Bái đường xong, đôi tân nhân liền bị vây quanh đưa vào động phòng. Tân phòng chính viện của Vương phủ đã sớm được chuẩn bị xong. Khoác lên một tấm lụa hồng rực rỡ, cũng không thích sự chúc mừng. Hai người ở hai mép giường hỷ mà ngồi xuống, bà mối đưa qua một kim cân tinh xảo.
- Mời tân lang vén khăn hỷ.
Tiêu Chỉ Qua lại không có tiếp, ánh mắt trở nên nặng nề nhìn chằm chằm vào người bên cạnh, không biết là đang suy nghĩ gì. Không được đáp lại, sự tươi cười trên mặt bà mối cứng đờ lại, một lát sau vẫn cẩn thận nhắc nhở.
- Vương gia?
Tiêu Chỉ Qua lúc này mới lấy lại tinh thần, liếc nhìn bà mối một cái, lại nhàn nhạt nói.
- Các ngươi ra ngoài trước đi.
Bà mối đã sớm nghe hung danh của Vương Gia, thấy hắn khi động phòng trên mặt đều không có nét gì vui mừng, chỉ cho rằng hắn không thích tân Vương Phi, cũng không dám nói gì thêm, chỉ âm thầm đồng tình liếc mắt nhìn An Trường Khanh một cái, liền buông kim cân cùng những người khác bước ra ngoài, thậm chí còn quan tâm tinh ý đóng lại cửa phòng.
Phòng tân hôn, Tiêu Chỉ Qua cũng không dùng đến gậy nhấc khăn lên, mà là trực tiếp liền xốc lên khăn đỏ chướng mắt. Nhìn thấy An Trường Khanh cũng không có trang điểm giống nữ nhân, sắc mặt mới tốt một chút. Hắn nhíu mày, tựa như suy tư nghĩ rằng nên nói cái gì, thật lâu sau, sau khi hắn như hóa đá lại đột ngột hỏi một câu.
- Có đói bụng không?
An Trường Khanh mặt đầy sự kinh ngạc. Nãy giờ vẫn luôn cuối đầu, giờ phút này mới nâng mắt lên, tinh tế mà đánh giá nam nhân trước mặt – người chồng của hắn.
Đã từng rất nhiều năm, hắn cùng Tiêu Chỉ Qua mỗi người sống một cuộc sống riêng, thậm chí đều không có để ý tới nam nhân hung ác, thô bạo trong lời đồn. Hiện giờ tinh ý nhìn, mới phát hiện ra hắn trưởng thành thì thập phần tuấn lãng. Chỉ là hiện tại không phải là hoàng tử thất sủng, ở trong mắt triều thần lại như cơ hồ mất đi tư cách kế thừa ngôi vị, trong mắt bá tánh, hắn là hố chôn mấy vạn người cũng không chớp mắt "Sát thần".
Nhưng mà giờ phút này, An Chỉ Qua dụng tâm mà nhìn hắn, lại phát hiện mình chỉ là thanh niên chưa trưởng thành mà thôi, tuy rằng hắn có khuôn mặt vững vàng thập phần nghiêm túc, nhưng lại có thế một cái liếc mắt mà ngăn được tiểu nhi đang nỉ non, khóc dữ tợn. Hai mày đẹp tựa kiếm, ở giữa hai mắt còn có nhàn nhạt một chữ "Xuyên", hốc mắt so với người bình thường sâu hơn, tròng mắt đen nhánh, giống như nhìn hồ sâu không thấy đấy. Mũi cao thẳng, môi dài mỏng, trời sinh có loại uy nghiêm cùng tôn quý. An Trường Khanh chân mày giãn ra, lộ ra nụ cười nhẹ. Mặc kệ hết thảy đây là chân thật hay là ảo mộng, hắn muốn đi bước đầu tiên. Đã từ tin vào lời đồn, đã từng làm chính bản thân mình chìm trong mệt mỏi, cũng như lạnh nhạt Tiêu Chỉ Qua. Hiện giờ, hắn lại cảm tưởng muốn thử tìm hiểu con người này.
