Sau buổi tối hôm đó, cô nhận thấy tình cảm và suy nghĩ của mình có sự thay đổi. Sự tương tác và quan tâm giữa hai người ngày càng nhiều hơn, cô chú ý hơn đến những tus mà anh đăng trên zalo. Dù có cố gắng gạt bỏ nhưng cô hiểu cái tình cảm cô dành cho anh nó đã không còn đơn giản là một người giúp cô giải tỏa nhu cầu về sex nữa. Nó không hẳn là tình yêu hay sự hi vọng, mà chỉ là bản năng thâm tâm cô muốn chia sẻ những chuyện buồn cùng với anh, muốn anh coi cô là người anh muốn chia sẻ những lúc anh thấy mệt mỏi vậy.
Cô là vậy, dù bên ngoài cứ luôn tỏ ra mạnh mẽ bất cần, dù trong lòng chất chứa rất nhiều tâm tư, nhưng cô vẫn dễ bị đồng cảm và phát sinh tình thương với những người cùng cảnh ngộ. Đã không biết bao lần vì cái tính cách này của mình mà cô bị người khác đem ra làm trò đùa, làm thú vui để họ cười nhạo cô; cũng không biết bao lần cô gạt nước mắt, thề sống thề chết với bản thân là sẽ không để cảm xúc chi phối bản thân như vậy nữa. Nhưng đến bây giờ, cô biết mình vẫn vậy. Cô không biết nên vui hay buồn, tốt hay xấu khi tình cảm của cô với anh nó lại bị thay đổi thành thế này.. Vì cô và anh - giống như hai đường thẳng song song vậy. Cùng tồn tại, cùng đi cạnh nhau, dù có tốt đẹp đến mấy, thì cũng sẽ chẳng thể nào có một điểm cắt được.
Thời gian này anh gặp một vài vấn đề về công việc, có một số chuyện không được như kế hoạch. Sau khi nấu cơm tối xong, cô chợt nảy ra một ý định. Tìm điện thoại, cô nhắn tin cho anh:
"Ngày mai anh có bận gì không?" Nhắn vậy chứ cô biết chắc lịch ngày mai của anh là off roài.
"Mai anh không nè. Sao thế em?"
"Ok. Vậy em trân trọng thân mời anh ngày mai tham dự bữa tiệc sinh nhật hoành tráng của em. Đi ăn đi chơi tới bến luôn.. hahaha"
"Haha.. hẳn là tới bến luôn? Vậy mai là sinh nhật em sao?" Anh trả lời
"Vâng, sinh nhật em đóa. Vậy anh có đồng ý tham dự không đây?"
"Ok ok đồng ý. Được mời tội gì không đi chứ? Haha"
Xong, vậy là anh đã đồng ý. Cô bắt đầu lên kế hoạch cho buổi chiều ngày mai sau khi tan làm, hai người sẽ đi đâu. Mai là sinh nhật 31t của cô, hầu như năm nào, cứ gần đến ngày sinh nhật là sẽ có chuyện không vui xảy ra với cô và cuối cùng, cũng luôn chỉ có cô lủi thủi tự chúc mừng mình trong cái ngày đó. Năm nay, mặc dù hoàn cảnh bây giờ của cô cũng không phải vui vẻ
hạnh phúc gì, nhưng cô vẫn thấy vui vì ít nhất ngày mai cô không phải ở một mình nữa. "Thật là hào hứng quá đi.." Cô mong thật nhanh đến ngày mai, từ hôm gặp nhau buổi tối ở nhà hát đó, cũng gần nửa tháng rồi anh và cô chưa gặp nhau.
Hôm nay cô rất nhiều việc, sếp yêu cầu cô hạch toán mọi chi phí phát sinh về thực phẩm nhập trong tháng. Cô dồn hết sức vào làm để hoàn thành trước 5h chiều, hôm nay nhất định cô sẽ không tăng ca. Mải mê làm, đến lúc ngẩng lên đã quá 12h, vội vàng thu dọn đi ăn trưa không sẽ chẳng còn gì mà ăn. Ngồi trong canteen, cô bắt đầu suy nghĩ xem chiều nay sẽ ăn ở đâu, dù sao nay cũng là sinh nhật cô, cũng nên đi ăn quán nào đó ổn một chút. Ra rồi, có một quán beer club mà đồ ăn và không gian khá ok, yên tĩnh, cô nghĩ anh sẽ thích.
"Chúc mừng sinh nhật em, chúc mọi điều tốt nhất sẽ đến với em này! Hihi.." Tin nhắn từ anh.
"Ơ, đúng lúc em đang định nhắn cho anh nè. Cảm ơn anh nhìu nha.. Chiều nay 5h30 đón em ở nhà nhé, mình sẽ đi beer club nhaa!" Cô nhắn lại cho anh với tâm trạng đầy hào hứng.
"Haha.. Ghê vậy ta?
" Uhm, nay em rủ bạn bè đi được không? Anh có chút việc bận nên không đi được mất rồi "Anh nhắn cho cô.
