33 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
2228 3
Kiếm tiền
Đinh An Ngôn đã kiếm được 22280 đ
Có ai bởi vì nhỏ tuổi nên không có tiếng nói trong gia đình không?

Tôi luôn có cảm giác bởi vì mình nhỏ tuổi hơn các trưởng bối trong gia đình nên đôi khi lời nói, ý kiến của mình luôn là sai trái bất hợp lý đối với họ. Nhưng tệ hơn là sở thích của mình họ cũng không chấp nhận.

Tôi bị bệnh dạ dày với lại hệ tiêu hóa không tốt, chuyện này mọi người trong nhà đều biết.

Thế mà rất nhiều lần bảo tôi ăn xoài (cái loại xoài non choẹt, chua lòm ý) tôi nói mình ăn không được thế là "Mày ngu quá xoài mà cũng ăn không được thì mày ăn gì?" rồi buộc tôi ăn hết một miếng xoài đấy.

Còn có lần sinh nhật đứa em họ, ở nhà chỉ mua bánh về hát và thổi nến. Tôi cũng ra góp vui, lúc cắt bánh tôi cũng ngồi lại ăn vài miếng cho vui rồi thôi, nhưng mà bác ấy nói tôi sống vô tâm, lạnh nhạt. Lúc đó chị tôi có nói giúp tôi bởi vì hệ tiêu hóa không tốt nên buổi tối không thể ăn gì béo quá được. Rồi chị tôi cũng bị bác ấy lôi vào chửi luôn "Em mày không biết điều, mày là chị sao cũng giống nó, lớn hết cả rồi mà biết điều cũng không biết"

Chị em tôi chẳng biết nói gì luôn!

Có lần vào buổi họp mặt gia đình, có cô dì chú bác.. Lúc đó bàn định đi du lịch ở đâu. Thì chị tôi đưa ý kiến đi Đà Lạt tại vì lúc đấy đang là mùa hè nóng nực. Nhưng.. "Đây là chuyện của người lớn mày con nít con nôi biết gì mà ý kiến".

Vâng, lúc đó chị tôi 25 tuổi.

Tôi đã từng nghĩ "Là một gia đình mà, không lẽ bọn tôi không phải gia đình hay sao mà không thể đưa ra ý kiến của mình"

Sau này chị tôi đi làm nên dọn ra ở riêng giờ cũng chẳng ai ở cạnh tôi nữa, nhiều lúc ở nhà tôi cũng chẳng muốn nói gì nữa, cũng chẳng muốn kể với mẹ sợ mẹ phải khó xử với họ hàng.

Nhiều lúc cảm thấy mình như con tự kỉ vậy. -_-
 
824 ❤︎ Bài viết: 70 Tìm chủ đề
Trong câu chuyện của bạn mình thấy được bản thân mình. Đây là cách mình làm, mình sẽ im lặng chịu đựng vì vốn mình còn nhỏ chưa làm ra tiền, trừ khi bạn làm ra tiền rồi thì bạn mới có tiếng nói, về việc dọn ra ở riêng không giải quyết được vấn đề đâu, nó chỉ làm trầm trọng thêm. Mình bây giờ đang cố gắng đi làm, học tập thật giỏi, cố gắng kết giao nhiều bạn bè, và khi thời cơ đến tức là lúc bạn có một số tiền lớn trên tay hoặc đó là lương tháng của bạn, tất cả mọi người sẽ thay đổi thái độ nhưng mà mình nói trước có thể đó sẽ là thái độ theo hướng tiêu cực, và bạn phải chấp nhận nó vì đó là nghịch lý hạnh phúc gia đình.

Kết câu, cố gắng trong thầm lặng, đến thời thì hãy cho họ biết bạn không phải là một đứa con nít nữa.
 
Last edited by a moderator:
7 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Sống khép kín như vậy, nguy cơ bị trầm cảm rất cao. Nếu bạn không dám kể với bố mẹ, bạn có thể kể với những người bạn cảm thấy tốt nhất: Như bạn bè, thầy cô chẳng hạn. Bạn có thể cảm thấy thoải mãi, dễ chịu hơn phần nào
 
3,198 ❤︎ Bài viết: 2566 Tìm chủ đề
Bạn đừng buồn làm gì, mình đây cũng thế thôi, mình lấy chồng và có hai con rồi nhưng ý kiến có giá trị gì đâu, chả ai nghe, riết rồi cũng quen, không ai nghe thì ta khỏi nói thôi, mình làm việc của mình, ai làm gì kệ. Bạn cứ nghĩ thoáng cho nhẹ lòng, không phải do bạn còn nhỏ mà không có tiếng nói đâu, mà do họ không coi trọng mình thôi. Còn nhiều thứ để ta quan tâm hơn, quen thêm bạn mới, ăn món mình thích, nghe bản nhạc hay, tán gẫu với bạn bè, bơ mấy người đó đi bạn, vui lên mà sống nha.
 
