Tôi sững sờ trước lời hỏi cưới của Thúc Sinh. Ở xã hội phong kiến, trai năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường nhưng tôi vẫn không thích nghi ngay được. Thím Lâm từ phía sau lại gần nói:
- Dù công tử đây đã có chính thê nhưng ta thấy hắn là thật lòng yêu thương con. Ta tin chắc rằng, nếu con theo công tử về làm vợ lẽ, người ta nhất định sẽ không để con chịu tủi thân đâu! Con xem, công tử còn thẳng thắn nhận là đã có vợ, vì không muốn có chút gì giấu diếm con.
Tôi biết chứ, Thúc Sinh là thật lòng trân trọng
Thúy Kiều, nhưng điều tôi băn khoăn chính là cuộc sống sau này, khi Hoạn Thư- vợ cả của Thúc Sinh biết đến sự tồn tại của tôi. Thấy tôi có vẻ vẫn lưỡng lự, thím Lâm tiếp lời:
- Ta cũng không nỡ gả con đi, dẫu sao chúng ta cũng chỉ mới gặp công tử Thúc Sinh. Nhưng con biết không, nhờ công tử mà công việc của ta và con mới được như ý muốn. Con cứ hỏi trái tim mình xem?
Hóa ra, từ sau lần gặp hôm lễ hội, Thúc Sinh vẫn luôn âm thầm giúp đỡ tôi và thím Lâm có cuộc sống tốt hơn. Tấm lòng chân thành của hắn thật sự đã làm tôi động lòng.
Dù biết trong tương lai, còn nhiều nữa những gian nan thử thách nhưng tôi thà chọn đối mặt với nó còn hơn là trốn tránh suốt đời.
Tôi e thẹn gật đầu đồng ý, dù trái tim và lí trí đều mách bảo tôi, gả vào nhà người này cũng giống như sống trong hang cọp vậy. Vì là vợ lẽ nên tôi không được tổ chức lễ rước dâu, mà chỉ được Thúc Sinh đưa về nhà ra mắt cha.
Thúc Ông nghe tin con trai về thì mừng lắm, nghênh đón hắn linh đình từ xa. Dù đã già, trên đầu điểm lốm đốm vài sợi bạc nhưng ông vẫn nhanh nhẹn lắm. Với nụ cười hiền từ, Thúc Sinh dắt tay tôi vào nhà, quỳ xuống trước Thúc Ông:
- Cha, con cùng cha rời quê nhà Vô Tích đi làm ăn cũng hơn một năm trời, thứ lỗi cho con giờ này mới về.
- Được rồi, đứng dậy đi. Thế còn cô nương này là? - Thúc Ông nhìn tôi bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
- Tiểu nữ Thúy Kiều, hân hạnh được gặp Thúc Ông. Tiểu nữ vô tình được công tử cứu giúp, nay công tử không những không chê mà còn muốn cưới tiểu nữ làm vợ, tiểu nữ xin lão gia tác thành.
Thúc Ông nổi giận lôi đình, lập tức sai tên người làm đi điều tra về lai lịch của tôi. Tôi thầm nghĩ, hành động này nên làm một cách kín đáo chứ nói thẳng ra trước mặt tôi như vậy, có vẻ khá bất lịch sự.
Tôi và Thúc Sinh quỳ khoảng bốn canh giờ thì tên thuộc hạ của Thúc Ông quay về, hoảng hốt báo:
- Lão gia, người này trước kia từng là kĩ nữ của một thanh lâu.
Thúc Ông vung tay, bộ ấm trà trên bàn rơi xuống đất vỡ tan tành:
- Thúc Sinh ơi là Thúc Sinh! Đành rằng muốn cưới vợ lẽ thì cũng được thôi, nhưng sao lại đi lấy một con điếm dơ bẩn chứ? Con muốn mặt mũi của ta phải để đi đâu?
Sau khi tuôn một loạt những lời chửi mắng, trách móc, Thúc Ông sai người lôi tôi ra khỏi nhà, rồi đi báo quan. Thúc Ông cho rằng tôi là loại con gái không đứng đắn, dùng nhan sắc để mê hoặc, dụ dỗ con trai ông ta. Quỳ gối ngoài sân với cái gông trên cổ, tôi tự thấy có chút tủi thân.
