"Không hổ là trẫm."
Sau khi biết được thành tích vĩ đại của mình ở thế giới này, Tự Chước tự hào khen ngợi bản thân.
Hệ thống Thiên Tú: "..."
Phân thân của mình khiến thế giới vốn tốt đẹp trở thành mù mịt chướng khí, trật tự sụp đổ, nàng ta còn muốn khoe khoang?
Thế giới giống như một thư viện khổng lồ, mỗi cuốn sách là một vị diện.
Vị diện này tên là 《 Sau khi
xuyên không ta dựa vào tài nấu ăn trở thành tiểu kiều thê bá sủng của Thế tử gia¹ 》, cốt truyện nguyên bản là như này:
1. Tên convert là 《 Xuyên qua sau ta dựa trù nghệ thành Thế tử gia bá sủng tiểu kiều thê 》
Nữ chính là Tiêu Tiêu, xuyên không từ thế kỷ 21 đến quốc gia mỹ thực.
Nàng trở thành đích trưởng nữ của Lại Bộ Thị Lang, bị cha ruột đưa cho Thế tử Sở Tiêu của Trấn Bắc vương làm thiếp.
Nàng chỉ biết ăn và nấu ăn.
Nàng không quan tâm đến trạch đấu, chỉ muốn ăn không ngồi rồi, trở thành người xuyên không mặn mòi nhất.
Nhưng nhờ hào quang của CP nhân vật chính quấy phá, Thế tử gia chú ý tới nàng.
Do đó, vì mạng nhỏ của mình, nàng bước lên con đường tranh sủng không thể quay đầu bằng tài nấu ăn.
Cuối cùng, nàng dựa vào con đường dạ dày mà thành Thế tử phi, cũng chính là tiểu kiều thê bá sủng của Thế tử gia.
Mà dù gì Thế tử của Trấn Bắc vương là nam chính, được hưởng hào quang vai chính.
Hắn nhờ công lao phụ tá Tam hoàng tử lên ngôi, thăng chức từng bước, một bước lên mây, địa vị cực cao.
Vợ chồng hai người vô cùng ân ái, trở thành thần tiên quyến lữ khiến người khác hâm mộ của kinh thành.
Đúng là hoàn mỹ!
Thế nhưng, sau khi phân thân của đại lão trở thành công chúa đương triều --
Mưu quyền soán vị, đóng quân tạo phản, kéo bè kéo cánh, hành thích vua, mưu sát huynh đệ, bịa đặt di chỉ, đăng cơ thành Hoàng đế..
Hành động liền mạch lưu loát!
Này.
Vì cái gì phải làm công chúa?
Chẳng phải long ỷ ngồi thoải mái hơn sao?
Nam chính mang vẻ mặt người da đen bối rối²: "?"
2. Có hình meme mà diễn đàn bảo là nội dung spam. Mọi người cứ search Google '黑人问号脸' nghen :3
Tiểu kiều thê của hắn đâu?
Công lao phụ tá của hắn đâu?
A, chuyện này thì..
Tiểu kiều thê của ngươi đã bị đại lão cướp đi làm đầu bếp.
Hoàng tử ngươi phụ tá đã bị đại lão coi là củ cải mà chém.
Còn chính ngươi thì đã trở thành tù nhân.
"..."
Nam chính khóc lóc trong ngục giam.
"Nói đi, trẫm phải làm thế nào mới có thể thu hồi mảnh vụn linh hồn của mình?"
Một tay Tự Chước chống trên tay vịn mang hoa văn Kim Long, ngón tay thon dài trắng nõn hơi cong, đỡ lấy cái trán.
Nàng lười biếng tựa người trên long ỷ, đội trên đầu đế vương mũ miện huyền sắc, càng thêm tôn quý và thâm trầm.
Một cái tay khác của nàng thưởng thức một khối lệnh bài toàn thân màu trắng ngà, nói ngọc cũng không phải ngọc, màu sắc mười phần ôn nhuận lại sạch sẽ.
Mặt trước lệnh bài là rồng bay phượng múa mang chữ 'Ngự', mặt sau là hoa đào nở rộ³.
3. Trong Hán Việt là 'chước chước đào hoa'. Từ 'chước' (灼) ở đây cũng chính là 'chước' trong tên nữ chính là Tự Chước (姒灼).
Đáng tiếc là khối lệnh bài này mang nhiều vết nứt, giống như là bị người mạnh mẽ gắn lại nhưng không thể chữa trị về nguyên dạng hoàn toàn.
Khối lệnh bài này không thuộc về phân thân nữ đế, mà vẫn luôn được Tự Chước mang theo.
