"Nhà tù" bất kỳ ai khi nghe được hai từ này đều cảm thấy sợ hãi. Đây là nơi những tên tội phạm đáng sợ tập hợp. Ví như những tên trộm cướp tàn bạo vì tiền mà bất chấp, hoặc những tên buộn lậu xuyên lục địa hay đáng sợ hơn nữa chính là những tên giết người màu lạnh và vân vân..
Cậu là một cai ngục đáng thương bị mẹ nuôi là trưởng đồn công an nhẫn tâm vứt vào đây, tới nay đã được một năm.
Ước mơ thật sự của chính là phi công lái chiến cơ bay lượn trên bầu trời. Nhưng cậu lại chẳng thể nào thực hiện được ước mơ đó. Khi khám sức khỏe thì cậu gần như vượt qua rất thuận lợi từ cân nặng đến sức khỏe dù vóc dáng cậu hơi nhỏ. Nhưng đo chiều cao thì cậu lại không đạt. Cậu không phải là một đứa trẻ được sinh ra một cách bình thường, mà cậu được sinh ra bằng cách thụ tinh trong ống nghiệm giống như em trai cậu. Đó là lý do cậu có hai người mẹ mà lại không có cha.
Lúc nhỏ, mẹ thấy cậu quá nhỏ con sợ bị bắt nạt nên đã cho cậu học võ. Tưởng rằng cậu sẽ to lớn khỏe mạnh ai ngờ cậu vẫn nhỏ con, thân hình lại trở nên mảnh mai như nữ.
Vậy còn chưa là gì so với việc sư phụ cậu theo học là cao thủ đệ nhất nhu đạo (1) nữa kìa. Ngay cả mẹ cậu còn không biết. Mẹ quen ông là vì lúc trước, ông bị thương đã được mẹ cậu cứu nên muốn trả ơn mà nhận cậu. Ôi trời, đệ nhất cao thủ nhu đạo đó! Cậu theo ông học tận 5 năm cho tới năm 16 tuổi cậu mới biết được tin này. Lúc nhỏ vô tri cậu còn cưỡi lên người ông nữa, kêu ông làm ngựa cho cậu, thậm chí có khi cậu còn chọc ông là đồ cây tăm ốm yếu! Có trời mới biết sau khi cậu biết ông là ai, thì cậu hậ không thể giống đà điểu chui đầu xuống đất trốn. Nhưng không sao rồi, bây giờ cậu đang học võ cổ truyền. Cũng may là trốn đúng lúc.
Nhà tù mà cậu đang làm là nhà tù hạng trung, không quá lớn cũng không quá nhỏ. Vì vậy mỗi dãy là 3 phòng giam, mỗi phòng là 3 người. Dãy của cậu thuộc khu A, là khu đặc biệt, phải là người có năng lực thì mới được vào. Còn cậu là dùng 'cửa sau' để vào. Nhưng cũng đừng coi thường võ sĩ nhu quyền như cậu.
Hôm nay, vẫn như mọi ngày cậu mặc đồng phục rồi vui vẻ đi đến khu mình. Nhưng khi vừa vào thì cậu đã nghe mọi người bàn tán một tin động trời.
Đó là hôm nay sẽ có một tên tội phạm giết người máu lạnh được đưa đến khu cậu mà còn là dãy của cậu.
Vừa nghe xong lòng cậu cũng lạnh như băng và cực kì lo lắng cho nhân sinh của mình. Cậu buồn rầu thở dài mà chờ đợi.
Bỗng nhiên có người từ đằng sau vỗ vai cậu, làm cậu giật mình mà túm cậu ta ném xuống đất, đừng trách cậu đây là do phản xạ tự nhiên thôi.
Người kia bị ném xuống đất đau đến choáng váng, kêu la: "A~Thiệu Nam! Cậu muốn giết tớ! Ôi, cái mông của tôi!" Bể mông mất!
