Tại một nơi bị bỏ hoang giữa thành phố phồn hoa.
Trong cái hẻm sâu chật hẹp, rác rưởi đầy đất, không khí hôi thối, ngoại trừ những con ruồi, con muỗi cùng chó hoang, mèo hoang thì không có ai xuất hiện ở chỗ này.
Màn đêm dày đặc, trong thùng rác một cánh tay nhỏ chầm chậm duỗi ra tới, sau đó là đôi chân ngắn và toàn cơ thể, cuối cùng là tay bắt không vững nên ngã nhào trên mặt đất.
Bộ đồ bệnh nhân màu trắng đã bị dính dơ, như giẻ lau cũ nát ướt dính trên làn da. Tiểu đoàn tử đi chân trần, gương mặt dơ bẩn chỉ có đôi mắt lộ ra sạch sẽ linh động.
Diệp Nha dụi mắt, ngây ngốc nhìn chung quanh một vòng mới chú ý tới mình có cơ thể. Cô bé mở to mắt, giống như phát hiện ra đại lục mới mà đung đưa chân, nhéo nhéo khuôn mặt mình, nghiêng nghiêng đầu nhìn cây cỏ xiêu vẹo ở góc tường.
Đôi mắt Diệp Nha sáng ngời, cố mà sử dụng dùng tứ chi, cúi đầu lễ phép hỏi thăm, "Xin chào, cho hỏi bạn có biết chỗ này là chỗ nào không?"
Cỏ dại đón gió lung lây, thì thầm.
"..."
".. Mình không hiểu bạn nói gì hết." Diệp Nha méo miệng, "Bạn có nói được tiếng yêu không?"
Cỏ dại lại lung lay một trận, phiên dịch chính là đang nói nhãi con lăn xa một chút, mặc kệ lão tử.
Hoàn cảnh sinh trưởng nơi đây không tốt, đến cỏ dại cũng sinh trưởng phi thường táo bạo.
Hơn nửa ngày không có ai để ý tới, Diệp Nha ôm hai đầu gối, ngồi run bần bật ở góc tường.
Nơi này một màu đen tối, không có ánh trăng cũng không có ánh sao, không trung như bị tấm vải đen bao trùm lên. Bốn phía xung quanh là linh khí xa lạ vờn quanh, cây cỏ nói chuyện bằng cách khác, đây là một địa phương hoàn toàn xa lạ.
Diệp Nha mím môi thật chặt.
Cô bé mới đầy 100 tuổi, là loài cỏ non nhất trong tộc hoa cỏ, bởi vì không thể biến hình nên hằng ngày phải làm bạn với ba mẹ, được ánh nắng che chở.
Cô bé không biết chuyện gì xảy ra, chỉ nhớ rõ khi tỉnh lại thì thấy vệt đỏ đầy trời, thần hỏa tàn sát bừa bãi, linh địa bỗng chốc biến thành Tu La địa ngục, ba cô bé vì bảo hộ mọi người rời khỏi mà biến mất trong đám lửa lớn.
Mẹ thì ôm cô bé, cuối cùng chỉ nghe thấy nàng nói: "Diệp Nha, con phải sống sót.."
"Mẹ.." Diệp Nha thống khổ, nước mắt rơi không ngừng. Khi nước mắt cô bé chạm xuống mặt đất, một mầm cây cỏ bốn lá từ giữa kẽ hở sinh trưởng, phiến lá xanh kia thành nơi phát sáng giữa trời tối đen.
[ Ký chủ Diệp Nha đã kích hoạt hệ thống, hệ thống 01 vì người phục vụ.]
Một giọng nói lạnh băng bỗng nhiên phát ra làm Diệp Nha ngừng khóc, mở to hai mắt tìm kiếm xung quanh.
[ Xin ký chủ hãy đọc cốt truyện phía dưới, sau đó phải hoàn thành nhiệm vụ. Tiến độ hiện tại 0%]
Thanh âm này chính là thanh âm không cảm xúc của máy móc.
