- Thằng khốn! Mày dám điện thoại à? - Đám người hung hãn nhào đến đánh Frank, chúng không cần biết đối tượng là ai. Vài tên khác bắt đầu dí súng vào người họ.
- Dừng lại! Đừng đánh anh ấy! - Tương Quân xót quá, cô liền nài nỉ nhưng chúng càng đánh Frank điên cuồng hơn.
- Con nhỏ này! - Gã to xác nhất bỗng cười nham hiểm, ý nghĩ ti tiện chợt loé lên trong đầu, hắn cười gằn. - Dắt nó đi!
- Tương Quân! - Jolh la lên nhưng kẻ khác liền dí súng vào cổ anh. - Khốn kiếp!
- Đừng lo cho em! - Cô hướng ánh mắt về phía mọi người.
Chúng nhanh chóng lôi cô vào căn phòng bên cạnh. Gã cao lớn đóng cửa lại rồi cười man rợ. Đâu ai biết bên ngoài tâm trạng đồng đội cô căng thẳng thế nào. Họ bị kiềm hãm một cách khủng khiếp.
- Nào, con cừu bé bỏng! - Cái giọng kinh tởm nhất mà cô từng nghe. Tên yêu râu xanh này nổi hứng bất chợt khiến người ta khó phòng bị.
Tất nhiên cô biết hắn định làm gì, súng đã vứt sang bên và áo cởi ra sẵn, gã đàn ông tồi tệ chuẩn bị vồ lấy cô như một con hổ đói. Tương Quân bất chợt mỉm cười. Chỉ mình cô với hắn và cô biết mình là ai!
- Đến đây đi anh! - Cô vẫy tay khiến hắn sửng sốt, ôm nỗi thích thú cực độ lao vào người đẹp. Khoảnh khắc sắp ôm được con mồi thì hắn đột ngột lãnh trọn cú đấm như trời giáng vào mặt, cú tiếp theo vào bụng, tất nhiên đòn tay sau hạ nốc ao trong khoảnh khắc.
- Thế là xong! - Tương Quân phủi tay, cô lôi hắn xuống góc giường, lấy súng rồi thận trọng bước ra.
Trong căn phòng kia chúng thôi không đánh Frank nữa mà đưa sang phòng khác. Tương Quân lần theo lối đó, cô nép cạnh tường chờ đợi. Kẻ đầu tiên vừa rời khỏi, cô tỉa hắn bằng đòn Shuto uke! Thế là hai tên bị khóa lại trong phòng, mấy kẻ khác thì "ngây thơ" chưa biết gì. Không đợi họ phát hiện cô lập tức bước vào.
- Frank!
- Em có sao không? - Frank bất ngờ khi thấy Tương Quân, anh lồm cồm ngồi dậy.
- Em không sao! Nhưng... - Cô giật mình nhìn mấy vệt máu trên người Frank. Chúng đánh anh ấy không thương tiếc gì cả.
- Anh đau lắm không? Để em xem thử! - Cô toang kéo tay Frank thì bất ngờ bị anh ôm chặt vào lòng. Không chần chờ lâu nhưng giây phút
tình cảm này khiến cô rối bời tấc dạ. Cô hiểu anh muốn nói gì, cô biết hết cả nhưng cứ giả vờ. Lý do gì ai mà hiểu chứ?
- Anh xin lỗi... - Frank thì thầm qua hơi thở đứt quãng. Chợt nhớ tới khẩu súng, cô vội lấy đưa anh.
- Nhìn nè anh!
Mắt Frank lên rộ lên sự ngỡ ngàng. Anh cố nén cơn xúc cảm để quay về tình hình trước mắt. Cô ấy quá can đảm để làm việc này.
- Bám theo sau anh! - Frank nói rồi cẩn thận nhoài người ra ngoài, tay kia vẫn không quên nép Tương Quân sát sau lưng mình. Thật vậy, anh ấy cố bảo vệ cô bằng mọi giá.
- Á, thằng ranh này! - Tên ma cô vừa trông thấy, hắn định giơ khúc côn trên tay ra đánh. Xui xẻo thay, Frank giật tay thật mạnh.