Thiệu Nam luống cuống đỡ người kia dậy: "Tớ xin lỗi. Tại phản xạ tự nhiên thôi. Lần sau đừng có mà đột nhiên xuất hiện vậy nữa. Cậu có sao không? Trương Minh Hàn." Tự cậu cũng biết lực ném của mình rất lớn. Chắc hẳn rất đau đi.
Trương Minh Hàn dựa lưng vào tường xoa xoa mông vài cái, sau đó nói không sao. Dù sao cậu đây cũng là người trong quân đội ra mà. Nếu là người thường thường thì chắc phải nằm liệt giường một tuần rồi. Thực bạo lực.
"Cậu nghe tin gì chưa? Sắp có người chuyển tới khu cậu đó." Trương Minh Hàn lại bắt đầu cái tính nhiều chuyện không bỏ. (bà tám? À không ông tám).
"Haizzz, nghe rồi. Thật không hiểu vì sao lần nào có mấy tên không bình thường thì đều ném cho tớ. Tớ mới tới có một năm mà phòng giam đã đầy rồi. Lúc mới đến thì là một cô gái yandere (2) giết chính chồng mình. Rồi còn một bà cô thích moi tim người khác. Tháng trước thì là một tên trùm mafia thích bạo lực. Nửa đêm giựt đứt còng tay, tông suýt hư luôn cửa. Cũng may hôm đó tớ trực đêm kịp cản lại. Bây giờ phải xích tới hai cái còng lận. Còn nữa mới tuần trước còn đưa tới cho tớ một tên biến thái. Hại tớ bị hắn sờ mông, xém chút nữa là bị ăn rồi."
Trương Minh Hàn dùng ánh mắt thông cảm mà nhìn người bạn thanh mai trúc mã đáng thương: "Ai bảo mẹ nuôi cậu là trưởng đồn công an thành phố làm gì. Lại được chính tay cô ấy đưa vào nữa. Vì vậy, họ mới tặng cậu những nhân vật 'nổi tiếng' nhất đó. (ừ, còn sẵn tặng cho em 3 bạn công 'thiện lương' nữa).
Thiệu Nam tức giận, mắng:" Hừ! Cậu thì biết gì? Cậu chỉ cần quản khu B. Chỗ cậu toàn mấy tên trộm cướp, buôn lậu thôi! Mau về chỗ cậu đi. Đi đi, nhanh chút. "
Nói xong cậu bước về dãy của mình. Ở đây, mỗi khu có 26 phòng giam. Gồm 4 kkhu: Cao nhất tất nhiên là khu A, tiếp đó là khu B, khu C thì chia làm 2, C1 và C2. Hiển nhiên C1 sẽ cao hơn C2. Khu C được coi là khu cho những người có mức án rất nhẹ. Nên chỉ có 22 phòng. Những người làm ở đó đa phần là những người ở độ tuổi ngoài 50. Còn những khu kia thì dành cho những người trẻ tuổi canh giữ.
Từ xa vang vọng lại tiếng dây xích và tiếng nói:" Đi nhanh lên. Nếu cải tạo tốt thì ngươi sẽ được thả ra. Còn không thì cứ đợi án 50 năm đi. "
Cậu nhanh chóng đứng nghiêm ở đầu dãy, chào mấy người mới đến.
Một người cầm một quyển sổ, nói:" Thiệu Nam, 24 tuổi, canh giữ khu A, phòng 12, 13, 14. Hôm nay, tôi đem đến 1 tù nhân nữa. Tên Bắc Âm, 27 tuổi, tội án là giết cả gia đình và tấn công người thi hành công vụ. Từ nay, người này sẽ do cậu canh giữ. "Sau đó, hắn ta nhàn nhạt liếc tới bên hông cậu:" Súng của cậu đâu? "
" Ha ha, ngại quá tôi không thích xài súng. "Cậu cười gượng hai tiếng đáp lại. Nhưng mà.. Vì cái gì cái tên đứng ở bên trái kia lại cứ nhìn chằm chằm cậu. Ơ.. còn cái ánh mắt kia là sao hả?
