Mấy tháng nghỉ hè qua hắn đã đem chương trình cấp ba học xong hết, nhưng chị gái hờ cũng đã học hết kiến thức lớp 8. An Vận suy nghĩ một chút cũng cảm thấy hợp lí, đâu phải ai cũng có năng lực học tập như hắn đâu?
Ắt hẳn trước đây hắn là một thiên tài IQ 200 ha ha!
Thất Bát tâm linh tương thông với kí chủ của mình, thầm khinh bỉ. Ha hả! Chẳng qua là vì kiến thức ở thế giới này quá đơn giản mà thôi! Hừ hừ đây chẳng qua chỉ là thế giới đầu tiên rất đơn giản, thế giới sau ngài cứ chờ mà xem.
Hắn không hề biết
hệ thống đang tính kế hắn, hắn đang suy nghĩ xem hắn nên tặng gì cho chị gái đây? Quan hệ gia sư với học sinh đã phần nào đó giúp kéo lại quan hệ hai người. Mặc dù nữ phụ vẫn chưa tha thứ cho nguyên chủ, nhưng chịu học tập để thay đổi là tốt rồi! Dù sao nhiệm vụ chính tuyến còn lại của hắn thì phải chờ học hết đại học mới có thể hoàn thành được.
An Vận suy nghĩ một chút, quyết định tặng vài quyển đề thi, như vậy là quá được rồi!
Hắn ngay lập tức tới nhà sách, tự mình chọn vài quyển đề thi trước đó hắn đã từng làm. Kỳ thật mấy tháng này hắn chỉ học mỗi Toán, Lý, Hóa mà thôi, còn bảo hắn học hết tất cả các môn phụ thì học không nổi. À, tuy vậy học hết đống kiến thức đó trong vòng vài tháng thì hắn xác thật là thiên tài có một không hai!
An Vận đặt mua sách ôn thi xong, cảm thấy hơi phèn, quyết định mua thêm thỏi son, mặc dù nữ phụ là đồng tính luyến ái, nhưng thiên tính của con người là làm đẹp phải không? An vận cũng tự mua cho mình một thỏi son dưỡng, hắn bôi cho môi đỡ bị nẻ, chứ vẻ đẹp của hắn không cần son phấn cũng đủ đẹp rồi.
Đúng vậy, hắn là một người yêu bản thân, phải yêu bản thân trước rồi mới có thể yêu thương người khác! Giả dụ, hắn sẽ không mạo hiểm tính mạng đi cứu một người không quen biết, cũng sẽ không làm gì nặng nhọc. Đối với hắn học tập không tính là nặng nhọc, mọi lao động trí óc đều không gọi là nặng nhọc nha.
Ba tháng nghỉ hè chân của hắn cũng đã hồi phục lại như cũ, mặc dù hiện tại không thể chạy nhảy, nhưng đi bộ bình thường thì khá ổn định chỉ cần không chạy sẽ không lộ ra hắn là một người què. Nói thật, sau vụ tai nạn đó, chân của nguyên chủ không phải không để lại di chứng, có thể chạy nhảy nhưng thỉnh thoảng sẽ bị đau lại, những hôm thời tiết không tốt hắn sẽ lại bị đau chân.
Nữ phụ ra tay cũng đủ độc, hận không thể giết chết nguyên chủ, nhưng nguyên chủ cũng không thực sự làm gì sai, hắn cảm thấy nguyên chủ không đáng chết, Tôn Thanh Thiên chẳng qua là giận chó đánh mèo mà thôi. Ắt hẳn trong lòng nữ phụ cũng biết là hắn không đáng chết, nhưng những gì cô ấy đã trải qua là có thể thông cảm được.
Kỳ thật hắn không có cảm tình gì với nữ phụ này, nếu không phải vì nhiệm vụ hắn cũng không muốn tiếp xúc.
Chị gái muốn giết em ruột của mình, hắn không tiếp nhận nổi. Như vậy quá ư là tàn nhẫn, độc ác. Nếu hắn xuyên thành một người không có quan hệ máu mủ gì với nữ phụ mà còn bị nữ phụ hận, dựa vào gia thế cùng tiền tài của nữ phụ, muốn giết hắn cũng là bình thường. Nhưng nguyên chủ là thân nhân, có quan hệ huyết thống mật thiết với Tôn Thanh Thiên, cùng lắm thì sai người đánh một trận cho thỏa nỗi niềm hoặc tự mình đánh. Chỉ cần không đánh thành tàn phế cũng có thể, việc gì phải giết người như vậy? Có lẽ là bị đám bạn xấu xui khiến nhỉ?
