Bạn được Suzyiu mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
6949 99
Trở Lại Quá Khứ Mở Nông Gia Nhạc

5d28e06054b80871bd3b00f9


Hán Việt: Hồi đáo quá khứ khai nông gia nhạc

Tác giả: Thập Nhị Bất Thị Sam Sam

Tình trạng: On-going

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Huyền huyễn, Trọng sinh, Làm ruộng, Mỹ thực, Làm giàu, Chủ công, Nhẹ nhàng

Editor: BooBii9197

Số chương: 180

Link thảo luận góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm của Boobii9197

Văn án:

Sống lại một đời Phó Nhất An được thêm vào một nhóm đoạt bao lì xì.

Hắn đoạt bao lì xì, mở Nông Gia Nhạc, trồng cây ăn quả, làm vlog ẩm thực..

Người khác đều nói con trai nhà Phó gia thật biết kiếm tiền.

Chỉ có hắn mới biết rằng, đó là giáo huấn mà mà hắn đã học được ở đời trước.

Ấm áp nông gia sinh hoạt, làm ruộng, dưỡng gia, nói chuyện yêu đương.
 
Chỉnh sửa cuối:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 1:

Hiện tại là giờ cơm, nhưng tiệm cơm của Phó Nhất An không có bóng người nào, tiệm cơm cách vách thì ồn ào, giống như là đang trào phúng, hung hăng đánh vào mặt hắn một cái tát.

Ngẫu nhiên cũng có tốp năm tốp ba người đẩy cửa tiến vào, nhưng khi nhìn đến cảnh tượng tiêu điều này, liền xoay người đi ra ngoài, chắc bọn họ đều nghĩ một người khách cũng không có thì chắc chắn đầu bếp ở đây nấu ăn rất dở.

Phó Nhất An ngồi ở cạnh cái bàn tính sổ sách, càng tính sắc mặt càng khó xem, tổng các khoản tiền thu vào cũng không đủ để chi trả các khoản khác, nếu còn như vậy, hắn chỉ sợ ngay cả tiền thuê nhà cũng không đóng nổi.

Đầu bếp trưởng của tiệm cơm sớm đã bị người khác đào đi, Phó Nhất An chỉ có thể tạm thời thay thế chức vị của hắn. Ngay cả những người phục vụ cũng nghỉ gần hết, chỉ có một tiểu cô nương tên Từ Nhạc còn ở lại.

Đi hết cũng tốt, bởi nếu ở lại thì hắn cũng không còn tiền để trả lương cho họ.

Nhìn thấy bộ dáng ủ rủ của lão bản, Từ Nhạc bưng cho hắn một chén nước.

"Lão bản, đừng nản chí, sẽ có khách tới."

Phó Nhất An cúi đầu, cũng không biết rốt cuộc có nghe hay không.

Di động ở trong túi vang lên, Phó Nhất An móc ra nhìn, là tin nhắn mà ba hắn gửi tới.

"Cuối tuần trở về đi, con trai của Lý thúc cạnh nhà sắp kết hôn."

Phó Nhất An nắm chặt lấy di động, không biết nên trả lời như thế nào.

Nên lấy mặt mũi gì để trở về?

Hắn nhớ tới hình ảnh ba ba đem tiền mà ông ấy khổ cực tích góp nhiều năm giao cho mình để lập nghiệp.

Hắn cũng nhớ đến ba mẹ vẫn luôn nhắc mãi, hai người muốn mở một tiệm cơm nhỏ ở quê hương, nhưng lại vì chính mình mà từ bỏ.

Nhưng mà, trên đời không có thuốc hối hận, hắn muốn quay trở lại quá khứ, cũng không có cách nào. Nếu như lúc trước ở lại quê quán sinh sống thì hoàn cảnh hiện tại chắc chắn sẽ không giống như thế này.

Phó Nhất An ghé vào trên mặt bàn, nhớ tới quê hương non xanh nước biếc, còn có khói bếp của từng nhà đang lượn lờ, những hình ảnh đẹp đẽ như vậy làm hắn muốn quên mọi thứ mà chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại, bởi vì ở trong mộng, hắn mới có thể làm lại từ đầu.

* * *

Phó Nhất An giật mình tỉnh dậy, còn tưởng rằng phát sinh động đất, hắn cuống quít mở mắt ra, đối với hình ảnh ở trước mắt có chút không dám tin.

Hắn đang ngồi trên một chiếc xe nửa cũ nửa mới, đúng là chiếc xe mà hắn hay ngồi để tới lui giữa nhà và trường học trên thành phố.

Hắn như thế nào lại ở chỗ này đâu? Hắn rõ ràng đang ở trong tiệm tính sổ sách, Phó Nhất An nhéo chính mình một cái, rất đau, không phải mộng.

Như vậy, hắn trọng sinh?

Phó Nhất An - người kiên định theo chủ nghĩa duy vật, hiện tại lại có chút dao động.

Thật sự là trọng sinh sao? Hắn nghiêng mặt xem cái kính cửa sổ, bên trong thật sự là khuôn mặt ngây ngô của hắn, đây đúng là bộ dáng khi hắn mới tốt nghiệp đại học.

Năm đó, hắn từ trường học tốt nghiệp xong, tính toán cùng một người bạn hùng vốn mở nhà hàng, lão ba Phó Thịnh đem tất cả tiền tiết kiệm ở trong nhà đưa cho hắn, hắn vốn tưởng rằng có thể kiếm rất nhiều tiền về báo hiếu bọn họ, lại không ngờ bị đối tác của mình lừa đến lỗ sạch vốn, ngay cả nhà cũng không dám về.

Mà hiện tại, hắn lại về tới bước ngoặc này, lúc này hắn nhất định sẽ không làm lịch sử tái diễn.

Vận mệnh cho hắn cơ hội lần thứ hai, hắn nhất định phải bắt lấy.

Hắn từ trong túi móc ra di động, hiện tại là 12 năm trước, smart phone cảm ứng vừa mới lưu hành không lâu.

Trong di động có một tin nhắn, là lão ba phát tới: "Tới rồi gọi điện thoại, ba tới đón con."

Phó Nhất An nhịn không được chảy nước mắt, là hắn quá vô dụng, làm lão ba đã một đống tuổi còn phải làm việc, nếu lúc trước không có lỗ mãng như vậy, bọn họ sớm đã có thể hưởng phúc.

Phó Nhất An nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, cứ việc đã nhiều năm không trở về thì những cái ký ức đó vẫn còn ở trong đầu, hắn trả lời tin nhắn: "Con còn mười phút nữa thì tới nơi."

Xe buýt ngừng ở nhà ga của trấn trên, Phó Nhất An xuống xe cầm hành lý, mới vừa đi ra khỏi nhà ga, liền nhìn thấy cha mình đang chờ ở bên ngoài.

Nam nhân cảm tình nội liễm, Phó Thịnh nhìn thấy con trai hơn nửa năm không gặp, chà xát tay, cầm giúp hắn hành lý, hỏi: "Mệt mỏi không, chúng ta đi về nhà."

Mà đối với Phó Nhất An mà nói, hắn đã nhiều năm chưa gặp được cha mình, sau khi sinh ý thất bại hắn không có mặt mũi để về nhà, vẫn luôn cố gắng làm việc ở bên ngoài, hiện tại nhìn thấy lão ba, hắn nhịn không được ôm ông ấy một cái.

Phó Thịnh bị hắn dọa một phen, vỗ vỗ vai hắn nói: "Đều đã lớn mà hành xử chả khác gì đứa con nít."

Nhưng ông cũng không muốn đẩy hắn ra.

Phó Thịnh cầm hành lý để lên chiếc xe tải nhỏ, Phó Nhất An mở cửa ngồi lên, hiện tại là tháng bảy, trong xe nóng như cái bếp lò, cho dù có bật điều hòa thì cũng chả khá được bao nhiêu.

Phó Thịnh nói: "Ngày hôm qua chú của con có tặng mấy quả dưa hấu, mẹ con buổi sáng cắt sẵn rồi để trong tủ lạnh, trở về liền có thể ăn."

Phó Nhất An gật đầu, nghĩ đến dưa hấu mát lạnh, nước bọt của hắn nhịn không được mà bắt đầu phân bố.

Chiếc xe vận tải nhỏ chạy bon bon trên đường quốc lộ của nông thôn, nhà hắn ở trong thôn, bất quá giao thông nơi này còn tính phát đạt, từng nhà thu vào đều không tồi, cũng không giống những người nghèo ở trong TV cần tới sự giúp đỡ của chính phủ.

Đối với Phó Nhất An mà nói, nhà hắn nằm ở vị trí mà trời ưu ái, hắn trọng sinh một lần, đối với đời sau có hiểu biết chút ít, mùa đông năm nay, khu du lịch ở trấn Thanh Sơn sẽ hoàn thành, đến lúc đó sẽ chính thức mở ra, cùng một cái khu du lịch lâu đời của thành phố kết hợp thành một khu du lịch lớn, lúc đó sẽ mang đến rất nhiều nguồn thu vào cho trấn Thanh Sơn.

Mà nhà hắn, nằm ở lối vào của khu du lịch, đến lúc đó, chỉ cần ở trong nhà mở Nông Gia Nhạc, thuận tiện làm phòng cho khách ở qua đêm, thì không lo không kiếm được tiền.

Phó Nhất An đắm chìm trong ảo tưởng của chính mình, đảo mắt đã về đến nhà. Nhà hắn thuộc kiểu nhà có sân vườn rộng, bên ngoài dùng tường vây vây quanh lên, bên trong là căn nhà nhỏ có hai tầng, căn nhà này được xây lúc Phó Nhất An mới vừa vào đại học.

Trương Nhạn đang ở trong phòng bếp bận việc, nghe được tiếng xe liền chạy ra mở cửa, Phó Thịnh lái xe tiến vào ngừng ở trong sân, Phó Nhất An vừa xuống xe liền chạy đến trước mặt Trương Nhạn, ôm chặt nàng một cái.

"Mẹ, con rất nhớ người."

Trương Nhạn bị hắn làm cho sửng sốt, trong lòng cũng ê ẩm, con trai vừa ra ngoài đi học chính là nửa năm không về, làm mẹ có ai mà không nhớ đâu.

Nàng tùy ý Phó Nhất An ôm nàng nửa ngày, mới đem hắn đẩy ra: "Đứa nhỏ này, trên người mẹ toàn là khói dầu, ôm một cái liền dính hết trên quần áo của con."

Nói xong thấy Phó Nhất An trên mặt toàn là mồ hôi, liền nói với hắn: "Tủ lạnh có dưa hấu, đi lấy ăn đi."

Phó Nhất An tiến vào trong phòng bếp mở tủ lạnh ra, từ bên trong lấy ra nửa trái dưa hấu. Hắn mới định cầm dao cắt ra, Trương Nhạn liền nói: "Con dùng cái muỗng múc ăn đi. Mẹ và ba con buổi sáng đã ăn rồi, đây là để lại cho con."

"Hai người lại ăn thêm hai miếng nữa đi." Phó Nhất An không muốn độc chiếm nửa trái dưa hấu, hắn cường ngạnh muốn chia ra.

"Lại không phải là cái gì tốt, ai còn cùng con đẩy tới đẩy lui, con đi tới bên nhà chính xem kìa, trên đất có để mười mấy trái dưa hấu, nhà chúng ta không sợ hết dưa hấu."

Phó Nhất An chạy tới nhìn nhìn, xác thật là như thế, lúc này hắn mới một mình cầm nửa trái dưa hấu lên múc ăn.
 
Last edited by a moderator:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 2:

Chú của Phó Nhất An là nông dân trồng dưa, trồng mười mấy mẫu dưa hấu, mùa hè mỗi năm nhà bọn họ đều không lo không có dưa ăn. Bất quá Phó Nhất An cảm thấy thực có lỗi với cha mẹ, nếu như làm lại từ đầu, liền phải đền gấp bội cho bọn họ.

Trương Nhạn ở trong phòng bếp hầm gà, đây là gà quê chính tông, ngày thường đều ăn lá cải rau muống. Chúng nó còn được nuôi thả nên thịt ngon hơn so với gà công nghiệp.

Ăn xong nửa trái dưa hấu, Phó Nhất An đem hành lý xách về phòng mình, phòng của hắn ở trên lầu hai, vừa vào phòng liền mở điều hòa, sau đó trực tiếp nằm trên sàn nhà.

Lấy ra di động xem tin tức, trừ bỏ bạn học phát tới, còn có một cái diễn đàn kì lạ.

Cái diễn đàn có tên là "Giật bao lì xì khắp Lục giới".

Phó Nhất An vừa tiến vào trong diễn đàn, bị tin tức chào đón làm cho đứng hình.

【 Chức Nữ 】: Hoan nghênh người mới, rải hoa.

【 Yêu Hậu 】: Hoan nghênh người mới ~~~

【 Lão thợ mộc 】: Hoan nghênh người mới [ vỗ tay] [ vỗ tay] [ vỗ tay]

* * *

Phó Nhất An vẻ mặt mộng bức, từ khi nào hắn được thêm vào một diễn đàn kì quái như vậy?

【 Mỹ nhân ngư 】: Người mới như thế nào không nói lời nào vậy?

【 Tẩu Địa Kê 】: Khả năng còn không có rõ ràng tình huống đi, ta lúc trước cũng là như thế.

【 Chức Nữ 】: Người mới có thể xem thông báo ở trên diễn đàn.

Phó Nhất An nhìn thông báo trên diễn đàn, sau sự kiện trọng sinh của hôm nay, hắn lại gặp được một sự kiện khác mà khoa học không thể giải thích được.

Hắn, có được một cái diễn đàn tên là "Giật bao lì xì khắp Lục giới".

Diễn đàn có thông cáo: Diễn đàn hoạt động chủ yếu về trao đổi Bao Lì Xì, thành viên trong diễn đàn chủ yếu đến từ Lục giới, trong diễn đàn không cần phải định kì phát Bao Lì Xì, các thành viên trong diễn đàn cần tuân thủ theo các quy tắc sau:

1. Cấm tự ý kéo người ngoài vào diễn đàn

(trừ những người được chính hệ thống kéo vào).

2. Cấm truyền bá diễn đàn ở khắp nơi.

Người vi phạm sẽ bị đá ra khỏi diễn đàn, xóa đi ký ức. Mặt sau còn có icon ba con dao nhỏ dính máu.

Phó Nhất An run run, loại chuyện kỳ quái này, nói ra cũng sẽ không có người tin.

Hắn trở về giao diện nhắn tin, phát hiện mọi người đều đang phát bao lì xì.

【 Mỹ nhân ngư 】 :(Dạ minh châu ×10)

【 Tẩu Địa Kê 】 :(Gà quê ×10)

【 Chức Nữ 】 :(Vải Vân Quang ×10)

* * *

Phó Nhất An theo thói quen tính nhấn mở bao lì xì, chỉ nghe thấy vài tiếng leng keng, biểu hiện mấy thứ này đã bị thu vào trong túi riêng của mình.

Hắn click mở túi riêng, căn cứ theo chỉ thị "Lấy ra", khung cảnh trống rỗng trước mắt bỗng xuất hiện một tấm vải lung linh rực rỡ, sờ vào rất mát.

Hắn đem tấm vải lật qua lật lại vài lần, lúc này mới tin tưởng cái diễn đàn này là thật sự.

Phó Nhất An hưng phấn lăn qua lăn lại trên mặt đất, ông trời đối với hắn không tệ, cho hắn một cơ hội trọng sinh, còn cho hắn một bàn tay vàng lớn như vậy.

Lúc này đây, hắn nhất định phải nắm chắc cơ hội, đem nhân sinh của chính mình bước lên một trang mới.

Càng quan trọng hơn là, hắn phải hảo hảo hiếu thuận với phụ mẫu của mình, không bao giờ để bọn họ làm lụng vất vả như vậy nữa.

【 Phó Nhất An 】: "Cảm tạ bao lì xì của các vị."

【 Phó Nhất An 】: Xin hỏi phát bao lì xì như thế nào?

Phó Nhất An nghĩ cầm nhiều đồ vật của mọi người như vậy, thì cũng phải trả lễ lại một chút, nhưng hắn không hiểu biết mấy cái thao tác này.

【 Chức Nữ 】: "Cậu muốn gửi thứ gì thì trực tiếp phát mệnh lệnh, hệ thống sẽ tự động nhặt đồ vật bên cạnh mà cậu muốn phát."

Phó Nhất An đi khắp nhà nhìn một vòng, chỉ có mười mấy trái dưa hấu trong phòng khách là có thể phát bao lì xì. Vì thế hắn mệnh lệnh đưa dưa hấu vào bao lì xì.

【 Phó Nhất An 】 :(Dưa hấu ×10)

【 Phó Nhất An 】: "Trong nhà không có gì thứ tốt, đưa chút dưa hấu cho đại gia giải nhiệt."

Đại gia cũng không chê, lập tức cướp sạch.

【 Yêu Hậu 】: "Bản tôn đã mấy trăm năm không ăn qua đồ ăn của nhân loại."

【 Mỹ nhân ngư 】: "Ha hả, rõ ràng là Yêu giới của ngươi quá cằn cỗi, nơi nào giống Đông Hải chúng ta, đếm không hết kỳ trân dị bảo."

【 Yêu Hậu 】: "Con cá mặn kia, ngươi cả đời cũng chỉ có thể ở trong cái biển rách nát kia thôi."

Cứ như vậy, hai người chửi nhau, những người khác đã thấy nhiều nên không trách, sau đó Phó Nhất An mới biết được, hai nàng vẫn luôn cãi nhau như vậy, mọi người đều đã quen.

Lúc hắn đang chuẩn bị đem những bao lì xì đoạt được nghiên cứu một phen, liền nghe được mẹ mình kêu đi ăn cơm.

"Con tới đây." Hắn đem điện thoại để lên bàn sạc pin rồi đi xuống ăn cơm.

Bàn ăn được đặt ở gần phòng bếp, trên bàn có ba món và một canh. Cà chua xào trứng, đậu que xào, khoai tây hầm thịt, lại thêm một món canh gà hầm nấm.

Những món ăn gia đình thực bình thường nhưng Phó Nhất An ăn đến không thèm ngẩng đầu lên, lại nói tiếp, hắn đã rất lâu không có ăn đồ ăn mà mẹ làm. Bây giờ có thể ăn đến những món ăn có hương vị quen thuộc, hắn tự nhiên là sẽ hoài niệm.

Hơn nữa tay nghề của Trương Nhạn vốn dĩ rất tốt, tại làng trên xóm dưới rất có tiếng, cho dù là muốn giảm cân, Phó Nhất An cũng sẽ nhịn không được mà tiếp tục ăn uống.

Ăn đến một nửa, Phó Thịnh đột nhiên nói: "Con phía trước gọi điện thoại nói muốn cùng một bạn học mở tiệm ăn uống, rốt cuộc là có ý tưởng gì rồi?"

Phó Nhất An khựng lại, chính là chuyện này đã làm nhân sinh của hắn thay đổi hoàn toàn.

Nghe rất nhiều người nói mở tiệm ăn sẽ kiếm được rất nhiều tiền, Phó Nhất An cũng không muốn ngồi trong văn phòng làm việc, hơn nữa bạn bè vẫn luôn khuyến khích, hắn liền cầm tiền ở trong nhà, cùng bạn bè hùng vốn mở quán ăn. Nhưng mà kết quả của mù quáng rất là thảm thiết, bọn họ ngay cả thị trường cũng không thèm nghiên cứu, khai trương xong sinh ý vẫn luôn thảm đạm, lại bị người bạn đó đem toàn bộ tài sản lừa gạt đi mất, thế là cuộc làm ăn đó hắn thất bại thảm hại.

Mà hiện tại lại có một cơ hội, hắn tuyệt đối sẽ không chọn con đường này nữa. Đời trước là do hắn ngu, không phát hiện trấn nhỏ của bọn họ ẩn chứa thương cơ, mà hiện tại, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ.

Vì thế hắn cười cười, trả lời: "Lúc trước nhất thời kích động, sau suy nghĩ lại một chút cảm thấy ý nghĩ đó của con còn không quá thành thục, chuyện này chúng ta không cần nói tới nữa."

Phó Thịnh cũng nghĩ như vậy, thành phố càng lớn thì cạnh tranh càng kịch liệt, bọn họ không có bối cảnh, dốc sức làm lên quá khó khăn.

Ăn xong cơm trưa, Phó Thịnh cầm cần câu đi câu cá, cách nhà bọn họ không xa có một cái đập chứa nước, nơi đó bị người khác nhận thầu nuôi cá, chất nước trong đập rất tốt, cá bên trong có rất ít mùi tanh, từ nhỏ Phó Nhất An đã rất thích ăn.

