- Tại sao? Tại sao? - Hữu Phi hướng Thịnh Hoằng điên cuồng hỏi lớn.
Đó chẳng phải là huynh đệ vào sinh ra tử với hắn sao?
Đó chẳng phải là ca ca của thê tử hắn sao?
Đó chẳng phải là người luôn tin tưởng hắn sao?
Thế nhưng tại sao hắn lại giết người đó? Tại sao?
Nàng không hiểu, vĩnh viễn không thể hiểu được.
- Đưa Hoàng hậu về cung! - Nét mặt Thịnh Hoằng cứng nhắc, môi mấy máy tựa như muốn nói gì đó. Hồi lâu hắn bèn phân phó người đưa nàng trở về.
- Không! Ta không về! Cút cho ta! Cút! - Hữu Phi điên cuồng hét lên. Nàng lấy một thanh kiếm của quân lính đã chết gần đó lạnh lùng chỉ về phía đám lính.
- Phi nhi! Đừng nháo nữa! - Sắc mặt Thịnh Hoằng khẽ biến, hắn tiến lên ý đồ cướp kiếm trên tay nàng.
- Cút! - Nàng giơ kiếm chỉ về hắn, thân hình hơi lùi lại - Ngươi không phải Thịnh Hoằng! Ngươi là ai? Là ai? Tại sao lại giả mạo hắn giết ca ca ta? Ngươi là ai?
- Phi nhi!
- Đừng gọi ta bằng giọng điệu ghê tởm đó! Thật buồn nôn! - Nàng khinh bỉ nhìn hắn, ánh mắt tràn ngập oán hận.
Mũi kiếm lạnh lẽo hướng về phía trái tim của hắn. Nàng chỉ cần dùng thêm chút lực thôi là nhất định sẽ thay ca ca giết hắn. Chỉ là.. nàng không thể.
Tay cầm kiếm tựa như cầm vật nặng ngàn cân, không ngừng run rẩy.
- Là ta! Thịnh ca ca của nàng. Không phải ai khác! - Hắn ôn nhu nói - Mau bỏ kiếm xuống, rất nguy hiểm!
- Thịnh ca ca? - Ánh mắt nàng mê man, cánh tay cầm kiếm càng thêm run rẩy như sắp làm rơi kiếm.
- Phải, là ta! Mau bỏ kiếm xuống. Phi nhi ngoan, mau lại đây! Ta sẽ không tổn thương nàng.
- Ngươi là Thịnh ca ca? - Nàng nghiêng mặt, lời nói giống như tự hỏi - Tại sao ngươi giết huynh ấy?
Nếu là Thịnh ca ca, người nọ tuyệt đối sẽ không giết ca ca nàng. Trong trí nhớ của nàng, trận chiến cướp ngôi năm ấy ca ca cõng người nọ bị thương một đường trốn chạy truy binh. Hắn tuyệt đối sẽ không ra tay giết ân nhân cứu mạng của mình, sẽ không đâu. Chỉ trừ phi..
Ánh mắt nàng chợt tăm tối.
- Ta.. - Thịnh Hoằng chợt lúng túng không biết trả lời sao.
- Để ta nói nhé! - Nàng nhếch môi cười khinh bỉ thay hắn trả lời - Có phải vì ngươi sợ lấy được binh phù rồi nhưng năm mươi vạn đại quân kia không vì ngươi có binh phù mà nghe lời? Có phải ngươi sợ có một ngày Hữu gia ghi mối thù này mà làm phản? Ta nói có sai không?
- Phi nhi.. Ta.. Ta không có! - Cổ họng hắn khô không khốc, mỗi lời nói ra đều đau rát.
Trong lòng hắn quả thực từng có suy nghĩ như vậy. Hữu gia bao nhiêu năm nay cầm quân, số người theo chân họ còn nhiều gấp mấy lần cấm vệ quân. Nhưng hắn không có ý định giết Hữu Lương, tuyệt không có ý định. Hắn dù sao cũng chỉ muốn dùng chút thủ đoạn để đoạt lấy lòng quân, nhiều lắm tước đi chức vị của Hữu Lương nhưng hắn nhất định sẽ không để Hữu gia chịu thiệt.
