Bạn được chiqudoll mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 20: Sát ý.

"Bốp bốp." Nhưng bất luận làm sao né tránh, roi luôn có thể chuẩn xác không có sai sót bắt chuyện tới.

"Ô ô.." Bạch Lạc Tích đã từ bỏ giãy dụa, nằm sấp trên mặt đất nhỏ giọng nứt nở.

"Bốp."

"..."

Một roi rất nặng nện ở trên vết sưng vốn có.

"Hoàng thượng." Vinh Thiển không nhìn nổi, tiến lên khẽ gọi.

"Hoàng thượng, Lễ Bộ Thượng Thư vẫn chờ ngài nghị sự đó."

"Ừm, để hắn chờ chút, trẫm lập tức liền qua đó." Tiêu Yến ném xuống roi trong tay, khôi phục bình tĩnh trước đó.

Nếu như Bạch Lạc Tích không có đầy thân vết thương nằm trên mặt đất, Vinh Thiển đều phải cho rằng một đoạn vừa rồi chỉ là ảo giác, hoàng thượng lại như chưa từng xảy ra chuyện gì, vững vàng bưng tách trà ngồi ở vị trí đầu, tâm tình nhanh chóng ẩn giấu, khiến người ta cảm thấy khiếp sợ.

"Đừng ở đó giả chết, dũng khí vừa rồi đi đâu rồi?" Nhìn Bạch Lạc Tích trên đất há mồm thở dốc, Tiêu Yến lạnh lùng mở miệng.

"..."

Bạch Lạc Tích thử động động thân thể, mỗi một nơi thần kinh đều đang đối nghịch với mình, cảm giác đau so với vừa rồi còn muốn rõ ràng hơn.

"Lúc trước làm sao thì đem ngươi lưu lại, đồ vô dụng" Tiêu Yến tiếp tục kích thích Bạch Lạc Tích, nhưng người sau đã tỉnh táo, vừa rồi nàng rõ ràng cảm thấy được sát ý, tuy Tiêu Yến đối với mình còn có một tia ôn nhu, nhưng dù sao cũng là người phía trên, chính biến năm đó không thể nghi ngờ là nét bút hỏng trên công lao huy hoàng của Tiêu Yến, phản bội của Bạch Hiên cũng là đau đớn vùi ở trong lòng Tiêu Yến, vậy mình lại là cái gì đây? Bị phụ thân lợi dụng, bị mẫu thân vứt bỏ..

"Thần biết sai, sau này chắc chắn sẽ không tái phạm." Bạch Lạc Tích nhịn đau quỳ thẳng thân thể, nhiều năm ẩn nhẫn để nàng biết vào lúc này làm sao mới là sáng suốt nhất.

"Ừm, trở về đi, sau khi thương thế lành mỗi ngày tiến cung thỉnh an." Tiêu Yến nhàn nhạt ném xuống một câu, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.

Bạch Lạc Tích không biết mình là làm sao về phủ đệ, chỉ là ở một khắc nhìn thấy Tiểu An, thì lập tức ngã xuống.

"Điện hạ!" Tiểu An bị dọa đến không nhẹ, đỡ lấy Bạch Lạc Tích đã hôn mê, lại không dám dùng sức lôi kéo, cuối cùng chỉ có thể kêu người đem Bạch Lạc Tích khiêng về phòng.

Lúc trước trãi qua ở trong đầu từng hình ảnh hiện lên, máu, đâu đâu cũng có máu tươi, Tiêu Yến gắt gao cầm lấy đứa nhỏ ép bức nàng chứng kiến cảnh tượng máu tanh này. Cát vàng, cát vàng đầy trời, thanh âm thao luyện của tướng sĩ. Còn có tiếng nước, tiếng nước rất lớn, từng hình ảnh qua đi, chậm rãi chỉ còn dư lại đau đớn.

Hết chương 20
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 21: Tra tìm.

"Hí.. Ách."

Đau đớn kịch liệt đem nàng kéo về hiện thực.

"Điện hạ, ngài tỉnh rồi?" Tiểu An con mắt đỏ ngàu, hiển nhiên vừa mới khóc.

"Khóc cái gì, ta lại không chết." Bạch Lạc Tích suy yếu trêu chọc.

"Điện hạ, ngài cũng hôn mê hai ngày rồi, thái y đến xem qua, cũng nói không ra nguyên do, dọa hư Tiểu An rồi."

"Đều là chút vết thương ngoài da, không có gì." Bạch Lạc Tích rõ ràng cảm giác thân thể không còn chút sức lực nào, mỗi động tác đều kéo đến vết thương, nhưng mà hình như không có đau nhức của trước đó, chỉ là chậm rãi kêu gào.

"Tích Nhi tỉnh rồi." Giọng nữ nhẹ nhàng từ truyền đến truyền đến, nữ tử một thân tím nhạt, trong lúc vung tay nhấc chân tản ra khí tức tự do hào hiệp.

"Sư phụ, ngài làm sao ở.." Bạch Lạc Tích hơi kinh ngạc

"Ta nếu như không đến, sao có thể thấy được một màn đặc sắc như thế a." Trúc Minh cười đùa.

"Tích Nhi đều bị thương thành như vậy rồi, ngài cũng không đau lòng một chút, còn ở đó chế nhạo." Bạch Lạc Tích làm nũng nói.

"Ha ha, đó cũng là ngươi tự tìm." Trúc Minh cười mắng.

"..."

Bạch Lạc Tích quay đầu, quyết định không để ý tới Trúc Minh.

"Nè, để ta xem một chút vết thương." Trúc Minh đi tới gần, nhẹ nhàng vén chăn lên.

"Không phải rất nghiêm trọng, xử lý một chút, mấy ngày là tốt rồi." Trúc Minh liếc mắt một cái, tùy ý nói qua, nhưng động tác bôi thuốc trên tay lại thật là cẩn thận, chỉ lo đem Bạch Lạc Tích làm đau

"Sư phụ, nếu để cho người ngoài biết các chủ Minh Vân các ngài đây trị liệu ngoại thương cho ta, e sợ một đời anh danh của ngài liền phải hủy rồi đó." Tuy phía sau có thương tích, nhưng Bạch Lạc Tích rất là vui vẻ.

Minh Vân các, một bang phái thần bí trên giang hồ, thu thập buôn bán các loại tin tức mà sống, không tham dự giang hồ tranh đấu lại sừng sững trăm năm không ngã. Nghe đồn mạng lưới tin tức Minh Vân các trải rộng cả nước, ngay cả hoàng thượng đều kiêng kỵ ba phần, nhưng càng khiến người ta kính nể chính là cao thủ như mây bên trong Minh Vân các, mỗi người có chuyên về một môn, độc thuật y thuật càng làm cho người bái phục, vô số giang hồ nhân sĩ đi vào cầu y đều bị cự tuyệt ở ngoài cửa.

"Ngươi a, sớm muộn chết ở trên cái miệng này." Trúc Minh không ngần ngại chút nào.

"Sư phụ, Tích Nhi muốn cầu ngài một chuyện." Rút đi nụ cười ngang ngạnh, dỡ xuống bề ngoài mang gai, Bạch Lạc Tích ở trước mặt Trúc Minh không hề ngụy trang.

"Ừm."

"Xin ngài giúp ta tìm một người." Bạch Lạc Tích nghiêm túc nói.

"Nói đi, tìm ai?"

"Bạch Hiên."

".. Được." Trúc Minh có một tia nghi hoặc, nhưng vẫn là đồng ý.

"Sống phải thấy người, chết phải thấy xác." Bạch Lạc Tích lại bổ sung một câu, nàng nhiều năm như vậy cũng không từng tìm kiếm, bây giờ có một số việc nàng nhất định phải biết rõ.

Hết chương 21
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 22: Nghi thức tế lễ.

Sáng sớm hôm sau, Bạch Lạc Tích kiên trì muốn đứng dậy ra khỏi thành, Tiểu An không cưỡng được, chỉ có thể theo nàng cùng đi ra thành.