Trương Nhạn thì đang ở trong phòng ngủ trưa, Phó Nhất An liền đến phòng của mình, hắn phải sửa sang lại ý tưởng của mình, vì sự nghiệp sau này.

Bọn họ chủ yếu chính là phải xây dựng nơi nghỉ ngơi cho khách du lịch, Thanh Sơn trấn ngoài khai phá suối nước nóng, còn có chùa cổ trăm năm, hang động đá vôi, bất quá suối nước nóng là điểm nhấn. Theo sự hiểu biết của Phó Nhất An, sơn trang của suối nước nóng đã hoàn thành, chỉ chờ mùa đông liền mở ra, đến lúc đó dựa vào ưu thế thời tiết, tự nhiên có thể kiếm lấy một đợt du khách.

Mà trong trí nhớ của Phó Nhất An, du lịch suối nước nóng ở nơi này phát triển đặc biệt tốt, người khai phá rất có ánh mắt, đem mấy cái suối lớn khai phá rất đặc sắc, hơn nữa suối nước nóng ở đây là thật cũng không có giống như những chỗ khác, dùng nồi nấu nước thay thế suối nước nóng.

Hơn nữa cái suối nước nóng này là ở trên núi, ngâm suối nước nóng xong còn có thể thưởng thức phong cảnh tự nhiên mỹ lệ, hoặc là đi chùa lễ Phật, nói chung là không thiếu du khách.

Mà tới mùa hè, bởi vì có hoạt động phiêu lưu linh tinh, cũng có một lượng khách nhất định.

Nhà của Phó Nhất An nằm ở lối đi vào sơn trang suối nước nóng, nếu như mở một Nông Gia Nhạc, chắc chắn sẽ không lo thiếu khách nhân.

Nói là làm, Phó Nhất An lấy ra giấy bút, viết một phần kế hoạch.

Thời điểm cơm chiều, hắn ở trên bàn cơm đưa ra cái ý tưởng này, cũng đem kế hoạch đưa cho Phó Thịnh cùng Trương Nhạn xem.

Phó Thịnh nghiêm túc xem tờ kế hoạch mỏng, biểu tình trên mặt thập phần nghiêm túc.

"Con trai, con thật sự suy xét kỹ rồi sao? Đến lúc đó khu du lịch kia khẳng định cũng sẽ mở nhà ăn, chúng ta không nhất định sẽ có được khách hàng."

Phó Thịnh tuy rằng không có học quá cao, nhưng cũng ở trong xã hội lăn lê bò lết vài thập niên, có một số việc hắn vẫn thực thông thấu.

Phó Nhất An nói: "Cho nên chúng ta phải có một ít có đặc sắc riêng, tỷ như trái cây hay rau củ sạch, hiện tại rất nhiều Nông Gia Nhạc mặt ngoài nói đó là đồ ăn nhà trồng, nhưng thực chất họ vẫn là dùng nông dược. Mà chúng ta phải làm đồ ăn thuần thiên nhiên. Hơn nữa lượng người đi du lịch lớn như vậy, bên khu du lịch kia chắc sẽ không đủ chỗ, lúc đó một ít khách qua chỗ chúng ta cũng được."

Phó Nhất An rất xem trọng lần hoạt động này. Bởi vì nơi này non nước hữu tình, lại được tuyên truyền đúng chỗ, lượng người đến đây du lịch theo tháng vẫn rất lớn, bọn họ tuyệt đối có thể kiếm tiền.

Hơn nữa Phó Nhất An không chuẩn bị làm Nông Gia Nhạc bình thường, còn muốn xây một khu dân túc, con đường kiếm tiền con này, lại nhiều thêm một cái.

Phó Thịnh nói: "Nếu con đã nghĩ kỹ rồi, chúng ta khẳng định sẽ duy trì con. Con yên tâm, ba mẹ vẫn có chút tiền tích cóp. Vốn dĩ cho rằng con sẽ ở thành phố lớn tìm công việc, lưu trữ chút tiền để mua nhà cho con, hiện tại, liền làm tài chính cho con khởi đầu đi."

Phó Nhất An cay cay mũi, hiện tại nghĩ đến, đời trước hắn thật là quá bất hiếu, liên lụy ba mẹ tuổi tác lớn còn phải vì hắn mà làm lụng vất vả. Tiền trong nhà, cơ hồ là bọn họ tích cóp nửa đời, đối với con của mình, hai người thật sự chưa từng bủn xỉn.

Còn may là có kiếp này, hết thảy đều còn kịp.

* Cà chua xào trứng

cooky-recipe-cover-r35279.jpg


* Khoai tây hầm thịt

s113291_154606484528937.jpg


* Đậu que xào

thay-thit-ba-roi-bang-thit-bam-600x400.jpg


* Canh gà hầm nấm

v2-f8e9b9730bba9f793ba8adbe616ce121_b.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 3:

Buổi tối sau khi tắm rửa xong Phó Nhất An nằm ở trên giường, hắn lấy di động ra nhìn mọi người đang nói chuyện phiếm ở trên diễn đàn.

【 Chức Nữ 】: "Lại dệt vải cả một ngày, mệt mỏi quá."

【 Ngưu Lang 】: "Thân ái, mệt mỏi liền không cần dệt nữa, ta sẽ đau lòng."

【 Yêu Hậu 】: "Tú ân ái đều phải chết."

【 Mỹ nhân ngư 】: "Ha hả, đá lăn chén cẩu lương này."

【 Tẩu Địa Kê 】: "Gà quê chính tông, không lừa già dối trẻ."

* * *

Phó Nhất An gõ bàn phím hỏi một câu: "Cái kia, hỏi một chút Chức Nữ tỷ tỷ, vải Vân Quang có tác dụng gì a?"

【 Chức Nữ 】: "Đao chém không đứt, lửa đốt không cháy."

【 Mỹ nhân ngư 】: "Kia thì có gì ghê gớm, còn không bằng vải Giao Tiêu ta dệt."

Mắt thấy hai người lại muốn tranh chấp, Phó Nhất An vội vàng nói sang chuyện khác, nói: "Ta vuốt vải Vân Quang thì thấy có chút lạnh, mùa hè làm quần áo mặc khẳng định thoải mái."

Chức Nữ rất đắc ý: "Kia đương nhiên, vải Vân Quang này đông ấm hạ mát, cho dù mùa đông ngươi chỉ khoác một lớp vải mỏng cũng sẽ không cảm thấy lạnh. Nếu như thích ta lại đưa cho ngươi mấy tấm. Bất quá ngươi phải đưa cho ta một ít đồ ăn nhân gian, từ khi trở lại Thiên Đình, ta cùng với Ngưu Lang phân biệt, liền rất ít ăn đến đồ ăn ở nhân gian."

Phó Nhất An nói: "Được a, muốn ăn cái gì nói cho ta, mẹ của ta có tay nghề rất tốt."

Nói xong câu này, Phó Nhất An cũng không nói gì nữa. Giữa trưa hắn chỉ mới nhìn sơ những món đồ mà hắn nhận được từ mọi người, hiện tại hắn mới có thời gian tìm hiểu kỹ công dụng của mọi thứ.

Vải Vân Quang của Chức Nữ hắn đã xem qua, còn có cái gì Dạ minh châu của Mỹ nhân ngư, gà quê của Tẩu Địa Kê, ghế dựa của Lão thợ mộc..

Đầu tiên hắn lấy ra Dạ minh châu, nó lớn như một quả trứng gà, để ở ban đêm thì cực kì rực rỡ.

Sau đó là gà quê, lấy ra một chút, trên đất trống lập tức xuất hiện mấy chỉ gà mái kêu "Khanh khách", sợ tới mức Phó Nhất An vội vàng nhấn "Thu hồi".

Lão thợ mộc phát chính là một cái ghế dựa, Phó Nhất An vốn dĩ cảm thấy không có gì đặc sắc, click mở vừa ra thì cái ghế dựa này được làm bằng gỗ tốt nhất, ngồi lên rất thoải mái..

Muốn nói đặc biệt nhất hẳn là bao lì xì mà Yêu Hậu phát, dịch cải tiến đất. Phía trước hắn ở trong đàn nhìn thấy, Mỹ nhân ngư nói đất ở Yêu giới quá cằn cỗi, thứ này hẳn là dùng để cải tiến, chỉ là không biết có thể dùng ở trên đồng ruộng của mình hay không.

Kiểm kê tốt hết thảy, Phó Nhất An mới thấy cơn buồn ngủ kéo tới, không bao lâu liền ngủ rồi.

Sáng sớm hôm sau, Phó Nhất Ăn tỉnh dậy, nơi này của bọn họ không có cửa hàng bán đồ ăn nhanh, cơm sáng là mì lạnh mà Trương Nhạn làm, ngửi được mùi dấm quen thuộc, Phó Nhất An chỉ cảm thấy đặc biệt thèm ăn, nhịn không được mà ăn hai chén.

"Mẹ, tay nghề của mẹ càng ngày càng tốt." Phó Nhất An nhịn không được mà tán thưởng.

Nơi này của bọn họ, trước kia bởi vì chiến loạn linh tinh, dân cư thường xuyên lưu động, đến bây giờ, dung hợp vài cái trấn lại thành một. Trương Nhạn là người địa phương, nhưng vẫn luôn không ngừng học tập cách làm những món ăn khác, hơn nữa đều là những món đặc sắc ở bản địa, tay nghề tốt khỏi phải bàn cãi.

Trương Nhạn vốn là đầu bếp, bên này của bọn họ có thói quen hay đãi tiệc rượu vào các dịp đặc biệt, thỉnh thoảng sẽ mời nàng làm đầu bếp, bất quá bởi vì xào rau gì đó quá mệt mỏi, Phó Thịnh đau lòng nàng, làm vài năm liền không cho nàng làm nữa, hiện tại chỉ là ngẫu nhiên mới nhận làm cho vài bữa tiệc.

Ăn xong cơm sáng, Phó Nhất An theo Trương Nhạn đi tới vườn rau. Nói đến cũng buồn cười, ba mẹ hắn trồng rau chưa bao giờ đánh nông dược, trồng ra cái gì đều bị sâu gặm hết, nhiều khi còn không có đủ rau cho cả nhà ăn.

Vườn rau của Phó gia rất lớn, đẩy hàng rào ra có một cái đường nhỏ, hai bên trái phải phân biệt trồng các loại dưa chuột, hành, ớt, chanh, tỏi, tiêu..

Phó Nhất An quen cửa quen nẻo hướng tới chỗ cây dưa chuột nhìn một chút, xem xét một hồi lâu mới hái xuống một trái dưa, sau đó đi đến lấy nước giếng rửa sạch, cắn một ngụm, trong miệng đều là mùi thơm của dưa chuột.

Trương Nhạn thì hái vài loại gia vị, trong nhà đã dùng gần hết gia vị, nàng muốn hái nhiều một chút để để dành.

Trương Nhạn nhìn thấy Phó Nhất An ăn dưa chuột, nhịn không được cười cười, "Đứa nhỏ này, đã hai mươi mấy tuổi mà còn hành động giống như lúc nhỏ."

Phó Nhất An ăn xong dưa chuột thì lại cầm cái rổ đến chỗ khác hái đậu đũa, hái được hơn nửa rổ đậu đũa, lại thuận tay hái mấy trái ớt xanh, thừa dịp trời còn không quá nắng chạy nhanh về nhà.

Cây đậu đũa rửa sạch sẽ rồi để vào trong nồi luộc lên, sau đó vớt ra đặt ở chỗ nắng lớn phơi, chỉ cần hai ba ngày, là có thể phơi thành đậu đũa khô, mùa đông hầm thịt để một ít vào nấu chung, miễn bàn có bao nhiêu thơm.

Buổi sáng Phó Nhất An còn đang suy xét kế hoạch xây dựng Nông Gia Nhạc, nếu như muốn mở Nông Gia Nhạc, Phó Nhất An cũng không muốn dùng nhà của bọn họ để làm phòng ở cho du khách. Một là bởi vì đây là nhà của bọn họ không tiện để mở quán ăn uống, hai là bởi vì hắn còn muốn làm khu dân túc riêng để du khách nghỉ ngơi.

Gần ở chỗ này ngoại trừ nhà của bọn họ thì còn có một hộ nhà ở cách vách, bất quá bởi vì họ phải ở bên ngoài làm công kiếm chút tiền, hơn nữa bọn họ đã ở trấn trên mua nhà riêng, thật lâu không trở về.

Nhà ở cách vách rất lớn, còn có một cái sân rất rộng, liền tính mở khu dân túc với Nông Gia Nhạc cũng đủ rồi.

Vì thế hắn cùng cha mình nói muốn đem gian phòng bên cạnh mua lại để mở Nông Gia Nhạc, vốn đang lo lắng người ta sẽ không đồng ý, nào ngờ cha mình vừa đi nói người nhà kia liền vội vàng đồng ý, còn sợ cha con họ đổi ý.

Được rồi, không phải mỗi người đều giống Phó Nhất An, đối với người ta mà nói, căn nhà đó vốn dĩ chuẩn bị để không lại lập tức bán được mười mấy vạn, tiền này giống như từ trên trời rơi xuống, đương nhiên là sợ hai cha con Phó Nhất An thay đổi.

Mua nhà xong thì vấn đề tiếp theo chính là trang trí lại nhà. Phó Nhất An muốn làm theo kiểu phía trước là chỗ ăn cơm, mặt sau là các phòng để du khách nghỉ ngơi, ngoài ra còn trồng một ít cây cảnh xung quanh.

Những vấn đề chuyên nghiệp này hắn trị không được, đành phải đi nhờ bạn bè, Phó Nhất An có cái người bạn học kiến trúc, ở trong trường thành tích cũng không tồi, hơn nữa hai bên đều là bạn bè quen biết thì sẽ dễ dàng thảo luận hơn.

Phó Nhất An lấy di động gọi cho Trương Thỉ: "Uy, lão Trương, gần nhất công tác thế nào? Tôi có chuyện muốn tìm ông hỗ trợ, gần đây tôi muốn làm một cái Nông Gia Nhạc, cho nên muốn mời cậu đến thiết kế giúp tôi.."

Trương Thỉ nói: "An Tử, cậu hỗn đến không tồi nha, đều chuẩn bị làm tiểu lão bản, đâu giống bọn này, mỗi ngày đều bị cấp trên bóc lột."

Phó Nhất An: "Ông đừng có giễu cợt tôi, tôi chính là buôn bán nhỏ, nào có thể so với mọi người."

* * *

Cuối cùng Trương Thỉ cũng đồng ý, không đến hai tiếng, liền gửi cho Phó Nhất An một bản vẽ.

Từ giờ đến khi sơn trang suối nước nóng khai trương, còn có nửa năm, cũng đủ hắn chuẩn bị. Bất quá trong lúc này, hắn cũng muốn làm một chút gì đó, không thể làm một thanh niên chỉ biết ngửa tay xin tiền.

Đến nỗi làm việc gì, Phó Nhất An còn không có nghĩ xong.

Buổi chiều chú của Phó Nhất An là Trương Hồng tới, kêu hắn cùng đi bán dưa hấu, lại tặng cho nhà bọn họ thêm vài cặp.

Trương Hồng là một người nông dân chăm chỉ, trong nhà có mười mấy mẫu dưa muốn chăm sóc, dầm nắng dãi mưa suốt nên nhìn có chút tang thương.

Phó Nhất An trước kia không biết cùng chú của mình nói chuyện gì, bởi vì chú của hắn chỉ biết cắm đầu làm việc, bất quá quan hệ cậu cháu vẫn rất tốt.

Trương Hồng rất thương cháu ngoại trai của mình, mùa hè hàng năm đều mang dưa hấu sang, nhà bọn họ cơ hồ không bao giờ tiêu tiền để mua dưa hấu.

* Mì lạnh

a47104272db241e48047e096b2283c3a_800w_533h.jpg
 
Last edited by a moderator:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 4:

Phó Nhất An tuy rằng cảm thấy chú của hắn thật sự quá ít nói, nhưng hắn vẫn rất thích ông ấy.

Hắn bưng một ly trà đưa cho Trương Hồng, nói: "Thời tiết quá nóng, chú uống nước miếng đi."

Trương Hồng tiếp nhận, uống một ngụm rồi đặt ở trên bàn, nói: "Cháu ngoại trai, chú không phải một hai bắt cháu đi phơi nắng với chú, thật sự là do chú ăn nói vụng về, sẽ không biết rao hàng này nọ, cháu là sinh viên, khẳng định biết cách ăn nói hơn chú."

Phó Nhất An ở trong lòng phun tào, hiện tại rất nhiều sinh viên có da mặt rất mỏng, sao có thể ở trên đường cái thét to bán dưa hấu, may mắn là hắn không ngại việc này.

Đời trước không có tiền, hắn vác theo gương mặt này đi nơi nơi tìm người khác mượn tiền, bây giờ cũng chỉ là bán cái dưa hấu thôi mà.

"Còn có cái kia, chú mua cái loa, cháu ghi âm lại hai câu đi."

Vì thế Phó Nhất An tiếp nhận cái nhiệm vụ vinh quang này rồi.

Xe tải chất đầy một đống dưa hấu, Phó Nhất An ngồi ở phía trước, hiện tại bọn họ muốn đi lên trấn bán dưa hấu.

Năm nay thời tiết không tồi, dưa hấu lại rất ngọt, hẳn là dễ bán.

Trương Hồng đem xe ngừng ở ven đường, cứ như vậy bán lên.

"Dưa hấu, dưa hấu -- sáu tệ một cân, vừa lớn lại vừa ngọt, trước nếm sau mua."

* 1 tệ = 3.574, 89Vnd

* 1 cân = 0, 5968kg

Nghe tiếng của mình từ trong loa truyền ra, Phó Nhất An vẫn cảm thấy có chút thẹn.

Thực mau liền có người tới đây, vây quanh xe thành một vòng tròn. Trương Hồng tay chân lanh lẹ cắt nửa trái rồi phân cho đại gia nếm thử, quả nhiên không tồi, rất nhiều người đều động tâm tư muốn mua.

Một cân chỉ có sáu tệ, mua mấy cái cùng lắm thì ba mấy tệ.

"Dưa hấu của mấy người không xài thuốc ủ chín đi?" Có cái bác gái hỏi, "Hiện tại tin tức đưa tin rất nhiều, những dưa hấu đó không ăn được."

Phó Nhất An cười tủm tỉm nói: "A di, không tồn tại, đây đều là từ thiên nhiên lớn lên, dùng thuốc xổ sao có tự nhiên như vậy a."

Nói đến nói đi, dưa hấu bán được không ít, tới khi chạng vạng, mới xem như đem toàn bộ một xe dưa hấu bán xong.

Trương Hồng đếm đếm tiền, thực hào sảng nói: "Đi, chú mang con đi tiệm ăn ăn cơm."

Phó Nhất An lại nói: "Vẫn là về nhà ăn đi, còn có ai có tay nghề tốt hơn mẹ con đâu."

Trương Hồng gật gật đầu, "Điều này cũng đúng."

Cơm chiều nay chính là cá hầm ớt, hôm nay Phó Thịnh câu được mấy cân cá chuối, loại cá này làm cá hầm ớt miễn bàn có bao nhiêu mỹ vị, đã không có nhiều xương lại không tanh, Phó Nhất An đều ăn nhiều thêm một chén cơm.

Ăn no xong ngồi ở trong sân, ngẩng đầu lên chính là bầu trời đầy sao, nhân sinh như thế, chẳng phải vui sướng lắm sao!

Căn nhà bên cạnh nếu mua tới, liền phải đẩy ngã một lần nữa rồi xây lại. Phó Thịnh lúc trẻ đã làm nghề xây dựng nên có rất nhiều kinh nghiệm.

Trương Thỉ đã gửi bản vẽ cho Phó Nhất An, hắn đi theo sư phó công trình thảo luận một chút, sửa lại một ít chỗ không hợp lý, rồi dựa theo cái này xây dựng lên.

Sau khi Phó Thịnh về hưu, liền ở nhà mình trồng cây ăn quả, bất quá doanh số tạm ổn, có thể duy trì phí tổn ở trong nhà.

Lại nói tiếp, trái cây không dễ bán, vẫn là thị trường không mở ra, kiếp trước nhà ai trái cây bán không được, liền bán ở trên Weibo, nếu như may mắn bị mọi người nhìn trúng, như vậy liền không cần sầu bán không được.