Nàng thích thường xuyên cầm trong tay để thưởng thức, đã thành thói quen.
Tuy nhiên, thật ra chính nàng cũng không biết khối lệnh bài vỡ vụn này rốt cuộc là cái gì, từ đâu ra.
Nàng thiếu hụt một bộ phận ký ức cùng một bộ phận lớn lực lượng, phải thu hồi mảnh vụn linh hồn của mình mới có thể khôi phục.
Bên cạnh Tự Chước, một cục bông trắng tròn vo bay ra, còn tách hạt dưa trong tay, tách ra tiếng thanh thúy thanh thúy, cảm giác rất có tiết tấu.
Ngoại trừ Tự Chước, không ai cảm giác được nó.
Nó nghiêng đôi mắt nòng nọc hơi mang khinh bỉ, sắm vai nhân vật quần chúng cắn hạt dưa vô cùng nhuần nhuyễn.
Không sai, cục bông trắng mang phong cách thanh bạch này, chính là hệ thống trong truyền thuyết, cũng là sứ thần của Thần giới.
Nó tên là Thiên Tú, phong cách thanh tú giống như tên.
Kỳ thật, nếu không phải Chủ Thần⁴ mệnh lệnh, nó không nghĩ theo Tự Chước đi làm nhiệm vụ.
4. Trong convert là 'Chủ Thần ba ba'.'Ba ba' ở đây là một loại bánh trứ danh ở An Huy, Giang Tây và Côn Minh. Tui không biết 'Chủ Thần ba ba' nghĩa là sao nên đành bỏ qua.
Người này bị liệt vào nhân vật nguy hiểm đứng đầu của 3000 thế giới.
Một lời không hợp liền xé vị diện, một cái khó chịu liền phải tạo phản.
Thế nhưng Chủ Thần không giết chết nàng, còn làm nó đi giúp nàng, quả thật là không có thiên lý!
Thiên Tú oán trời trách đất một hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể nhận mệnh, không nhịn được mà trợn mắt nhìn Tự Chước.
"Còn xưng 'trẫm', thế nhưng ngươi thích ứng rất nhanh!"
"Này nhằm nhò gì, để trẫm làm Chủ Thần, trẫm có thể thích ứng càng nhanh."
Tự Chước cười như không cười mà nhìn Thiên Tú, ánh mắt đen nhánh thâm trầm, sâu thẳm quỷ quyệt.
"..."
Thiên Tú vô cùng tức giận, hận không thể thu thập nhân vật nguy hiểm có ý đồ mưu phản, lòng mang ý xấu này.
Thế nhưng, nó đánh không lại.
"Đình chỉ! Không được phép suy nghĩ tiếp!"
Thiên Tú định dập tắt ý tưởng tạo phản của nàng, vội vàng nói sang chuyện khác, nói ra nhiệm vụ của nàng.
"Phân thân của ngươi làm yêu quá mức, ngươi phải thu thập xong cục diện rối rắm mà phân thân để lại, sáng thế giả của thế giới này mới có thể trả lại mảnh vụn linh hồn của ngươi."
"Dù sao, ngươi chỉ cần làm hai việc, hoàn lương và giải quyết tai ương."
Không đợi Thiên Tú giải thích tiếp, Tự Chước hờ hững gật đầu, tỏ vẻ minh bạch.
Nhưng ngay sau đó, nàng khiến Thiên Tú sợ hãi và tan vỡ hy vọng.
"Cần gì phải phiền toái như vậy?"
Tự Chước nở một nụ cười vừa nguy hiểm lại lạnh lẽo.
Trong lòng Thiên Tú réo lên tiếng chuông cảnh báo, nó rất muốn làm nàng câm miệng, nhưng Tự Chước đã ung dung mở miệng, phong khinh vân đạm.
"Trẫm xé cái vị diện này, cướp mảnh vụn linh hồn của mình về không phải là được?"
Thiên Tú: "!"
"Không không không! Ngươi không thể! Ngươi không thể làm như vậy!"
"Vì sao?"
"Sáng thế giả nói, nếu ngươi dám xé thì nàng liền đồng quy vu tận cùng mảnh vụn linh hồn của ngươi!"
"Chậc." Tự Chước than nhẹ.
Đến mức phải lấy cái chết bức bách sao, không phải nàng chỉ đùa một chút thôi sao?
Thật sự.
"Vậy đi."
Nghe được hai chữ nhẹ nhàng như gió thoảng này, Thiên Tú như trút được gánh nặng, tiếp tục tách hạt dưa của mình, trái tim bớt mệt.