Cậu chau mày khó chịu nhìn tên kia. Tên đó vừa thấy cậu nhìn mình thì liếc mắt khinh bỉ nhìn lại cậu, sau đó ngước đầu lên trời 1 góc 60 độ nghênh ngang bỏ đi. Sau đó.. thì một màn kịch rất thú vị xảy ra.
Vì nhìn trời không nhìn đất nên.. tên đó giẫm phải cục phân chó. Đúng vậy, phân chos~ (eo ôi~). Tên đó đen mặt nhìn xuống dưới chân mặt không đổi sắc tiếp tục cao ngạo bước đi.
Khi mọi người đi hết, cậu mới giải cái người tên Bắc Âm tới phòng giam số 13. Ừm, một con số rất đẹp. (tôi cũng thấy nó đẹp~).
Cậu lấy chìa khóa vừa mở cửa vừa cười, nói:" Nào nào, chúng ta có người mới. Mọi người hãy sống thật hòa thuận nga. Để tôi không bị la và trừ lương. "Rồi đưa anh ta vào trong:" Đây là Bắc Âm, mọi người cứ từ từ làm quen đi. "
Cậu quay người đang định đóng cửa thì.. có một bàn tay để ngay mông cậu sờ soạng..
Ừ, mông mình?
Cậu tức giận nắm lấy bàn tay kia, sau đó nắm lấy cổ áo, sau đó.. dùng một tư thế cùng động tác cực chuẩn xác ném hắn thật mạnh xuống đất.
" A, ui! Đau quá! Bé cưng à, em làm mạnh quá. Lâu lâu anh mới được thân cận với em
yêu mà. Em không cần quá phấn khích đâu. "Tên biến thái nào đó rên rỉ đau dớn nhưng vẫn không quên mở miệng chọc tức ai kia. (anh thật sến).
Thiệu Nam đen mặt, bẻ khớp ngón tay, mắng:" Muốn bị đánh tiếp đúng không? Muốn sờ thì sờ 2 tên kia đi! Lúc trước một người anh sờ không đủ, nay tôi mang đến một người nữa cho anh sờ. Sờ cho đã đi. "Nói xong liền không thèm để ý nữa đóng cửa.
Bây giờ thì hay rồi, cả một đám tâm thần ở chung với nhau. Hình như khi nãy mình quên kiểm tra cái tên Hỏa Ân khí thế bức người kia rồi. Mà thôi không sao, hắn ta bị còng tới 2 cái còng lận. Nhưng hắn đúng là một tên bạo lực. Ai lại có thể vừa giựt đứt được còng tay mà còn vừa tông suýt hư cả cửa sắt hiệu 2.0 cơ chứ.
Cậu dừng chân nagy cửa phòng số 14. Nhìn qua cửa sổ song sắt để kiểm tra. Kì lạ, sao hôm nay phòng này yên tĩnh thế? Đang miên mang suy nghĩ thì bỗng xuất hiện một khuôn mặt ngay sau song sắt, cười quỷ dị và mê hoặc ()
Thiệu Nam rùng mình giật nảy lui về sau:" Chị Ái à, chị làm ơn lần sau đừng hù em. Nếu lỡ em có bệnh tim thì sẽ bị chị hù chết đó. "Nói xong bắt đầu tự mình đọc thoại (tự kỷ), chẳng lẽ phụ nữ ai cũng đáng sợ như vậy à? Hay chỉ có những thành phần trong ngục như vầy thôi?"
Chị Ái giọng điệu ngọt đến mê người, mỉm cười ngọt ngào: "Tiểu Nam~chị thật chán, muốn tìm một người để chia sẻ, tâm sự. Em nguyện ý không?"
Nhìn thấy chị ta cư xử như vậy, cậu lại còn sợ hơn, liên tục lắc đầu: "Không không. Em vẫn chưa muốn yêu sớm. Mà chị Tứ Hà đâu rồi?"