Đúng rồi, Weibo, Phó Nhất An trong lòng kích động, hiện tại Weibo mới nổi lên không bao lâu, nếu như có thể trước tiên chiếm được tiên cơ, trở thành một người nổi tiếng trên Weibo, vô luận là chuyện làm ăn của Nông Gia Nhạc hay là bán trái cây, đều có sự trợ giúp rất lớn.

Bất quá hắn muốn làm cái gì đâu? Trong đầu có một đống chuyện lung tung cần suy nghĩ, cuối cùng quyết định, liền làm bác chủ mỹ thực đi, hắn có thể quay chụp mẹ mình làm mỹ thực, sau đó chia sẻ một ít phong cảnh điền viên.

Hiện tại có rất nhiều người, trong lòng luôn nghĩ quay về quê hương, nhưng thân thể lại không thể không lưu tại thành thị, Phó Nhất An có thể dùng phương thức này, dẫn dắt bọn họ lãnh hội nông thôn có bao nhiêu đẹp.

Hiện tại, Phó Nhất An chủ yếu chọn kết hợp hai hướng, một là làm Nông Gia Nhạc cùng dân túc, một cái khác chính là vườn trái cây.

Vườn trái cây của Phó gia chủ yếu trồng đào, đào lông đỏ, đào lông vàng, đào tiên, hương vị đều không tồi.

Phó Nhất An đột nhiên nghĩ đến bao lì xì mà Yêu Hậu phát, dịch cải tiến đất tựa hồ có thể dùng tại đây.

Buổi tối, Phó Nhất An mở di động, vào diễn đàn "Lấy ra" dịch cải tiến đất, một bình thuốc nhỏ rơi trên mặt đất, Phó Nhất An nhặt lên, mặt trên còn dán thuyết minh cách sử dụng.

"Đem thuốc ma thành phấn rồi rải ở nguồn nước, liền có thể cải thiện chất lượng của đất."

Phó Nhất An nửa tin nửa ngờ đem một mảnh thuốc ma thành phấn, sau đó đổ thuốc vào bình rồi rót nước.

Hiện tại đã là buổi tối cũng không thể đi ra vườn rau, Phó Nhất An liền đi vào trong sân phun nước cho giàn nho.

"Cũng không có gì khác nhau a."

Giàn nho vẫn như cũ, không có biến hóa gì.

Kết quả sáng sớm hôm sau, ba người nhà bọn họ mắt to trừng mắt nhỏ nhìn vào giàn nho.

Trên cây treo đầy những quả nho, hơn nữa đều là những trái nho đã chín, vừa thấy liền biết ăn rất ngon.

"Đây là tình huống gì a?"

Ngày hôm qua vẫn còn xanh, như thế nào trong một đêm đều chín thục, còn ra nhiều trái như vậy.

Phó Thịnh lắc đầu, "Tôi cũng không rõ lắm."

Phó Nhất An chột dạ, hắn chỉ phun có một chút xíu sao lại thành như vậy?

Nếu thật là như vậy, thì hắn lời to rồi.

Vườn trái cây nhà hắn ăn đã rất ngon, nhưng nếu có thêm dịch cải tiến đất này, trái cây ăn vào sẽ cực kì ngon.

Phó Nhất An nhịn không được mà hôn cái điện thoại của mình, hắn đúng là lụm được của hời.

Cách vách vẫn đang thi công thuận lợi, hôm nay, đốc công đột nhiên tới tìm Phó Nhất An, nói: "Phía sau nhà cậu có mạch suối nước nóng, cậu có muốn dẫn suối nước nóng tới phía sau không? Bằng không chờ thi công xong sẽ rất phiền toái."

Phó Nhất An không nghĩ tới mình còn gặp được chuyện tốt như vậy, cái nhà này vốn dĩ là của người khác, đối với căn nhà này có cái gì hắn tự nhiên là không biết. Bất quá hiện tại có mạch suối nước nóng, quả thực là cơ hội mà trời cao ban cho hắn.

Mạch nguồn của suối nước nóng ở trấn Thanh Sơn đã bị khai phá, Phó Nhất An nơi này có mạch nước nhỏ, vừa vặn có thể dùng làm suối nước nóng theo hình thức gia đình, đến lúc đó giá cả của phòng nghỉ có thể lên cao thêm một ít.

Chỉ là thiết kế căn nhà cần phải sửa lại, hắn đành phải lại đi phiền toái Trương Thỉ

* Đào lông đỏ

su-1482912420_6607.jpg


* Đào lông vàng

b04251289aa27dfc24b3.jpg


* Đào tiên

Dao-Nhat-Ban-vinfruits.com-1.jpg


* Cá hầm ớt

ca_hap.jpg
 
Last edited by a moderator:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 5:

Đảo mắt đã một tháng qua đi, thời tiết chậm rãi lạnh xuống, Nông Gia Nhạc đã được xây xong, bước tiếp theo chính là trang hoàng.

Trong một tháng này, Phó Nhất An lại đoạt được bao lì xì vài lần, có không ít đồ tốt, có thể dùng để trang trí Nông Gia Nhac.

Nông Gia Nhạc chủ yếu theo phong cách cổ điển, lầu một có phòng khách lớn để đón tiếp khách, phòng ăn, lầu hai là phòng dành cho khách nghỉ ngơi, mỗi phòng căn cứ vào giá cả mà trang trí khác nhau, bất cả tổng giá cả vẫn không quá cao, bằng không sẽ dọa khách hàng chạy hết.

Đi xuống phía sau, có hai phòng tắm suối nước nóng phù hợp cho các cặp tình nhân hay đại gia đình thư giãn.

Bởi vì là dân túc, mà không phải là khách sạn, cho nên Phó Nhất An trang hoàng theo phong cách ấm áp mà không phải công thức hóa.

Phó Nhất An phi thường phí phạm của trời đem vải Vân Quang của Chức Nữ dùng làm ga trải giường, nói đến cũng thật là thần kỳ, vải Vân Quang này thoạt nhìn chỉ có một ít, nhưng dùng làm ga trải giường xong vẫn còn dư dả khá nhiều.

Chắc là do vải này là do thần tiên làm đi.

Trang hoàng xong, hiện tại chính là muốn đợi phòng thoáng khí, chờ đến khi sơn trang suối nước nóng khai trương, bọn họ cũng có thể đi theo làm buôn bán.

Di động vang lên hai ba tiếng, trong đàn toát ra một cái tin tức: Chúc mừng ngài, đã hoàn thành nhiệm vụ "Xây dựng Nông Gia Nhạc".

? Cái quỷ gì đây? Trong đầu của Phó Nhất An tràn đầy những dấu chấm hỏi.

Hắn ở trong đàn hỏi đại gia, Tẩu Địa Kê nói: "Ai, không quan trọng, cái này là nhiệm vụ trong diễn đàn mà thôi, nhiệm vụ này xuất phát từ ý tưởng của ngươi. Giống ta, chính là muốn trở thành người nuôi gà có quy mô lớn nhất ở chỗ chúng ta, ta đã đạt thành một nửa nhiệm vụ."

Mà Phó Nhất An, bởi vì ý tưởng ban đầu của hắn là mở Nông Gia Nhạc, hiện tại mọi thứ đã hình thành, nhiệm vụ của hắn cũng hoàn thành được một bộ phận.

"Nếu không hoàn thành được thì sẽ thế nào?"

Phó Nhất An có chút lo lắng, có phải sẽ đem cái diễn đàn này của hắn thu hồi lại không? Như vậy Nông Gia Nhạc tuy rằng có thể tiếp tục kinh doanh, nhưng sẽ không có đặc sắc như những gì mà hắn đã dự định.

Tẩu Địa Kê tựa hồ nhìn ra hắn đang suy nghĩ cái gì, nói: "Không có quan hệ, nhiệm vụ thất bại thì sẽ có một nhiệm vụ khác tới thay thế, nhưng nếu nhiệm vụ thành công thì sẽ có khen thưởng, ngươi có thể xem xét một chút."

Phó Nhất An lúc này mới yên tâm, hắn nhìn hệ thống phát tới một cái tin tức: "Xin chào, mười vại Ngọc Lộ Quỳnh Tương đã chuyển tới tài khoản của ngài."

Lại nói tiếp, cái diễn đàn Bao Lì Xì rất giống như một ít trò chơi xây dựng trên mạng, khi ngươi hoàn thành một nhiệm vụ nào đó thì sẽ nhận được một phần thưởng tương ứng, bất quá cái diễn đàn này được xây dựng là để mọi người giúp đỡ lẫn nhau, mọi người có thể ở đây trao đổi đồ vật mà mình cần với những người khác.

Mới đây đã tới tháng tám, đây chính là khoảng thời gian vội nhất của những người nhà nông, lúc này lúa đã muốn thu hoạch rồi lại bắt đầu cày ruộng gieo trồng mùa tiếp theo, nông dân ở tháng này đa phần đều không có thời gian ăn cơm, vì vậy tháng này được gọi là tháng vội vàng.

Phó gia có mười mấy mẫu lúa nước, kỳ thật lúc đầu chỉ có vài mẫu, sau đó rất nhiều người trẻ tuổi ở trong thôn đi ra ngoài kiếm việc, Phó Thịnh nghĩ nhiều ruộng cũng có chỗ tốt, thế là lại đi thuê thêm vài mẫu.

Lúc trước trong nhà chỉ có ba người, Phó Nhất An lại ở trường đọc sách, lương thực đại bộ phận đều bán đi, chỉ để lại một ít cho nhà mình ăn. Hiện tại bọn họ lại muốn mở Nông Gia Nhạc, lương thực hoàn toàn có thể lưu lại dùng từ từ.

Nếu là trước kia, nhà bọn họ không biết là bao lâu mới có thể cắt xong hết mười mấy mẫu lúa, nhưng ở hiện tại, mỗi khi máy cắt lúa đi ngang qua ruộng, cây thóc liền có thể thu xong.

Người lái máy thu hoạch chính là người trong thôn, kêu là Quách Phú, nhà hắn nhiều ruộng hơn so với Phó Nhất An, hắn bấm bụng mua máy cắt lúa, sau khi thu hoạch nhà mình xong có thể đi tới các nhà khác thu hoạch dùm, coi như kiếm thêm chút tiền.

Quách Phú thấy Phó Nhất An, cùng hắn nói chuyện phiếm một chút: "An Tử tốt nghiệp chưa?"

Phó Nhất An nói: "Năm nay con mới tốt nghiệp."

"Vậy sao không ở bên ngoài tìm công tác? Những người trẻ tuổi bây giờ ai cũng muốn chạy ra ngoài tìm việc hết?"

Phó Nhất An ngượng ngùng cười cười: "Con cảm thấy trong nhà không tồi, con liền ở nhà tìm việc làm."

Quách Phú thở dài: "Cũng đúng, nơi này của chúng ta có giao thông ổn, không khí tốt, hoàn cảnh cũng tốt, tuy rằng không có nhiều tiền, nhưng ăn ở rất thoải mái."

Quách Phú lại nói đến con trai của mình, "Con trai của chú một hai phải chạy ra bên ngoài tìm việc, đến bây giờ một phân tiền cũng không tích cóp được, còn muốn chúng ta gửi tiền lên, ai, thật là không biết cố gắng."

Phó Nhất An nói: "Công việc bên ngoài bây giờ rất cạnh tranh, chờ ổn định xuống thì tốt rồi."

"Chỉ mong vậy đi."

Một bó lúa bị đưa đi tuốt hạt, hạt thóc sau khi được bỏ khỏi cây thì được đặt ở trong túi, lại dùng xe kéo trở về, đặt ở dưới ánh mặt trời phơi.

Hạt thóc chưa có phơi thì không thể thu vào trong kho lúa, bởi vì nhiệt độ sẽ làm lúa ẩm mốc. Sau khi phơi khô hạt thóc hoàn toàn, mới bỏ vào túi rồi đưa vào trong kho lúa.

Chờ đến thời điểm muốn ăn, liền đem túi lúa đến máy xay để thoát vỏ ngoài, dư lại gạo trắng tinh. Gạo mới có một loại mùi hương rất dễ ngửi, lúc nấu cơm đặc biệt ngon.

Trương Nhạn trước đem gạo mới rửa sạch sẽ, sau đó đo đủ lượng nước rồi bỏ vào nồi cơm điện nấu.

Phó Nhất An tay cầm một chén cơm, tay khác gắp rau ngâm mà mẹ mình làm, nói: "Đến lúc đó cơm của Nông Gia Nhạc chủ yếu là do mẹ đảm nhận, thế nào mẹ có tự hào không?"

Trương Nhạn đánh hắn một cái, "Lo ăn cơm đi, đừng nghĩ đông nghĩ tây."

Phó Nhất An bĩu môi tiếp tục ăn.

Hắn biết Trương Nhạn đang lo lắng cái gì, tiền ở trong nhà đều lấy tới mua nhà để làm Nông Gia Nhạc cùng dân túc, nếu không kiếm được tiền, thì đúng là đem gia tài nửa đời bồi vào.

Phó Nhất An không sợ là bởi vì hắn không chỉ có diễn đàn Bao Lì Xì mà còn có ký ức kiếp trước. Kiếp trước, trấn Thanh Sơn phát triển rất tốt, được xưng là nơi giúp con người trải nghiệm cuộc sống thiên nhiên, rất nhiều người lại đây nghỉ phép, chỉ cần có tay nghề nấu ăn tốt thì mở Nông Gia Nhạc rất dễ kiếm được tiền.

*Rau ngâm

D40C6F57-B7A0-47E2-BCEB-B43BD2808A23.jpg
 
Last edited by a moderator:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 6:

Sau khi thu hoạch lúa ngoài ruộng xong, liền phải bắt đầu một vòng gieo trồng gấp, có người sẽ bắt đầu trồng mùa lúa tiếp theo, nhưng Phó gia lại không muốn trồng gấp như vậy, Phó Thịnh tính toán đến tháng 10 lại trồng lúa mì.

Phó gia còn có một ít ruộng bắp, lúc này bắp còn nộn, đúng là có thể nấu tới ăn, lại quá một tháng, bắp liền quá già, chỉ có thể phơi khô rồi xay ra thành bột bắp.

Phó Nhất An là một người thích ăn bắp, sáng sớm hôm nay hắn đã mang lên mũ đi xuống ruộng bắp. Cây bắp rất cao, người đi vào cơ hồ nhìn không thấy đâu. Mùa hè mặc áo tay ngắn, lá của cây bắp chỉ cần quẹt qua một phát là có thể tạo thành vết thương.

Hái được cỡ một rổ, hắn đi ra khỏi ruộng bắp, vừa lúc gặp được một người đang nhổ cỏ ở trong ruộng - Đổng Dương.

Đổng Dương cũng là người trong thôn Đào Hương của bọn họ, là một người rất sĩ diện và thích khoe khoang, nhưng ông ta có người con trai thực ưu tú, kêu là Đổng Uy, hiện đang học đại học.

Phó Nhất An học cũng không tệ lắm, mọi người trông thôn rất thích đem hai người bọn họ đặt cùng nhau để so sánh. Phó Nhất An thật ra không ngại, hắn đúng là học không giỏi bằng Đổng Uy, huống hồ Đổng Uy còn là người không tồi, một chút cũng không giống ba của hắn.

Nhưng Đổng Dương thì thường xuyên ở trước mặt Phó Thịnh cùng Trương Nhạn khoe ra thành tích của con trai mình, trong tối ngoài sáng còn châm chọc hắn.

Phó Thịnh thì không thèm để ý, giống như không nghe ra người khác đang nói về con trai mình. Ở trong mắt Phó Thịnh, con là do hắn sinh ra, hắn còn chưa nói thì một người ngoài như ngươi có quyền gì để nói.

Vì thế quan hệ hai nhà vẫn luôn không tốt lắm.

Phó Nhất An cũng không quá thích Đổng Dương.

Ông ta đã làm việc rất nhiều việc vô lại, lão cha của hắn phía trước có trồng cây ăn quả, ông ta liền tung một ít lời đồn như nhà hắn sử dụng thuốc ủ trái cây, không thể ăn gì đó, làm một ít người không biết sự thật muốn tới mua trái cây cũng sợ mà bỏ đi.

Ông ta nếu muốn kiếm tiền thì tự mình trồng cây đi, đâu có ai cấm cản nhưng cố tình ông ta lại muốn phá hủy con đường kiếm tiền của người khác.

Đổng Dương đứng ở trên bờ ruộng, nhìn thấy Phó Nhất An ra tới liền hô một tiếng: "An Tử, nghỉ hè này con ở nhà sao?"

Phó Nhất An tuy rằng trong lòng không muốn trả lời hắn, nhưng vẫn lịch sự đáp lại. Hắn nói: "Đúng vậy, con đều đã về đây lâu rồi giờ chú mới biết sao?"

"Con không đi ra ngoài tìm công việc? Con trai của chú cũng sắp đi làm rồi."

Phó Nhất An cười cười, nói: "Không muốn đi, con liền ở nhà mở tiệm cơm."

"Vậy sao có thể kiếm tiền, trấn Thanh Sơn cũng không có bao nhiêu người, lại nói, có ai ngày nào cũng đi tiệm ăn cơm. Hơn nữa lưu tại nông thôn không có tiền đồ a, giống con trai chú, đi kiếm việc trong thành phố lớn, về sau trở về cũng có mặt mũi a."

Phó Nhất An trên mặt cười tủm tỉm, trong lòng lặng lẽ phun tào, hắn nói: "Đúng vậy, Đổng Uy thật sự có tiền đồ."

Nói xong không hề để ý đến ông ta, xoay người liền rời đi.

Về đến nhà sắc mặt của Phó Nhất An không tốt lắm, Trương Nhạn nhìn đến hỏi một câu, Phó Nhất An đem mọi chuyện lúc nãy kể hết cho mẹ mình nghe.

Trương Nhạn nói: "Phản ứng hắn làm gì, hắn chính là người như vậy, về sau nhìn thấy cũng đừng để ý đến hắn."

Thôn Đào Hương không lớn, nhưng mỗi nhà đều cách nhau một khoảng, cũng không phải mỗi ngày đều có thể đụng tới.

Phó Nhất An gật gật đầu, hắn kỳ thật là để ý một câu khác mà Đổng Dương nói -- không có tiền đồ.

Hắn hỏi Trương Nhạn: "Con không ở trong thành phố tìm công việc, hai người có cảm thấy mấy năm nay con đi học đều uổng phí hay không?"

Trương Nhạn sửng sốt, sau đó sờ sờ đầu giống như lúc hắn còn nhỏ, nói: "Con cháu đều có phúc của con cháu, mẹ và ba đều tin tưởng con."

Phó Nhất An cũng cười, đúng vậy, người khác nói gì thì kệ họ, người trong nhà ủng hộ mới là điều quan trọng nhất.

Mùa hè Phó Thịnh cơ bản đều sẽ đi bờ sông câu cá, nhưng là hôm nay hắn không có đi câu cá, mà là đi câu tôm hùm đất.

Bên này của bọn họ muốn bắt tôm hùm đất là phải sử dụng dụng cụ bắt tôm, là một cái lưới, phía dưới có bện dây thật dài, bên trong bỏ một ít nội tạng động vật để dụ tôm, buổi tối đặt ở chỗ hồ nước, buổi sáng ngày hôm sau vớt lên, đều sẽ thu hoạch được một đống.

Tôm này đều có thể bắt tới bán, có một ít người già sẽ đi bắt cái này, kiếm thêm ít tiền trợ cấp gia dụng.

Mà Phó Thịnh câu là vì nhà mình muốn ăn, nên câu tôm vẫn rất có ý tứ.

Phó Nhất An cùng Phó Thịnh ăn cơm trưa xong liền cùng nhau ra cửa, bọn họ cầm dụng cụ câu tôm giản dị đi vào một hồ nước cách nhà không xa.

Thay vì dùng lưới thì hai người dùng nhánh cây làm cần câu rồi lấy mồi cột ở phía dưới là xong, đem cần câu cắm ở bên bờ sông, đợi đến khi có tôm cắn câu, liền rút cần câu lên, sau đó đổi mồi khác rồi tiếp tục câu.

Ở bên bờ sông cả nửa ngày, chờ đến khi mặt trời sắp lặn, thùng nước nhỏ chứa tôm cũng đã đầy, hai cha con cầm theo thu hoạch tràn đầy đi về nhà.
 
Last edited by a moderator:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 7:

Tôm hùm đất phải ăn lúc nó còn tươi, tôm vừa chết liền không thể ăn, cho nên bữa tối liền quyết định ăn cái này.

Phó Nhất An bưng cái bồn ngồi ở trong sân rửa sạch tôm, rửa vài lần mới thấy ok.