- Ngươi có. Ngươi chắc chắn có! - Hữu Phi ngửa mặt cười lớn,
nước mắt rơi trên gò má tái nhợt - Làm nhiều điều xấu như vậy, Thịnh Hoằng, ngươi không sợ có ngày họ trở về tìm ngươi đòi mạnh sao? Ngươi không thấy cắn rứt lương tâm sao?
- Ta không thể không làm vậy. Phi nhi ta biết nàng cảm thấy không thể chấp nhận chuyện bây giờ ta làm nhưng một ngày nào đó nàng sẽ hiểu. Ta cũng chỉ muốn tốt cho nàng.
Chuyện này chấm dứt, hắn nhất định sẽ đối tốt với nàng hết mình, sẽ không bao giờ làm khó Hữu gia.
- Tốt cho ta? - Nàng khẽ hỏi, sau đó không đợi hắn trả lời nàng đã nói tiếp - Là vì ta hay vì ngươi?
Hữu Phi cười lạnh.
Nàng nhìn ca ca đang nằm trên mặt đất.
"Ca, người hẳn rất phẫn nộ. Muội cũng phẫn nộ. Nhưng mà.. Hắn là vua. Muội không thể giết hắn. Giết hắn rồi Hữu gia nhất định sẽ không thoát khỏi cái chết. Ca! Ta nên làm sao đây? Làm sao đây?"
Nàng cúi người vuốt hai mắt hắn nhắm lại. Không muốn ca nhìn thấy điều tồi tệ!
- Phi nhi! - Thoáng thấy vẻ bất thường trên gương mặt của nàng, tâm Thịnh Hoằng bỗng chốc trở nên lo sợ.
- Thịnh Hoằng! - Hữu Phi chậm rãi đứng dậy, tầm mắt hướng xa xôi - Ngươi biết không, ta rất muốn giết ngươi lúc này! Rất muốn!
- Phi nhi! - Thịnh Hoằng trong lòng càng thêm hoang mang.
Hắn thà rằng nàng chất vấn hắn! Thà rằng nàng dùng ánh mắt căm hận nhìn rằng! Thà rằng thấy nàng khóc nháo! Cũng không muốn nàng dùng vẻ mặt bình tĩnh, không cảm xúc đối với hắn.
Trái tim trong ngực đập mạnh, cảm giác hít thở không thông khiến sắc mặt hắn tái nhợt.
- Có thù nhưng không thể báo! Bi ai biết bao! - Nàng khẽ cười, nụ cười chứa đựng muôn vàn đau thương.
- Phi nhi! Đừng.. Đừng..
- Thịnh Hoằng, ngươi bây giờ đã là vua. Có một số việc ta biết ngươi buộc phải làm, không có sai! Nhưng mà.. Ta thực sự không thể chấp nhận được chuyện này. Chỉ trách ta! Trách ta đã quá tự tin vào chính mình! Là ta hại ca ca, hại Hữu gia! Là ta! - Nàng cúi đầu lẩm bẩm. Nước mắt rơi xuống đất hòa tan vào vết máu dưới chân.
- Không phải tại nàng! Phi nhi, không phải do nàng! Là ta! Là do ta! Phi nhi, đừng nghĩ quẩn. Cầu xin nàng đó, Phi nhi!
- Cũng không trách a! Dù sao cũng là quá khứ! Không thể theo đuổi mãi bóng dáng ngày ấy. Thịnh Hoằng, tĩnh nghĩa phu thê chúng ta từ nay chấm hết. Ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt! - Kiếm trên tay nàng vung lên đem tóc dài sau lưng cắt một đoạn ngắn.
Hữu Phi buông tay, tóc rơi xuống đất. Chính thức chấm dứt một mối tình oan nghiệt.
- Phi nhi! - Thịnh Hoằng dường như rất kinh ngạc, hắn không ngờ nàng quyết liệt vậy. Không ngờ.. thực không ngờ..
Hữu Phi chậm rãi quỳ gối hướng về phía Hữu gia khấu đầu ba cái: "Tội nhân Hữu Phi cúi đầu nhận tội. Kính mong người tha thứ!"
Nàng nâng kiếm trên đầu, ánh mắt trong trẻo nhìn lên bầu trời tối đen như mực, mây mù vần vũ không ngừng.
- Không! Phi nhi..