Nào có người nào sinh ra mà thô bạo đâu, sau lại thành lãnh khốc tàn bạo đế vương, kỳ thật là thiếu niên đôi khi cũng có một tâm tư mềm mại, cũng ở bên ngoài rườm rà hôn lễ, hỏi xem Vương Phi của hắn có đói bụng không? Chỉ là tất cả mọi người lựa chọn xem nhẹ vấn đề đó như chi tiết không đáng kể, thí dụ như hắn, hắn cũng chưa từng.
- Không uống rượu hợp cẩn trước sao?
An Trường Khánh bày tỏ ý cười nhìn về phía hắn.
Trong mắt lại lần nữa xẹt qua sự kinh ngạc, tựa hồ không nghĩ An Trường Khanh sẽ có thái độ này, Tiêu Chỉ Qua dừng một chút, mới đem qua hai y rượu hợp cẩn.
- Được.
Cánh tay đan xen, hai người nghển cổ uống xong ly rượu hợp cẩn, như một đôi giao cổ uyên ương. Rượu hết, Tiêu Chỉ Qua đứng lên, chuẩn bị đi ra ngoài xã giao khách khứa, đi tới cửa, lại xoay người nói.
- Phòng bếp nhỏ có chuẩn bị điểm tâm, nếu đói bụng thì liền sai người đi lấy.
Nói xong không đợi An Trường Khanh đáp lại, liền đi nhanh ra cửa. An Trường Khanh nhìn bóng dáng hắn rời đi, trong lòng hắn đang trầm ổn lại có lên tinh phần phấn chấn, như tùng như bách, so với cái khí chất trầm trầm của đế vương đã tươi sống lên không ít. Tiêu Chỉ Qua đi đến tiền viện gặp gỡ khách khứa, một mình An Trường Khanh ở lại trong phòng. Xem ra thái độ của Tiêu Chỉ Qua, không bởi vì cưới hắn mà xem hắn như là nữ nhân mà đối đãi. An Trường Khanh đơn giản cũng không câu nệ, chính mình đứng dậy hoạt động gân cốt, gỡ xuống phát quan nặng nề, lại cởi ra hỷ phục nặng nề. Không có gi trói buộc, cả người liền nhẹ nhàng hơn nhiều. Tùy ý khoác một cái áo ngoài đỏ sẫm dệt chỉ vàng, lại dùng dây buộc lại tóc sau đầu, lúc sau mới kêu An Phúc đang canh giữ bên ngoài xuống phòng bếp nhỏ lấy điểm tâm.
Phòng bếp nhỏ quả nhiên chuẩn bị rất nhiều kiểu điểm tâm, An Trường Khanh ăn vài cái để lấp đầy bụng đói đang kêu vang, sau mới nghiêm túc cân nhắc những sự việc xảy ra sắp tới.
Lúc mới đầu, hắn chỉ phán đoán cho rằng đây là ảo mộng. Hắn sau khi chết đi, hồn phách không tiêu tan, vẫn bị nhốt bên trong hoàng cung to lớn này, tận mắt nhìn thấy được Tiêu Chỉ Qua ngày càng hành động cực đoan, càng ngày càng không có chổ nào cấm kỵ. Hắn chết được ba năm, Tiêu Chỉ Qua phát động chiến tranh tận bốn năm, tuy rằng cuối cùng đem Bắc Định đuổi tới thảo nguyên chổ sâu nhất, cũng chiếm lĩnh đi một nửa thành trì Tây Xương, nhưng Đại Nghiệp vẫn là bị trọng thương thê thảm. Mấy năm chiến tranh liên tục, vô số đồng ruộng hoang phế, đông tới thì xác chết đói trải ngàn dặm, không có lương thực bá tánh chỉ có thể đổi con cho nhau ăn, có thể nói là địa ngục trần gian.