Chẳng mấy chốc đã đến sinh nhật của Tôn Thanh Thiên, Tôn Thanh Thiên cũng không có bạn bè gì, tổ chức chỉ mời hàng xóm cùng họ hàng đến chơi mà thôi. Tuy nhiên sống trong khu biệt thự cũng toàn là những người có tiền, hiện tại mọi người coi lễ sinh nhật của Tôn Thanh Thiên như là một lễ giao lưu giữa các thương gia.
Hôm nay Tôn Thanh Thiên mặc lễ phục, váy dài qua đầu gối màu tím than, hoa văn lấp lánh như sao trời, thắt lưng bằng lụa mỏng màu đen bó lại ở eo, lộ ra vòng eo thon gọn, đồng thời cũng tôn lên bộ ngực đẫy đà. Làn da trắng nõn, chiếc mũi dọc dừa giống y nguyên chủ, mắt hai mí to tròn, môi mỏng đỏ mọng. Tóc đen xõa tung, quả thật là xinh đẹp như tiên nữ.
Trước đó Tôn Thanh Thiên căn bản không như thế này, nhưng từ khi nghe Hà Như Tuyết không thích mấy người trông giống lưu manh liền đi nhuộm quả tóc màu cầu vồng trở lại thành màu đen. Cũng không trang điểm đậm che đi khuôn mặt xinh đẹp, càng không xăm hình như trước kia. Tôn Thanh Thiên có xăm hình ở bàn tay và cánh tay, cho nên hôm nay phải đeo găng tay đủ dài để che khuất đi hình xăm. Dù sao tiệc sinh nhật cũng không tiện khoe ra hình xăm, hơn nữa còn có nhiều trưởng bối ở đây nữa.
Tôn Thanh Thiên cũng không hứng thú với tiệc sinh nhật của mình, sinh nhật chỉ khiến cô nhớ lại những kí ức đau khổ mà thôi, nhưng cha mẹ một mực muốn tổ chức, cô cũng không còn cách nào. Cô giữ nụ cười giả tạo, theo ba Tôn đi theo chào hỏi mọi người.
An Vận im lặng đứng ở một góc, thông thường thì cha Tôn sẽ đem Tôn Thiên Tinh đi gặp mọi người, nhưng hôm nay nhân vật chính là Tôn Thanh Thiên hắn chỉ cần làm nền thôi là được, lát nữa thì tự tay đưa quà sinh nhật cho chị gái hờ. Kế hoạch thay đổi nữ phụ đang diễn ra rất thuận lợi, bước đầu đã gần xong, hiện tại cố gắng giúp chị gái hờ học xong kiến thức cơ bản rồi giúp chị ấy vượt qua được Trịnh Tạc Vân. Quá khó khăn, Trịnh Tạc Vân có hào quang nam chính, sẽ không dễ dàng bị hạ gục.
Hắn chợt cảm thấy khó chịu, giống như việc đối phó với cái hào quang này thật quen thuộc, nhưng hắn chẳng thế nhớ ra được cái gì. An Vận suy đoán, có lẽ trước đây hắn là nhân vật phụ ghen ghét nhân vật chính? Nhưng thiên tài tuyệt thế như hắn thì sao mà có thể là vai phụ được?
Lúc này cửa chính mở ra, Trịnh Tạc Vân cùng Hà Như Tuyết oanh liệt đến muộn. Hai người này nhan sắc cũng rất tuyệt, một người thì tinh xảo mĩ lệ không kém phần trong sáng, một người chững chạc, cài cúc tới tận cổ, rất có không khí cấm dục, sắc mặt lại thêm phần lãnh khốc.
An Vận: "..."
Trang bức lạnh lùng hắn cũng biết làm!
Tôn Thanh Thiên trong lòng rất khó chịu. Tại sao tảng băng nhỏ lại đi cùng thằng nhóc khốn kiếp đó?