Trên đỉnh ngọn núi ngoài thành, gió thu lạnh rung, Bạch Lạc Tích một bộ bạch y đứng ở bên cổ thụ, hướng về phương xa nhìn tới. Tiểu An theo tầm mắt của nàng nhìn sang, áo bào vàng sáng trong đội ngũ cúng tế bên dưới ngọn núi chỉnh tề đặc biệt dễ thấy, Ninh Vương và Hạ vương phân chia hai bên, vẻ mặt ngưng trọng dị thường.

"Điện hạ?" Tiểu An nghi hoặc.

"Hôm nay là đại hoàng huynh.." Bạch Lạc Tích nói đến một nửa không có tiếp tục.

Tiểu An cuối cùng đã rõ ràng rồi, hàng năm vào lúc này, Bạch Lạc Tích đều sẽ yên tĩnh dị thường, hoặc là ngồi một mình ở bên trên vách núi cheo leo, hoặc là một mình yên lặng uống rượu. Nàng không nói, Tiểu An cũng không dám hỏi, chỉ là lẳng lặng hầu ở bên cạnh.

Tế điện có thứ tự tiến hành, Bạch Lạc Tích an tĩnh nhìn, giờ khắc này tâm tình của mỗi người cũng khác nhau, bây giờ có thể cũng chỉ có Tiêu Yến, Ninh Vương và Hạ vương thật lòng vì sự rời đi của hắn cảm thấy bi thống, đa số đại thần cũng đã quên thái tử năm đó chủ trương giảm bớt thuế má, yêu nước thương dân, dường như chỉ có lăng mộ to lớn này có thể chứng minh hắn đã từng tới.

Mãi đến tận tế điện kết thúc, mọi người tản đi, Bạch Lạc Tích vẫn đứng ở nơi đó.

"Hoàng huynh, nếu như năm đó người chết là ta, sẽ có nhiều người như vậy ghi nhớ hay không?" Bạch Lạc Tích lầm bầm lầu bầu.

"Chắc sẽ không, ở trong mắt họ, ta chỉ chẳng qua là sự tồn tại không quan trọng gì. Ngươi đang trách ta chứ, làm sao một lần cũng chưa tới trong mộng của ta."

Tiểu An nhìn dáng vẻ của Bạch Lạc Tích, có chút đau lòng, thân phận như vậy cả đi tế điện đều không có tư cách, chỉ có thể lén lút ở phía xa..

"Hoàng huynh, nợ ngươi, chỉ có thể kiếp sau trả lại rồi." Sắc trời dần tối, Bạch Lạc Tích quay người rời đi.

Trở lại phủ đệ, đã vào đêm.

"Đi đâu, vết thương còn chưa khỏe, thì chạy khắp nơi." Trúc Minh không dám tùy ý ra khỏi cửa phòng, hiển nhiên có chút nóng nảy.

"Tùy tiện đi dạo." Bạch Lạc Tích tùy ý qua loa.

"Không có chuyện gì là tốt rồi." Trúc Minh biết trên người Bạch Lạc Tích bí mật rất nhiều nàng cũng không nguyện hỏi nhiều.

"Sư phụ, ta muốn tham gia khoa cử."

Bạch Lạc Tích tựa hồ làm một quyết định quan trọng, nếu Tiêu Yến không cho nàng một vị trí danh chính ngôn thuận, vậy thì chính mình tranh một chút, nàng không muốn mỗi lần đều lén lén lút lút như vậy, cuối cùng cũng có một ngày nàng muốn quang minh chính đại..

Hết chương 22
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 23: Kỳ vọng.

"Tích Nhi, cần gì chứ, đi cùng với sư phụ.."

Trúc Minh trước đó thì muốn dẫn Bạch Lạc Tích rời khỏi quân doanh, chỉ là Bạch Lạc Tích không chịu, bây giờ trở lại Kinh Thành, bốn bề thọ địch.

"Sư phụ, ta có thể đi tới đâu, cũng không thể cả đời đều ẩn núp đâu, huống hồ năm đó Tiêu Lạc Hàm đã hạ sát thủ, mối thù này ta là nhất định phải báo." Bạch Lạc Tích cười từ chối.

"Nhưng mà con đường này quá gian nan."

Trúc Minh biết, Bạch Lạc Tích hồi kinh không chỉ là vì báo mối thù năm đó, quan trọng hơn là nàng còn mang trong lòng kỳ vọng đối với Tiêu Yến, khát vọng thấp kém một chút mẫu ái kia.

"Được, ngươi đã quyết định, sư phụ không hề cưỡng cầu, chỉ là có nguy hiểm phải nhớ phái người cho ta biết." Trúc Minh dù sao cũng là chủ của một các, không thể rời khỏi quá lâu, lần đến trước đó cũng là bởi vì nàng không yên lòng.

"Đó là đương nhiên." Bạch Lạc Tích cười đáp lại.

"Sư phụ, Tích Nhi muốn tham gia khoa cử, ngài không cho chút kiến nghị sao?"

"Cái này.. Ngươi biết, sư phụ tuy thông hiểu cổ kim, nhưng đối với những thứ vẻ nho nhã kia từ trước đến giờ.. Không phải rất tinh thông, hay là hỏi một chút hoàng thượng tốt của ngươi đi."

Trúc Minh đối với kỳ môn độn giáp ngũ hành bát quái y dược độc thuật tương đối tinh thông, nhưng mà nếu nói đến triều đình chính sự, nàng thật sự không thể ra sức

"Hỏi nàng?" Nhắc tới Tiêu Yến, nụ cười của Bạch Lạc Tích trong nháy mắt tản đi, không biết Tiêu Yến biết nàng muốn tham gia khoa cử, là sẽ hoài nghi, chèn ép hay là trực tiếp không cho phép.

"Ngươi muốn tham gia, nàng sớm muộn cũng sẽ biết." Trúc Minh nhắc nhở.

"Ừm, dung ta suy nghĩ thêm."

Ngày thứ hai, Bạch Lạc Tích bắt đầu phát sốt, thương thế chưa lành lại ở trên núi chịu gió lạnh một ngày, bệnh này thế tới hung hăng. Tiểu An gấp đến không xong, không dám đi tìm thái y, nhưng Trúc Minh hôm qua đã rời khỏi

"Không có chuyện gì, qua hai ngày là tốt rồi." Nhìn dáng vẻ của Tiểu An, Bạch Lạc Tích an ủi.

"Ta làm một ít thức ăn cho ngài đi."

"Được, lấy chén cháo đi, ăn xong phải cung thỉnh an." Bạch Lạc Tích nhớ tới mệnh lệnh của Tiêu Yến, vết thương tốt rồi phải mỗi ngày tiến cung thỉnh an, bây giờ muốn vào phía sau đã khỏi, không có lý do gì không đi thỉnh an.

"Điện hạ, ngài như vậy làm sao có thể tiến cung." Tiểu An lo lắng.

"Không sao."

"Nhưng.."

"Không cần lo lắng, đi đi."

Bạch Lạc Tích Tiểu An Tiểu An đang lo lắng cái gì, sợ nàng tiến cung lần nữa chọc giận hoàng thượng, nhưng nếu như không tiến cung, sợ là Tiêu Yến lại muốn nghi ngờ rồi đó, hiện tại nàng cần tuyệt đối thần phục mới có thể xóa đi lo lắng của Tiêu Yến.

Hết chương 23
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 24: Ăn trưa.

Hoàng cung.

Bạch Lạc Tích kéo thân thể mệt mỏi đi vào Cần Chính Điện, lại phát hiện Ninh Vương và Hạ vương cư nhiên đều ở.

"Thần tham kiến hoàng thượng." Cũng không có dư thừa nói năng rườm rà.

"Ừm, đứng lên đi." Thanh âm bình tĩnh truyền đến.

"Tạ ơn hoàng thượng."

"Vết thương đều tốt rồi?" Tiêu Yến thả ra tấu chương trong tay.

"Đã khỏi hẳn."

