cô đưa tay lên má anh:
- Đêm đó thì sao?
Anh nắm chặt tay cô giữ nguyên trên má anh:
- Anh không làm gì hết.. anh thay áo giúp em rồi ngủ dưới đất thôi! Tại lúc đó em nói đến người khác nên anh nhất thời tức giận mà nói vậy.
Thư nhìn anh rồi lại tiếp tục hỏi:
- Còn bạn gái của Thiện?
- Anh với cô ấy chỉ là đi gặp khách hàng cùng nhau thôi, trước giờ ông ta luôn hẹn ở khách sạn, em đừng hiểu lầm anh! Anh chỉ có em thôi.
- Vậy còn tại sao trước giờ không nói yêu em?
- Anh.. anh không giỏi nói ngọt thôi, nếu em muốn nghe anh sẽ nói, một ngàn lần anh cũng nói..
Thư chỉ lắc đầu, có ý bỏ tay ra thì Hải giữ lại, anh sợ mất cô.
- Thư, anh yêu em. Đừng bỏ anh một mình, để anh chăm sóc em với con đi.. anh xin em.. anh muốn lo cho mẹ con em. Tin anh đi em.. anh sẽ không giấu trong lòng nữa đâu, thích thì anh nói thích, yêu anh sẽ nói yêu, ghen anh sẽ nói ghen được không em..
- Bây giờ.. anh thế nào?
- Anh sợ mất em!..
Thư lại nhìn anh lần nữa, lần này cô mới để ý thấy bộ dạng của anh - xốc xếch, râu không cạo, gương mặt phờ phạc. Hai hàng nước mắt cô từng từ chảy xuống, cô nghẹn ngào:
- Anh có yêu em không?
Sợ cô không tin, anh nhìn sâu vào đôi mắt kia, bốn mắt ướt đẫm nhìn nhau:
- Anh yêu em! Anh rất yêu em, vợ của anh!
Hải ôm lấy cô, rồi sờ cái bụng vừa mới tròn lên một chút của cô. May mắn, may mà anh kịp thời thức tỉnh. Kịp thời nhận ra tình cảm là phải nói ra phải bày tỏ cùng nhau. Và khi yêu phải tin tưởng nhau có vậy mới bền lâu. Trước đây anh đã quá nghi ngờ, quá đề phòng kẻ khác nên mới đến ngày hôm nay. Lời yêu thương không dễ nói ra nhưng lại phải nói ra, không nhất thiết phải hoa mỹ đôi lúc chỉ là những lời rất đơn giản, chân thành và xuất phát từ trái tim.
- Hết -