Bị ép đến không còn đường sống, dân chúng nổi lên khởi nghĩa vũ trang, Đại Nghiệp khắp nơi đều có dân phản loạn. Thái tử bị phế Tiêu Kỳ Án có hai vị đại Trụ Quốc tướng quân là Chử An Lương và Sư Nhạc Chính ủng hộ, cờ hiệu là "Giết bạo quân, mới thái bình", tụ tập được hai mươi vạn lưu dân vây đánh Nghiệp Kinh, danh xưng "Trảm Long Chi Dịch".
Chiến sự một hồi vô cùng thảm thiết, ngựa chiến của Tiêu Chỉ Qua mười mấy năm, dụng binh nhập thần, chỉ huy năm vạn Nghiệp Kinh cấm vệ quân cùng hai mươi vạn dân chống lại, giằng co gần một tháng, Nghiệp Kinh xác chết ở khắp nơi, thi thể chất thành thành lũy cao ngang ngửa tường thành của Nghiệp Kinh, lưu dân đạp lên xác chết đồng loại để bò lên trên. Tiêu Chỉ Qua vận giáp sắt đứng ở tường thành phía trên, như Sát Thần được trời giáng vào nhân gian.
Một tháng sau, cửa thành Nghiệp Kinh mở rộng ra, không phải lưu dân công phá thành trì mà là cấm vệ quân thống lĩnh khai mở cửa thành. Thái tử bị phế cùng hai vị Trụ Quốc đại tướng quân cùng vô số binh sĩ ủng hộ tiến vào hoàng cung, tìm một vòng, ở nơi hẻo lánh của Tê Ngô Cung tìm được Tiêu Chỉ Qua tự sát.
Phế Thái Tử chém đầu Tiêu Chỉ Qua đem treo ở phía trên cửa thành Nghiệp Kinh, thi thể bị ném tới bãi tha ma cho chó hoang ăn. Tuyên bố ra ngoài là chính mình giết đi bạo quân, chính mình thực hiện thiên mệnh.
Chỉ có An Trường Khanh yên lặng bàng quang biết được tất thảy, Tiêu Chỉ Qua ban đầu sớm đã có kế hoạch thắng lợi, cấm vệ quân được hắn dạy dỗ đến tinh nhuệ, đối với hắn trung thành và tận tâm. Mà hai mươi vạn lưu dân dân số tuy nhiều, nhưng lại không có nhuệ khí. Huống hồ đã sớm giết chết mười lăm vạn, còn lại năm vạn bất quá sớm muộn cũng tiêu diệt được mà thôi.
Nhưng một đêm Tiêu Chỉ Qua lại triệu thống lĩnh cấm vệ quân, đưa ra một chỉ dụ mở cửa Nghiệp Kinh mà quy hàng. Rồi sau đó, đế vương ở Tê Ngô Cung một mình nắm một khối ngọc bội ngồi cả một đêm, sau đó bình minh, lựa chọn tự mình kết thúc.
Không ai biết được rằng ý nghĩ cuối cùng của bậc quân vương là gì, chỉ có An Trường Khanh nhìn thấy rõ hình ảnh – đế vương trước khi chết nắm ở trong tay một khối song ngư ngọc bội, là sính lễ của mẫu thân hắn tặng ở sinh nhật mười tuổi của hắn, ngọc bội đi theo hắn suối mười tám năm, thẳng đến lúc chết, mới bị lấy xuống. An Trường Khanh vốn tưởng rằng ngọc này đã theo hắn an táng, lại không ngờ rằng trong tay của Tiêu Chỉ Qua.
Thậm chí nó còn không theo hắn an táng, lại bị đế vương chết tâm gắt gao giữ chặt trong lòng bàn tay, lấy mà vì quan thấy thiên vì cái, cũng như an táng ở bãi tha ma. Lúc đó An Trường Khanh chỉ muốn tìm một cái chiếu bọc lấy hắn lại nhưng cũng không làm được. Chỉ có thể tận mắt chứng kiến hắn bị chó hoang gặm thịt, cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương khô tiêu điều. Mà khối song ngư ngọc bội, không có huyết nhục che đậy, rốt cuộc xương trắng ở giữa bị lộ ra, bị người ăn xin ở bãi tha ma nhặt đi.
