Thời gian dần trôi, rồi cũng tới ngày nó cắp sách đến trường. Một thế giới mới như mở ra với nó. Nhìn quanh lớp học đông nghẹt người, có đứa quen, có đứa chưa từng gặp, nhưng tất cả đều chỉnh tề với quần tây áo trắng. Nó rụt rè rời tay mẹ, ôm cặp lủi thủi bước vào. Mặt mày lấm lem, chốc chốc lại sụt sịt như bị cảm. Đôi mắt buồn như mắt mẹ nó đang dõi theo phía bên ngoài. Trong lòng bà nặng trĩu lo âu. Thấy người ta đưa con đi học thì bà làm theo vậy, chứ thực lòng bả chẳng vui gì. Với bà, nó đi học là phải thêm tiền học phí, rồi tiền sách vở, đủ thử tiền. Chưa kể con bà nổi danh bất trị, nó mà gào thét chọc phá cô giáo, bạn bè thì bà cũng mang tiếng lây. Thôi biết làm sao, có trách thì trách bà nghèo, lại học ít, không dạy nổi con. Giờ chỉ còn phó mặc cho số phận.
Nhưng trái với suy nghĩ của bà, cả buổi trời trong lớp nó chỉ nín thinh. Mặc cho cô giáo ôn tồn, mặc bạn bè đùa giỡn, nó cứ ngồi trơ trơ, chốc chốc lại dòm xuống hộc bàn. Thì ra trong lúc mẹ không để ý, nó lén bỏ điện thoại vào cặp, mang đi. Có điện thoại thì thôi rồi, ngoài kia trời mưa gió bão bùng đến đâu nó cũng mặc. Cả thể xác và linh hồn nó đã bị nhốt vào một không gian khác. Ở đó chỉ có những đốm màu xanh đỏ, những nhân vật hoạt hình thi nhau nhảy nhót, và cả những trận đấu không ngừng nghỉ giữa các chiến binh. Nó chìm đắm trong cảm giác mê ly bất tận, chẳng còn biết thời gian là gì nữa. Khắp xung quanh, vài đứa bạn khác cũng thập thò theo, mỗi đứa không điện thoại cũng máy tính bảng, cứ đợi cô giáo quay đi là lấy ra mân mê, ngấu nghiến.
Thình lình từ góc lớp vang lên một tiếng "choang". Lũ trẻ giật mình, nhìn nhau ngơ ngác. Cô giáo cũng quay xuống xem ai mới giở trò. Mắt cô đảo lên, đảo xuống, đảo tới, đảo lui như thăm dò động tĩnh. Bốn bề im phăng phắc, không một tiếng ruồi bay. Chẳng đặng đừng, cô tằng hắng một tiếng rồi quay lên lại. Bỗng "Ầm ầm ầm", ba âm thanh đinh tai nhức óc liên tục vang lên. Cả lớp lại được dịp xôn xao lần nữa. Cô giáo phải gõ thước mấy lần chúng mới chịu dừng. Đến đây thì cô đã hiểu chuyện gì xảy ra. Cô tiến dần về cuối lớp, ngay chỗ ngồi của nó.
Xui cho nó, cả tuổi thơ chỉ biết có đòn roi và gào thét, rồi chìm đắm trong mạng ảo, đầu óc chẳng được hoạt bát như người. Lại thêm nhà nghèo không tiền đi mẫu giáo nên vào lớp một rồi vẫn chỉ bặp bẹ chữ được chữ không. Bởi thế nên nó ghiền điện thoại thì ghiền thật, nhưng lại chẳng hiểu rõ về món đồ chơi đã lấp hết tuổi thơ mình. Không biết để chế độ im lặng, lại càng chẳng rành tắt tiếng, nó nghĩ ra trò lấy tay bịt loa lại rồi cứ thế thỏa thích mà chơi. Nhưng để vừa bịt loa, vừa điều khiển các nhân vật thì thật khó. Nhiều lúc hăng máu quá, nó buông tay, thì các âm thanh quái gở lại trỗi lên, xáo động một vùng. Gặp lúc lớp đang ồn thì coi như may cho nó. Nhưng chẳng ai may được cả đời. Khi cô giáo yêu cầu tụi nhỏ trật tự nghe cô phổ biến nội quy, nhiều đứa biết nguy nên giấu hết "đồ nghề" vào cặp. Chỉ riêng nó ghiền quá, cố nấn ná hồi lâu. Tiếng "choang" vang lên, vũ khí của các nhân vật chạm nhau chan chát. Cô giáo đã nghi rồi, nhưng lớp xôn xao, cô lại chưa chuẩn bị nên chẳng biết "tác giả" là ai. Cô quay lên mà vẫn thấp thỏm đề phòng tụi nhỏ. Lần thứ hai, trận đánh long trời lở đất diễn ra trên màn hình, từng tảng đá lăn vào đoàn quân ảo. "Ầm ầm ầm" là thế. Lần này cô giáo đã trù bị rồi, huống chi lại có đến ba tiếng liên tiếp vang lên. Nó vốn khờ mà, tiếng "ầm" đầu phát ra to quá, nó đâm hốt hoảng, chẳng nghĩ nổi việc bịt loa lại nữa. Cứ thế nó ngồi một góc co ro. Bạn bè nhốn nháo cả lên, nhiều đứa nghe rõ mồn một âm thanh vọng ra từ chỗ nó. Cô giáo cũng đã tường mọi chuyện. Cô đến bên nó,
gương mặt nghiêm nghị không tả nổi:
- Phan, em giấu cái gì trong hộc bàn đó?