Đọc tin này của anh, cô bần thần một lúc, cô không hiểu, sao tự dưng anh lại không muốn đi nữa? Là vì anh không thích beer club, hay vì anh bận thật sự? Anh không phải người hủy hẹn một cách đường đột thế này.
" Sao thế anh? Có chuyện gì mà lại không đi với em được vậy? "Trong lòng cô bắt đầu thấy khó chịu.
" Ừ, xin lỗi em. Nay anh không đi được rồi. "
Haha.. Rốt cuộc ngày hôm nay cô cũng sẽ lại là một mình. Cứ ngỡ năm nay sẽ khác, bản thân anh cũng chưa hề từ chối cuộc hẹn nào với cô.. Vậy mà đến phút chót, khi cô đang thật sự thấy vui vẻ thế này, thì anh lại nhắn như vậy, không đầu đuôi, cũng chẳng có một lí do hợp lý.
" Uhm, nếu anh bận thì thôi. Không sao. "Cô nhắn lại, ok, nếu anh đã không muốn đi cùng, vậy cô cũng không ép, cũng không muốn hỏi quá sâu về lí do. Thực ra là bản thân cô đã quá hi vọng vào cái cuộc hẹn này, là do cô, anh không có nghĩa vụ phải đáp ứng nếu anh không muốn. Kệ đi, dù có một mình thì cô cũng sẽ vẫn mặc đẹp ăn ngon, chẳng sao cả.
19h, cô đã có mặt ở quán beer club quen thuộc. Hôm nay là ngày cuối cùng các quán ăn nhà hàng được mở cửa trước khi phải close toàn bộ hoạt động cả thành phố vì dịch Covid bùng phát. Cô cảm thấy vẫn có chút may mắn, ít nhất hôm nay việc cô đi đến đây cũng không phải là phí công. Chọn vị trí ngồi ở ngoài trời, gọi một số món và 5 chai beer, cô tự uống tự chúc mừng sinh nhật mình. Một mình cô một quán, ngồi từ tầng hai nhìn xuống thành phố, cô thấy thật đặc biệt và
cô đơn.. Mở điện thoại, cô lướt qua những tin nhắn mọi người chúc mừng sinh nhật cô, toàn là những icon và lời chúc thật trống rỗng, hời hợt, kiểu như chúc cho xong chuyện vậy. Cô ghét cách cư xử xã giao như thế, thà rằng không có thì thôi, còn nếu đã có, thì ít nhất nên thật tâm và chân thành một chút.
Phục vụ thấy cô ngồi một mình, chắc sợ cô buồn, nên nói chuyện và rót beer rất nhiệt tình. Còn cô, cứ ngồi nghĩ mông lung, cốc beer cứ đầy cô lại uống, chẳng để ý xem mình đã uống được mấy chai. Cứ như vậy, uống rồi lại ăn, ăn rồi lại uống, đến khi thấy say say nhìn sang thì đã hết năm chai beer từ bao giờ. Tửu lượng cô chỉ được như vậy, tầm đến chai thứ tư thứ năm là cô say rồi. Là đến cái tầm cô bắt đầu suy nghĩ lung tung và tua ngược lại toàn bộ những chuyện cũ, những chuyện buồn đã xảy ra với cô mấy tháng trở lại đây.
Cô nghĩ đến tình yêu của hai vợ chồng cô, những khó khăn chông gai mà cả hai phải vượt qua để có được kết thúc có hậu như ngày hôm nay, và có hai trái ngọt đáng yêu như vậy; mọi thứ như một giấc mơ như thế, hoàn hảo như thế, mà chồng cô lại nhẫn tâm gạt hết đi, xóa sạch mọi điều đã có giữa họ, không một chút lưỡng lự, một chút lăn tăn.. Cô không còn nhận ra người mà cô đã dành hết tình yêu, người mà cô gọi là chồng nữa! Càng nghĩ cô lại càng thấy khó chịu, bức bối trong lồng ngực, máu nóng dồn lên đầu, cô gọi thêm chai beer nữa. Cô không muốn mình mủi lòng, cô không muốn tha thứ cho một con người tàn nhẫn như vậy, hoàn cảnh của cô bây giờ, cô phải thực sự mạnh mẽ và quyết liệt trong mọi chuyện; có như vậy, cô mới được sống đúng cuộc sống mà cô mong muốn, cô đau đủ rồi, nhục nhã đủ rồi!