Thúc Sinh vẫn quỳ trong nhà, liên tục van nài, cầu xin Thúc Ông. Đối diện với sự nghiêm nghị, đáng sợ của Thúc Ông, Thúc Sinh dọa sẽ tự tử nếu cha hắn cố tình làm hại tôi. Trời buổi trưa nắng gắt oi ả, những tán cây cổ thụ trong sân không đủ rộng để làm bóng râm che cho người con gái tội nghiệp này. Mang tiếng về làm vợ lẽ mà bây giờ phải chịu cảnh đau khổ như tù nhân. Vài giờ sau, tôi bị áp giải lên công đường.
Trên công đường, vị quan của buổi xét xử hôm nay ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, gương mặt đầy vẻ uy nghiêm nhưng vẫn rất nhân hậu và thiện chí. Sau khi nghe Thúc Ông trình bày sự việc, quan hỏi:
- Nhà ngươi từng làm kĩ nữ trong thanh lâu, tiết hạnh đã bị vấy bẩn, tại sao vẫn muốn lấy chồng?
- Quả thực tiểu nữ đã từng bị bán vào thanh lâu, nhưng xin thề với trời đất, tấm thân này của tiểu nữ vẫn trong sạch. -Với ánh mắt long lanh và tràn đầy kiên định, tôi ngẩng mặt lên nhìn quan lớn.
Thúc Ông sốt ruột, nói ngay:
- Làm gì có ai ở lầu xanh mà vẫn còn trinh tiết chứ? Cô định lừa trẻ con à?
Quan lớn chỉ tay vào mặt tôi, thét:
- Trật tự! Bây giờ, nếu nhà ngươi thú nhận mình đã mê hoặc công tử Thúc Sinh nhằm chiếm lấy tiền tài của nhà họ Thúc thì sẽ được đưa trả về lầu xanh, coi như không có tội. Còn, nếu vẫn ngoan cố không nhận sẽ bị phạt mười trượng.
Tất nhiên là không quay lại lầu xanh rồi, tôi có vấn đề về thần kinh đâu? Vả lại, tôi cũng không nhắm vào tài sản gì cả, nên đành cắn răng chịu đòn. Mấy tên lính chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, vẫn cứ đánh tôi như bình thường.
Mới đánh hai roi mà tôi đã thấy đau đớn rồi, quan nhận ra và lệnh cho dừng tra tấn. Thúc Sinh vội lao vào và nhận hết mọi tội lỗi về mình. Thúc Ông lườm thằng con ngu ngốc, tặc lưỡi tỏ vẻ khó chịu. Thấy Thúc Sinh bảo vệ tôi như vậy, quan cho người về làng tôi hỏi thăm. Tin báo về đúng sự thật, quan gật gù hài lòng.
Đúng như trong Truyện Kiều, vị quan này rất trọng người tài. Để làm Thúc Ông yên lòng trước khi thả tôi, theo lời của Thúc Sinh, biết tôi có học vấn tốt, quan thử tài:
- Được, vậy nhà ngươi thử vịnh thơ về chiếc gông trên cổ ngươi xem?
Trước con mắt mong chờ của quan và sự khinh bỉ của Thúc Ông, tôi cố lục lại trí nhớ. Tôi hắng giọng, đọc y nguyên những câu thơ mà nàng Kiều đã vịnh. Nghe xong, Thúc Ông vuốt chòm râu bạc mỉm cười, quan lớn vỗ tay rồi xử tôi vô tội.
Trên đường về nhà, Thúc Ông bảo Thúc Sinh:
- Cô nương này đúng là rất xứng với con. Nhưng dù gì con cũng đã có vợ, không thể tùy tiện xưng phu thê được. Hai đứa tạm sống ở nơi khác đi.
Thế là, bằng sự thông minh của "người khác", tôi đã thành công qua ải Thúc Ông. Chuẩn bị nghênh đón những quan ngại phía trước, tôi phóng tầm mắt ra xa, nhìn cánh đồng lúa vàng ươm, rộng bao la, bạt ngàn.