Một ngày, nhìn bộ xương khô rỗng bàn tay, An Trường Khanh bỗng nhiên bật khóc. Hắn chỉ cảm thấy xưa nay chưa từng khổ sở, khóc đến mức ý thức đều hỗn loạn, đần độn tỉnh lại, cũng trở về tới Khách Lịch mười lăm rét đậm, ngày đại hôn của hắn và Tiêu Chỉ Qua. An Trường Khanh rũ mắt nhìn chính mình đôi tay, sờ lại chính mình khuôn mặt, xúc cảm rất chân thật, hoàn toàn không giống như là ảo cảnh trong mơ.
Có lẽ là trời cao chiếu cố, nhìn hắn đời trước sống đần độn, sai rất nhiều, mới cho hắn thêm một lần cơ hội.
Trọng sinh một lần, nhất quyết không để phí phạm giẫm lại vết xe đổ.
Trầm tư một chút, thanh âm của An Phúc ngoài cửa vang lên, sau đó tiếng mở cửa kẽo kẹt vang lên, tiếng bước chân trầm ổn. An Trường Khanh quay đầu nhìn lại, liền thấy Tiêu Chỉ Qua sớm bước vào, thong dong tiến đến.
- Vương gia.
An Trường Khanh không tự giác mà cười, đứng dậy đón Tiêu Chỉ Qua.
Đi đến trước mặt, An Trường Khanh mới phát hiện người hắn đầy mùi rượu, hẳn là uống quá nhiểu rượu đi. An Trường Khanh duỗi tay mình lại đỡ, lại phát hiện Tiêu Chỉ Qua cao hơn hắn phân nửa cái đầu, dáng người cường tráng, cơ bắp đều là ngạnh bang bang khẩn thật cơ thịt.
Tiêu Chỉ Qua tuy rằng uống nhiều rượu, nhưng tâm trí vô cùng minh mẫn, không nháo mà tùy ý để An Trường Khanh đỡ đến mép giường ngồi xuống. An bài cho Vương gia yên ổn, An Trường Khanh mang theo An Phúc đi vào phòng bếp nấu canh giải rượu. Đến khi trở về, liền phát hiện Tiêu Chỉ Qua lặng lặng mà nhìn mình chằm chằm, ánh mắt khó lường, mắt nhíu lại tăng thêm vài phần hung ác. Trong lòng An Trường Khánh đánh bộp một cái, theo bản năng có một chút khiếp đảm. Nhưng ngay sau đó lại nhớ tới người nam nhân này ôm hắn vào ngực ôn nhu ra sao, sự căng thẳng lại biến mất.
Chậm rãi thở ra một hơi, An Trường Khanh đến bên cạnh người hắn ngồi xuống, đem chén qua mà cười nói.
- Vương gia trước tiên uống chút canh tỉnh rượu?
Ánh mắt của Tiêu Chỉ Qua dừng ở chén sứ đang được nâng trên tay, tay của An Trường Khanh rất đẹp, ánh mắt có chút run rẩy, chỉ như tước hàng, thon dài trắng nõn, tới đầu ngón tay như hơi thu lại, hình thành một vòng cung tuyệt đẹp, móng tay được chăm sóc sạch sẽ chỉnh tề, ở ánh nến lay động lộ ra màu hồng nhạt nhợt nhạt. Hầu kết của Tiêu Chỉ Qua lăn lăn, không nói một lời trực tiếp nhận canh giải rượu mà uống.