- Thưa cô, em, em..
Nó tuy là "người hùng" trong điện thoại, nhưng cũng chỉ là một đứa con nít ngoài đời. Chính xác hơn là một đứa con nít thiếu tình thương và thiếu cả giáo dục. Bởi thế nhìn ánh mắt sắc lạnh của cô, nó rúm ró lại như con tôm, lí nhí điều gì không rõ. Hồi lâu, như chẳng đủ bình tĩnh nữa, cô gạt nó ra, đưa tay khám xét hộc bàn. Chẳng khó khăn gì để tìm ra chiếc điện thoại cũ sờn nằm đó. Cầm tang vật trong tay, cô nghiêm nghị:
- Em giỏi thật. Mới ngày đầu đi học đã nghịch điện thoại rồi. Được lắm, để tôi nói chuyện với mẹ em.
Nhắc tới mẹ, nó nghĩ ngay tới những trận đòn như bão táp trải dọc tuổi thơ. Mắt nó trợn lên đầy kinh hãi, môi run run cố bật thành lời:
- Nhưng.. nhưng đâu phải mình em đâu cô. Có mấy đứa khác.. tụi nó cũng chơi như em nãy giờ..
Cô giáo nghe vậy, quay sang nhìn lớp:
- Còn em nào nghịch điện thoại nữa đưa hết đây cho cô!
Cả lớp im phăng phắc. Đứa cúi mặt xuống, đứa lại nhìn bâng quơ ra cửa sổ như chẳng hiểu điều chi. Không biết làm cách nào, cô lại quay sang nó:
- Thôi. Giờ cô bắt được em, vậy cô tịch thu điện thoại của em trước. Nếu có bạn nào nghịch mà bị phát giác nữa cô sẽ gom luôn thể.
Nói là làm, cô cầm điện thoại của nó đi, đặt lên bàn giáo viên trước con mắt run sợ của bao đứa khác. Nó nhìn theo, ngơ ngác như chưa hiểu điều gì. Có tiếng cười khục khặc của đám bạn kế bên. Nó nghe rõ cả giọng thằng Hùng: "Thằng ngu, đáng đời, cho chết! Ha ha". Vừa bị mất món đồ chơi yêu dấu, vừa nhận biết bao lời chế nhạo từ đám bạn, một cảm giác uất nghẹn trào dâng trong tâm trí nó. Mắt long sòng sọc, hai gò má đỏ gay, nó như quả bom chỉ chực chờ phát nổ. Rồi theo bản năng, nó gào thét ầm ĩ cả một góc phòng. Vừa gào, nước mắt nó túa ra như thác đổ. Chúng bạn nhìn thấy ai cũng kinh hồn. Cô giáo từ nãy đến giờ đã bực mình, giờ nghe vậy cô càng đâm quạu. Cô cầm thước đến bên cạnh nó.
- Khóc cái gì mà khóc, chưa ăn roi chưa chừa hả?
Cô càng quát, nó càng gào to hơn, như những cuộc thi gan thường lệ cùng mẹ. Chịu không nổi, cô giơ thước lên định đánh. Thình lình, tiếng xột xoạt từ trong hộc bàn ngày một rõ, hàng loạt điện thoại, máy tính bảng được lấy ra chực ghi hình. Thấy không ổn, cô thu thước lại, quay sang đám nhốn nháo bên kia:
- Rồi nhé, cô bắt quả tang những em mang điện thoại, ipad theo rồi nhé. Được, cô gom hết xem có ai còn dám giở trò nữa không!
Mặt hầm hầm, cô đến từng đứa gom cho được điện thoại và máy tính bảng. Có nhiều đứa kiên quyết "cố thủ", tay nắm chặt đồ chơi, miệng liên hồi gào thét. Nhưng sức con nít đọ sao được người lớn, cuối cùng cô cũng gom hết sạch. Lũ trẻ bị mất đồ gào lên inh ỏi. Cả lớp nhốn nháo không thể nhốn nháo hơn. Tiếng hét, tiếng la, tiếng đập bàn dập dồn đến đinh tai nhức óc.
Tình cờ thầy hiệu trưởng đi ngang, nghe ồn ào, thầy ghé hỏi:
- Lớp có chuyện gì mà huyên náo vậy cô?
Cô giáo thở dài:
- Khổ lắm thầy ơi. Tụi nhỏ bây giờ được ba mẹ cưng chiều, cho cầm iphone, ipad đủ thứ. Tôi tịch thu thì chúng la ó thế này đây.
