- "Cô đã chết rồi."
Phía sau cô là một người đeo mặt lạ toàn thân mặc áo trắng kiểu loại Trung Quốc thời xưa, tay thì cầm siềng xích tay còn lại thì ve vẩy chiếc quạt lông. Cô nhìn chằm chằm vào hắn:
- Anh.. anh là ai?
- Tôi? / hắn chỉ vào mình/ cô không biết hắc bạch vô thường sao?
- À thì ra là vậy. Anh dẫn tôi đi sao?
- Ừm. / Hắn lại gần trói hai tay cô lại bằng sợi xích rồi dắt đi. /
- Đi đâu?
/ Cô mặc kệ hắn kéo tò mò hỏi/
- Đến một nơi sẽ khiến cô vui vẻ.
/Hắn lạnh nhạt/
- Thật sao? / Cô hào hứng. / Tôi còn tưởng mấy người các anh không tồn tại chứ.. Thật không ngờ. /Cô suýt xoa cảm thán. /
- Còn nhiều thứ mà con người bọn cô không biết đâu.
- Xì, anh không phải con người sao? / Cô nhìn hắn khinh bỉ/
- Không. Tôi là quỷ. / Hắn lườm cô. /
- À.. Haha.. Tôi tôi quên mất. Xin lỗi..
Tiếng cô và hắn xa dần.
Tại phòng làm việc của anh:
Người đàn bà phía dưới đang thỏa mãn dưới tay anh thì anh buông tay, đẩy cô ả ra. Và tặng ả một cái bạt tai thật nặng khiến khoé miệng ả chảy máu, chân loạng choạng ngã xuống nền nhà lạnh buốt. Ả không thể tin được người đàn ông vừa rồi ôm hôn cô tình tứ giờ lại đẩy cô ra.
- Cút /Anh quát thật lớn khiến ả giật mình/ Cho cô 2s dọn tất cả đồ đạc của mình biến ra khỏi đây và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi. Còn đây /Vứt tấm thẻ đen vào người ả/ đủ cho cô sống một đời sung sướng và đừng bao giờ nói với bất kì ai về sự việc ngày hôm nay. Biến/ tiếng anh lạnh lùng không một chút cảm xúc dường như anh bây giờ và anh lúc nãy hoàn toàn trái ngược nhau. Ả vừa sợ lại vừa giận dữ, vơ vội quần áo cầm tấm thẻ chạy ra khỏi phòng. Anh bước lại bàn làm việc hất đổ mọi thứ trên bàn. Tiếng chuông điện thoại vang lên..
- Anh có phải là người nhà của cô Thiên Anh không ạ. Phiền anh đến bệnh viện xxx để xác nhận ạ..
Tút.. tútttt..
Chiếc điện thoại dần dần trượt ra khỏi bàn tay anh chân anh cũng dường như mềm nhũn. Bên tai vang vọng tiếng của người bệnh viện. Họ nói.. Họ nói cô cô.. Đã chết rồi. Mắt anh thẫn thờ nhìn vào khoảng hư vô. Đây không phải là sự thật mà vừa nãy cô còn ở đây sao bây giờ lại lại.. Anh không tin không tin. Anh tự nhốt mình trong căn phòng tối. Nơi chứa đầy kỉ niệm của hai người. Trên tường có treo bức ảnh to. Trên đó người cô gái đứng giữa vườn hoa oải hương nhìn vào ống kính mỉm cười hạnh phúc. Anh khẽ chạm vào bức ảnh cười nhẹ. Ngày đưa tang cô mưa rất lớn, sấm chớp thì đùng đùng gia đình và bạn bè thân cận đến tiên tôi cô đi, nhìn di ảnh ai cũng khóc. Anh không đưa tiễn cô một phần là do gia đình cô cấm cản cũng một phần là do anh không muốn tiễn cô. Anh không chấp nhận sự thật là đã mất cô. Anh bước đến bàn làm việc mở ngăn kéo cầm bệnh án người ta nói anh mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Chỉ còn sống mấy tháng nữa. Anh không muốn cô đau khổ nên đã diễn ra vở kịch này mong cô buông bỏ nhưng không ngờ cô lại.. lại đi trước anh. Anh bắt đầu lao vào công việc mặc kệ thời gian, sức khỏe anh ngày càng suy yếu.
Hôm nay anh đến thăm cô, cầm bó hoa oải hương, mamg theo hộp bánh kem vị cô thích. Hôm nay là ngày sinh nhật của cô, anh đứng trước đi ảnh cầm chiếc khăn tay lấy tấm ảnh. Anh thấy cô đang cười với anh có một chút trách móc. Trách anh sao không đến thăm cô, trách anh sao bắt cô đợi lâu vậy. Anh nhìn cô khẽ cười đặt bánh kem với bó hoa. Anh ngồi xuống sát mộ cô khẽ thì thầm:
- Thiên Anh, anh xin lỗi nhà, anh dạo này không đến thăm em được. Không sao anh sắp được gặp em rồi. Em cố đợi nha, rồi không ai có thể chia rẽ đôi ta nữa anh sẽ chăm sóc em. Vợ
yêu, anh nhớ em lắm, yêu em nhiều. /Khẽ nhắm đôi mắt lại đầu anh ghé sát vào thành mộ đôi tay anh buông thõng.
Hôm sau
Đã sang thu, tiết trời trở nên mát mẻ hẳn cái nắng mùa hè đã không còn oi bức nữa cây cối thì bắt đầu rụng những lá già cằn cỗi. Người ta ra mộ thì thấy một chàng trai đang nằm trên một ngôi mộ. Mắt anh nhắm chặt, môi anh nở nụ cười hoàn mĩ giống như anh đang mơ một giấc mơ đẹp. Người ta đến gần thì phát hiện anh đã chết..
Anh đi không một chút đau khổ với anh đó là một sự giải thoát là cầu nối dẫn anh đến với cô.
- Đợi anh nha bé ngốc..