Sau khi làm sạch, Trương Nhạn đem hương diệp, thì là, bát giác, thảo đậu khấu, bạch chỉ, thảo quả, hoa tiêu, sơn tra, đinh hương, bạch khấu, bạch hồ tiêu, cam thảo các hương liệu đã được ngâm từ nửa tiếng trước lấy ra ngoài. Sau đó ở trong nồi bỏ dầu ăn cùng một ít muối, đem tôm hùm đất mới mẻ bỏ vào trong nồi xào đến xác ngoài biến thành màu đỏ. Sau đó đem mười ba hương liệu bỏ vào trong chảo, thêm hành đã cắt thành các đoạn, lát gừng, tép tỏi, hành tây đảo một lát sau đó cho vào nồi tôm hùm đất và đảo khoảng năm phút. Cuối cùng thêm một ít nước, một lon bia, một ít muối, nước tương cùng ớt đỏ khô, đậy nắp hầm khoảng 20 phút sau múc ra bàn, một món tôm hùm đất sốt cay mĩ vị đã ra lò.

Phó Nhất An gấp không chờ nổi mà kẹp một cái bỏ vào trong miệng, vừa thơm vừa ngon, thịt tôm hùm đất vô cùng mỹ vị, hắn chưa đã thèm mà nếm thử nước hầm, bị Trương Nhạn đánh một cái.

"Đem đồ ăn mang sang bàn đi."

Bởi vì thời tiết nóng, cho nên cả gia đình hắn ăn cơm ở trong sân, thỉnh thoảng sẽ có gió thổi qua, chỉ cần đốt một khoanh nhang muỗi để phòng muỗi nữa là được.

Ngày hôm sau Phó Nhất An muốn đi lên trấn trên lấy đồ chuyển phát nhanh, mấy ngày trước hắn ở trên mạng mua camera còn có giá ba chân và mấy đồ vật linh tinh, bây giờ hàng đã được giao tới nên hắn cần phải đi lấy.

Hơn nữa hắn muốn mở Nông Gia Nhạc, nên phải có giấy phép buôn bán, phía trước hắn đã đi xử lý, bây giờ sẵn tiện đi lấy luôn.

Hiện tại đã là tháng chín, cách thời gian khai trương còn hai tháng, hắn phải chuẩn bị một ít tiếng tăm cho mình.

Hiện tại Weibo mới đi vào bước khởi động, chỉ cần Phó Nhất An chụp tốt video, có một đặc sắc của riêng mình, thì sẽ hồng lên rất nhanh. Mà điểm đặc sắc của hắn chính là phong cảnh điền viên, nông gia sinh hoạt.

Trấn Thanh Sơn có một khu dành cho chính phủ, bên trong có một tầng nhà ba lầu, nơi xử lý các vấn đề của người dân, cho nên khi Phó Nhất An đến đây làm giấy phép kinh doanh cùng giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm cũng chỉ mất hai giờ đông hồ.

Sau khi lấy được giấy phép, Phó Nhất An chuẩn bị đi ra ngoài, ở cầu thang đi bộ gặp thị trưởng của trấn - Trần Vệ Quốc.

Trần Vệ Quốc năm nay gần 50, bề ngoài nhìn rất hòa ái, hắn nhìn thấy giấy phép cùng camera ở trên tay của Phó Nhất An, thuận miệng hỏi một câu.

"An tử, cháu muốn mở cửa hàng gì à?"

Phó Nhất An có quen biết với thị trưởng, hắn trực tiếp trả lời: "Cháu nghe nói trong trấn muốn làm du lịch, cho nên cháu tính mở Nông Gia Nhạc."

Trần Vệ Quốc sửng sốt, chuyện khai phá du lịch mọi người đều biết, hiện tại ở trấn này chưa ai dám mở Nông Gia Nhạc, bởi vì không biết có nhiều người tới đây du lịch hay không, sợ cọc sinh ý này làm không được.

"Vậy cháu cầm theo camera làm gì?"

"Cháu tính chụp một ít phong cảnh hữu tình và mỹ thực đặc sắc ở nơi này để đăng lên mạng, hấp dẫn mọi người đến đây chơi, lúc đó cháu cũng dễ kiếm tiền hơn." Phó Nhất An cười tủm tỉm nói.

Trần Vệ Quốc nhịn không được vỗ tay, khích lệ nói: "Người trẻ tuổi đúng là có nhiều ý tưởng hay!"

Phó Nhất An khiêm tốn cười cười, lại nói vài câu, lúc này mới rời đi.

Hắn đương nhiên biết thị trưởng vì sao lại cao hứng, bởi việc này chẳng khác nào là hắn đang tuyên truyền những nét đẹp của trấn Thanh Sơn, còn giúp thị trưởng giảm bớt tiền tuyên truyền, ông ấy tất nhiên sẽ cao hứng.

Camera đã có, muốn chụp cái gì còn phải suy xét, bất quá trong mấy ngày này, hắn phải học tập một ít kiến thức cở bản khi quay chụp. Không cần phải dùng thủ pháp chuyên nghiệp gì, nhưng ít nhất có thể làm cho mọi người chiêm ngưỡng được cảnh đẹp nơi đây.

Lại nói tiếp, hắn đã lâu không ở trên diễn đàn phát bao lì xì, Phó Nhất An đi vào cửa hàng ở trấn trên mua mấy bao đồ ăn vặt cùng kem, hắn quyết định phát một ít cho mọi người.

【 Phó Nhất An 】 :(Kem ×20), (Đồ ăn vặt ×10)

Qua vài giây, trong đàn liền náo nhiệt lên.

【 Dương Quý Phi 】đã đoạt được bao lì xì của bạn.

【Mỹ nhân ngư 】 đã đoạt được bao lì xì của bạn.

【 Ưu nhã huyết tộc 】 đã đoạt được bao lì xì của bạn.

* * *

【 Dương Quý Phi 】: "Ai nha, bổn cung thích nhất là vị quả vải này, cảm ơn ngươi ~"

Dương Quý Phi phát giọng nói, thanh âm nhu mị, nghe đến Phó Nhất An cũng có chút nhộn nhạo.

Những người khác cũng sôi nổi tỏ vẻ cảm tạ, sau đó ở trong đàn phát bao lì xì.

【 Dương Quý Phi 】 :(Trân châu ×20)

【 Ưu nhã huyết tộc 】 :(Bịch máu cao cấp ×20)

* * *

Xem đến bao lì xì của Huyết tộc Phó Nhất An ngơ ngác mấy giây, bịch máu cao cấp là cái quỷ gì, bọn họ lại không phải ma cà rồng, cho nên không cần phát cái này được không?

Quả nhiên, trong đàn không có ai lãnh bao lì xì của 【 Ưu nhã huyết tộc 】cả.

Huyết tộc ủy khuất ngồi xổm trong góc tường, máu thì sao nào? Hắn thấy rất ngon mà, hắn còn luyến tiếc không muốn tặng đâu!

Mà Dương Quý Phi tặng viên trân châu kia, phẩm chất thượng thừa, là một bảo vật hiếm có, Phó Nhất An tính toán đem viên trân châu kia ra tiệm kim hoàn làm thành một cái dây chuyền tặng cho mẹ của mình. Nói là làm Phó Nhất An đi đến tiệm kim hoàn đợi thợ làm trong một giờ rồi thanh toán tiền ra về. Đến giờ ăn tối, Phó Nhất An lấy dây chuyền ra tặng cho mẹ mình làm nàng yêu thích không thôi.

Buổi tối Phó Nhất An ở trong phòng đọc sách, thì Tống Khởi - người anh em tốt học chung đại học đột nhiên gọi cho hắn.

"An Tử, gần nhất đã kiếm được công việc chưa?"

Phó Nhất An nói: "Cũng không tính là có việc."

Tống Khởi nói: "An Tử tớ có chuyện muốn nói, tớ phỏng chừng làm ở đây không nổi nữa, muốn đến chỗ của cậu kiếm việc."

Phó Nhất An nhíu mày, hắn nói: "Khởi Tử, tớ cũng không gạt cậu, tớ hiện tại ở quê mở một Nông Gia Nhạc, còn chưa có khai trương, cậu muốn tới đây tìm việc thì chờ hai tháng nữa, thế nào?"

Tống Khởi nói: "Nguyên lai là cậu về nhà a, mở Nông Gia Nhạc không tồi, có thể kiếm tiền, tớ lại không cần cậu nuôi a, vậy đi tớ tính đến chỗ cậu nhận thầu đất trồng rau, thế nào?"

"Cũng được, bất quá sao cậu không về nhà làm?"

"Ai, cha mẹ tớ mà biết tớ đi về khẳng định sẽ lải nhải, vẫn là ở chỗ cậu thoải mái hơn."

"Vậy được rồi, tớ đem địa chỉ gửi cho cậu, khi nào đến thì gọi tớ để tớ ra đón."

Tắt điện thoại, Phó Nhất An đột nhiên nhớ đến, Tống Khởi còn có niềm đam mê rất lớn với nhiếp ảnh, thật đúng là buồn ngủ lại được đưa gối đầu.

Mà ở trong một thành phố khác Tống Khởi liên tục hắt xì vài lần, hắn xoa xoa cái mũi, nói: "Ai đang nhắc đến mình vậy ta."

Đêm khuya, Phó Nhất An rốt cuộc đã nghĩ được nội dung quay chụp cho ngày mai rồi, hắn muốn chụp món ăn mà hắn đã thèm nhỏ dãi từ lâu, chỉ là Trương Nhạn vẫn luôn bận rộn cho nên rất ít làm.

* Tôm hùm đất sốt cay

bef322788b6711e6b87c0242ac110003_1440w_1080h.jpg
 
Last edited by a moderator:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 8:

Phó Nhất An tưởng chụp một món đồ ăn vặt nổi tiếng của trấn Thanh Sơn, ngày hè có thể giải nhiệt -- Thạch phấn hoa. Thạch phấn hoa cùng Băng Phấn của Tứ Xuyên giống nhau, chỉ là cách gọi khác nhau.

Hắn cùng Trương Nhạn nói lên việc chụp video, Trương Nhạn còn rất thẹn thùng, nàng ngượng ngùng nói: "Ta già rồi, chụp video khó coi."

Phó Nhất An lại nói: "Nơi nào già? Mẹ con ngày xưa là người xinh nhất trong thôn Đào Hương này!"

Lời này của Phó Nhất An cũng không sai, Phó Nhất An có khuôn mặt tuấn lãng, sắc nét, mọi người đều nói hắn rất giống mẹ mình.

Da trắng, mắt to, mặt tròn, Trương Nhạn có thể nói là đạt được tiêu chuẩn của các mỹ nữ cổ điển, chỉ là tuổi trẻ quá mức mệt nhọc, nhìn có chút tiều tụy. Nhưng ở trong lòng Phó Nhất An mẹ hắn chính là nữ nhân đẹp nhất trên đời.

Trương Nhạn đem tất cả nguyên liệu để làm Thạch phấn hoa chuẩn bị tốt, Phó Nhất An liền đặt cái giá chuẩn bị quay chụp.

Thạch phấn hoa có tên khoa học là Nicandra physalodes, có hạt rất nhỏ là một loại cây thuộc họ cà.

Thay vì dùng hạt của cây thì Trương Nhạn đã chuẩn bị bột xay sẵn, đầu tiên nàng đổ nước sôi vào chậu, đổ bột vào, dùng thìa khuấy đều. Tiếp theo để nguội ở nhiệt độ phòng, sau đó cho vào ngăn mát tủ lạnh khoảng 3 tiếng để thạch đông lại.

Trương Nhạn tiếp tục bắc một nồi nước nữa, chờ nước sôi nàng cho đường nâu vào nồi khấy đều rồi để nguội. Cuối cùng đem thạch phấn hoa cắt ra từng khúc, bỏ vào trong chén, sau đó đặt ở trong tủ lạnh ướp lạnh một chút, cuối cùng rưới lên một ít nước đường nâu, ở ngày hè chói chang ăn một ngụm, Phó Nhất An cảm thấy mỗi một tế bào đều sảng khoái.

Chụp xong video Phó Nhất An liền lưu vào máy tính, kế tiếp là quá trình cắt nối biên tập, Phó Nhất An không am hiểu cái này, hắn tính toán chờ Tống Khởi tới liền giao cho hắn.

Dư lại thạch phấn hoa trừ bỏ để lại cho Phó ba Phó mẹ còn có Tống Khởi, mặt khác hắn đều đem phát lên diễn đàn.

Huyết tộc đối với loại đồ ăn này thực hứng thú, hắn dùng mấy hạt châu trong suốt làm quà đáp lễ cho Phó Nhất An, Phó Nhất An cảm thấy thực may mắn quà đáp lễ không phải là bịch máu cao cấp gì đó.

【 Phó Nhất An 】: @【 Ưu nhã huyết tộc 】 Hạt châu này có tác dụng gì?

【 Ưu nhã huyết tộc 】: Chỉ cần chôn hạt châu ở dưới đất, thì cả khu vực đó sẽ trở nên mát mẻ. Nhân loại các ngươi, thực yếu ớt!

Huyết tộc chữ được chữ mất thuyết minh cách sử dụng cho Phó Nhất An, thuận tiện còn trêu chọc hắn.

Nhưng là Phó Nhất An mới không quan tâm đến lời trêu chọc đó, vật này có thể hạ nhiệt độ, tựa như điều hòa vậy, còn không cần đóng tiền điện.

【 Phó Nhất An 】: "Mùa đông có thể làm ấm không?"

【 Ưu nhã huyết tộc 】: "..."

【 Ưu nhã huyết tộc 】: "Đương nhiên có thể!"

Phó Nhất An được đến khẳng định liền cầm hạt châu đi đến sân đào một cái hố sâu rồi bỏ xuống.

Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, Phó Nhất An vừa đi vào nhà, cảm giác nhiệt độ thấp hơn bên ngoài một ít.

Lúc này, Lương thẩm ở thôn phía trên cầm mấy cái mướp hương đi lại đây, nàng vừa đi vào sân, liền "Di" một tiếng, thực ngạc nhiên nói: "Trương Nhạn, nhà ngươi như thế nào mát mẻ như vậy a?"

Trương Nhạn ra ngoài tiếp đón: "Phải không? Hình như là có chút mát mẻ, khả năng là hạ nhiệt độ đi."

Lương thẩm lẩm nhẩm lầm nhầm: "Kỳ quái, ta mới từ trong nhà lại đây còn ra một thân mồ hôi.."

Phó Nhất An vội vàng đi lên nói một câu: "Lương thẩm nhi, thẩm mang cái gì vậy a?"

Lương thẩm trong chốc lát bị dời lực chú ý nàng chỉ vào mướp hương trong rổ nói: "Mướp hương trong vườn kết rất nhiều quả, ăn không hết thì nó sẽ già, thẩm liền hái mấy trái đưa cho gia đình con."

Phó Nhất An tiếp nhận nói: "Cảm ơn thẩm nhiều, còn làm phiền ngài đem qua tận đây."

Lương thẩm cười cười, nói: "Chúng ta không phải người xa lạ, nhà mới của con đã xây xong nhưng ta còn chưa qua đó xem thử, An Tử không bằng con dẫn thẩm qua đó nhìn một chút?"

Phó Nhất An tự nhiên là đáp ứng, hắn dẫn Lương thẩm đi tới căn nhà bên cạnh đi dạo một vòng, Lương thẩm nhịn không được cảm thán.

"Vẫn là những người trẻ tuổi như con có ý tưởng, thật không sai, nhà này rất đẹp."

"Cảm ơn lời khen của thẩm."

Buổi chiều Tống Khởi gọi điện thoại cho hắn, nói chính mình đã sắp đến trấn Thanh Sơn, làm Phó Nhất An đi lên trấn trên đón

Tống Khởi cũng đã từng tới nơi này chơi, cho nên hắn vẫn còn nhớ đường.

Phó Nhất An cầm chìa khóa xe, lái chiếc xe bán tải đi xuống.

Tống Khởi kéo hành lý đứng ở ven đường chờ, Phó Nhất An dừng xe lại, xuống xe đón Tống Khởi.

Tống Khởi vừa thấy Phó Nhất An liền đấm bả vai hắn một cái "Thực sự chỉ có cậu, tốt nghiệp xong liền chạy về nhà, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho tớ!"

Phó Nhất An lại hung hăng ôm hắn một chút, đối với Tống Khởi mà nói, bọn họ chỉ là mấy tháng không gặp, nhưng đối với Phó Nhất An mà nói, đời này cộng với đời trước, hắn đã mấy năm chưa gặp Tống Khởi.

Đời trước hắn bị người lừa tiền, làm ăn thất bại, vẫn là Tống Khởi biết được, gửi cho hắn năm vạn, làm hắn lại căng qua một đoạn thời gian.

Khác không nói, đối với Tống Khởi năm vạn chính là toàn bộ tiền tích tụ của hắn.

Cho nên a, có người, chỉ là cẩu bằng hữu cùng uống rượu ăn thịt, có khi còn ở sau lưng ngươi thọc dao nhỏ, mà có người là giao tình cả đời.

* Thạch phấn hoa

40e96d5f80024caa22ea09a63681edec.jpg


a70fba32fbe5fc0a0174ca935a312993.jpg


5b34864020221023bfd4dc4c39c14dc5.jpg


0d9ff2d69f71cd4a4435c4fd61a92a0f.jpg
 
Last edited by a moderator:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 9:

Tống Khởi vẻ mặt hoảng sợ, đôi tay che ngực, run run nói: "Đừng đừng đừng, tớ không muốn làm gay a!"

"Bớt điên đi."

Đem hành lý đặt ở phía sau xe, Phó Nhất An lái xe đi, hắn hỏi Tống Khởi: "Cậu nghĩ kỹ rồi sao, thật sự muốn tới đây trồng rau?"

Tống Khởi gật gật đầu: "Đây là ngành mà tớ học, tớ đương nhiên sẽ áp dụng những thứ đã học được vào thực tiễn."

Đã quên nói, Phó Nhất An cùng Tống Khởi đều tốt nghiệp đại học nông nghiệp.

"Như vậy cũng được, không phải tớ muốn mở Nông Gia Nhạc sao, sau này cậu cứ trồng rau rồi cung ứng cho tớ."

"Cậu muốn đổi nghề làm đầu bếp?"

Phó Nhất An lắc đầu, "Không phải, mẹ tớ làm đầu bếp."

Tống Khởi nuốt nước miếng, nói: "Tay nghề của mẹ cậu đến bây giờ tớ vẫn còn nhớ rõ."

Trên đường vào thôn có đặt một biển quảng cáo "Suối nước nóng trấn Thanh Sơn".

Tống Khởi nói: "Lúc trước chưa khai phá cậu dẫn tớ đi tắm chỉ mới mất 10 tệ, hiện tại đã khai phá, không biết muốn tăng thêm mấy lần."

"Không có việc gì, phía sau phòng dân túc của tớ cũng có mạch suối nước nóng, tớ đã nhờ thợ làm thành hai cái ao, cậu muốn ngâm lúc nào cũng được, đều là bạn học, tớ sẽ lấy giá hữu nghị."

Tống Khởi cười hắc hắc: "Nếu là bạn học, nói đến tiền liền tổn thương cảm tình a."

Phó Nhất An: Chưa thấy qua người nào không biết xấu hổ như cậu.

Nhà của Phó gia rất lớn, phòng cũng rất to, cho nên Tống Khởi tạm thời ở tại nhà hắn, đến nỗi muốn trồng rau gì đó, cũng muốn trước tiên đi nhìn, quyết định nhận thầu nơi nào.

Mấy năm nay người ở trong thôn Đào Hương ra ngoài làm công rất nhiều, trong nhà lưu lại đều là người già, đến bây giờ, có rất nhiều đất trống, muốn nhận thầu, cũng không khó.

Trương Nhạn nhìn thấy Tống Khởi cũng thực sự vui vẻ, nàng thu thập tốt phòng cho khách, sau đó lại đi đến phòng bếp bận làm cơm chiều.

Tống Khởi vừa tiến đến cũng cảm thán, "An Tử, nhà cậu như thế nào lại mát mẻ hơn bên ngoài nhiều thế?"

Phó Nhất An chột dạ nói: "Phía sau nhà có khá nhiều cây, cho nên khá mát mẻ."

Mới vừa buông hành lý xuống, Tống Khởi đã bị Phó Nhất An kéo tới thư phòng.

"Mau giúp tớ chỉnh sửa video này một chút."

Tống Khởi kêu rên: "Chu Bái Bì a, đều không cho người khác nghỉ ngơi một chút."

Sau đó lại ghét bỏ video mà Phó Nhất An quay, "Cậu xem cậu chụp nè, góc độ sai tùm lum, cũng chưa có điều chỉnh tiêu điểm, tớ nhìn còn thấy ngứa mắt."