Tự Chước vuốt ve lệnh bài màu trắng trong tay, rũ mắt suy tư, "Hoàn lương và giải quyết tai ương là thế nào?"
"Phân thân của ngươi là bạo quân, ngươi hoàn lương thành minh quân là được, sau đó khôi phục trật tự của vị diện này một chút, đừng để nó tiếp tục thế này là được."
Điểm mấu chốt của Thiên Tú và nhóm sáng thế giả đối với Tự Chước, đã thấp đến gần như không còn.
Không nên trông cậy vào nàng, nhưng nàng nguyện ý thu thập cục diện rối rắm mà mình lưu lại một chút!
"Còn việc giải quyết tai ương sao.."
Thiên Tú kéo dài âm thanh, tựa hồ nó biết việc Tự Chước không biết nội tình, phi thường hứng thú mà tách hạt dưa.
"Tiếp thu ký ức của mình một chút, ngẫm lại xem ngươi đang làm gì?"
Tự Chước nghĩ nghĩ tùy ý, sau đó ngẩng đầu, ở dưới bậc, một loạt thiếu niên mi thanh mục tú đang đứng.
"A, là tuyển tú."
Đây là năm thứ hai nữ đế đăng cơ, vào tháng ba, hiện đang tuyển tú.
Ở mùa xuân cảnh vật tốt tươi, nữ đế hoang dâm vô độ, xa hoa lãng phí, tàn bạo trong lời đồn duỗi móng vuốt sắc nhọn để bắt các thiếu niên trẻ tuổi anh tuấn.
Thiên Tú nâng bàn tay ngắn nhỏ lên, chỉ vào một thiếu niên.
"Thấy được chưa, người kia nổi bật nhất, ấn đường mang màu đen, người được vận xui bao phủ, đó là người mà ngươi cần giải quyết tai ương!"
Tự Chước không định nhìn tướng mạo, nhưng người kia chỉ cần liếc mắt một cái là chú ý tới.
Trẫm khẳng định, nhất định người kia cố ý hấp dẫn chú ý của trẫm, hơn nữa còn thành công.
Một loạt thiếu niên quý tộc đợi tuyển kia, phần lớn là có chút tính tình, hơn nữa xã hội này nguyên bản là nam tử vi tôn, hầu hết không muốn vào cung lệ thuộc vào nữ đế.
Nhưng không thể trái hoàng mệnh, bọn họ buộc phải tham gia tuyển tú, cho nên để không bị nữ đế nhìn trúng, họ động tay chân trên người mình.
Ăn mặc quần áo màu xám trắng ảm đạm, hơi có sắc đẹp liền cúi đầu cực thấp, hận không thể giấu mình đi, thậm chí còn có người cố tình vẽ nốt ruồi đen ghê tởm trên mặt.
Đủ để thấy được, bọn họ vô cùng bài xích việc vào cung.
Thế nhưng lại có người hành xử khác biệt.
Hắn mặc một bộ y phục đỏ thẫm, trong một đám thiếu niên cố tình điệu thấp lại vô cùng trương dương, chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn thấy.
Đúng vào tuổi tác hào hoa phong nhã, màu da trắng nõn như ngọc, ánh mắt trong suốt sáng tỏ, y phục đỏ thẫm phác họa dáng người thiếu niên, thản nhiên sừng sững trong gió xuân.
Khi nàng nhìn về phía hắn, bỗng nhiên thiếu niên mím môi cười, chói lọi như ánh mặt trời, khiến thiên địa ảm đạm.
Thiên Tú còn tự nhận là mười phần hợp với tình hình, rung đùi đắc ý mà ngâm thơ:
"Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy.
Lang diễm độc tuyệt, thế vô thứ hai⁵."
5. Đây là hai câu thơ trong bài "Bạch thạch lang khúc" dùng để miêu tả mỹ nam thời xưa. Dịch nghĩa (theo Nhất Tường Cổ Phong) là:
"Đá kết như ngọc quý, thân tùng như ngọc xanh.
Vẻ đẹp riêng một cõi, thiên hạ vô kẻ tranh."
Tự Chước: "..."
Chủ Thần cho nàng cái hệ thống sa điêu⁶ gì vậy?
6. Sa điêu: Là thuật ngữ trên Internet. Đồng âm với từ 'ngốc điểu' mang nghĩa xấu, chỉ người thiểu năng trí tuệ, có bệnh tâm thần. Do từ 'ngốc điểu' quá mức lộ liễu ảnh hưởng đến hoàn cảnh hài hòa hoàn cảnh nên dùng từ 'sa điêu' để thay thế. Sau này dần dần đổi thành chỉ người hoặc việc thú vị, khôi hài.