Uống xong đem chén đặt ở một bên, không khí như ngưng trọng. Tiêu Chỉ Qua vốn dĩ kiệm lời, mà An Trường Khanh còn lại là bởi vì hành động kế tiếp của động phòng mà thấp thỏm. Đời trước, bản thân cùng Tiêu Chỉ Qua không có quá nhiều lần ngủ chung. Khi đó trong lòng hắn tràn đầy sợ hãi, đối với Tiêu Chỉ Qua chỉ là gương mặt lãnh đạm như dọa khóc. Ngay cả uống rượu hợp cẩn, cũng là sợ hãi bày ra gương mặt không biểu cảm. Tiêu Chỉ Qua sau đó tựa hồ nhìn ra hắn sợ hãi, thế nhưng cũng không nói thêm gì mà đi thư phòng ngủ. Lúc sau vẫn ở lại thư phòng, khi đó hắn còn mừng thầm hồi lâu vì tránh được một kiếp.
Chỉ là một đời này, lại không thể quay lại con đường xưa.
Hai nam nhân làm cái gì bản thân An Trường Khanh cũng có biết một chút, tự an ủi bản thân mình, chỉ cần làm đủ chuẩn bị, hẳn là không đau. Hơn nữa lời đồn đãi rốt cuộc không thể tin, đời trước hắn đã lĩnh giáo rồi. Phương diện này của Tiêu Chỉ Qua, hắn cũng không nghe đồn là vương gia hung hãn.. đi?
An Trường Khanh đỏ mặt, đôi mắt lặng lẽ hướng đầu giường liếc mắt một cái, quả nhiên nơi đó có hai vại nhỏ bằng sứ, hẳn là dùng cho việc đó.
Hơi nắm chặt ngón tay, An Trường Khanh tự động viên chính mình, làm cho giọng nói chính mình nghe tự nhiên chút.
- Vương gia, bây giờ cũng không còn sớm, nên đi ngủ rồi.
Dùng hết sức bình tĩnh mà đem một câu nói xong, sau đó liền bị đỏ hồng cả một mảng cổ.
Tiêu Chỉ Qua lại lù lù bất động, chỉ là ánh mắt càng sâu.
Hắn bất động, An Trường Khanh lại tiếp tục thấp thỏm. Trên mặt cũng không còn hồng, chỉ còn lại một mảnh trắng bệch. Sự sợ hãi bị áp xuống vài phần giờ lại tăng lên, không biết nhìn hắn làm sao.
Hai người sóng vai ngồi ở trên giường, trầm mặc thật lâu sau, An Trường Khanh lại thấy Tiêu Chỉ Qua không có động thái gì, lại cũng không có rời đi hay ý tứ tức giận thì mới an tâm lại một ít. Nghĩ đến đời trước đế vương đến chết đều nắm chặt trong lòng bàn tay một mảnh ngọc bội liền cảm thấy lá gan lớn hơn một chút. Đơn giản là lớn mật, mặt đỏ lên sau chậm rãi tới gần Tiêu Chỉ Qua, đôi tay chống lên bờ vai của hắn, chủ động hôn môi nam nhân.
Nếu sơn không tới theo ta, ta liền đi theo sơn.
Môi của hắn có chút khô, nhưng lại mềm, còn mang theo một chút ấm áp. An Trường Khanh dán lên cọ vài cái, hiếm có nữ nhân hay nam nhân nào đối với chuyện phòng the hiểu biết nhiều, chủ động hôn đã là cực hạn rồi.
Cảm thấy bản thân mình không phải nên muốn thối lui, không ngờ lại bị một lực mạnh mẽ ôm lấy eo, nguyên bản là bản thân trêu chọc, không ngờ vương gia đổi tư bị động thành chủ động, ngậm lấy môi của An Trường Khanh. Môi răng bị cạy ra, lưỡi của nam nhân như tiến quân thần tốc, xem việc hôn môi cũng như đánh giặc, mang theo cảm giác bá đạo không cản lại được.
An Trường Khanh bị hôn tới không thở nổi, hai tay theo bản năng vòng tới cổ của hắn mà ôm, hư nhuyễn đem bản thân treo lên người hắn.
Thật lâu sau, Tiêu Chỉ Qua mới buông hắn ra, bàn tay thô ráp theo độ cong của gương mặt trượt xuống, nắm lấy cằm hắn, ánh mắt mang theo sự nghi hoặc.