Phó Nhất An buông tay: "Không có biện pháp, tớ chỉ có thể quay như vậy."

Tống Khởi một bên ghét bỏ, một bên chỉnh sửa video.

Đến giờ cơm chiều Phó Nhất An mới đem video đăng lên Weibo cùng trang web Tấn Giang.

Video mới ra lần đầu tiên, tạm thời cũng chưa thấy được hiệu quả, bất quá thời gian còn dài, Phó Nhất An cũng không có gấp.

Giản Lương mới vừa uống thuốc xong, nằm ở trên giường xoát Weibo, thân thể cậu không tốt, rất ít ra cửa, trừ bỏ vẽ tranh, thì xem một ít tin tức, video trên mạng.

Xem xong tin hot search, cảm thấy không có gì thú vị, vì thế mở ra chỗ video trong Tấn Giang, nhìn xem có cái gì hay không.

Video trên Tấn Giang phần lớn là một ít lâu chủ up bài về chính mình, nội dung cũng khá phong phú, Giản Lương không có việc gì làm liền thích lướt dạo một lát.

Lúc này những video quay mỹ thực vừa mới phát triển, còn không có nhiều, Giản Lương không cẩn thận nhấn phải, video bắt đầu trình chiếu.

Giản Lương vốn tính toán tắt đi, lại nhìn thấy khuôn mặt một nam sinh xuất hiện ở trong đó liền tiếp tục xem, cậu trời sinh đã thích nam, người trong video có khuôn mặt tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, Giản Lương nhịn không được xem thêm vài lần.

Vốn dĩ là ngắm trai, sau lại cầm lòng không được mà xem đồ ăn. Cuối cùng nhìn đến thạch phấn hoa được để ra bát trang trí, cậu cầm lòng không được mà nuốt nước miếng. Bởi vì thân thể không tốt, Giản Lương không thể ăn nhiều đồ lạnh, cậu là một người thực biết khống chế bản thân nếu không được ăn thì nhất định sẽ không ăn, nhưng cái video này lại đánh thức con sâu ham ăn trong người cậu.

Cuối cùng Giản Lương nhấn theo dõi người này, trong lòng mong chờ lâu chủ up video tiếp theo.

Sáng sớm hôm sau Phó Nhất An liền phát hiện chính mình có thêm mấy cái fans, trong đó có một cái còn đánh thưởng cho hắn.

Hắn có chút đắc ý đem giao diện cho Tống Khởi xem, "Cậu xem, vẫn có rất nhiều người biết nhìn hàng!"

Tống Khởi trừng hắn một cái, nói: "Đừng có mà đắc ý sớm, chỉ mới có vài người."

Cơm sáng là sữa đậu nành cùng bánh bao chiên, bên trong sữa đậu nành bỏ thêm hạt mè cùng táo đỏ, sữa đậu nành được xay ra tới đặc biệt thơm.

Bánh bao thì làm có chút phức tạp, Trương Nhạn đem bột mì, đường, men trộn đều trong một tô lớn, từ từ đổ sữa tươi vào rồi dùng tay nhào thật kỹ khoảng 5 – 7 phút. Sau đó cho thêm dầu ăn vào nhào cho đến khi tất cả quyện thành một khối bột mềm mịn. Cho khối bột này vào tô, dùng màng bọc thực phẩm đậy kín lại để bột nở. Sau khi ủ xong chia bột thành những phần nhỏ rồi bỏ nhân vào và tạo hình. Cuối cùng đem bánh bao bỏ vào chảo dầu chiên đến khi bánh bao trở nên vàng rụm. Ăn chung với sữa đậu nành cực kì hợp.

Ăn xong cơm sáng, Phó Nhất An mang Tống Khởi đi tham quan Nông Gia Nhạc của mình.

Ngày hôm qua từ ngoài cửa đi vào, Tống Khởi đại khái nhìn được hình dáng bên ngoài, hôm nay sẽ đi xem kết cấu ở bên trong.

Vẻ ngoài của Nông Gia Nhạc rất giống khách điếm xưa của Trung Quốc, không gian bên trong thực trống trải, đại sảnh có thể đặt bảy tám cái bàn. Trên lầu hai còn có ghế lô, có thể cất chứa không ít người.

Đi qua đại sảnh, ở giữa là một cái sân, toilet gì đó cũng ở chỗ này, lại hướng vào phía trong, chính là khu dân túc, tổng cộng có ba tầng.

Phía sau khu dân túc chính là hai cái ao suối nước nóng thanh lịch.

Bởi vì suối nguồn không lớn, cho nên ao cũng nhỏ, vừa đủ cho một nhà khoảng 5-6 người cùng ngâm.

Lúc trước Phó Nhất An tự mình nhìn đến thành phẩm cũng phi thường vừa lòng, hắn cũng chưa nghĩ đến sẽ đem Nông Guia Nhạc tái hiện một cách hoàn mỹ như vậy.

Bởi vì đã trang hoàng xong và đang ở trong giai đoạn thông khí, cho nên tham quan xong bọn họ liền đi ra ngoài.

Ở bên ngoài là mấy cây cảnh mà Phó Nhất An mua về, bởi vì Phó Nhất An có dịch cải tạo đất, nên những cây ở đây mọc rất tốt, xanh non mơn mởn.

Tống Khởi nhịn không được nói: "An Tử, thực sự chỉ có cậu, mới mấy tháng đã lăn lộn ra nhiều thứ như vậy."

* Bánh bao chiên

1466419760122.jpg
 
Last edited by a moderator:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 10:

Phó Nhất An nói: "Kia khẳng định a, cậu không biết tớ là ai sao!"

Tống Khởi bật cười: "Cậu đúng là không biết khiêm tốn."

Tống Khởi lúc trước có nói là muốn trồng rau, nhưng Phó Nhất An cũng không kiến nghị hắn làm như vậy, nông thôn sao, từng nhà đều có vườn rau, rất khó tìm nguồn tiêu thụ.

Phó Nhất An nói: "Khởi Tử, không bằng cậu làm cái nhà ấm để trồng dâu tây đi."

Tống Khởi sờ sờ cằm, nói: "Có thể có thể, tớ thực thích dâu tây."

Dâu tây không thích hợp trồng ở nhiệt độ nóng, hiện tại chuẩn bị xây dựng nhà ấm, sau đó có thể bắt đầu gieo trồng.

Bất quá Tống Khởi nói: "Nhưng mà tớ không có nhiều tiền như vậy, này.."

Phó Nhất An nói: "Không bằng như vậy đi, tớ cũng góp một phần, bất quá tớ không có thời gian cùng cậu xử lý mấy chuyện gieo trồng."

"Không có việc gì, cậu có thể góp một phần vốn tớ đã rất cao hứng."

Bọn họ cùng Phó Thịnh cùng nhau đi xem đất ở trong thôn, sau khi chọn được miếng đất không tồi liền cùng chủ nhân của miếng đất đó ký giấy thuê.

Sau khi liên hệ công nhân tới dựng nhà ấm, tiền trong tay Tống Khởi liền tiêu cũng sắp hết.

May mắn là Phó Nhất An thu lưu hắn, bằng không hắn cũng chỉ có thể đi tới nhà ấm ngủ.

Thời gian ngày một trôi đi, Phó Nhất An mỗi một ngày đều chụp video, phát video, rốt cuộc, Weibo của hắn cũng có số lượng fans nhất định.

Tài khoản Weibo của Phó Nhất An đặt theo tên của mẹ hắn, kêu là "Phòng bếp của Nhạn tỷ", rất nhiều người đều ở dưới bình luận khen ngợi Trương Nhạn hiền huệ, làm đồ ăn nhìn rất ăn ngon, ngược lại Phó Nhất An ngẫu nhiên xuất hiện phụ giúp đỡ, liền bị mọi người nói tay nghề cũng bình thường, chỉ có thể xem mặt.

Phó Nhất An tỏ vẻ thực ủy khuất, đại gia như thế nào lại nông cạn như vậy, trù nghệ của hắn rõ ràng là không tồi.

Tất cả video trên trang web Tấn Giang của Phó Nhất An lúc nào cũng có một người kêu là Lương Tinh đánh thưởng, làm hắn nhận thưởng cũng có chút ngượng ngùng.

Rất nhiều người bắt đầu chú ý đến hoàn cảnh địa phương của bọn họ, la hét thế ngoại đào nguyên đẹp như vậy bọn họ cũng muốn lại đây chơi.

Phó Nhất An thuận theo ý dân ở khu bình luận để lại địa chỉ, cũng hoan nghênh bọn họ tới đây chơi.

Đảo mắt liền đến tháng 11, thời tiết dần dần lạnh hơn, suối nước nóng của trấn Thanh Sơn cũng chính thức khai trương, bạn bè của Phó Thịnh cho nhà bọn họ mấy tấm vé, mấy ngày trước hôm khai trương đa số toàn là dân bản xứ tới chơi, cả nhà Phó gia cùng Tống Khởi cũng đi.

Trên núi phần lớn là lá rụng, lá cây thi nhau rớt, có chút gió thu thổi qua, Phó Nhất An nắm chặt áo khoác của mình, cùng Tống Khởi chụp một bức ảnh.

Trên đỉnh núi sương mù mờ mịt, hô hấp xung quanh đều là gió thu lạnh lẽo. Trên núi còn có một ngôi chùa, cả nhà Phó gia tuy rằng không tin Phật, nhưng vẫn đi vào bái lạy.

Phó Nhất An bởi vì trọng sinh một lần, kỳ thật có chút không dám vào đi, hắn sợ chính mình cũng giống như yêu quái trong TV, bị cao nhân đắc đạo nhìn một cái liền hiện ra nguyên hình.

Hắn đứng ở cửa chờ đợi, chùa miếu không có quá nhiều người, có một vị hòa thượng ăn mặc tăng phục lại đây nói với hắn vài lời.

Vị hòa thượng chắp tay trước ngực, hướng hắn nói: "A di đà phật, trên người thí chủ có một đoạn cơ duyên, ta tuy nhìn không thấu, bất quá vạn mong thí chủ quý trọng cơ hội này."

Phó Nhất An cả kinh, hắn không nghĩ tới thật sự có người thấy được bí mật trên người hắn, hắn vội vàng đáp lễ lại, "Đa tạ sư phụ, ta sẽ quý trọng đoạn cơ duyên này của ta."

Qua mấy ngày, Nông Gia Nhạc của Phó Nhất An cũng nghênh đón những vị khách nhân đầu tiên.

Có mấy người trẻ tuổi cầm di động, trong miệng còn ở lầu bầu: "Là nơi này đi? Ta xem phòng ở rất giống a.."

Sau đó bọn họ thấy được Trương Nhạn, lập tức hưng phấn, kêu lên: "Nhạn tỷ, chúng ta tới nếm thử tay nghề của tỷ đây!"

Trương Nhạn sửng sốt, nàng cũng chưa phản ứng lại được, liền bị mấy người trẻ tuổi vây quanh.

"Ta mỗi ngày đều xem video của tỷ, mỗi lần đều thèm muốn chết."

"Đúng vậy, lúc ăn cơm ở trường học chỉ dựa vào viedo Nhạn tỷ để nuốt trôi."

"Nhạn tỷ, ta còn học được vài món ăn từ video đó.."

Ở bọn họ mồm năm miệng mười nói líu lo, Trương Nhạn mới biết đến, tất cả những người này đều là fans của nàng, nàng hiện tại ở Weibo cũng được coi là một bác chủ mỹ thực nho nhỏ, tuy rằng người đứng sau cái tài khoản này là Phó Nhất An.

Đối với những khách nhân đi đường xa mà đến, Trương Nhạn tự nhiên là phi thường hoan nghênh, nàng kêu Phó Nhất An mang đại gia đi tới Nông Gia Nhạc bên cạnh, những người đó nhìn thấy Phó Nhất An, càng thêm vui vẻ.

"Tiểu ca còn đẹp trai hơn trong video!"

"Tiểu ca trao đổi phương thức liên hệ được không?"

* * *

Là bạn cùng lứa tuổi, đại gia thực mau liền có thể ở chung lên, bọn họ vừa tiến vào trong phòng, liền nói: "Hảo ấm áp a, tiểu lão bản, nhà ngươi mở điều hòa sao?"

Phó Nhất An nói: "Không có a, trong phòng vẫn là tương đối ấm áp đi."

Bọn họ ngồi ở đại sảnh lầu một, nếu như thật sự mở điều hòa thì Phó Nhất An nhất định sẽ đóng tiền điện đến mệt chết, kỳ thật vẫn là tác dụng của hạt châu mà【 Ưu nhã huyết tộc 】 đưa cho, bất quá đây là chuyện không thể nói cho người khác.

Có người đi dạo ở bên trong, khi ra tới thực kinh ngạc cảm thán nói: "Tiểu lão bản ngươi còn mở dân túc? Chúng ta liền trực tiếp nghỉ ngơi ở chỗ này đi."

Nguyên bản còn đang nghĩ nên đi lên trấn trên hoặc là sơn trang suối nước nóng tìm chỗ nghỉ ngơi, không nghĩ tới còn có thể nghỉ ở chỗ này.

Phó Nhất An nhân cơ hội đẩy mạnh tiêu thụ: "Nơi này của ta rất tốt, còn có mạch suối nước nóng nhỏ ở phía sau, các ngươi vừa vặn có thể ở phía sau viện ngâm mình."

Có nữ sinh kinh ngạc cảm thán một tiếng: "Oa, nơi này cái gì cũng có a, thật hâm mộ tiểu lão bản."

Phó Nhất An cười ha hả hai tiếng, đi phòng bếp xem Trương Nhạn chuẩn bị cơm chiều.

* Suối nước nóng

Vi-sao-co-suoi-nuoc-nong-tham-chi-co-noi-quanh-nam-soi-sung-suc-77-1575648204-width660height495.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 11:

Phó Nhất An mua mấy chục con gà quê ở 【 Tẩu Địa Kê 】, nuôi nấng ở trong rừng đào của Phó ba, hôm nay có khách tới, Trương Nhạn liền tính toán làm một món tên là Địa Oa Kê để chiêu đãi đại gia.

Địa Oa Kê là một món ăn truyền thống nổi tiếng, khởi nguồn từ khu vực Vi Sơn Hồ - giao giới giữa Tô Bắc và Lỗ Nam. Nguyên liệu nấu ăn chủ yếu có thịt gà, bột mì, bột bắp và một ít gia vị, khẩu vị phi thường thích hợp với đại gia.

Đem bột mì cùng bột bắp đã được trộn tốt lên men, sau đó chia bột làm những khối nhỏ tựa như quả vải, tiếp tục dùng tay đem bột áp mỏng, độ dày vừa phải, rồi để riêng ra.

Tiếp theo chính là đem thịt gà cắt ra, cho ớt cay, hành, gừng, tỏi, lá nguyệt quế cho vào nồi xào ra mùi hương; rồi thêm gà vào, sau đó cho gia vị theo thứ tự: Rượu gia vị, nước tương, đường, muối, ớt khô; xào đến khi gà hơi chín thì thêm nước sôi vào hầm trong 20 phút. Cuối cùng đem bột đã được áp mỏng dán lên bốn phía của cái nồi; sau đó vặn lửa vừa phải hầm 10 phút nữa, chờ bột chín thì món này có thể ăn..

Phó Nhất An phía trước chuyên môn đặt làm mấy cái nồi đất lớn, hiện giờ bưng cả nồi đất lên, mặt trên là thịt gà nóng hổi thơm ngạt ngào, khơi gợi lên sự thèm ăn của mọi người.

Trừ bỏ cái này, Trương Nhạn còn xào khổ qua với trứng, cá chiên giòn sốt chua ngọt, canh củ sen hầm táo đỏ, làm mấy người trẻ tuổi ăn đến không thèm ngẩng đầu lên.

Chờ đến bọn họ ăn xong, lại ồn ào muốn đem ảnh đã chụp phát lên Weibo, kêu gọi đại gia cùng nhau tới chơi.

Phó Nhất An tỏ vẻ phi thường hoan nghênh.

Buổi chiều tối trời có chút âm u, tựa hồ là muốn hạ tuyết. Phó Nhất An mang đại gia đi nhìn phòng, bọn họ tổng cộng có sáu người, ba nam ba nữ, có thể chia nhau tắm hai cái suối nước nóng ở phía sau. Đại gia phi thường hưng phấn, thử nghĩ xem chỉ cần trả tiền phòng là được ngâm suối nước nóng miễn phí, việc này rất có lời, tuy rằng bọn họ có thể lên sơn trang suối nước nóng để ngâm mình, nhưng rốt cuộc vé vào cũng khá đắt, nơi nào so được với chỗ này của Phó Nhất An.

Bận việc cả một ngày, đến buổi tối Phó Nhất An mới có thể nghỉ ngơi, tuy rằng chỉ có sáu người, nhưng hiện tại Phó gia chỉ có ba người, Tống Khởi cả ngày vội vàng bên nhà ấm, nếu lúc sau tới thêm người nữa, hắn liền lo liệu không hết.

Cho nên hiện tại nhân thủ cũng là một cái vấn đề, Phó Nhất An đang suy xét có nên tuyển thêm người không.

Nơi này của bọn họ, đa số người trẻ tuổi đều ra ngoài làm công, lưu lại đều là người già cùng trẻ con, nhưng cũng không phải không thể tuyển dụng.

Trước mắt mà nói, Nông Gia Nhạc yêu cầu hai người phục vụ, còn phải thêm một người phụ bếp giúp Trương Nhạn.

Tống Khởi trồng dâu tây đã kết trái không ít, hôm nay Phó Nhất An cũng hái một ít về nhà.

Tống Khởi nói: "Đã có du khách, chúng ta có phải nên mở một cái hoạt động làm du khách tự mình thu hoạch dâu tây không?"

Nhà ấm của Tống Khởi ở gần đây, chỉ cần dựng một cái biển quảng cáo ở bên đường, hẳn là có thể hấp dẫn một bộ phận du khách.

Tống Khởi trồng dâu tây không tồi, trái lớn no đủ, chua chua ngọt ngọt, ăn một cái miệng đều là mùi dâu tây.

Trương Nhạn tính toán đem dâu tây mà Phó Nhất An hái làm mứt dâu tây. Đem dâu tây mới mẻ rửa sạch để ráo nước, dùng dao cắt nửa, trái lớn hơn thì cắt thành bốn. Cho đường cát vào dâu tây, dùng chiếc đũa quấy, làm đường bám đều vào dâu tây. Sau đó bọc màng giữ tươi, để vào ngăn mát tủ lạnh ướp 3 tiếng đồng hồ trở lên. Sau khi ướp lạnh xong, đổ toàn bộ vào trong nồi, bật lửa lớn đảo đều, đảo cho đến khi dâu tây mềm xuống, sau đó giảm lửa xuống. Chờ dâu tây ở trạng thái đặc sệt, tắt lửa thêm vào nước cốt chanh, quấy đều, tới đây thì mứt dâu tây đã hoàn thành. Đem mứt dâu tây để vào một lọ thủy tinh sạch sẽ, đóng kín rồi để vào tủ lạnh.

Phó Nhất An nếm thử mứt dâu tây vừa ra lò, không có vị ngọt gắt như trên thị trường, mùi dâu tây phi thường nồng đậm, hắn nhịn không được ăn thêm mấy muỗng.

Tống Khởi cầm lọ mứt quan sát trong chốc lát, đột nhiên nói: "An Tử, chúng ta mở thêm một cái xưởng gia công trái cây được không?"

Phó Nhất An nghĩ nghĩ, nói: "Tạm thời còn không được, tớ đã không còn tiền, hơn nữa Nông Gia Nhạc của tớ còn không có đi vào quỹ đạo. Cơm ngon thì phải ăn từ từ, Khởi Tử, cậu cũng đừng quá nóng nảy."

Phó Nhất An tuy rằng có bàn tay vàng, nhưng hắn không cảm thấy chính mình làm chuyện gì cũng sẽ thành công, từng bước một đi tới, đi bước nào chắc bước đó, mới không rơi vào thảm kịch như kiếp trước.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, người tới trấn Thanh Sơn đi du lịch càng ngày càng nhiều, Nông Gia Nhạc cũng kiếm được đầy bồn mãn bát.

Phần lớn người đi du lịch đến đây, đều có chút mỏi mệt, bụng cũng có chút đói khát, vừa lúc ở nơi này của Phó Nhất An nghỉ một chút, thuận tiện ăn bữa cơm.