- Bốp!
Tương Quân kinh ngạc nhìn, Frank ra đòn nhanh đến nỗi cô không kịp thấy gì. Ngay từ đầu anh chưa dám phản công vì sự an toàn của mọi người. Anh cừ thật! Đến căn phòng đầu tiên, chúng đông hơn họ tưởng. Mấy tên khác khá lơ là, lo đánh bài và toàn nói lời thô tục.
- Em sẽ đánh lạc hướng họ rồi chạy về phía đó, anh hãy cứu mọi người nha! - Cô khẽ khàng.
- Không! Em cứ ở cạnh anh, đừng đi đâu hết! - Frank dứt khoát nói. Anh xiết chặt tay cô như thể sợ cô chạy đâu mất.
Tiếng trực thăng vang bên tai họ. Alex đến rồi. Tất nhiên thế, ngay cả cảnh sát cũng có mặt.
- Ở yên đây giúp anh, làm ơn! - Frank nghiêm túc bảo, anh nhìn vào mắt cô để đảm bảo sự căn dặn của mình trở nên có giá trị. Nhận thấy vẻ đồng thuận từ Tương Quân, anh mới chạy nhanh để mở cửa vào trong. Kẻ khác lần lần đến xem động tĩnh, hắn thấy cửa bị mở khóa. Vừa thò đầu vô là ăn ngay một đòn từ Tương Quân. Chối cùng mọi người rời khỏi phòng với ba khẩu súng trên tay.
- Jolh! - Frank ra ám hiệu.
- Hiểu rồi! - Jolh gật đầu.
Họ chia làm hai đội. Hiển nhiên Tương Quân có lý khi định đánh lạc hướng nhưng Frank quyết không để chuyện đó xảy ra.
- Cửa mở kìa!
Thật khổ sở! Chúng phát hiện ngay sau đó. Mọi người liền chia hai hướng. Đây là bến cảng, Frank thấy chiếc trực thăng của Alex ngay trên đầu, xe xảnh sát ùn ùn hú còi.
- Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Mấy phát súng nổ liên tục, cảnh sát bủa ra vây quanh nhưng họ lại lùi về sau vì... Tâm Loan bị bắt làm con tin!
- Ôi trời! - Mặt Tương Quân tối sầm lại. Không ngờ lúc hỗn loạn, chuyện này lại xảy ra.
- Bỏ súng xuống! - Hắn ra lệnh.
Những tên khác vẻ mặt đầy ngạo nghễ. Xem ra vẫn còn hy vọng trốn thoát trong gang tấc.
- Tao nói bỏ súng xuống! Lũ khốn! - Hắn hét lên và nắm tóc Tâm Loan khiến cô rất đau. Chỉ còn tám tên, ba gã khác bị nhốt trong phòng. Nhưng có cái gì đó không ổn cho lắm. Jolh còn nấp sau một chiếc tàu, chắc anh ấy có kế hoạch rồi! Tương Quân chợt nhớ thứ trong túi mình, món này của kẻ định tấn công cô. Nhìn nó là biết thứ gì rồi!
- Frank... - Cô quay sang định nói thì anh không có đó. Chưa biết làm thế nào cô nghĩ ngay đến Jolh. Tương Quân lập tức lẩn vào đám người tiếp cận Jolh. Thật nguy hiểm! Cảm giác như tim sắp rơi ra ngoài.
- Trời! Em đến đây làm gì? - Jolh suýt bật ngửa.
- Jolh, nghe em! Thứ bột này có khả năng làm cho chúng ngủ ngon. Em lấy từ trong tay chúng đấy! - Cô nói một cách chắc chắn.
- Em chắc không? - Jolh hỏi lại.
- Em tận mắt chứng kiến mà! - Tương Quân cố thuyết phục. Lẽ ra cô cần thêm nhiều kiến thức về lĩnh vực này.
- Được, anh sẽ thử nhưng Frank đâu? - Jolh lo lắng nhìn quanh. Anh ta luôn cảm giác bất an nếu chẳng thấy Frank trong tầm mắt.