Nó nói xong, một giao diện trong suốt hiện ra trước mắt, trên đó là chữ dày đặc. Là tiểu yêu còn chưa đến tuổi đi học, Diệp Nha một chữ cũng không biết.
Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, làm vết thương lớn nhỏ dữ tợn trên người cô bé trở nên đau nhói.
Hai mắt Diệp Nha rưng rưng, giọng nói mềm mại run rẩy: "Thúc thúc, chú.. biết ba mẹ của con đâu không? Chú đưa con về linh địa được không?"
[ Không được.]
Diệp Nha ngừng thở, mềm mại giọng nói cẩn thận dò hỏi: "Ba mẹ con.."
Hệ thống lãnh khốc vô tình: [ Đã chết.]
Sau hai giây quỷ dị yên tĩnh, Diệp Nha gào khóc.
[ Khóc cái gì, bình tĩnh một chút. Dù sao cũng là người đã tròn 100 tuổi rồi, trưởng thành một chút, đừng có đừng khóc.]
[ Có thể hay không học hỏi mẹ của con ấy? Lần trước tôi mang qua mẹ con, bà ấy cũng không khóc nhiều như vậy.]
[ Đừng khóc, khóc nữa sẽ dẫn những người kia tìm đến con đấy.]
Hệ thống khuyên giải, an ủi nhưng không có tác dụng gì, ngược lại cô bé càng khóc càng thê lương. Gào khóc một hồi cũng không còn sức lực, cô bé dựa vào vách tường thút tha thút thít nức nở nghẹn ngào, trong miệng lẩm bẩm phải tìm được ba mẹ, dáng vẻ muốn có bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương.
Hệ thống ý thức được phương pháp giáo dục của nó có sai lầm, trước đây nó đều mang những người trưởng thành, bớt lo bớt việc. Nhưng lần này khác, Diệp Nha tuy 100 tuổi nhưng yêu giới vẫn là một bé cưng muốn ba mẹ che chở, nếu không dỗ dành chỉ sợ là không ngừng khóc.
Nghĩ vậy, hệ thống biến hóa thành một ông chú ôn nhu dịu dàng, ngay cả cách nói chuyện cũng thay đổi.
[ Bảo bối đừng khóc.]
Tiếng nói ôn nhu như nước vang vọng trong đầu, lông mi Diệp Nha đẫm lệ run rẩy, cuối cùng không khóc nữa.
[ Muốn cứu ba mẹ và tộc của con thì phải nghe lời chú nói.]
Diệp Nha lau nước mắt, cáu kỉnh nói: "Nhưng là mẹ nói con không được nghe lời người lạ."
Hệ thống: [..]
"Chú là chính là một thúc thúc quái lạ, con mới không cùng thúc thúc nói chuyện, con đi tìm ba mẹ." Diệp Nha phủi mông đứng dậy, một tay vịn vào tường, đôi chân do dự bước một cước nhỏ.
Hệ thống trong nháy mắt hậm hực.
Nhưng không sao cả, nó có thể thiết lập những người khác nữa!
[ Em gái Diệp Nha.] Vì khoảng cách gần hơn, hệ thống biến đổi thành một đứa trẻ con lớn hơn Diệp Nha một chút, giọng nói cũng trở nên nhuyễn manh, [ Nghe anh nói này, thần hỏa đã phá hủy không gian cả rồi, cả 3 vùng linh địa cũng bị hủy diệt, trong đó cũng bao gồm bé đó.]
Bước chân Diệp Nha dừng lại.
[ Mẹ của bé và 3000 người trong tộc tốn bao nhiêu tu vi mới có thể giữ được một sợi hồn phách của bé, để cho bé vào thân thể này, chỉ cần trải qua một đời của thân thể này là có thể trở về bên ba mẹ, anh còn có thể giúp bé thực hiện bốn nguyện vọng.]