"Hôm nay đều ở, chút nữa lưu lại dùng cơm trưa đi." Tiêu Yến tựa hồ tâm tình rất tốt.

"Vâng."

Bạch Lạc Tích chỉ có thể lẳng lặng lui sang một bên, chờ đợi Tiêu Yến hoàn thành chính vụ trên tay.

Trong đại điện yên tĩnh cực kỳ, thỉnh thoảng có thể nghe được thanh âm lật xem tấu chương, không biết qua bao lâu, Bạch Lạc Tích có chút thể lực không chống đỡ nổi, trước khi ra cửa chỉ uống nửa chén cháo, vốn tưởng rằng thỉnh an xong là có thể hồi phủ, không nghĩ tới.. Vết thương phía sau tuy đã tốt đẹp, nhưng thời gian dài như vậy duy trì một tư thế đứng thẳng, y phục dính ở trên vết thương sắp khỏi hẳn cũng thực sự gian nan. Huống hồ bây giờ còn có chút phát sốt, trên cung điện thỉnh thoảng có gió nhẹ thổi qua, suy nghĩ của nàng đã có chút rời rạc.

"Vinh Thiển, để Ngự Thiện Phòng mang món ăn đi." Tiêu Yến khép lại một quyển tấu chương cuối cùng.

Chỉ chốc lát sau, món ăn cuồn cuộn không ngừng bưng lên, theo Tiêu Yến ngồi xuống, mấy người cũng vào bàn theo.

"Hiếm thấy đủ người như thế, hôm nay không nhiều quy củ như vậy, tùy ý là tốt rồi." Tiêu Yến lên tiếng.

"Vâng."

"Mẫu Hoàng, biên tái (*) mấy tháng gần đây vẫn náo nạn hạn hán, hôm qua quan viên báo cáo, có chút điêu dân rục rà rục rịch." Tiêu Lạc Hàm tùy ý kẹp lên món ăn trong bát để vào trong miệng.

(*) Biên tái: Chốt hiểm yếu gần biên cương.

"Ừm, ngươi định làm như thế nào." Tiêu Yến cũng không để ý, hàng năm đều sẽ có tình huống như thế.

"Nhi thần kiến nghị, phái binh trấn áp." Sát ý trong ánh mắt Tiêu Lạc Hàm chợt lóe lên.

"Lạc Vân, ý của ngươi thế nào?" Tiêu Yến quay đầu hỏi.

"Nhi thần cảm thấy, nên lấy động viên làm chủ, dù sao nạn hạn hán kéo dài mấy tháng, bách tính không thu hoạch được một hạt nào." Ánh mắt Tiêu Lạc Vân đảo qua Hạ vương.

"Ừm, Lạc Tích, ngươi đối với biên tái hiểu khá rõ, nói một chút đi." Tiêu Yến tùy ý đem vấn đề ném ra.

Tay Bạch Lạc Tích mới vừa cầm lấy đũa lập tức ở giữa không trung, hoàn toàn không nghĩ tới Tiêu Yến sẽ ở trường hợp này hỏi ý của nàng.

"Thần.. Thần không dám ngôn luận ngông cuồng." Bạch Lạc Tích để đũa xuống, cung kính trả lời.

"Không có chuyện gì, trẫm thứ ngươi vô tội, nói đi."

"Thần cho rằng, lúc này bạo động tất có chủ mưu, triều đình nên động viên trước, trấn áp sau. Trước tiên phái quan viên đưa đi lương thảo cứu tế, cứu tế dân trong nước sôi lửa bỏng, động viên bách tính. Sau đó lại phái quân đội đóng giữ, tìm ra kẻ chủ mưu, một lưới bắt hết." Bạch Lạc Tích thở dài, nói ra ý nghĩ của chính mình.

Hết chương 24
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 25: Khoa cử.

Lời vừa nói ra, thành công đem ánh mắt của ba người khác hấp dẫn, Tiêu Yến không nghĩ tới, đứa nhỏ này vậy mà giống như mình suy nghĩ, ném đi hoài nghi và đề phòng, cô không thể không thừa nhận, Bạch Lạc Tích rất ưu tú, mặc dù không có ở trong cung tiếp thu học tập tốt, nhưng can đảm và mưu lược cũng không thua cho Ninh Vương và Hạ vương.

"Được, để trẫm suy nghĩ thêm một chút, trước tiên dùng bữa." Tiêu Yến biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, khiến người ta không nhìn ra cô tán thành hay không.

Bạch Lạc Tích vốn là không có khẩu vị gì, nhưng lại không thể không chọn chút đồ ăn ăn xuống, ăn trưa như vậy chính là dày vò, cũng không lâu lắm, cái trán thì có mồ hôi lạnh bốc lên.

"Lạc Tích, làm sao vậy? Nơi nào không thoải mái sao." Tiêu Lạc Vân đầu tiên phát hiện sự khác lạ của nàng.

"Đa tạ Ninh Vương quan tâm, không có chuyện gì."

"Tích Nhi trở về, vốn định tặng chút đồ đón tiếp, nhưng chọn tới chọn lui đều không có thích hợp, hôm nay vừa vặn, có người tặng một con hãn huyết bảo mã, ta thì chuyển tặng cho Tích Nhi." Tiêu Lạc Vân đột nhiên nhớ tới, cười nói.

"Hãn huyết bảo mã quá quý giá, thần.." Bạch Lạc Tích muốn cự tuyệt.

"Thích thì tốt, chút nữa đi ra bên ngoài thử xem." Tiêu Lạc Vân đánh gãy lời của nàng.

"Được, vậy Lạc Tích thì nhận." Bạch Lạc Tích không nhún nhường.

"Tỷ, ngươi như vậy muốn ta làm sao bây giờ a, ta cũng không có chuẩn bị." Tiêu Lạc Hàm cười đùa nói.

"Không vội, Tích Nhi lại không đi, ngươi chậm rãi chuẩn bị." Tiêu Lạc Vân cũng trêu ghẹo.

"Nói như vậy, trẫm cũng không có chuẩn bị." Tiêu Yến xoa xoa đầu, tựa hồ đang suy nghĩ nên tặng cái gì.

"Hoàng thượng, thần.."

"Như vậy đi, Lạc Tích có muốn cái gì, cứ việc nói, trẫm đáp ứng thì được." Bạch Lạc Tích vừa muốn mở miệng đã bị Tiêu Yến đánh gãy.

"Mẫu Hoàng hào phóng như vậy, Lạc Tích ngươi nhanh suy nghĩ, có muốn cái gì." Tiêu Lạc Vân ở một bên giúp đỡ.

"Chuyện này.. Thần không có yêu cầu gì." Bạch Lạc Tích cúi đầu không biết như thế nào cho phải.

"Quân vô hí ngôn, sau khi nghĩ kỹ nói cho trẫm biết trẫm đã hứa thì chắc chắn làm được." Tiêu Yến nhìn Bạch Lạc Tích.

"Thần.. Muốn tham gia khoa cử năm nay." Lặng im chốc lát, Bạch Lạc Tích đứng dậy quỳ xuống đất.

"..."

Lời vừa nói ra, trong điện trong nháy mắt yên tĩnh, không có ai sẽ nghĩ tới nàng sẽ đưa ra yêu cầu như thế, nhưng ở dưới tình huống như vậy đưa ra tựa hồ lại rất hợp tình lý.

Hết chương 25
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 26: Kiên trì.

Tiêu Yến lạnh lùng nhìn bóng người quỳ xuống đất, vẫn chưa kêu đứng lên.

"Tiếp tục dùng bữa." Tiêu Yến dặn dò.

Ninh Vương và Hạ vương lại tiếp tục cầm lấy bát đũa, chỉ là dưới bầu không khí như thế này, ai cũng không đói bụng, qua loa ăn vài miếng, hai người thì đứng dậy cáo lui.

"Mẫu Hoàng, Tích Nhi nàng.." Trước khi đi Tiêu Lạc Vân có chút bận tâm.

"Trẫm biết nên làm như thế nào."

