[Bài Thơ] Gửi Em Áo Trắng - Thụy Thảo

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Hoa Ưu Đàm, 23 Tháng chín 2018.

  1. Hoa Ưu Đàm Lương tâm là thứ đánh chết bạn cũng phải bảo vệ!

    Bài viết:
    25
    GỬI EM ÁO TRẮNG

    Một ngày thấy mình không còn muốn khóc?

    Nỗi buồn xưa đã nhạt nhẽo quá rồi!

    Chợt biết tình yêu không hẳn là biển rộng!

    Những gì một thời ta đau đớn khôn nguôi!

    Một ngày thấy mình cười sao khó quá?

    Tán phượng xanh đã đổ mấy lá vàng..

    Có những người chưa bao giờ gặp lại..

    Kể từ bãi trường độ ấy- thu sáng..

    Ta đã cất tà áo dài ngày nọ

    Cả những câu thơ biết khóc biết cười

    Cả một thời không biết mình trẻ dại

    Trong trẻo vui đùa mười tám đôi mươi..

    Cả tình yêu, tà áo dài, tán phượng..

    Ta ngỡ sẽ theo chân đến suốt cuộc đời

    Câu thơ biết cái năm mười chín tuổi

    Hai mốt rồi đã biết chỉ thơ thôi..

    Ta chẳng gửi lại bài thơ áo trắng

    Nỗi buồn ngây ngô cũng hóa đá lâu rồi

    Chỉ còn tán phượng bên đường hoài đứng đợi.

    Những tà áo dài mười tám, đôi mươi..
     
    Last edited by a moderator: 18 Tháng năm 2019
Trả lời qua Facebook
Đang tải...