Vừa dứt lời, thì một gương mặt lạnh như băng bỗng nhiên xuất hiện, thay cho gương mặt quỷ dị kia.
Thiệu Nam: "..."
Sớm thôi mình chắc chắn sẽ bị bệnh tim.
"Hai chị vừa luyện tập kỹ năng xuất hiện nhanh như chớp đúng không? Em hiểu mà."
Tứ Hà: "Có chuyện gì?" Giọng của cô cũng lạnh như băng.
Thiệu Nam: "Không, chỉ đi kiểm tra thôi." Tại sao một người chuyên đi moi tim người khác lại lạnh lùng thế nhỉ? (thế ai quy định moi tim là không được lạnh lùng).
Lúc này, loa phát thanh báo là đến giờ cơm sáng. Cậu liền lấy chìa khóa mở cửa phòng 12, 14. Giải họ ra nhầ ăn. Tới nhà ăn, cậu phải mang thêm ba phần cơm trở về.
Mở cửa phòng 13, cậu để cơm lên đầu giường mỗi người, rồi hướng Bắc Âm giải thích: "Anh thông cảm đi. Đều tại bọn họ mà phòng 13, bị liệt vào sổ đen của nhà ăn."
Kể ra thì đúng là một sự kiện li kì. Hôm đó, là ngày đầu tiên hai người kia cũng nhau tới nhà ăn. Lúc ăn cơm có một tên bất cẩn, làm văng 1 vài hột cơm vào người Hỏa Ân. Thế là bị Hỏa Ân lấy cả mâm cơm úp vào mặt. Còn cái tên Lý Phàm ăn theo kia, khi không lại ném cả mâm cơm vào người ta. Hại cậu bị phạt chép kiểm điểm 500 lần.
Đem hồi tưởng qua một bên, trở về hiện thực. Cậu quét mắt kiểm tra 1 lượt quanh phòng, thấy không có gì bất thường thì quay người định ra ngoài.
Bỗng cậu khựng lại, nhạy bén cảm nhận được có người xong tới liền né tránh. Bắt lấy bàn tay đang phóng tới cổ mình, cùng chiếc nĩa sáng bóng kia. Đánh mạnh vào bụng tên đó, sau đó thu lại toàn bộ nĩa nhôm thay bằng nĩa mũ.
Không nói hai lời liền quay người, đóng cửa cái 'rầm'. Vẻ ngoài bình tĩnh nhưng nội tâm đang kêu gào. Thật nguy hiểm, thật nguy hiểm! Xém là tiêu rồi. Lần sau phải thay tất cả thành đồ mũ mới được. Làm nghề này sớm muộn cậu cũng sẽ được đoàn tụ với ông bà. Thậm chí cậu còn có ảo giác rằng ông bà đang vẫy tay chờ đợi cậu!
Chú thích :(1) Nhu đạo: Còn có tên khác là Judo. Là môn của người do võ sư đồng thời là giáo sư môn thể chất (嘉納治五郎) (1860-1938) sáng lập ra vào năm 1882 trên nền tảng môn võ cổ truyền (柔術) của Nhật Bản.
Jū có nghĩa là khéo léo, uyển chuyển còn
dō là đạo với mục đích "lấy nhu thắng cương". (nguồn: Wikipedia)
(2) Yandere:
Là một thuật ngữ để chỉ những cô gái có tình yêu dành cho người mình yêu quá lớn, không có sự kiểm soát và dần biến chất. Họ là những người sẵn sàng làm mọi thứ để làm người yêu của mình được hạnh phúc dù cho là những điều nhỏ nhặt nhất, nhưng họ cũng chính là người có thể làm mọi thứ chỉ để độc chiếm người yêu của mình.. bằng những biện pháp bạo lực nhất.
Lưu ý: Những ghi chú, lời nói trong ngoặc đều là suy nghĩ nhảm nhí của tác giả. Thỉnh đọc xong đừng nhớ.