Tiêu Yến lạnh lùng cắt ngang Tiêu Lạc Vân, người sau chỉ có thể đưa cho Bạch Lạc Tích một ánh mắt tự cầu phúc.

Đại điện lại khôi phục bình tĩnh trước đó, Tiêu Yến ngồi ở vị trí đầu tiếp tục bận rộn, lại như chưa từng xảy ra gì cả, chỉ có Bạch Lạc Tích một mình quỳ ở trên mặt đất lát đá xanh lạnh lẽo, đầu óc có chút ảm đạm, xem ra vừa rồi gió lạnh thổi, bệnh tình hẳn là tăng thêm rồi.

Thân thể vốn là suy yếu, hơn nữa không có quy định thời gian phạt quỳ, Bạch Lạc Tích chỉ có thể kiên trì, nàng nhất định phải đánh cược, đánh cược thành tín Tiêu Yến làm quân vương, nhu tình thân là mẫu thân, đây là cơ hội tốt nhất, bỏ lỡ rồi, nàng chắc chắn sẽ hối hận.

"Muốn vào triều như vậy?" Ngay ở khi Bạch Lạc Tích cảm giác mình sắp không kiên trì được nữa, một thanh âm lạnh như băng vang lên.

"Thần chỉ là muốn đường đường chính chính đứng trong triều đình." Bạch Lạc Tích không chút do dự nào.

Lại là một trận yên tĩnh, Tiêu Yến mắt nhìn xuống bóng người quỳ dưới đất, trong lòng yên lặng suy tư, Ninh Vương hữu dũng hữu mưu là tướng tài, nhưng nếu như muốn trở thành nhất quốc chi quân, ít đi một mặt tàn nhẫn. Hạ vương xử sự gọn gàng nhanh chóng thủ đoạn tàn nhẫn, khiến người ta thần phục rất dễ dàng, nhưng để lòng người phục có chút khó. Nếu như Bạch Lạc Tích có thể vào triều làm quan, giúp đỡ hai người, có thể cũng là lựa chọn không tồi.

Bạch Lạc Tích quỳ trên mặt đất mỗi một giây đều là dày vò, Tiêu Yến cho nàng một loại áp lực vô hình, loại không xác định bên trong trầm mặc này, làm cho nhịp tim của nàng cũng không tự giác tăng nhanh.

"Hoàng thượng." Cuối cùng là Vinh Thiển phá vỡ yên tĩnh.

"Hả?" Tiêu Yến còn đang trầm tư, bị đột nhiên đánh gãy có chút không vui.

"Hoàng thượng, Điện hạ.."

Tiêu Yến ngẩng đầu nhìn lên, Bạch Lạc Tích sắc mặt trắng bệch, cái trán tất cả đều là mồ hôi, đã ngã xuống đất.

"Làm sao yếu ớt như vậy, đưa đến tẩm cung, tìm thái y xem thử." Trong lòng Tiêu Yến nháy mắt chính là phiền muộn.

Hết chương 26
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 27: Đáp ứng.

Thái y có chút bất đắc dĩ, phát sốt vốn dĩ chắc là vết thương phía sau dẫn đến, nhưng bây giờ chịu gió lạnh, bệnh này thế tới hung hăng.

"Thế nào?" Vinh Thiển có chút bận tâm.

"Cũng không lo ngại, chỉ là sau khi bị thương lại chịu gió lạnh, chịu phong hàn." Thái y trả lời.

"Làm sao yếu ớt như vậy." Tiêu Yến vẫn lẳng lặng ngồi ở một bên lạnh lùng mở miệng.

".. Hoàng thượng, thần mở phương thuốc, để Điện hạ mỗi ngày dùng thì được rồi." Lão thái y không biết nên trả lời như thế nào.

"Đi đi." Tiêu Yến vẫn lạnh lùng nhìn người trên giường.

Bạch Lạc Tích lúc này lại một lần chìm đắm ở trong giấc mộng của chính mình, vẫn là giấc mộng quen thuộc kia, Tiêu Yến kéo lấy chính mình, cảnh tượng máu tanh chân thực như vậy, chính mình nỗ lực tiến vào trong lồng ngực Tiêu Yến, lại bị mạnh mẽ đá ngã trên mặt đất.

"Mẫu Hoàng, Mẫu Hoàng.." Bạch Lạc Tích ở trên giường nhẹ nhàng kêu.

Tiêu Yến nghe tiếng, đứng dậy đi tới trước giường, nhìn dáng vẻ Bạch Lạc Tích giãy dụa muốn chạy trốn, liền biết đây không phải mộng đẹp.

"Cố gắng chăm sóc nó, tỉnh lại rồi sau đó đưa về." Tiêu Yến không muốn ở lại nữa, quay người rời đi.

"Vâng." Vinh Thiển hơi thở dài.

"Mẫu Hoàng, không muốn.. Không muốn, nhi thần sợ." Bạch Lạc Tích tiếp tục nói mớ.

"..."

Tiêu Yến nghe được kêu gọi dừng lại bước chân.

"Sau khi tỉnh rồi nói cho nó biết, trẫm đáp ứng." Tiêu Yến lặng im chốc lát, nhẹ giọng dặn dò.

"Vâng."

Tiêu Yến lần này thật sự rời đi, chỉ là trong lòng lại có một tia an ủi, Bạch Hiên, không biết ngươi thấy đứa nhỏ này sẽ thế nào, ở bên ngoài nhiều năm, cũng không phải một tiểu công chúa phô trương ương ngạnh kia, bây giờ cho dù nó đứng trước mặt ngươi, ngươi cũng có thể không nhận ra đâu.

Đứa nhỏ này mạnh hơn ngươi, ngươi chạy trốn, nó lại vì Bạch gia gánh chịu tất cả, hiện tại lại kiên trì như vậy, Ngươi sẽ hối hận vứt bỏ nó thôi, đợi nhiều năm như vậy, trẫm sẽ tặng ngươi một món quà lớn.

Tiêu Yến ngồi một mình ở nhà thủy tạ, hồi ức qua lại, hồi tưởng cố nhân, Bạch Lạc Tích hồi kinh, ở bề ngoài đối với triều cục không có ảnh hưởng gì, nhưng cũng tác động quyền lợi của mấy người nòng cốt, Tiêu Yến biết rõ, Bạch Lạc Tích nếu như vào triều, chắc sẽ dâng lên sóng lớn, cũng không biết vì sao cô thậm chí có chút chờ mong.

Hết chương 27
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 28: Nội ứng.

Bạch Lạc Tích khi tỉnh lại trong phòng không có một bóng người, chỉ có mùi thuốc nhàn nhạt truyền đến, đứng dậy ngắm nhìn bốn phía, căn phòng này vẫn giống như mấy năm trước.

Chuyện cũ nổi lên trong lòng, nơi này có quá nhiều ký ức ở chung với Tiêu Yến. Tiêu Yến trước bàn đọc sách cầm bút dạy mình luyện chữ, mềm mại bước lên ôm chính mình đọc sách, trước gương đồng giúp mình xắn tóc..

Bạch Lạc Tích lắc lắc đầu, ngăn cản chính mình tiếp tục nhớ lại, cầm lấy áo khoác một bên, tùy ý khoác lên người.

"Điện hạ, ngài tỉnh rồi?" Vinh Thiển nghe được âm thanh từ bên ngoài đi vào.

"Ừm, ta ngất rồi?" Bạch Lạc Tích dò hỏi.

"Điện hạ, thái y nói ngài cần an dưỡng, uống chén thuốc này nghỉ ngơi một lúc nữa đi." Vinh Thiển cũng không có chính diện trả lời.

"Được." Bạch Lạc Tích có chút ảo não, nàng vốn tưởng rằng có thể kiên trì đến Tiêu Yến đồng ý, không nghĩ tới lại bỏ dở nửa chừng như vậy, cầm lấy chén thuốc phát tiết như một hơi cạn sạch.

"Hí, thật là đắng." Mới vừa đem thuốc uống vào, liền nhíu mày.

"Điện hạ, ăn viên mứt đi." Vinh Thiển bưng lên cái đĩa trên bàn.