Rất nhiều người không ôm hy vọng lớn gì vào đồ ăn, bởi vì hiện giờ Nông Gia Nhạc thật giả lẫn lộn, làm đồ ăn khẩu vị đều giống nhau, bất quá đồ ăn nhà Phó Nhất An lại đem cho bọn họ sự kinh hỷ rất lớn.

Đặc biệt là món chiêu bài - Địa Oa Kê của nhà bọn họ, thịt gà tươi mới mỹ vị, khẳng định là gà quê chính tông, rất nhiều người đi du lịch trở về, còn muốn mua mấy con gà sống mang về nhà.

Phó Nhất An tựa hồ lại phát hiện thêm một con đường kiếm tiền.

* Khổ qua xào trứng

recipe-635633561465128409.jpg


* Cá chiên giòn sốt chua ngọt

20191215cooking-demoep10masterfb00042621still013-15971238883471375471943.jpg


* Canh củ sen hầm táo đỏ

cooky-recipe-636806860860592987.jpg


* Địa Oa Kê

20171016150812491341213.jpg


* Mứt dâu tây

mut-dau-tay-ngot-ngao-600x400.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 12:

Núi của Phó gia là tài sản mà tổ tiên để lại, có thể nói toàn bộ đỉnh núi đều là của nhà bọn họ, lúc đầu núi không có tác dụng gì, đa số chỉ có tác dụng khi có người lên nhặt nhánh cây về nhà nhóm lửa, hay bán một ít củi kiếm vài đồng, sau khi Phó Thịnh nghỉ việc ở công trường, cảm thấy núi để không quá lãng phí, liền mua một đám cây đào con về gieo trồng.

Năm thứ nhất là thời kỳ trưởng thành, năm thứ hai mới bắt đầu kết quả, bất quá số cây kết trái cũng không phải rất nhiều, trái cũng không ngọt lắm. Phó Thịnh liền mua sách về tự mình nghiên cứu, cũng gọi điện thoại hỏi Phó Nhất An các phương pháp gieo trồng khoa học với sử dụng phân bón gì, hiện tại đào kết quả cũng không tệ lắm.

Thời điểm Phó Nhất An đi học, Phó Thịnh còn cho gửi cho hắn một rổ đào, sau đó một rổ đào đã bị mấy người bọn họ ăn sạch sẽ.

Mà Phó Thịnh cũng chỉ kiếm được một ít tiền từ vườn đào này, một là giá cả của trái cây ở nơi này không cao, hai là chỗ này trồng quá ít cây đào, khó có thể hình thành một khu gieo trồng, mở không ra con đường tiêu thụ ở bên ngoài, chỉ có thể ở trong thôn bán một ít.

Bất quá Phó Thịnh cũng không có yêu cầu gì lớn, tiền kiếm đủ cho cả nhà dùng là được, nhưng Phó Nhất An không nghĩ như vậy.

Nếu đã có người bởi vì video của mình mà đến thôn Đào Hương du lịch, thì sẽ có người bởi vì video mà mua trái cây của nhà họ.

Bất quá hiện tại không phải mùa đào kết quả, nhưng nơi này vẫn có nhà ấm của Tống Khởi trồng dâu tây a, hơn nữa hắn đã đi tham quan nhà ấm trồng dâu tây rồi, nếu có thể ở trên Taobao mở ra nguồn tiêu thụ, thì mọi người đều có thể kiếm tiền.

Cho nên nguyên liệu tiếp theo xuất hiện trong video của Phó Nhất An chính là dâu tây, đến nỗi làm cái gì, lúc trước Trương Nhạn đã làm mứt dâu tây, bất quá mứt dâu tây cần quá nhiều dâu tây, không đủ hàng để bán cho nhiều người.

Cho nên Phó Nhất An quyết định nhờ Trương Nhạn làm một món đồ ngọt -- Dâu tây Daifuku (Dâu tây Đại Phúc).

Đây là một món điểm tâm vừa tinh tế vừa đẹp mắt, cắn vỡ lớp bột bên ngoài, bên trong toàn bộ là dâu tây và sốt chocolate, cảm giác hạnh phúc như được nhân đôi.

Ở thời điểm Tống Khởi gieo trồng dâu tây Phó Nhất An đã trộm đi rải dịch cải tiến đất của 【 Yêu Hậu 】, có thể nói dâu tây mọc ra toàn là trái lớn no đủ, cắn một ngụm miệng đều là vị chua ngọt của dâu tây, Tống Khởi vẫn luôn thổi phồng đây là công lao ngày đêm chăm sóc của mình, Phó Nhất An cười cười không nói lời nào.

Từ nhà ấm hái mấy rổ dâu tây về, tặng Nông Gia Nhạc bên kia một ít, dư lại đều dùng để quay video.

Trương Nhạn đầu tiên đem nước đổ vào lồng hấp, đun nóng đến khi nước sôi sùng sục, đem bột nếp cùng nước nhào thành cục bột rồi để vào trong lồng hấp, dùng lửa lớn chưng khoảng 20 phút. Sau đó thừa lúc bột còn nóng bỏ vào thau inox, rồi thêm đường cát cùng mạch nha, tiếp tục nhào cho đều cục bột rồi đặt ở một bên.

Rửa sạch dâu tây, đem cục bột chia thành những viên nhỏ như quả măng cụt, dùng ngón tay ấn lõm phần giữa cục bột, sau đó bỏ vào một ít sốt chocolate, cuối cùng bỏ một trái dâu tây hoàn chỉnh vào, rồi lấy một ít bột lấp lại, một viên dâu tây Daifuku bụ bẫm đã được làm tốt. Ngoài cách trang trí này ra thì dâu tây Daifuku còn được trang trí theo nhiều cách khác tùy theo người àm.

Cắn một ngụm, vừa có mùi thơm của bột nếp, vừa có vị chua ngọt của dâu tây và sốt chocolate, thật sự quá mỹ vị.

Video vừa phát ra, một đống người ồn ào comment nói bác chủ kéo cừu hận, còn có người dò hỏi địa chỉ để mua dâu tây, Phó Nhất An nhân cơ hội thả ra cửa hàng Taobao của mình.

Lúc này tạo cửa hàng còn thập phần đơn giản, Phó Nhất An lấy một cái tên thập phần đơn giản -- Nông sản của thôn Đào Hương.

Tống Khởi làm một chút công tác trang trí cửa hàng, lại đem dâu tây để lên giá, cũng không phụ lòng của bọn họ, sau khi Phó Nhất An thả ra địa chỉ của cửa hàng, thực mau liền có người tới đặt hàng.

Đây là nhóm khách hàng đầu tiên, Phó Nhất An nhất định lưu lại cho bọn họ một ấn tượng tốt, như vậy thông qua đánh giá bọn họ, mới có càng nhiều người tới mua đồ.

Phó Nhất An không lo lắng hương vị, rốt cuộc sau khi thêm vào dịch cải tiến đất của Yêu Hậu, rất nhiều người tới đây du lịch đến lúc về còn mua mười mấy cân.

Nhưng dâu tây rất dễ bị dập, nhất định phải đóng gói tốt mới có thể giao hàng.

Phó Thịnh cùng Trương Nhạn cả ngày bận việc ở Nông Gia Nhạc, bên nhà ấm dâu tây chỉ có Phó Nhất An cùng Tống Khởi, hai người hiển nhiên là lo không đủ việc.

Phía trước nói muốn chiêu công cũng trở nên gấp gáp.

Cũng may nhóm khách hàng đầu tiên không nhiều, sau khi Phó Nhất An cùng Tống Khởi đóng gói tốt dâu tây để giao hàng, hắn liền đi tới nhà Lương thẩm.

Lương thẩm tên là Lương Anh, là một người thích lo chuyện của người khác, nàng thường thường ngồi chung với nhiều người phụ nữ khác, vừa cắn hạt dưa vừa nói chuyện, cho nên Phó Nhất An muốn truyền bá tin tức chiêu công, liền bắt đầu từ nàng là nhanh nhất.

Hắn mang theo một rổ dâu tây tới cửa, Phó Nhất An gõ gõ cửa, bên trong có người đáp lại.

"Tới, ai a?"

Phó Nhất An nói: "Lương thẩm, là con, Phó Nhất An."

Cửa sắt mở ra, Phó Nhất An đem cái rổ trong tay đưa qua.

"Thẩm, con mới hái được một ít dâu tây thẩm nếm thử xem."

Lương Anh vội vàng tiếp nhận, nói: "Tới chơi còn mang đồ vật làm gì, lưu trữ bán lấy tiền a."

"Thẩm cầm rồi đưa cho cháu nội của thẩm ăn đi, hôm nay con đến đây còn có việc muốn phiền toái thẩm."

Phó Nhất An đem lý do nói một lần, sau đó nói: "Nếu như có người nào muốn tìm việc, thẩm cứ nói họ đến nhà của con, đều là người một thôn, không có gì phải ngượng ngùng."

Lương Anh cười đáp ứng rồi, nàng còn hỏi: "Thẩm có thể tới làm công sao? Những việc khác có thể không biết, nhưng quét tước vệ sinh thẩm vẫn có thể làm."

"Nếu thẩm không chê thì con khẳng định hoan nghênh thẩm tới."

Lại nói tiếp, nam giới trong thôn Đào Hương phần lớn đều ra ngoài tìm công tác, nữ nhân đều lưu lại trong nhà chiếu cố người già với con nít, cơ bản không có con đường kiếm tiền nào. Hiện tại Phó Nhất An nói muốn chiêu công, đại gia có thể tự mình kiếm thêm một chút tiền phụ cấp gia đình.

Huống hồ đều là người trong một thôn, buổi tối có thể về nhà, cũng không đến mức phải bỏ bê việc trong nhà. Cho nên ở Lương Anh truyền bá, có rất nhiều người tới đây tìm công việc.

* Dâu tây Daifuku (Dâu tây Đại Phúc)

9b441ecc47fc9b8fe20a0915f739b0aa.jpg


c3a16c714d1a4b2a98a13361bfad0909.jpg


d0c229d39627e6adb57cf5bb9935cf09.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 13:

Mà Tống Khởi giao đi mẻ dâu tây đầu tiên cũng đã có người phản hồi lại, tiểu cô nương còn ở trên Weibo chụp mấy tấm ảnh và tag tên @ Phó Nhất An vào.

"Trời ạ, đây là lần đầu tiên ta ăn dâu tây ngon như vậy, vốn dĩ chỉ ôm tâm thái mua thử, ai biết được mình kiếm lớn, không nói nhiều, ta lại muốn mua thêm vài hộp."

Phó Nhất An chuyển phát Weibo, rất nhiều người vọt tới phía dưới bình luận, hỏi có thật sự ăn ngon như vậy hay không. Vị tiểu cô nương kia phi thường khẳng định, nàng tuyệt đối không có nói dối, là thiệt tình cảm thấy dâu tây ăn ngon, sau đó lại có một đợt người đi tới hạ đơn mua dâu tây.

Hiện tại dâu tây của Tống Khởi trừ bỏ bán cho khách du lịch thì toàn bộ đều bán ở trên mạng.

Bên này, có mấy người tới Phó gia dò hỏi chuyện chiêu công, đều là người một thôn, đại gia cũng tương đối hiểu biết lẫn nhau, xác định được mấy người làm việc thật sự nhanh nhẹn, gánh nặng trên vai một nhà ba người họ cũng nhẹ được một chút.

Lại nói tiếp, phía trước Phó Nhất An dùng vải Vân Quang của Chức Nữ làm ga trải giường, cư nhiên có thu hoạch ngoài ý muốn.

Hạ Mộng là một tiểu thuyết gia vẽ truyện tranh, ngày thường bị hối bản thảo nên áp lực khá lớn, mà nàng thì dễ dàng có linh cảm vào buổi tối, cho nên thường xuyên ngày ngủ đêm làm việc, có thể nói là sinh hoạt điên đảo.

Điều này đã ảnh hưởng rất lớn đến thân thể của nàng, bởi vì làm việc và nghỉ ngơi không quy luật, nàng thường xuyên rụng một bó tóc rất lớn, rõ ràng mới hai mươi mấy tuổi, nàng lại cảm thấy chính mình đều sắp thành người hói đầu. Hơn nữa chất lượng ngủ của nàng cũng không tốt, thường xuyên nằm mơ, lần này tới thôn Đào Hương, chỉ là nghĩ đi ra ngoài du lịch, gột rửa tâm hồn, lại không muốn đi tới những chỗ nhiều người. Cho nên cuối cùng nàng lựa chọn đi tới sơn trang suối nước nóng trấn Thanh Sơn vừa khai trương.

Lúc tới thôn Đào Hương đã tương đối trễ, cho nên nàng trước tiên ở dân túc của Phó Nhất An nghỉ ngơi cả đêm, vốn dĩ cho rằng địa phương nhỏ như thế này thì điều kiện sẽ không tốt, nàng sẽ ngủ đến càng kém, không nghĩ tới vừa nằm ở trên giường nàng liền bị cơn buồn ngủ đánh úp, một đêm mộng đẹp, phảng phất như ngủ ở trên đám mây.

Buổi sáng ngày hôm sau tỉnh lại, cả người nàng thần thanh khí sảng, linh cảm trong đầu bùng nổ, "Bá bá bá" liền vẽ ra hết ý tưởng.

Sau đó nàng trực tiếp thuê một gian phòng dài hạn, tính toán ở lại đây vài tháng.

Mà nàng cũng đem chuyện này phát lên Weibo, dẫn tới càng nhiều người muốn đến thôn Đào Hương du lịch.

* * *

Mỗi mùa đông tới thân thể của Giản Lương lại càng yếu ớt, cơ hồ là ở riết trong phòng không ra khỏi cửa, bảo mẫu mỗi ngày đều nấu tốt thuốc rồi mang vào trong phòng cho cậu, uống nhiều tới mức, Giản Lương cảm thấy vị giác của cậu bắt đầu có vấn đề, đầu lưỡi thì chua xót.

Giản Lương cũng chú ý Weibo của Phó Nhất An, nhìn thấy rất nhiều người ở dưới khu bình luận nói đã đi tới thôn Đào Hương du lịch, cũng đã nếm thử tay nghề tuyệt đỉnh của Nhạn tỷ, cậu liền cảm thấy hâm mộ vô cùng.

Giản Lương từ nhỏ thân thể không tốt, cơ hồ không có đi tới trường học, đều là bố mẹ mời gia sư đến nhà dạy cậu, càng đừng nói đến việc đi xa nhà để du lịch!

Nhưng lúc này đây, cậu thật sự muốn đi, Giản Lương cứ có cảm giác, nếu cậu không đi, cậu nhất định sẽ hối hận.

Giản Lương nhớ rõ khi còn nhỏ có một lão gia gia đoán mệnh cho cậu, nói sau khi lớn lên sẽ gặp được quý nhân, thay đổi vận mệnh và sức khỏe của cậu, nói không chừng vị quý nhân kia đang ở trong thôn Đào Hương đâu.

Cho nên Giản Lương cầm tiền, trộm từ trong nhà chạy ra, từ nhỏ cậu đã rất nghe lời người lớn, không có ai sẽ nghĩ đến việc cậu dám làm ra chuyện bỏ nhà trốn đi như vậy.

Nông Gia Nhạc đã khai trương được một tháng, trừ bỏ mấy ngày đầu, về sau cơ bản mỗi ngày đều có vài bàn khách nhân.

Buổi tối hôm nay, một nhà ba người ở dưới ánh đèn kiểm kê tiền lời, phát hiện ra mới một tháng ngắn ngủi đã kiếm được rất nhiều.

Đồ ăn của Nông Gia Nhạc đều được cung ứng từ vườn rau của nhà bọn họ, nhưng tới lúc sau thì vườn rau bắt đầu cung ứng không đủ, Phó Nhất An ở trước cửa nhà dựng một tấm biển -- Thu mua các loại rau dưa.

Đều là người cùng thôn, Phó Nhất An thu mua rau dưa cũng coi như là giúp đại gia tăng thêm một chút thu vào.

Trong nháy mắt đã tới tháng chạp, từng nhà bắt đầu giết heo, Phó gia cũng nuôi hai con heo, vốn dĩ tính toán bán một con, còn một con để cả nhà ăn dần, nhưng hiện tại hắn đã mở Nông Gia Nhạc, liền quyết định đều lưu lại tự dùng.

Phó Nhất An lái xe chở heo tới lò mổ, những việc còn lại giao cho bọn họ là được. Việc đầu tiên sau khi giết heo chính là làm lạp xưởng và thịt hun khói.

Muốn làm lạp xưởng thì đầu tiên phải đem thịt rửa sạch sẽ để ráo nước, sau đó cắt thành từng mảnh nhỏ. Đem gia vị ướp vào trong thịt quấy đều để làm nhân. Cắt phần đầu chai nước làm phễu rồi tròng phần đầu của ruột vào miệng chai. Tiếp theo, cho thịt vào túi bắt kem rồi đưa vào miệng chai và bóp từ từ để thịt vào bên trong ruột. Sau khi làm hết dùng dây buộc chặt lại. Hơn nữa có thể dùng dây để chia lạp xưởng thành những đoạn lớn nhỏ tùy ý. Sau đó rót rượu vào thau để rửa sạch sẽ lạp xưởng, dùng giá treo ở trước cửa sổ. Rồi dùng tăm đâm những lỗ nhỏ trên lạp xưởng, việc này giúp rút ngắn thời gian phơi khô đồng thời tránh làm phần vỏ bị nứt do không khí dồn lại.

Tới khi muốn ăn chỉ cần lấy một đoạn lạp xưởng chiên với nước, sau đó cắt thành từng lát, một ngụm ăn xuống, đây chính là hương vị ngày tết.

* Lạp xưởng

images


0110_lap-xuong-che-bien-mon-gi-ngon-nhat.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 14:

Làm thịt hun khói thì càng phiền toái, trước tiên đem thịt cắt thành từng dải mỏng, cho rượu vào một chiếc nồi nhỏ rồi tiếp tục cho nước tương, gừng thái lát, lá nguyệt quế, tiêu, hoa hồi, đường và quế vào nồi. Đun hỗn hợp đến khi sôi lăn tăn khoảng 2-3 phút thì tắt bếp và để nguội hoàn toàn rồi cho rượu vào, khuấy đều. Cho phần thịt đã được cắt sẵn vào túi kín rồi rót hỗn hợp sốt vừa làm xong vào để sốt phủ đều khắp các mặt thịt, rồi ủ thịt trong khoảng 3 ngày. Nhà của Phó Nhất An đã quen dùng gỗ hương để hun thịt, bởi khi nhóm lửa gỗ hương sẽ phát ra mùi thơm nhẹ, đem thịt treo ở trên một cây sào, dùng khói hun mấy ngày, thẳng đến bên ngoài miếng thịt hơi cứng và bên trong thì mềm, có mùi thơm đặc trưng của thịt hun khói.

Cứ việc ăn nhiều đồ hun khói đối với cơ thể con người không tốt, nhưng tết hàng năm Phó gia đều sẽ làm, giống như một thói quen, chỉ cần bắt đầu làm thịt hun khói, thì đồng nghĩa với việc tết cũng sắp đến gần.

Đem thịt xông khói đã làm xong để ở trong sân, khách ở Nông Gia Nhạc đi tới đi lui thấy được, sẽ quấn lấy Phó Nhất An đòi mua thật nhiều để mang về, cuối cùng vẫn là Phó Nhất An giấu đi một ít, bằng không thì tới thời điểm ăn tết thịt đã không còn.

Mấy ngày trước Phó Thịnh mua một bầy dê ở chỗ bác của Phó Nhất An, hôm nay dê được đưa tới, bầy dê này được nuôi thả, suốt ngày chạy nhảy khắp núi đồi, chất thịt săn chắc, mùi tanh cũng không quá nặng, ăn phi thường ngon.

Mấy người bên Nông Gia Nhạc vừa thấy liền kích động, ồn ào muốn ăn dê nướng nguyên con. Mấy người cùng nhau gom tiền lại, mua một con dê đầu đàn ở chỗ Phó Nhất An, sau đó nhờ bọn họ chế biến dùm.

Vừa vặn bên kia có cái sân, Phó Nhất An liền ở trong sân dựng một cái giá nướng dê.

Thịt dê tươi mới được nướng ở trên ngọn lửa tản ra mùi hương mê người, Phó Nhất An một bên chuyển động giá nướng một bên chảy nước miếng.

Lý Nhạc chính là người ban đầu nói muốn ăn dê nướng nguyên, hắn đã ở khu dân túc này của Phó Nhất An được vài ngày, hoàn toàn không muốn trở về. Nơi này non xanh nước biếc, tiết tấu sinh hoạt rất chậm, nếu có khả năng, hắn muốn ở lại nơi này vĩnh viễn.