- Ngươi không sợ ta?
Hắn đã sớm đoán được hôn sự này An Trường Khanh không cam tâm tình nguyện, dù sao cũng là ý chỉ của hắn bắt ép người gả vào phủ. Huống chi theo thủ hạ điều tra, An Trường Khanh còn đối đãi cực ân cùng với một vị biểu ca, hai người quan hệ tựa hồ thập phần thân thiết..
Cũng đã sớm chuẩn bị tốt để đối mặt với hắn tức giận, hoặc mặt lạnh, lại không nghĩ rằng hắn sẽ như vậy.. thân thiết với bản thân mình.
Trái tim của Tiêu Chỉ Qua hơi khẩn trương, lực đạo cũng không thả lỏng. Nặng nề ngưng trọng ánh mắt, phảng phất như muốn nhìn xuyên thấy qua vật này hoặc suy nghĩ bên trong đáy lòng.
An Trường Khanh nhìn thẳng hắn một hồi, lần đầu tiên dời đi mắt. Theo bản năng mà liếm liếm môi, lại nếm được hương vị máu tanh. Hắn mới bất tri bất bất giác mà phát hiện, động tác có phần thô lỗ, cắn phá môi của hắn.
Gương mặt lặng lẽ liếc mắt nhìn qua Tiêu Chỉ Qua, lại ngoài ý muốn nhìn thấy hai bên tai ửng đỏ của hắn. Lòng thấp thỏm của An Trường Khanh lập tức được áp xuống yên ổn. Lại nhớ đến những ký ức ở đời trước, liền nhịn không được có chút ủy khuất cùng thương tâm. Bám lấy chặt lấy cổ tay của hắn thật chặt, An Trường Khanh hoài niệm mà cọ cọ cánh tay, nhẹ giọng nói:
- Ta không sợ ngươi, ta chỉ sợ đau..
Còn chưa tới tuổi thiếu niên, mặt như thoa phấn, dáng người phong lưu, khi nói chuyện mang theo thanh âm thấy thấp mềm mại âm cuối, cũng không phải cố tình câu dẫn, khi nói khiến cho tâm người khác nhũn ra, hận không thể đem người để trong lòng mà bảo hộ, nâng niu trong lòng bàn tay, không cho hắn chịu chút nào ủy khuất.
Ngón tay Tiêu Chỉ Qua run rẩy, theo bản năng thì buông lỏng bàn tay ra mà kiềm chế. Bất tri bất giác mà phản ứng lại, vừa rồi động tác thô lỗ, có lẽ khiến hắn đau.
Cảm nhận được động tác của người nam nhân, An Trường Khanh chớp mắt liền đoán được tâm tư của hắn. Ở trong lòng cười trộm, cũng càng thêm chắc chắn ý nghĩa của chính mình.
Người này mặt ngoài thoạt nhìn là hung ác, nhưng kì thật là ôn nhu, cẩn thận. Hồi ức của An Trường Khanh ở kiếp trước rất nhiều, mới bỗng nhiên kinh ngạc mà nhớ ra rằng hắn cũng đã từng đối đãi với mình dung túng cùng ôn nhu. Nên thuận thế để thân thể mềm mại sát vào lòng ngực, gương mặt ửng đỏ nói:
- Vương gia đợi chút.. nhẹ một chút..
Thân thể của Tiêu Chỉ Qua nháy mắt liền đông cứng căng thẳng, thất thố mà đẩy người ra mà đứng dậy, đưa lưng về phía An Trường Khanh cứng ngắc nói:
- Ngươi không cần như thế, ta sẽ không cưỡng bách ngươi.
Nói xong cũng không liếc mắt nhìn xem An Trường Khanh một cái, đi nhanh ra khỏi tân phòng. Bước đi vội vàng, ít nhiều tiết lộ ra được một tia chạy trối chết mà chật vật.
* * *
Tác giả muốn nói:
An Trường Khanh (lo lắng) : Các ngươi nói.. Vương gia là không muốn? Hay là không được?