Bạch Lạc Tích đưa tay tiếp nhận, lại cảm giác đáy cái đĩa tựa hồ không đúng lắm.

"Điện hạ cầm chắc, rơi xuống đất thì chỉ có thể đắng rồi." Vinh Thiển ra tiếng nhắc nhở, và sử dụng ánh mắt ra hiệu.

Bạch Lạc Tích tiếp nhận cái đĩa, cẩn thận đem tờ giấy dưới đáy cái đĩa nắm ở lòng bàn tay, nghi hoặc nhìn về phía Vinh Thiển, người sau vẫn không dừng lại lâu, lùi về sau hai bước, kéo ra khoảng cách.

"Đưa ta hồi phủ đi." Bạch Lạc Tích ăn viên mứt, cũng không có thoát đi cay đắng trong miệng, trong lòng có chút loạn, nàng muốn nhanh chóng rời khỏi.

Bạch Lạc Tích lẳng lặng ngồi ở trên thềm mềm, không dám mở ra lòng bàn tay, chỉ có thể siết chặt quả đấm

"Điện hạ, xe ngựa đã chuẩn bị tốt, còn có hoàng thượng đã đáp ứng thỉnh cầu trước đó của ngài." Qua một lát Vinh Thiển đi vào bẩm báo.

"Thỉnh cầu? Đáp ứng ta tham gia khoa cử?" Bạch Lạc Tích hỏi ngược lại.

"Điện hạ cố gắng chuẩn bị đi." Vinh Thiển vẫn chưa trả lời, mà là khẽ mỉm cười.

"Được." Bạch Lạc Tích tâm tình thật tốt, tuy thân thể vẫn còn có chút suy yếu, nhưng nàng muốn lập tức trở về phủ.

Hết chương 28
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 29: Lời mời.

Trở lại phủ đệ, Bạch Lạc Tích một thân một mình ngồi ở thư phòng, tờ giấy trong tay vẫn chưa hề mở ra, nàng không dám nhìn tới, trong lòng lóe qua vô số khả năng, suy tư chốc lát, nhẹ nhàng thở dài, cuối cùng mở ra tờ giấy.

Một hàng chữ rất đơn giản, buổi trưa ngày mai cây già ngoại thành.

Bạch Lạc Tích nhắm hai mắt lại, là lời mời của Bạch gia, mấy chữ này là lúc nhỏ lén lút chạy ra ngoài chơi biểu ca thường thường viết cho nàng.

"Điện hạ? Ngài không có sao chứ." Tiểu An có chút bận tâm, ở ngoài cửa nhẹ giọng dò hỏi.

"Không sao, vào đi."

"Nhân lúc nóng ăn chút đi." Tiểu An bưng một bát cháo và mấy món ăn thanh đạm.

Ân, ngươi xem một chút cái này. "Bạch Lạc Tích đem tờ giấy đặt lên bàn.

" Điện hạ! Đây là.. "Tiểu An đương nhiên nhận ra, tờ giấy này trước đó luôn đều là qua tay nàng đưa đến.

" Ha ha. "Bạch Lạc Tích ngượng ngùng cười.

" Ngài muốn đi không? "Tiểu An nhìn về phía Bạch Lạc Tích.

" Không đi. "Bạch Lạc Tích trả lời rất thẳng thắn, chuyện này kỳ lạ, nàng nghĩ không thông tại sao là Vinh Thiển, cho dù trước đó nàng và Bạch gia quan hệ không ít, nhưng này tội danh đại nghịch bất đạo này..

" Điện hạ, ngài không phải luôn muốn gặp người Bạch gia sao? "Tiểu An nghi hoặc.

" Ta sợ đây là cái tròng hoàng thượng thiết lập. "Bạch Lạc Tích phân tích.

" Nhưng nếu như thật sự thì sao? "Tiểu An sợ nàng mất đi cơ hội này.

" Là thật thì càng không thể đi, năm đó coi ta là quân cờ, dùng xong thì bỏ, bây giờ ta vừa trở về, bọn họ liền tìm đến cửa."Bạch Lạc Tích nghĩ kỹ từ lâu, cho dù nàng cần sự trợ giúp của Bạch gia, cũng muốn bọn họ ba lần bốn lượt mời mới có thể xuất hiện, nàng muốn cho Bạch gia biết được sự quan trọng của nàng.

Hết chương 29
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 30: Thăm dò.

Hoàng cung.

Vinh Thiển đứng ở một bên, Tiêu Yến ngồi ở ghế bằng gỗ đỏ, bên trong đại điện yên tĩnh dị thường, cũng không ai dám đánh vỡ mảnh trầm tĩnh này, Tiêu Yến đang chờ đợi một kết quả.

"Hoàng thượng, thám tử báo lại, Điện hạ vẫn chưa xuất hiện." Một người thị vệ vội vã đuổi tới, quỳ xuống đất bẩm báo.

"Giờ gì rồi?" Tiêu Yến mở miệng dò hỏi.

"Hồi hoàng thượng, đã giờ mùi" nỗi lòng lo lắng của Vinh Thiển cuối cùng rơi xuống, tờ giấy kia đúng là thật sự, Bạch Lương tự tay viết, chỉ là người viết thư đã..

"Biết rồi, lui ra đi." Tiêu Yến phất phất tay.

"Hoàng thượng." Vinh Thiển bưng trà nhẹ giọng gọi.

"Ừm, để người đều rút lui đi." Tiêu Yến khẽ mỉm cười, nghe được tin tức này, trong lòng trong nháy mắt rất sung sướng, bản thân cô cũng không nghĩ kỹ, nếu như Bạch Lạc Tích đi đến đến hẹn, cô nên xử lý như thế nào.

Bạch Lương, biểu ca của Bạch Lạc Tích, mấy năm trước vì mạng sống, khai ra người đồng mưu, bây giờ dùng hắn để thăm dò không thể thích hợp hơn. Lòng của Tiêu Yến cũng dần dần rơi xuống, thân là Đế Vương, cô không cho phép có người uy hiếp đến hoàng quyền, thân là mẫu thân, cũng chỉ có bản thân cô mới có thể lĩnh hội. Hiện tại, Bạch Lạc Tích cho một đáp án, thân là cha mẹ âu yếm con cái cuối cùng chiếm thượng phong, có lẽ vẫn luôn là đều là chính mình sai rồi, Bạch gia là Bạch gia, Lạc Tích là Lạc Tích, ban đầu thì không nên hòa làm một.

Hết chương 30
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 31: Hạ vương.

Sau khi thăm dò lẫn nhau, tháng ngày lại khôi phục yên tĩnh, Bạch Lạc Tích mỗi ngày tiến cung thỉnh an, Tiêu Yến cũng không có làm khó nữa.

Phủ Hạ vương.

"Điện hạ, gần đây rất bình yên, không có chuyện gì phát sinh, bên kia cũng là theo đúng khuôn phép." Vương thái phó đứng ở phòng lớn phủ Hạ vương.

Tổ phụ, nơi này không có người ngoài, ngài không cần giữ lễ tiết, ngồi đi. "Tiêu Lạc Hàm đứng dậy tỏ vẻ tôn kính.

" Được. "Vương thái phó cũng không khách khí nữa, tùy ý ngồi xuống.

" Mẫu Hoàng đã đồng ý nàng tham gia khoa cử, đây không phải điềm tốt. "

" Điện hạ, ngài phải làm tốt chuẩn bị, hoàng thượng lần này hẳn là hạ quyết tâm, để nàng vào triều, khoa cử chẳng qua là lời giải thích. "Vương thái phó suy nghĩ chốc lát

" Năm đó lại không có giết nàng, thực sự là.. "Sát ý trong mắt Tiêu Lạc Hàm đột nhiên hiện, một chưởng vỗ ở trên bàn, nước trà tung toé.

" Việc năm đó Điện hạ chớ nhắc lại nữa, hoàng thượng đa nghi, đừng ở trên việc nhỏ ngã nhào. "Vương thái phó lên tiếng nhắc nhở.