72,116 ❤︎ Bài viết: 3504 Tìm chủ đề
Mình đồng ý với bạn ở trên ạ. Nhiều người tính cổ hủ, gia trưởng, người ta luôn không coi trọng người khác, dù sau này bạn lớn hơn thì bạn sẽ vẫn nhỏ hơn người ta, ở vai dưới, nên sẽ chẳng bao giờ được coi trọng cả, trừ phi bạn phải thành đạt, thành công lắm lắm thì có thể họ sẽ nhìn bạn khác đi. Mình thì nghĩ thế này: Người ta đối xử với mình tốt thì mình cũng nhiệt tình thân thiết, còn người ta đối xử không hay với mình thì mình chỉ làm đúng bổn phận thôi, không quan tâm nghĩ ngợi nhiều, đỡ bực.
 
39 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Cách tốt nhất là im lặng cho qua rồi chờ đến một ngày bạn có khả năng lo được cho bản thân mình thì hãy cao chạy xa bay.

Bạn phải nhẫn nhịn vì bây giờ là tình thế bắt buộc rằng bạn đang sống bằng những đồng tiền từ những con người mà bạn cho là gia trưởng mà ra.

Tuy nhiên, cô gái à. Bạn hãy suy nghĩ thật kỹ rằng họ thật sự có đối tốt với bạn hay là đối xử xấu với bạn qua bao nhiêu năm tháng khi bạn còn bé đến giờ.

Kỹ niệm vui sẽ lắp đầy kỹ niệm buồn.

Đừng có vì sự khó chịu nhất thời mà đánh mất đi bản thân
 
1,710 ❤︎ Bài viết: 234 Tìm chủ đề
Mình lớn tuổi nhưng cũng không có tiếng nói. Gia đình không là gì so với sức ép xã hội. Bạn bè, trường học, công việc. Nói chung rất bực tức bạn ạ. Họ không tôn trọng mình, đơn giản vì mình không thông minh. Họ bắt nạt, đơn giản vì mình hiền. Mình không có vị thế trong xã hội nên họ ra sức chèn ép và khinh thường. Haiz, mặc dù ở nhà cũng mệt, cũng thấp cổ bé họng, cũng không nói được ai nhưng mình thấy vẫn đỡ hơn ở đời. Mệt lắm bạn ạ. Cố lên bạn ơi. Im lặng là vàng nhưng nghe lời quá sẽ bị coi thường và bắt nạt á. Đôi lúc cũng nên chống trả, gồng mình lên nói rõ quan điểm của mình dù đúng hay sai. Cố lên ạ.
 
384 ❤︎ Bài viết: 35 Tìm chủ đề
Mình thật sự rất thông cảm với bạn. Họ là bậc bề trên, mình là bậc bề dưới đành chỉ biết im lặng mà nghe theo họ. Họ đã cố chấp như thế, mình có nói họ cũng chẳng hiểu, lại còn mang tiếng cãi lại người lớn.

Hôm nay mình vừa thi xã hội học, trong đề có một câu phân tích: Thế hệ và mâu thuẫn thế hệ là vấn đề muôn thuở. Đúng thật vậy, người lớn lại cứ đè ép con em trong nhà, gia trưởng cổ hủ như vậy làm sao không kéo dài khoảng cách giữa các thế hệ.

Nghĩ thật muốn thở dài ngao ngán.

Thôi thì âu cũng là phận con cháu đành chịu đựng đến lúc tự ra ở riêng thôi bạn ạ
 
20,016 ❤︎ Bài viết: 290 Tìm chủ đề
Mình cũng giống bạn đây, mình là bậc dưới trong gia đình nên đôi lúc lời nói của mình không có sức nặng bằng bậc trên. Mỗi lần nhà nói mình ngồi im và nghe thôi, đôi lúc nói theo ý của mình thì không ai trả lời, hoặc có cảm giác như mình đang nói leo vậy, buồn lắm.

Có lẽ bởi vì họ nghĩ mình không đủ lớn và chính chắn để trả lời những câu hỏi như vậy. Nhưng mình cũng hiểu được bậc dưới nên làm như thế nào. Đợi lớn chút, mình có khả năng chứng minh mình đủ lớn, đủ khả năng tự làm chủ bản thân và cuộc sống, thì sau này mình sẽ có thể nói theo ý của mình thôi. Nhưng không thể trách người lớn không được, vì đôi lúc họ áp lực nhiều quá nên họ không có thời gian để nghe chúng ta.

Suy cho cùng, cùng một cân thì dễ nhìn nhau hơn là bên thấp phải nâng đầu lên và bên cao phải cúi đầu xuống để nhìn nhau phải không?

Thân ái.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back