Trịnh Tạc Vân bằng tuổi với Tôn Thiên Tinh, nhưng vì không hợp tính nên hai người không chơi với nhau, cộng thêm Tôn Thiên Tinh luôn đè đầu cưỡi cổ nam chính hạng hai, cho nên mối quan hệ giữa hai người rất lạnh nhạt. Ngược lại, hồi nhỏ Trịnh Tạc Vân rất dính Tôn Thanh Thiên, tuy nhiên sau sự cố đó Tôn Thanh Thiên ghê tởm đàn ông tới tận nóc, đối xử với Trịnh Tạc Vân rất lạnh lùng.
Có vẻ cũng vì nguyên chủ luôn ngáng đường vai chính nên mới bị cốt truyện giết, thực sự cảm giác này quá ư là quen thuộc, hình như trước đây hắn từng gặp phải cảnh này. Cảm giác về việc trước đây là vai phụ càng thêm mãnh liệt.
Thất Bát bảo rằng mỗi thế giới đều có vai phụ và vai chính, vai phụ nếu như luôn ngáng đường vai chính thì sẽ gặp phải cốt truyện giết, đặc biệt là với vai phụ ưu tú hơn người, sẽ gặp tai nạn mà chết để từ đó làm bàn đạp cho vai chính phát triển.
Tôn Thanh Thiên thấy hai người sóng vai đi vào như thế, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, cô cố gắng vì cái gì cơ chứ? Người ta đã ở bên nhau rồi kia kìa. An Vận thấy Tôn Thanh Thiên ỉu xìu như thế thì lo lắng, không phải là tính toán bỏ cuộc đó chứ? Chuyện này không được, hắn nhanh chóng buông đĩa bánh ngọt xuống, đi về phía Tôn Thanh Thiên cùng ba Tôn.
Tôn Thanh Thiên nói với cha Tôn là mình cảm thấy mệt mỏi, muốn về phòng nghỉ ngơi. Cha Tôn gật đầu, đúng lúc An Vận đi lại đây, ông nói: "Con đem con bé về phòng nghỉ đi."
Quan hệ giữa hai chị em hòa hoãn, ông vẫn chưa yên tâm lắm, nhưng tạm thời Tôn Thanh Thiên không có ý định lại thiết kế Tôn Thiên Tinh một lần nữa.
An Vận biết nữ phụ không thích tiếp xúc với phái nam nên cũng không đỡ, chỉ là sóng vai đi cùng Tôn Thanh Thiên tới phòng nghỉ. Hắn nhìn chị gái hờ rất không có tinh thần, liền hỏi: "Chị tính bỏ cuộc à?"
Cô dẩu môi: "Họ đã đến với nhau rồi, tao cố gắng làm cái gì nữa?"
"Vẫn còn cơ hội mà, sao chị có thể dễ bỏ cuộc đến vậy, đó là tính cách của chị sao! Không được thì đoạt lấy, phải cố gắng ưu tú hơn bạn trai của người ta để người ta ghen tị, rồi sau đó sẽ rời bỏ bạn trai để đến với chị chứ! Chị nghĩ thử xem có khi đến lúc đó, chị ưu tú rồi còn chướng mắt người ta ấy chứ!" An Vận an ủi, giọng nói rất chắc chắn như tăng thêm phần tin cậy.
"Không đời nào tao sẽ chướng mắt khối băng nhỏ." Tôn Thanh Thiên chứng tỏ sự chung thủy của bản thân, sau đó giọng nói cô hơi trùng xuống: "Chỉ là tự nhiên tao cảm thấy nản mà thôi."
"Chị thật lòng yêu khối băng nhỏ của chị sao, nếu như thật lòng sao có thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy? Phải không ngừng cố gắng chứ?"
Tôn Thanh Thiên nghe vậy, dường như phấn chấn hẳn lên: "Đúng vậy! Tao không thể dễ dàng bỏ cuộc như thế!" Sau đó quay sang nhìn An Vận: "Tao cảm thấy tao nhất định sẽ làm được, trăm sự nhờ mày đó, Tai Tinh!"
Sau đó cô cười rạng rỡ một cái.
Vốn dĩ Tôn Thanh Thiên không xấu, An Vận lại là người yêu cái đẹp, hiện tại cảnh đẹp ý vui, cũng vui vẻ lên đáp lại: "Mỏi mắt mong chờ."