" Ân, tổ phụ nói đúng lắm, kế trước mắt chỉ có thể ở trên khoa cử động thủ. "

" Lại Bộ Thượng Thư Quý Điển làm người chính trực, muốn thu phục hắn, khó a. "Vương thái phó là trọng thần hai triều, đối với quan triều đình như lòng bàn tay, một lời nói toạc ra then chốt trong đó.

" Chỉ cần hắn không giúp Ninh Vương là được, lần khoa cử này do Ninh Vương phụ trách, quan chủ khảo là Quý Điển, tổ phụ ngài suy nghĩ cách, đem phó giám khảo an bài thành người của chúng ta, chuyện này không khó chứ. "Tiêu Lạc Hàm lặng im chốc lát, nói ra ý nghĩ trong lòng.

" Ngược lại là không khó, chỉ là Điện hạ muốn làm cái gì? "Vương thái phó muốn hợp lý sắp xếp nhân viên.

" Khoa cử bao năm qua đều có gian lận, chỉ là mọi người mở một con mắt nhắm một con mắt thôi, năm nay.."Tiêu Lạc Hàm hơi nắm quả đấm, nàng muốn Bạch Lạc Tích bị cuốn vào, đến lúc đó cho dù ghi tên ba vị trí đầu cũng là uổng công.

Hết chương 31
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 32: Giảng dạy.

Tiểu An bưng canh hạt sen mới vừa nấu xong, bước qua cầu khúc cành liễu lung lay, xuyên qua hành lang, dọc theo hoa viên tiếp tục tiến lên, một chòi nghỉ mát tao nhã hiện lên ở trước mắt, một trận gió nhẹ lướt qua, hoa rơi bay bay, có vài mảnh rơi xuống trên người Bạch Lạc Tích, tóc đen như mực, hoa Lê như tuyết, trắng đen rõ ràng thật là đẹp đẽ.

"Hoàng thượng, Điện hạ, đây là canh hạt sen mới vừa nấu xong." Tiểu An đem bát đặt ở trên bàn đá.

"Ăn ít đồ trước, chút nữa tiếp tục." Tiêu Yến nhìn Bạch Lạc Tích vùi đầu khổ học đối diện.

"Vâng."

Người sau ngẩng đầu bưng lên bát ngọc một bên, trong lòng không khỏi phiền muộn, mấy ngày trước đây cùng Tiêu Yến nói muốn tìm sư phụ giảng dạy một chút, lúc đó cô đầy miệng đáp ứng, không nghĩ tới ngày thứ hai đợi được không phải Đại Học Sĩ, lại là bản thân Tiêu Yến, lý do dĩ nhiên là cũng tìm không ra người thứ hai học sâu biết rộng nữa, người biết được tình hình chính trị đương thời đến. Thế là có cảnh tượng vừa rồi, mấy ngày nay sau khi hạ triều, Tiêu Yến cũng sẽ ở chòi nghỉ mát phê tấu chương, chờ Bạch Lạc Tích hoàn thành nhiệm vụ ngày đó, điều này cũng để Bạch Lạc Tích tính cách hiếu động thực tại khó chịu một lần.

"Hoàng thượng, bản này đã sao chép xong rồi, người xem một chút." Bạch Lạc Tích đặt chén trong tay xuống, đem giấy tràn ngập chữ viết phía trên hai tay đưa tới.

"Ừm, đọc một lần." Tiêu Yến tiếp nhận liếc mắt một cái, tùy ý dặn dò.

"..."

Bạch Lạc Tích chỉ sao chép một lần, vừa rồi lại uống bát canh hạt sen, từ lâu nhớ không hết.

"Huh?" Đợi một lúc, Tiêu Yến ngẩng đầu nhìn nàng.

"Chuyện này.. Ta còn phải học một lần." Bạch Lạc Tích cuống quít cúi đầu.

Hôm nay học không xong cũng không cần xuất cung. "Tiêu Yến cầm lấy tấu chương lạnh lùng mở miệng.

" Vâng."Bạch Lạc Tích nhỏ giọng đáp lại, liếc mắt nhìn về phía Tiểu An, người sau trả cho nàng một ánh mắt không thể ra sức.

Hết chương 32
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 33: Chép thuộc lòng.

Sắc trời dần tối, Bạch Lạc Tích luôn cùng quyển sách kia phân cao thấp, kỳ thực không có Tiêu Yến giám sát, nàng cũng sẽ toàn lực ứng phó, lén lút liếc mắt, hiện tại Tiêu Yến ngay ở một bên, nhiều năm chia lìa, để Bạch Lạc Tích không quen khoảng cách gần như vậy tiếp xúc.

"Học xong rồi?" Tiêu Yến cảm giác được ánh mắt của Bạch Lạc Tích, thả xuống thư tịch trong tay, lên tiếng dò hỏi.

"Ừm, học xong rồi." Bạch Lạc Tích khẳng định trả lời.

"Viết lại một lần, không có vấn đề liền trở về dùng bữa." Tiêu Yến quyết định.

Bạch Lạc Tích giơ tay lên lấy giấy và viết một bên, yên lặng viết, đã đã thuộc nằm lòng, nhưng ở dưới cái nhìn chăm chú của Tiêu Yến, ký ức tựa hồ cũng hạ thấp rồi.

Một lát.

"Hoàng thượng, viết xong rồi." Bạch Lạc Tích nhẹ giọng kêu.

"Ừm." Tiêu Yến đứng dậy đi đến phía trước, cầm lấy trang giấy nhìn chăm chú.

"Xẹt." Theo thanh âm xé rách của trang giấy, Tiêu Yến bình tĩnh liếc nhìn Bạch Lạc Tích.

"Học lâu như vậy, vẫn là làm sai? Viết lại lần nữa."

Bạch Lạc Tích liên tục xưng vâng, Tiêu Yến vô hình trung cho nàng cảm giác ngột ngạt to lớn, cũng không nói nơi nào phạm sai lầm, nàng chỉ có thể dựa vào ký ức lần nữa viết.

Tiểu An ở một bên âm thầm lo lắng, nhiều năm như vậy, nàng chưa từng thấy Bạch Lạc Tích học sách thời gian dài như vậy, tuy cũng có người giảng dạy, nhưng đều là qua loa cho xong, ai cũng sẽ không quan tâm một công chúa tinh thần sa sút có chăm chú tu luyện hay không.

"Xẹt." Tiêu Yến lại một lần mặt không hề cảm xúc xé toang thành quả lao động của Bạch Lạc Tích.

Không biết viết lại bao nhiêu lần, mãi đến tận Bạch Lạc Tích cảm thấy cổ tay đau nhức, Tiêu Yến mới hài lòng gật gật đầu, thả nàng trở về.

Tuy khổ cực, nhưng Bạch Lạc Tích không thể không thừa nhận, bức bách như vậy là có hiệu quả, rất nhiều văn chương trước đó chỉ nhớ rõ đại khái, hiện tại đều có thể hạ bút thành văn.

Hết chương 33
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 34: Dò hỏi.

Lại bộ, Tiêu Lạc Vân ngồi ngay ngắn ở phía trên, Quý Điển và mấy vị Phó chủ khảo phân hai bên.

"Mấy ngày nữa thì phải bắt đầu thi, mấy vị cực khổ một chút nữa, nhất định không thể xảy ra chuyện gì." Tiêu Lạc Hàm vẻ mặt nghiêm túc.

"Vâng, chúng thần ổn thỏa đem hết toàn lực." Mấy người cung kính gật đầu.

"Khoa cử năm nay, hoàng thượng rất coi trọng, có thể thuận lợi hoàn thành, bản vương thì sẽ góp lời, thăng chức tấn tước là không thiếu được." Tiêu Lạc Hàm tung ra lợi thế.

"Tạ điện hạ, thần khắc trong tâm khảm."

"Được rồi, đều đi làm đi." Tiêu Lạc Hàm hiển nhiên cũng không muốn ở đây hàn huyên với mấy người.

"Vâng."

