Trời tối, bên những vì sao vời vời, sao sáng cả một dải ngân hà. Thật đẹp. Hóa ra, bầu trời ở nơi đây cũng giống như bầu trời nơi ấy, trong trẻo và yên lành đến vậy. Chỉ tiếc, ngoài hai bầu trời giống nhau, những con người ở bầu trời kia có nhớ đến con người ở bầu trời này không. Không, không, họ sao biết mình lưu lạc nơi đây. Mọi người ơi, sống tốt chứ, đừng buồn gì cả, con vẫn ổn.
Tôi bần thần ngắm những vì sao trên bầu trời, cả ánh trăng vàng sáng giữa trời khuya. Cơn gió mùa hạ thổi ngang qua, mơn trớn từng cánh tóc. Mái tóc dài thơm dịu bay qua.. nhẹ nhàng. Ngẩn người nhìn bầu trời, nhớ lại 5 ngày trước khi tôi đến đây.
Lúc đó, tôi hoảng loạn, cứ ngỡ đang mộng mị nhưng cảnh vật, con người ở đây quá đỗi chân thực, không hề giống mơ một chút nào. Dù sao tôi cũng là người hiện đại, nhiều lúc rảnh rỗi cùng đọc rất nhiều chuyện
xuyên không, kịch bản nào có trên thị trường chả xem qua. Nhưng vẫn có một tia hi vọng là không phải vậy. Nhưng là không có máy quay, không có đạo diễn, không có nhân viên công tác. Không thể nào đóng phim hay quay trực tiếp cả.
Vả lại, năm 2020, dù mong mỏi nền điện ảnh nước nhà thành công chiếu những bộ phim cổ trang, cung đấu nổi tiếng như bên Trung Quốc. Nhưng không phủ phủ nhận được rằng, vẫn chẳng thể nào có nhiều đoàn làm phim, đạo diễn nào đầu tư để tạo nên một tác phẩm hoành tráng nào cả. Tất cả tất đều không có khả năng. Vậy chỉ có thể là tôi đã xuyên về cái triều nào đây.
Kí ức về chiếc xe mui trần màu trắng hiện về, tôi bị tai nạn giao thông, tai nạn giao thông, va chạm mạnh như thế, khả năng cao là thân thể của tôi. Rồi tôi nhìn xuống hai bàn tay trắng nõn, thon thả. Bỏ đi ý nghĩ về cả cơ thể cùng về đây, chắc chỉ có linh hồn xuyên đến chỗ này, vì tay mình có rất nhiều vết sẹo, do bị bỏng, bị sẹo do thái rau.. Haizz, thở dài một hơi, không biết thân thể mình giờ thế nào rồi?
Lành lặn một chút thì chắc không sao nhưng nếu tan bành ra thì bố mẹ sẽ đau đớn xiết chừng nào!
Tất cả là tại cái lời nguyền đáng ghét lôi mình đến nơi khỉ ho cò gáy này!
Nhưng công chúa, cô bé trước mặt gọi mình là công chúa. Vậy ta là ai?
Câu hỏi vừa đặt ra trong đầu thì câu trả lời đã xuất hiện. Những hình ảnh được sắp xếp lại trong đầu. Thật đen đủi, đúng là "ghét của nào trời trao của ấy", mình chỉ nói xấu bà ta chút thôi, việc gì mà bà ta và mình giờ lại thành 1 thế này.
Cái thân thể này không ai khác chính là Lý Chiêu Hoàng, hiện tại, bà ta 19 tuổi, vừa bị phế hậu, giáng thành công chúa nhà Trần với hiệu Chiêu Thánh công chúa.
Cô gái áo xanh vẫn quỳ bên giường, nhìn biểu cảm hoảng sợ, rồi mù mịt, rồi như nhận ra rồi cuối cùng là chán nản của công chúa nhà mình. Cô bé càng sợ hãi, không lẽ nào công chúa lại muốn tự sát. Nghĩ lại lúc thấy công chúa treo cổ trên xà nhà, trái tim cô lo sợ biết chừng nào, giờ kế hoạch tự tử không thành, chả lẽ công chúa lại muốn..
"Công chúa, em xin người, xin người đừng làm tổn hại đến thân thể nữa, xin công chúa hãy sống để trả thù thái sư."