- Em không biết! Alex vẫn ngay trên đầu chúng ta đấy! - Tương Quân chỉ tay lên cao.
- Anh có ý này... mà sao liên lạc cho Alex đây? - Đầu Jolh nhảy số liên tục. Dĩ nhiên anh ta quá thông minh trước mấy tình huống như vầy.
- Điện thoại của Frank! - Cô nói và lấy nó ra.
- Ồ, em giỏi!!! - Jolh suýt cười to.
...
Chiếc trực thăng bay là là trên mặt nước, có người vừa xuống nhưng không ai để ý.
- Đi thôi! - Jolh kéo Tương Quân ngay tức khắc, chiếc trực thăng vừa lên cao, mọi người thấy lớp bột trắng trút xuống mù mịt.
- Chạy lẹ tụi mày! - Chúng la lên, lảo đảo một lúc rồi gục hẳn.
- Bốp! - Frank tung cú đá làm khẩu súng văng đi khỏi. Anh chộp thời cơ đến cứu Tâm Loan.
- Đứng yên! - Cảnh sát bắt đầu
hành động, bọn chúng bị còng tay khi còn ngủ mơ màng.
- Cô có sao không Tâm Loan? - Hanso ân cần hỏi han, Marc và Ben cũng có mặt kịp thời.
- Tôi ổn, chúng ta về thôi!
Hanso khoác cho Tâm Loan một chiếc áo, họ lên trực thăng, Tương Quân là người cuối cùng. Cô luôn bất an, cảm giác đó không biến mất khi mọi người đang rất an toàn.
- Đoàng! Đoàng!
Nghe tiếng súng nổ, Frank đẩy cô thấp xuống. Alex cho trực thăng bay cao hơn, chuyện rắc rối lại xảy ra.
- Là hắn! - Tương Quân sực tỉnh, kẻ đầu tiên hỏi cô trên đảo, cô đã bỏ sót hắn!
- Điên thật! - Nói đoạn Jolh lấy súng trong ngăn phòng vệ ra. - Bay theo đường sông ấy!
- Phải, tất nhiên! - Alex lập tức điều hướng.
- Em nghĩ hắn không để ta yên đâu, còn ông sếp nữa! - Tương Quân nhận định. Thật tình cô bé nghi ngờ chuyện này từ sớm rồi.
- Biết ngay mà! Jolh, còn thấy hắn không? - Alex hỏi, Jolh nhìn quanh chưa thấy gì.
- Đoàng! Đoàng! Đoàng!
- Cái quái gì thế? - Alex la lên. Một chiếc trực thăng khác bám theo họ sát nút. - Jolh, gọi cảnh sát mau lên!
- Hừ... trước khi họ đến thì chúng ta tiêu rồi! - Jolh mở cửa kính ra.
- Đoàng!
- Ôi! - Frank chau mày lại.
- Chết tiệt! Làm gì đi Jolh! - Alex kêu lên.
- Píp! Píp! Píp!
- Này, tắt cái âm thanh đó đi Jolh, phiền quá! - Nghe Alex nói, Tương Quân thấy lạ. Phải, từ nãy giờ cứ nghe tiếng đó mãi mà không biết ở đâu.
- Frank! - Tương Quân thảng thốt, cô gọi Tâm Loan. - Chị ơi, anh Frank trúng đạn rồi!
Lúc này Alex với Jolh giật mình. Tình huống này xoay sở thế nào đây?
- Frank, nghe này! - Tâm Loan vỗ vỗ má anh.
- Em... ổn... - Frank ngửa đầu ra sau, hai mắt khép hờ lại. Tương Quân nhanh tay cởi áo anh ra, máu đang chảy xuống rất nhiều. Tình hình căng quá trong khi Alex với Jolh lại đối phó chiếc trực thăng điên kia.
- Nghĩ cách đi Jolh! - Tâm Loan hối thúc. - Frank cần vào viện gấp!
- Chết tiệt! - Jolh đấm vào thành trực thăng.