Giám khảo theo tiếng lui ra, chỉ có Quý Điển ở lại tại chỗ không có động tác.

"Quý đại nhân còn có việc?" Tiêu Lạc Hàm cầm lấy mứt trong mâm bỏ vào trong miệng.

"Thần có chuyện, muốn mời Điện hạ biểu lộ." Quý Điển trực tiếp mở miệng dò hỏi.

"Ừm." Tiêu Lạc Hàm tùy ý đáp lại, nhíu nhíu mày, mứt này quá ngọt, nàng thu hồi tay lần nữa đưa đến trong mâm.

"Giản Thân Vương năm nay, Quận Vương Tuyên còn có mấy ngoại thích trong nhà đều có thí sinh, xin hỏi.."

"Ở Lại bộ lâu như vậy, chút chuyện nhỏ này còn cần bản vương dạy ngươi?" Tiêu Lạc Vân ngắt lời Quý Điển, hiển nhiên không muốn liên luỵ trong đó.

"Vương Gia, hàng năm đều là đem đề thi báo cho biết trước, chỉ là năm nay hoàng thượng tự mình ra đề mục, đề thi này.." Quý Điển muốn nói lại thôi.

"Nên làm như thế nào liền làm như thế đó, biện pháp không chỉ một, môn đạo trong đó ngươi rõ ràng hơn bản vương, chỉ có một chút, đừng chọc rắc rối."

"Vâng, hạ quan rõ, tự sẽ không đem Vương Gia liên luỵ vào." Quý Điển gật đầu bảo đảm, thấy Tiêu Lạc Hàm không có mở miệng nữa, chỉ có thể xin cáo lui.

"Cẩn thận Hạ vương."

Giữa lúc Quý Điển chậm rãi lùi đến cạnh cửa, một thanh âm lành lạnh thổi qua, hắn ngẩng đầu nhìn người phía trên, người kia dường như vẫn chưa mở miệng, vẫn cúi đầu loay hoay với mứt kẹo.

Hết chương 34
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 35: Làm khó.

Hết thảy đều tiến hành theo từng bước, khoa thi cũng thuận lợi hoàn thành, Bạch Lạc Tích cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, tuy nàng từ nhỏ đã thích đọc sách, nhưng ở ngoài tự do quen rồi, khoảng thời gian này mỗi ngày ngồi ở bên cạnh bàn, cảm giác thân thể cũng không thoải mái.

"Cha, cha." Bạch Lạc Tích cưỡi con Hãn Huyết Bảo Mã kia, ở ngoài thành rong ruổi bãi cỏ.

"Điện hạ, ngài chậm một chút, ta đây đều theo không kịp." Tiểu An ở phía sau la lên.

"Quá chậm rồi, nhanh lên một chút." Bạch Lạc Tích cười quay đầu lại.

Khe suối róc rách, gió nhẹ lướt nhẹ qua mặt, Bạch Lạc Tích kéo dây cương, tung người xuống ngựa.

"Nghỉ ngơi một chút đi."

"Được" Tiểu An ở ngoài mấy mét đáp lời.

"Nè, theo ta uống một hớp." Bạch Lạc Tích đem rượu ấm tháo xuống, vứt cho Tiểu An.

"Điện hạ, ngài còn mang rượu tới?"

"Nhịn lâu như vậy, hôm nay không say không về." Bạch Lạc Tích đi tới bên dòng suối, tìm khối đất trống ngồi xuống.

"Được, ta theo ngài." Tiểu An vẫn là hiểu ý như vậy, nàng chưa bao giờ sẽ dò hỏi, chỉ có yên lặng làm bạn.

Hai người ngồi trên mặt đất, nhìn nhau nở nụ cười, Bạch Lạc Tích giờ khắc này là thỏa mãn, mất đi quá nhiều, không để cho nàng tự sa ngã, trái lại càng mạng mẽ thêm, nàng rất cảm kích trời xanh có thể đem Tiểu An giữ ở bên người, có một người thật lòng đối đãi như vậy, cùng chung hoạn nạn, nàng sẽ không oán nữa, không hận nữa.

"Bạn bè rót đầy chung, ta say ngâm câu hát." Sau khi uống một hớp, Bạch Lạc Tích nằm ở trên cỏ, hai mắt hơi khép, chậm rãi mở miệng.

Tiểu An nhìn Bạch Lạc Tích như vậy, trong lòng lại có một tia bi thương, yên lặng rượu rượu, vẫn chưa tiếp nữa câu sau.

"Nhân sinh đắc ý phải vui mừng." Thấy Tiểu An không có phản ứng, Bạch Lạc Tích lần nữa ngồi dậy, phóng khoáng giơ bầu rượu lên, quay về mặt trời, quay về gió nhẹ, quay về khe suối.

Hoàng cung.

Ngay ở thời điểm Bạch Lạc Tích ở bên ngoài phóng túng, tâm tình Tiêu Yến có thể rất là phiền muộn, tảo triều đến bây giờ còn không có kết thúc, mấy vị đại học sĩ ký một lá thư, yêu cầu chỉnh lý gian lận khoa cử, trong đó nhân viên liên luỵ rất rộng, Tiêu Yến thực sự đau đầu.

Hết chương 35
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 36: Lửa giận (1).

"Hoàng thượng, khoa cử chính là vì nước chọn nhân tài, bây giờ loại làm rối kỉ cương này quả thực chính là coi rẻ triều đình, đối với hiền triết đã khuất rất bất kính" Đại học sĩ cầm bài thi dõng dạc.

"Đại học sĩ, ngài trước tiên đừng kích động, hoàng thượng tự có sắp xếp." Vương thái phó nhìn tình cảnh không thể khống chế, ra lời khuyên bảo.

Tiêu Yến vẫn lẳng lặng nghe, ánh mắt liếc nhìn Ninh Vương, khoa cử lần này cô giao cho Tiêu Lạc Vân chính là sợ có người từ trong cản trở, không nghĩ tới cuối cùng vẫn là xảy ra chuyện lớn như vậy.

"Mẫu Hoàng, khoa cử năm nay là nhi thần quản lý chính, xảy ra chuyện như vậy, nhi thần bụng làm dạ chịu, mời ngài đem chuyện gian lận giao do nhi thần xử lý." Tiêu Lạc Vân cảm nhận được ánh mắt bén nhọn, không thể không ra khỏi hàng gánh chịu.

Lời vừa nói ra, nội điện trong nháy mắt yên tĩnh, mấy vị Đại Học Sĩ đều là người uyên bác, vừa kích động như thế chỉ là xuất phát từ thận trọng nhiệt tình nhiệt tình đối với học vấn, không nghĩ tới việc này sẽ liên lụy đến Ninh Vương, bọn họ không khỏi lùi về sau một bước, có chút luống cuống.

"Chuyện quan trọng như vậy, ngươi làm rối tinh rối mù! Khoa cử là trò đùa sao? Hiện tại ngươi muốn như thế nào kết thúc!" Bình tĩnh của Tiêu Yến không còn tồn tại nữa, đứng dậy nghiêm nghị trách cứ ghét không đủ, trực tiếp đem tấu chương Đại Học Sĩ trình lên đập về phía Tiêu Lạc Vân, người sau từ lâu quỳ ở trên đất, không dám né tránh, miễn cưỡng ở trước mặt mọi người thừa nhận lửa giận của Tiêu Yến.

"Hoàng thượng, việc này tuy từ Ninh Vương quản lý chính, nhưng mà Lại bộ xử lý, thần xin mời hoàng thượng để thần trợ giúp Ninh Vương tra rõ chuyện gian lận." Lại Bộ Thượng Thư Quý Điển ra khỏi hàng giải vây.

Hết chương 36
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 37: Lửa giận (2).

Tiêu Yến ngồi ở trên long ỷ, nhìn Tiêu Lạc Vân tàn tạ và sợ hãi đầy đất quỳ ở dưới bậc, lửa giận trong lòng đã giảm phân nửa, sự tình náo đến hiện tại, cô nhất định phải xử trí.