"Thái sư?"
"Vâng, đó chẳng phải là mong ước của công chúa ư?"
Tôi nhìn lại khuôn mặt bé con non nớt ấy, nhưng ánh mắt cô bé ấy thật quật cường làm sao. Cô bé ấy cũng chỉ bằng tuổi Lạt mà đã có ý nghĩ bảo hộ chủ, sống chết trung thành. Trong kí ức xa lạ, tôi nhận ra cô ấy tên Hòa Thanh, là nha hoàn hầu cạnh từ nhỏ, nhưng tôi không phải Lý Chiêu Thánh, tất cả những việc này thật sự khó xử. Tôi tránh đi ánh mắt kiên cường đó, không dám đối mặt.
"Thôi, ta vẫn mệt, ngươi đi nấu cháo hạt sen đi."
Tôi làm bộ xua tay, quậy người muốn nằm xuống ngủ.
Hòa Thanh gật đầu nhưng vẫn ngập ngừng, tôi biết cô bé sợ tôi định tìm cách tự tử. Nhưng giờ tôi là Mơ, trong suy nghĩ tôi là người hiện đại và khao khát sống của tôi vẫn luôn mãnh liệt. Mặc dù tôi vẫn muốn sống ở thế giới bên kia. Nhưng muốn tìm cách trở về cần phải suy nghĩ cặn kẽ. Cơ thể này vẫn còn yếu và tôi phải sắp xếp toàn bộ kí ức mới lại đã. Đôi mắt tôi tràn đầy kiên quyết nhìn Thanh:
"Em yên tâm, chị nhất định sẽ sống" đôi mắt tôi đảo lên, tinh nghịch "và chờ ăn cháo sen của Hòa Thanh cô nương".
Hòa Thanh ngơ ra, tôi giật mình, chả nhẽ tôi nói sai sao, ở cái thời phong kiến này chả nhẽ không dùng "cô nương" mà là từ khác à?
Vừa đang nghi vấn, chợt Hòa Thanh ôm chầm lấy tôi: "Công chúa, em tin người mà, người trở về như trước kia rồi, không còn u sầu đau đớn nữa. Em mừng lắm".
Cô bé vừa ôm tôi vừa khóc, qua một chút giật mình, tôi chợt mỉm cười "Công chúa của em đã trở về rồi."
Thấm thoát đã qua 5 ngày, tôi dần học cách tiếp thu thế giới mới này. Dưới bầu trời đầy sao trong sân sau của chùa, lòng băn khoăn. Vậy rốt cuộc, người trong sách sử là ai, là tôi hay Chiêu Thánh đúng nghĩa, tôi chỉ là một kẻ giả mạo ư? Tôi biết hết cuộc đời những con người nơi đây, từ Trần Thái Tổ, Trần Thái Tông, và kẻ gieo rắc cơn ác mộng cho triều nhà Lý- Trần Thủ Độ. Nhưng tôi có thể làm gì khi chính cơ thể này, sau này con một cuộc đời gian nan nữa.
Về phòng, Hòa Thanh bưng nước rửa mặt cho tôi, thổi nến, đóng cửa. Tiếng kẽo kẹt từ cánh cửa đóng vào truyền về. Chỉ còn ánh trăng sáng hắt vào từ cửa sổ chiếu vào giường tôi nằm. Khép lại hết đi, từ giờ trở đi, tôi sẽ không mang thù oán của cô công chúa mất nước, vị nữ hoàng bị đày đọa, hắt hủi. Dù mang trong mình thân thể này, nhưng tôi vẫn là tôi, vẫn là cô Mơ của bố mẹ, của rừng già, của muôn đồi mơ thơm ngát.
Mọi việc đi đến đâu thì giải quyết đến đó. Dù sao thân thể này cũng sống đến 60, giờ mới được 19 xuân xanh thôi. Nếu thế giới bên kia, Mơ đã chết, vậy thì hãy để Mơ sống thay hết thảy.
Đêm dần buông, nhưng ánh trăng và bầu trời sao vẫn sáng, thức đến cả đêm như ru ai ngủ, như an ủi bóng ai đơn độc về cõi linh thiêng.