Nhìn đến bộ dạng thèm thuồng của Phó Nhất An, hắn liền nói giỡn: "Tiểu lão bản, cậu đừng có ăn luôn con dê của chúng tôi nha."

Phó Nhất An lau lau nước miếng, che dấu nói: "Sao có thể đâu! Tôi không thích ăn thịt dê."

Lý Nhạc nói trong lòng, cậu thiếu chút nữa là vác nguyên con dê chạy về nhà.

Đợi đến buổi chiều buông xuống, thịt dê rốt cuộc cũng được nướng xong, Phó Nhất An để dê lên trên bàn cho bọn họ, Lý Nhạc bọn họ trực tiếp dùng dao bắt đầu chặt thịt dê, ăn đến thập phần vui vẻ.

Phó Nhất An cùng bọn họ thương lượng mua lại một cái chân dê, Phó Nhất An lấy về nhà ăn cơm cùng cha mẹ và Tống Khởi, cắn một ngụm thịt dê, hương vị tươi ngon trực tiếp xông vào trong miệng, Phó Nhất An hận không thể đem đầu lưỡi đều nuốt vào.

Tống Khởi cũng nói ăn rất ngon, xem ra mấy con dê của bác Phó Nhất An được nuôi rất tốt, Phó Nhất An vuốt cằm suy xét một chút, có thể tăng thêm một ít món đặc sắc cho Nông Gia Nhạc.

Lại nói tiếp, Nông Gia Nhạc của Phó Nhất An thu phí thập phần lương tâm, một chút cũng không giống mấy nơi khác, một chén mì đều bán tới giá trên trời, tóm được du khách liền dùng sức chặt chém. Đây không thể nghi ngờ là một loại phương thức kinh doanh ngu ngốc, hiện tại internet đã phát triển, nếu như một khu du lịch thường xuyên chặt chém khách như vậy, chỉ cần vài du khách truyền bá một chút, về sau người tới đây du lịch sẽ ít đi, chẳng phải là mất nhiều hơn được sao.

Phó Nhất An muốn làm chính là một Nông Gia Nhạc đúng chất, giá cả vừa phải, làm những người ở thành thị luôn phải hướng về đây.

Hắn tuy rằng thích tiền, cũng muốn kiếm thật nhiều tiền, nhưng nếu muốn phát triển lâu dài, thì đây là điều cần thiết nhất.

Lại nói tiếp, Nông Gia Nhạc của Phó Nhất An ở trên mạng cũng có chút danh khí, thức ăn ngon, giá cả hợp lí, hơn nữa còn có điều kiện dừng chân thoải mái, đặc biệt là khi Hạ Mộng phát Weibo xong, có rất nhiều người đều muốn tới đây.

Nhưng khách giống như Giản Lương vẫn là lần đầu tiên Phó Nhất An gặp phải, vì muốn tới du lịch mà trốn nhà ra đi.

* Thịt hun khói

bacon-1489-1473303120.jpg


1396600304-ndrh.jpg


* Dê nướng nguyên con

images


gUssjen9kATLy93UpGWF_6jeTAci6eJymQMiMVLm5jYTpPzXzfJ96enPHO4E4lmbsQL9pWMApJg8rS5GKHqVRNnVNDV33L43rBHpTrQkE5OFDP8
 
Chỉnh sửa cuối:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 15:

Thời điểm Phó Nhất An nhặt được Giản Lương, là khi hắn đi lên trấn trên mua đồ ăn vặt, bởi vì thường xuyên ở trong diễn đàn phát Bao Lì Xì cho đại gia, đồ ăn vặt của Phó Nhất An cũng tiêu hao rất nhanh, làm Trương Nhạn luôn dùng ánh mắt kỳ quái xem hắn, còn uyển chuyển khuyên bảo hắn ăn ít đồ ăn vặt lại.

Phó Nhất An tỏ vẻ ủy khuất, hắn rõ ràng là đem đồ ăn vặt phát lên diễn đàn, nhưng hắn lại không thể nói ra.

Sau khi từ trong nhà chạy ra, Giản Lương liền một đường ngồi xe đi vào trấn Thanh Sơn, từ nhỏ cậu chưa từng ngồi qua xe buýt, hơn nữa đường ở nông thôn không dễ đi, bảy cong tám quẹo, làm Giản Lương say xe đến lợi hại, hơn nữa tới trấn Thanh Sơn rồi cậu mới phát hiện, cậu cũng không biết làm thế nào để đi tới thôn Đào Hương a, sau khi hỏi những người xung quanh, mới biết được chuyến xe cuối cùng đi tới thôn Đào Hương đã xuất phát.

Có một bác gái tốt bụng nói với Giản Lương, có thể ngồi ở ven đường chờ một lát, nếu có xe nào đi tới thôn Đào Hương có thể sẽ cho cậu quá giang một đoạn đường, vì thế Giản Lương liền ngồi xổm ở ven đường chờ đợi.

Từ nhỏ Giản Lương đã được bảo hộ rất tốt, ăn cơm có bảo mẫu, ra cửa có tài xế, đây vẫn là lần đầu tiên cậu gặp được loại tình huống này.

Bởi vì còn say xe, cho nên săc mặt của cậu thoạt nhìn có chút tái nhợt. Vì thế lần đầu tiên Phó Nhất An gặp Giản Lương chính là một cậu trai có thân hình đơn bạc, khuôn mặt nhỏ tái nhợt, ngồi xổm ven đường tựa như một con sủng vật bị vứt bỏ, vô cùng đáng thương.

Vì thế dưới tình huống ma xui quỷ khiến Phó Nhất An đi qua đó hỏi một câu: "Cậu có cần tôi hỗ trợ không?"

Giản Lương vừa ngẩng đầu lên liền thấy một khuôn mặt quen thuộc, cậu kinh hỉ hô lên: "Anh, anh chính là lâu chủ hay up video mỹ thực trên Tấn Giang phải không?"

Phó Nhất An không nghĩ tới ở trên phố còn gặp được fans của mình, hắn có chút ngượng ngùng sờ sờ tóc, nói: "Tôi chỉ là tùy tiện quay một ít video thôi."

Hắn nhìn nhìn đến hành lý bên cạnh Giản Lương, hỏi: "Cậu cũng tới đây tắm suối nước nóng sao?"

Giản Lương lắc đầu, cậu nói: "Em là chuyên môn tới tìm anh nha."

"Mỗi một video của anh em đều xem qua, em cảm thấy thôn Đào Hương tựa như thế ngoại đào nguyên, cho nên em rất muốn tới đây."

"Bất quá em không có tìm hiểu kĩ nơi này, tới đây mới biết đã không có xe đi đến thôn Đào Hương. Anh có thể cho em đi nhờ một đoạn đường sao?" Giản Lương mở to đôi mắt tròn xoe của mình nhìn về phía Phó Nhất An, trong giọng nói mang theo một chút thỉnh cầu.

"Đương nhiên là có thể." Đừng nói người này là fans của hắn, cho dù là một người bình thường thì hắn cũng sẽ cho đi nhờ a.

"Nhưng tôi chạy xe điện tới đây, cậu có để ý không?"

Giản Lương lắc lắc đầu.

Vì thế hai người nam nhân đi lên một chiếc xe điện, Phó Nhất An đem đồ ăn vặt của mình treo ở trên tay lái, sau đó đem hành lý của Giản Lương để ở phía dưới chỗ gác ở chân.

Giản Lương đứng ở bên cạnh, có chút không biết làm sao, Phó Nhất An nghi hoặc nhìn cậu một cái, sau đó Giản Lương khẽ cắn môi, đặt mông ngồi lên.

"Cậu cứ nắm chặt tôi, yên tâm tôi sẽ chạy rất chậm."

Giản Lương nghe lời bắt lấy áo khoác của Phó Nhất An, xe điện mini chở hai người lảo đảo lắc lư chạy về hướng thôn Đào Hương.

Chờ tới Nông Gia Nhạc, Phó Nhất An giúp cậu kéo hành lý đi về phía dân túc bên kia hỏi một chút, mới biết đã không còn phòng.

Giản Lương bôn ba một ngày đã có chút mỏi mệt, nghe vậy càng thêm uể oải: "Kia làm sao bây giờ?"

Phó Nhất An xem biểu tình mệt mỏi của cậu, mạc danh có chút đau lòng, hắn vốn dĩ chuẩn bị đề nghị làm Giản Lương đi đến sơn trang suối nước nóng kia dừng chân, lúc này lại sửa miệng.

"Không bằng trước qua nhà của tôi ở một đêm đi, liền ở bên cạnh, bên này chờ có người trả phòng thì cậu lại qua đây."

"Như vậy có phiền đến anh hay không?"

Phó Nhất An cảm thấy không sao cả, liền nói: "Không có việc gì, chỉ là ở một hai đêm thôi mà."

Bởi vì là nhà mới xây, cho nên diện tích rất lớn, phòng trống cũng nhiều, giường là giường cũ, chỉ cần thay đệm chăn mới là được.

Trương Nhạn bọn họ có chút không yên tâm đối với việc Phó Nhất An dẫn một người xa lạ về nhà, nhưng vừa thấy Giản Lương ngoan ngoan ngoãn ngoãn, không giống người xấu, ngược lại có chút đơn bạc đáng thương, Trương Nhạn lại sinh ra một cảm giác đau lòng.

Nàng hỏi Giản Lương: "Con đã ăn cơm chiều chưa?"

Giản Lương lắc đầu, nàng lập tức nói: "Để dì đi nấu cơm cho con, con ngồi chờ một lát a."

Giản Lương ngượng ngùng nói: "Như vậy sẽ phiền đến dì."

Trương Nhạn xua xua tay nói "Không có việc gì, dì nấu cơm rất nhanh, con ngồi chơi một chút ha."

Bởi vì trong nhà có sẵn lạp xưởng, cho nên Trương Nhạn chuẩn bị làm món cơm niêu.

Trương Nhạn lấy ra một cái nồi đất, đổ vào một tầng dầu rồi quét đều xung quanh nồi. Đem gạo tẻ đã được tẩy sạch để vào trong nồi, đổ vào một chén nước, Đun với lửa nhỏ khoảng 15 phút, rồi mở nắp để nước bốc hơi. Xới gạo lên, đậy nắp và đun tiếp lửa nhỏ khoảng 5 phút, sau đó thêm nửa thìa dầu thực vật vào quấy đều. Đem lạp xưởng cắt thành từng lát mỏng, rồi cắt thêm chút gừng băm. Chờ mực nước trong nồi sắp cạn, ở trên mặt cơm xếp lạp xưởng cùng gừng đã được chuẩn bị sẵn, lại đập thêm một cái trứng gà đi vào. Sau đó đem cái nắp đóng lại rồi tiếp tục nấu với lửa nhỏ khoảng 10 phút. Một bên khác đem rau cải ngọt để vào trong nồi nước luộc sơ, phóng chút muối, để rau cải ngọt có hương vị ngon hơn. Sau đó vớt ra để ráo nước, đem cơm niêu đã được nấu tốt mở ra, xếp thêm vài miếng rau cải ngọt vào, tưới lên thêm một ít nước tương rồi quấy đều, một món cơm niêu ngon lành đã ra đời.

Trương Nhạn trực tiếp đem cái nồi đất bưng lên bàn, Giản Lương bởi vì say xe, một ngày nay đều không có hảo hảo ăn cơm, giờ phút này ngửi được mùi cơm niêu, cái mũi hít hà một chút, rồi đem cơm xử lí sạch sẽ.

Trương Nhạn sớm đã đem phòng thu thập tốt, Phó Nhất An trực tiếp mang Giản Lương đi vào, chỉ cho cậu vị trí tolet rồi nói: "Cậu đi nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon."

Giản Lương tắm xong liền nằm ở trên giường, sau đó cậu cảm giác thân thể có chút không khỏe, giờ phút này cảm giác mỏi mệt toàn thân đều xông ra, cậu cảm giác chính mình có chút nóng lên, nhớ tới phải uống thuốc, nhưng thật sự quá mệt nhọc, mơ mơ màng màng liền tiến vào giấc ngủ.

Phó Nhất An vốn là tới đưa sữa bò cho Giản Lươn, hắn gõ gõ cửa, không có người phản ứng, hắn liền đẩy cửa ra nhìn một chút, liền thấy Giản Lương súc thành một đoàn cuộn ở trong chăn bông.

Phó Nhất An đem sữa bò để lên tủ đầu giường, lại phát hiện trên mặt cậu có chút ửng hồng, hắn duỗi tay sờ sờ cái trán của Giản Lương, thực nóng, hắn có chút nóng nảy, như thế nào đột nhiên sinh bệnh a.

Giản Lương phỏng chừng bị sốt đến choáng váng, cái gì cũng không biết, Phó Nhất An kêu cậu hai lần, phát hiện người ta không có phản ứng lại liền từ bỏ.

Hắn ở dưới lầu tìm tới thuốc hạ sốt, dùng tay nắm lấy cằm Giản Lương bỏ thuốc vào, may mắn là Giản Lương còn biết nuốt, bằng không Phó Nhất An cũng không biết phải làm sao.

Hắn dùng thau hứng nước lạnh, sau đó nhúng ướt khăn lông hạ nhiệt độ cho Giản Lương, thẳng đến khi nhiệt độ giảm xuống mức bình thường.

Bởi vì sợ Giản Lương nửa đêm lại phát sốt, Phó Nhất An trực tiếp ôm cậu xích vào bên trong, sau đó chính mình ngủ ở bên cạnh.

Giản Lương nửa đêm tỉnh một lần, mơ mơ màng màng phát hiện bên cạnh nhiều thêm một người, cậu cả kinh, đang muốn la lên đột nhiên nghĩ đến chính mình không có ở nhà, mà là ở trong nhà của một người vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Trong miệng có chút chua xót, là vị đắng của thuốc, cậu biết chính mình lại sinh bệnh, nhưng điều mà Giản Lương không nghĩ tới đó là Phó Nhất An sẽ trắng đêm chiếu cố cho một người xa lạ.

* Cơm niêu

6da7fbf106ef3111ae61cfc7dc71f443.jpg


62c85b7aa0ddeb4a722a40704385f295.jpg


7a4f7a949aa957a59dd47d4cf2230c79.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 16:

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, bởi vì có chút phản xạ, trong phòng có hơi hơi sáng, Giản Lương có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của người bên cạnh.

Phó Nhất An rất tuấn tú y hệt trên video, hơn nữa còn có ánh trăng chiếu vào nên mặt mày của hắn có vẻ càng nhu hòa.

Lần đầu tiên Giản Lương nhìn thấy Phó Nhất An trên video, liền bị hấp dẫn bởi khuôn mặt của người này, sau đó mới là nội dung trong video của hắn.

Từ nhỏ thân thể của Giản Lương đã không tốt, rất ít ra cửa, video của Phó Nhất An không thể nghi ngờ là mang đến cho cậu những hiểu biết về thế giới bên ngoài.

Non xanh nước biếc, dòng suối nhỏ róc rách, còn có các loại đồ ăn mỹ vị, cùng những món ăn mà bảo mẫu làm cho cậu thật sự khác nhau quá xa.

Cha mẹ tuy rằng yêu thương Giản Lương, nhưng đa phần tâm tư vẫn đặt nhiều ở công ty hơn, cậu thường xuyên nghe được câu mà ba mẹ hay nói "Chúng ta không kiếm tiền thì từ đâu có tiền để chữa bệnh cho con, con phải học cách thông cảm cho chúng ta."

Cho nên Giản Lương vẫn luôn yên lặng, cũng không bao giờ mở miệng đưa ra yêu cầu nào cả, bỏ trốn khỏi nhà, đã là chuyện phản nghịch nhất mà cậu từng làm.

Phó Nhất An thật là một người rất tốt, ở bên chiếu cố khi cậu sinh bệnh, trừ bỏ mẹ cùng bảo mẫu, cũng chỉ có Phó Nhất An làm như vậy. Tim của Giản Lương bị một người xa lạ làm cho ấm áp.

Ngày hôm sau Phó Nhất An tỉnh lại, Giản Lương còn đang ngủ, sắc mặt có chút tái nhợt, tóc mềm mại rủ ở trên trán, thoạt nhìn có chút tiều tụy.

Kỳ thật Phó Nhất An cũng không hiểu được chính mình vì cái gì sẽ quan tâm tới Giản Lương như vậy, có thể là cảm thấy bộ dáng đáng thương tựa như chó con bị chủ bỏ của cậu, làm người khác nhịn không được mềm lòng.

Bất quá Phó Nhất An cũng sống lại một lần, nếu có thể giúp đỡ người khác thì hắn nhất định sẽ giúp đỡ, cũng coi như là đang tích phúc cho chính mình.

Bởi vì Giản Lương sinh bệnh, hắn tính toán nấu cháo cho cậu, bổ sung chút thể lực.

Hắn đi đến phòng bếp, Trương Nhạn đang chuẩn bị bữa sáng, nhìn thấy hắn còn kỳ quái hỏi một chút: "Hôm nay như thế nào dậy sớm vậy?"

Phó Nhất An xoa tóc một chút, nói: "Tối hôm qua Giản Lương bỗng nhiên sốt sao, buổi tối con tới chiếu cố cậu ấy một chút, ngủ cũng không an ổn, cho nên mới dậy sớm."

"Không nghĩ tới con còn biết chăm sóc người khác." Trương Nhạn liếc hắn một cái, cặp mắt cũng đã xuất hiện quầng thâm, "Bất quá đứa nhỏ kia thoạt nhìn rất được người yêu thích, mẹ cũng rất thích đâu."

"Con cũng có cảm giác này, cho nên tính tới đây nấu cháo cho cậu ấy."

Trương Nhạn dùng một bên bếp làm bữa sáng, Phó Nhất An liền đi đến một bên bếp khác, hắn chuẩn bị nấu cháo táo đỏ sữa bò, cháo này rất tốt đối với người bị bệnh.

Cho gạo và đậu xanh vào vo sạch rồi nấu thành cháo đặc; táo đỏ khô ngâm mềm, rửa sạch, xắt miếng nhỏ. Sau đó cho sữa vào nồi đun sôi lên thì cho cháo đặc vào, quấy đều. Cuối cùng là cho táo đỏ vào nồi cháo, nêm chút gia vị cho vừa miệng rồi bật lửa nhỏ nấu thêm khoảng 10 phút nữa là được.

Trương Nhạn thì làm há cảo, nàng làm xong bữa sáng ở bên này liền đi qua bên Nông Gia Nhạc, tiếp tục bận rộn nấu ăn.

Rất nhiều người không thích ăn rau hẹ, cảm thấy nó có mùi, nhưng Phó Nhất An lại rất thích, hắn cảm thấy há cảo nhân rau hẹ với trứng gà đặc biệt thơm, một hơi có thể ăn hai mươi cái.

Há cảo nhà làm ăn đặc biệt ngon, Trương Nhạn dùng bột mì có sẵn ở nhà, bột này là tự bọn họ trồng lúa mì, thu hoạch rồi đem nó đi xay, há cảo làm ra màu có điểm đậm, nhưng ăn lên đặc biệt thơm.

Tống Khởi dậy trễ hơn so với Phó Nhất An, hắn vừa đem há cảo cùng sữa đậu nành để lên bàn ăn, thì Tống Khởi vừa vặn đi tới.

"Hôm nay dì làm há cảo à?" Tống Khởi cầm lấy một cái ăn.

"Đúng vậy, nhanh ăn đi, ăn xong chúng ta còn phải đi một chuyến đến nhà ấm."

Tống Khởi một bên uống sữa đậu nành, một bên hỏi: "Làm sao vậy?"

"Ngày hôm qua có người bên sơn trang suối nước nóng tới tìm cậu, lúc đó không biết cậu đã chạy đi đâu, người đó liền cùng tớ nói chuyện, bọn họ muốn cùng chúng ta hợp tác, làm chúng ta cung ứng một chút dâu tây cho bên sơn trang."

Tống Khởi nhíu nhíu mày, nói: "Mấy ngày hôm trước mới chuyển phát nhanh hết một mớ, hiện tại chỉ sợ còn lại đều là dâu tây chưa chín."

Cho nên chúng ta mới phải đi tới nhà ấm a, Phó Nhất An yên lặng nói ở trong lòng.

"Đi trước nhìn một cái, nếu không được thì từ chối."

"Chỉ có thể vậy thôi." Tống Khởi hai ba ngụm ăn xong bữa sáng, rồi nói: "Cậu mau ăn đi, tớ trước đem dâu tây đưa đến bên Nông Gia Nhạc."

"Ừm."