Hết sáu chai beer, cô lại bắt đầu nghĩ về anh và cô. Cô nghĩ lại những việc hai người đã làm, những điều hai người đã nói, những thống nhất rõ ràng ngày từ đầu khi quyết định bước vào mối quan hệ này.. Bỗng dưng cô nghĩ, rốt cuộc mối quan hệ giữa anh và cô là gì? Có thể gọi tên là gì đây? Không tình yêu, nhưng có tình cảm. Không sự ràng buộc, kiểm soát; nhưng trong tin nhắn mỗi ngày đều muốn quan tâm xem người kia đang làm gì, nay có kế hoạch gì không. Không được can thiệp vào chuyện tình cảm cá nhân mỗi người hoặc các vấn đề riêng tư, trừ khi người kia chia sẻ. Đi chơi không ôm nhau, không nói những câu tán tỉnh nhưng khi sex lại nồng nhiệt đến thế? Chỉ gặp nhau khi cả hai thấy thoải mái, không có trách nhiệm phải làm người kia vui, không ép buộc hay giận dỗi nũng nịu." Hahaha.. thật là nực cười, thật là vô lý hết sức mà. Hóa ra việc tồn tại một mối quan hệ không rõ ràng là có thật! Rốt cuộc thì cô đang đâm đầu vào cái mối quan hệ kiểu dở hơi gì đây? Đến một cái tên để gọi cũng không có. "- Cô lắc đầu cười khổ, chưa bao giờ nghĩ bản thân lại phóng túng đến mức đồng ý vui vẻ theo cái kiểu này.
" Anh, rốt cuộc mối quan hệ giữa chúng ta là gì nhỉ? "
" Theo em? Em nghĩ nó là gì? Sao tự dưng lại hỏi anh câu hỏi này? "Anh nhắn lại rất nhanh.
" Ừ thì, tư nhiên em nghĩ đến và muốn hỏi anh thôi. Em chẳng rõ chúng ta đang là gì nên mới hỏi anh vậy. "Cô thấy không vui.
" Em mong muốn câu trả lời của anh là gì? Em biết rõ hoàn cảnh của chúng ta đang như thế nào mà. Nếu anh nói anh có tình cảm với em, thì sẽ đi đến đâu? Nếu anh nói không, em sẽ thấy thoải mái chứ? "
" Em chẳng mong muốn gì cả. Em không vui cũng chẳng buồn. Muốn hỏi anh thôi! "Cô biết rõ anh đang thấy không thoải mái, nhưng bản thân cô cũng chẳng vui vẻ gì.
" Ok. Anh chỉ là không hiểu sao bỗng dưng em lại hỏi như vậy. Mọi thứ đều đang rất ổn, cả hai đều vui vẻ và thoải mái với nhau. Anh chưa sẵn sàng một mối quan hệ, và cuộc sống của em cũng đang quá nhiều thứ mệt mỏi.. "
" Em hiểu, em cũng chẳng hề mong muốn hay hi vọng gì cả. Chỉ là em thấy thắc mắc, sao anh lại nghĩ quá lên như vậy? Anh cũng không thể định nghĩa được phải không? "Cô bức xúc, cô chỉ định hỏi đơn giản thôi, sao phải nói nặng lời hay phân tích rõ ràng mọi vấn đề như thế? Cô thừa thông minh để hiểu.
" Thật sự, cuộc sống của anh đang có quá nhiều áp lực và anh không muốn phải suy nghĩ quá nhiều những chuyện khác. Anh nghĩ rất đơn giản và thấy thoải mái khi ở cạnh em. Anh không muốn tranh luận mấy chuyện như thế này. Em enjoy sinh nhật của mình đi, anh đang bận chút.. "
Haha.. Ra vậy, kết thúc câu chuyện lại là" anh bận chút ". Ok, chẳng vấn đề. Nếu anh đã không thích nói mấy chuyện kiểu này, thì cô cũng chẳng thèm nói đến nữa. Từ việc bé xé ra to, làm quan trọng vấn đề lên quá vậy. Cô bực mình, ném điện thoại ra một góc. Quyết định chẳng thèm nhắn tin hay nói chuyện với anh nữa.. Một mình cô vẫn ổn, sao phải bấu víu hay quỵ lụy ai chứ?
Gần 21h, cô ra khỏi quán, trời đổ mưa." Oh, shittt "- Cô chửi thề." Đời mình đúng đen như chó mà, đến cái ngày như hôm nay ông trời cũng không tha.."Lưỡng lự giữa việc phóng xe về luôn hay đợi hết mưa, mưa kiểu này còn lâu mới tạnh; OK, ông trời đã muốn tặng cô cơn mưa thì cô cũng vui vẻ đón nhận thôi. Mở cốp cất túi xách, cô phóng ra ngoài đường. Trên đường chỉ có mình cô, trơ chọi đi giữa trời mưa to như trút, cô vừa đi vừa hát to bài hát quen thuộc, cô say thật rồi, mưa táp vào hai má cô rát buốt, gió rét lùa vào cổ làm cô thấy lạnh run người. Nhưng cô vẫn đi rất chậm, trái tim cô lúc này đang thật sự yếu đuối và cô đơn, cô cần cảm nhận những cơn đau rát từ cơn mưa như vậy, để tỉnh ngộ và mạnh mẽ hơn. Vì bây giờ cho dù cô có yếu đuối, thì cũng chẳng có ai để ý, chẳng có ai khiến cô an tâm mà dựa vào cả. Cô thấy mình thật cô độc và nhỏ bé! Cuộc đời cô thật buồn!