Tương Quân lo lắng quá, lòng dạ cô nôn nao cả lên. Frank còn tỉnh nhưng anh đang kiệt sức dần. Tiếng píp píp cứ gần đâu đây. Máy bay ồn như vầy còn nghe được.
Có khi nào là bom hẹn giờ không? Cô hơi lạnh người với suy nghĩ đó.
Ồ, túi áo khoác của Frank?
- Chị! Bom hẹn giờ! - Cô la lên.
- Cái gì? - Tất cả sửng sốt.
- Nhanh lên! Còn ba phút nữa nó nổ! - Tay Tương Quân run lên bần bật.
- Ném đi Jolh! Khói bụi làm ta thoát được! Ra giữa sông rồi! - Alex gào lên.
Chiếc trực thăng kia đuổi theo như sam, còn một phút cuối cùng, Jolh mở cửa sổ và...
- Bùm!
Tiếng nổ thật to, chiếc trực thăng kia không hiểu sao nó lại nổ tung theo.
- Ôi lạy Chúa! - Tâm Loan thở phào nhẹ nhõm.
- Cho tôi viên thuốc trợ tim đi Tâm Loan! - Alex vò đầu bứt tai.
- Đừng nói tiếng bản xứ chứ Alex! - Jolh ngán ngẩm bảo.
- Rần!
- Cái gì nữa vậy? Hôm nay như thế là quá đủ rồi! Tôi cũng muốn một viên trợ tim đấy! - Jolh ôm đầu kêu trời.
- Tôi không biết, e là nó bị giống như con chim sắt của cậu! - Alex nhăn mặt.
- Các anh làm gì đi! Frank cần vào viện gấp hoặc ít nhất cho tôi một cái ba lô thuốc! Ôi trời! - Tâm Loan nhíu mày, cô sắp chịu hết nổi mớ lộn xộn này.
- Mười lăm phút Tâm Loan! Tôi thề đấy! Chúng ta đến đó ngay! - Alex quả quyết.
* * *
- Frank! Sao không ở lại bệnh viện kiểm tra? Cậu đi đâu vậy? - Tâm Loan chặn anh lại khi anh định vào trung tâm.
- Em ổn, không sao đâu chị! - Frank nói và đi thật nhanh, Tâm Loan không tài nào cản được.
- Nè, Jolh! Bắt thằng nhóc đó lại đi! - Tâm Loan hét lên, Jolh chợt ngớ người ra nhìn.
- Ơ... ờ... hiểu rồi!
Jolh chạy sau Frank, Tương Quân cũng vừa đến. Tưởng như đùa, Frank về trung tâm chỉ để cho Lucky ăn. Cô há hốc miệng khi thấy cảnh đó.
- Làm gì với cậu ta bây giờ? - Tâm Loan khoanh tay lại.
- Tôi nghĩ nên cho một liều an thần rồi đè nó xuống giường! - Jolh bảo.
- Này! - Alex hùa theo. - Làm chứ?
- Ok!
Frank thấy lạnh cả người, anh quay lại nhìn họ. Alex xắn tay áo lên, cả Jolh cũng vậy, họ cười rất ghê.
- Không!
Tiếng la của Frank làm cả văn phòng giật mình, Marc và Ben đành nhún vai. Hanso tháo kính ra rồi lại đeo vào. Anna với Quang Nhật không nhịn nổi cười sặc sụa.
- Đừng! Em không muốn! - Frank cầu cứu Lucky nhưng xem ra không khả quan. Alex ôm chặt Frank còn Jolh thì ghì anh nằm xuống giường. Tâm Loan mỉm cười với cái ống tiêm trong tay.
- Đừng! Làm ơn! - Frank gào lên.
Không phải giỡn mà làm thật! Tâm Loan tiêm cho Frank mũi thuốc, Tương Quân hơi sốc nhẹ!
- Thế đấy! Bỏ tay ra được rồi!
Frank bắt đầu choáng váng không biết gì nữa. Anh cứ vậy nằm vật xuống giường.