Phó Nhất An ăn xong bữa sáng, cháo cũng đã nấu xong, hắn từ quầy cầm tới một cái tô, đem cháo múc ra, sau đó để lên cái mâm nhỏ đi tới phòng ngủ.

Giản Lương vừa vặn tỉnh dậy, cậu xoa xoa đôi mắt, từ trên giường ngồi dậy.

"Tỉnh? Tới ăn miếng cháo đi."

Phó Nhất An đem mâm đặt ở trên tủ đầu giường, Giản Lương vội vàng nói: "Thật là làm phiền tới anh, ngày hôm qua còn chiếu cố khi em sinh bệnh, em thật không biết nên cảm ơn anh như thế nào."

Phó Nhất An cười cười, nói: "Không có việc gì, thuận tay thôi, lại nói cậu một mình ở bên ngoài, sinh bệnh cũng rất đáng thương, tôi liền nấu chút cháo mà thôi, không cần để ở trong lòng."

Giản Lương đứng dậy mặc thêm quần áo, trong phòng có chút lạnh, Phó Nhất An cũng giúp cậu mở điều hòa lên.

Đánh răng rửa mặt xong, Giản Lương ngồi vào bàn ăn cháo, dùng cái muỗng múc một ít, một cổ mùi sữa đập vào mặt cậu.

Giản Lương rất nhanh ăn xong cháo.

Phó Nhất An xem bộ dáng ăn ngấu nghiến của cậu, biết cậu rất thích, hắn ngồi ở một bên nói: "Ăn từ từ, đừng để bị sặc, ngày mai tôi lại nấu cho cậu."

Giản Lương nghe thấy lời nói của Phó Nhất An liền rất vui.

Tống Khởi ở dưới lầu kêu hắn, "An Tử, mau xuống đây a."

Phó Nhất An lên tiếng đáp lại, hắn nói với Giản Lương: "Cậu nghỉ ngơi tiếp đi, bên ngoài còn rất lạnh, nnếu không có chuyện gì thì không cần đi ra ngoài." Nói xong vội vàng chạy đi.

* Cháo táo đỏ sữa bò

maxresdefault.jpg


7_loi_ich_cua_tao_do_tan_cuong_2.jpg


* Há cảo nhân hẹ trứng

mon-ha-cao.jpg


8QqdQiJNh6xkI91_8ZX14k6jUuV2Bkqi2kEcLc6iXW5gOBQHHpoLR_WqM0AbWjeHNrUE-ffUqyL7a2u8rmF6_svnXOSVTG0YOaUz5UVZhdyqeJaY2EIeyqc1zPT8KAxIC2nmF1EfdMuQt9EGigkmdPk1-OEegdcBbTmEijJXHFq7v5bAC2U
 
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 17:

Đêm qua hạ tuyết, mặt đường có một lớp tuyết thật dày, bọn họ không có tiện đạp xe qua đó liền quyết định đi bộ.

Đi đến một nửa, có người vội vàng chạy tới, nhìn thấy bọn họ, lớn tiếng hô: "Tống Khởi, có lợn rừng chạy đến nhà ấm trồng dâu tây của cậu kìa, cậu mau chạy đi xem đi."

Tống Khởi vừa nghe, cả người đều nóng nảy, tất cả tiền của hắn đã đầu tư hết vào trong nhà ấm, hiện tại còn không có lấy lại được vốn, nếu như bị lợn rừng đạp hư, hắn liền lỗ sạch vốn.

Phó Nhất An cũng chạy theo sau Tống Khởi, chờ tới khi hai người tới nơi, phát hiện lợn rừng đã bị người khác đuổi ra, nhà ấm cũng không có hư hỏng nặng lắm, cũng không biết tình huống bên trong như thế nào.

Lợn rừng bởi vì bị người xua đuổi, nó nổi cơn điên lên, đấu đá lung tung chạy về phía Phó Nhất An, Phó Nhất An vừa thấy cũng hoảng sợ, trong tay hắn không có cái gì, chờ đến khi Triệu Quân hô hắn một tiếng hắn mới định hồn lại: "Mau chạy qua hướng bên này."

Phó Nhất An cũng mặc kệ những chuyện khác, hắn cắm đầu chạy về hướng bên kia, chỉ thấy Triệu Quân cùng mấy người nam nhân khác cầm một cái lưới lớn, đem nguyên con lợn rừng bao lại, Phó Nhất An lúc này mới thở ra một hơi, nếu như bị lợn rừng đâm trúng thì sẽ bị thương không nhẹ.

Lợn rừng bị mọi người lôi đi, Phó Nhất An cùng Tống Khởi đi xem tổn thất của nhà ấm.

Có một nửa cây con mới gieo bị lợn dẫm hỏng, còn những chỗ khác thì không bị gì, tổn thất không quá nghiêm trọng.

"Con lợn rừng này khẳng định là tính xuống núi tìm đồ ăn, cũng không biết về sau còn có con nào chạy xuống nữa không."

"Hẳn là sẽ không, qua mấy ngày nữa chúng ta dựng hàng rào xung quanh nhà ấm đi, lúc đó sẽ không phát sinh chuyện giống như vầy."

"Ai, thật là phiền, tuy rằng tổn thất không lớn, nhưng cũng là tiền a, hiện tại tớ rất thiếu tiền."

Phó Nhất An an ủi hắn: "Tình huống hiện tại xem như là tốt rồi, ít nhất những chỗ khác đều không có vấn đề."

Thừa dịp Tống Khởi đi ra ngoài hút thuốc xả cơn giận, Phó Nhất An liền đem dịch cải tiến đất trộn vào trong nguồn nước tưới dâu tây.

Sau khi làm xong Phó Nhất An đi ra ngoài vỗ vỗ vai Tống Khởi, nói: "Không có việc gì, đừng quá để ý."

Lợn rừng bị mọi người kéo đến lò mổ, sau đó họ đem thịt đưa cho Phó Nhất An, Phó Nhất An phân cho những người đã hỗ trợ hắn một phần thịt, sau đó dư lại thịt đều đặt ở bên Nông Gia Nhạc, lúc này thực đơn bên đó lại nhiều thêm một món.

Trương Nhạn tính làm món thịt lợn rừng xào sả ớt, đây là một món ăn phi thường ngon.

Đem thịt lợn rừng mới mẻ cắt thành từng miếng. Dùng rượu và gia vị ướp thịt khoảng 10 phút. Đem củ sả, hành tỏi bóc vỏ, sau đó sả cắt nhỏ còn hành tỏi ớt thì băm đều. Cho dầu vào chảo, đợi chảo nóng thì cho ớt hành tỏi vào xào đến khi có mùi hương. Cho thịt heo rừng đã ướp vào xào trên lửa lớn cho đến khi thịt chín và hơi vàng sau đó thêm muối, bột ngọt.. Tiếp tục xào cho tới khi thịt chín thì thành công.

Thịt lợn rừng tươi mới xào lên ăn lên thập phần mỹ vị, hơn nữa thịt lợn rừng cũng không có nhiều, thực mau đã bị khách gọi hết.

Tống Khởi ăn đến vui vẻ, tâm trạng buồn bực khi nhà ấm bị phá đã tốt lên hơn phân nữa.

Lúc sau có người trả phòng, Phó Nhất An làm dì lao công thu thập phòng sạch sẽ, sau đó đi tìm Giản Lương.

"Bên kia có phòng trống, cậu có muốn qua đó hay không?"

Giản Lương kỳ thật rất muốn ở nhà hắn, nhưng cậu biết mình không thể đòi hỏi, cho nên cậu vẫn lựa chọn đi qua khu dân túc ở bên kia.

Phó Nhất An giúp Giản Lương cầm xách hành lý, sau đó dẫn cậu đi tìm phòng.

"Cái phòng này rất gần với suối nước nóng ở phía sau nhà, ở nơi này đối với thân thể của cậu có chỗ lợi, nếu như cậu không có việc gì thì có thể ngâm suối nước nóng nhiều một chút."

Giản Lương gật gật đầu, hỏi hắn: "Ngày hôm qua em ở nhờ nhà của anh, anh tính xem hết bao nhiêu tiền ạ?"

Phó Nhất An xua xua tay, nói: "Không cần, chỉ ở một đêm mà thôi. Nếu như cậu tính toán ở chỗ này lâu dài, tôi có thể cho cậu thuê theo tháng, như vậy có lời hơn thuê theo ngày."

Giản Lương cũng không để ý chút tiền ấy, nhưng đây là tâm ý của Phó Nhất An, cậu gật gật đầu, nói: "Cảm ơn anh."

Phó Nhất An đưa cậu đến phòng, sau đó nói: "Ăn cơm liền đi tới Nông Gia Nhạc ở phía trước, nếu như muốn đi nơi nào chơi cậu cũng có thể tới tìm tôi đi cùng, bất quá hiện tại trời rất lạnh, chờ thời tiết ấm áp một chút mới có thể đi."

Chỉ cần Phó Nhất An đụng tới chuyện của Giản Lương, liền sẽ không tự chủ được mở ra hình thức giống như bà mẹ già suốt ngày lải nhải, hắn cũng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng vừa thấy bộ dáng đáng thương của Giản Lương hắn liền nhịn không được mà quan tâm cậu nhiều hơn.

Chờ đến khi Phó Nhất An đi khỏi, cậu từ trong balô móc ra một quyển vở vẽ, đẩy cửa sổ ra bắt đầu vẽ phong cảnh ở bên ngoài.

Ngày hôm qua trời hạ tuyết cả một đêm, phong cảnh bên ngoài toàn bộ đều bị tuyết bao phủ, hết sức mỹ lệ, từ nơi này có thể nhìn thấy sân phơi lúa, có một vài du khách đang nặn người tuyết ở chỗ đó, Giản Lương từng bút từng bút phác họa, có thể nói cậu đã đắm chìm trong thế giới của mình.

Di động của Giản Lương đã vang lên rất nhiều lần, cậu có chút do dự nhưng vẫn nhấn nghe.

"Con chạy tới chỗ nào? Con muốn làm cha mẹ lo lắng đến chết à?" Bên kia điện thoại truyền đến tiếng của Đường Mai, ngày hôm qua nàng nhận được điện thoại của bảo mẫu, nói là Giản Lương đã trốn khỏi nhà, nàng lúc ấy như người sắp điên, từ trong công ty chạy ra ngoài, sau đó điều tra hành tung của Giản Lương thông qua camera giao thông, tốt xấu cũng xác định được vị trí hiện tại của cậu.

Giản Lương từ nhỏ thân thể đã không tốt, nàng tuy rằng bận công tác, nhưng cũng rất quan tâm đến đứa con trai này, hiện tại cậu lại làm ra chuyện như vậy, nàng cảm thấy cả người đều sắp hỏng mất.

"Mẹ, con tưởng ngốc ở bên ngoài một thời gian, mẹ không cần lo lắng cho con, con biết cách chăm sóc cho chính mình."

"Không được, mẹ muốn tới nơi đó rước con về, con không phải không biết thân thể của con.."

"Sự ngột ngạt ở trong nhà là điều khiến con muốn đi ra ngoài, con muốn ở chỗ này sinh hoạt một thời gian, mẹ, con cầu xin mẹ, nếu như mẹ tới đây tìm con thì con sẽ chạy đến nơi khác xa hơn."

Kỳ thật Giản Lương cũng không muốn tùy hứng như vậy, nhưng cậu thật sự không nghĩ mỗi ngày sẽ ở trong nhà, nó giống như một cái lồng vô hình luôn kìm chế cậu, mỗi ngày đều uống thuốc đến đầu lưỡi chua xót, không có một chút vui vẻ nào.

Cuối cùng Giản Lương đã thuyết phục được mẹ của mình, làm cậu ở lại nơi này.

Trương Nhạn nghe được nhà ấm dâu tây bị lợn rừng phá, con trai của nàng cũng xém bị lợn rừng làm cho bị thương, trong lòng nổi giận từng đợt, chờ đến khi Phó Nhất An đem thịt lợn rừng đưa đến đây, nàng phải hung hăng băm nó thành trăm mảnh, phát tiết lửa giận ở trong lòng.

Phó Nhất An nhìn thấy dao phay băm "Thịch thịch thịch" ở trên thớt, tim đều đang run rẩy.

Quả nhiên không thể chọc giận những phụ nữ biết nấu ăn nếu không kết quả sẽ khó lường được.

Trương Nhạn đem một đống thịt băm ném vào trong bồn, nói: "Đêm nay chúng ta ăn sủi cảo."

* Thịt lợn rừng xào xả ớt

b98f6f9001c8ec24f716437d68f9cb59.jpg


images
images
 
207 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Chương 18:

Cắt nát bắp cải trắng rồi bỏ chung vào với nhân thịt đã được băm tốt, hơn nữa còn thêm gia vị vào quấy đều, sau đó bắt đầu lấy cục bột đã được chuẩn bị sẵn ra để cán da sủi cảo.

Trương Nhạn cán da sủi cảo rất nhanh, Phó Nhất An cùng Phó Thịnh hai người bao không kịp với tốc độ cán da sủi cảo của nàng.

Ba người một bên làm sủi cảo một bên nói chuyện phiếm, Trương Nhạn nói: "Đã sắp đến tết, người tới du lịch cũng ít hơn một chút."

"Ân, hai ngày này lại có tuyết lớn, phỏng chừng mấy ngày sau sẽ không có ai đến nữa."

"Phía trước có một cô gái, nghe bảo nàng vẫn đang ở lại chỗ của chúng ta?"

Người mà Trương Nhạn nói đến là Hạ Mộng, bởi vì ở chỗ này thoải mái, nàng trực tiếp thuê dài hạn một căn phòng.

"Đúng vậy, công tác của cô ấy rất tự do, ở nơi nào cũng được."

Trương Nhạn thần thần bí bí hạ giọng, nói: "Mẹ thấy tiểu tử Tống Khởi hình như rất thích ở bên cạnh cô bé ấy, phỏng chừng là đã kết người ta."

Phó Nhất An nói: "Vậy cũng rất tốt, người ta vừa có nhan sắc vừa có tài hoa, Tống Khởi được thần may mắn phù hộ."

Trương Nhạn nói: "Con cùng Tống Khởi đều lớn như nhau, thế tại sao không đi tìm một cô bạn gái để hẹn hò? Từ đó đến giờ một người bạn gái cũng không có."

Phó Nhất An cười ha hả, "Con còn trẻ, không nóng nảy."

Hiện tại Phó Nhất An cũng không biết nên nói như thế nào về tính hướng của mình cho cha mẹ, bất quá chính mình cũng không có gặp được người mình thích, hắn cũng không vội mà nói.

Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến liền, Hạ Mộng từ bên khu dân túc đi qua, nhìn thấy bọn họ đang làm sủi cảo, liền đi tới nói: "Cháu tới phụ mọi người."

Trương Nhạn vội vàng nói: "Không cần không cần, con cứ ngồi một bên chơi đi, sao có thể làm khách nhân động thủ."

"Con đã ngồi vẽ nửa ngày trời nên có chút mệt mỏi, để con làm sủi cảo thả lỏng một chút." Nói liền đi tới bồn nước bên cạnh rửa sạch tay, sau đó bắt đầu làm.

Hạ Mộng cầm một cái da sủi cảo ở trên tay, sau đó múc nhân để vào bên trong, cẩn thận bao lại, một cái sủi cảo bụ bẫm đã ra đời.

"Xem ra tay nghề của con chưa bị mất đi."

"Ở nhà con thường xuyên làm lắm sao?"

"Khi còn nhỏ con ở chung với bà nội, bà nội lại rất thích ăn sủi cảo nên con rất hay làm. Sau khi lớn hơn thì con phải đi học đại học, rất ít về nhà, mặc dù đã trôi qua nhiều năm nhưng con vẫn nhớ rõ hình ảnh bà nội dạy con bao sủi cảo."

Hạ Mộng nói xong liền có chút thương tâm, lúc này Tống Khởi lại đây, nhìn thấy hai mắt nàng hồng hồng, có chút lo lắng tiến đến hỏi: "Làm sao vậy? Có ai khi dễ em à?"

Hạ Mộng dùng mu bàn tay lau nước mắt, rồi nói: "Không có việc gì, em chỉ nhớ bà nội chút thôi."

Trên tay nàng bột mì dính không cẩn thận liền làm bột dính ở trên mặt, Tống Khởi do dự một chút, liền duỗi tay lau giúp nàng.

Khuôn mặt Hạ Mộng đỏ lên, trong lòng mọi người đều hiểu rõ mà không có nói ra.

Vừa bao sủi cảo, Hạ Mộng vừa hỏi: "Tống Khởi, nhà ấm của anh còn dâu tây chín không? Em tưởng mua một chút gửi về cho bà nội."

Tống Khởi gật đầu, nói: "Đương nhiên là có, chỉ cần là thứ em muốn thì anh sẽ tìm cách đưa cho em."

Phó Nhất An khinh bỉ nói: "Sắc đẹp đúng là khiến người ta trở nên ngu muội!"

Tống Khởi đấm hắn một quyền, nói: "Cậu cứ tiếp tục ghen ghét đi."

Sủi cảo sau khi được bao xong liền để trong phòng bếp chuẩn bị nấu, Phó Nhất An đột nhiên nghĩ tới Giản Lương, vì thế liền đi tới khu dân túc kêu cậu tới ăn cơm.

Nông Gia Nhạc cùng dân túc của Phó Nhất An kinh doanh theo hình thức riêng, khách nhân ở Nông Gia Nhạc gọi món ăn, phòng bếp bên kia liền chuẩn bị làm, nhưng bên khu dân túc thì khác, khách nhân có thể ra bên ngoại ăn, hoặc có thể lên Nông Gia Nhạc ở phía trước gọi món.

Khách ở dài hạn như Hạ Mộng có thể tới ăn cơm cùng với mọi người ở Phó gia, mỗi ngày được miễn tiền cơm nên ở dài hạn tương đối có lời, cũng có thể mượn phòng bếp tự nấu, chẳng qua đồ ăn thì phải tự mình mua.

Nghĩ đến Giản Lương vừa mới lại đây, không quá hiểu biết, cho nên Phó Nhất An liền cầm lòng không được mà quan tâm cậu nhiều hơn một chút.

Gõ gõ cửa phòng, Phó Nhất An đứng ở cửa chờ cậu tới mở.

Giản Lương vốn dĩ đang nằm ở trên giường, nghe được tiếng gõ cửa liền đi lại mở cửa.

Trên người cậu mặc bộ áo ngủ mèo con lông xù xù, trên mặt đỏ bừng, Phó Nhất An đột nhiên cảm thấy người trước mặt có chút đáng yêu.

Thấy Phó Nhất An nhìn mình chằm chằm, Giản Lương nhịn không được sờ sờ mặt của mình, nói: "Làm sao vậy? Trên mặt của em có cái gì sao?"

Phó Nhất An giả vờ ho một tiếng để che giấu tâm tình của mình, nói: "Tôi tới kêu cậu đi ăn cơm trưa."

"Như vậy a, đợi em đi thay quần áo, anh có muốn vào ngồi một chút hay không?"

Phó Nhất An vốn là muốn cự tuyệt nhưng không biết suy nghĩ cái gì, liền gật đầu đáp ứng.

Vì phòng này ở gần suối nước nóng nên to hơn phòng bình thường rất nhiều, phòng này còn có thêm một cái gác xép nhỏ ở phía trên. Giản Lương ở trong phòng tắm nhỏ thay quần áo, Phó Nhất An liền ngồi ở bên ngoài chờ cậu.

Bởi vì ở chỗ này cũng đặt có hạt châu của【 Ưu nhã huyết tộc 】, cho nên độ ấm cao hơn một chút so với bên ngoài, nhưng cũng chỉ chênh lệch khoảng 1-2 độ nên không có người nào nghi ngờ cả.

Giản Lương đổi sang một bộ đồ màu caramel, trên đầu mang theo một cái cùng màu, làm cả người càng có sức sống.

Hai mắt Phó Nhất An sáng ngời, tình cảm mà hắn dành cho Giản Lương là sự thương tiếc cảm giác muốn che chở, nhưng hiện tại tình cảm ấy giống như đang thay đổi dần, mang theo một chút cảm giác của sự chăm sóc dành cho người trong lòng.

Giản Lương đi theo phía sau Phó Nhất An, trong sân tuyết rất dày, cậu liền đạp lên dấu chân của Phó Nhất An, ngoan ngoãn đi theo hắn.

* Sủi cảo

sui-cao-1549284660-width960height640.jpg


cach-lam-sui-cao-trung-quoc-484.jpeg


1-15987721269981210048234.jpg
 

Những người đang xem chủ đề này

Back