Thầy hiệu trưởng nghe vậy, lắc đầu:
- Chịu thôi cô. Lứa tụi nó không được như mình, bị chiều riết quen rồi. Cô trả lại điện thoại cho chúng đi, kẻo nhà dân hai bên nghe thấy lại phiền đó.
- Nhưng.. - cô giáo chau mày.
- Cô cứ nghe tôi. - Thầy hiệu trưởng gàn. - Cô biết thầy Quân khối trưởng khối Bốn không? Ông ấy mới bị kiện vì có hành vi ấu dâm với một nữ sinh trong lớp. Trường mình đủ tai tiếng rồi, cô mà làm lớn chuyện lên e lại phải ra tòa như thầy ấy. Nghe tôi, vì trường mà nhắm mắt bỏ qua đi cô.
- Trời ạ. - Cô giáo ngán ngẩm. - Thời đại gì thế này không biết. Con trẻ thì bê tha, phụ huynh thì chằm chặp bênh cho bằng được. Họ ỷ có quyền, có thế, mình mà phạm phải gì là họ kiện tới cùng, bất chấp đúng sai. Tôi với thầy chẳng khác gì làm dâu trăm họ!
- Ừ chịu thôi cô. - Thầy hiệu trưởng vỗ về. - Dù sao con cũng là con họ, họ nuông chiều lắm thì sau này có bề gì họ tự chịu. Mình âu cũng chỉ là người qua đường, cứ làm hết sức chứ biết sao đây. Thôi, bây giờ cô trả lại đồ chơi cho tụi nhỏ đi, ầm ĩ nãy giờ cũng đánh động nhà dân rồi đó. Tôi phải đi xử lý vụ thầy Quân đã.
Nói đoạn, thầy tất tả chạy đi. Cô giáo đứng đó một lúc, khuôn mặt đăm chiêu nhìn về khoảng trời xa xăm vô định. Rồi không thể khác, cô đành quay vào và trả lại đồ chơi cho lũ trẻ. Nhận lại được món đồ cưng, đứa nào đứa nấy nháo nhào cả lên. Những tràng vỗ tay, những tiếng reo hò chiến thắng. Cô giáo chỉ ngán ngẩm lắc đầu. Nhưng cô vốn nổi tiếng là người có trách nhiệm với nghề. Thấy lũ trẻ như vậy, cô không sao chịu được. Cuối cùng, cô quyết định đến gặp ba mẹ từng đứa để nói về hành vi của chúng. Hầu hết những phụ huynh giàu có đều xua tay:
- Ôi dào! Nhà tôi giàu, tôi mua điện thoại cho con đem theo chơi thì có gì sai? Mắc mớ gì mà cô cấm nó? Hay vì cô không có mà chơi nên ghen tị à?
Cô giáo nghe xong, giận tím mặt, nhưng vì đã trải qua bao thăng trầm với nghề, nhận đủ thứ thị phi riết thành quen nên cô chỉ im lặng quay đi. Một nhà, hai nhà, ba nhà.. người nào cũng một lời duy nhất. Cô đã nản lắm rồi. Cuối cùng, cô dừng chân tại nhà của nó. Vừa nghe tin, mẹ nó chết trân, mặt xanh như tàu lá:
- Thật hả cô? Ôi trời, con tôi..
- Thật chị à. - Cô giáo đáp. - Cũng là mẹ, tôi khuyên chị thật lòng. Những phụ huynh khác họ ỷ uy quyền, thế lực. Con họ có chơi đã đời của cải vẫn ăn không hết. Nhưng gia đình chị thì khác. Căn nhà chưa có nổi, phải chuyển trọ liên miên. Chị để cháu Phan nghiện điện thoại, học hành không được thì sau này làm sao thoát nghèo, thoát khổ?
Mẹ nó ứa nước mắt:
- Tôi cũng không biết làm sao nữa cô ơi. Thằng Phan nó thiếu tình thương của cha từ nhỏ, tôi lại đi làm miết, không có thời gian cho cháu. Tuổi thơ bất hạnh nên tâm lý nó cũng không bình thường. Gặp chuyện gì trái ý là nó gào thét, đập phá đồ đạc. Chẳng đặng đừng tôi mua cho cái điện thoại, nó mới chịu yên..
Cô giáo nghe xong, thở dài, không biết nói gì nữa. Thời buổi này sao trẻ bất bình thường nhiều quá? Do thức ăn độc hại, do thiếu tình thương, do công nghệ hay do gì khác? Câu hỏi không lời đáp cứ lởn vởn trong trí óc của cô. Chẳng biết sao hơn, cô vỗ vai mẹ nó an ủi:
- Thôi chị gắng đi, chỉ cần vài bữa không mang điện thoại đến lớp, rồi được giao lưu, trò chuyện với bạn bè, cháu sẽ khác thôi.
Mẹ nó vẫn nước mắt giàn giụa, đáp trong nức nở:
- Dạ cô nói vậy thì tôi nghe vậy, chứ cũng chẳng biết làm sao nữa.
Nói đoạn, bà tiễn cô giáo ra về. Trời chiều buồn hiu, mây đen từ đâu cuộn về những thê lương, rầu rĩ.