- Vậy phải tốt hơn không?
Alex và Jolh ngồi xuống sofa, Tâm Loan cũng thế. Họ toát cả mồ hôi với Frank!
- Hắn ngủ cứ như hoàng tử trong truyện vậy! - Jolh chăm chú quan sát. Nói thế nào thì cái vẻ đẹp trai của Frank không chê vào đâu được.
- Nè, tôi đẹp trai hơn cậu ấy đấy! - Alex nhăn nhó nhìn Jolh.
- Thôi nào các anh, để cậu ấy ngủ đi! - Tâm Loan bảo.
Nhìn Frank bị ngất đi vì một mũi tiêm, Tương Quân thấy sợ hẳn ra. Họ nói là làm! Dù sao Frank ngủ thế này tốt hơn. Anh ấy thật lì lợm!
...
Hôm sau, không ai dám nhìn Frank cả! Anh ấy đã khoẻ và đủ dùng vài ngón võ ghê gớm.
Bình yên thật...
Tương Quân ngồi chơi cùng Lucky. Frank đang ra vườn.
- Anh... còn giận việc em đẩy anh xuống hồ đúng không? - Cô hỏi nhưng không nhìn anh.
- Anh không có! - Frank trả lời thật nhỏ.
- Nhưng em thấy điều đó! - Cô quay mặt lại, Frank ngạc nhiên rồi tránh ánh mắt của cô.
- Tại sao hỏi anh như vậy? - Frank nói một cách miễn cưỡng.
- Em không biết! - Tương Quân khẽ khàng, cô cảm giác nặng nề làm sao.
- Anh xin lỗi! - Frank bỗng thì thầm. - Em quá mạnh mẽ, còn anh thì không! Em đặt niềm tin vào điều gì chứ?
- Bản thân em thôi! - Cô đáp.
- Phải, anh biết... nhưng em thoát khỏi hồ nước đó ngay trong tiếng nổ. - Mặt Frank căng thẳng, cảm giác như đang thẩm vấn cô vậy.
- Chính anh nắm tay em, anh không nhớ sao? Em rơi vào địa đạo khác và...
Frank điếng người. Từng lời cô ấy bảo nghe thật hoang đường. Anh chắc chắn không phải, chắc chắc không! Nhưng... rốt cuộc chuyện quái quỷ nào đang xảy ra?
- Em... em thấy anh cứu em à? - Frank thận trọng hỏi lại. Từng ánh mắt cử chỉ của cô ấy khiến lòng anh ngờ ngợ mãi. Trên đời này, những chuyện trùng hợp có thể xảy ra thì quả thật đúng là kì tích.
- Thì anh chứ ai nữa! - Cô nhướng mày. - À... Đúng là anh nhưng... Em thấy lúc đó anh mặc bộ đồ khác!
Frank trừng mắt. Anh ấy hoảng loạn nhìn quanh. Tương Quân kinh ngạc, cô vội bảo:
- Anh sao vậy? Em nói sai gì à?
- Nếu không phải mơ, nếu người cứu em không phải anh mà là người khác thì sao? - Frank thở mạnh hơn, anh ghì chặt vai cô.
- Em... - Cô lúng túng không biết nói sao. Anh ấy hỏi quá kì lạ.
Nét mặt Frank không thôi sự mệt mỏi. Anh đang cố thuyết phục cô bằng mọi giá.
- Anh biết có thể là ảo tưởng nhưng em hãy quên người đó đi hoặc anh sẽ chờ em được không?
- Anh? - Tương Quân sửng sốt, Frank đang nói gì thế? Mặt cô đỏ ửng lên. Frank vẫn giữ lấy hai bờ vai của cô, trong đáy mắt anh cảm xúc dâng trào. Phải chăng tình yêu chớm nở giữa lưng trời đây sao? Cô thấy nhói cả tâm can, chẳng biết nên làm gì. Cô sợ lắm! Sợ phải yêu một ai đó. Frank đang khổ sở, cô biết ấy thế mà cô cứ trốn tránh. Biết làm sao giờ?