"Lý đại nhân, ngươi nói một chút, khoa cử gian lận nên xử trí như thế nào?" Tiêu Yến nhìn về phía Hình Bộ Thượng Thư Lý Gia.

"Hồi hoàng thượng, gian lận theo luật nên xóa bỏ thứ bậc, cả đời cấm tham gia khoa cử." Lý Gia biết việc này liên lụy hoàng thích, cho nên đem hình phạt tận lực nói nhẹ.

"Ừm" Tiêu Yến khẽ gật đầu.

"Hoàng thượng, việc này còn chưa điều tra rõ, không thể nhận định bừa." Vương thái phó nói ra khuyên giải, ở trên triều đình, người liên quan đến việc này đều đã sợ đến sắc mặt trắng bệch, nghe được hắn khuyên bảo như vậy, tất nhiên là trong lòng cảm kích

"Trước tiên đem người liên quan án giải vào Hình bộ đại lao, Ninh Vương và Quý đại nhân tra rõ việc này, trong vòng bảy ngày nếu như không có kết quả, trẫm chắc chắn trách nặng." Tiêu Yến đứng dậy phất tay áo mà đi, lưu lại đám thần thần trong điện hai mặt nhìn nhau, cũng không ai dám rời đi trước, mãi đến tận Tiêu Lạc Vân đứng dậy nhặt lên tấu chương trên đất đi theo Tiêu Yến, người khác mới dám chậm rãi lui ra đại điện.

Tẩm cung.

Tiêu Lạc Vân ôm một chồng tấu chương đứng ngoài điện, chờ Vinh Thiển thông báo, đã đứng nửa canh giờ, chưa đợi được hồi đáp, trong lòng âm thầm suy tư, xem ra Tiêu Yến lần này là thật sự tức giận rồi.

"Điện hạ, hoàng thượng đang ngủ trưa, ngài về trước đi." Thời gian lại qua một nén hương, Vinh Thiển chậm rãi mở cửa.

"Được, ta ở chỗ này chờ." Tiêu Lạc Vân đi tới chỗ trống trong đình, hai đầu gối điểm đất quỳ xuống, nàng biết Tiêu Yến không muốn gặp mình, nhưng tấu chương trong tay mình Tiêu Yến vẫn chưa mở ra, cho nên cũng không biết danh sách người trong đó, nàng nhất định phải báo cáo, phần danh sách này đủ có thể tác động hơn nửa triều chính, nàng không dám manh động.

Hết chương 37
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 38: Lửa giận (3).

Tiêu Lạc Vân quỳ ở đình viện, cung nhân qua lại cũng không dám tới gần, chỉ có thể vòng tới hành lang tới lui mà đi, khi tảo triều Tiêu Yến tức giận đã truyền ra, trong lòng mỗi người đều rất thấp thỏm, sợ chính mình không cẩn thận chọc nộ long uy.

"Điện hạ, ngài đây là tội gì, hoàng thượng thật sự đang ngủ trưa." Chỉ có Vinh Thiển đi tới gần, muốn đem Tiêu Lạc Vân nâng dậy.

"Dung cô cô, hôm nay ta nhất định phải gặp được Mẫu Hoàng, ngài không cần khuyên." Tiêu Lạc Vân biết, chỉ có như vậy Tiêu Yến mới có thể gặp nàng.

Trong danh sách có tên của Bạch Lạc Tích, nàng muốn xác nhận thái độ của Tiêu Yến, khoa cử lần này, Bạch Lạc Tích mặc dù không có leo lên đầu bảng, nhưng cũng đứng ở ba vị trí đầu, thứ tự như vậy, nếu như bởi vì gian lận mà xóa bỏ, thực sự đáng tiếc.

"Được rồi, lão nô lại đi thông báo một chút." Vinh Thiển bất đắc dĩ, nàng hiểu rất rõ Tiêu Lạc Vân, tính cách của đứa nhỏ này rất giống Tiêu Yến, không mục đích mục đích thề không bỏ qua.

"Vẫn là đợi Mẫu Hoàng tỉnh lại rồi thông báo đi." Tiêu Lạc Vân không muốn quấy rối Tiêu Yến nghỉ ngơi.

"Được."

Vinh Thiển quay người đi trở về trong phòng.

"Hoàng thượng, Ninh Vương Điện hạ.." Tiêu Yến ngồi ở chỗ mềm, hơi xua tay, Vinh Thiển không nói thêm gì nữa.

"Nó nhất định là không chịu đi đâu?"

"Vâng."

"Để nó đợi đi, chuyện như vậy đều có thể bị người tính toán, nên cố gắng nhớ kĩ." Tiêu Yến nhắm mắt chậm rãi nói ra.

"Hoàng thượng, bên ngoài mặt trời lớn, Điện hạ lại quỳ ở trong đình." Vinh Thiển khuyên bảo.

"Để nó tĩnh tâm cũng được, những năm này sống quá thư thản, bây giờ Lạc Tích trở về, trong triều xem ra yên tĩnh, kì thực sợ bóng sợ gió." Tiêu Yến có chút bận tâm, đối với Tiêu Lạc Vân, cô là lòng có áy náy, đứa nhỏ này từ nhỏ đã không còn phụ thân, cô muốn đem tốt nhất đều để cho Tiêu Lạc Vân, đáng tiếc bảo vệ quá tốt, hiện tại.. Cô không hy vọng Tiêu Lạc Vân vì Bạch Lạc Tích làm chuyện điên rồ.

Hết chương 38
 
87,113 ❤︎ Bài viết: 1288 Tìm chủ đề
Chương 39: Triệu kiến.

Tiêu Yến cuối cùng là không đành lòng, sau nửa canh giờ liền đem Tiêu Lạc Vân triệu đến trong điện.

"Nhi thần bái kiến Mẫu Hoàng." Tiêu Lạc Vân theo quy tắc quỳ xuống đất dập đầu.

"Làm sao, ghét khi tảo triều không đủ mất mặt, chạy đến đây tìm đánh?" Tiêu Yến hiếm thấy trêu ghẹo.

"..."

Tiêu Lạc Vân thấy thế cũng không câu nệ, kéo lên làn váy đứng dậy nhích đến gần trước.

"Mẫu Hoàng, ngài đều giết gà dọa khỉ rồi, còn dọa nhi thần."

"Ừm." Tiêu Yến chẳng biết có phải không, tức giận của tảo triều, là vì bịt đi miệng người, bây giờ hẳn là sẽ không có người nêu ý kiến nữa.

"Người xem thử phần danh sách này, bên trong liên quan đến người cực lớn, mấy vị Thân Vương cũng ở trong đó." Tiêu Lạc Vân đem tấu chương trình lên.

"Đem khoa cử giao cho ngươi, vốn muốn cho ngươi cho hoàng thân quốc thích họ bán một nhân tình, không nghĩ tới.. Thực sự là phế vật!" Tiêu Yến vừa nghĩ tới ước nguyện ban đầu của chính mình, lửa giận không khỏi dâng lên.

"Nhi thần biết sai." Tiêu Lạc Vân thấy ánh mắt dần lạnh của Tiêu Yến, không dám làm càn nữa, lùi về sau một bước quỳ đến trên đất.

"Đứng lên đi, cũng không chỉ trách ngươi, nghiêm túc điều tra, sau bảy ngày trẫm muốn kết quả."

"Mẫu Hoàng, việc này Lạc Tích liên luỵ trong đó, người xem.." Tiêu Lạc Vân thăm dò lên tiếng.

"Bản thân ngươi đắn đo, đừng sinh sự nữa." Tiêu Yến thuận miệng trả lời.

"Vâng."

Tiêu Lạc Vân trong lòng căng thẳng, người trong danh sách không giàu sang thì cũng cao quý, nếu như tra đến cuối cùng, thật sự muốn tìm người đứng ra gánh chịu, vậy..

Giờ khắc này nhìn thái độ của Tiêu Yến, cũng không có muốn bảo vệ, như vậy tùy ý, trái lại khiến trong lòng người bất an.

Hết chương 39
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back