Hệ thống nói to, [ Bé nghĩ kỹ đi, bé chính là hy vọng của mọi người trong tộc đó.]
Diệp Nha nghiêng đầu, vừa hoang mang vừa hoài nghi: "Nguyện vọng gì cũng được sao ạ?"
[ Đúng vậy, nguyện vọng gì cũng có thể.]
Diệp Nha cúi đầu nhìn thân thể xa lạ này, trong đầu lại nhớ đến ba mẹ mọi người.
Mẹ là hoa ăn thịt người, ngày thường hung dữ với ba cô, chỉ ôn nhu kiên nhẫn với một mình cô bé thôi; ba và Diệp Nha đều là cỏ bốn lá, vì để cô bé nhanh lớn nên ba đã đem toàn bộ dinh dưỡng của mình cho bé.
Còn có các bạn nhỏ, bọn họ cũng rất tốt..
Ánh mắt Diệp Nha dần kiên định, dùng sức gật đầu: "Phải cứu ba mẹ!" Sau đó lại hỏi, "Tiêu ca ca, em phải làm gì?"
Làm gì?
Đương nhiên là tội ác chồng chất, độc ác tàn nhẫn; chèn ép nam chính, bắt nạt nữ chính, cho đến khi tình cảm của nam nữ chính vững chắc, nữ phụ mới rút lui.
Nhưng mà –
Diệp Nha bây giờ còn quá nhỏ, nói những cái đó cũng quá sớm.
[ Diệp Nha nghe anh nói, bây giờ thế giới mà bé đang ở chính là một quyển tiểu thuyết. Mà vai trò của bé chính là nữ phụ, bởi vì nguyên chủ đã chết khi thực hiện thí nghiệm rồi cho nên muốn bé thay thế cô ấy hoàn thành nhiệm vụ, đã hiểu chưa? ]
Diệp Nha lâm vào trầm tư.
Hệ thống thở dài, nó đã trải qua rất nhiều lần, nhiều vai chính
xuyên thư được nó mang qua, lần này là lần gian nan nhất. Không ai có thể tưởng tượng được nữ xứng quan trọng như vậy mà ba tuổi rưỡi liền chết!
Nghĩ xong, hệ thống lại nói qua cốt truyện lần nữa cho nữ phụ Diệp Nha.
Trong tiểu thuyết này, Diệp Nha nhân bản vừa sinh ra không bao lâu đã bị ba đưa đến căn cứ bí mật để tiêu hủy, tiến sĩ phụ trách cô bé động tà tâm, không những không tiêu hủy Diệp Nha mà còn đưa cô đến viện nghiên cứu ngầm trên thân thể.
Sau 2 năm bị tra tấn, Diệp Nha trốn thoát rồi bị nữ chính bắt gặp.
Nữ chính là Hạ Tình, gia đình giàu có, thiện lương thông tuệ, thấy Diệp Nha đáng thương thì xin ba mẹ nuôi nấng; bởi vì là người nhân bản nên Diệp Nha có ưu thế bẩm sinh, cô thông minh làm ba mẹ Hạ gia yêu thích, họ vắng Hạ Tình chú trọng bồi dưỡng cho Diệp Nha.
Cho dù được nâng niu bao nhiêu, Diệp Nha vẫn không thỏa mãn, thân là người nhân bản nên bắt đầu biến chứng, cô thống hận Hạ Tình khỏe mạnh, đem oán hận trút giận lên người Hạ Tình. Trời sinh cô hư hỏng, tâm tư ác độc, chuyện xấu làm quen tay, sau lại cô đơn chết ở tuổi 18..
Xem xong cốt truyện, hệ thống không biết cỏ bốn lá Diệp Nha có thể hoàn thành được không, nhưng mà bây giờ không được cũng phải thử.
[ Không hiểu cũng không sao cả, chỉ cần làm theo lời anh nói nhé.]
Diệp Nha ngoan ngoãn gật đầu.
[ Bây giờ thì chạy ra ngoài đường lớn, chờ lát nữa chiếc xe màu đen thứ 3 đi qua thì chạy lại nhé.]
Diệp Nha lại gật đầu, lung lay đi ra cái hẻm nhỏ.
Thế giới bên ngoài ánh đèn lóng lánh, phồn hoa lộng lẫy, tiếng còi xe hơi và âm nhạc ven đường xen lẫn vào nhau, ồn ào lại náo nhiệt.
Nơi này khác với nơi ở của Diệp Nha nên làm cô bé thêm sợ hãi, tòa nhà cao chót vót như quái vật há to miệng như cô bé cắn nuốt.
Diệp Nha sợ hãi, thân hình nhỏ bé lùi về phía sau.
Bé không được sợ.
Diệp Nha nhấp môi, bé phải về nhà, cứu ba mẹ, cứu yêu quái của linh địa.
Diệp Nha thở sâu, mạnh dạn bước ra đường cái lớn, kết quả giây tiếp theo liền dừng bước, cau mày tràn đầy khó xử, "Anh ơi, xe là cái gì ạ?"
Diệp Nha sống ở linh địa nên không biết cuộc sống hiện đại.
[.. Là vật có bánh xe, đang lăn trên đường kia kìa.]
Đôi mắt Diệp Nha nhìn chằm chằm chiếc xe, nghiêm túc nhìn qua hai chiếc, đến chiếc thứ ba thì hăng hái chạy qua.
Thân hình thoăn thoắt như một chú trâu nhỏ.
Nhưng mà --!
Sóng điện hệ thống run lên, vội vàng kêu: [ Từ từ đã! Không..]
Tiếng hô còn chưa dứt, Diệp Nha liền đụng phải chiếc xe đạp màu đen đi ngang qua.
Vì phanh gấp nên người nọ té ngã trên đường, xe hơi của Hạ gia ưu nhã đi ngang qua bọn họ, rồi biến mất trong dòng xe cộ.
Thấy chiếc xe kia đi xa, hệ thống trong lòng đau đớn, cuối cùng không nhịn được -
[ Thao? ]
Thân là máy móc làm nhiệm vụ vô cảm vô tình, lần đầu tiên hệ thống cảm thấy hoài nghi nhân sinh.
Đầu gối Diệp Nha đụng phải hòn đá lớn, cô bé rất đau, nước mắt trào dâng nhấc lên đầu gối xem kỹ vết thương. May mắn, chỉ trầy da một chút chứ không có chảy máu, mẹ bé nói máu của yêu quái rất quý, nhất định không thể bị thương. Diệp Nha yên tâm, duỗi tay vỗ vỗ cái đầu nhỏ của mình.
Mỗi lần bé bị ong mật bướng bỉnh đụng phải đầu thì ba bé sẽ dịu dàng ôm cánh lá của bé, nhưng bây giờ không có ba ở đây nên chỉ có thể tự dỗ chính mình.
Dỗ dành bản thân xong Diệp Nha từ từ đứng dậy.
Bên chân là mấy quyển sách, chắc là đồ người kia làm rớt.
Cô bé nhặt từng quyển vở lên, ngẩng đầu đưa hai tay: "Của anh." Giọng nói non nớt mềm mại ngọt như đường.
Thiếu niên đứng dưới ánh đèn, trong đồng phục rộng thùng thình là thân hình gầy như trúc, ngũ quan non nớt nhưng tinh xảo, đôi mắt đen nhanh nhưng lại không hề có ánh sáng, làm cả người lộ ra khí chất âm trầm.
Cậu không nói lời nào, im lặng không nói nhìn chằm chằm cô bé.
Tay Diệp Nha run lên, sợ tới mức làm rơi mấy quyển sách trên mặt đất.